Chương 116 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Dạo gần đây mới có một lần như vậy, Ôn Từ Thư cả ngày không hề ra khỏi phòng, càng không bước chân xuống lầu, và Bạc Thính Uyên cũng thế.

Các dì giúp việc trong nhà ngay từ đầu còn tưởng là cậu chủ không được khỏe trong người, nhưng về sau không thấy gọi bác sĩ tới, họ mới ý thức được là hai người đang muốn tận hưởng thế giới của riêng hai người.

Từ sáng sớm, cả hai bữa ăn đều do đích thân quản gia Từ bưng lên lầu và đặt ở phòng sinh hoạt chung.

Khay thức ăn sau đó được đại thiếu gia tự tay mang vào phòng ngủ, nên ông cũng không nhìn thấy nhị thiếu gia đâu cả.

-

Trong phòng ngủ vào buổi xế chiều.

Ôn Từ Thư đang mặc một chiếc áo sơ mi màu đen dáng rộng, mái tóc dài đen nhánh xõa trên vai, gần như hòa làm một với sắc áo.

Chiếc áo sơ mi chỉ cài độc nhất một chiếc cúc, khiến làn da thấp thoáng nơi vạt áo hiện lên trắng ngần đến bắt mắt.

Cậu nằm nghiêng trên ghế sofa như thể cả người không xương, đôi chân thon dài gác lên thành vịn, nơi cổ chân mảnh khảnh có buộc một sợi ruy băng màu xanh sẫm.

Theo mỗi nhịp đung đưa nhè nhẹ của cổ chân, sợi ruy băng rủ xuống trông tựa như một chiếc lá cây đang dập dềnh trước gió.

Đôi mắt Ôn Từ Thư khép hờ, từ đằng xa nhìn về phía người đàn ông đang ngồi sau chiếc bàn - Bạc Thính Uyên đang vẽ tranh.

Hồi sáng cậu bảo muốn ra ngoài đi dạo một chút, Bạc Thính Uyên không nói năng gì; cậu bảo muốn xuống nhà ăn dùng bữa, Bạc Thính Uyên vẫn giữ im lặng; cậu cứ lần lượt liệt kê từng việc một như thế, nhưng tóm lại là kiểu gì cũng không được chấp thuận.

Đến cuối cùng, cậu mới nói đùa một câu: "Thế hôm nay chúng ta đừng ra ngoài nữa, cứ nhốt mình ở trong phòng cả ngày luôn đi."

Lúc này Bạc Thính Uyên mới gật đầu đồng ý: "Ý kiến này không tồi."

Ôn Từ Thư tức đến mức muốn vớ ngay chiếc gối đầu lao vào hành hung hắn một trận.

Ai mà ngờ được Bạc Thính Uyên không những không cho cậu ra khỏi cửa, mà ngay cả việc bước xuống giường cũng không cho phép chân cậu chạm đất.

Thành thử ra Ôn Từ Thư lại bất đắc dĩ được tận hưởng những ngày tháng sung sướng theo kiểu cơm bưng nước rót, áo đến thì mặc, tay chẳng phải làm gì.

Giờ phút này, cậu lười nhác vươn vai một cái, tựa vào chiếc gối mềm ngáp ngắn ngáp dài, uể oải bảo: "Nếu mà anh vẽ em xấu hoắc, thì hôm nay anh chuẩn bị tinh thần qua phòng Nhất Minh mà ngủ nhé."

Do cử động với biên độ hơi lớn nên vạt áo vô tình bị kéo cao lên, làm lộ ra một đoạn eo thon.

Ôn Từ Thư thấy hắn không đáp lời, vừa quay đầu lại thì liền phát hiện ra tầm mắt của hắn đang dán chặt vào vòng eo của mình, cậu khẽ mỉm cười rồi đưa tay lên eo xoa xoa.

Ánh mắt hai người giao nhau, lập tức nổ ra những tia lửa điện bôm bốp.

