Nhờ sự nỗ lực chung của cả người lớn và đám trẻ, mọi người đã được ăn những suất cơm nóng hổi đúng giờ.
Chu Húc vừa chăm cho Tiểu Thất ăn cơm vừa nói đùa: "Tôi có cảm giác hôm nay chúng ta đến đây để làm công cho ban tổ chức vậy."
Ôn Từ Thư khẽ gật đầu, vô cùng đồng cảm với câu nói này.
Sở Hàm trêu: "Anh Chu không được tự tay nấu nướng nên cuồng chân cuồng tay rồi đúng không?"
"Chứ còn gì nữa ~"
Chu Húc tếu táo, "Ở nhà tôi còn đặc biệt nghiên cứu một món mới để định mang lại bất ngờ cho mọi người cơ đấy. Ai ngờ hôm qua ít nguyên liệu quá, chẳng có đất mà diễn."
Bạc Nhất Minh ngẩng đầu lên khen: "Chú Chu giỏi thật đấy ạ, vừa phải luyện hát lại vừa chuẩn bị cả món ăn mới nữa."
"Khụ khụ!" Chu Húc dùng sức ho khan hai tiếng, "Con lo ăn cơm của con đi."
[ Bé Minh kiểu: Chú quên mất chú là thần tượng rồi à? Không sao, để cháu nhắc cho chú nhớ nhé! ]
[ Chu Húc nửa đêm ngủ say chắc cũng phải bật dậy mắng một câu: Cái thằng nhóc Minh này, thật là! ]
Ôn Từ Thư cảm nhận được một luồng khí mát lạnh dịu nhẹ ở sau gáy. Lớp thuốc mỡ vừa bôi khi nãy dường như đang từ từ thấm vào bề mặt da, giúp làm dịu cảm giác ngứa ngáy khá hiệu quả.
Đầu óc cậu bỗng nhiên thả hồn đi đâu mất.
Không biết tối qua Bạc Thính Uyên có ngủ ngon giấc không nữa.
"Ba nhỏ ơi?"
Bạc Nhất Minh quan tâm hỏi: "Ba lại thấy không thoải mái ở đâu ạ?"
"Hửm?" Ôn Từ Thư hoàn hồn, "Không có đâu con."
Lúc này cậu mới phát hiện ra mọi người đều đang nhìn mình. Cậu khẽ cười đầy ngượng ngùng, ngón tay cầm đũa hơi nhúc nhích.
"Xin lỗi mọi người, tôi hơi lơ đãng một chút, mọi người vừa nói đến chuyện gì thế ạ?"
Sở Hàm đẩy ly nước ấm về phía cậu: "Chúng tôi đang bàn về chuyện ăn lẩu. Nhất Minh bảo ở nhà thằng bé chưa từng được ăn lẩu bao giờ cả."
Ôn Từ Thư cầm ly nước nhấp một ngụm, nhìn về phía con trai: "Đúng vậy. Nhà chúng ta ít khi ăn lẩu lắm."
Bạc Nhất Minh hào hứng hỏi xin ý kiến: "Ba nhỏ ơi, hay là nhà mình tự nấu lẩu ăn được không ba?"
Ôn Từ Thư dĩ nhiên không phản đối, cậu mỉm cười gật đầu đồng ý.
Nhung Nhung tì hai tay lên cạnh bàn, đặt cằm lên mu bàn tay, dùng giọng điệu ngây thơ non nớt bảo: "Anh Nhất Minh ơi ~ Ăn lẩu là phải ra tiệm ăn mới vui cơ, thích lắm luôn."
"Thật thế hả?"
Bạc Nhất Minh nhìn cô em gái đáng yêu đang chủ động bắt chuyện với mình, gương mặt đầy vẻ mong đợi.
Chu Vi cười nói: "Hay là đợi chương trình kết thúc, tụi mình hẹn nhau một bữa đi, tụ họp đông đủ ăn một chầu lẩu thật náo nhiệt. Nhất Minh này, con đã thấy nồi lẩu uyên ương bao giờ chưa?"
"Nồi gì cơ ạ?"
Nghe thấy cụm từ lạ lẫm này, đôi mắt màu hổ phách của Bạc Nhất Minh sáng bừng lên nhìn cô Chu Vi: "Món đó ngon lắm ạ?"
