Chương 18 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Tiểu viện của Lý Uân nằm trong khu vực chuyên biệt trực thuộc Bộ Ngoại giao quản lý, chỉ cách khu trung tâm hành chính vài bước chân.

Mấy chiếc xe lần lượt dừng trước cổng viện. Bạc Nhất Minh vừa nhìn đã thấy ông nội bước nhanh ra đón, gương mặt đầy vẻ vui mừng.

Cậu nhóc là người đầu tiên nhảy xuống xe:

"Ông nội!"

Lý Uân nắm lấy tay đứa cháu lớn, đôi mày đã điểm nét già nua nhưng vẫn cố nén xúc động, dịu giọng nói:

"Cảm ơn Nhất Minh đã giúp ông mời cả hai ba đến."

Bạc Nhất Minh kiêu hãnh ngẩng đầu, rồi cùng ông nội quay sang đầy mong đợi nhìn về chiếc xe đen phía sau.

Bạc Thính Uyên cao lớn bước xuống trước, vẫn nắm chặt tay Ôn Từ Thư, đỡ cậu xuống xe.

Hiếm khi ra ngoài, Ôn Từ Thư toát lên vẻ quý phái, đứng trong gió đêm, gương mặt mang nụ cười dịu dàng.

Là bậc trưởng bối, Lý Uân nhìn hai người khó lắm mới cùng xuất hiện, chủ động lên tiếng:

"Từ Thư, Thính Uyên, hai đứa đến được là ba vui lắm."

Bạc Thính Uyên gọi một tiếng "Ba", rồi ra hiệu cho trợ lý mang quà lên.

Ôn Từ Thư cũng cất lời:

"Ba, chúc mừng sinh nhật."

"Được, được."

Nhìn hai người cùng đứa cháu nhỏ đứng cạnh nhau, Lý Uân thoáng thất thần. Mãi một lúc sau ông mới hoàn hồn, giơ tay nói:

"Chiều nay nổi gió rồi, Thính Uyên mau đỡ Từ Thư vào trong, đừng để nó bị lạnh."

Ôn Từ Thư nhìn người đàn ông đã qua tuổi trung niên nhưng vẫn phong nhã nho nhã trước mặt.

Trong ký ức của cậu, lần gặp gần nhất đã là chuyện rất xa xôi, phải ngược về tận lúc Bạc Nhất Minh vừa mới chào đời.

Trước khi kết hôn, cậu cũng không biết rõ mối quan hệ cụ thể giữa Bạc Thính Uyên và Lý Uân, chỉ biết Lý Uân không kết hôn với mẹ hắn, và từ nhỏ Bạc Thính Uyên luôn sống cùng mẹ.

Nhìn vào tình hình hiện tại, tình cảm cha con giữa họ quả thật cũng rất nhạt nhòa.

Cảm xúc của Lý Uân đang dâng cao, nhất thời cũng chẳng biết nói gì thêm, chỉ quay sang Ôn Từ Thư bảo:

"Nhất Minh lớn hơn năm ngoái một chút rồi."

Ông vừa định giơ tay xoa đầu cháu thì bị né mất.

Bạc Nhất Minh nghiêng người tránh sang một bên, sốt ruột nói bằng tiếng Pháp:

"Ông nội! Tóc con khó lắm mới chải cao lên được đấy! Phải được tận hai centimet cơ!"

Nghe cậu bé cuống quýt líu lo bằng tiếng Pháp, Ôn Từ Thư mím môi, đáy mắt ánh lên ý cười. Ngẩng lên lại bắt gặp ánh mắt Bạc Thính Uyên không biết từ lúc nào đang nhìn mình.

Lý Uân ôm lấy vai cháu trai.

"Được rồi, ông không chạm vào tóc con nữa. Nhưng đừng đứng xa ông như thế."

Rồi ông quay sang Ôn Từ Thư:

"Tối nay đến đây đều là đồng nghiệp cũ và bạn bè lâu năm của ba, có người còn dẫn theo gia đình. Từ Thư, con đừng thấy gò bó."

"Không đâu ạ."

Ôn Từ Thư siết nhẹ tay Bạc Thính Uyên:

"Có Thính Uyên ở đây, con không thấy gượng chút nào."

Bàn tay cậu lập tức bị siết lại, như một lời đáp cho câu ấy. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn không ngừng truyền sang.

Khi cả nhóm bước vào tiểu viện, ánh mắt của các vị khách đồng loạt hướng tới, ai nấy đều sáng lên.

Mọi người đều biết mối quan hệ giữa Lý Uân và nhà họ Bạc, cũng biết đến sự tồn tại của Bạc Thính Uyên, nhưng chưa từng gặp Ôn Từ Thư.

