Đêm đó.
Tại phòng ngủ của Tinh Tinh.
Trước khi anh trai đến, cậu bé đã tự tay trải thảm và đặt đệm mềm xuống cạnh giường để hai anh em tiện ngồi chơi đùa cùng nhau.
Lúc này, trên bức tường đối diện giường đang máy chiếu phim hoạt hình, Bạc Nhất Minh ngồi trên đệm mềm, lưng tựa vào cuối giường, há to miệng: "A --"
Tinh Tinh liền xiên một miếng trái cây đút vào miệng anh.
Bạc Nhất Minh vừa nhai vừa cười "Hì hì ~".
Nhóc con nghiêng người một cái rồi ngã ườn ra tấm đệm, nháy mắt tinh nghịch với em trai.
Tinh Tinh lại đút tiếp cho anh nửa quả dâu tây. Bạc Nhất Minh phát hiện ra ở góc độ này nhìn Tinh Tinh, hai má cậu bé trông cứ phúng phính thịt, lại càng đáng yêu hơn.
"Tinh Tinh, sao anh chẳng thấy ảnh hồi nhỏ của em thế nhỉ?"
Nhóc con nhanh như sóc bò lồm cồm dậy, ngó nghiêng khắp xung quanh phòng.
"Em không có chụp." Tinh Tinh tự nhét một miếng trái cây vào miệng mình, mắt nhìn vào màn hình máy chiếu sặc sỡ sắc màu, "Oa, anh ơi anh mau nhìn kìa, người ngoài hành tinh cuối cùng cũng sắp xuất hiện rồi kìa!"
Bạc Nhất Minh quay đầu nhìn lại.
Dưới bầu trời đêm màu xanh lục như ánh cực quang, một chiếc đĩa bay hình tròn từ từ mở ra, người ngoài hành tinh từ trên không trung đáp xuống mặt đất.
Khi vệt sáng trắng xung quanh rút đi, hiện ra là một người thằn lằn đang đứng thẳng di chuyển bằng hai chân.
Bạc Nhất Minh quay mặt lại, nghiêm nét mặt nhỏ, khẽ nhéo nhéo gò má Tinh Tinh: "Tinh Tinh không ngoan nha, ảnh chụp đâu rồi nè? Anh thực sự rất muốn xem đó."
Tinh Tinh liếc nhìn màn hình máy chiếu, giọng điệu có chút trầm xuống: "Thật sự là em không có chụp mà."
Bạc Nhất Minh còn lâu mới tin.
Nhóc con làm bộ chống tay vào thành giường định đứng lên: "Thế để anh đi hỏi bà nội nha, bà nội nhất định là biết ảnh để ở đâu rồi đúng không?"
Nhóc lén lút quan sát phản ứng của Tinh Tinh, quả nhiên, cổ tay lập tức bị cậu em giữ chặt lấy.
"Bà nội cũng không biết đâu ạ."
Tinh Tinh cuống quýt ấn anh trai ngồi trở lại, nỗ lực tìm cách thuyết phục nhóc con: "Thật sự là em không có chụp ảnh đâu."
Cậu bé ngày thường tính tình vốn trầm lặng, rất ít khi lộ ra dáng vẻ có chút luống cuống như thế này.
Điều đó lại càng khiến cho Bạc Nhất Minh thêm phần tò mò.
Nhóc con vươn tay gãi gãi vào eo Tinh Tinh, trong miệng còn phát ra những tiếng kêu chọc ghẹo, khiến Tinh Tinh cứ thế vặn vẹo người né tránh loạn xạ.
Hai đứa nhỏ lao vào đùa nghịch rồi lăn lộn cả ra tấm đệm mềm.
Vóc dáng và sức lực của Tinh Tinh đều chưa bằng Bạc Nhất Minh, cậu bé vừa có ý định phản kháng thì lại càng bị anh trai cào cho dữ dội hơn.