Tinh Tinh thấy anh ngơ ngác thì ngạc nhiên lắm, vội vàng giải thích cho anh nghe nồi lẩu uyên ương là loại nồi như thế nào.
Bạc Nhất Minh liên tục tán thưởng: "Tinh Tinh giỏi quá, cái này mà em cũng biết nữa hả? Xuất sắc thật đấy. Nhung Nhung cũng giỏi nữa, bé tí thế này mà đã được đi ăn lẩu rồi!"
Giọng điệu của cậu nhóc quá mức nghiêm túc, khiến Tinh Tinh và Nhung Nhung vô thức nhìn nhau. Bốn mắt nhìn nhau, hiện lên bốn cái dấu chấm hỏi to đùng.
Các phụ huynh chứng kiến cảnh đó đều bật cười. Ôn Từ Thư cũng ôm ly nước ấm, không nhịn được cười.
[ Ha ha, hóa ra cứ được ăn lẩu là thành người giỏi giang rồi sao?! Thế thì hội những người chuyên đi ăn lẩu xuyên lục địa như tụi tôi chắc phải thuộc tầm cỡ siêu nhân mất? ]
[ Sao thằng bé lại chưa từng ăn lẩu nhỉ, không phải cậu nhóc là con lai lớn lên ở trong nước à? Khó hiểu thật đấy. ]
[ Chắc là do thói quen ăn uống khác nhau thôi, nhìn gia cảnh của hai ba con bé Minh thì đoán chừng cơm nước ở nhà được chuẩn bị vô cùng tinh tế và cầu kỳ rồi. ]
[ Tội nghiệp bảo bối Minh Minh quá, hay là qua nhà chị chơi đi, nhà chị có sẵn lẩu uyên ương luôn nè ~ *Lúc đến nhớ đừng đi tay không nhé, nhớ dắt theo cả ba nhỏ của em nữa nha ~* ]
[ Nhóc Minh - fan cuồng của ba nhỏ: Mấy người quỷ kế đa đoan quá, em nhìn thấu hết rồi nhé! ]
Sau khi ăn xong, cũng giống như mùa trước, mọi người bắt tay vào dọn dẹp và kết thúc công việc tại tiệm trà.
Trước giờ đóng cửa chính thức, Ôn Từ Thư muốn lưu giữ lại thêm chút kỷ niệm cho đám trẻ, cậu chủ động hỏi Nhung Nhung: "Nhung Nhung ơi, chiếc máy ảnh nhỏ của con còn phim lấy liền không? Chú muốn chụp cho các con thêm vài bức ảnh nữa."
Khi chú nhỏ Ôn ghé sát lại, Nhung Nhung cứ không nhịn được mà muốn sờ vào mái tóc dài mềm mại mượt mà của cậu.
Cô bé đút đôi bàn tay nhỏ nhắn vào túi áo, nghe chú hỏi vậy thì vội vàng gật đầu: "Dạ có ạ ~ Để con đi lấy liền ~"
Lần đầu tiên cô bé hành động nhanh nhẹn như thế, thoăn thoắt chạy như bay đi lấy máy ảnh và một hộp phim mới nguyên về.
Những bức ảnh hôm qua chú nhỏ chụp cho, tối qua trước khi đi ngủ cô bé cứ ngắm nghía mãi không thôi.
Tiểu Thất cũng lon ton chạy lại, ôm chặt lấy đôi chân dài của chú Ôn, vừa nhún nhảy vừa tíu tít: "Tiểu Thất cũng muốn có mặt trong ảnh nữa ạ ~"
Ôn Từ Thư nhớ đến dáng vẻ như chú chim cánh cụt nhỏ của Tiểu Thất ngày hôm qua, bèn xoa xoa tóc cậu bé: "Được rồi, để chú tìm góc nào chụp thật đẹp cho các con nhé."
Tiểu Thất liền học theo Nhung Nhung, cùng túm lấy vạt áo của chú Ôn rồi bước theo sau.
Vậy là sau lưng Ôn Từ Thư bỗng chốc có thêm hai chiếc đuôi nhỏ vô cùng đáng yêu.
"Chụp ở bậc cầu thang đi."
