Đêm khuya.
Trên mạng xã hội, trong chủ đề đang cực hot [ Nhóc con là siêu nhân ], tại mục bình luận của từ khóa "Cha con bé Minh" vừa xuất hiện một tấm hình do du khách chụp lại.
momo: [Các chị em ơi, thuật toán vừa đẩy cho tôi cái này này! Tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Ở phía xa trong tấm hình du khách này, có phải là anh chàng đeo khẩu trang đen cực phẩm kia không?]
Tấm ảnh vốn là một du khách đang tự sướng bằng gậy selfie.
Người đăng bài đã làm mờ mặt vị du khách này và dùng bút đỏ khoanh vùng nhóm người phía sau.
Đó là một nhóm người đang đi về phía cửa lớn của khách sạn, trong đó nổi bật nhất là góc nghiêng của một người đàn ông cao lớn đeo kính râm và khẩu trang. Phía sau hắn ta là vài người có dáng vẻ như trợ lý, đang đẩy ba chiếc vali cỡ siêu lớn.
[Chụp ở khách sạn nào thế? Du khách nào vậy? Tôi chưa hiểu lắm, là có người tình cờ gặp được anh ta à?]
momo: [Trời ạ, tôi cuống quá nên đăng nhanh quá. Quên chưa nói, khách sạn này nằm ngay gần địa điểm quay tập hai của [ Nhóc con là siêu nhân ]. Trên trang cá nhân của vị du khách kia còn có cả ảnh chụp lúc đi chơi ở phố cổ thuộc phim trường vào buổi chiều nữa.]
[Khoan đã, bà chị phóng to ảnh thêm chút nữa đi, mấy chiếc vali kia nhìn quen mắt không?]
momo: [Oa oa oa, thật sự là giống hệt bộ vali mà cha con bé Minh dùng trong cả hai tập luôn! Trời đất ơi, thuật toán mạng xã hội đỉnh thật sự!]
[Bà chị xem ảnh bằng kính hiển vi đấy à? Quá cao tay!]
[Nhưng anh chàng đẹp trai này có đúng là vị đại lão họ Bạc trong sự kiện Trung - Pháp không? Nhỡ đâu chỉ là người giống người thì sao?]
[Cái dáng đi đầy khí phách cùng phong thái nổi bần bật giữa đám người vây quanh thế kia, lại còn sơ mi đen, khẩu trang đen với kính râm... Nếu đây không phải cùng một người, tôi thề sẽ cắn bé Minh một miếng!]
[ Bé Minh: ? Chuyện này thì liên quan gì đến con! ]
[ Hu hu, đại mỹ nhân ôn nhu thì không thể sánh đôi với một tổng tài bá đạo cũng ôn nhu sao? Tôi kịch liệt từ chối kiểu đàn ông vừa nhìn đã thấy hung dữ thế này, a a a a a! ]
[ Bé Minh từng kể là ba lớn dạy nhóc ấy trượt tuyết, cưỡi ngựa, nghe qua là thấy thể lực của ba lớn mạnh mẽ lắm rồi, hehe. ]
[ Đặt ảnh của vợ cạnh ảnh anh chàng đeo khẩu trang kia trông thực sự rất có cảm giác luôn đó! Biết đâu bất ngờ thì sao! A a a a, tôi cứ tạm thời "đẩy thuyền" cái đã. ]
-
Sáng sớm tại khách sạn.
Màn hình tivi vẫn luôn bật chế độ trình chiếu. Khi Bạc Thính Uyên bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, hắn lập tức mở mắt nhìn về phía bóng dáng đang ngủ say trên màn hình, trái tim đang đập loạn xạ mới dần bình ổn trở lại.
Cơn ác mộng vừa rồi giống như màn sương mù chậm rãi tan đi, biến mất từng chút một.
Khi thần kinh dần thả lỏng, Bạc Thính Uyên mới nhận ra tay trái mình vẫn luôn đè chặt lên bìa tập thơ.
Hắn cầm cuốn sách lên, thấy bìa sách đã bị nếp gấp hằn sâu. Bạc Thính Uyên dùng tay vuốt lại nhưng dấu vết ấy vẫn hiện rõ mồn một. Rõ ràng, đây là kết quả của việc đã dùng sức ghì chặt lòng bàn tay suốt lúc ngủ.
