"Chuẩn luôn á ~ Ba nhỏ của con vừa mới xuất hiện ở trường một cái là mọi người đều đồng loạt nhìn qua luôn!"
Bạc Nhất Minh hưng phấn mà lăn lộn một vòng trên giường.
Ở phía đầu giường, một chú quái thú cơ khí siêu lớn đang duỗi thẳng cánh tay, ngón trỏ và ngón giữa chĩa ra, bên trên có treo một chiếc đồng hồ định vị trẻ em.
Từ chiếc đồng hồ bấy giờ đang truyền ra giọng nói của Tinh Tinh: "Mẹ em bảo, chú nhỏ trời sinh đã giống như minh tinh rồi, ai ai cũng đều yêu thích chú nhỏc hết á."
"Đúng là vậy luôn á!"
Bạc Nhất Minh ôm chầm lấy chiếc gối ôm lớn, nhắm mắt lại mặc sức tưởng tượng, khoé miệng nhóc con buồn cười mà nhếch lên cao, "Mấy bạn học bình thường có quan hệ xã giao bình thường thôi cũng đều tìm đến anh để hỏi thăm về ba nhỏ nè, còn hẹn anh đi chơi bóng nữa cơ."
"Chơi bóng gì thế anh?"
"Bóng rổ." Bạc Nhất Minh lầm bầm, "Nhưng mà anh lại thích đánh tennis hơn cơ."
Tinh Tinh bảo: "Anh ơi, thế tụi mình cùng nhau đánh tennis đi? Bài tập kỳ nghỉ hè của em đều đã làm xong hết rồi."
"Được thôi ~"
Bạc Nhất Minh vỗ vỗ chiếc gối mềm trong lòng, "Để anh sang đón em đến nhà anh chơi có được không? Em ở lại nhà anh chơi vài hôm luôn nhé?"
Nhóc con chợt phân vân, "Hay là tụi mình xây một cái sân tennis ở ngoài khu nông trại luôn nhỉ?"
"Xây sân tennis ạ?" Tinh Tinh chưa hiểu rõ lắm, ngây thơ hỏi lại: "Tự tụi mình xây luôn sao anh?"
"Để anh đi thương lượng với hai ba xem sao đã."
Bạc Nhất Minh nhỏm người ngồi dậy, không cẩn thận liền đụng trúng vào cánh tay của chú quái thú cơ khí: "Ui da!"
"Anh ơi? Anh sao thế ạ?"
Giọng điệu Tinh Tinh có phần vội vã, liên thanh gọi lớn: "Anh ơi? Anh Nhất Minh ơi?"
Bạc Nhất Minh đưa tay ôm lấy trán, cố nhịn để không phát ra âm thanh đau đớn.
Chờ đến khi nghe Tinh Tinh gọi thêm vài tiếng "anh ơi" nữa, nhóc con mới dùng giọng điệu đầy khoa trương mà bảo: "Haha, anh không có sao hết! Chỉ là đụng đầu một tí thôi. Tinh Tinh không phải lo lắng đâu nha!"
"Dạ. Thế anh đi cẩn thận một chút nhé."
Tinh Tinh nói tiếp, "Hay là cúp máy trước đi anh."
"Không cần đâu."
Bạc Nhất Minh nằm vật trở lại giường, "Để ngày mai anh hỏi hai ba sau vậy, dù sao thì ba lớn của anh cũng chẳng thích anh chạy sang phòng của hai người vào buổi tối đâu."
"Tại sao thế ạ? Ba lớn mắng anh dữ lắm sao?"
"Không có."
Bạc Nhất Minh ôm chặt lấy chiếc gối rồi nghiêng người cuộn tròn lại, trông hệt như một chú tôm chín đốt cỡ siêu lớn đang co đuôi.
Nhóc con nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi mới giải thích: "Ba lớn ngày thường toàn ở công ty thôi, cho nên cứ hễ tan làm về nhà là ba ấy sẽ bám dính lấy ba nhỏ của anh. Ba lớn luôn bảo là hai người họ cần phải trò chuyện, tâm sự này nọ với nhau."
