Chương 107 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

"Dì Chung ơi, ba nhỏ của con đâu rồi ạ?"

Ngoài hành lang, Bạc Nhất Minh lăng xăng chạy tới.

Dì Chung vội đặt một ngón tay lên môi, ra dấu "suỵt" bảo nhóc con giữ im lặng, rồi chỉ chỉ tay về phía phòng khách phụ.

Bạc Nhất Minh hiểu ý ngay, nhóc con liền đi sát dọc theo chân tường, lặng lẽ lẻn đến bên ngoài cửa trượt của phòng khách, nghển đầu nghển cổ ngó nghiêng vào bên trong.

Ở trong phòng khách bấy giờ, chiếc ghế bập bênh đang đung đưa lên xuống nhè nhẹ theo một nhịp điệu đều đặn.

Ôn Từ Thư đang nằm ở trên đó, cậu nghiêng mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, trên tay vẫn cầm cuốn sách gác trước người, những ngón tay thon dài vẫn khẽ kẹp lấy mép sách.

Ánh nắng buổi xế chiều chiếu rọi lên người anh thật ấm áp, khiến cho thời gian trôi qua cũng có cảm giác như chậm rãi hẳn đi.

Bạc Nhất Minh rón rén nhẹ chân nhẹ tay bước vào, nào ngờ nhóc con vừa mới tiến lại gần thì ba nhỏ đã tỉnh giấc.

Ôn Từ Thư đưa đôi mắt còn hơi mơ màng nhìn con, rồi vươn tay ra.

Bạc Nhất Minh giống hệt như một chú cún con ngoan ngoãn dịu hiền, nhóc con khom người rúc vào lòng ba nhỏ, ôm chặt lấy cậu một cái.

"Ba nhỏ ơi?"

Ôn Từ Thư vừa nghe thấy giọng điệu này là biết ngay nhóc con đang có chuyện muốn nhờ vả, cậu liền cố ý trêu con: "Gì thế con trai nhỏ."

Bạc Nhất Minh: "?"

"Ba nhỏ ơi ~~ Con có chuyện này muốn nói với ba nè."

Ôn Từ Thư ngáp một cái dài, kéo chiếc chăn mỏng lên che bớt mặt: "Hay là thôi đi? Con đi tìm ba lớn của con mà nói nhé?"

Bạc Nhất Minh vội vàng giữ lấy cuốn sách cùng mép sách trong tay cậu, đặt sang một bên. "Con muốn nói với ba trước cơ mà!"

Nhóc con lượn một vòng đi vòng sang phía đối diện của chiếc ghế bập bênh, kéo chiếc chăn mỏng xuống, chạm ngay vào đôi mắt đen láy của ba nhỏ: "Ba nhỏ ơi ~ Con muốn xây một cái sân tennis ở ngoài khu nông trại, ba có đồng ý không ạ?"

Lời còn chưa nói dứt, hai má của nhóc con đã bị những ngón tay của ba nhỏ véo chặt lấy.

Ôn Từ Thư bảo: "Tốt nhất là con thực sự đến để hỏi xin ý kiến của ba, chứ không phải là bắt buộc ba phải đồng ý đấy nhé."

"Đâu có đâu ạ, con đến để hỏi ý kiến ba thật mà!"

Dì Chung vừa vặn bưng một khay trà bước vào, tiện chân đẩy một chiếc ghế nhỏ lại cho tiểu thiếu gia ngồi.

-

Bạc Nhất Minh liền ngồi xổm xuống rồi ngồi gọn trên chiếc ghế nhỏ: "Ba nhỏ ơi, có sân tennis rồi thì con với Tinh Tinh có thể chơi bóng cùng nhau mỗi tuần nè, vừa rèn luyện thân thể lại vừa giúp tăng trưởng chiều cao nữa cơ. Tinh Tinh bảo dạo này trông con cao lên hẳn đấy ạ."