Cậu bế Tiểu Thất và Nhung Nhung lên các bậc thềm, rồi vẫy tay gọi hai nhóc tì còn lại qua. Bốn đứa trẻ xếp hàng ngồi dọc theo mấy bậc cầu thang, nhờ vậy bé nào cũng có thể lên hình một cách hoàn hảo.
Ôn Từ Thư vừa chụp xong một tấm, bốn cái đầu nhỏ đã lập tức rúc vào nhau để cùng ngắm nghía.
"Hôm nay người lớn tụi mình cũng phải chụp một tấm chứ."
Sở Hàm kéo kéo Chu Vi: "Thầy Chu ơi mau lại đây nào."
Chu Vi chạy đi nhờ đạo diễn hiện trường của ban tổ chức chụp giúp một tấm ảnh tập thể đông đủ mọi người.
Một nhân viên công tác đội mũ lưỡi trai bước tới. Chờ cho tất cả mọi người ngồi ổn định dọc theo các bậc thang gỗ, anh bấm nút chụp, lưu giữ lại vĩnh viễn những nụ cười rạng rỡ, ngập tràn niềm vui của cả đoàn.
[ Thích ngắm cảnh các bé tụm lại một chỗ chụp ảnh ghê, ấm áp quá chừng. Mommy đúng là một người cực kỳ yêu trẻ con ~ ]
[ Muốn xem ảnh vợ chụp quá ~ Trang Weibo chính thức của chương trình nhất định phải đăng lên đấy nhé! ]
[ Sắp kết thúc rồi sao? Nhanh quá vậy! Tôi còn chưa ngắm Mommy đã mắt mà ~ ]
Trước khi khom lưng rút lui khỏi khung hình, nhân viên công tác khẽ lên tiếng nhắc nhở: "Các thầy cô ơi, nhớ giới thiệu sơ qua về tập tiếp theo nhé ạ."
Chu Vi đặt tay lên vai Bạc Nhất Minh, đẩy cậu nhóc đứng trước ống kính máy quay: "Nhất Minh ơi, con nói cho mọi người biết tập thứ ba tụi mình sẽ quay về chủ đề gì đi?"
Bạc Nhất Minh tiến lại gần màn hình, đứng thẳng người như thể đang đứng trên một sân khấu lớn, tuyên bố bằng giọng điệu vô cùng trang trọng:
"Tập tiếp theo chúng con sẽ ghi hình riêng biệt ạ ~ Chương trình sẽ quay tại chính ngôi nhà của tụi con ~ Đến lúc đó mọi người nhớ đón xem tụi con nhé, có được không ạ?"
Nói xong, cậu nhóc còn lần lượt lặp lại lời thông báo bằng tiếng Anh và tiếng Pháp một lần nữa, cuối cùng khép lại bằng một cái cúi chào đầy trịnh trọng.
Mấy người lớn đều bị chọc cười trước mạch suy nghĩ lúc nào cũng độc lạ của cậu nhóc. Trong khi đó, ánh mắt của ba nhóc tì còn lại thì ngập tràn sự sùng bái dành cho anh cả.
[ Nhóc Minh hợp làm MC trên sân khấu quốc tế lắm luôn, phong thái ra dáng chuyên nghiệp thực sự ấy chứ. ]
[ Thật hay đùa thế mọi người ơi?? Tập sau sẽ đến nhà của các khách mời sao? Nhà bé Minh á?? ]
[ Vậy là sắp được ngắm không gian sống của Mommy ở cự ly gần rồi sao? Ôi ôi kích động quá đi mất thôi! ]
[ Tôi chỉ lo các khách mời sẽ thuê nhà tạm thời để quay thôi, mấy chương trình khác toàn thế nên chẳng bao giờ thấy được nhà thật của họ cả. ]
[ Thế nào cũng được hết! Tôi chỉ muốn hỏi là tại sao lại phải đợi đến tập sau chứ?? Lại định treo giò khán giả cả tuần trời đấy à? Tôi phải liều mạng với cái ban tổ chức đáng ghét này mới được! ]
Trong sự ngỡ ngàng và mong mỏi của khán giả, tập hai của chương trình đã chính thức khép lại.
