Chương 110 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Đêm hôm đó.

"Cộc cộc."

"Nhất Minh?"

Nghe thấy giọng nói của ba lớn, Bạc Nhất Minh vội vàng đem một đống đồ vật trước mặt nhét vào trong hộp, cuống cuồng chân tay lấy chiếc gối ôm che lại.

"Ba vào nhé."

Bạc Thính Uyên bấy giờ đang mặc bộ đồ ngủ đẩy cửa bước vào.

Hắn đảo mắt nhìn quanh phòng sinh hoạt một lượt, phát hiện ra giờ này rồi mà cậu con trai nhỏ vẫn chưa chịu lên giường đi ngủ.

Hắn bước lại gần phía ghế sofa: "Đang bận rộn gì thế? Làm bài tập à?"

"Không phải ạ!"

Bạc Nhất Minh hơi nghiêng người đi một chút, ý đồ dùng chính thân thể của mình để che chắn tầm mắt của đại ba ba.

Bạc Thính Uyên đặt bàn tay lên đầu con trai, hắn cúi người xuống rồi vươn tay gạt chiếc gối ôm ra.

Ở một góc ghế sofa bấy giờ đang nhồi một chiếc áo khoác đồng phục mới do nhà trường vừa gửi tới, ngoài ra còn có cả kim chỉ lộ ra bên ngoài.

Bạc Thính Uyên định cầm chiếc áo đồng phục lên.

Bạc Nhất Minh liền lo lắng kêu lên: "Ba lớn, ba đừng động lung tung vào đồ của con chứ, cẩn thận làm rơi mất khuy áo của con bây giờ."

Nhóc con vươn tay đè lại vị trí ống tay áo, sau khi mở ra thì đúng thật là những chiếc khuy áo vest bằng đá quý đang bị kim chỉ quấn quanh.

Bạc Thính Uyên chợt nhớ lại chuyện tối nay sau khi về đến nhà, nhóc con cứ nhao nhao đòi phải chuyển hết đống túi mua sắm vào phòng của mình bằng được.

"Mấy thứ này là hôm nay ba nhỏ của con chọn à?"

"Vâng ạ!" Bạc Nhất Minh thấy mọi chuyện đã bị bại lộ, liền đem đống đồ trải ra trên bàn trà một lần nữa.

Nhóc con trượt người xuống ngồi bệt trên tấm thảm, chăm chú gỡ đống kim chỉ đang bị rối vào nhau.

Bấy giờ Bạc Thính Uyên mới nhìn hiểu ra, hóa ra là nhóc con đang đem những chiếc khuy áo mới khâu vào bộ đồng phục học đường của mình.

"Nhà trường cho phép sao?"

Bạc Nhất Minh gật gật đầu, sau khi gỡ rối xong xuôi liền tiếp tục thực hiện những động tác khâu khuy áo một cách vụng về.

Bạc Thính Uyên cũng không nói gì nhiều, hắn kéo một chiếc đệm lót qua rồi nhét xuống dưới mông của con trai.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế sofa ở phía sau: "Sao con không nhờ các dì giúp việc khâu hộ cho?"

"Con muốn tự mình thiết kế ạ."

Bạc Nhất Minh chỉ tay vào vị trí ống tay áo và vạt áo, "Con muốn vừa khâu vừa suy nghĩ thêm, chứ chưa có định sẵn hoàn toàn."

Bạc Thính Uyên nhìn vào bóng lưng nhỏ nhắn, có phần gầy gò của con trai.

Chẳng hiểu vì sao, góc nhìn này lại làm cho hắn dấy lên một loại cảm giác rằng, đứa trẻ này cần phải được chăm sóc và để tâm nhiều hơn nữa.

Đặc biệt là khi hắn nhớ lại những lời lo lắng của Ôn Từ Thư vào tối nay, trong lòng hắn không khỏi sinh ra chút cảm giác áy náy vì đã lơ là, thất trách.

Bạc Nhất Minh chăm chú xỏ kim, bấy giờ đã xử lý xong những chiếc khuy áo mới thay.