Cậu bé ngứa đến mức chịu không thấu, cứ thế cười nắc nẻ ha ha, hai tay ôm trước ngực, co rụt hai đầu gối lại thành một cục, chỉ còn nước liên tục xin tha: "Anh ơi! Ngứa quá à!"
"Ảnh chụp đâu?"
Bạc Nhất Minh vẫn quyết không chịu buông tha: "Nhanh lên khai mau nha, bằng không anh cào luôn gan bàn chân của em bây giờ đó."
"Đừng mà!"
Tinh Tinh sợ tới mức bắn cả người lên, trên thái dương đều đã rơm rớm mồ hôi nóng: "Được rồi mà, em đi lấy là được chứ gì."
Cậu bé lồm cồm bò dậy, xoay người chạy về phía chiếc giá sách đặt ở trong phòng đọc sách nhỏ.
Bạc Nhất Minh cũng tò mò bám đuôi chạy theo sau.
Lúc này nhóc con mới nhìn thấy sau khi cánh tủ phía dưới giá sách được mở ra, bên trong có đặt một chiếc giỏ mây tre dùng để lưu trữ đồ đạc, và trong chiếc giỏ ấy đang xếp ngay ngắn từng hàng khung ảnh.
Kiểu dáng của mấy chiếc khung ảnh này rõ ràng là đồng bộ với những chiếc khác đang đặt ở các vị trí trong nhà.
Nhóc con định vươn tay lấy một chiếc khung ảnh ra xem thì lại bị Tinh Tinh ngăn lại.
Tinh Tinh lần đầu tiên lộ vẻ hơi bẽn lẽn, ngượng ngùng bảo: "Anh ơi, anh không được cười hình hồi nhỏ của em đâu đấy."
"Ơ kìa? Dĩ nhiên là anh không cười rồi."
Bạc Nhất Minh thấy trong mắt em trai như thể ngập tràn vẻ lo lắng, bèn vội vàng ngồi quỳ xuống bên cạnh, hai bờ vai kề sát vào nhau, khẽ hích hích em một cái đầy thân thiện, "Nếu anh mà cười em thì anh không phải là bạn tốt của em nữa."
"Thật không anh?" Tinh Tinh vẫn chưa chắc chắn lắm.
Dù cho Bạc Nhất Minh cực kỳ tò mò muốn xem ảnh, nhưng sau một hồi suy nghĩ nghiêm túc, nhóc con liền nhắm tịt mắt lại rồi lắc đầu: "Nếu Tinh Tinh đã không muốn thì anh không xem nữa đâu."
Nhóc con nhắm nghiền hai mắt lại một cách thật dùng sức, hàng lông mi cong vút trông lại càng thêm dày và mềm mại, "Em cất đồ đi đi, tụi mình qua xem phim hoạt hình tiếp."
Tinh Tinh nhìn dáng vẻ soái khí của anh trai, rồi lại cúi xuống nhìn chiếc khung ảnh mình đang che giấu, cuối cùng cậu bé vẫn quyết định rút chiếc khung ảnh ra rồi nhét vào trong tay anh.
Bạc Nhất Minh chậm rãi mở hé một con mắt ra ti hí nhìn, bất quá nhóc con không nhìn thẳng vào bức ảnh ngay mà lại quay sang nhìn biểu cảm trên gương mặt Tinh Tinh trước.
Tinh Tinh tì trán vào cánh cửa tủ, khẽ đẩy đẩy anh: "Anh xem đi."
Giọng điệu của cậu bé nghe thì có vẻ rất nhẹ nhàng thả lỏng, nhưng sâu trong lòng vẫn thấp thỏm lo âu trước phản ứng của anh trai.
Bạc Nhất Minh từ từ nâng chiếc khung ảnh lên.
Một bé Tinh Tinh thuở nhỏ với gương mặt tròn xoe, mũm mĩm, nần nẫn thịt thình lình đập vào mắt nhóc con.
"Oa, rõ ràng là siêu cấp đáng yêu luôn mà, cái má tròn vo tròn xoe hà."