Lúc Ôn Từ Thư xách vali hành lý rời đi, cậu lại không nhịn được mà đưa tay lên, khẽ xoa nhẹ vào sau gáy qua lớp cổ áo.
Có vẻ như tác dụng làm dịu của thuốc mỡ đang giảm dần.
Bạc Nhất Minh thì đang mải ôm hôn tạm biệt các em nên không chú ý thấy khoảnh khắc này của ba nhỏ.
-
Một chiếc xe thương vụ sang trọng trờ tới, Albert mở cửa bước xuống, cùng quản gia Từ và các vệ sĩ nhanh chóng hỗ trợ thu xếp hành lý.
Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh bước lên xe.
Lúc này xung quanh ngoài nhân viên của đoàn phim ra thì còn có rất nhiều người hiếu kỳ tụ tập.
Nhìn theo chiếc xe thương vụ dần lăn bánh rời đi, đám đông không khỏi bàn tán xôn xao.
"Đây là ba lớn của bé Minh đấy à? Trông có vẻ không phải anh chàng đeo khẩu trang siêu đẹp trai dạo trước nhỉ? Hóa ra cư dân mạng đoán sai rồi."
Một nhân viên trong đoàn nghe thấy thế liền nói nhỏ: "Đấy là trợ lý của ba lớn bé Minh thôi, đừng có hiểu lầm."
"Hả? Các anh gặp ba lớn của nhóc Minh rồi à? Trông thế nào thế? Có giống người mà trên mạng đồn không? Mà bé Minh có phải họ Bạc thật không?"
Cậu nhân viên nghe vậy liền vội vàng lấy tay bịt miệng, lùi lại né tránh.
"Ơ kìa, chạy cái gì mà chạy chứ?!"
-
Bên trong chiếc xe thương vụ.
Ôn Từ Thư vừa bước lên xe, liếc mắt một cái đã thấy ngay người đàn ông đang ngồi ngay ngắn ở hàng ghế phía sau, dáng vẻ trầm ổn và điềm nhiên.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, những tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài xe, cả tiếng líu lo trò chuyện của khỉ con bỗng chốc như tan biến sạch bách.
Qua cặp mắt kính, đôi mắt màu xanh lục thẫm như cánh rừng già của Bạc Thính Uyên lập tức tạo nên một không gian riêng tư, kỳ lạ và đầy bí ẩn cho Ôn Từ Thư.
Chỉ với khoảng cách vài bước chân ngắn ngủi, dưới ánh nhìn chăm chú đầy chuyên chú của hắn, Ôn Từ Thư cảm nhận rõ mồn một nhịp tim mình bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Giữa lúc cậu đang vịnh vào ghế xe đầy ngơ ngác, Bạc Nhất Minh đi phía sau khẽ thốt lên một tiếng "Ơ?" đầy thắc mắc.
Bạc Thính Uyên kịp thời đưa tay ra kéo cậu về phía cạnh mình.
Cảm giác ấm áp, bao bọc lấy mu bàn tay một cách rõ ràng hơn hẳn tất cả những lần nắm tay trước đó khiến Ôn Từ Thư sực tỉnh. Giống hệt như lần trước, tay cậu lại được dắt rồi đặt nhẹ lên đùi Bạc Thính Uyên.
Ôn Từ Thư nhìn hai chiếc nhẫn cưới gần như chạm vào nhau, chỉ còn cách nhau một khoảng trống vô cùng nhỏ.
Sau khi mọi người đã ngồi ổn định, Bạc Thính Uyên nói với con trai: "Nhất Minh, ba với ba nhỏ của con có chút chuyện cần bàn bạc, lát nữa đến ngã rẽ phía trước sẽ đổi sang xe khác."
"Dạ?"
Bạc Nhất Minh kinh ngạc quay đầu lại. Dù ba lớn đã đưa ra lý do nhưng cậu nhóc vẫn ngốc nghếch hỏi dồn: "Tại sao thế ạ?"
Bạc Thính Uyên liền cầm bản hợp đồng vốn luôn đặt ở phía bên kia ghế đưa qua: "Đây là thỏa thuận chuyển nhượng trang trại."
"Trang trại ạ?"
