Chương 29 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chu Húc đề nghị sắp xếp bữa tối ngay tại khoảng sân giếng trời ở sân sau của quán trà.

Trong khi người lớn tất bật kê bàn, các bạn nhỏ cũng hợp tác cùng nhau khiêng ghế.

Khi vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên cao, tám vị khách mời vây quanh chiếc bàn vuông dùng bữa tối, không khí hòa thuận, ấm áp như một gia đình thực thụ.

Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng những câu nói ngây ngô của lũ trẻ lại khiến bầu không khí thêm phần vui vẻ và thân thương.

 

[ Không khí ở đây còn tuyệt hơn hồi ở nông trường nữa ~ Cảm giác họ trở thành bạn bè, người thân của nhau thật tốt đẹp biết bao. ]

[ Tôi vừa nhận được cơm hộp, đang ngồi ăn một mình đây. Cứ coi như tôi đang ở hiện trường, nhảy vào bát của bé Minh gắp trộm thức ăn cho đỡ buồn vậy. ]

 

Buổi tối, Ôn Từ Thư vệ sinh cá nhân sớm rồi lên giường nằm. Cậu nhìn con khỉ nhỏ nhà mình cứ quấn quýt, dính lấy mình không rời.

"Sao thế con?"

Bạc Nhất Minh lăn một vòng trên giường, gối đầu lên đùi ba nhỏ: "Ba nhỏ ơi, con sang chơi với em Tinh Tinh một lát rồi mới về ngủ có được không ạ?"

Ôn Từ Thư vuốt nhẹ từ vầng trán trơn láng lên mái tóc con, vén gọn phần tóc mái sang một bên, rồi cúi đầu nhìn gương mặt khôi ngô, đáng yêu của cậu bé: "Dĩ nhiên là được rồi."

"Thật tốt quá ạ!"

Bạc Nhất Minh ôm chầm lấy eo ba nhỏ, rúc vào lòng cậu hít hà một hơi thật sâu.

Cậu nhóc ngước lên cười rạng rỡ: "Hôm nay ba nhỏ thơm quá đi mất."

Ôn Từ Thư đẩy đẩy con trai, vóc dáng cậu nhóc giờ đã lớn, cân nặng cũng chẳng hề nhẹ chút nào.

"Chắc lúc nãy ba lỡ tay đổ hơi nhiều sữa tắm thôi. Đi mau đi, em Tinh Tinh đang đợi con đấy."

Bạc Nhất Minh rút chiếc đồng hồ đeo tay đã tháo ra khi đi tắm từ trong túi ra, đặt sang một bên rồi nháy mắt với ba nhỏ: "Con đi đây ạ ~"

Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Con khỉ nhỏ, để lại đồng hồ là đang ám chỉ mình liên lạc với ba lớn đây mà?

Tại nhà của mẹ con Sở Hàm.

Tiếng gõ cửa vừa vang lên, Tinh Tinh vốn đang lấy đồ từ hành lý liền rảo bước tiến ra.

Cửa vừa mở, Bạc Nhất Minh đã nhảy cẫng lên: "Anh trai tới rồi đây!"

Tinh Tinh tuy tính cách không quá cởi mở nhưng cũng cong mắt mỉm cười, mời nhóc vào phòng.

Sở Hàm rất tâm lý nói: "Nhất Minh này, cháu cùng Tinh Tinh lên giường chui vào chăn mà trò chuyện nhé. Dì vừa vặn cũng phải xem kịch bản đây."

"Vâng ạ."

Bạc Nhất Minh không hề khách sáo, nhưng lại hơi tò mò về cái "kịch bản" kia.

Cậu nhóc nằm bò trên giường, thì thầm hỏi Tinh Tinh: "Có phải em thường xuyên đến phim trường thăm mẹ chơi không?"

"Không đâu, em chỉ mới đi vài lần thôi." Tinh Tinh xoay người, gối đầu lên gối nhìn Nhất Minh.

Dưới ánh đèn, màu mắt của Bạc Nhất Minh có chút khác biệt so với ban ngày, kết hợp với hàng lông mi cong vút cứ chớp liên tục trông vô cùng đặc biệt.

Bạc Nhất Minh chống cằm, hai tay ôm lấy mặt: "Lần tới em đi theo mẹ đến phim trường đi, sau đó em cùng anh đi trượt tuyết, để ba lớn của anh dạy em được không? Ba lớn của anh trượt tuyết giỏi lắm đấy."