Ôn Từ Thư thấy động tác của hắn thì cứ ngỡ hắn định áp sát qua đây, bèn vội vàng ngăn lại: "Ấy ấy ấy, anh lo mà tập trung vẽ cho hẳn hoi vào."

Thế nhưng Bạc Thính Uyên lại chỉ nhấc ly nước lên uống, ra hiệu cho cậu thấy bản thân mình cũng không hề có ý định bước qua đó.

Ôn Từ Thư hừ nhẹ một tiếng, cậu vắt chéo chiếc chân có buộc sợi ruy băng ra phía ngoài thành vịn ghế, cứ thế lắc qua lắc lại.

Chính vào lúc cậu đang có ý định trêu chọc hắn, khóe môi cậu vẫn còn ngậm nụ cười, thì bên tai bỗng nghe thấy một tiếng "tách" rất nhỏ của màn trập máy ảnh.

Ôn Từ Thư ngay lập tức quay phắt đầu lại nhìn: "Chẳng phải anh đang vẽ sao? Sao tự dưng lại dùng điện thoại chụp ảnh thế? Anh chơi ăn gian nhé."

Bạc Thính Uyên chăm chú nhìn vào bức hình vừa bắt trọn được khoảnh khắc đứng hình trong điện thoại, ánh mắt vô cùng chuyên chú.

Dáng vẻ của hắn trông hết sức tập trung tinh thần, nhìn không chớp mắt, phảng phất như thể hắn đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật vô giá vậy.

Điều này khiến Ôn Từ Thư đột nhiên tò mò: "Cho em xem với?"

Bạc Thính Uyên đặt điện thoại xuống: "Chờ vẽ xong rồi xem."

Ôn Từ Thư cạn lời, cậu ngồi bật dậy định bước qua giật lấy điện thoại, nhưng ngặt nỗi bên cạnh sofa lại không có dép đi trong nhà của cậu.

Bạc Thính Uyên lên tiếng ngăn cản: "Ngồi ngay ngắn lại."

Ôn Từ Thư nhìn hắn, như thể muốn khiêu khích mà chậm rãi hạ bàn chân định dẫm xuống tấm thảm.

Thấy hắn nhíu mày, cậu liền cười hì hì rụt chân về, rồi giang tay hướng về phía hắn: "Thế thì anh nhanh lại đây bế em đi."

Bạc Thính Uyên đứng dậy đi qua, vững vàng bế bổng cậu lên.

Ôn Từ Thư áp mặt vào khẽ cọ cọ lên má hắn, nhẹ giọng hỏi: "Bạc Thính Uyên, anh thật sự không cho em ra khỏi phòng à?"

"Ừm."

Bạc Thính Uyên phảng phất như đã tìm kiếm được một phương thức ở chung mang lại cho hắn cảm giác an toàn hơn cả trước kia - hắn cùng Ôn Từ Thư một tấc cũng không rời ở bên nhau trong cùng một không gian, bất cứ thời khắc nào chỉ cần ngước mắt lên, hắn đều có thể nhìn thấy một Ôn Từ Thư với ánh mắt ngập tràn nụ cười trong phạm vi tầm mắt của mình.

Nếu như nụ cười này là vì hắn mà có, vậy thì bên cạnh cảm giác an toàn tràn đầy, hắn thậm chí còn có thể nếm trải được dư vị ngọt ngào của hạnh phúc.

Bạc Thính Uyên bế cậu ngồi vào chiếc ghế trước bàn làm việc.

Ôn Từ Thư đưa mắt nhìn vào tờ giấy vẽ trên bàn trước tiên - đó là tờ giấy quản gia Từ vừa mới qua phòng của Bạc Nhất Minh tìm mang tới.

Cậu liền dùng giọng điệu cực kỳ sáo rỗng khen ngợi: "Oa, anh vẽ em đẹp quá đi mất thôi? Bạc tổng, đúng là nét vẽ của bậc đại sư có khác."

Bạc Thính Uyên nhướng mày.

