Chương 28 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Cả nhóm dùng bữa xong, nghỉ ngơi một lát rồi bắt đầu mở cửa quán trà đón khách trở lại.

Bạc Nhất Minh sợ ba nhỏ mệt nên cố ý dọn riêng một chiếc bàn vuông ở góc phòng để cậu ngồi ghi chép sổ sách và thu tiền.

Nằm ngoài dự tính của cậu nhóc, chiếc bàn ấy lại đặt ngay cạnh cửa sổ, nhìn thẳng ra con phố cổ kính.

Nắng chiều tà tỏa ánh kim nhạt nhòa, tấm rèm trúc nhỏ mang đậm nét cổ xưa rủ xuống một phần ba ô cửa. Ôn Từ Thư ngồi đó, bờ vai tắm mình trong nắng ấm, cậu chăm chú cầm bút tính toán.

Du khách đi ngang qua đúng lúc bắt gặp một thanh niên tuấn tú trong bộ đồ cổ trang bằng vải lam, ai nấy đều không kìm lòng được mà dừng bước ngắm nhìn. Vì đứng ngoài chỉ thấy được nửa khuôn mặt nghiêng, có người còn cố ý rẽ vào cổng quán trà để được nhìn rõ gương mặt cậu hơn.

Khách vừa vào cửa, bốn đứa nhỏ đã lập tức vây quanh từ hai phía.

Các bé dùng đủ mọi cách nũng nịu, níu kéo để mời khách ngồi xuống uống trà nghỉ chân, sẵn tiện chụp vài tấm hình kỷ niệm.

Tinh Tinh vốn trầm mặc, Nhung Nhung hay thẹn thùng, nhờ có anh Nhất Minh và em Tiểu Thất lôi kéo mà cũng trở nên dạn dĩ, niềm nở hơn. Mấy đứa nhỏ thỉnh thoảng còn trò chuyện với du khách, đối đáp rất tự nhiên.

Việc buôn bán buổi chiều tốt hơn buổi sáng rất nhiều. Bốn bạn chủ nhỏ chụm đầu ríu rít họp nhanh một lát, cuối cùng quyết định đóng cửa nghỉ sớm hơn dự kiến.

Tiễn bước bàn khách cuối cùng, Bạc Nhất Minh lắc lắc túi tiền kêu lanh lảnh rồi lớn tiếng tuyên bố: "Chúng mình lấy tiền đi chơi thôi nào!"

Tinh Tinh dựa theo kế hoạch đã bàn bạc lúc nãy, lên tiếng hỏi: "Chú Chu phụ trách đi mua đồ ăn nhé, có được không ạ?"

Chu Húc giơ bàn tay nhỏ của Tiểu Thất lên: "Đương nhiên là không thành vấn đề rồi."

"Còn tôi thì sao?" Ôn Từ Thư thắc mắc.

Nhung Nhung nhón chân, từ phía sau lưng biến ra một chiếc máy ảnh lấy liền Polaroid phiên bản Hello Kitty cực kỳ đáng yêu.

"Chú nhỏ chụp ảnh cho chúng con được không ạ?"

Chu Vi xoa đầu con gái, giải thích thêm: "Sau khi kết thúc đợt ghi hình tuần trước, Nhung Nhung vừa về đến nhà là lập tức lục tung mọi ngóc ngách để tìm cái máy ảnh này, lần này nói gì cũng đòi mang theo bằng được. Con bé còn bắt tôi chuẩn bị thêm mấy hộp phim nữa đấy."

Ôn Từ Thư khom người, hai tay đón lấy chiếc máy ảnh rồi nửa ngồi xổm xuống cạnh cô bé mềm mại.

"Vậy Nhung Nhung dạy chú cách dùng nhé."

"Vâng ạ ~~"

Nhung Nhung bước từng bước nhỏ, dịch chuyển từ chỗ mẹ sang bên cạnh chú nhỏ, vui vẻ túm lấy một góc áo của cậu.

Sở Hàm hỏi con trai: "Tinh Tinh, thế còn mẹ với mẹ của Nhung Nhung thì sao?"