Tinh Tinh luôn tò mò về vị ba lớn trong lời kể của anh mình, cậu đưa ngón tay chỉ nhẹ về phía mắt anh: "Mắt của ba lớn anh cũng giống như thế này ạ?"

"Không phải đâu, mắt của ba lớn anh màu xanh lá cây, ừm... màu xanh lục đậm ấy."

Bạc Nhất Minh xoay người nằm xuống, kéo kéo chăn rồi xích lại gần dựa vào Tinh Tinh: "Còn ba của Tinh Tinh thì sao?"

 

[ Hả? Xanh lục đậm? Thật sự là màu xanh lá ư? ]

[ Chẳng lẽ đúng là vị đại lão họ Bạc mà bạn momo kia vừa đăng ảnh sao? ]

[ Thật muốn cầm tấm ảnh "anh chàng rọ mõm" lao ngay đến trước mặt nhóc Minh để xem nhóc ấy phản ứng thế nào quá. ]

 

Trên giường, Tinh Tinh lại xoay người, vùi nửa mặt vào trong chăn, lầm bầm nói về việc ba mình rất bận rộn, chẳng có mấy thời gian chơi cùng cậu bé.

"Ba của em là bác sĩ."

"Oa! Thế thì lợi hại quá còn gì?" Bạc Nhất Minh lập tức liên tưởng đến hai bác bác sĩ thường xuyên ghé qua nhà mình.

Vị bác sĩ Đông y phụ trách bắt mạch, trong mắt cậu nhóc chẳng khác nào một vị cao thủ võ lâm thực thụ.

"Vâng." Tinh Tinh thực sự cảm thấy rất tự hào về ba mình.

Bạc Nhất Minh sực nhớ ra ở nhà mỗi khi có chuyện gì, các bác bác sĩ đều có mặt ngay lập tức mỗi khi được gọi.

"Thế ba của Tinh Tinh có phải ngày nào cũng phải ở bệnh viện không?"

Tinh Tinh gật đầu, nhưng vẫn chủ động nói tốt cho ba một câu: "Nhưng mà... trước khi về nhà ba đều hỏi mẹ xem em đã ngủ chưa, nếu em còn thức, ba sẽ mua đồ ăn ngon mang về để cả nhà cùng ăn."

"Oa. Vậy ba của em tốt quá rồi còn gì?"

Nhắc đến chuyện ăn uống, Bạc Nhất Minh lại thấy bất bình: "Ba lớn của anh còn tranh ăn với anh cơ."

Cậu nhóc bỗng nhớ tới ba nhỏ, liền tiếp lời: "Hồi trước ba nhỏ của anh suốt ngày nằm trong phòng ngủ thôi, ba lớn thì sợ anh làm phiền ba nhỏ nên chẳng cho anh vào phòng tìm ba. Thế là anh toàn phải tự chơi một mình."

Cậu vui vẻ lăn lộn một vòng: "Nhưng mà gần đây sức khỏe của ba nhỏ tốt lên nhiều rồi. Anh nói cho em nghe nhé ~ từ sau khi tham gia tập trước về nhà, anh còn được ngủ chung với ba nhỏ này, rồi còn kể chuyện cổ tích cho ba nghe nữa đấy."

Trong đầu Nhất Minh hiện lên hình ảnh mình giống như một cái đuôi nhỏ, cứ bám theo ba nhỏ vào tận phòng vệ sinh.

Lúc ba nhỏ đang đánh răng rửa mặt, cậu cứ luôn mồm luyên thuyên nói xấu ba lớn, vậy mà ba nhỏ chẳng hề thấy phiền, thỉnh thoảng còn hỏi lại vài chi tiết nữa chứ.

Bạc Nhất Minh chỉ mới hồi tưởng lại thôi mà đã cảm thấy vừa ấm áp vừa hạnh phúc.

"Thật sao?"

Ánh mắt Tinh Tinh lặng lẽ nhìn anh, dường như có thể từ câu nói ấy mà hình dung ra cảnh tượng tự chơi một mình của Nhất Minh khi xưa.

Cậu nhóc tì cằm lên cánh tay, giọng rầu rĩ lẩm bẩm: "Tại sao người lớn cứ lúc này lúc kia thế nhỉ? Không thể lúc nào cũng tốt đẹp mãi sao?"

"Thì vốn là vậy mà, có lúc tốt lúc không thôi."