Dì Chung phì cười: "Còn đòi cao nữa cơ à? Thế thì đến lúc đó khung cửa trong nhà phải dỡ ra hết để sửa cho cao lên mất thôi."

"Dì Chung ơi!" Bạc Nhất Minh vút một cái đứng phắt dậy, nhảy nhảy tại chỗ mấy cái, "Dì nhìn xem, con cách trần nhà còn xa lắm luôn á!"

Ôn Từ Thư định nhỏm người ngồi dậy, kết quả lại bị nhóc con một tay đè chặt lấy thành vịn, khiến chiếc ghế bập bênh lại đung đưa rồi cậu phải nằm vật trở về.

Cậu dứt khoát nằm im không nhúc nhích nữa: "Muốn làm một cái sân tennis chứ gì? Vị trí cụ thể ở đâu? Con đã tính kỹ chưa?"

Bạc Nhất Minh ra sức gật đầu: "Dĩ nhiên là rồi ạ!"

Nhóc con liền rút từ sau lưng ra một tờ bản vẽ vốn được nhét ở cạp quần. Hành động này làm cho cả hai người lớn đều giật mình, đồng thời ghé sát đầu vào xem.

Đó là một tờ bản vẽ mặt phẳng cực kỳ ngay ngắn và đúng quy chuẩn của khu nông trại.

Tuyệt đối không phải là do trẻ con vẽ bậy vẽ bạ, mà chắc chắn là được trích xuất từ một tập tài liệu dự án nào đó.

Ôn Từ Thư kinh ngạc: "Cái này ở đâu ra thế?"

"Dạo trước lúc ba lớn ký hợp đồng á, có một phần nằm trong đống tài liệu ạ."

Bạc Nhất Minh ngửa đầu, vô cùng tự hào mà khai báo, "Cái này không phải bản gốc đâu nha, là bản photo thôi ạ. Bản gốc con sợ làm mất mất."

Nhóc con chỉ tay vào một hình chữ nhật được kẻ bằng thước rất ngay ngắn trên đó, "Khu nông trại nằm ở chỗ này nè. Ba nhỏ ơi, chờ xây xong rồi ba cũng có thể ra đó chơi chung nha."

Ôn Từ Thư mỉm cười: "Thế còn ba lớn của con thì sao?"

"Ba lớn cũng có thể ra chơi mà ạ."

Ôn Từ Thư bắt đầu giở thói ăn vạ, trêu con: "Không được, không cho ba lớn đi cùng. Chỉ có ba mới được đi thôi."

"Ơ?" Bạc Nhất Minh ngơ ngác, sao ba nhỏ tự dưng lại không thèm chơi với ba lớn nữa rồi?

Mà thế thì càng tốt, ba nhỏ sẽ chơi với nhóc con vậy. "Được ạ! Con sẽ bảo với Tinh Tinh là chỉ cho mỗi ba nhỏ đến thôi!"

Trong lòng Ôn Từ Thư thầm lẩm bẩm: Cái thằng nhóc này sao trong đầu lúc nào cũng chỉ toàn là Tinh Tinh thế không biết?

Trong thiết lập của nguyên tác tiểu thuyết, hai đứa trẻ này hoàn toàn không hề có bất kỳ điểm giao nhau nào, chẳng ngờ ở thế giới này tụi nó lại hợp cạ nhau đến thế.

Cậu có chút tò mò lên tiếng hỏi: "Nhất Minh, ở trường học con có người bạn nào đặc biệt thân thiết không?"

"Có chứ ạ." Bạc Nhất Minh gật gật đầu.

Ôn Từ Thư chăm chú nhìn con: "Ai thế? Tên là gì? Sao con chưa từng kể với ba bao giờ?"

"Tại vì nhiều quá trời luôn á ba."