"Thế thì tụi mình trò chuyện với nhau là được rồi."
Bạc Nhất Minh nhào nặn xoa bóp chiếc gối ôm mềm mại: "Ừm! Tinh Tinh đúng là tốt nhất trên đời luôn á ~"
Tinh Tinh lý nhí đáp lại: "Anh cũng rất tốt mà."
Bạc Nhất Minh bỗng nhiên nhớ đến một bài hát, nhóc con liền cầm lòng không đậu mà ngâm nga hát theo: "Twinkle twinkle little star, How I wonder what you are~ Ha ha, Tinh Tinh chính là ngôi sao nhỏ lấp lánh Twinkle twinkle little star đó nha!"
Đầu dây bên kia quả nhiên là sự im lặng một chốc của Tinh Tinh: "Anh ơi, anh đừng hát nữa, nghe không hay chút nào hết á."
Bạc Nhất Minh tức đến trừng mắt: "Á à á à, Tinh Tinh xấu tính nhé! Không thèm chơi thân với em nữa đâu!"
Từ chiếc đồng hồ thông minh liền truyền ra tiếng cười khúc khích đầy lém lỉnh, non nớt và đáng yêu của bé Tinh Tinh.
-
Vì để chuẩn bị cho việc thành lập quỹ hội từ thiện, Ôn Từ Thư liên tục mấy ngày liền đều phải ra ngoài họp hành.
Tuy rằng việc bàn bạc, trao đổi với các bên có chút bận rộn, nhưng cậu lại tràn đầy nhiệt huyết và nhiệt tình mười phần đến không tưởng.
Sau khi biết được việc này, Lý Uân cũng tỏ ý sẵn sàng đứng ra làm cầu nối giữa quỹ hội với các ban ngành liên quan của tòa thị chính, nhằm nỗ lực mở rộng tối đa sức ảnh hưởng của quỹ, để có thể thực sự giúp đỡ cho những bệnh nhân mắc bệnh tim bẩm sinh.
Trước khi Bạc Nhất Minh chính thức khai giảng, buổi lễ ra mắt và trao bảng chính thức của Quỹ Từ thiện Bệnh tim Bẩm sinh Trẻ em Nặc Tâm đã diễn ra đúng như dự kiến.
-
Vào ngày diễn ra buổi lễ.
Ôn Từ Thư thức dậy từ rất sớm. Để hôm nay có được một tinh thần dồi dào nhất, từ tối hôm trước cậu đã đi ngủ từ chín giờ.
Bạc Thính Uyên cảm nhận được người trong lòng vừa động đậy thì cũng tỉnh giấc theo.
Thấy cậu đã ngồi dậy, hắn liền đặt lòng bàn tay lên thắt lưng sau của cậu nhẹ nhàng x** n*n: "Đừng vội, không cần dậy sớm thế này đâu."
Ôn Từ Thư cầm lấy tập tài liệu phát biểu đặt trên tủ đầu giường: "Một sự kiện chính thức như thế này, em dĩ nhiên không thể để xảy ra trò cười nào rồi."
Hôm nay sẽ có sự tham dự của các lãnh đạo bên chính quyền thành phố, ban giám đốc của nhiều bệnh viện cùng hàng chục phóng viên từ các cơ quan thông tấn báo chí, cậu tự nhiên phải đối xử một cách nghiêm túc tuyệt đối.
Bạc Thính Uyên nghiêng người ôm lấy cậu, đặt một nụ hôn lên thắt lưng sau: "Có tôi và Nhất Minh đều ở đó rồi. Nếu có bất kỳ sự cố đột xuất nào xảy ra tôi sẽ xử lý ổn thỏa, em đừng quá căng thẳng."
Lời này của hắn quả thực đã giúp Ôn Từ Thư an tâm hơn rất nhiều, dẫu vậy cậu vẫn chăm chú xem lại bài phát biểu một lượt, trong miệng không ngừng lẩm bẩm đọc nhẩm.