Bạc Nhất Minh đưa tay bóp lấy má em trai kéo nhẹ sang hai bên, rồi bỗng dưng cao giọng: "Nhưng mà không sao hết, vì anh cũng lúc ngoan lúc không mà. Haha."

Tinh Tinh dù bị véo má cũng không tránh đi, ngược lại còn nhìn anh mình với vẻ đầy suy tư.

Cậu bé chưa từng tách biệt cách đối xử của cha mẹ như thế, cũng chưa bao giờ đặt góc nhìn quan sát vào chính bản thân mình, nên nhất thời có chút ngẩn ngơ.

 

[ Không phải chứ, Tinh Tinh thật sự tin à? Đúng là một đứa chín tuổi dám nói, một đứa bảy tuổi dám tin luôn. ]

[ Nhóc Minh nói cũng có lý đấy chứ, không có cha mẹ hoàn hảo thì cũng chẳng có đứa trẻ nào hoàn hảo cả. Ai cũng có lúc này lúc khác, nếu không phải vấn đề nghiêm trọng như bạo lực hay ngoại tình thì cứ thấu hiểu và chấp nhận nhau thôi. ]

[ Tôi thấy nhóc Minh giỏi thật sự, kiểu trẻ con dù ở một mình vẫn có thể chơi rất vui, vĩnh viễn không biết cô đơn là gì. ]

[ Nhưng hồi nhỏ chắc chắn cũng có lúc chạnh lòng chứ, ôm một cái an ủi bé Minh đáng yêu của ngày xưa nào. ]

[ Hèn chi tập hai này nhóc Minh dính ba nhỏ hơn hẳn tập một, còn gọi "Mommy" ngọt xớt, hóa ra về nhà hai cha con còn ngủ chung nữa. ]

[ Thế ba lớn ngủ ở đâu? *Cho tôi xem với.jpg* ]

[ Bé Minh: Ngủ gầm giường chứ đâu *Hiếu thảo.jpg* ]

 

Bạc Nhất Minh cười hì hì, vò rối mái tóc của em trai: "Tinh Tinh, để anh kể chuyện cho em nghe nhé. Nhưng mà là tiếng Pháp... ừm, để anh nghĩ xem dịch sang tiếng Trung thế nào đã."

Cậu nhóc ôm lấy Tinh Tinh: "Là một câu chuyện rất thú vị về chuyến thám hiểm trong rừng sâu của một chú kỳ lân đấy."

Tinh Tinh gật gật đầu: "Anh ơi, em muốn nghe bằng tiếng Pháp cơ."

"Được luôn!"

Bạc Nhất Minh mừng rỡ vì được nói tiếng Pháp, như vậy cậu sẽ không phải tốn công dịch ngược xuôi trong đầu nữa. Cậu nhóc bắt đầu nghiêm túc kể chuyện bằng chất giọng truyền cảm.

Lần đầu tiên được nghe truyện cổ tích bằng tiếng Pháp, Tinh Tinh lộ rõ vẻ mặt đầy sùng bái.

 

[ Dân chuyên ngành tiếng Pháp vừa bị cái phát âm chuẩn chỉnh này bạo kích rồi đây này. ]

[ Nhất Minh ơi, con còn ở đây dỗ em à? "Nhà" của con bị người ta lẻn vào rồi kìa! ]

 

Tại phòng của Ôn Từ Thư.

Bạc Nhất Minh mới đi chưa được bao lâu thì lại có một nhóc tì khác đến gõ cửa. Tiểu Thất đang diện bộ đồ ngủ hình chim cánh cụt nhỏ xíu, vừa thấy Ôn Từ Thư đã dang rộng đôi cánh màu đen ngắn cũn cỡn ra đòi bế.

"Chú nhỏ ơi ~ ôm ôm ~"

Ôn Từ Thư khom lưng bế bổng cậu bé thơm mùi sữa lên rồi ngó ra ngoài hành lang.

Ở phòng đối diện, Chu Húc vẫy vẫy tay ra hiệu: "Đành phiền ba của Nhất Minh vậy nhé!"

Anh ta còn khoa trương cúi chào một cái rồi lẹ làng lẩn vào trong phòng.

Ôn Từ Thư mỉm cười cúi đầu nhìn chú chim cánh cụt đáng yêu trong lòng.