Nhóc con vụng về thắt nút dây, lại dùng kéo cắt gọn đầu sợi chỉ để đảm bảo tính thẩm mỹ.

"Nhất Minh?"

"Dạ?"

Bạc Nhất Minh buông kim chỉ xuống, ngả người ra sau tựa vào đùi của ba lớn, nhóc con cầm chiếc áo trải phẳng ra trên đầu gối: "Ba lớn nhìn xem, con khâu có đẹp không?"

Bạc Thính Uyên v**t v* mái tóc của con trai, nhìn những chiếc khuy bằng ngọc lục bảo độc đáo, đúng thật là vô cùng đặc biệt.

Hắn gật đầu, công nhận gu thẩm mỹ và tay nghề của cậu con trai nhỏ.

Bạc Nhất Minh thắc mắc việc ba lớn bỗng nhiên qua đây, thái độ lại có chút kỳ quặc. nhóc con ôm chiếc áo vào lòng, hỏi: "Ba nhỏ đâu rồi ạ? Ba không ở cùng ba nhỏ sao?"

"Ba đợi ba nhỏ ngủ say rồi mới qua đây."

Bạc Thính Uyên vốn dĩ muốn nói chuyện một cách thẳng thắn và cởi mở với cậu con trai nhỏ, bất quá ngay lúc này nhìn những chiếc khuy áo, hắn lại từ bỏ ý định đó.

Dù sao đứa trẻ này vẫn còn nhỏ, mới có chín tuổi đầu.

Nếu như thằng bé cảm thấy bản thân thiếu đi sự chăm sóc tốt nhất thì đó là trách nhiệm của hắn, tổng không đến mức lại bắt một đứa trẻ nhỏ như vậy phải đi thấu hiểu cho tâm tư của người trưởng thành đã hơn ba mươi tuổi.

Bạc Nhất Minh chớp chớp đôi mắt, dường như đang muốn hỏi: Thế ba lớn qua đây làm gì vậy ta? Chẳng lẽ thật sự chỉ là tới kiểm tra bài tập của con thôi sao?

Bạc Thính Uyên ngược lại chuyển sang nói về việc sắp xếp xây dựng sân tennis, rồi nhắc đến chuyện cả nhà đi bệnh viện khám sức khỏe tổng quát.

"Dạ được ạ."

Bạc Nhất Minh bỗng nhiên xoa xoa những chiếc khuy áo mới trên trang phục, chẳng biết đã là lần thứ bao nhiêu nhóc con gặng hỏi câu này: "Ba lớn, ba nhỏ từ nay về sau đều sẽ luôn khỏe mạnh giống như bây giờ đúng không ạ?"

"Ừm." Bạc Thính Uyên vẫn định kỳ giữ liên lạc và trao đổi với bác sĩ, hắn nắm rất rõ tình trạng sức khỏe hiện tại của Ôn Từ Thư.

Cuối cùng, hắn đặt bàn tay lên bờ vai còn có phần đơn bạc của con trai rồi vỗ vỗ nhẹ: "Sức khỏe của ba nhỏ con cứ để ba chăm lo, con chỉ cần lo tốt việc của chính mình là được rồi. Đừng lo nghĩ quá nhiều."

"Vâng ạ." Nghe ba lớn khẳng định như vậy, Bạc Nhất Minh liền cảm thấy tương đối yên tâm.

Nhóc con nghiêng đầu làm vẻ đáng yêu: "Hay là con cũng khâu cho vest của ba lớn một chiếc khuy nhé?"

Nhóc con nhặt một chiếc khuy áo trong hộp phụ kiện lên, khoe: "Toàn là đồ ba nhỏ tự tay chọn đó nha ~"

Bạc Thính Uyên ban đầu định khéo léo từ chối, nhưng lời đến bên miệng lại đổi ý: "Đi thôi, cùng ba qua phòng lấy áo vest."

