Chương 2 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Trên tầng hai, trong phòng ngủ.

Bạc Thính Uyên dịu dàng bế Ôn Từ Thư đặt lên giường, rồi cẩn thận kéo chăn đắp cho cậu.

Bàn tay to lớn với những ngón tay thuôn dài của hắn lướt qua mái tóc đen dày, đôi mắt xanh sẫm như bảo thạch ẩn sau lớp kính chăm chú nhìn vào đuôi mắt vẫn còn hơi đỏ của Ôn Từ Thư.

"Tim không thoải mái sao?"

Ôn Từ Thư thở hắt ra một hơi dài: "Không có."

Dù nhịp tim đã dần ổn định, nhưng khi nhớ lại những tình tiết được miêu tả trong nguyên tác, cả người cậu bỗng cứng đờ, thần sắc ngẩn ngơ.

Trong sách, sau khi Ôn Từ Thư qua đời vì bệnh tim, Bạc Thính Uyên - người vốn dĩ đã mang trong mình một căn bệnh tâm lý tiềm tàng, đã không thể chấp nhận được sự thật.

Đầu tiên, hắn không cho phép bất kỳ ai chạm vào cơ thể cậu. Phải nhờ sự can thiệp quyết liệt của cha mẹ hai bên, di thể của Ôn Từ Thư mới có thể được hỏa táng theo đúng quy trình.

Đêm đó, Bạc Thính Uyên đã nhanh hơn một bước, mang theo tro cốt trở lại trang viên ở Pháp, là nơi từng tổ chức hôn lễ của hai người.

Từ đó, hắn đóng cửa không ra ngoài, trở thành một bệnh nhân có tính cách quái gở, u ám. Ngay cả con trai ruột là Bạc Nhất Minh cũng bị hắn cự tuyệt ngoài cửa.

Hai năm sau đó, Bạc Thính Uyên mắc chứng rối loạn phân ly nghiêm trọng, suốt ngày sống trong ảo tưởng rằng Ôn Từ Thư vẫn còn trên đời.

Vào một ngày tỉnh táo hiếm hoi, hắn đã tự tay đào một ngôi mộ trên thảm cỏ trang viên, đặt quan tài xuống rồi ôm lấy hũ tro cốt cùng nằm vào trong.

Bạc Nhất Minh cảm nhận được hôm đó sẽ có chuyện chẳng lành, nhưng khi cậu đến nơi thì đã muộn một bước, tận mắt chứng kiến cha mình dùng súng tự sát.

Ôn Từ Thư không dám nghĩ tiếp những hình ảnh bi thảm ấy nữa, cảm xúc trong lòng nhất thời trở nên trì trệ và nặng nề.

Cậu chậm rãi nâng hàng mi nhàn nhạt sắc hồng, lướt nhìn người đàn ông trước mặt để xác nhận hắn vẫn đang sống sờ sờ ở đây, rồi mới cụp mắt xuống.

Nếp mí vốn dĩ rõ ràng nay càng hiện sâu hơn, tựa như một chiếc quạt giấy kiểu Trung Hoa, khi nhìn quanh thì xòe ra, lúc thu lại thì khép kín.

Bạc Thính Uyên cảm nhận được sự thay đổi nhỏ nhặt trong cảm xúc của cậu nhưng lại không thể nào hiểu được nguyên nhân. Ôn Từ Thư mấp máy môi, nhất thời không biết nên bắt đầu nói từ đâu cho phải.

Mười năm chung sống, nhưng thực tế cậu chẳng hề thấu hiểu Bạc Thính Uyên.

Giữa hai người luôn tồn tại một màn sương mù dày đặc ngăn cách. Trước đây cậu luôn chìm đắm trong những cảm xúc tiêu cực, u uất, không thể tự chủ được suy nghĩ của mình.