Tiểu Thất chớp chớp đôi mắt to tròn, cố ý vươn cổ, phồng một bên má bánh bao mềm mại về phía cậu: "Chú nhỏ ơi ~"

Ôn Từ Thư vội vàng cúi xuống áp mặt mình vào má cậu bé, dịu dàng nói: "Má của Tiểu Thất mềm quá đi thôi. Cho chú áp thêm cái nữa nào ~"

Tiểu Thất bị chọc cho cười khanh khách, tay chân ngắn ngủn cứ rúc sâu vào lòng chú nhỏ, nỗ lực đóng vai một "cục bột" nhỏ nhắn, mềm mại và đáng yêu.

 

[ Nha ~ Tiểu Thất mềm mại quá đi mất ~ Cho dì hôn một cái nào. ]

[ Nhất Minh ơi!!! Mommy của con biến thành của Tiểu Thất mất rồi! ]

 

Ôn Từ Thư bế Tiểu Thất đặt lên giường, tiện tay nhét chiếc đồng hồ vừa cầm lúc nãy xuống dưới gối ở phía bên kia.

Cậu tự nhiên vòng tay ôm lấy sinh linh nhỏ bé ngoan ngoãn trong lòng, nhưng rồi bỗng nhiên sững người lại.

Nhiều năm trước, cậu cũng từng ôm con khỉ nhỏ nhà mình lúc hai, ba tuổi như thế này.

Nhưng sau đó sức khỏe ngày một sa sút, cậu không còn gần gũi với con nữa mà chỉ đắm chìm trong những cơn đau bệnh không dứt.

Ôm thiên thần nhỏ trong tay, cậu có thể tưởng tượng được rằng nếu mình không tình cờ thức tỉnh, bản thân sẽ cứ tiếp tục sống trong đau khổ như thế cho đến khi qua đời vì bạo bệnh.

Tiểu Thất tựa vào lòng chú nhỏ, thầm thì bằng giọng sữa non nớt, còn ngỏ lời mời chú đến nhà mình chơi.

Ôn Từ Thư xoa xoa bàn tay bé xíu của cậu bé, những ngón tay nhỏ nhắn cuộn lại đặt trong lòng bàn tay cậu trông chẳng khác nào cái măng cụt của mèo con.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bỗng bị đẩy ra.

Bạc Nhất Minh bước thẳng vào: "Tiểu Thất!!!!!"

"Oa ~ oa a ~" Tiểu Thất phấn khích chui tọt vào trong chăn của chú nhỏ, cuộn thành một cục tròn vo.

Ôn Từ Thư ôm lấy cục bột ấy, nhắc nhở: "Nhất Minh, con đừng có dọa làm em sợ."

Từ trong chăn phát ra tiếng sữa non nớt, nghe hơi nghèn nghẹt: "Tiểu Thất không có bị dọa sợ đâu ạ ~"

Bạc Nhất Minh nhào lên giường ôm chặt lấy cái cục tròn tròn ấy: "Ba nhỏ ơi, Tiểu Thất dũng cảm lắm!"

Ôn Từ Thư tiếp lời: "Tiểu Thất vừa mới nhắc chuyện lần trước con cùng chú Chu đi bắt vịt ở nông trường đấy."

Tiểu Thất ngồi lọt thỏm trong lòng anh trai, đôi mắt lấp lánh như sao: "Tiểu Thất thích nông trường lắm, anh có thích không?"

"Anh cũng thích lắm."

Bạc Nhất Minh ra sức nhấc bổng nhóc tì lên, bỗng nhiên nảy ra ý định: "Hay là chúng mình biến nông trường đó thành của nhà mình đi? Sau này lúc nào cũng có thể đến chơi."

"Hay quá, hay quá ~"

Tiểu Thất vỗ vỗ đôi tay nhỏ, "Nhưng mà làm sao để biến nó thành của mình ạ?"

Bạc Nhất Minh quay sang nhìn ba nhỏ: "Ba nhỏ ơi, mua một cái nông trường hết bao nhiêu tiền ạ?"

"Chuyện này..." Ôn Từ Thư nhất thời bị làm khó.

Về vấn đề này cậu thực sự không có khái niệm gì cả.

"Để ngày mai kết thúc buổi quay, ba sẽ đi hỏi thử các cô chú nhân viên trong đoàn phim xem sao nhé."

"Vâng ạ!"