"Hi hi!" Bạc Nhất Minh thừa biết ba lớn làm sao có thể từ chối được "đồ ba nhỏ nghiêm túc tuyển chọn" cơ chứ, nhóc con liền nhảy chân sáo đuổi theo bước chân của ba lớn.

Bạc Thính Uyên nhìn dáng vẻ sinh long hoạt hổ của con trai, vóc dáng này phỏng chừng chẳng mấy chốc mà vượt qua 1m70, hắn bèn lên tiếng hỏi: "Ba cõng con nhé?"

"Thôi không cần đâu ạ ~" Bạc Nhất Minh bỗng dưng trở nên hiếu thảo lạ thường, "ba lớn đừng để bị mệt nha."

Nói rồi, nhóc con cứ thế tung tăng nhảy nhót bước ra ngoài.

Bạc Thính Uyên đứng khựng lại tại chỗ, hắn nhíu chặt đôi mày rậm nhìn theo bóng lưng của con trai.

-

Ngày hôm sau.

Cả gia đình ba người cùng lên xe di chuyển đến bệnh viện tư nhân của nhà họ Bạc để làm kiểm tra sức khỏe toàn diện.

Ôn Từ Thư hôm qua thì hứa hẹn rất rôm rả, thế nhưng đến bước cuối cùng này thì trong lòng lại có chút chùn bước, lo sợ.

Vạn nhất mà kiểm tra ra thêm căn bệnh quái ác nào khác thì không phải là chuyện đùa đâu.

"Ba nhỏ ơi, ba sợ lấy máu ạ?"

Bạc Nhất Minh cứ cảm thấy sắc mặt của ba nhỏ bấy giờ có phần hơi nhợt nhạt, "Ba đừng sợ nha, không có đau đâu ạ."

Ôn Từ Thư dĩ nhiên không thể nào sợ kim tiêm cho được.

Từ nhỏ cậu đã phải bầu bạn với kim tiêm rồi, sớm đã thành thói quen.

"Không phải đâu, tại ba bị đói bụng thôi."

Bạc Thính Uyên lên tiếng: "Chờ làm xong mấy hạng mục cần để bụng rỗng, chúng ta sẽ đi ăn chút gì đó trước."

Ôn Từ Thư khẽ gật đầu.

Cậu cứ cảm giác lịch trình hành trình ngày hôm nay bị sắp xếp ngược mất rồi, đáng ra phải đi chùa Thiền Vĩnh Ninh trước, sau đó mới đến bệnh viện khám sức khỏe mới đúng.

Bạc Thính Uyên lưu ý thấy cậu đột nhiên bắt đầu dùng ngón tay gảy gảy chuỗi vòng hạt nơi cổ tay, dáng vẻ có chút tâm thần bất định.

Chờ đến khi Bạc Nhất Minh đi làm các hạng mục kiểm tra dành cho trẻ em, hắn mới lên tiếng hỏi: "Em đột nhiên thấy không khỏe ở đâu à?"

Ôn Từ Thư cười khổ nói đùa: "Làm sao bây giờ đây, em sợ kiểm tra ra thêm căn bệnh nào khác lắm. Em sợ chết quá đi mất."

Sau khi thốt ra lời này, cậu lại lập tức bồi thêm một câu, "Thật đấy, từ trước tới nay em chưa từng sợ hãi đến mức này bao giờ."

Cuộc sống mới hoàn toàn thuộc về riêng cậu dường như chỉ vừa mới bắt đầu.

Ôn Từ Thư thực sự quá mức sợ hãi việc phải đánh mất nó.

Bạc Thính Uyên vội vàng kéo cậu ôm chặt vào lòng, bàn tay to bản dùng lực vuốt vuốt tấm lưng cậu đầy trấn an: "Sẽ không có chuyện đó đâu, bác sĩ vẫn luôn bảo là em của mấy năm nay đều khỏe mạnh hơn hẳn so với quá khứ mà."

Ôn Từ Thư gật gật đầu.

Đến lúc lấy máu, cậu chăm chú nhìn chằm chằm vào dòng máu màu đỏ sẫm đang từng chút một lấp đầy chiếc ống nghiệm nhỏ, trong lòng âm thầm niệm Tâm Kinh.

