Trên đường đi, chiếc xe vẫn đang vững vàng tiến về phía trước.
"Không thể hôn sao?"
Bạc Thính Uyên thấp giọng hỏi, nghe cậu "Ừm" một tiếng đáp lại, hắn lại xác nhận: "Thật sự?"
Ôn Từ Thư ngoảnh chiếc cổ thon dài đi chỗ khác: "Dĩ nhiên rồi."
Ai bảo anh không thèm trả lời tin nhắn của em làm chi!
Vừa dứt lời, hầu kết của cậu liền bị hắn ngậm lấy hôn lên, khiến cậu không kịp phòng bị mà phát ra một tiếng rên khẽ.
Bạc Thính Uyên giống như đang nhấm nháp một viên kẹo ngọt, chậm rãi m*t mát nhiều lần, hắn vậy mà lại cảm nhận được một vị ngọt ngào đến lạ kỳ, thế là càng thêm không kiêng nể gì mà làm tới.
Ôn Từ Thư dĩ nhiên muốn né tránh, thế nhưng cánh tay hắn đang giữ chặt lấy eo và đùi khiến cậu hoàn toàn không cách nào nhúc nhích nổi.
Cậu bị hắn m*t mát đến mức khắp người run lên, da đầu tê dại, chỉ có thể bất lực ngửa chiếc cổ mảnh dẻ và yếu ớt lên cao, nhưng dáng vẻ này trông lại càng giống như đang chủ động đón nhận.
"Đừng mà, đừng để lại dấu vết rõ quá."
Bạc Thính Uyên lại hệt như không nghe thấy, hắn nâng đôi mắt màu xanh lục u ám lên, cách lớp tròng kính mỏng mà thưởng thức dáng vẻ vừa vội vàng vừa thong thả đắm chìm vào bể tình của cậu: "Hôn ở đây em không thoải mái sao?"
Ôn Từ Thư chống tay lên bờ vai rắn rỏi của hắn, do dự một lát rồi nhanh chóng lắc đầu.
Bạc Thính Uyên ái muội cười khẽ: "Tôi biết rồi."
Hắn biết nghe lời phải mà dọc theo cổ cậu hôn xuống, một bàn tay khác đã nhanh nhẹn cởi bỏ những chiếc cúc áo.
Ôn Từ Thư rất nhanh sau đó đã bị phanh ngực áo ra, cậu bồn chồn đứng ngồi không yên.
Khi bờ môi hắn dùng lực m*t mạnh vào da thịt, cậu thẹn thùng đè thấp giọng nhắc nhở: "Đang ở trong xe đó nha ~"
Bạc Thính Uyên không tháo kính ra, chỉ có thể hôn lướt qua một lượt rồi dừng lại.
Hắn khẽ thở ra một luồng nhiệt khí nóng hổi, chọc cho khắp người Ôn Từ Thư khẽ run rẩy, nhịp thở cũng trở nên gấp gáp, dồn dập.
Chiếc xe dừng bánh bên trong gara của nhà lớn họ Bạc.
Ôn Từ Thư đỏ bừng mặt cúi đầu định cài lại cúc áo, thế nhưng các đầu ngón tay của cậu cứ run lẩy bẩy, chiếc cúc áo lại nhỏ, nên loay hoay mãi mà chẳng làm sao cài lại được.
Bạc Thính Uyên nhanh chóng cởi chiếc áo vest của mình ra rồi khoác lên vai cậu, cài nút áo vest lại, dùng lực ôm siết lấy cậu một cái rồi đặt một nụ hôn lên thái dương anh, thấp giọng trấn an: "Cứ trực tiếp đi thẳng về phòng, đừng sợ."
Chất giọng này của hắn luôn mang một ma lực có thể trấn tĩnh lòng người, Ôn Từ Thư liền không thèm đấu tranh với mấy chiếc cúc áo nhỏ xíu kia nữa, để mặc cho hắn bế xuống xe.
Cậu an tâm rúc vào lồng ngực hắn, nghiêng mặt tựa lên bờ vai rộng lớn.
Thế nhưng, khi cậu chú ý tới chiếc vòng da màu đen vẫn đang đeo trên cánh tay phải của Bạc Thính Uyên, cậu suýt chút nữa đã giật nảy mình mà nhảy dựng lên: "Anh--"
Vậy mà anh thật sự dám công khai đeo cái thứ này suốt cả một ngày trời hả?
Ôn Từ Thư vẫn còn cảm thấy sợ hãi trong lòng, cũng may là người đàn ông này đã không cởi áo khoác ngoài lúc cả nhà đang ăn lẩu, nếu không thì...
Chắc cậu sẽ nhảy thẳng vào cái nồi lẩu uyên ương đang sôi sùng sục kia mất thôi.