Bạc Nhất Minh bắt đầu khoe khoang, "Mọi người ai cũng thích con hết á, ai cũng muốn làm bạn thân với con, cứ gọi điện thoại cho con suốt để hẹn đi bơi, đi chơi bóng rồi đi cưỡi ngựa, nhưng con đều từ chối hết á."

Ôn Từ Thư còn cứ tưởng sẽ nghe thấy một cái tên nào đó có liên quan đến các nhân vật trong nguyên tác, ai dè sự thật lại là thế này. "Sao lại từ chối chứ? Con không muốn mình có thật nhiều bạn bè à?"

Bạc Nhất Minh lắc đầu: "Con không thích bạn quá nhiệt tình đâu. Con chỉ thích em trai Tinh Tinh thôi."

Ôn Từ Thư: "...?"

Cậu nhịn không được, đầy kinh ngạc ngước mắt lên nhìn dì Chung đang đứng bên cạnh.

Dì Chung cũng khẽ nhún vai một cái, ánh mắt như muốn nói: Trẻ con đứa nào chẳng thế, biết làm sao được bây giờ?

Bạc Nhất Minh nghiêm túc đặt tờ bản vẽ mặt phẳng xuống tấm thảm ngay trước người ba nhỏ.

Hai chân nhóc con bắt đầu xoạc ra rồi trượt dần sang hai bên, cơ thể từ từ hạ thấp xuống, trong miệng vẫn tiếp tục luyên thuyên: "Con nhiệt tình với Tinh Tinh thì Tinh Tinh sẽ vui vẻ lắm, đến lúc con không nhiệt tình nữa thì Tinh Tinh lại đối xử rất tốt với con. Chẳng giống mấy bạn học ở trường chút nào..."

"Hửm?"

Bạc Nhất Minh ngước mắt lên chớp chớp với ba nhỏ: "Mấy bạn ở trường á, cứ hễ đến kỳ thi có thành tích là lại bắt đầu ủ rũ bực dọc, lúc thì tốt lúc thì xấu, thất thường lắm ạ."

Hóa ra là như thế.

Ôn Từ Thư đưa tay xoa xoa mái tóc của con.

Bạc Nhất Minh nghiêng đầu rúc vào lòng ba nhỏ nũng nịu cọ xát, rồi ngay giây tiếp theo liền thoắt cái ngẩng đầu lên: "Thế là ba nhỏ đáp ứng chuyện xây sân tennis rồi nha! Con cảm ơn ba nhỏ nhiều lắm ạ!"

Nói xong, nhóc con liền chạy biến đi nhanh như một làn khói.

Ôn Từ Thư ngơ ngác: "?" Cậu chậm rãi quay sang hỏi dì Chung: "Con đáp ứng hồi nào vậy dì?"

Dì Chung cười bảo: "Chẳng phải lúc nãy cậu vừa nói là muốn ra đó chơi chung còn gì?"

Dì giữ chiếc ghế bập bênh lại để cậu đứng dậy, "Đi ra ngoài hoa viên đi dạo một chút đi, cứ nằm lì một chỗ lâu quá xương cốt lại bắt đầu ê ẩm, đau nhức cho xem."

"Vâng." Ôn Từ Thư đứng dậy phủi phủi lớp bụi bặm vô hình trong không khí, sải bước ra ngoài vườn để xem thử mấy củ "khoai tây tình cha ấm áp" mà Bạc Thính Uyên đã cho người gieo xuống.

Tụi nó đang sinh trưởng rất tốt, thực sự là chẳng hề để lộ ra một chút dấu vết cấy ghép hay thay thế nào cả.

Xem chừng với đà này, tụi nó hoàn toàn có thể mọc ra những củ khoai tây mới thật.

"Nhị thiếu gia, có điện thoại này cậu." Dì Chung cầm chiếc điện thoại di động bước tiến lại gần.

Là Bạc Thính Uyên gọi tới.

Ôn Từ Thư đón lấy điện thoại, rảo bước đi về phía phòng khách phụ rồi lại nằm ườn lên chiếc ghế bập bênh.