 

[ ? Gì vậy trời, mọi người đang bàn chuyện mua nông trường một cách nghiêm túc vậy luôn đó hả? ]

[ Sáng nay lúc ba nhỏ của bé Minh nghe giá một tách trà những một trăm năm mươi tệ mà mặt cũng chẳng biến sắc, cũng may có chị Chu Vi ở đó can ngăn đấy nhé. ]

[ Không lẽ bé Minh đúng là người của nhà họ Bạc mà cư dân mạng đang đồn đại sao? Nhất Minh ơi, nhà con có thiếu chị gái không? *Chị cũng biết nói tiếng Pháp nha ~* ]

-

Tại một phòng Suite trong khách sạn, dì Chung gõ cửa bước vào.

Một bóng hình cao lớn đang đi qua đi lại đầy vẻ sốt sắng. Cách đó không xa là lớp cửa kính với tấm rèm còn để mở.

Những ô cửa sổ đen kịt tựa như từng chấn song sắt, giam cầm người đàn ông đang bồn chồn bên trong. Ngay cả chiếc sơ mi đen anh mặc quanh năm dường như cũng là một phần kéo dài của màn đêm ngoài kia, trói buộc và xiềng xích lấy cả thân xác lẫn tâm hồn anh.

Vừa bước chân vào phòng, dì Chung đã cảm nhận được bầu không khí tràn ngập một sự nôn nóng khác thường.

Bà ngỡ đã xảy ra chuyện gì hệ trọng, không khỏi lo lắng hỏi: "Đại thiếu gia?"

Bạc Thính Uyên đứng khựng lại, ánh mắt nhanh chóng lướt qua chiếc hộp nhỏ trên tay bà: "Dì Chung, có chuyện gì sao?"

Nghe thấy giọng điệu của hắn vẫn bình thản như thường lệ, dì Chung mới tiến lên, đặt chiếc hộp lên bàn trà.

"Nhị thiếu gia hôm qua có dặn tôi tối nay phải mang cái này sang, bảo là ngài hãy nghỉ ngơi sớm một chút, đừng thức đêm nữa."

Bạc Thính Uyên gật đầu, mắt vẫn hướng về phía người trên màn hình livestream: "Vâng, cảm ơn dì."

Dì Chung không nói gì thêm, lặng lẽ xoay người rời phòng.

Bạc Thính Uyên ngồi xuống, cẩn thận mở chiếc hộp ra. Hai chiếc bánh quy bơ Madeline nhỏ xinh nằm chồng lên nhau, tỏa ra hương chanh dịu nhẹ.

Bên trong hộp kèm theo một tấm thiệp gấp gọn với vài dòng chữ do chính tay Ôn Từ Thư viết:

[ Em nướng tổng cộng bốn chiếc Madeleine, đã ăn trước hai chiếc rồi. Hai chiếc này gửi cho anh làm điểm tâm đêm. Ăn xong nhớ nghỉ ngơi thật tốt nhé. Từ Thư. ]

 

Nét mực từ bút máy trông vô cùng cứng cỏi, đầu bút thanh thoát, vừa tao nhã lại vừa mang chút khí phách.

Bạc Thính Uyên đọc đi đọc lại mấy dòng chữ ấy, rồi lấy một miếng bánh nhỏ ra cắn thử.

Vị mứt chanh chua ngọt tan ngay đầu lưỡi, trung hòa cái vị béo ngậy của bơ, giống như món quà này đã kịp thời xoa dịu nỗi bực dọc, bất an của hắn trong đêm vắng.

Trước khi dì Chung bước vào, hắn đã đi qua đi lại như thế suốt nửa giờ đồng hồ.

Bạc Thính Uyên dĩ nhiên biết mình nên nghỉ ngơi sớm, đó là lời hứa của hắn dành cho cậu.

Nhưng ý chí không phải lúc nào cũng kiểm soát được cơ thể. Khi màn đêm buông xuống, hắn giống như một sợi dây cao su đầy tính đàn hồi nhưng lại bị thời gian kéo căng ra từng phút từng giây, căng đến mức tưởng chừng sắp đứt đoạn.

Những chiếc bánh Madeleine vị chanh và tấm thiệp nhỏ chính là một cái ôm dịu dàng mà Ôn Từ Thư kịp thời gửi đến.

Nhưng bấy nhiêu đó vẫn là chưa đủ.

Bạc Thính Uyên rũ hàng mi dày và sắc sảo xuống, che đi đôi mắt màu xanh lục sẫm.

Hắn nhìn miếng bánh Madeleine mềm xốp với một thái độ thận trọng đến cực đoan. Có lẽ hắn nên giữ lại mẩu bánh này, để dành cho một thời khắc đặc biệt nào đó, dùng nó như một liều thuốc để xoa dịu ngắn ngủi sự tra tấn về cả thể xác lẫn tâm lý đang đè nặng.