Bạc Thính Uyên nhắm mắt lại lẳng lặng lắng nghe.
Chờ đến khi cậu đọc xong một lượt, hắn mới nhắc nhở: "Tốc độ nói nên chậm lại một chút nữa, phải để lại khoảng trống thời gian cho những người khác kịp phản ứng. Toàn bộ buổi lễ diễn ra không quá dài, nếu em nói nhanh quá thì loáng một cái là kết thúc mất."
Ôn Từ Thư trêu chọc: "Kết thúc sớm thì tan làm sớm chứ sao."
Cậu đặt tập tài liệu trở lại tủ đầu giường, rũ mắt nhìn người đàn ông đang nghiêng mình ôm chặt lấy mình, đưa tay lên m*n tr*n gương mặt góc cạnh anh tuấn của hắn: "Bạc Thính Uyên."
Bạc Thính Uyên nắm lấy bàn tay kéo đến bên môi hôn nhẹ, rồi ngước mắt nhìn cậu.
Ôn Từ Thư chậm rãi nằm xuống, rúc sâu vào lồng ngực hắn, đặt một nụ hôn lên mặt hắn: "Hai ngày nay em đều đi ngủ sớm rồi, qua ngày mai em sẽ bù đắp lại cho anh nhé."
Bạc Thính Uyên v**t v* một bên hông cậu, lòng bàn tay ấm áp nương theo đường cong cơ thể uốn lượn mà x** n*n qua lại, đôi mắt màu xanh thẫm lộ ra một tín hiệu đầy mờ ám: "Bù đắp theo hình thức nào đây?"
Ôn Từ Thư lập tức bị hắn kéo tuột vào bầu không khí đầy ám muội, cậu vội đẩy đẩy cánh tay đang ngày một siết chặt của hắn, nhắc nhở: "Ơ hay, không phải là bây giờ đâu nhé!"
Bạc Thính Uyên lúc này mới chịu buông lỏng tay ra, hắn nằm trên gối của mình, nhắm mắt lại rồi phát ra những tiếng cười trầm thấp đầy sảng khoái: "Để rồi xem quay đi quay lại em có bảo là quên mất hay không."
Chất giọng cười đầy vui vẻ này nghe qua lại quyến rũ đến lạ kỳ.
"Mới không có chuyện đó đâu."
Ôn Từ Thư khẽ chọc chọc vào mặt hắn, "Em mà lại là loại người như thế à?"
Bạc Thính Uyên giơ tay lấy chiếc điện thoại ở trên tủ, nhanh chóng thao tác một hồi rồi đưa đến bên miệng cậu, khẽ nâng cằm ra hiệu: "Nói lại lần nữa xem nào."
"Ơ hay? Sao anh chẳng chịu tin tưởng em một chút nào thế hả?"
Ôn Từ Thư tức nổ đom đóm mắt, cậu tìm đến mu bàn chân hắn rồi dùng chân mình nhẹ nhàng giẫm giẫm lên vài cái.
Sau đó, cậu bất đắc dĩ phải hắng giọng một cái, nghiêm túc dõng dạc hứa hẹn: "Tôi, Ôn Từ Thư, chờ sau khi bận xong việc ngày hôm nay liền --"
Bạc Thính Uyên dùng giọng điệu nghiêm túc nhắc nhở: "Xác định rõ ràng thời gian và địa điểm đi."
Ôn Từ Thư nhíu mày lườm hắn một cái, đành phải nói: "Ngày 23 tháng 9..."
Cậu chần chừ vài giây, "Tại phòng ngủ ở nhà. Được rồi chứ gì?"
Bạc Thính Uyên: "Cụ thể là mấy giờ mấy phút?"
Ôn Từ Thư: Muốn chửi thề ghê.
Cậu liền thuận miệng nói bừa một con số: "Tám giờ hai mươi ba phút tối."
Bạc Thính Uyên: "Hình thức bù đắp cụ thể là gì?"