Ánh đèn nơi đại sảnh lầu một sáng rực rỡ.
Khi quản gia Từ bước ra đón, Ôn Từ Thư liền vội vàng giả vờ ngủ say.
A Di Đà Phật, hy vọng ông quản gia sẽ không chú ý đến mấy thứ như vòng da đeo tay.
Bạc Thính Uyên đầy ăn ý mà phối hợp với cậu, hắn ra hiệu cho quản gia rằng người trong lòng mình đã ngủ rồi, xin ông đừng lên tiếng.
Quản gia Từ vốn có bản lĩnh nhìn mặt đoán ý thuộc hàng bậc thầy, dĩ nhiên là không nói nửa lời, chỉ đưa tầm mắt nhìn ra phía sau tìm kiếm.
Bạc Thính Uyên liền nhẹ giọng bảo: "Nhất Minh về bên ông nội ở lại một đêm rồi."
Quản gia Từ đã hiểu rõ mọi chuyện, yên tâm gật gật đầu, rồi giơ tay ra hiệu mời hắn đưa người lên lầu.
-
Phòng ngủ lầu hai.
Ôn Từ Thư nguyên bản muốn bước chân xuống đất, thế nhưng lại bị hắn vòng tay ôm chặt cứng, hoàn toàn không cách nào nhúc nhích nổi.
Cậu luồn ngón tay vào bên dưới chiếc vòng da, dùng sức kéo kéo vài cái: "Bạc tổng, anh tính làm cái gì đấy hả?"
Bạc Thính Uyên dùng ánh mắt ra hiệu về phía phòng thay đồ.
Ôn Từ Thư: ?.?
Nguy hiểm thật sự nha!
"Muộn lắm rồi, em muốn đi rửa mặt đánh răng rồi đi ngủ."
"Ừm." Bạc Thính Uyên lập tức sải bước đi vào phòng tắm đặt cậu xuống.
Sau khi cởi bỏ chiếc áo vest khoác bên ngoài của mình ra rồi vắt trên khuỷu tay, hắn bảo: "Tôi cũng đi rửa mặt đánh răng."
Ôn Từ Thư còn tưởng rằng... Hắn định tắm chung với mình cơ đấy.
Cậu trố mắt nhìn bóng lưng cao lớn, đỉnh bạt nhưng có phần lạnh lùng của hắn rời khỏi phòng tắm.
Hừ, cái đồ Bạc Thính Uyên vô tình vô nghĩa kia!
Chờ đến khi tắm rửa xong xuôi, Ôn Từ Thư chậm rì rì kéo cửa bước ra ngoài, liền nhìn thấy người đàn ông kia đang tựa vào cạnh cửa chờ sẵn từ bao giờ.
"Ưm?"
Bạc Thính Uyên đưa tay tắt đi ánh đèn phòng tắm, thuận thế khom lưng bế bổng cậu lên, ngửi lấy mùi hương thơm tho, mềm mại toả ra từ cơ thể cậu.
Hai người cùng bước vào phòng thay đồ.
Ôn Từ Thư bị đặt đứng trước chiếc gương lớn.
Cậu vừa ngước mắt lên đã chú ý tới ngọn lửa d*c v*ng cực kỳ mãnh liệt đang cuộn trào trong ánh mắt Bạc Thính Uyên, liền lập tức xoay người định chạy trốn, nhưng đã bị hắn giam cầm chặt chẽ trong lòng.
Bạc Thính Uyên đưa tay kéo chiếc đai lưng áo ngủ của cậu xuống.
Vạt áo vốn dĩ đã phanh ra một nửa liền rũ xuống hai bên, làm lộ rõ một mảng da thịt trắng ngần nhuốm chút sắc hồng ửng.
Trong gương, trên cổ, bên gáy và xương quai xanh của Ôn Từ Thư dày đặc những dấu vết ái muội đỏ hồng khiến người ta nhìn vào không khỏi suy nghĩ bậy bạ.
Lúc nãy khi tắm rửa, Ôn Từ Thư đã tự mình nhìn qua rồi.
Thế nhưng hiện tại lại hoàn toàn khác biệt, bởi vì cậu đang ở dưới sự chăm chú nhìn ngó của Bạc Thính Uyên.
Đồng tử cậu khẽ co rút lại, dùng khuỷu tay thúc nhẹ định đẩy hắn ra.
Bạc Thính Uyên vẫn bất động như núi, tầm mắt hắn khóa chặt lấy đôi mắt đầy thẹn thùng của cậu ở trong gương, dứt khoát kéo tuột chiếc áo ngủ xuống.