Một người mang gương mặt lai rõ nét, đường nét sắc sảo như được tạc kiểu phương Tây.

Người kia lại mang vẻ đẹp cổ điển phương Đông, dịu dàng mà diễm lệ.

Hai người vừa xuất hiện như tự mang theo ánh sáng, khiến người ta khó lòng rời mắt.

Lý Uân chỉ giới thiệu qua loa.

Nếu là bậc cha mẹ bình thường có hai đứa con ưu tú thế này, hẳn đã phải khoe khoang khắp nơi. Nhưng ông chỉ nói đơn giản đây là hai con và cháu nội.

Hơn nữa ông làm chính trị, nhà họ Bạc làm thương mại, lập trường nhạy cảm nên ông cố tình làm mờ đi mối liên hệ ấy.

Bạn bè thân thiết nhìn ra hôm nay nhân vật chính của bữa tiệc vui mừng lộ rõ trên mặt, hẳn là vì hai vị khách quý này.

Là tri kỷ bao năm, họ cũng thật lòng mừng cho Lý Uân, nên lúc trò chuyện đều chủ động tránh nhắc tới những chủ đề dễ gây ngượng ngùng.

Mắt nhìn của Bạc Nhất Minh quả thật rất tốt. Chuỗi bối vân cậu chọn cho ba nhỏ lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Sau vài câu hỏi han, câu chuyện nhanh chóng chuyển sang đề tài về văn hóa truyền thống Trung - Âu.

Đến bữa tối.

Ôn Từ Thư vừa ngồi xuống, bên phải là Bạc Nhất Minh, bên trái là Bạc Thính Uyên. Tay cậu vẫn bị hắn nắm chặt, chưa hề buông ra.

Cậu nghiêng người sang, khẽ trêu:

"Anh không định ăn cơm à?"

Bạc Thính Uyên kéo tay cậu đặt lên đùi mình:

"Chưa khai tiệc."

Ôn Từ Thư cảm nhận được ngón cái hắn không nặng không nhẹ lặp đi lặp lại vuốt qua chiếc nhẫn trên tay cậu, như thể đang hết lần này đến lần khác xác nhận rằng nó vẫn được đeo ngay ngắn.

Bạc Nhất Minh ghé sát tai ba nhỏ, lí nhí:

"Ba nhỏ, ba có thấy hôm nay ông nội mặt mày hồng hào lắm không?"

"Ừ." Ôn Từ Thư đáp, "Chắc là vui. Còn con?"

"Con cũng vui lắm."

Bạc Nhất Minh kéo kéo chiếc nơ đen trên cổ áo:

"Ba nhỏ, ba còn chưa khen con đấy. Con có đẹp trai không?"

Ôn Từ Thư nhìn khuôn mặt non nớt tràn đầy vẻ trẻ con của cậu bé, gật đầu.

"Không được đâu, ba nhỏ, ba phải nói ra cơ."

Bạc Nhất Minh bày ra vẻ mặt mong chờ như thể đã chuẩn bị sẵn sàng để nghe lời khen.

Ôn Từ Thư nhanh tay véo nhẹ má con trai, hạ giọng:

"Cực kỳ đẹp trai, là ngôi sao sáng nhất hôm nay."

"Yeah!"

Cậu bé thỏa mãn ra mặt.

Khi bắt gặp ánh mắt ba lớn nhìn sang, cậu còn đắc ý giơ hai tay làm dấu chữ V chiến thắng.

Cái đuôi nhỏ tưởng tượng như cũng vểnh hết lên.

Lý Uân vốn sống giản dị, làm việc kín đáo, nên tiệc sinh nhật tổ chức cũng hết sức mộc mạc.

Câu chuyện trên bàn ăn phần nhiều xoay quanh công việc.

Ăn xong, Lý Uân cố ý nói với Ôn Từ Thư:

"Từ Thư, chỗ ba không thoải mái như ở nhà, mong con đừng chê."

Mấy năm nay ông làm việc trong chính phủ, nhận đồng lương công chức ít ỏi, cũng không mua bất động sản trong nước.

Tiểu viện này là nhà công vụ được cấp, mỗi năm ông chỉ cần đóng một khoản phí bảo dưỡng nhất định.

"Không đâu, ba đừng nói vậy."

Nhớ tới mục đích mình đến đây, Ôn Từ Thư nhân lúc Bạc Thính Uyên và Bạc Nhất Minh đi vệ sinh, giơ tay mời Lý Uân ra khu vườn nhỏ trong viện nói chuyện.

Thấy cậu có chuyện muốn nói, Lý Uân chủ động hỏi:

"Từ Thư, con có chuyện gì muốn nói với ba sao?"

Ôn Từ Thư khẽ hỏi:

"Ba, chuyện năm đó con và Thính Uyên kết hôn... Con nhớ lúc ấy ba mẹ con nói là ông cụ đưa ảnh của con cho Thính Uyên xem, đúng không ạ?"

Lý Uân gật đầu:

"Đúng vậy. Khi ấy cụ cố của Nhất Minh muốn Thính Uyên về nước kế thừa gia nghiệp, nên hy vọng nó có thể kết hôn trong nước."

Nghe đến đây, Ôn Từ Thư lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.

"Chắc không chỉ đơn giản là đưa ảnh của con thôi đâu nhỉ?"

Lý Uân hơi nhíu mày, cố nhớ lại:

"Chi tiết cụ thể thì ba thật sự không rõ. Quan hệ giữa ba và cụ cố của Nhất Minh vốn nhiều năm không qua lại. Mãi đến khi Thính Uyên về nước, rồi hai đứa kết hôn, trước lúc cụ mất, việc qua lại mới nhiều hơn một chút."

Ôn Từ Thư gật đầu, rồi hỏi tiếp:

"Ba, vậy trước khi kết hôn, sức khỏe của Thính Uyên có từng có vấn đề gì không?"

Lý Uân hơi ngạc nhiên:

"Nó khỏe lắm. Mẹ nó từ nhỏ đã cho học cưỡi ngựa, đấu kiếm. Sao con lại hỏi thế?"

"À... không có gì."

Ôn Từ Thư cũng thấy mình hỏi hơi trực diện, vội chuyển chủ đề:

"Chỉ là con thấy hình như trước đây anh ấy đã rất thích văn hóa phương Đông?"

Lý Uân không nghĩ nhiều, thuận miệng đáp:

"Nói ra cũng lạ. Khoảng một năm trước khi hai đứa kết hôn, mẹ nó từng nhắc với ba rằng Thính Uyên đột nhiên rất say mê văn hóa Trung Quốc, còn nói sau này không chừng sẽ về nước xem thử. Chứ trước đó nó chẳng thân thiết gì với ba, ba bảo học tiếng Trung nó cũng chẳng để tâm."

"Một năm trước khi kết hôn..."

Ôn Từ Thư chợt nhớ ra chuyện của mình:

"Khi ấy... con cũng từng cùng ba mẹ sang Pháp một chuyến."

Lúc đó cậu vốn muốn đi một mình, nhưng dù thuyết phục thế nào ba mẹ cũng không đồng ý, cuối cùng vẫn đi cùng cậu.

Lý Uân cười nói:

"Nếu là ở Paris thì chưa biết chừng lại trùng hợp thật đấy. Trung tâm Paris cũng chỉ lớn có chừng ấy thôi."

Ôn Từ Thư thầm nghĩ, chuyện đó có thể sao?

Có lẽ chất lãng mạn trong xương cốt của Lý Uân đang trỗi dậy, càng nói ông càng thấy suy đoán ấy rất có lý.

"Ba thấy rất có thể là thế thật. Thính Uyên nhìn thấy con, nhất kiến chung tình. Sau đó chờ ông cụ đưa ảnh cho nó, vừa nhìn thấy đúng là con thì tất nhiên không muốn bỏ lỡ nữa, lập tức đồng ý về nước."

Ôn Từ Thư: "......"

Khó trách ông nhất quyết đổi họ. Quả nhiên phong cách chẳng khác gì người nhà họ Bạc.

Thấy cậu như đang suy nghĩ điều gì, Lý Uân bèn thu lại nụ cười:

"Từ Thư, con đừng để ý. Tối nay ba vui nên nói đùa vậy thôi, cũng chỉ là đoán mò. Nhưng mà... con hỏi ba nhiều chuyện thế, có phải giữa con với Thính Uyên xảy ra chuyện gì không vui không?"

"Không có đâu, chỉ là con chợt nhớ tới nên hỏi thôi."

Ôn Từ Thư vừa dứt lời thì khẽ ho một tiếng.

"Vào trong đi, vào trong đi."

Lý Uân vội vàng đưa cậu vào đại sảnh, gọi dì giúp việc mang một chén trà nóng tới.

Đúng lúc ấy, Bạc Thính Uyên dẫn Bạc Nhất Minh quay lại.

Lý Uân lập tức lo lắng nói:

"Thính Uyên, Từ Thư vừa ho, con xem có nghiêm trọng không?"

Nghe vậy, Ôn Từ Thư có cảm giác như ông đang xem Bạc Thính Uyên là bác sĩ riêng của mình.

"Con không sao, chắc tại nói hơi nhanh..."

Lời còn chưa dứt, bàn tay Bạc Thính Uyên đã đặt lên vai cậu, nhẹ kéo cậu tựa vào lòng hắn. Hơi ấm từ lồng ngực hắn lập tức bao lấy cậu.

Dì giúp việc mang trà tới. Bạc Thính Uyên cầm lấy, đưa đến bên môi cậu, nhìn cậu nhấp hai ngụm.

"Thật sự không sao?"

"Ừm."

Ôn Từ Thư khẽ ngửi hương trà:

"Trà xanh ướp nhài này thơm thanh nhã thật."

Lý Uân cười nói:

"Mắt nhìn của con tốt đấy. Là quà một người bạn cũ phương Nam tặng ba. Lát nữa mang ít về nhé."

Ôn Từ Thư chẳng khách sáo, mỉm cười gật đầu.

Làm vãn bối đúng là có thể đường hoàng xin đồ như thế.

-

Sau đó, Lý Uân mời các vị khách cùng khiêu vũ, còn bản thân là chủ tiệc thì tự ngồi vào đàn piano đệm nhạc.

Ôn Từ Thư quan sát từ nãy, nhận ra phần lớn khách mời đều là những bậc trưởng bối trung niên, không ít người hẳn xuất thân từ gia đình thư hương.

Nhìn qua là biết kiểu trí thức nho nhã, hoặc những nhân viên chính phủ nghiêm cẩn chuyên nghiệp.

Lúc này, ai nấy đều dìu bạn nhảy của mình, tạo nên một bầu không khí lãng mạn cổ điển như bước ra từ thế kỷ trước.

Bạc Thính Uyên vẫn đang để ý sắc mặt Ôn Từ Thư, sợ cậu không khỏe, thì khuỷu tay bên ngoài bỗng bị ai đó huých nhẹ.

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua lớp kính nhìn cậu con trai đang lén lút ghé sát.

"Hửm?"

Vì chiều theo cậu nhóc thấp bé hơn mình rất nhiều, hắn hơi cúi xuống.

Bạc Nhất Minh nhón chân thì thầm:

"Ba lớn, mau mời ba nhỏ nhảy đi!"

Bạc Thính Uyên liếc nhìn Ôn Từ Thư đang chăm chú ngắm mọi người, nhưng không lập tức lên tiếng.

Tự cho mình là "cậu con trai đáng yêu nhất của hai ba", Bạc Nhất Minh lập tức chen vào giữa hai người phía sau, dùng giọng không lớn không nhỏ nói:

"Ba nhỏ, ba lớn muốn mời ba nhảy, ba có đồng ý không?"

"Hửm?"

Ôn Từ Thư quay sang nhìn con trai, rồi lại nhìn Bạc Thính Uyên. Đôi mắt phượng khẽ chớp, nhẹ như cánh bướm.

Bạc Nhất Minh cười hì hì, hoàn thành nhiệm vụ rồi nhanh chóng rút lui.

Cậu bé siết tay cổ vũ ba lớn, dùng khẩu hình nói:

Cố lên!

Rõ ràng là rất muốn được tận mắt ngắm cảnh hai ba cùng khiêu vũ.

Bạc Thính Uyên giơ tay ra.

Ôn Từ Thư đặt tay mình vào đó, rồi được hắn vững vàng kéo vào lòng.

Vừa rồi cậu còn nghĩ điệu nhảy của mấy vị trưởng bối này vừa truyền thống vừa có phần lỗi thời, nào ngờ giờ chính mình cũng thành một phần trong đó.

Những người xung quanh nhiệt tình nhường ra khoảng trống.

Lý Uân thấy vậy, càng đàn hăng say hơn, gương mặt đầy ý cười.

Trong tiếng nhạc rộn ràng nhẹ nhàng, Ôn Từ Thư hơi ngẩng lên nhìn người trước mặt, giọng mang chút trêu chọc:

"Anh đâu có thật sự muốn mời em nhảy, đúng không?"

Nói xong, cậu thuận theo nhịp xoay một vòng, lướt ra khỏi vòng tay hắn.

Vạt áo rộng mềm mại tung bay, chuỗi bối vân cùng ngọc bội khẽ đè lên lưng áo, mơ hồ phác họa vòng eo mảnh khảnh.

Đẹp đến nao lòng.

Bạc Thính Uyên lập tức kéo cậu trở lại lòng mình, nhanh hơn cả nhịp đàn một phách.

Ôn Từ Thư nhận ra sự bất thường, ngước lên nhìn hắn đầy nghi hoặc:

"Hửm?"

Bàn tay đặt sau lưng cậu bỗng siết chặt, như thể muốn xuyên qua lớp vải mỏng mà áp thẳng lên làn da.

Giữa tiếng đàn, Bạc Thính Uyên ôm chặt cậu, bước theo điệu nhảy, rồi khẽ nói bằng tiếng Pháp:

[ Je veux la ramener à la maison. ]

"Tôi muốn đưa em về nhà."