Lấy máu xong xuôi, Bạc Thính Uyên đỡ cậu đứng dậy: "Có bị chóng mặt không?"

Sắc mặt của Ôn Từ Thư trông vẫn bình thường, cậu khẽ lắc đầu.

Kỳ thực cậu rất hy vọng người ta có thể một lần rút luôn bốn ống cho xong, đừng có chia ra làm vài lần làm gì cho cậu phải lo lắng đề phòng, thế nhưng bác sĩ lại không đồng ý, bảo là phải chia ra vài lần để lấy máu xét nghiệm.

Cũng may, các bước kiểm tra sơ bộ khác đều cho thấy Ôn Từ Thư không hề mắc phải chứng bệnh đặc thù nào khác, ngoại trừ căn bệnh tim bẩm sinh vốn có ra.

Cậu tạm thời có thể trút được gánh nặng trong lòng.

Cả nhà cùng nhau ăn một bữa sáng rồi mới rời khỏi bệnh viện để di chuyển đến chùa Thiền Vĩnh Ninh.

Bạc Nhất Minh không hiểu nổi cách sắp xếp lịch trình ngày hôm nay cho lắm, bất quá cân nhắc đến việc đây là hoạt động tập thể gia đình ba người cùng đồng hành mà nhóc con thích nhất, nên nhóc con cũng không gặng hỏi nhiều.

Đuôi mắt nhóc con lặng lẽ quan sát, thấy ba lớn vẫn luôn nắm chặt lấy tay của ba nhỏ không buông.

Rõ ràng là nhóc con cũng ngồi ở hàng ghế phía sau, vậy mà hai người ba cứ thì thầm to nhỏ nói chuyện riêng với nhau mãi thôi.

Thôi bỏ đi, ai bảo nhóc con là một nhóc con hiếu thảo cơ chứ! Liền không thèm chấp nhặt với người lớn làm gì cho mệt!

-

Chùa Thiền Vĩnh Ninh.

Sau khi chiếc xe của nhà họ Bạc đỗ lại ở ngoài cửa sau, cả ba người cùng bước xuống xe để đi vào bên trong khuôn viên chùa.

Bước xuống từ một chiếc xe khác ở phía sau, quản gia Từ và dì Chung cũng nhanh chóng rảo bước đuổi theo, trên tay xách theo những giỏ hoa tươi và trái cây tươi ngon dùng để dâng cúng.

Ôn Từ Thư nhận thấy trong chùa bấy giờ không có bóng dáng của những vị khách hành hương khác, cậu bèn lên tiếng hỏi thăm một câu thì mới biết được rằng, nhà chùa đã sớm đưa ra thông báo từ trước, mượn lý do sửa sang lại chính điện để buổi sáng ngày hôm nay không đón tiếp khách thập phương.

"Thế thì chúng ta dâng hương xong rồi về luôn nhé, đừng ở lại làm phiền nhà chùa lâu quá."

Bạc Thính Uyên choàng tay ôm lấy bả vai cậu dắt vào bên trong: "Ừm."

Tiếp đó, Bạc Thính Uyên tự tay châm lửa đốt hương rồi cung kính đưa cho Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh.

Ôn Từ Thư đón lấy ba nén hương nâng lên cao, ngón tay cái khẽ tựa vào trước trán, trong lòng tràn ngập sự thành kính mà thầm cầu nguyện cho bản thân có thể sống thọ thêm mấy năm nữa.

Cậu hoàn toàn chẳng hề hay biết rằng, ngay vào chính khoảnh khắc này, những người thân yêu đang đứng ở hai bên trái phải của cậu cũng đều đang ước nguyện chung một tâm nguyện như thế.

Nơi sân đình có những cây cổ thụ đã trải qua biết bao thời đại, tán cây xum xuê như chiếc ô khổng lồ, tỏa bóng râm mát rượi xuống khoảng sân.

Ôn Từ Thư ngửa đầu lên, khẽ nheo nheo đôi mắt nhìn về phía những ngọn cây cao vút.