Bạc Thính Uyên lập tức lấy điện thoại định gọi cho Albert, nhưng khi nhìn thấy đồng hồ mới chỉ 4 giờ rưỡi sáng, hắn lại tắt màn hình rồi đặt máy sang một bên.
Một lần nữa, hắn dùng tay vuốt phẳng góc bìa bị gấp. Thế nhưng nếp gấp ấy chẳng hiểu tính người, không chịu ngoan ngoãn nghe lời mà cứ nghịch ngợm vênh lên một cách đáng ghét.
-
Khoảng 9 giờ sáng, Albert đến để chuyển đạt một số lời mời từ phía các đoàn làm phim và nhãn hàng.
"Có một đoàn phim cổ trang với mức đầu tư cực lớn muốn mời Ôn tiên sinh đóng vai khách mời, thời gian quay là một tuần. Một thương hiệu đồ da chuyên dụng cho giới đua ngựa cũng hy vọng có thể mời tiểu thiếu gia quay quảng cáo, ngoài ra còn có hai tạp chí muốn mời hai cha con cùng chụp ảnh bìa. Bên cạnh đó, một vài chương trình thực tế cũng sẵn sàng chi trả thù lao cao để mời hai người tham gia."
Thời gian gần đây, Albert kiêm luôn vai trò người đại diện cho cả Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh, công việc này anh làm khá thuận tay.
So với việc hằng ngày phải căng não xử lý những nhiệm vụ phức tạp mà Bạc tổng giao phó, thì những chuyện vụn vặt trong giới giải trí thế này lại có phần nhẹ nhàng và thú vị hơn nhiều.
Bạc Thính Uyên nhấp một ngụm cà phê: "Được rồi, chờ chương trình kết thúc tôi sẽ chuyển lời."
Albert thầm nghĩ, không biết tuần trước Bạc tổng có thực sự "chuyển lời" hay không? Anh cứ ngỡ Bạc tổng đã thay mặt Ôn tiên sinh trực tiếp đưa ra quyết định từ chối rồi chứ.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Bạc Thính Uyên đặt trên tập thơ: "Sáng nay cậu sắp xếp thời gian đi mua cho tôi một cuốn sách y hệt thế này."
Albert nhìn qua, thấy bìa sách đã bị nếp gấp. Anh định đưa tay cầm lấy cuốn sách để xem kỹ thông tin xuất bản, nhưng tay của Bạc tổng vẫn không hề có ý định buông ra.
"Bạc tổng?"
Bạc Thính Uyên khựng lại một chút, rồi tự mình mở trang thông tin bên trong cuốn sách ra: "Cậu chụp ảnh lại đi."
Thấy vậy, Albert lập tức hiểu ra ngay: cuốn sách này rất đặc biệt, người bình thường không được phép chạm vào.
Chẳng trách ngày hôm qua khi anh định đặt tập hồ sơ xuống, Bạc tổng đã ngay lập tức thu nó về phía mình.
Lúc đó anh còn tưởng Bạc tổng đang ngầm nhắc nhở rằng ngài ấy đang nuôi dưỡng một sở thích mới.
Quả nhiên là gần vua như gần cọp mà.
Albert dùng điện thoại chụp lại thông số mục lục xuất bản của cuốn sách.
Là một trợ lý vạn năng đã theo chân Bạc tổng nhiều năm, anh tích lũy được vô số mối quan hệ và nguồn lực ở khắp mọi nơi. Thế nhưng, khi vừa gửi tấm hình thông tin cuốn sách này cho người bạn chuyên trách, anh lập tức nhận được một câu trả lời đầy vẻ bất lực:
[Định bảo tôi đi tìm một cuốn sách cũ đã tuyệt bản mà còn phải mới nguyên à?]
[Sao cậu không bảo tôi sang Pháp đào luôn ông tác giả này lên cho rồi?]
Albert: "..."
Bạc Thính Uyên ngước mắt lên, thấy trợ lý của mình cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại thì hỏi: "Thông tin không đủ rõ ràng sao?"
Albert chỉ có thể thành thật báo cáo: "Cuốn sách này đã ngừng xuất bản rồi ạ, có lẽ sẽ cần một chút thời gian để tìm kiếm."