Tờ giấy trên bàn bấy giờ vẫn trắng tinh khôi. Hắn căn bản còn chưa hề đặt bút vẽ một nét nào cả.

Ôn Từ Thư tự mình bày trò đùa dai, kết quả là lại tự bật cười trước tiên đến mức ngã dụi vào lòng ngực hắn.

Cậu bị hắn nhéo tai một cái nhẹ nhàng, mới ngửa đầu lên chất vấn: "Anh ngồi thẫn thờ ở đây nửa ngày trời, rốt cuộc lại chưa chịu đặt bút à?"

Ôn Từ Thư giơ tay lên làm bộ như đang cầm micro phỏng vấn, "Xin hỏi vị họa sĩ tiên sinh đây, có phải do người mẫu là em có vấn đề gì không ạ?"

Bạc Thính Uyên rũ mắt thưởng thức dáng vẻ vui vẻ đến mức đôi mắt cười híp cả lại của anh, cúi đầu hôn lên tay cậu một cái: "Dĩ nhiên rồi."

"Eo ôi ~ Tay bẩn mất rồi." Ôn Từ Thư khoa trương quẹt quẹt tay vào áo trước ngực hắn để lau, rồi lại được mẻ cười lớn đầy thích thú.

Bạc Thính Uyên ôm cậu ngồi trên đùi mình theo tư thế đối mặt nhau, dùng tầm mắt của mình tỉ mẩn ghi lại từng tấc biểu cảm khi cười của cậu.

Khóe môi cậu tự nhiên cong lên một độ cong tuyệt đẹp, đôi mắt đen lánh tựa như dòng suối trong lành, sạch sẽ, mát rượi mà lại cất giấu chút phong tình như muốn nói lại thôi.

Ôn Từ Thư thấy hắn im lặng đăm đăm nhìn mình, khi không có tròng kính che bớt đi, đôi mắt màu xanh lục của hắn phóng ra thứ ánh mắt luôn mang một mãnh lực d*c v*ng đầy câu dẫn.

Cậu chậm rãi thu liễm nụ cười, theo bản năng hơi ngửa người ra sau để né tránh hắn một chút, bờ môi mấp máy, hạ thấp giọng xuống hết mức: "Không được đâu nha."

"Cái gì cơ?" Giọng điệu của Bạc Thính Uyên cũng nhẹ bẫng như thế, gần như chỉ là tiếng thở bằng hơi.

Đầu lưỡi ẩm ướt của Ôn Từ Thư nhanh chóng l**m qua làn môi dưới đang hơi khô khốc, nhắc nhở hắn: "Chuyện đó... Làm nhiều sẽ tổn hại sức khỏe lắm."

Đôi lông mày rậm của Bạc Thính Uyên khẽ nhướng lên, hắn áp sát tới gặm nhẹ lên bờ môi mềm mại của cậu: "Thế vừa nãy ai là người câu dẫn tôi trước?"

Ôn Từ Thư thình lình cảm thấy cả người nóng bừng lên, cậu dùng sức đẩy hắn ra:

"Em không có nha! Bạc tổng anh nói năng thì phải nghiêm túc và cẩn trọng một chút, không được ngậm máu phun người lung tung đâu đấy."

Bạc Thính Uyên nắm lấy bàn tay cậu đặt lên vùng hông eo, y hệt như những gì cậu vừa tự làm với chính mình lúc nãy: "Thế này mà không tính à?"

"Dĩ nhiên là không tính rồi!" Ôn Từ Thư nhanh chóng rút tay về.

Thấy hắn vẫn cứ nhìn chằm chằm vào mình bằng ánh mắt sắc lẹm hệt như chim ưng đang khóa chặt con mồi trên bầu trời, cậu bèn ngửa cổ lên trời hét lớn một tiếng đầy dứt khoát, "Hỡi yêu nghiệt phương nào, mau hiện nguyên hình, chớ có phá hoại đạo hạnh của ta!"

Có lẽ là bởi vì tiếng hát gió này mang tính đả kích quá mạnh mẽ, khiến cho động tác của Bạc Thính Uyên khựng lại một nhịp.