Lúc này, chiếc điện thoại đặt trên tập thơ của Rene Char chợt sáng lên.

Khi cầm điện thoại, Bạc Thính Uyên theo bản năng ngước mắt lên, đôi mắt xanh sắc sảo như chim ưng nhìn về phía màn hình livestream.

Bạc Nhất Minh vừa tiễn cục bột nhỏ Tiểu Thất về, còn Ôn Từ Thư thì có vẻ như đang trùm chăn chuẩn bị ngủ.

Tin nhắn gửi đến từ chiếc đồng hồ của con trai:

[ Ngủ chưa? - Từ Thư ]

Bạc Thính Uyên chậm rãi thở hắt ra một hơi dài, cảm giác xao động như được một bàn tay v**t v* êm ái.

[ Còn thức. ]

[ Có phải vẫn chưa chịu nằm xuống không? Thế thì mau lên giường đi nhé, em đếm đến ba đấy ~ Từ Thư ]

Trên màn hình lớn, giọng nói mềm mại của Ôn Từ Thư vang lên: "Một, hai, ba..."

Bạc Nhất Minh thắc mắc hỏi: "Ba nhỏ ơi, ba đang nói mớ ạ?"

Cậu bé ghé sát vào vai ba nhỏ, tò mò ngó vào trong chăn.

Ôn Từ Thư vội giấu chiếc đồng hồ nhỏ đi, cười nhéo má con trai: "Không có, ba đang suy nghĩ vài chuyện thôi."

Bạc Thính Uyên ngồi đơn độc trên ghế sofa, nhìn hai cha con thân thiết, những dây thần kinh đang căng quá mức cuối cùng cũng dịu lại đôi chút.

Khoảnh khắc Ôn Từ Thư cất tiếng, hắn cảm giác như mình cũng được kéo vào căn phòng của hai người, giọng nói ấy vang lên ngay sát bên tai, dịu dàng và thân mật vô cùng.

Bạc Thính Uyên nhanh chóng lấy lọ thuốc ra, uống nước để nuốt thuốc, rồi vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt thật nhanh.

Khi tiến về phía giường ngủ, hắn khom người, tiện tay cầm theo tập thơ trên bàn trà.

-

Trong chương trình.

Ôn Từ Thư nhận được tin nhắn hồi đáp.

[ Ba lớn hiệp sĩ rồng đã cướp bánh sò nhỏ của tui (〃>皿<) ]: Đã nằm xuống rồi. ]

Ôn Từ Thư chỉ cần nhìn cái biệt danh dài dằng dặc kèm theo biểu tượng cảm xúc kia, rồi liên tưởng đến gương mặt cực kỳ nghiêm túc và lãnh đạm của Bạc Thính Uyên là đã không nhịn được cười.

[ Có ảnh chụp không nào? Để em kiểm chứng một chút xem sao. - Từ Thư ]

Cậu không chắc liệu một người như Bạc Thính Uyên có sẵn lòng gửi ảnh cho mình hay không.

Cảm giác chuyện tự sướng hay tùy tay chụp một bức ảnh sinh hoạt đời thường thật khó mà liên quan được đến một Bạc Thính Uyên nghiêm nghị và cứng nhắc.

Nửa phút sau.

Một bức ảnh hiện lên trên màn hình nhỏ của chiếc đồng hồ.

Ống kính hướng về một cuốn sách, phía dưới là những ngón tay của Bạc Thính Uyên, và nền sau của cuốn sách là lớp chăn mềm mại.

Ôn Từ Thư phóng to chi tiết bức ảnh, khi nhìn rõ những dòng thơ tiếng Pháp trên trang sách, cậu không khỏi ngẩn người một chút.

Cảm giác ấy giống như lần đầu tiên anh nếm thử nhân mứt chanh trong chiếc bánh Madeleine, hương thơm chua ngọt ngào ngạt lan tỏa giữa kẽ răng, là từng lớp từng lớp niềm vui sướng nồng đượm khiến lòng người say đắm.

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Ôn Từ Thư ló đầu ra, tựa vào gối.

Trong căn phòng xa lạ này, cậu nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ nâng lên, thầm nhủ trong lòng:

Chàng hiệp sĩ rồng đã cướp chiếc bánh sò nhỏ, hẹn gặp lại vào ngày mai nhé ~