Giờ đây cậu đã rõ ngọn ngành. Tác giả nguyên tác chỉ vì muốn khắc họa nhân vật Bạc Nhất Minh mà dùng vài dòng ngắn ngủi để khái quát câu chuyện của đời cha chú.

Dẫu sao, họ cũng là một gia đình phản diện. Độc giả cũng chẳng mấy ai bận tâm muốn biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với họ.

Trong lúc Ôn Từ Thư đang rũ mắt suy tư, hàng mi dài đổ bóng hình đuôi phượng trên gò má trắng sứ không tì vết. Đôi mi khẽ run rẩy theo từng nhịp thở, vẻ đẹp ấy khiến người ta chỉ muốn cúi xuống hôn lên.

Bạc Thính Uyên nhận thấy hôm nay cậu có vẻ rất khác thường, mang một nét sinh khí hiếm thấy.

Hắn chủ động hỏi: "Em muốn nói gì sao?"

Ôn Từ Thư chạm phải ánh mắt xanh thẳm của hắn , chợt nhớ ra người này yêu mình sâu đậm đến mức người thường khó lòng hiểu nổi, bất giác cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Cậu vội vàng chuyển chủ đề sang đứa trẻ: "Em không sao, anh mau xuống xem Nhất Minh đi. Mông nhỏ của nó chắc chắn là đau lắm đấy."

Bạc Thính Uyên đứng đó, nhìn thấy một vệt đỏ lan ra nơi vành tai trắng như sứ của cậu. Đằng sau lớp kính, đôi mắt hắn lóe lên một tia khó hiểu.

"Đợi bác sĩ kiểm tra cho em xong tôi sẽ xuống. Nhất Minh không sao đâu."

Ôn Từ Thư lắng nghe giọng nói của hắn. Hắn nói tiếng Trung cực kỳ chuẩn xác, nhưng ngữ điệu có phần khô cứng và máy móc, cộng thêm tông giọng trầm lạnh, nghe như một dòng nước sâu thẳm dưới đáy hồ lạnh lẽo.

Chính vì thế, trước đây mỗi khi Bạc Thính Uyên lên tiếng, hắn luôn tạo cho người đối diện ấn tượng về một người không cận nhân tình, cao ngạo, hờ hững, thậm chí là thiếu kiên nhẫn.

Mấu chốt là Bạc Thính Uyên cũng chẳng mấy khi nói chuyện. Là người câm sao?

Còn cậu thì lại dốc lòng chăm sóc Bạc Thính Uyên mà như không nhìn thấy gì, chẳng khác nào một người mù.

Cái gọi là "cưới trước yêu sau", thực chất chỉ là cuộc hôn nhân giữa kẻ mù và người câm mà thôi. Ôn Từ Thư thầm mỉa mai: Kẻ câm xứng người mù, ai nghe xong mà chẳng phải thốt lên một câu "đẹp đôi" cơ chứ?

Bạc Thính Uyên nhìn thấy đôi lông mày cậu khẽ nhíu lại, dường như đang có một chút cảm xúc nhỏ nhặt khó nắm bắt nào đó, khiến hắn cũng bất giác nhíu mày theo.

-

Ngoài cửa phòng ngủ.

Một con khỉ nhỏ với động tác khoa trương đang lấy tay che mông, tựa lưng vào cửa phòng, tủi thân thì thầm: "Dì Chung, ba nhỏ của con không sao chứ ạ? Sao bác Trần vẫn chưa tới?"

Bác Trần là bác sĩ Tây y thường xuyên tới nhà, đi cùng còn có một vị bác sĩ Đông y họ Lâm.

Biệt thự nhà họ Bạc nằm ở trung tâm thành phố, trong phạm vi từ ba đến năm cây số đã có bệnh viện chuyên khoa tim mạch tốt nhất cả nước và bệnh viện tư nhân của nhà họ Bạc.

Bác sĩ cùng trợ lý đi từ bệnh viện đến đây cũng không mất quá nhiều thời gian.