Ôn Từ Thư liền đẩy đẩy bả vai hắn: "Thôi được rồi, chúng ta ra ngoài đi. Không thể cứ tiếp tục ở lì trong phòng thế này mãi được."

Cậu làm bộ nghiêm túc vỗ vỗ vào tập phác thảo trống trơn trên bàn, "Anh nhìn xem, tranh vẽ em thì một nét cũng chưa vẽ."

Rồi lại chỉ chỉ vào xấp tài liệu công ty đặt ở góc bàn, "Còn công việc thì anh cũng chưa làm một tí ti nào luôn."

Cuối cùng, cậu vỗ hai tay vào nhau cái bộp, chất vấn: "Bạc tổng, trong lịch sử Trung Hoa của tụi em, mấy vị vua hoang dâm vô độ là dễ chuốc họa vào thân lắm đấy nhé."

Bạc Thính Uyên dạo gần đây rất mê cái điệu bộ nói hươu nói vượn này của cậu, bèn phối hợp đáp lời: "Trong lịch sử nước Pháp cũng chẳng thiếu đâu."

"Anh biết thế là tốt." Ôn Từ Thư đẩy đẩy hắn, thấy hắn vẫn không chịu nhúc nhích liền trừng mắt lườm nguýt.

Cuối cùng, một hồi chuông điện thoại rung lên bần bật đã kịp thời giải cứu cho cậu. Người gọi đến chính là cậu con trai nhỏ đáng yêu của hai người.

"Nhất Minh à..."

Ôn Từ Thư khẽ ngân dài giọng, hai chiếc chân đang lơ lửng trên không trung đung đưa qua lại, cậu đưa tay chỉ chỉ về phía chiếc giường, ra hiệu bảo Bạc Thính Uyên bế mình qua đó.

"Con đang ở đâu thế? Có phải là đang nhớ ba nhỏ rồi đúng không?"

Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn đáp lời: "Vâng ạ ~"

Thế nhưng Bạc Thính Uyên lại chẳng chịu xê dịch, hắn thừa dịp cậu đang mải buôn điện thoại với con trai liền vạch mở cổ áo sơ mi của cậu ra, làm lộ ra phần xương quai xanh và bờ vai gợi cảm, rồi cúi đầu áp sát môi vào.

Ôn Từ Thư: "..."

"Ba nhỏ? Có phải ba đang ngủ trưa không ạ?"

Bạc Nhất Minh là cố ý gọi vào số điện thoại của ba lớn vì sợ sẽ làm ảnh hưởng đến giờ nghỉ ngơi của ba nhỏ.

Ôn Từ Thư bấy giờ mới phản ứng lại được, liền lên tiếng khen ngợi: "Nhất Minh ngoan quá đi mất thôi. Ba không có ngủ trưa, ba lớn của con..."

Cậu đột nhiên ý thức được chuyện này không thể kể cho trẻ con nghe được, bèn chữa cháy, "Ba lớn con đang có chút chuyện cần bàn bạc với ba."

"Dạ?" Bạc Nhất Minh kinh ngạc thốt lên, "Ba lớn thật là quá đáng chịu luôn á, chuyện gì mà không thể để muộn muộn chút rồi nói sau chứ?"

"Đúng rồi đó ~" Ôn Từ Thư thực sự chỉ muốn ôm chầm lấy cậu con trai đáng yêu này một cái.

Cậu cố gắng hết sức để ngó lơ người đàn ông đang vừa gặm vừa m*t trên vai mình, hỏi han nhóc con về tình hình đi chơi ngày hôm nay.

Bạc Nhất Minh dĩ nhiên là chơi đùa vô cùng vui vẻ rồi.

Nhóc con ríu rít: "Ba nhỏ ơi, tối nay con muốn rủ Tinh Tinh qua nhà mình ngủ có được không ạ? Tụi con muốn ngủ ở trong lều trại."