Bạc Thính Uyên cũng nương theo tầm mắt của cậu mà ngẩng đầu nhìn lên: "Kể từ sau khi em sinh Nhất Minh xong, tôi vẫn thường xuyên mơ thấy cùng một giấc mơ."

"Hửm?" Ôn Từ Thư lập tức quay sang nhìn hắn.

"Mơ thấy em..." Bạc Thính Uyên hơi khựng lại một chút, rồi mới nói tiếp, "Sức khỏe không được tốt."

Ôn Từ Thư nhạy cảm phát giác ra được điều bất thường trong giọng điệu của hắn.

Thực sự hiển nhiên, kết cục trong mơ của hắn cũng chẳng phải chỉ đơn thuần là hai chữ "không tốt" như vậy. "Có phải là anh đã mơ thấy em gặp chuyện chẳng lành đúng không?"

Bạc Thính Uyên không hề phủ nhận, hắn chỉ lặng yên nhìn cậu bằng một ánh mắt thâm trầm, sâu hoắm, đồng thời siết nhẹ bả vai cậu để kéo người tựa sát vào lòng ngực mình hơn một chút.

Trong lòng Ôn Từ Thư bỗng dấy lên một nỗi kinh hoàng, bạt vía.

Chẳng lẽ ngoại trừ việc chính mình được thức tỉnh ra, thì ngay cả Bạc Thính Uyên cũng biết được điều gì đó hay sao?

"Sau đó thì thế nào nữa?"

Bạc Thính Uyên khẽ nghiêng người, đưa mắt nhìn về phía chính điện.

Vào lúc này, bọn họ đang đứng ngay trên đường trục chính tâm của ngôi chùa, tầm mắt vừa vặn nhìn thẳng vào tôn tượng Đức Bồ Tát đang rũ mi hiền từ.

Ôn Từ Thư bất giác rùng mình một cái khắp cả người, cậu nín thở chờ đợi câu trả lời.

Bạc Thính Uyên thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn cậu: "Có một ngày, sau khi lại tỉnh dậy từ chính giấc mơ đó, tôi đã đến bên giường túc trực bên em suốt cả đêm. Sáng sớm hôm sau trên đường đến công ty, tôi vô tình nghe thấy đài phát thanh nói về việc chùa Thiền Vĩnh Ninh đang cần một khoản tiền quyên góp lớn để tu sửa."

Ôn Từ Thư sực nhớ tới những lời mẹ hắn từng nói dạo trước, lúc đó bà đúng là không nói rõ nguyên do cụ thể của chuyện này.

"Sau đó thì sao? Anh còn gặp lại giấc mơ đó nữa không?"

"Tần suất cứ thế thưa dần."

Bạc Thính Uyên bảo, "Lần cuối cùng tôi mơ thấy là lúc em đi tham gia chương trình thực tế."

"Chương trình thực tế sao?" Ôn Từ Thư chậm rãi suy ngẫm.

"Là tập thứ hai, ở khách sạn gần phim trường."

Bạc Thính Uyên nhớ rất rõ ràng, lúc ấy hắn còn làm hằn cả nếp gấp trên trang bìa của tập thơ.

Hắn khẽ nắn nhẹ chuỗi vòng hạt nơi cổ tay Ôn Từ Thư, "Có lẽ nó thực sự có linh nghiệm."

Ôn Từ Thư cụp mắt nhìn theo tay hắn, cậu mím môi, sâu sắc cảm nhận được nỗi dày vò cùng thống khổ mà Bạc Thính Uyên đã phải gánh chịu suốt mười năm qua.

Nếu đặt mình vào hoàn cảnh của hắn, cậu cũng sẽ tìm kiếm một nơi dựa dẫm về mặt tinh thần như vậy thôi.

Sợ cậu nghĩ ngợi nhiều, Bạc Thính Uyên liền nói tiếp: "Đã lâu lắm rồi tôi không còn mơ thấy nữa. Kể từ khi hai chúng ta cùng chung giường."