"Có phải Nhất Minh vừa mới đi tìm anh không?"

"Không có." Bạc Thính Uyên hỏi han đầy quan tâm, "Em đã ngủ trưa chưa?"

"Em vừa mới tỉnh." Ôn Từ Thư tò mò, "Thế anh gọi cho em có việc gì vậy?"

Bạc Thính Uyên đáp: "Cũng không có việc gì cả."

Ôn Từ Thư kéo chiếc chăn mỏng đắp trước người, thấy dì Chung bấy giờ đã lánh đi nơi khác, cậu liền hạ thấp giọng xuống, dịu dàng hỏi trêu: "Nhớ em rồi chứ gì?"

Bạc Thính Uyên liền bảo: "Em có muốn sang đây với tôi không?"

Ôn Từ Thư hứ nhẹ một tiếng: "Cái văn phòng kia của anh có gì hay ho đâu mà sang chứ, em không thèm đi đâu."

Bạc Thính Uyên thong thả ung dung nói: "Thế để tôi đổi một chiếc sofa mới, tiện thể thay luôn chiếc giường khác trong phòng nghỉ nhé."

"Ơ hay! Em đâu có ý đó đâu chứ."

Ôn Từ Thư vội vàng ngắt lời hắn, "Quay đi quay lại người trong công ty lại tưởng hai chúng ta sang đấy để làm cái chuyện gì mờ ám cho xem. Giữa thanh thiên bạch nhật, trước bàn dân thiên hạ mà làm thế thì đồi phong bại tục quá!"

Cậu chẳng mảy may nghi ngờ chút nào, cái vị Bạc tổng nói một là một hai là hai này hoàn toàn có thể làm ra cái chuyện quá quắt như "đổi giường đổi sofa" thật chứ chẳng đùa.

Bạc Thính Uyên ở đầu dây bên kia khẽ bật cười một tiếng.

-

Sau khi cuộc điện thoại kết thúc.

Ôn Từ Thư ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế bập bênh ngơ ngác một hồi, chờ đến khi dì Chung quay trở lại, cậu mới lên tiếng hỏi: "Dì Chung, trước đây tụi con hay đón ngày kỷ niệm ngày cưới như thế nào vậy?"

Đây là lần đầu tiên dì Chung nghe thấy cậu chủ động quan tâm đến vấn đề này, thần sắc dì nhìn qua tuy bình tĩnh nhưng sâu trong mắt lại mang theo vài phần kinh ngạc.

"Chẳng phải trước đây chính cậu bảo là không thèm mừng kỉ niệm ngày này sao?"

Ôn Từ Thư lập tức bị đứng hình, cậu đành phải tìm cớ để tự chữa ngượng cho mình: "Thì... chẳng phải cũng sắp được mười năm rồi sao dì? Dù gì cũng nên kỷ niệm một chút chứ."

Vừa dứt lời, cậu liền nâng bàn tay lên ngắm nhìn chiếc nhẫn cưới đeo ở ngón áp út bên tay trái, chậm rãi xoay xoay chiếc nhẫn một vòng, trong lòng bỗng nảy ra một ý tưởng.

Dì Chung lên tiếng hỏi: "Thế thì ở nhà mình có cần phải chuẩn bị gì không?"

Ôn Từ Thư mỉm cười đáp: "Thôi không cần đâu, các dì mà chuẩn bị rầm rộ lên ở trong nhà, chẳng phải anh ấy sẽ biết hết rồi sao?"

Chữ "anh ấy" là đang ám chỉ ai, dẫu không nói ra thì mọi người cũng đều tự hiểu rõ.

-

Tại công ty.

Tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi giữa lịch trình bận rộn, Bạc Thính Uyên dành ra vài phút để trò chuyện cùng Ôn Từ Thư, nhờ vậy mà cả tinh thần lẫn thể xác của hắn đều được thả lỏng đi không ít.