Tinh Tinh có chút phiền lòng: "Mẹ ơi, mẹ với dì dễ bị mọi người nhận ra lắm."

Trong số du khách ngày hôm nay, đã có vài người nhận ra Sở Hàm và Chu Vi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tuy việc này khiến hai đại minh tinh rất vui, nhưng đúng là họ phải tìm cách che giấu thân phận. Nếu hai người cứ thế đi ra đường, xác suất bị nhận diện chắc chắn sẽ còn cao hơn nữa.

Sở Hàm buồn thiu: "Vậy là chúng mình không được ra ngoài chơi sao?"

Chu Vi thì không nhất thiết phải đi, cô bảo: "Hay là ở lại đợi Chu lão sư về, rồi hai đứa mình cùng chuẩn bị bữa tối nhé?"

Đang đứng cạnh Nhung Nhung, Ôn Từ Thư bèn gợi ý: "Phim cổ trang chẳng phải hay có khăn lụa che mặt đó sao?"

Cậu đưa tay lên làm điệu bộ che mũi, "Ở đây có loại đó không nhỉ?"

"Có ạ, để con đi lấy!"

Bạc Nhất Minh sực nhớ trong thùng phục trang có rất nhiều khăn lụa, lúc nãy cậu còn chẳng biết chúng dùng để làm gì. Cậu nhóc chạy thoắt đi rồi quay lại ngay lập tức, đưa cho hai dì mỗi người một chiếc.

Chu Vi và Sở Hàm cùng dùng tấm lụa trắng hơi mỏng che ngang mặt, chỉ để lộ đôi mắt long lanh đầy cuốn hút.

Sở Hàm lập tức nhập vai trong nháy mắt, cô nâng ngón tay tháp hoa lan đặt bên hông, khẽ cúi người, nũng nịu nói giọng thanh tao: "Tỷ tỷ có lễ."

Chu Vi cũng cười đáp lễ, cố ý bóp giọng điệu đà: "Muội muội đừng đa lễ, tỷ tỷ thấy ngại quá đi hà~"

Ôn Từ Thư ôm lấy bé Nhung Nhung, bị hai người chọc cho cười rạng rỡ.

Bạc Nhất Minh dắt tay Tinh Tinh, nhảy nhót vẫy tay: "Xong rồi! Xuất phát thôi, chúng ta đi dạo phố nào!"

 

[ Vợ đúng là có ý kiến hay! Hai vị tỷ tỷ hóa thân thành mỹ nhân che mặt, vừa hợp lý lại vừa xinh đẹp quá chừng ~ Chụt mỗi người một cái nào ~ ]

[ Sở Hàm và Chu Vi tập này thật sự thoải mái hơn nhiều rồi đấy, bắt đầu thấy mặn mà hơn rồi nha. ]

[ Đại mỹ nhân không che mặt sao? Ôi, muốn xem anh ấy che mặt quá ~ ]

[ Mommy cười lên một cái là đúng kiểu "sắc đẹp thay cơm" luôn, muốn bắt về nựng quá đi ~ ]

-

Trong chương trình.

Phố cổ vô cùng náo nhiệt. Khi tám vị khách mời xuất hiện trên phố, họ trông như một phần không thể thiếu của khu danh thắng. Thậm chí có không ít du khách còn tiến lại gần hỏi thăm xem bộ đồ cổ trang chất lượng cao mà họ đang mặc là thuê ở cửa hàng nào.

Bạc Nhất Minh phát hiện ra có rất nhiều người qua đường cứ như đang cố tìm cớ để bắt chuyện bằng được với ba nhỏ của mình.

Nhận thấy điều đó, cậu nhóc lập tức lách ra phía ngoài, đẩy ba nhỏ vào đi giữa.

Cậu thầm liếc nhìn hai vị dì đang đi phía trước, lòng thầm nghĩ: Đáng lẽ cũng nên đeo khăn che mặt cho ba nhỏ mới đúng!

Ôn Từ Thư lại tỏ ra rất hứng thú với các sạp đồ cổ. Sau khi hỏi qua ý kiến của chủ quán, cậu cầm một thỏi mực mạ vàng họa tiết mai lan lên ngắm nghía.