Bạc Nhất Minh vừa dứt lời thì hai vị bác sĩ cũng đã đến nơi.

Quản gia Từ tiến lên hỏi: "Tiểu thiếu gia, có muốn để bác sĩ Lâm xem giúp cậu không..."

Bạc Nhất Minh vội vàng trừng mắt ra hiệu giữ bí mật. Cậu bé chỉ tay vào trong cửa: "Các bác mau vào xem ba nhỏ của cháu đi. Ba.. ba ấy bị cháu làm cho tức đến ngất xỉu rồi."

Trên chiếc giường lớn, Ôn Từ Thư đã bình phục lại, bình thản lên tiếng: "Ba không ngất."

"Ơ!" Bạc Nhất Minh chẳng kịp quên cơn đau ở mông, vội né tránh ba lớn, chạy đến bên kia giường nắm lấy tay ba nhỏ.

Hai vị bác sĩ tuy thường xuyên ghé thăm nhà họ Bạc, nhưng mỗi lần bước vào căn phòng ngủ này, nhìn thấy nam tử trẻ tuổi gầy gò mà đẹp đến nao lòng, họ đều cảm thấy như lạc vào một thế giới khác, bước chân và giọng nói đều vô thức nhẹ đi.

Bạc Thính Uyên đứng bên cạnh giường trong bộ sơ mi và quần tây đen, ánh mắt lạnh lùng, càng tạo ra một áp lực vô hình cực lớn cho các bác sĩ.

Họ tiến hành kiểm tra cho Ôn Từ Thư, hết Tây y dùng ống nghe lại đến Đông y bắt mạch.

Ôn Từ Thư trình bày rõ ràng từng triệu chứng như tim đập quá nhanh, mắt tối sầm hay ù tai. Từ nhỏ cậu đã quen với việc đối mặt với bác sĩ, bất kỳ sự khó chịu nào cũng chủ động báo cáo.

Bạc Thính Uyên chăm chú lắng nghe, không nói một lời.

Cả hai bác sĩ đều kết luận không có gì đáng ngại.

Bác sĩ Lâm nói: "Lần trước tôi đã dặn Ôn tiên sinh rồi, thỉnh thoảng cậu có thể luyện Thái Cực Quyền, hoặc đi dạo quanh khuôn viên nhà, điều đó rất có lợi cho sức khỏe."

Trước đây, nội tâm Ôn Từ Thư dường như bị cài đặt một kiểu chế độ tự bỏ bê bản thân nên rất lười vận động.

Nhưng giờ đây cậu lại vui vẻ đồng ý: "Được."

Gần như tất cả mọi người cùng lúc nhìn thấy đôi mắt phượng của cậu bừng sáng lên một tia sức sống.

Hai vị bác sĩ nhìn nhau, vừa ngạc nhiên vừa xúc động.

Một Ôn tiên sinh vốn thờ ơ với mọi thứ mà nay lại lộ ra thái độ "muốn sống" như vậy, thực sự là hiếm thấy.

Lúc ra về, bác sĩ Lâm dặn dò: "Nhị thiếu, ngày thường đừng nên nổi giận. Có chuyện gì thì hãy thử hít thở sâu để bình tĩnh vượt qua."

Ôn Từ Thư gật đầu: "Hôm nay là ngoài ý muốn, sau này sẽ không thế nữa."

-

Sau khi các bác sĩ rời đi, trong phòng chỉ còn lại gia đình ba người. Ôn Từ Thư nhìn đứa nhỏ bên tay trái. Nghĩ đến cốt truyện trong sách, lại nghĩ đến việc đứa nhỏ này bị đánh đau thế mà vẫn biết quan tâm đến mình, cậu càng thấy mủi lòng.

"Nhất Minh, mông có đau lắm không con?"

Cậu định chống tay ngồi dậy thì bị cả hai người lớn nhỏ cùng lúc ngăn lại.