Hắn vừa mới đặt chiếc điện thoại di động xuống thì trên màn hình máy tính đặt tại bàn làm việc liền hiển thị thông báo có email mới.

Thư điện tử được gửi đến từ một nhà thiết kế thuộc thương hiệu trang sức cổ điển của Pháp - chính là cửa hàng trang sức đồ cổ mà năm xưa hắn đã ghé qua vào lần đầu tiên gặp gỡ Ôn Từ Thư.

Nội dung bên trong email là vài bức ảnh chụp vô cùng sắc nét của một cặp nhẫn đôi, đồng thời gửi lời mời Bạc Thính Uyên đưa ra ý kiến phản hồi cuối cùng, nếu xác nhận không có gì sai sót thì bên họ sẽ tiến hành bàn giao sản phẩm đúng theo thời hạn.

Bạc Thính Uyên sau khi xem xét kỹ lưỡng một lượt liền gửi thư trả lời xác nhận.

Đôi mắt màu xanh lục của hắn khẽ đảo qua bức ảnh chụp đặt trên bàn làm việc, đó là một tấm hình mới được thay gần đây: Khoảnh khắc gia đình ba người đang cùng nhau cười đùa vui vẻ tại một buổi ghi hình chương trình thực tế.

-

Đêm hôm đó.

Bạc Nhất Minh bị hai ông bố xách vào trong thư phòng để một lần nữa giải trình về ý tưởng xây dựng sân tennis.

Ôn Từ Thư vì đã được nghe qua một lần rồi nên lần này cậu không mấy tập trung, đôi mắt cứ liên tục liếc nhìn về phía bàn tay trái đang đặt trên thành vịn ghế của Bạc Thính Uyên.

Chẳng biết là đến lần thứ bao nhiêu, Bạc Thính Uyên dĩ nhiên đã chú ý tới, hắn lặng yên không một tiếng động mà lưu ý từng cử động của cậu.

Trong lòng Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Mình cứ nhìn thế làm gì nhỉ? Sao không trực tiếp hành động luôn đi cho rồi?

Thế là, thừa dịp Bạc Nhất Minh đang nói đến mức cổ họng sắp bốc khói, cậu liền luồn tay xuống dưới ngăn bàn, thò ra định gảy gảy để tháo chiếc nhẫn của Bạc Thính Uyên.

Nào ngờ, ngón tay Bạc Thính Uyên vừa nhấc lên một cái đã tóm gọn lấy bàn tay cậu. Ôn Từ Thư đẩy đẩy hắn, sống chết đòi phải tháo bằng được chiếc nhẫn ra.

Hai người họ cứ thế chơi trò trẻ con, âm thầm đánh nhau bằng tay qua lại dưới gầm bàn.

Bạc Nhất Minh bưng ly nước kề bên môi, ánh mắt dán vào đống tài liệu tư liệu trên bàn học, nhóc con nghiêm mặt, nhe răng nhắc nhở: "Cậu con trai nhỏ đáng yêu của hai ba đang nói về một chuyện cực kỳ quan trọng đó nha. Hai ba phải biết tôn trọng trẻ nhỏ chút đi ạ!"

Ôn Từ Thư vội vàng vỗ bay bàn tay của Bạc Thính Uyên ra, lườm hắn một cái sắc lẹm: Anh mau giải thích với nhóc con đi kìa!

Bạc Thính Uyên liền nắm chặt lấy bàn tay cậu, đè lại trong lòng bàn tay mình rồi đặt trên đầu gối nhẹ nhàng x** n*n.

Hắn quay sang bảo với cậu con trai nhỏ: "Ừm, chuyện này ba sẽ cho người sắp xếp."

Nói xong, hắn đưa mắt nhìn thằng con bấy giờ vẫn ngồi im phăng phắc như phỗng, chẳng hề có ý định đứng dậy đi về phòng: "Còn có chuyện gì nữa sao?"

Bạc Nhất Minh cúi đầu, bộ dạng cứ ngượng ngùng xoắn xuýt.

Ôn Từ Thư thầm nghĩ trong lòng thấy có điềm chẳng lành rồi đây.

Cái thằng nhóc này dạo này càng ngày càng đưa ra nhiều yêu cầu quá cơ.

"Con lại muốn đào thêm một cái bể bơi nữa phỏng?"

"Dạ không phải đâu ạ."

Bạc Nhất Minh ngước mắt nhìn anh, "Ba nhỏ ơi ~ Chỉ là, con cảm thấy nếu như con và Tinh Tinh có thể đi học cùng nhau thì sẽ vui lắm đó ạ."

Ôn Từ Thư bất lực đỡ trán.

Cái thằng bé này coi hai ông bố của nó là cái gì không biết? Hồ ước nguyện chắc?

Bạc Thính Uyên lên tiếng hỏi: "Con và Tinh Tinh đã nói chuyện này với nhau rồi à?"

"Dạ chưa ạ." Bạc Nhất Minh cúi đầu, "Em trai Tinh Tinh bảo là muốn đến trường của con xem thử thế nào. Cho nên con mới nghĩ là..."

Ôn Từ Thư lời nhẹ ý sâu mà khuyên nhủ con: "Nhất Minh, trước mắt con đừng nói chuyện này với Tinh Tinh vội nhé. Chuyện này khá là quan trọng, không phải chỉ đơn thuần là hai đứa cùng nhau đi học là xong đâu."

"Vâng ạ." Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn vâng lời đáp ứng.

Ôn Từ Thư sợ con trai bị tủi thân, cậu đưa tay lên v**t v* mái tóc xù của nhóc con, chợt nhận ra cảm giác chạm vào không còn như trước, bèn lên tiếng nhắc nhở: "Chờ trước khi khai giảng, con nhớ đi cắt tóc đi nhé."

Bạc Thính Uyên không nói gì, hắn chỉ giữ im lặng rồi lẳng lặng nhìn Ôn Từ Thư dặn dò con trai, trong ánh mắt phảng phất như đang trầm tư suy nghĩ điều gì.

"Dạ." Bạc Nhất Minh phồng phồng hai má, "Thế ba nhỏ, ba lớn, hai ba có thể cân nhắc một chút về chuyện này không ạ?"

Bạc Thính Uyên lên tiếng: "Để hai ba thương lượng với nhau đã."

Ôn Từ Thư cũng gật đầu, bày tỏ sự đồng ý.

Đến lúc Bạc Nhất Minh bước ra khỏi phòng, nhóc con vẫn cố thò gương mặt nhỏ nhắn qua khe cửa, cao giọng dặn dò: "Xin mời hai ba hãy thương lượng về đề nghị của con nhé, phải thương lượng một cách thật là nghiêm túc đó nha."

Bạc Thính Uyên khẽ giơ tay lên, ra hiệu bảo nhóc con mau chóng đi về phòng nghỉ ngơi.

Chờ đến khi nhóc con đã khép chặt cửa phòng lại, Ôn Từ Thư mới nhẹ giọng hỏi chồng: "Anh thấy chuyện này thế nào?"

Bạc Thính Uyên khẽ xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cậu: "Tôi cứ ngỡ là em sẽ lập tức đồng ý ngay cơ chứ."

"Hả?..." Ôn Từ Thư nhìn vào đôi mắt màu xanh lục của hắn, tâm trí trong nháy mắt liền bình tĩnh trở lại, cậu nhịn không được mà khẽ hỏi vặn lại, "Có phải là dưới góc nhìn của anh, em vốn dĩ rất hy vọng Tinh Tinh và Nhất Minh qua lại thân thiết với nhau đúng không?"

"Ừm." Bạc Thính Uyên cũng không hề phủ nhận, "Số lần em nhắc đến đứa trẻ đó không hề ít."

Ôn Từ Thư: ...Hóa ra tất cả là do chính mình tự bộc lộ ra sao?

"Thế là anh chuẩn bị đáp ứng thằng bé rồi à?"

Bạc Thính Uyên lặng lẽ nhìn cậu, thần sắc vẫn vô cùng thản nhiên.

Qua vài giây sau, Ôn Từ Thư khẽ nhướng mày: "Hửm?"

Bạc Thính Uyên hỏi lại: "Em có hy vọng chuyện này thành công không?"

Ôn Từ Thư cụp mắt trầm tư suy nghĩ: Kỳ thực bấy giờ mối quan hệ giữa hai đứa trẻ tốt đẹp như thế này, thì đã được coi là làm thay đổi hoàn toàn cốt truyện của nguyên tác rồi.

Nếu chỉ đơn thuần xét từ trạng thái hiện tại của hai đứa nhỏ mà nói, cậu thực sự rất vui lòng nhìn thấy điều đó.

Cậu chậm rãi gật đầu, sau đó lại băn khoăn hỏi: "Em hy vọng thì có ích gì chứ? Anh làm như bố mẹ của Tinh Tinh người ta không có những tính toán riêng của họ ấy à? Biết đâu chừng tụi nhỏ sẽ sớm được đưa ra nước ngoài không biết chừng."

Dạo trước lúc tham gia chương trình thực tế, Ôn Từ Thư đã từng nghe mấy vị khách mời khác trò chuyện qua, rất nhiều con cái của các ngôi sao nổi tiếng vì để tránh bị cánh phóng viên giải trí soi mói chụp ảnh, nên thường sẽ được gia đình sắp xếp cho ra nước ngoài học tập từ rất sớm.

Bạc Thính Uyên đứng dậy, hắn cúi người đặt một nụ hôn nhẹ lên má cậu rồi bảo: "Thế thì vừa vặn, cho tụi nó cùng nhau sang Pháp du học, em cũng không cần phải lo lắng nữa."

"Oa --

Ôn Từ Thư lập tức phản ứng lại được vấn đề.

Lúc người đàn ông có ý định ôm lấy mình, cậu còn giơ tay đẩy hắn một cái, kết quả là chẳng đẩy ra được.

"Tư tâm của anh chính là đang tính toán đưa Nhất Minh ra nước ngoài, rồi sẵn tiện tìm luôn bạn học cùng đi cho thằng bé đúng không hả?!"

Bạc Thính Uyên vững vàng ôm lấy thân thể mềm mại của người trong lòng rảo bước về phía phòng ngủ: "Tôi còn đang tìm kiếm một thứ khác nữa."

"Cái gì thế?"

"Tạm thời bảo mật."

Trong lòng Ôn Từ Thư thầm nghĩ, vừa vặn quá nhỉ, em cũng đang có một bí mật đây.

Ngày thường cậu vốn là người chẳng giấu được chuyện gì trong lòng, gặp cái gì cũng phải gặng hỏi cho ra ngô ra khoai bằng được.

Thế mà hôm nay, cậu lại chẳng thèm truy hỏi sâu thêm nữa.

Bạc Thính Uyên ngược lại lấy làm lạ, đưa mắt nhìn cậu hỏi: "Không tò mò sao?"

Dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, Ôn Từ Thư khẽ chu chu môi, rồi ngay lúc hắn vừa chuẩn bị cúi xuống hôn mình, cậu liền ngả người ra sau tránh né, khúc khích cười trêu: "Bạc Thính Uyên, sao anh chẳng chịu nổi một chút thử thách nào thế hả? Thật là không có một xíu định lực nào hết trơn!"

Mái tóc dài màu đen xõa tung trên bờ vai rộng lớn của Bạc Thính Uyên, hệt như những cành dương liễu đang khẽ dập dềnh, m*n tr*n theo từng làn gió ấm.