Bạc Thính Uyên nhìn cuốn sách đặt cạnh đĩa cà phê, khẽ đáp: "Ừ, càng sớm càng tốt."
Trong tai Albert vẫn còn văng vẳng câu phản hồi của người bạn: Sao cậu không bảo tôi sang Pháp đào luôn ông tác giả này lên cho rồi?
Đúng lúc màn hình tivi vang lên tiếng của Bạc Nhất Minh, Albert vội vàng định rút lui thì bị gọi lại.
"Đợi đã."
Albert khựng bước, lập tức xoay người: "Bạc tổng, ngài còn dặn dò gì nữa ạ?"
Ánh mắt Bạc Thính Uyên chuyển từ gương mặt con trai trên màn hình sang Albert: "Chuyện cái nông trường, hôm nay hãy làm cho xong thủ tục đi."
"Vâng ạ."
Albert thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải là một "thời hạn mua sách" cụ thể nào đó.
Trước khi rời đi, anh liếc nhìn tập thơ bị hằn nếp gấp, tai nghe thấy giọng nói của Ôn tiên sinh trong chương trình, bỗng nhiên đầu óc anh nảy số cực nhanh:
Ồ~~ hóa ra Bạc tổng nhà mình lỡ làm hỏng sách của Ôn tiên sinh đây mà.
-
Trong chương trình.
Bạc Nhất Minh thức dậy trước, cậu nhóc nằm quan sát gương mặt đang ngủ của ba nhỏ một hồi lâu.
Giống như một con thú non, cậu nhẹ nhàng ngửi ngửi rồi áp mặt vào người ba, gương mặt tràn ngập sự an tâm và hạnh phúc.
Vừa mở mắt ra đã thấy ngay chú khỉ con đáng yêu, dù tầm mắt vẫn còn mơ màng, Ôn Từ Thư đã đưa tay ôm lấy cậu bé và đặt một nụ hôn lên thái dương: "Chào buổi sáng nhé ~ Minh Minh bảo bối đáng yêu của ba."
Bạc Nhất Minh thẹn thùng rúc vào lòng ba nhỏ: "Ba nhỏ ơi, sau này ngày nào con cũng muốn có hôn chào buổi sáng với hôn chúc ngủ ngon được không ạ?"
"Được chứ ~"
Ôn Từ Thư đáp ứng ngay, "Ngày nào cũng sẽ có!"
Lời hứa này khiến Bạc Nhất Minh sướng rơn, cậu nhóc lập tức bật dậy, phấn khích nhảy múa tưng bừng trên giường.
Chiếc giường này hơi cứng nên Ôn Từ Thư nằm cũng không bị ảnh hưởng gì nhiều, cậu chậm rãi tỉnh táo lại, ngồi xem khỉ con nhà mình uốn éo linh tinh.
"Ba nhỏ ơi, ba có biết nhảy điệu vặn vẹo này không?"
Thấy ba nhỏ đã ngồi dậy, Bạc Nhất Minh chủ động kéo tay cậu: "Là như thế này này..."
Cậu bé đổ người về phía trước, vểnh mông lên, vừa vặn eo lắc hông theo nhịp điệu vừa không ngừng nhấc chân.
"Ba không biết đâu ~"
Ôn Từ Thư cầm chiếc chun buộc tóc ở đầu giường, túm gọn mái tóc đen dài ra sau lưng.
Bạc Nhất Minh ngồi quỳ trên lớp chăn mềm, bĩu môi: "Rõ ràng là ba nhỏ biết mà. Hôm sinh nhật ông nội, ba nhỏ nhảy với ba lớn đẹp lắm luôn ~ Con còn chụp ảnh lại nữa đấy."
[ Vụ điện thoại cho ông nội ở tập một đây rồi! Hóa ra cả hai người ba đều đi dự tiệc à? Oa ~ ]
[ Ảnh chụp sao?? Ở đâu thế? Bé Minh ơi, cho dì xem với nào! ]
[ Hai người ba nhảy cùng nhau á?? Tôi muốn xem, tôi muốn xem ngay! ]
Ôn Từ Thư kinh ngạc quay đầu lại, cậu nhéo nhẹ cái mặt nhỏ của con trai, cố ý nghiêm mặt: "Ảnh đâu? Mau giao ra đây cho ba!"