Bạc Nhất Minh phấn khích giơ cao bức ảnh lên để so sánh với Tinh Tinh phiên bản hiện tại trước mặt, dùng giọng điệu ngọt ngào để trêu chọc cậu em: "Mấy cái đống thịt sữa ú nu của em đâu mất tiêu rồi? Có phải em giấu đi rồi không?"
Nhóc con lấy ngón tay chọc chọc vào má Tinh Tinh, "Nhanh lên, biến mấy cái sớ thịt sữa ú nu đó ra đây xem nào."
Tinh Tinh bị anh trai trêu đến mức mím môi cười tủm tỉm.
Bức ảnh chụp hồi ba tuổi trở về trước của cậu bé trông tròn quay như một quả bóng, cũng không phải là béo toàn thân mà là do má bánh bao sữa quá mức rõ ràng, nhìn cứ ngơ ngơ ngác ngác.
Bạc Nhất Minh lấy ngón tay chọc nhẹ lên gương mặt của bé Tinh Tinh trong ảnh, rồi ghé sát vào cậu em nài nỉ: "Bức ảnh này tặng cho anh có được không?"
Tinh Tinh không lập tức đồng ý ngay.
Cậu bé cúi đầu nghiêm túc nghiên cứu lại bức ảnh, chẳng lẽ anh trai thực sự cảm thấy bản thân mình hồi nhỏ đáng yêu thật sao?
Bạc Nhất Minh thấy cậu em không phản ứng gì, bèn nghiêng đầu suy nghĩ một cách nghiêm túc: "Hay là tụi mình trao đổi đi. Anh cũng cho em một tấm ảnh của anh nhé?"
Tinh Tinh chậm rãi ngước mắt lên, đầu óc nảy số cực kỳ nhanh nhạy: "Em có được tự mình chọn không ạ?"
"Không thành vấn đề luôn nha."
Trong phòng ngủ của Bạc Nhất Minh có rất nhiều ảnh chụp cá nhân, cũng có cả ảnh chụp chung với hai ông bố nữa.
"Mấy ngày nữa, lúc em qua nhà anh ngủ lại, em cứ tự do chọn. Chịu không?"
Trong đầu Tinh Tinh bấy giờ đã hiện lên không ít bức ảnh, đều là những tấm ảnh cậu bé từng nghiêm túc nghiên cứu mỗi khi có dịp qua nhà anh trai chơi trước đây.
Cậu bé liếc nhìn anh một cái, phát hiện anh vẫn đang cúi đầu ngắm nghía bức ảnh, liền rón rén đưa hai ngón tay nhỏ ra ngoáy ngoáy: "Anh ơi, em có thể lấy hai tấm được không ạ?"
"Được luôn!" Bạc Nhất Minh cũng lập tức gật đầu đồng ý cái rụp.
Khóe môi Tinh Tinh khẽ nhếch lên thành một nụ cười mãn nguyện.
Biết thế này có thể đổi được ảnh của anh trai thì cậu bé đã sớm mang ảnh của mình ra từ lâu rồi.
Hai đứa nhỏ quay trở lại phòng ngủ.
Tinh Tinh cứ tưởng anh trai sẽ cất bức ảnh vào trong vali của mình, ai ngờ lại thấy nhóc con cứ ôm khăng khăng lấy nó rồi lẩm bẩm lầm nhầm một mình suốt.
"Chọc vào sớ thịt sữa ú nu của Tinh Tinh nè ~"
"Tinh Tinh mềm mochi mềm mại nè ~"
Tinh Tinh lén lút phồng hai má lên thành một cục, lấy đầu ngón tay tự chọc chọc vào má mình, trong lòng âm thầm niệm chú: Thịt sữa ú nu ơi, mày quay trở lại một chút có được không?
-
Ban đêm.
Khi bà nội của Tinh Tinh vào phòng thì nhìn thấy hai đứa nhỏ đã nằm cạnh nhau ngủ say sưa từ bao giờ.
Bạc Nhất Minh nằm thẳng, tay ôm khăng khăng lấy cánh tay của Tinh Tinh, còn Tinh Tinh thì gác một chân lên người anh trai.
Bà nội sợ làm hai đứa thức giấc nên cũng không cố ý gỡ tụi nó ra, chỉ lặng lẽ tém lại góc chăn cho ngay ngắn.
Bà lấy thêm một chiếc mền nhỏ đặt vào giữa đầu hai đứa trẻ để che chắn kỹ phần bả vai cho tụi nó khỏi lạnh.
Chờ sau khi rời khỏi phòng, bà nội đi bộ trở lại phòng ăn.
Ba của Tinh Tinh vừa mới kết thúc một ca phẫu thuật cấp cứu ở bệnh viện để trở về nhà.
Sở Hàm đã nấu sẵn một bát mì sợi nhỏ, anh bấy giờ đang ăn ngấu nghiến vì đói. Thấy bà nội đi đứng nhẹ nhàng ra ngoài, trên mặt còn treo nụ cười rạng rỡ, anh liền dùng ánh mắt ra hiệu cho Sở Hàm nhìn qua.
Sở Hàm khẽ gọi: "Mẹ --"
"Suỵt, tụi mình nói chuyện nhỏ tiếng chút."
Bà nội bước nhanh lại gần, "Hai cái đứa nhỏ ngủ cả rồi."
Sở Hàm hỏi: "Mẹ, có chuyện gì mà mẹ cười vui thế ạ?"
Bà nội lại cười: "Mẹ nhìn thấy Tinh Tinh với Minh Minh tụi nó có bạn có bè, chơi với nhau thân thiết như vậy nên vui thôi."
Sở Hàm trêu: "Thế mà hai lần trước đi nông trại chơi, mẹ còn chẳng yên tâm chút nào đấy."
Bà nội phân trần: "Hai đứa nhỏ cộng lại mới có mười sáu tuổi đầu, để tụi nó tự quản qua đêm thì mẹ dĩ nhiên là phải lo lắng rồi."
Bất quá theo như những gì bà nhìn thấy hiện tại, cả hai đứa đều là những bé ngoan, nhìn thì có vẻ nghịch ngợm ồn ào thế thôi chứ kỳ thực rất biết điều và an phận, chẳng thể nào bày ra trò gì quá giới hạn được.
"Vừa nãy có phải Minh Minh còn đang dạy Tinh Tinh nói tiếng Anh không con? Thằng bé Minh Minh đó giỏi giang ghê gớm thật, hình như còn biết nói cả tiếng Pháp nữa đúng không?"
Sở Hàm mỉm cười: "Dạ, ba lớn của thằng bé là người gốc Pháp mà mẹ, nên con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, có năng khiếu ngôn ngữ lắm ạ."
Bà nội ngẫm nghĩ một hồi, bỗng nhiên vô cớ thở dài một tiếng thườn thượt.
Ba của Tinh Tinh dừng lại động tác húp canh, nghi hoặc hỏi: "Mẹ sao thế ạ?"
Sở Hàm cực kỳ tâm lý mà đỡ lời thay: "Mẹ đang tiếc nuối vì sao cả hai đứa đều là con trai đấy, bằng không thì hôm nay mẹ đã đòi chỉ phúc vi hôn, định sẵn hôn ước từ bé cho tụi nó luôn rồi."
Ba của Tinh Tinh bưng bát đũa đứng dậy: "Con trai thì cũng có sao đâu mà không định được ạ? Ba của Nhất Minh chẳng phải cũng là hai người đàn ông đó sao?"
Bà nội ngước mắt lên nhìn con trai, tựa hồ như vừa nhận được một sự gợi ý lớn lao, gương mặt bừng lên vẻ giác ngộ sâu sắc.
Sở Hàm nhìn thấy thần sắc đó của bà cụ thì thực sự không nhịn được cười, đúng là cạn lời luôn mà.
Ba của Tinh Tinh từ trong nhà bếp bước ra, vừa lau tay vừa bảo: "Anh mới gom sẵn trứng gà với chảo ra ngoài rồi. Sáng mai ngủ dậy anh sẽ làm món trứng cuộn Tamagoyaki cho hai đứa nhỏ ăn."
Hai hôm trước Tinh Tinh có nhắc tới món này, bất quá lúc đó anh cũng không chắc chắn liệu mình có ở nhà hay không.
Dù sao thì ở bệnh viện thường xuyên xảy ra những ca cấp cứu đột xuất ngoài ý muốn, anh phải lập tức chạy đến xử lý ngay.
Khoảng thời gian trước anh luôn quay cuồng bận rộn với công việc ở bệnh viện, quả thực đã có chút bỏ bê, ngó lơ cảm nhận của Sở Hàm và Tinh Tinh.
Đợt trước khi tham gia chương trình thực tế, anh còn từng xảy ra tranh chấp với Sở Hàm.
Ở tập phát sóng đầu tiên, cảnh tượng Tinh Tinh gọi thẳng tên cúng cơm của anh trong chương trình cũng khiến anh cảm thấy vô cùng nhói lòng và không thoải mái.
Ở bệnh viện, anh là một bác sĩ Lâm đầy trách nhiệm trong mắt cấp trên, đồng nghiệp và các bệnh nhân; thế nhưng ở nhà, anh đúng là không phải là một người chồng tốt, một người cha tốt.
Theo đà tiến triển của từng tập chương trình thực tế, khi nhìn thấy mối quan hệ cha mẹ và con cái của ba gia đình còn lại, ba của Tinh Tinh mới dần ý thức được rằng trách nhiệm đối với mái ấm nhỏ của mình cũng to lớn và quan trọng không kém.
Sự thiếu vắng của anh sẽ làm ảnh hưởng đến Sở Hàm, và càng ảnh hưởng sâu sắc hơn đến Tinh Tinh khi cậu bé còn chưa trưởng thành.
Lúc này, Sở Hàm thấy anh rũ mắt trầm tư, liền hỏi: "Anh đừng nói là cũng đang giống mẹ, tính nghĩ đến chuyện định hôn ước gì đó đấy nhé?"
"Hả?" Anh cùng cô rảo bước đi về phòng ngủ, "Anh có phải là kiểu phụ huynh phong kiến thời xưa đâu."
Sở Hàm đẩy cửa phòng ra: "Thật không đó? Thế nhỡ sau này Tinh Tinh lớn lên, thằng bé thật sự chạy đến nói với tụi mình là nó thích con trai thì sao?"
Anh bật cười đáp: "Thế thì anh biết làm sao bây giờ? Chuyện đó thì ngay cả bệnh viện của bọn anh cũng làm gì có loại thuốc nào để điều trị hay chữa trị được đâu."
Sở Hàm nghe xong, thấy ông xã nhà mình nói vậy cũng thật là có lý.
-
Trong phòng ngủ.
Tinh Tinh khẽ trở mình một cái, kết quả là gương mặt lại vùi thẳng vào chiếc mền nhỏ mà bà nội vừa chèn thêm, lớp vải cọ vào da có chút ngứa ngáy.
Vì thế, cậu bé cứ thế hừ hừ nỉ non trong giấc mơ: "Anh ơi ~ Ngứa quá à ~"
Giọng điệu hệt như lúc đang bị anh trai cào ngứa đùa nghịch hồi tối vậy.
Bạc Nhất Minh đang ngủ say sưa cảm nhận được động tĩnh nhỏ bên cạnh, nhóc con bèn nghiêng người sang, quờ quạng cánh tay đặt lên trên người em mà vỗ vỗ vài cái nhẹ nhàng, mơ mơ màng màng dỗ dành: "Tinh Tinh ngoan nha..."