Bạc Nhất Minh suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, cậu nhóc vội vã đỡ lấy, nhìn chăm chằm vào hàng chữ ngay trang đầu tiên của bản hợp đồng: "Đúng là trang trại thật này!"
Quản gia Từ chứng kiến phản ứng đáng yêu của cậu chủ nhỏ thì không khỏi nở nụ cười hiền từ, đầy yêu thương.
Trong lúc Bạc Thính Uyên đang mải nói chuyện với con trai, các ngón tay của Ôn Từ Thư khẽ nhúc nhích, giả vờ như vô tình để dịch lại gần hơn, cố gắng cho chiếc nhẫn của mình được chạm vào chiếc nhẫn cưới của hắn.
Ai ngờ, Bạc Thính Uyên ngược lại còn nâng bàn tay trái của cậu lên, dùng tay kia nhẹ nhàng xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út của cậu.
Động tác của hắn vô cùng thành thạo và tự nhiên, cứ như thể đang xoay chính chiếc nhẫn của mình vậy.
Ôn Từ Thư chỉ biết lặng yên ngắm nhìn góc nghiêng gương mặt của hắn.
Trong lúc xoay chiếc nhẫn, Bạc Thính Uyên đồng thời dặn dò Albert giải thích các điều khoản hợp đồng cũng như tình hình cụ thể cho Bạc Nhất Minh nghe.
Bạc Nhất Minh cuối cùng cũng nghe ra vấn đề, cậu nhóc xác nhận lại: "Ba lớn ơi, ý ba là để con tự quyết định xem có đầu tư hay không ạ? Nếu sau này kinh doanh có thua lỗ hay thế nào thì cũng tính cho con sao? Trang trại này sẽ thuộc về một mình con ạ?"
Âm điệu cuối câu của cậu nhóc reo vui, cao vút lên, trong lòng không giấu nổi niềm phấn khích tột cùng.
Bạc Thính Uyên nhìn cậu con trai nhỏ thông minh, khôi ngô của mình, dùng giọng điệu nghiêm túc bổ sung thêm: "Nếu con tự thấy hiện tại bản thân chưa đủ năng lực để tự mình quản lý thì--"
Lời còn chưa dứt, Bạc Nhất Minh đã lên tiếng kháng nghị: "Con dĩ nhiên là có thừa năng lực rồi ạ! Con đã chín tuổi rồi cơ mà."
Albert nhìn ra ngoài cửa sổ xe với vẻ đầy tiếc nuối.
Nhưng cũng chẳng thể trách cậu chủ nhỏ được, suy cho cùng cậu bé mới chín tuổi, làm sao mà thấu được chiêu khích tướng của Bạc tổng cơ chứ?
Đúng lúc này, chiếc xe vừa vặn dừng lại ở khu vực đỗ xe ngầm yên tĩnh của khách sạn.
Bạc Thính Uyên dứt khoát bảo: "Được rồi. Ba với ba nhỏ của con đổi xe, con ở lại bàn bạc cho kỹ với chú Albert nhé."
Hắn đứng dậy dắt tay Ôn Từ Thư, nhanh chóng bước xuống xe thương vụ để chuyển sang chiếc Rolls-Royce màu xám bạc nhám đã nổ máy chờ sẵn từ lâu.
Bạc Nhất Minh đang mải mê nghiên cứu bản thỏa thuận nên dĩ nhiên không có ý kiến gì về việc này.
Hơn nữa, hai người ba có chuyện riêng cần giải quyết thì việc đổi xe cũng là hoàn toàn hợp lý. Dù xét từ góc độ nào đi nữa, Bạc Nhất Minh đều chấp nhận thực tế này một cách nhanh chóng.
Cậu nhóc quay sang bảo Albert: "Uncle, lại đây đi ạ, con cần chú hỗ trợ nhiều lắm đấy."
Hai chú cháu ngồi lại gần nhau. Albert giúp cậu nhóc thắt dây an toàn rồi bắt đầu giới thiệu một cách ngắn gọn về tình hình của trang trại.
Chiếc xe thương vụ từ từ lăn bánh rời đi trước. Ngay sau đó, chiếc Rolls-Royce màu xám bạc cũng chậm rãi bám theo phía sau.
Hàng ghế phía sau xe.
Nghe thấy lời Bạc Thính Uyên nói với khỉ con lúc nãy, Ôn Từ Thư dĩ nhiên cứ ngỡ giữa hai người có chuyện gì quan trọng cần bàn bạc.
"Hai ngày nay tụi em không ở nhà, có chuyện gì lớn xảy ra sao?"
Lại còn đến mức không thể để con trai biết nữa chứ?
Bạc Thính Uyên nhìn cậu, đôi lông mày khẽ chau lại một chút đến mức khó lòng nhận ra. Vừa rồi lúc dắt cậu sang xe này, hắn đã buông tay ra quá nhanh.
Hắn giơ tay vén mái tóc dài đen nhánh như một tấm rèm đang xõa sau gáy Ôn Từ Thư sang một bên: "Chỗ nào bị dị ứng? Thuốc mỡ có tác dụng không?"
"À."
Nương theo cái chạm từ đầu ngón tay của hắn, Ôn Từ Thư chủ động quay lưng lại: "Ngay chỗ sau gáy này này."
Trên làn da trắng nõn như ngọc hiện lên một mảng đỏ ửng ửng từ sâu bên trong.
Do động tác quay người của cậu, bờ lưng mảnh khảnh khẽ giãn ra, thấp thoáng thấy được đường xương sống lưng kéo dài khuất sau cổ áo.
Ôn Từ Thư đang định nói về tình hình bôi thuốc thì lại nghe thấy Bạc Thính Uyên lên tiếng nói với tài xế.
"Bác Lưu, chạy chậm lại một chút."
Bác tài Lưu đầu cũng không quay lại, liền đáp ứng: "Vâng ạ."
Ngay sau đó, tấm vách ngăn giữa hàng ghế trước và hàng ghế sau từ từ kéo lên, cho đến khi che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
Ôn Từ Thư còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, thì vòng eo đã bị một đôi tay rắn chắc ôm chặt lấy.
Cả người cậu cứ thế được bế thốc lên, đặt ngồi nghiêng trên đùi Bạc Thính Uyên, lập tức cảm nhận được hơi ấm áp tràn ngập trước ngực.
Mùi hương gỗ trầm ấm thoang thoảng vốn có trên người hắn khẽ lan tỏa, Ôn Từ Thư vô thức hít một hơi thật sâu.
Cậu ở cự ly gần đối diện với đôi mắt xanh lục của Bạc Thính Uyên, đôi mắt phượng khẽ chớp chớp: "Hửm?"
Bạc Thính Uyên lấy tuýp thuốc mỡ ra: "Bác sĩ Lâm bảo cứ cách hai tiếng là phải bôi lại thuốc một lần."
"Thảo nào em lại bắt đầu thấy ngứa rồi." Ôn Từ Thư định giơ tay lấy tuýp thuốc.
"Để tôi."
Bạc Thính Uyên đưa tuýp thuốc đến trước mặt cậu, nhàn nhạt nói: "Vặn nắp ra đi."
Hai người dựa vào nhau quá gần, lời này gần như là rót thẳng vào tai Ôn Từ Thư.
Chất giọng trầm thấp, mê người ấy mang một sức mê hoặc mạnh mẽ, khiến Ôn Từ Thư thuận theo tự nhiên mà giơ tay vặn mở nắp tuýp thuốc ra.
Bạc Thính Uyên đón lấy tuýp thuốc, vòng tay qua chiếc cổ thanh mảnh, thon dài của cậu, nhẹ nhàng áp phần đầu tuýp thuốc lên vùng da non mịn đang ửng đỏ.
Trong nháy mắt, hắn cảm nhận được bờ vai của người trong lòng khẽ co rụt lại một chút.
Hắn dừng tuýp thuốc mỡ lại, nhẹ giọng hỏi: "Khó chịu lắm sao?"
Ôn Từ Thư đang tựa vào lồng ngực hắn, tầm mắt vừa vặn dừng lại nơi phần cổ áo sơ mi đen, nơi có yết hầu gồ cao đang lên xuống nhịp nhàng theo từng lời nói.
Cậu khẽ lắc đầu, nói nhỏ: "Chắc là do đầu tuýp thuốc hơi lạnh thôi ạ."