"Nhất Minh, con với các em đi chỗ khác chơi trước đi? Ba ở đây xem một lát."

"Không được ạ!"

Bạc Nhất Minh căng thẳng ôm chặt lấy cánh tay cậu, "Con phải bảo vệ ba nhỏ."

Ôn Từ Thư không nhắc lại nữa, cậu đặt thỏi mực xuống và bắt đầu nghiên cứu mấy cuốn sách cổ cũ nát bên cạnh.

Khi cậu cúi người vươn tay ra, chiếc vòng tay bằng ngọc trắng chạm khắc hình đốt trúc khẽ trượt xuống cổ tay gầy guộc.

Đôi mắt ông chủ tiệm đồ cổ lập tức sáng rực lên, lão ngẩng đầu nhìn chàng trai trẻ có diện mạo cực kỳ tuấn tú trước mặt: "Cái vòng tay này của cậu từ đâu mà có thế?"

Lão vươn dài cổ, ngó nghiêng xung quanh, "Cũng mua ở trên phố này à?"

"Không phải ạ."

Ôn Từ Thư thong thả thu tay về, đẩy chiếc vòng lên cao rồi giấu gọn vào trong ống tay áo.

Thái độ của ông chủ thay đổi hẳn, lão cười hiền từ: "Cậu có định nhượng lại không? Tôi có thể trả cho cậu một cái giá rất hời đấy."

Ôn Từ Thư mỉm cười nhạt, lắc đầu từ chối: "Đồ người nhà tặng, tâm ý vô giá ạ."

Thấy con trai định nói gì đó, cậu liền lặng lẽ nháy mắt ra hiệu: "Đi thôi Nhất Minh, chúng ta đuổi theo mọi người nào."

Cậu lịch sự gật đầu chào ông chủ rồi ôm vai con trai rời đi.

Ông chủ nhìn theo bóng lưng cậu với vẻ đầy tiếc nuối, ánh mắt vẫn dán chặt vào cổ tay cậu, cứ như thể mong chiếc vòng đó rơi ra lần nữa để lão được nhìn kỹ thêm một lần.

 

[ Vòng tay của vợ giá trị đến thế cơ à? Đến mức ông chủ tiệm đồ cổ còn đòi mua lại bằng được? ]

[ Hồi tập trước, trên hội nhóm phân tích đồ dùng khách mời đã có người soi ra rồi, hình như đó là ngọc Dương Chỉ, mỗi một hạt đều có tỷ lệ và độ bóng y hệt nhau, cực kỳ hiếm có luôn ấy. ]

[ Ôi trời, đến giờ vẫn chưa biết gia cảnh nhà bé Minh thế nào, tức chết đi được! ]

 

Chẳng mấy chốc, Chu Húc đã nhanh nhẹn mua xong tất cả các loại nguyên liệu nấu ăn.

Bốn ông chủ nhỏ chụm đầu tính toán một hồi, quyết định chia số tiền còn dư thành bốn phần bằng nhau, đưa cho mỗi gia đình làm tiền tiêu vặt để mua sắm những món đồ khác.

Bạc Nhất Minh cầm phần tiền của mình và ba nhỏ, đưa cho cậu rồi hỏi: "Ba nhỏ ơi ~ ba muốn mua gì không?"

Ôn Từ Thư ôm lấy vai cậu nhóc, khẽ nói: "Hay là chúng ta chọn một món quà nhỏ cho ba lớn của con nhé?"

"Hả?" Bạc Nhất Minh ngước lên, hai má phồng ra, bĩu môi đầy vẻ không tình nguyện: "Con cứ tưởng ba nhỏ định mua quà cho con cơ."

Ôn Từ Thư nhéo má cậu: "Keo kiệt thế à? Vậy thì mua hai phần luôn."

Bạc Nhất Minh liền tựa đầu vào vai ba nũng nịu: "Hì hì ~ con đùa với ba nhỏ chút thôi mà, chúng ta đi chọn quà cho ba lớn đi."