Thế nhưng ngày thường cậu vốn đã ôn nhu quen rồi, nên dù có cố ý đanh mặt lại thì trông cũng chẳng có chút dáng vẻ dọa người nào cả.
Bạc Nhất Minh cuộn tròn mép chăn rồi lăn một vòng, biến mình thành một miếng sushi cuộn, vui vẻ trêu chọc: "Không đưa đâu! Để con tự xem thôi! Hì hì ~"
Ôn Từ Thư nhanh tay lẹ mắt, chộp lấy chiếc đồng hồ đặt bên gối của cậu nhóc, vẫy vẫy trước mặt con: "Ảnh ở trong này đúng không?"
"A a a a a a a a a a "
Miếng sushi khỉ con bắt đầu vùng vẫy điên cuồng để thoát khỏi cái chăn.
Ôn Từ Thư nhanh nhẹn nhảy xuống giường, chạy thật nhanh vào phòng vệ sinh.
Cậu chỉ hé nửa khuôn mặt sau cánh cửa, mỉm cười trêu chọc: "Để ba xem thử nào! Con ngoan nha."
Nói xong, cậu liền đóng sầm cửa lại.
Bạc Nhất Minh vẫn chưa thoát ra khỏi cái chăn đang quấn chặt quanh người, cậu nhóc ngồi thù lù trên giường trông chẳng khác nào một quả bánh chưng bị lột dở một nửa.
Cậu ngẩn người ra, đôi mắt rũ xuống, rồi vụng về quay sang phía máy quay gần nhất, phồng má tỏ vẻ ủy khuất để lên án.
"Mọi người thấy chưa ~ Ba nhỏ bắt nạt con kìa ~ Hu... hu hu..."
Nói rồi, cậu ngã vật xuống giường, đôi chân trần trắng trẻo vung vẩy giữa không trung.
[ Nhất Minh ơi, tụi dì ở đằng này cơ mà! Không phải cái máy quay đằng kia đâu, này này ~ ]
[ Sáng sớm đã được xem cảnh này thấy vui quá đi mất ~ Bé Minh đáng yêu quá xá, muốn ôm một cái thật chặt! ]
[ Làm ơn đi, chín tuổi rồi mà còn bán manh như thế sao?! *Để chị đây véo cái khuôn mặt đẹp trai nhỏ nhắn này một cái nào ~* ]
[ Mommy ơi ~ Mommy à ~ Con cũng muốn xem ảnh mà, hu hu ~ *khóc thút thít* ]
Phòng vệ sinh.
Ngay lúc Ôn Từ Thư định mở tính năng album ảnh trên đồng hồ, cậu bỗng nhận ra bên trong có thể chứa những thứ khác mà khỉ con đã chụp, chưa chắc nhóc đã muốn cho người làm ba như cậu thấy.
Cậu suy nghĩ một lát rồi mở cửa bước ra, đưa chiếc đồng hồ trả lại: "Thôi, ba không xem đâu. Con cứ giữ lấy, lúc nào thích thì gửi sang điện thoại cho ba sau, được không?"
"Ơ?" Bạc Nhất Minh bật dậy như lò xo, chớp chớp mắt: "Tại sao ạ?"
Ôn Từ Thư giúp con kéo chăn ra, hỏi ngược lại: "Trong này chắc là có nhiều ảnh riêng tư khác của con đúng không?"
Bạc Nhất Minh lắc đầu nguầy nguậy: "Không có mà, con có chụp gì bậy bạ đâu. Ba nhỏ xem đi ạ."
Cậu nhóc chủ động đưa đồng hồ đến tận trước mặt ba.
Ôn Từ Thư kiên quyết muốn làm một người phụ huynh tâm lý: "Không không không, ba không xem."
Bạc Nhất Minh cuống quýt, ôm lấy cánh tay ba nhỏ: "Không được! Ba nhỏ nhất định phải xem!"
[ Vừa nãy thì không cho xem, giờ lại ép phải xem cho bằng được? Hai cha con nhà này đúng là tấu hài đủ rồi đấy nhé. ]
[ Thật ra mới chín tuổi thôi thì người lớn xem album ảnh một chút cũng chẳng sao? Dù sao cũng nên giám sát trẻ nhỏ mà. ]
[ Trẻ con chín tuổi bây giờ có ý thức cá nhân cao lắm rồi, nếu không được phép thì tốt nhất là đừng xem nha ~ ]
Đang lúc giằng co, màn hình đồng hồ bỗng sáng lên. Cả hai cha con cùng ghé đầu vào xem thì thấy một tin nhắn mới hiện ra.