Ôn Từ Thư dứt khoát hất tung chăn ra: "Anh định hết, anh tự định hết được chưa hả?!"
Cậu đẩy người đàn ông kia ra, bước xuống giường đi vào phòng tắm để rửa mặt đánh răng.
Bạc Thính Uyên tắt phần mềm ghi âm rồi đứng dậy.
Thừa dịp cậu đang chậm rãi xỏ dép đi trong nhà, hắn liền lao tới bế bổng ngang người cậu lên, sải bước đưa vào phòng vệ sinh.
Ôn Từ Thư vòng tay qua ôm lấy bờ vai hắn, ghé sát vào tai hắn khẽ trêu chọc: "Bạc tổng, anh đã gấp gáp đến mức không thể chờ đợi nổi rồi cơ à?"
Bạc Thính Uyên nhướng mày, đặt cậu đứng trước bồn rửa mặt rồi giúp cậu nặn kem đánh răng.
Ôn Từ Thư chăm chú nhìn vào ánh mắt của người đàn ông trong gương, thấy thần sắc hắn vẫn như thường, chính cậu lại nhịn không được mà nghiêng người ôm chầm lấy rồi rúc vào lồng ngực hắn, đầy thân mật và quyến luyến.
Bạc Thính Uyên đưa chiếc bàn chải đã nặn sẵn kem đánh răng đến bên môi cậu, chặn lại lúc cậu định giơ tay ra đón lấy: "Há miệng ra."
"Ừm." Ôn Từ Thư ngoan ngoãn hé miệng, để mặc cho chiếc bàn chải tiến vào trong khoang miệng mình.
Cậu nhìn gương mặt của Bạc Thính Uyên, đành phải hơi nâng cằm lên một chút để động tác đánh răng của hắn diễn ra thuận lợi hơn.
Chỉ là phần lông mềm của bàn chải cứ liên tục cọ xát qua các kẽ răng, mang lại một cảm giác kỳ lạ khó tả.
Từ sâu trong cổ họng Ôn Từ Thư thậm chí còn phát ra một tiếng rên khẽ vô cùng ngắn ngủi và thẹn thùng, ngay khi ý thức được, cậu liền lập tức im bạt.
Thế nhưng suốt cả quá trình, tầm mắt cậu vẫn hoàn toàn không cách nào rời khỏi đôi mắt màu xanh lục của Bạc Thính Uyên.
Khi chiếc đầu lưỡi mềm mại không cẩn thận đụng trúng vào bàn chải, Ôn Từ Thư liền cảm giác được hình như hắn đang cố ý nhẹ nhàng đẩy đưa một chút.
Cậu vội vươn tay ra định lấy lại chiếc bàn chải, né tránh ánh mắt chăm chú của hắn, thấp giọng nói một cách hàm hồ: "Để em tự làm."
Ôn Từ Thư một tay chống lên thành bồn rửa mặt, hơi cúi đầu xuống, cố gắng kéo sự chú ý của mình quay trở về với việc đánh răng.
Cánh tay Bạc Thính Uyên từ phía sau vòng qua ôm lấy eo cậu, đầy càn rỡ mà luồn thẳng vào bên trong vạt áo.
Việc trực tiếp tiếp xúc với da thịt mịn màng thế này miễn cưỡng có thể xem như một loại an ủi xoa dịu cho ngọn lửa d*c v*ng đang trực trào của hắn.
Ôn Từ Thư dĩ nhiên không hề cự tuyệt, càng không đẩy hắn ra, cứ để mặc cho hắn chậm rãi x** n*n.
Đến lúc súc miệng, cậu liền nhận ra cơ thể hắn đã có phản ứng.
Cậu đặt chiếc cốc và bàn chải đánh răng trở lại chỗ cũ, một tay chống lên bồn rửa, nén lại sự thẹn thùng mà nhỏ giọng hỏi han: "... Hay là em giúp anh nhé?"
"Không cần đâu."