Cậu bé chỉ vào món đồ mà nhóm Tiểu Thất đang vây quanh cách đó không xa rồi hỏi: "Ba nhỏ ơi, mua cái kia được không? Đỏ đỏ thế kia, chắc chắn ba lớn sẽ thích lắm đấy."

"..." Ôn Từ Thư bật cười: "Con định mua kẹo hồ lô tặng ba lớn đấy à?"

 

[ Giây trước vừa đồng ý, giây sau đã định hố ba lớn rồi sao? ]

[ Đúng là đứa con hiếu thảo quá cơ, cho một trận đòn đi thôi! ]

 

Bạc Nhất Minh kéo tay ba nhỏ đi tới trước sạp hàng, tò mò hỏi đông hỏi tây để tìm hiểu xem kẹo có những vị gì.

Ông chủ sạp thấy cậu bé hỏi những câu lạ lùng thì lấy làm lạ: "Này bạn nhỏ, cháu chưa ăn quả sơn tra bao giờ à?"

Bạc Nhất Minh lắc đầu: "Cháu mới chỉ ăn loại nhân dâu tây với việt quất thôi! Đúng không ba nhỏ? Dì Chung từng làm cho con rồi mà."

Ôn Từ Thư nghiêm túc nhớ lại, hình như đúng là cậu chưa bao giờ thấy kẹo hồ lô làm từ quả sơn tra thật.

"Vậy mua một xâu ăn thử xem sao."

Bạc Nhất Minh cầm lấy xâu kẹo, cắn thử một viên.

Vừa cắn một miếng, cậu bé đã nhăn tít cả lông mày lại, miệng ngậm quả sơn tra to oạch, nói năng lắp bắp: "Ba nhỏ ơi, bên trong chua ơi là chua luôn ạ!"

Ôn Từ Thư nhìn cái điệu bộ đó của con thì bật cười: "Đúng rồi, phải chua chua như vậy mới ngon chứ."

Bạc Nhất Minh thè đầu lưỡi ra l**m l**m, rồi nghiêm túc nhét xâu kẹo hồ lô vào túi giấy, dõng dạc tuyên bố: "Thôi, món này cứ để dành cho ba lớn đi ạ."

Cậu nhóc nháy mắt với ba nhỏ, cười tinh nghịch, "Chắc chắn ba lớn sẽ thích mấy món chua loét này lắm cho xem."

Ôn Từ Thư bỗng nhiên nhớ tới mấy quả chanh tối hôm đó, không khỏi bật cười thành tiếng.

 

[ Cười chết mất, trong đầu toàn là âm mưu hố ba lớn đúng không? Đúng là đứa con hiếu thảo của ba con mà! ]

[ Nhất Minh ơi, con lớn thế này rồi mà chưa từng ăn kẹo hồ lô á? Hả?! Con chưa bao giờ đi mấy khu phố ăn vặt bình dân sao? ]

[ Bé Minh thảm quá đi mất, loại khổ cực này cứ để tôi chịu thay cho, hu hu... ]

[ Các chị em ơi, có tin sốt dẻo nè! Nhóc Minh hình như họ Bạc, một cái họ cực kỳ hiếm gặp luôn. ]

[ Oa! Thế còn đại mỹ nhân thì sao? Tôi đi hóng hớt đây! ]

 

Một hòn đá ném xuống làm dậy sóng cả mặt hồ, khán giả vốn đã vô cùng tò mò về hai cha con nhà này, giờ đây lại càng hăng hái vừa xem livestream vừa ăn dưa, vui vẻ vô cùng.

Trên mạng xã hội, có người đã lần theo họ "Bạc", truy tìm tận gốc rễ và tổng hợp lại danh sách tất cả các gia tộc hào môn họ Bạc ở cả trong và ngoài nước.

Vì Nhất Minh là con lai rất đặc trưng, chẳng mấy chốc, mục tiêu đã được thu hẹp lại và khóa chặt vào nhà họ Bạc ở Vinh Thành.

 

[ Nhà họ Bạc đâu chỉ là có tiền, phải gọi là trùm vùng đó luôn, giàu nứt đố đổ vách ấy chứ! ]

[ Sao cái gia tộc này bí ẩn thế nhỉ? Thông tin trên mạng ít kinh khủng luôn. ]

[ Nhà họ Bạc có người là con lai sao? Chắc là nhánh phụ thôi chứ không phải người nắm quyền đâu nhỉ? ]

[ Nếu là nhà họ Bạc thật thì sao chẳng thấy ai tung tin gì hết vậy? Lạ quá, tôi không tin lắm, dù có họ Bạc thì chắc cũng là họ hàng xa thôi. ]

[ Cũng có thể là chẳng liên quan gì đâu, nhận vơ rồi. ]

[ Cứ đợi xem sao đã ~ Tiếp tục xem show thôi, hu hu, yêu vợ quá đi ~~~~ ]

[ Tôi cứ tưởng các bác đã tìm ra tên thật của Mommy rồi chứ! Cố lên nào mọi người! Quyết tâm đào bới cho bằng được trước khi show kết thúc nhé! ]

 

Ngay dưới một bài đăng đang cực hot, ở phần bình luận bỗng có người đăng lên một tấm ảnh.

Đối tượng trong ảnh là bóng lưng của một người đàn ông cao lớn, diện sơ mi đen cùng vest đen, gương mặt đeo khẩu trang và kính râm, dáng vẻ vô cùng vội vã.

Dù không nhìn thấy nửa khuôn mặt dưới, nhưng qua độ cao của khẩu trang và vị trí gọng kính, vẫn có thể thấy rõ người này sở hữu một khuôn mặt góc cạnh với những đường nét cực kỳ sắc sảo, lập thể.

Thân hình anh ta đặc biệt vững chãi, khi đi cùng những người khác trong khung hình, khí chất nổi bật đến mức lấn át tất cả, đúng kiểu "hạc giữa bầy gà".

 

momo: [Một đại lão trong hội nghị giao thương quan trọng Trung - Pháp, cũng họ Bạc. Ảnh này mình chụp vội lúc ngài ấy rời khỏi hội trường. Vị này là con lai, trong buổi giao lưu có thể sử dụng thành thạo cả tiếng Trung, tiếng Anh và tiếng Pháp, nghe mà mình choáng váng luôn.]

[Cái góc nghiêng này của bác, có dám nghiêng thêm chút nữa không hả?!]

[Chân dài thật sự, cao ngang thắt lưng người đàn ông phía sau luôn, thế này chẳng phải 1m85 trở lên sao?]

momo: [Những người nước ngoài quanh ngài ấy cao tầm 1m80, còn ngài ấy nhìn thực tế ngoài đời chắc chắn phải 1m90. Khí chất đúng chuẩn đại lão lạnh lùng trong điện ảnh, lúc ngài ấy dẫn người đi ngang qua, cả đám bọn mình không ai dám thở mạnh. PS: Mắt ông ấy là màu xanh lục cực kỳ bí ẩn nhé.]

[Ơ nhưng mắt bé Minh là màu trà mà? Hay màu hổ phách nhỉ?]

[Con lai Trung - Pháp mà có mắt xanh lục á? Hiếm lắm luôn ấy.]

[Các bà không ai nhận ra à? Người này đeo khẩu trang đen nhìn cứ như đang mang "rọ mõm" ngăn cắn người ấy? Mlem mlem...]

[Trời ơi, chị em tinh tế quá! *Tự nhiên nhớ tới vợ đại mỹ nhân lúc cười thì ôn nhu, lúc yên lặng thì thanh lãnh... Ôi biết làm sao đây, tôi bắt đầu muốn "đẩy thuyền" loạn xạ rồi*.]

[Cứu với, đừng có bổ sung kiến thức rồi chèo thuyền lung tung thế chứ!! Ba lớn của nhóc Minh nghe giọng thì ôn nhu sủng vợ hết nấc. Còn cái anh chàng "rọ mõm" này, tôi thấy chẳng có tí liên quan nào tới kiểu người sủng vợ luôn ấy?!]

[Anh chàng "rọ mõm" á? Bà vừa tự bán đứng chính mình đấy ha ha ha ha!]

[Phê bình, đánh máy nhầm, là anh chàng khẩu trang đen nhé!]