[ Ba lớn hiệp sĩ rồng đã cướp bánh sò nhỏ của tui (〃>皿<) ]: Nhất Minh, giờ không còn sớm nữa, con đưa ba nhỏ đi ăn sáng trước đi. ]
Nhìn rõ dòng tin nhắn, hai người ngước mắt nhìn nhau rồi đồng loạt im lặng, lẳng lặng đứng dậy xỏ giày.
"Nhất Minh, ba đi rửa mặt đây."
"Ba nhỏ, con đi thay quần áo ạ."
Hai cha con đồng thanh nói một lượt rồi chia nhau ra hành động, cứ như hai chú robot vừa nhận được mệnh lệnh rõ ràng vậy.
[ Ban tổ chức thông qua đồng hồ để giục họ à? Các khách mời khác cũng vừa mới dậy thôi mà, Nhung Nhung với Tiểu Thất vẫn còn đang ngủ nướng kia kìa. ]
[ Chống cằm suy nghĩ, nhìn cái giọng này chắc chắn là ba lớn của bé Minh rồi. ]
[ Ba lớn nhóc Minh nhất định là rất hung dữ với họ, hu hu, vợ với bé con đáng yêu thế mà, đừng có mắng chứ! Tức chết tôi mất. ]
[ Nhưng nếu sức khỏe của Mommy không tốt thì không nên để bụng đói đùa nghịch quá lâu đâu? ]
[ Oa, góc nhìn mới mẻ ghê! Tại tôi xem vui quá nên quên mất chuyện này. Không hổ là ba lớn, tầm nhìn xa trông rộng thật sự. ]
[ Tầm nhìn xa gì ở đây chứ! Rõ ràng là cực kỳ quan tâm đến sức khỏe của vợ mình thì có ~ ]
Căn bếp nhỏ của tiệm trà.
Chu Vi đã bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Tối hôm qua, khi nấu bữa tối, Chu Húc đã cố tình để lại một ít nguyên liệu.
Ôn Từ Thư bước vào bếp, đập vào mắt cậu là nồi cháo nóng hổi bốc khói cùng bóng dáng của Chu Vi: "Chị Vi, chị dậy sớm thế ạ?"
Chu Vi mỉm cười: "Tối qua chị ngủ sớm nên nay dậy sớm thôi. Em đến đúng lúc lắm, cháo vừa vặn ninh xong rồi đây."
"Để em múc cháo cho."
Ôn Từ Thư rửa tay sạch sẽ rồi đi lấy bát. Bên cạnh lồng hấp còn có cả trứng gà đã luộc chín.
Chu Vi nhanh tay xào thêm món đậu nành rau tuyết, chia làm hai phần, một phần có thêm chút ớt xanh cắt nhỏ. Căn phòng tràn ngập hơi thở ấm cúng của cuộc sống thường nhật.
Ôn Từ Thư bưng bát cháo đặt lên bàn, trong lòng bỗng thầm nghĩ: Nếu Bạc Thính Uyên chịu tham gia chương trình này, liệu anh ấy có thể tận hưởng những khoảnh khắc bình dị, đậm chất đời thường như thế này không?
Nhưng liệu một người như Bạc Thính Uyên có tiện lộ diện trên chương trình giải trí?
Rồi Ôn Từ Thư lại nhớ về cuốn sách mà Bạc Thính Uyên cầm trước khi ngủ tối qua. Cậu biết, nếu mình mở lời, xác suất cao là Bạc Thính Uyên sẽ gượng ép đồng ý.
Mà cậu thì lại không muốn hắn ta phải làm bất cứ chuyện gì theo kiểu miễn cưỡng chỉ vì mình.
Ngay sau đó, Ôn Từ Thư nhìn qua cửa lớn, thấy Bạc Nhất Minh đang cùng Tinh Tinh ngồi xổm dưới đất đếm kiến.
Cậu khẽ gật đầu, ra vẻ đăm chiêu.
Ừm, đã đến lúc để khỉ con đứng ra giải quyết một vài vấn đề trọng đại trong gia đình rồi.