Bởi vì lúc nãy Ôn Từ Thư bật loa ngoài nên Bạc Thính Uyên cũng có thể nghe rõ mồn một lời cậu con trai nhỏ nói.

Hắn thong thả ngẩng mặt lên, nói vọng vào điện thoại: "Lều trại để ba bảo người mang qua cho con."

Ôn Từ Thư: "..."

Cậu nhăn mặt làm trò, ý bảo hắn đừng có quá quắt nuông chiều con như thế.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Bạc Nhất Minh đã reo hò ầm ĩ lên vì sung sướng: "Yeah, cảm ơn ba lớn nhiều nha ~ Thế thì ba nhỏ ơi con không có chuyện gì nữa đâu ạ. Con chào ba nhỏ nhé ~"

Ôn Từ Thư ngơ ngác: "Ơ? Con cứ thế mà đồng ý luôn rồi à?"

Bạc Nhất Minh nũng nịu: "Hì hì ~ Thì tại con muốn ngủ lều trại mà ba ~ Con chào ba nhỏ nha ~"

Cuộc điện thoại kết thúc, Ôn Từ Thư cạn lời hoàn toàn: "Nghịch ngợm quá thể."

Cậu úp chiếc điện thoại xuống mặt bàn, cứ ngỡ là có thể mượn cớ nhóc con sắp về nhà để bước xuống lầu.

Bạc Thính Uyên vòng tay ôm lấy eo sau của cậu: "Nhất Minh giống em, rất hoạt bát."

"Đâu có chứ?" Ôn Từ Thư tròn mắt ngạc nhiên, "Con giống em ở chỗ nào hả? Ngày thường em có bao giờ không đàng hoàng như thế đâu?"

Bốn mắt nhìn nhau.

Rõ ràng là, ngày thường cậu chính là người không đàng hoàng nhất ở cái nhà này.

Ôn Từ Thư bĩu bĩu môi, cậu đặt một chân dẫm xuống tấm thảm rồi đứng phắt dậy đẩy hắn ra: "Đứng lên mau! Không được phép ở lì trong phòng nữa!"

Bạc Thính Uyên sợ cậu đứng không vững sẽ bị ngã nên vội vàng đỡ lấy thắt lưng cậu, rồi ngước mắt lên nhìn.

Ôn Từ Thư rất hiếm khi nhìn hắn từ góc độ trên cao nhìn xuống thế này.

Ban đầu cậu định lẩm bẩm mắng yêu hắn vài câu, thế nhưng vừa chạm phải ánh mắt ngước lên của hắn, đầu óc cậu bỗng chốc trống rỗng, đứng hình mất vài giây.

Bạc Thính Uyên ở góc độ này thình lình lại khiến cậu nảy sinh một nỗi thôi thúc muốn ôm chặt lấy hắn vào lòng.

Mà rõ ràng là hai người bấy giờ cũng chẳng có làm cái gì cả.

Ôn Từ Thư khẽ nhíu mày một cái, ngẫm nghĩ xem ý nghĩ đột ngột này từ đâu mà ra.

Nhưng cậu cũng không suy nghĩ quá lâu, cơ thể đã nhanh hơn bộ não mà đưa ra quyết định, cậu cúi người xuống vươn tay ôm chầm lấy hắn.

Bạc Thính Uyên dĩ nhiên là dang rộng vòng tay đón nhận cái ôm của cậu.

Thấy thần sắc cậu bỗng nhiên thay đổi, hắn khẽ hỏi: "Sao thế? Không muốn ở trong phòng nữa, muốn ra ngoài đúng không?"

Ôn Từ Thư lắc đầu, cậu dùng giọng điệu vô cùng cảm tính mà thủ thỉ: "Bạc Thính Uyên, em yêu anh."

Rất yêu, rất yêu anh.

Vòng tay đang ôm trên eo cậu tức khắc siết chặt lại.

Bạc Thính Uyên dùng tiếng Pháp khẽ thì thầm bên tai cậu:

[ Je t'aime, pour toujours. ]

[Anh yêu em, mãi mãi. ]