Bạc Thính Uyên vươn tay kéo chiếc khăn bông xuống, ngược lại còn thúc giục cậu: "Rửa mặt xong thì em ra ngoài trước đi, tôi cần đi tắm."
Ôn Từ Thư nắm lấy chiếc khăn lau lau mặt, trong đầu bỗng nhiên xẹt qua một ý nghĩ vô cùng không đứng đắn: Nhưng mà em lại có một chút xíu muốn...
Thôi bỏ đi.
Ôn Từ Thư thành thành thật thật rửa mặt xong xuôi rồi xoay người bước ra ngoài.
Đến bên cạnh cửa, cậu vẫn quay đầu lại nhìn Bạc Thính Uyên dặn thêm: "Thật sự là không cần em giúp sao?"
Bạc Thính Uyên nhìn cậu đang giơ tay cởi chiếc cúc áo ngủ, đáp: "Không cần. Em xuống lầu ăn sáng trước đi, rồi xem lại tập tài liệu phát biểu thêm vài lần nữa."
Ôn Từ Thư nheo nheo đôi mắt: "?" Oa, cái người đàn ông này là cố ý mà!
Tầm mắt cậu đảo qua một lượt hình thể với những đường cong cơ bắp hoàn mỹ của hắn, rồi hơi dịch chuyển xuống phía dưới một chút, nơi bên hông vô cùng đáng kinh ngạc kia...
Tầm mắt cậu lập tức như bị bỏng rát, vội vàng thu hồi lại: "Thế em ra ngoài trước đây."
Bạc Thính Uyên vào buổi sáng sớm đúng thật là quá đáng sợ mà, ước chừng là hắn sẽ phải tốn kha khá thời gian ở trong đó rồi đây.
-
Tại phòng ăn.
Khi Bạc Thính Uyên lộ diện thì Bạc Nhất Minh đã ăn được một nửa.
Nhóc con kinh ngạc thốt lên: "Ba lớn, sao hôm nay ba lại dậy muộn thế ạ? Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?"
Nói rồi nhóc con còn làm bộ làm tịch ngó đầu nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, "Mà đâu có thấy đâu nhỉ."
Ôn Từ Thư vội vàng đỡ lời giải thích giùm: "Ba lớn của con cũng biết mệt chứ, thức dậy muộn hơn vài phút là chuyện hết sức bình thường mà."
Bạc Thính Uyên kéo ghế ra ngồi xuống, đưa mắt nhìn cậu hỏi: "Em đã thuộc bài phát biểu chưa?"
"Khụ..." Ôn Từ Thư đặt ly sữa xuống, hậm hực lườm hắn, "Em vừa mới nói đỡ cho anh xong, sao anh cứ mở miệng ra là lại chọc ngoáy em thế hả?"
Bạc Nhất Minh tò mò xen vào: "Ba nhỏ ơi, ba phải học thuộc lòng hết cả bài ạ?"
Hôm nay nhóc con cũng được đi tham dự sự kiện cùng hai ba.
Ôn Từ Thư gắp một miếng điểm tâm bỏ vào bát cho con: "Không có đâu, ba nhìn tài liệu để đọc thôi."
Bạc Nhất Minh gật gật đầu, cắn một miếng sủi cảo tôm hấp rồi cười híp mắt đề nghị: "Thế tối nay tụi mình đi ăn nhà hàng để chúc mừng có được không ạ?"
Ôn Từ Thư đang định mở miệng đồng ý, nhưng chợt nhớ ra "lời hứa hẹn" lúc nãy trong phòng tắm, cậu liền chột dạ nhìn sang Bạc Thính Uyên.
Bạc Thính Uyên lên tiếng: "Nhất Minh, mấy ngày nay ba nhỏ của con rất mệt rồi, tối nay chúng ta nên về nhà sớm một chút để ba nhỏ nghỉ ngơi."
Bạc Nhất Minh vốn là đứa trẻ hiểu chuyện, nhóc con liền chìa tay ra vỗ vỗ lên cánh tay ba nhỏ dỗ dành: "Vâng ạ ~ Ba nhỏ không được để mình bị mệt quá đâu nhé."
Ôn Từ Thư bộ dạng điệu bộ phát ra mấy tiếng "hu hu" cảm động: "Nhất Minh đúng là đứa trẻ ngoan nhất trên đời. Qua ngày mai ba sẽ dẫn con đi ăn một bữa thật ngon nhé ~"
Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn gật đầu, nhóc con thích nhất là được ba nhỏ khen ngợi đó nha.
Ăn xong bữa sáng, Ôn Từ Thư quay trở về phòng để thay chính trang.
Vì sự kiện hôm nay đặc biệt long trọng, sẽ có sự hiện diện của các vị lãnh đạo cùng không ít phóng viên báo đài, nên Bạc Thính Uyên đã chu đáo chọn cho cậu một chiếc cà vạt kẻ sọc chéo bản nhỏ vừa trang trọng lại không mất đi vẻ trang nhã.
Ôn Từ Thư đứng trước mặt hắn, tựa trán lên bờ vai rộng lớn của người đàn ông nũng nịu: "Bạc tổng, thắt cà vạt giùm em với nào."
"Ui da."
Má cậu lập tức bị ngón tay Bạc Thính Uyên nhéo nhẹ một cái.
Ngay sau đó, Bạc Thính Uyên vòng chiếc cà vạt qua cổ áo sơ mi của cậu, thong thả ung dung thắt một nút Windsor đầy chuẩn mực.
Hai người họ đứng sát rạt bên nhau, Ôn Từ Thư nhìn chăm chú vào những ngón tay thon dài của hắn mà không khỏi nghĩ ngợi lung tung, cậu đành phải dời tầm mắt đi chỗ khác, nhìn vào phần cổ áo sơ mi phẳng phiu của hắn.
Ôn Từ Thư giơ tay lên, đầu ngón tay khẽ lướt qua cổ áo hắn: "Anh có dùng thanh định hình cổ áo không?"
"Ừm." Bạc Thính Uyên giúp cậu chỉnh lại cà vạt và cổ áo, "Em cần dùng à?"
"Không không không."
Ôn Từ Thư đến việc cài cúc áo sơ mi bình thường còn chẳng có đủ kiên nhẫn, huống hồ là phải dùng đến mấy thứ phụ kiện cầu kỳ đó.
Cậu nhẹ giọng trêu chọc: "Dù sao thì anh cũng mang dòng máu Pháp mà, chú trọng tiểu tiết thật đấy Bạc tổng ạ. Ưm --"
Lời còn chưa dứt, thắt lưng sau của cậu đã bị siết chặt, đón nhận một nụ hôn nồng nhiệt đầy mạnh mẽ và chiếm đoạt từ người đàn ông.
Chờ đến khi hai người họ đều th* d*c hồng hộc, Bạc Thính Uyên mới khẽ m*t mát bờ môi cậu một cái, đôi mắt thâm thúy tràn đầy vẻ trêu ghẹo: "Còn em thì sao? Ban ngày thì khua môi múa mép dẻo kẹo, đến buổi tối thì lại ấp a ấp úng."
"Hứ!" Đôi mắt ngập tràn hơi nước của Ôn Từ Thư long lanh ý cười rạng rỡ, "Cái này thì anh không hiểu rồi chứ gì? Người ta gọi đây là nét đẹp hàm súc đấy nhé."
Thấy Bạc Thính Uyên lại có ý định áp sát người tới, Ôn Từ Thư vội vàng đưa hai lòng bàn tay chống lên lồng ngực hắn, lớn tiếng quát hỏi để ngăn lại: "Đừng có mà làm càn nữa, hại em bị muộn giờ bây giờ!"
Chân mày rậm của Bạc Thính Uyên khẽ nhướng lên: "Được rồi, món nợ này tôi ghi lại vào sổ."
Ôn Từ Thư: "..." Đúng là cái đồ gian thương!