Khoảnh khắc vạt áo lướt qua làn da rồi nặng nề rũ xuống đất, khắp người Ôn Từ Thư khẽ run lên bần bật.
Tầm mắt Bạc Thính Uyên lướt qua từng tấc da thịt trên cơ thể cậu, phảng phất như đang không tiếng động m*n tr*n và v**t v*.
Giây tiếp theo, Bạc Thính Uyên cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn lên bờ vai cậu.
Lòng bàn tay to lớn, thô ráp của hắn ma sát qua làn da mịn màng, kích khởi một lớp gai ốc nhỏ xíu dâng lên.
Ôn Từ Thư không dám nhìn thẳng vào gương nữa, cậu rũ hàng lông mi đang run rẩy dữ dội của mình xuống.
Bạc Thính Uyên lại cố tình muốn đối nghịch với cậu, hắn vươn tay nâng chiếc cằm cậu lên chỉnh thẳng về phía trước.
Trong gương phản chiếu hình ảnh hai thân hình có sự chênh lệch rõ rệt đang tựa sát vào nhau.
Một người thì tr*n tr** tựa như khối ngọc tạc từ băng tuyết, nhưng khắp nơi lại hằn lên những vệt đỏ hồng.
Người còn lại thì bọc trong bộ đồ ngủ màu đen kín kẽ từ đầu đến chân, toát ra vẻ cấm dục, lạnh lùng.
Ôn Từ Thư khẽ quay đầu sang một bên, muốn né tránh bàn tay của hắn.
Thế nhưng Bạc Thính Uyên lại áp sát vào mặt cậu, bờ môi đè nhẹ lên vành tai mà hỏi: "Lúc chụp ảnh buổi trưa, em có mặc đồ không?"
Đầu óc Ôn Từ Thư như bị một tia sét đánh trúng, cậu trố mắt ra nhìn đầy kinh ngạc.
"Anh... Em... dĩ nhiên là có mặc rồi."
Bạc Thính Uyên nhướng mày: "Thật vậy sao?"
Trong giọng điệu của hắn lộ rõ vẻ hoài nghi.
Ôn Từ Thư thẹn quá hóa giận, cậu dùng khuỷu tay th*c m*nh vào lồng ngực hắn: "Trong đầu anh toàn chứa cái thứ gì đâu không thế hả?"
Bạc Thính Uyên hôn lên vành tai cậu: "Hai bức ảnh kia không cho phép tôi nghĩ đến những thứ khác."
"Anh đừng nói nữa mà..."
Lỗ tai Ôn Từ Thư gần như muốn tan chảy bởi chất giọng trầm ấm của hắn, cậu đành nghiêng mặt qua chủ động ghé sát tới để lấp kín bờ môi hắn.
Ban ngày ban mặt mà cũng không cho người ta hôn hôn. Quả thực là tội lỗi không thể tha thứ.
Bạc Thính Uyên càng thêm càn rỡ mà hôn đáp trả, lòng bàn tay to lớn không ngừng du ngoạn trên làn da mịn màng tựa như khối ngọc mềm của cậu.
Hắn bế người ngồi lên chiếc ghế sofa.
Trong nụ hôn ôm nồng nhiệt, Ôn Từ Thư bị hắn xoay người lại, đặt lưng tựa vào lồng ngực hắn, hai chân thì bị nâng cao lên rồi rũ sang hai bên thành ghế dựa.
Cậu cố gắng khép hai đầu gối lại, thế nhưng lòng bàn tay Bạc Thính Uyên đã siết chặt giữ lấy, hoàn toàn không cho phép cậu làm như vậy.
Nhịp thở của Ôn Từ Thư dần trở nên dồn dập, cậu trơ mắt nhìn bàn tay trái của hắn m*n tr*n đi lên, lúc này mới phát hiện ra sau khi tắm xong, hắn không những không đeo kính mà ngay cả chiếc nhẫn cưới cũng đã được tháo ra từ trước.
Điều chí mạng hơn cả là Ôn Từ Thư nhận ra hướng ngồi của hai người bấy giờ lại đang đối diện thẳng với chiếc gương lớn.
Cậu quả thực không thể tin nổi, vừa kích động vừa kinh ngạc thốt lên: "Anh, anh đã dịch chuyển chiếc sofa này rồi sao?"
Nói rồi cậu liền cố sức giãy giụa đòi leo xuống.
Bạc Thính Uyên ôm chặt lấy cậu, ánh mắt hướng về phía tấm gương, chất giọng trầm thấp vang lên tựa như một lời mê hoặc: "Thử xem sao nhé?"
Chỉ một ánh mắt khóa chặt cùng ba chữ ngắn ngủi ấy đã khiến Ôn Từ Thư lập tức chìm đắm vào sự nóng bