"Anh vẫn chưa ra khỏi cửa đâu, ba nhỏ còn chưa thèm dậy giường nữa kìa."
Giữa một khoảng sân cỏ xanh mướt rộng lớn, Bạc Nhất Minh đang thong dong đạp từng vòng xe đạp chậm rãi.
Chiếc đồng hồ thông minh dùng để liên lạc được nhóc con cài ngay trên cổ áo, vừa nói dứt lời, nhóc con liền ngửa đầu ngó lên tầng hai của căn biệt thự lớn.
Chiếc rèm cửa màu trắng ngoài ban công bấy giờ đang bị làn gió ấm thổi tung lên thành một đường cong căng phồng, trông vừa mềm mại vừa yên bình.
Tinh Tinh hỏi qua đầu dây bên kia: "Ba lớn của anh có nói cho anh biết là đi đâu không ạ?"
"Không có nè."
Bạc Nhất Minh dùng hai tay chống chắc vào tay lái, rướn cao đầu gối đứng hẳn lên bàn đạp, "Hôm nay không được chơi cùng em rồi, em có nhớ anh trai không hả?"
Tinh Tinh đáp: "Có chứ ạ. Lúc ăn cơm em cũng sẽ nhớ anh cho xem."
Bạc Nhất Minh nghe thấy giọng điệu của em trai đặc biệt ngoan ngoãn thì khoái chí cong tớn cả khóe môi: "Anh trai cũng sẽ nhớ Tinh Tinh nhiều lắm đó nha."
Từ cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng gọi.
"Tiểu thiếu gia!"
Người đi tới chính là quản gia Từ.
Bạc Nhất Minh liền bẻ ngoặt ghi-đông xe đạp, dùng sức nhấn bàn đạp hai cái hướng về phía tòa biệt thự lớn: "Ông Từ ơi, có chuyện gì thế ạ?"
Ông quản gia mỉm cười bảo: "Đại thiếu gia dặn là nửa tiếng nữa sẽ khởi hành nhé."
Bạc Nhất Minh nhảy phắt xuống xe, tò mò gặng hỏi: "Ông quản gia ơi, ông có biết thông tin gì không ạ? Nhà mình đi đâu thế?"
Quản gia Từ bước tới đỡ lấy tay lái chiếc xe giúp nhóc con, giải thích: "Cái đó thì ông cũng không rõ lắm đâu, đại thiếu gia chắc là có sự sắp xếp riêng rồi, lát nữa tới nơi là tiểu thiếu gia sẽ biết ngay thôi."
Bạc Nhất Minh biết ông Từ rất hiếm khi lừa gạt mình nên liền gật đầu tin tưởng.
"Anh ơi?"
Từ chiếc đồng hồ đeo tay trước ngực chợt phát ra tiếng gọi khe khẽ, nghe hệt như một chú thú cưng nhỏ vừa bị chủ nhân ngó lơ, âm điệu có chút đáng thương vô cùng.
Bạc Nhất Minh vội vàng nâng chiếc đồng hồ lên ghé sát miệng: "Tinh Tinh, anh đây nè. Có điều anh sắp sửa phải ra ngoài rồi. Lát nữa tới nơi anh lại liên lạc với em có được không?"
"Vâng ạ."
-
Trên tầng hai.
Ôn Từ Thư vươn vai lười nhác trong chiếc chăn bông mềm mại như mây trắng.
Gương mặt cậu giấu nhẹm sau lớp chăn, chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt dưới với bờ môi mềm mại phảng phất sắc hồng cam và hơi sưng mọng.
Sau khi giãn mở tứ chi đang mỏi nhừ ra, cậu lại mệt mỏi co rụt người lại thành một cục.
Góc chăn bấy giờ bị một bàn tay chậm rãi xốc lên.
Tầm mắt còn chút mơ màng của cậu chạm phải một gương mặt đang đứng ngược sáng, Ôn Từ Thư khẽ lầm bầm một câu trong miệng rồi định xoay mặt vùi vào trong chăn tiếp.
"Em nói gì cơ?"
Bạc Thính Uyên cúi người, ôm trọn lấy cậu cùng lớp chăn bông mềm mại, "Dậy thôi nào."
"Không dậy nổi."
Ôn Từ Thư trốn sâu vào trong chăn, thế rồi đột nhiên như phát hiện ra điều gì, cậu giơ tay lên giật lấy giật để.
Cuối cùng vì bị ngộp quá chịu không thấu, cậu đành phải đẩy chăn ra th* d*c, mái tóc rối bù xù trừng mắt nhìn Bạc Thính Uyên, ngón tay thon dài lúc này đang túm ra nửa đoạn cà vạt màu xanh đen.
Chiếc cà vạt này tối hôm qua ban đầu là được dùng để trói Bạc Thính Uyên, cuối cùng chẳng hiểu kiểu gì lại bị dùng để bịt mắt cậu.
Thế mà đến tận bây giờ vẫn chưa thèm tháo xuống, cứ thế quấn trên cổ cậu suốt cả một đêm trời.
Bạc Thính Uyên giơ tay định giúp cậu tháo chiếc cà vạt ra.
Ôn Từ Thư cố tình ngửa cổ lên ra lệnh: "Cởi ra cho em."
Bạc Thính Uyên cúi đầu đặt một nụ hôn lên cổ cậu, ôn nhu tháo gỡ nút thắt gút mắc mà tối qua trong lúc vội vàng hắn đã thắt lại.
Ôn Từ Thư liền nhân cơ hội này mà cào ngứa hắn. Hai người lại ngã nhào vào trong chăn đùa nghịch một lúc.
Cho đến khi tiếng đập cửa bất thình lình vang lên.
"Ba ba?"
Tiếng gọi của Bạc Nhất Minh từ bên ngoài truyền vào.
Động tác vui đùa của hai người đột ngột im bặt.
Ôn Từ Thư nén nụ cười, đẩy đẩy Bạc Thính Uyên đứng dậy, nói vọng ra cửa: "Nhất Minh, con vào đi."
Bạc Nhất Minh nhảy tót vào phòng, vừa vặn nhìn thấy ba lớn đang cúi người lấy chiếc kính mắt đeo lên, biểu tình trên gương mặt đã khôi phục lại vẻ điềm nhiên và nghiêm nghị như thường ngày.
Nhóc con dạo gần đây phát hiện ra một điều, cứ ở trong phòng ngủ, đặc biệt là những lúc có ba nhỏ ở bên cạnh, ba lớn cơ bản đều không thèm đeo kính.
Chuyện này có phải đồng nghĩa với việc ba lớn căn bản không hề bị cận thị đúng không nhỉ?
Ánh mắt Bạc Nhất Minh tràn ngập vẻ dò xét, thận trọng quét qua hàng lông mày nghiêm khắc của Bạc Thính Uyên, rồi tự mình rút ra một kết luận: Ba lớn nhất định là vì muốn bản thân trông đẹp trai hơn một chút nên mới đeo kính rồi.
Nhưng mà dựa theo gu thẩm mỹ của nhóc con thì ba lớn những lúc không đeo kính trông còn trẻ trung và anh tuấn hơn nhiều ấy chứ.
Nhóc con dịch chuyển tầm mắt từ gương mặt của ba lớn sang người ba nhỏ.
Mà thực ra, kể cả ba nhỏ có đeo kính đi chăng nữa thì chắc chắn trông vẫn cứ là đẹp trai thôi nha ~
Bạc Thính Uyên nhìn cậu con trai nhỏ biến hóa như tắc kè hoa, chỉ trong vòng nửa phút ngắn ngủi đã thay đổi đủ loại biểu cảm phong phú khác nhau trên gương mặt.
Hắn bước lên phía trước, cúi người xuống nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn kia.
Bạc Nhất Minh cảm thấy ánh mắt của ba lớn có chút kỳ lạ, vệt sáng phản chiếu trên tròng kính trông sắc bén quá thể, nhóc con liền nghi hoặc xích lại gần hơn chút: "Dạ?"
Bạc Thính Uyên ôn nhu xoa nhẹ mái tóc của con trai: "Không có gì đâu."
Hắn chỉ là có một khoảnh khắc ngẩn người bừng tỉnh, nhận ra đứa trẻ đang đứng trước mặt bấy giờ chính là kết tinh của hắn và Ôn Từ Thư, hơn nữa thằng bé đã và đang bình an vô sự, khỏe mạnh lớn khôn từng ngày.
"Con ăn sáng chưa?"
Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn gật đầu.
Nhóc con luôn cảm giác ánh mắt của ba lớn không hề đơn giản như những gì hắn nói, nhưng vì tuổi đời còn quá nhỏ nên nhóc con chẳng thể nào giải mã được thêm nhiều ẩn ý sâu xa bên trong.
Có điều, nhóc con vẫn có thể đón nhận một cách chính xác không một sai sót tình yêu thương mà ba lớn đang phát ra, bèn dang rộng hai tay ôm chầm lấy hắn: "Ba lớn ơi, ba không cần phải lo lắng cho con đâu nha."
Từ phía nhà vệ sinh cách đó không xa, Ôn Từ Thư đang cầm bàn chải đánh răng, ánh mắt vô cùng dịu dàng mà dõi theo hai cha con.
Bạc Thính Uyên lúc nào cũng bảo Nhất Minh giống cậu, nhưng khi hai người mặt đối mặt đứng cạnh nhau thế này, rõ ràng nhóc con cũng có vài phần tương đồng với hắn.
Sau khi Ôn Từ Thư rửa mặt súc miệng xong xuôi, cậu bước vào phòng để quần áo, không quên cố ý cất giọng hỏi vọng ra: "Bạc tổng, hay là anh vào chỉ đạo cho em cách phối đồ ngày hôm nay chút đi?"
Bạc Nhất Minh đang nằm ườn trên ghế sofa ngoài phòng sinh hoạt chung nghe vậy liền "Dạ?" một tiếng rồi ngẩng đầu lên, sao tự dưng ba nhỏ lại nói như thế nhỉ?
Ngay sau đó, nhóc con nhìn thấy ba lớn sải bước đi vào phòng để quần áo, rồi thuận tay khép chặt cánh cửa lại.
Bạc Nhất Minh nghi hoặc vò đầu bứt tai, đầu tiên là ba lớn sắp xếp cho cả nhà ra ngoài, bây giờ lại đến lượt ba nhỏ nhắc tới chuyện phối đồ.
Nhóc con cúi đầu tự nhìn lại chiếc áo phông sọc thủy thủ xanh trắng đang mặc trên người mình.
Mãi cho đến khi hai ba cùng bước ra với những bộ âu phục vô cùng chính tề, một người tông đen lịch lãm, một người tông xanh lịch thiệp.
Bạc Nhất Minh bấy giờ mới ý thức được có điều gì đó đại sự không ổn.
Tại sao hai ba lại ăn mặc trang trọng cứ như thể sắp sửa đi tham dự hôn lễ thế kia?!
Nhóc con nhảy dựng lên khỏi ghế sofa, điệu bộ lao vút đi hệt như một quả pháo thăng thiên vậy.
Ôn Từ Thư lập tức bật cười thành tiếng, cậu liếc xéo Bạc Thính Uyên một cái rồi trêu con: "Con mà nhảy cao chút nữa là tụi mình phải gọi mấy chú thợ sửa chữa ở công ty của ba lớn qua để lợp lại trần nhà đấy nhé."
Bạc Thính Uyên khẽ đẩy đẩy gọng kính.
Hắn vẫn luôn khắc ghi những lời cậu từng nói, cho dù đó chỉ là một câu nói đùa đi chăng nữa.
-
Bạc Nhất Minh tức tối đến mức đứng tại chỗ xoay mòng mòng để tìm dép lê, cái miệng nhỏ không ngừng lẩm bẩm cằn nhằn công kích: "Hừ! Hai ba chẳng thèm thông báo trước cho cậu con trai đáng yêu của hai ba biết là phải thay quần áo gì hết trơn á! Đúng là hai người xấu xa mà!"
Dứt lời, nhóc con liền hùng hổ lao ra ngoài, "Con cũng phải đi thay chính trang đây, hai ba phải đợi con đấy nhé."
Ôn Từ Thư lên tiếng dặn dò theo bóng lưng con: "Cứ từ từ thôi, còn chưa ăn sáng nữa mà."
Bạc Nhất Minh vừa bước ra khỏi cửa phòng liền giảm tốc độ đi bộ lại, nhưng ngay sau đó hai chiếc chân ngắn đột nhiên gia tốc, lao vút đi hệt như một quả tên lửa nhắm thẳng về phía phòng ngủ của mình, trong miệng còn lầm bầm oán trách: "Vào một ngày quan trọng như thế này, chẳng lẽ không phải là nên đặc biệt đặt may riêng một bộ trang phục gia đình dành cho cả nhà ba người chúng ta sao? Ôi trời đất ơi!!"
Trong phòng, Ôn Từ Thư nhẹ nhàng đẩy đẩy Bạc Thính Uyên một cái: "Sao anh không nhắc nhở Nhất Minh một tiếng hả?"
Bạc Thính Uyên vòng tay ôm lấy cậu cùng bước ra ngoài: "Thằng bé tự mình sẽ phát hiện ra thôi."
Ôn Từ Thư cười thầm, quả nhiên là người ba lớn hiểu rõ cậu con trai nhỏ như lòng bàn tay.
Cười xong xuôi, cậu mới hậu tri hậu giác nhận ra một điều: Hình như bản thân đã vô tình bại lộ chuyện mình vẫn nhớ mồn một ngày hôm nay chính là kỷ niệm ngày cưới rồi thì phải.
Cho nên tình hình hiện tại biến thành, cậu biết, hắn cũng biết, nhưng cả hai đều giả vờ như không biết và quyết không chịu nói toạc ra?
Ôn Từ Thư lén lút liếc nhìn hắn một cái, lập tức bị hắn bắt quả tang ngay tại trận.
Hắn cố tình trêu: "Sao lại lén nhìn tôi thế?"
Bạc Thính Uyên nghiêng mặt qua đặt một nụ hôn lên khóe môi cậu, ngay trong lúc người còn đang chớp chớp mắt ngơ ngác, hắn đã cúi người chặn ngang bế thốc cậu lên.
"Ơ kìa?" Ôn Từ Thư kinh ngạc khi bị hắn bế thẳng vào trong thang máy, "Em tự đi được mà."
Tuy nói vậy nhưng cậu vẫn rất ăn ý vươn tay ra bấm nút thang máy.
Bạc Thính Uyên rũ mắt nhìn ngắm gương mặt mười năm như một ngày vẫn giữ vẹn nguyên nét trẻ trung của người thương, chất giọng trầm thấp cất giấu một chút cảm thán thở dài: "Dù cho có qua thêm vài mươi năm nữa..."
Ôn Từ Thư vội vàng vươn tay che bờ môi hắn lại, cậu đắm đuối nhìn vào đôi mắt màu xanh lục của hắn, khẽ lắc lắc đầu.
Cậu mềm mại tựa sát vào đầu vai hắn, dõi theo số tầng trên bảng hiển thị của thang máy đang chậm rãi hạ xuống tầng một.
Ngay khi Bạc Thính Uyên sải bước bế người ra ngoài, cậu mới ghé sát tai hắn nhẹ nhàng thỏ thẻ: "Anh đừng lo lắng, cho dù có qua thêm vài mươi năm hay mấy trăm năm đi chăng nữa, chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau."
Vòng tay đang bế Ôn Từ Thư của Bạc Thính Uyên tức khắc siết chặt thêm vài phần, hắn thấp giọng đáp lại: "Ừm."
-
Bạc Nhất Minh thay xong quần áo rồi bước xuống lầu, vừa vặn lúc hai người ba cũng đã dùng bữa xong và đang ngồi ở phòng khách.
Hai người họ ngồi tách ra trên hai chiếc ghế sofa riêng biệt, đều đang tựa lưng vào thành ghế một cách vô cùng thong dong, thả lỏng, ánh mắt đôi bên đều lặng lẽ và dịu dàng hướng về phía đối phương.
Ánh nắng buổi trưa nhẹ nhàng phác họa nên góc nghiêng gương mặt của hai người, khí chất của họ tuy khác nhau một trời một vực, nhưng thần sắc bấy giờ lại mang cùng một vẻ ôn nhu như nhau.
Khung cảnh này quả thực hệt như một bức tranh vẽ, hay là một thước phim điện ảnh, ngập tràn bầu không khí mộng ảo và tốt đẹp.
Bạc Nhất Minh so với trước đây lại càng thêm ý thức được một cách sâu sắc rằng, ngày hôm nay nhìn bề ngoài thì có vẻ bình đạm, nhưng thực chất lại là một ngày vô cùng khác biệt và không hề tầm thường.
Nhóc con liền bước nhanh xuống lầu, lao vút về phía hai ba đang ở trong cái khung cảnh lung linh như ảo ảnh kia.
-
Ba người cùng nhau bước lên xe.
Bạc Nhất Minh không hề nóng vội đặt câu hỏi, nhóc con thậm chí còn thu lại dáng vẻ nghịch ngợm, láu táu ngày thường để học theo hai ông bố, bình tâm tĩnh khí chờ đợi những điều sắp sửa diễn ra.
Ôn Từ Thư ngồi ở ghế chính giữa, bàn tay đang bị Bạc Thính Uyên nắm chặt lấy không buông.
Cậu thậm chí còn nảy sinh một loại ảo giác rằng người đàn ông này đang có chút khẩn trương một cách đầy bất ngờ.
Có thể khiến cho một Bạc Thính Uyên luôn điềm tĩnh phải sinh ra cảm xúc căng thẳng, khẩn trương, rốt cuộc sẽ là món quà bất ngờ thế nào vào ngày kỷ niệm ngày cưới đây?
Ôn Từ Thư vốn đang duy trì dáng vẻ thản nhiên cũng bị sự căng thẳng của hắn làm cho ảnh hưởng, trong lòng bất giác ngập tràn niềm mong đợi.
Mấy chiếc xe hơi nối đuôi nhau lượn quanh những cung đường uốn lượn bờ sườn núi vùng ngoại ô, hết lên dốc lại xuống dốc.
Trên đoạn đường đổ đèo, cảnh quan bên ngoài cửa sổ xe bắt đầu thay đổi, hiện ra trước mắt là một thung lũng nhỏ nhắn, xinh xắn.
Giữa thảm cỏ xanh mướt rộng lớn, một công trình kiến trúc mái chóp màu trắng tinh khôi đang đứng sừng sững.
Bạc Nhất Minh ghé sát vào cửa sổ xe, vui vẻ reo lên: "Ba nhỏ ơi, ba mau nhìn kìa, có một ngôi nhà thờ nhỏ xinh chưa kìa."
Ôn Từ Thư hướng mắt nhìn ra ngoài xe, hít hà bầu không khí trong lành, sạch sẽ nơi núi rừng: "Nơi này trông rất thích hợp để tránh nóng đấy chứ."
"Sang năm tụi mình sẽ qua đây ở lại vài ngày." Bạc Thính Uyên dặn tài xế giảm tốc độ, đừng lái xe chạy quá nhanh.
Bất quá, ngọn núi ở rìa thành phố này hoàn toàn không cao, chẳng mấy chốc đoàn xe đã tiến vào vùng thung lũng, hướng thẳng về phía ngôi nhà thờ nhỏ màu trắng nằm ở chính giữa mà chạy tới.
Ôn Từ Thư thầm suy đoán, điểm đến của họ chính là ngôi nhà thờ này.
Quả nhiên, chiếc xe dừng lại ngay ngắn tại khu vực đỗ xe.
Ba người họ bước xuống xe, cùng nhau đi bộ đến trước cửa nhà thờ.
Đứng dưới cánh cửa lớn cao vút của tòa nhà, Ôn Từ Thư hơi ngửa đầu lên, tầm mắt đảo qua những đường nét chạm khắc hoa văn màu trắng tinh xảo, tuyệt mỹ.
Bạc Nhất Minh rốt cuộc cũng nhịn không được nữa: "Chẳng lẽ nhà mình đến nhà thờ chơi thật ạ? Có ai làm đám cưới ở đây hả ba?"
Đột nhiên, nhóc con phản ứng kịp, không thể tin nổi mà tròn xoe mắt ngước lên nhìn.
Hóa ra ngày hôm nay chính là kỷ niệm ngày cưới của hai ba!
Bạc Thính Uyên dịu dàng nhìn về phía Ôn Từ Thư: "Em có nguyện ý cùng tôi bước vào bên trong không?"
Ôn Từ Thư mím môi cười khẽ: "Chẳng phải tụi mình đã nói trước với nhau rồi sao, bất kể là đi đến nơi đâu thì cũng phải luôn ở bên nhau mà?"
Bạc Nhất Minh: ? Sao nhóc con cứ có cảm giác bản thân mình giống như người thừa thế nhỉ?
Bạc Thính Uyên đặt một bàn tay lên bả vai cậu con trai nhỏ: "Nhất Minh, con giúp hai ba đẩy cửa ra nhé."
"Vâng ạ!" Bạc Nhất Minh vươn cả hai tay ra, chậm rãi dùng lực đẩy cánh cửa lớn nặng nề vào trong.
Vô số những bông hoa hồng trắng tinh khôi lập tức đập vào mắt hai người, ngay đến cả trên những viên gạch lát sàn cũng được phủ kín bởi một lớp cánh hoa màu trắng muốt.
Cùng với tiếng động trầm đục của cánh cửa lớn mở ra, nhóc con nhìn thấy ánh nắng ban mai từ cửa sổ hoa trên mái vòm nhà thờ rọi xuống, tạo nên một khung cảnh vô cùng mỹ lệ trên những bông hồng trắng tinh khôi.
Bạc Nhất Minh biết hai ba từng tổ chức đám cưới tại một ngôi nhà thờ ở Paris.
Ngôi nhà thờ nhỏ trước mắt này không có nhiều hàng ghế, nhưng trên mỗi dãy ghế đều được đặt những đóa hoa tươi đang nở rộ.
Ở chính điện phía trước, một vị mục sư đang lặng lẽ đứng đó với nụ cười hiền hòa trên môi, tựa như đã chờ đợi sự xuất hiện của họ từ lâu.
Từ lúc bước xuống xe, hay nói chính xác là kể từ khi rời khỏi căn biệt thự lớn, tầm mắt và sự chú ý của Bạc Thính Uyên chưa từng rời khỏi Ôn Từ Thư dù chỉ một giây.
Đặc biệt là khi cánh cửa lớn của nhà thờ từ từ mở rộng, hắn lại càng nhìn chằm chằm vào Ôn Từ Thư không chớp mắt.
Hắn vốn dĩ không có sự mong cầu nào khác cho riêng mình, nhưng lại luôn dễ dàng được an ủi bởi những dao động cảm xúc dù là nhỏ nhất trên gương mặt Ôn Từ Thư.
Vào khoảnh khắc bước chân vào lễ đường, Ôn Từ Thư không nhịn được mà quay sang nhìn Bạc Thính Uyên.
Khi bốn mắt nhìn nhau, cậu phảng phất như được quay trở về không gian đám cưới tại nhà thờ mười năm về trước.
Thời gian thay đổi, họ thật may mắn khi đã trở thành chỗ dựa thân cận và đáng tin cậy nhất của đối phương.
Ôn Từ Thư cảm nhận được hơi ấm nóng bỏng truyền đến từ lòng bàn tay Bạc Thính Uyên.
Lần này, cậu chắc chắn rằng người đàn ông vốn vô cùng vững vàng và đáng tin cậy suốt mười năm qua, lúc này đây thực sự đang có chút khẩn trương.
Cậu cong cong khóe môi, dùng ánh mắt dịu dàng để nhắn nhủ với hắn: Em yêu mọi sự sắp đặt của anh, chính như em yêu anh vậy.
Bạc Thính Uyên đọc hiểu được ánh mắt ấy, hắn lách qua các ngón tay cậu rồi đan chặt vào nhau, mười ngón tay giao nhau khăng khăng.
Đi qua lối đi dài và yên tĩnh giữa lễ đường, cuối cùng hai người đã đứng trước mặt vị mục sư.
Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn lén lút ngồi xuống hàng ghế đầu tiên để xem lễ.
Không có những tiếng xầm xì bàn tán nhỏ to của các quan khách, không gian nơi đây chỉ có sự yên bình và tĩnh lặng.
Phảng phất như trên thế giới này chỉ còn lại những người quan trọng nhất của đối phương, cùng với đứa con thân yêu của họ.
Vị mục sư nhìn hai người đàn ông trẻ tuổi với dung mạo xuất chúng trước mặt, cất giọng vô cùng trang trọng: "Hai vị tiên sinh, xin chia sẻ niềm vui vì hai vị đã luôn yêu thương, gắn bó và nâng đỡ lẫn nhau suốt mười năm hôn nhân vừa qua."
Bạc Nhất Minh âm thầm vỗ tay cổ vũ cho hai ông bố: Chuyện này thực sự siêu cấp tuyệt vời luôn ạ!
Nhóc con nhanh chóng mở đồng hồ thông minh lên, chuẩn bị ghi lại khoảnh khắc độc nhất vô nhị và tốt đẹp này.
"Bây giờ, xin mời hai vị tiên sinh hướng về phía nhau, đứng đối diện nhau."
Vị mục sư nói, "Mời Bạc tiên sinh đặt bàn tay phải lên vị trí trái tim đang đập. Con có nguyện ý cùng Ôn tiên sinh đây trọn đời bên nhau, nguyện lấy danh nghĩa là một nửa của người ấy để tiếp tục chăm sóc, bảo vệ, tôn trọng người ấy, dù là khi khỏe mạnh hay lúc ốm đau, khi nghèo khổ cũng như lúc giàu sang hay không?"
Hốc mắt Ôn Từ Thư chậm rãi đong đầy những giọt nước mắt hạnh phúc.
Vào khoảnh khắc Bạc Thính Uyên đắm đuối nhìn cậu và thốt lên ba từ "Tôi nguyện ý", cậu khẽ mỉm cười chớp chớp mắt, làm vương chút nước mắt long lanh trên hàng lông mi đen nhánh.
Trải qua mười năm với biết bao sóng gió và thăng trầm, cậu mới thực sự thấu hiểu ba từ mà Bạc Thính Uyên thốt ra lúc ấy mang sức nặng ngàn cân và kiên định đến nhường nào.
Ôn Từ Thư không kìm nén được cảm xúc, chủ động tiến lên ôm chầm lấy người đàn ông trước mặt.
Bạc Thính Uyên đặt bàn tay lên tấm lưng cậu, chậm rãi vỗ về từng nhịp nhẹ nhàng.
Vị mục sư cũng rất tinh ý mà tạm dừng lại.
Đây là lần đầu tiên ông chứng kiến ngày kỷ niệm ngày cưới của một cặp đôi, lại không ngờ khung cảnh ấy có thể gây xúc động lòng người đến vậy.
Ôn Từ Thư nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng của mình rồi đứng ngay ngắn trở lại.
Lúc này, cậu cũng đã nhìn thấy những giọt nước mắt ấm nóng nơi đáy mắt của Bạc Thính Uyên.
Vị mục sư tiếp tục: "Mời Ôn tiên sinh đặt bàn tay phải lên vị trí trái tim đang đập. Con có nguyện ý cùng Bạc tiên sinh đây đi hết quãng đời còn lại, bất kể là khi tuổi già xế bóng, dù lúc thuận cảnh hay nghịch cảnh, vẫn trước sau như một yêu thương và trân trọng người ấy, không rời không bỏ hay không?"
Ôn Từ Thư theo bản năng gật đầu cái rụp trước tiên, cậu mỉm cười, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt: "Tôi nguyện ý."
Hai người họ lại một lần nữa ôm chặt lấy nhau.
Cậu nhóc Bạc Nhất Minh với tư cách là khán giả duy nhất xem lễ ở đây cũng không kìm được mà đỏ hoe cả hốc mắt.
Vị mục sư lấy chiếc hộp đựng nhẫn ra: "Mời hai vị tiên sinh trao đổi nhẫn cưới, hãy để mọi lời hẹn ước kết tinh lại trên ngón tay áp út và lưu giữ mãi mãi trong trái tim của đối phương."
Ôn Từ Thư đến lúc này mới biết, hóa ra Bạc Thính Uyên và cậu đã có cùng một ý tưởng lớn gặp nhau, thế nhưng hắn còn chuẩn bị cặp nhẫn kỷ niệm tròn mười năm này từ sớm hơn cậu rất nhiều.
Khi Bạc Thính Uyên tháo chiếc nhẫn cưới cũ trên ngón tay áp út của cậu ra, Bạc Nhất Minh liền nhanh nhảu tiến lên phía trước: "Ba lớn ơi, đưa nó cho con giữ cho nhé."
Bạc Thính Uyên trao chiếc nhẫn cũ cho con trai, sau đó lấy chiếc nhẫn mới ra, chậm rãi đẩy vào ngón áp út của Ôn Từ Thư.
Ôn Từ Thư cũng thực hiện những động tác tương tự cho hắn.
Bạc Nhất Minh đón lấy chiếc hộp đựng nhẫn từ tay mục sư, cẩn thận bỏ hai chiếc nhẫn cũ vào trong rồi quay trở lại hàng ghế xem lễ.
Ôn Từ Thư rũ mắt, lặng lẽ ngắm nhìn chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim mới tinh trên tay.
Lần này, cậu nhất định sẽ vô cùng dụng tâm để bảo quản nó thật tốt, sẽ không tháo nó ra dù chỉ là một khắc.
Ôn Từ Thư khẽ liếc nhìn vị mục sư một cái, ra hiệu rằng bản thân mình cũng có một món quà muốn tặng cho đối phương.
Cậu lấy hộp quà chứa cặp khuy măng sét áo sơ mi đã chuẩn bị từ trước ra, trịnh trọng đặt vào trong tay Bạc Thính Uyên.
Ôn Từ Thư mím môi cười khẽ: "Em cứ tưởng chúng ta sẽ trao đổi những món quà độc lạ hơn cơ chứ."
Bạc Thính Uyên một tay nắm chặt hộp quà, tay còn lại nắm lấy bàn tay cậu: "Cảm ơn em."
Vị mục sư lùi lại phía sau một bước: "Cầu chúc cho hai vị tiên sinh trong những năm tháng dài lâu của tương lai vẫn mười năm như một ngày luôn trân trọng, yêu thương và gắn bó bên nhau."
Hai người một lần nữa ôm chầm lấy nhau.
Ôn Từ Thư nhắm nghiền đôi mắt, hàng lông mi còn đẫm nước mắt áp sát vào một bên má Bạc Thính Uyên.
Cậu vừa hôn lên khóe môi hắn vừa thỏ thẻ nỉ non: "Chính em mới là người phải nói câu cảm ơn. Bạc Thính Uyên, cảm ơn anh đã luôn yêu em, yêu cả đứa con của chúng ta."
Cảm ơn vì tất cả những sự sắp đặt tuyệt vời này.
Bạc Thính Uyên khẽ nhướng đôi lông mày rậm, siết thật chặt người trong lòng ngực.
Ôn Từ Thư, cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời của anh.