Bạc Thính Uyên nhẹ nhàng đè vai cậu bắt nằm xuống, giọng điệu gần như là ra lệnh: "Nằm yên, đừng cử động lung tung."

Bạc Nhất Minh vỗ vỗ vào cánh tay mảnh khảnh của ba nhỏ: "Mông nhỏ không sao đâu ạ, ba nhỏ đừng lo lắng."

Cậu bé vừa bị đánh xong đã suy nghĩ rất lâu mới hiểu ra rằng, nếu cậu vào giới giải trí mà ba nhỏ bị bệnh không thể xem cậu hát nhảy thì còn ý nghĩa gì nữa cơ chứ?!

Tất nhiên là -

Khỉ con khẽ liếc mắt nhìn người cha nghiêm nghị uy nghiêm, chuyện ba lớn đánh mông mình, nhất định tối nay cậu sẽ viết vào nhật ký!

Ôn Từ Thư nghe những lời ngoan ngoãn hiểu chuyện của con thì thấy vô cùng an lòng, cậu hỏi: "Vậy con sẽ không vào giới giải trí nữa chứ?"

Bạc Nhất Minh mím môi, dưới cái nhìn dịu dàng của ba nhỏ, cậu lặng lẽ cúi đầu, lầm bầm nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Không phải đâu ạ, con vẫn muốn đi thi tuyển sinh."

Ôn Từ Thư: "..."

Cái gen cố chấp này từ đâu ra vậy? Di truyền từ Bạc Thính Uyên sao? Cậu không nhịn được mà liếc nhìn người đàn ông bên cạnh giường.

Bạc Thính Uyên chưa kịp mở lời, Bạc Nhất Minh đã trưng ra khuôn mặt nhỏ tuấn tú, "oà" một tiếng nhào vào lòng ba nhỏ quấy khóc, nũng nịu cầu xin: "Mommy~~ Mommy~~"

Hồi Bạc Nhất Minh mới học nhận mặt và tập nói, nhóc không phân biệt rõ được hai người ba.

Có một khoảng thời gian nhóc gọi người ba nhỏ tóc dài dịu dàng là "mommy". Sau khi lớn lên, thỉnh thoảng nhóc vẫn hay nhõng nhẽo gọi như vậy.

Trái tim Ôn Từ Thư mềm nhũn ra, nhưng cậu thấy một cánh tay vươn qua người mình. Bàn tay to lớn đầy quyền lực túm lấy cổ áo phía sau của đứa nhỏ, trực tiếp xách cậu bé đi ra ngoài.

Bạc Nhất Minh vẫy vùng tay chân nhưng vô ích: "Ba lớn mau bỏ con xuống!"

Cậu bé so với bạn đồng lứa không hề lùn, nhưng chẳng thể địch lại chiều cao một mét chín của ba lớn.

Thấy ba lớn không hề lay chuyển, c** nh* lập tức thay đổi chiến thuật, túm lấy áo sơ mi của ba lớn, đổi giọng làm nũng: "Daddy~~"

Tuy nhiên, làm nũng vô hiệu.

Bạc Nhất Minh bị xách ra ngoài cửa phòng.

Bạc Thính Uyên cúi người, đặt tay lên gáy cậu bé, trầm giọng nhắc nhở: "Đã nói với con bao nhiêu lần rồi, không được gọi ba nhỏ như vậy."

"Dạ..." Bạc Nhất Minh tủi thân vô cùng, nước mắt chực trào.

Nhưng vì mông nhỏ vẫn còn đau âm ỉ, cậu đành phải gật đầu. Đang định nhấn mạnh thêm về tính khả thi của "dự án giới giải trí" thì cậu đã thấy ba lớn lùi vào trong phòng.

Cánh cửa chậm rãi khép lại.

Bạc Nhất Minh tức giận ngồi bệt xuống đất, "Hừ!"

Rõ ràng là ba nhỏ sắp đồng ý rồi mà.