Vừa rồi lúc tự bôi thuốc, cậu đâu có dùng đầu tuýp thế này, toàn tự nặn ra ngón tay rồi mới xoa lên gáy.
"Ừm." Bạc Thính Uyên nghe vậy liền thả chậm động tác lại.
Ôn Từ Thư nhận ra hình như mình vừa chăm chú nhìn vào một vị trí khá kỳ cục, bèn dời tầm mắt đi chỗ khác, hướng ra ngoài cửa sổ xe ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang buông xuống.
Theo từng đường thuốc mỡ được tán rộng ra, cậu tự giác cúi đầu thấp hơn một chút để lộ ra nhiều khoảng da hơn.
Cho đến khi đầu tuýp thuốc cứ di đi di lại dọc theo một đốt xương sống lưng, Ôn Từ Thư mới hậu tri hậu giác hỏi: "Chỗ đó bị nghiêm trọng lắm hả?"
Ngay lập tức, xúc cảm lành lạnh từ đầu tuýp thuốc biến mất khỏi làn da cậu.
Bạc Thính Uyên thu tay về: "Xong rồi."
"Ừm."
Ôn Từ Thư hơi rướn thẳng lưng lên, tinh nghịch xòe lòng bàn tay ra trước mặt hắn, cười bảo: "Nắp thuốc đâu rồi!"
Cậu cong cong khóe mắt, khi cười lên trông dịu dàng đến cực điểm.
Bạc Thính Uyên ôm lấy cậu kéo sát về phía mình, sống mũi cao thẳng gần như chạm vào bên má, chóp mũi khẽ cọ qua vành tai mềm mại.
Từ động tác mập mờ ấy, Ôn Từ Thư cảm nhận được một chút dựa dẫm đặc biệt. Nghĩ đến chuyện có thể tối qua hắn ngủ không ngon giấc, cậu chủ động đón lấy tuýp thuốc mỡ từ tay hắn, chậm rãi vặn chặt nắp lại.
Sau đó, cậu nhìn Bạc Thính Uyên đón lấy tuýp thuốc, cẩn thận cất vào túi áo vest giống như đang cất giữ một món đồ vô cùng quan trọng.
Ôn Từ Thư tựa vào cánh tay hắn, khẽ vỗ nhẹ một cái, nhỏ giọng hỏi: "Có phải là... hôm qua anh không được nghỉ ngơi tốt không?"
Dù sắc mặt Bạc Thính Uyên trông chẳng có chút mệt mỏi nào, nhưng trong lòng cậu vẫn không khỏi lo lắng.
Đôi môi đang kề sát bên tai cậu của Bạc Thính Uyên khẽ mấp máy, lời giải thích định thốt ra đến đầu lưỡi rốt cuộc lại biến thành một tiếng "Ừm" rất trầm và khàn.
Một tiếng "Ừm" ấy dường như chất chứa cả sự mệt mỏi cùng một chút thẳng thắn khi đã trút bỏ hoàn toàn lớp phòng bị, khiến trái tim Ôn Từ Thư mềm nhũn đi.
Cậu chủ động giơ tay ôm lấy hắn.
Thế nhưng cái ôm này cũng chẳng giữ được sự bình yên lâu.
Khi vành tai lại một lần nữa bị chóp mũi của hắn nhẹ nhàng cọ qua, Ôn Từ Thư khẽ khuyên nhủ: "Vậy thì tối nay mình đi ngủ sớm một chút nhé."
Lời vừa ra khỏi miệng, cậu lập tức nhớ đến chuyện xảy ra vào hai đêm trước, bất giác mím nhẹ môi dưới đầy ngượng ngùng.
Cơ thể vốn đang thả lỏng bỗng trở nên câu nệ, nhất là ở mỗi một tấc da thịt đang tiếp xúc với Bạc Thính Uyên.
Nương theo hơi thở ấm nóng vương vít bên tai, Ôn Từ Thư nghe thấy hắn cất lời bằng chất giọng thản nhiên như thường lệ.
Lời nói nghe qua thì ngắn gọn vô cùng, nhưng lại khiến các đầu ngón tay của Ôn Từ Thư không tự chủ được mà cuộn tròn lại, theo bản năng siết chặt lấy vạt áo vest của hắn.
"Tối nay, tôi muốn nghe em kể chuyện."