Ôn Từ Thư vừa mới một giây trước còn có chút trầm ngâm xuống tinh thần, nghe thấy lời này thì da mặt không khỏi đỏ bừng lên.

Đúng vậy thật, thời gian đâu ra mà nằm mơ nữa chứ.

Bất chấp điều đó, cậu vẫn siết chặt lấy bàn tay của Bạc Thính Uyên: "Anh biết không? Kỳ thực trước đây em cũng từng mơ thấy một giấc mơ rất kỳ quái."

Có lẽ do từ trường ở ngôi chùa này quá mức đặc biệt, cũng có thể do câu chuyện về "giấc mơ" của Bạc Thính Uyên đã gợi mở cho cậu.

Ôn Từ Thư quyết định đem những tình tiết liên quan đến nguyên tác truyện gốc mà mình biết, cũng thông qua hình thức một "giấc mơ" để kể lại cho hắn nghe.

Chẳng qua, cậu đã khéo léo lược bỏ hết những tình tiết của chính mình và Bạc Thính Uyên, chỉ tập trung nói về Bạc Nhất Minh.

"Ý em là, em mơ thấy Nhất Minh sau khi lớn lên sẽ biến thành một kẻ..."

Bạc Thính Uyên rất khó để dùng những từ ngữ mang tính tiêu cực nhằm hình dung về chính đứa con trai của mình.

Ôn Từ Thư gật gật đầu: "Anh hứa với em đi, bất kể sau này có thế nào, anh cũng phải hướng Nhất Minh đi vào con đường chính đạo nhé."

Bạc Thính Uyên xâu chuỗi lại mọi chuyện từ trước đến nay, bấy giờ hắn mới vỡ lẽ lý do vì sao Ôn Từ Thư lại luôn lo lắng cho trạng thái tâm lý của thằng bé đến vậy.

Hắn trịnh trọng gật đầu hứa hẹn.

Ôn Từ Thư ướm lời dò hỏi thêm: "Thế sau này anh có vì chuyện đó mà không đồng ý cho Tinh Tinh và Nhất Minh chơi với nhau nữa không?"

Bạc Thính Uyên đưa mắt nhìn cậu con trai nhỏ đang hớn hở chạy về phía hai người: "Trong chuyện này, ý kiến của chúng ta có lẽ cũng chẳng quan trọng đến thế đâu."

Ôn Từ Thư nghe vậy thì thấy đúng là có lý.

"Vậy thì cứ đi một bước tính một bước vậy."

"Ba ơi? Hai ba đang nói chuyện gì thế ạ?"

Bạc Nhất Minh híp híp mắt bước tới gần, "Con vừa mới gọi điện thoại cho Tinh Tinh xong nè. Em ấy ngưỡng mộ con vì con cao lớn lắm đó nha."

Nhóc con di chuyển những bước chân nhỏ, len vào đứng giữa hai ba, ngửa đầu ngó nghiêng hai bên rồi trưng cầu ý kiến: "Con có thể dắt Tinh Tinh tới đây bái Bồ Tát được không ạ? Tụi con không có làm ồn đâu, chỉ lễ bái thôi ạ."

Ôn Từ Thư và Bạc Thính Uyên nhìn nhau một cái, sau đó cậu nở nụ cười dịu dàng: "Được chứ."

"Dạ ~" Bạc Nhất Minh choàng tay ôm lấy ba nhỏ, bắt đầu lẩm nhẩm huyên thuyên kể về những điều mình vừa mới khám phá ra ở khu vực khác quanh chùa.

Bạc Thính Uyên nhìn Ôn Từ Thư với thân thể đang ngày một khỏe mạnh, lành lặn, rồi lại rũ mắt nhìn xuống cậu con trai nhỏ - kẻ vốn dĩ sẽ trở thành đại phản diện trong giấc mơ của cậu.

Trước khi rời khỏi ngôi chùa, hắn đã đặc biệt quyên tặng thêm một khoản tiền lớn nữa để dùng vào việc dát lại kim thân cho tôn tượng Đức Bồ Tát.