-

Trong phòng.

Ôn Từ Thư thấy Bạc Thính Uyên quay lại, nhưng không thể đoán được ý nghĩ qua khuôn mặt không chút cảm xúc của hắn.

Cậu đành mở lời hỏi: "Anh đồng ý cho con đi tham gia tuyển sinh à?"

Giọng Bạc Thính Uyên vẫn bình thản: "Tối nay tôi sẽ liên lạc với mẹ, sắp xếp một trường nội trú bên Pháp, ngày kia sẽ đưa nó ra nước ngoài."

"Hả?" Ôn Từ Thư quá đỗi kinh ngạc, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng vào hắn. Cái giọng điệu này nghe như thể đang vứt một túi rác ra ngoài vậy!

Bạc Nhất Minh có phải con ruột không thế? Trong nguyên tác đâu có viết về chuyện trao nhầm con hay thiếu gia thật giả gì đâu nhỉ?

Bạc Thính Uyên thấy cậu ngạc nhiên, bèn cúi người v**t v* lọn tóc bên má cậu: "Yên tâm, tôi sẽ không để Nhất Minh chịu khổ ở nước ngoài đâu."

Ôn Từ Thư nghe vậy thì thấy như mọi chuyện đã được quyết định xong xuôi, không cho phép phản đối.

Cậu theo bản năng thốt lên: "Không được. Em không muốn Nhất Minh ra nước ngoài lúc này."

Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra cơ chứ? Ít nhất cậu cũng phải nhìn đứa trẻ này trưởng thành tử tế đã chứ?

Đôi mắt sâu thẳm của Bạc Thính Uyên tựa như dòng sông băng đang chảy, lạnh lùng, khiến người ta khó lòng đoán được hắn đang nghĩ gì.

Ôn Từ Thư nhìn chằm chằm vào hắn, và cũng bị hắn nhìn lại đầy chăm chú.

Trong lòng cậu có chút rối bời, nhưng may mắn là cậu nảy ra một ý kiến, liền giải thích: "Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, thay vì ngăn cấm thì hãy ủng hộ. Hay là chúng ta kiểm tra giúp nó, xem có chương trình nào phù hợp thì đưa nó đi thử sức, biết đâu... biết đâu sau khi trải nghiệm, nó thấy khó mà tự rút lui."

Nói xong một hơi dài, hơi thở của cậu cũng trở nên nặng nề hơn.

Bạc Thính Uyên vẫn tỏ ra không hề lay chuyển. Điều này khiến Ôn Từ Thư nhớ lại hồi mình từng phải làm một bản báo cáo phân tích tính khả thi để thuyết phục cha mẹ cho đi du lịch Pháp một mình.

Sau khi xem xong, cha mẹ cậu cũng im lặng suốt nửa tiếng đồng hồ.

Nhìn người đàn ông vẫn giữ im lặng, Ôn Từ Thư khẽ nhướng mày.

Chẳng phải nói Bạc Thính Uyên yêu cậu sâu đậm sao? Chuyện này mà cũng không đồng ý à? Hay là tác giả nguyên tác lừa người?

Dưới áp lực lạnh lùng và mạnh mẽ ấy, Ôn Từ Thư sợ hắn phản đối và sẽ khăng khăng đưa đứa nhỏ đi Pháp.

Những đầu ngón tay thon dài của cậu theo bản năng túm lấy cổ tay áo sơ mi đen của anh: "Anh có hiểu ý em không?"

Đôi mắt phượng khẽ chớp, cậu gọi một tiếng đầy khẩn cầu: "Daddy?"

Đuôi mắt hơi xếch lên như mang theo sợi tơ vương vấn lòng người.

Vài giây sau, yết hầu trên cổ áo sơ mi của Bạc Thính Uyên khẽ chuyển động, một tiếng "Ừm" nhẹ bẫng phát ra từ lồng ngực: "Để tôi đi sắp xếp."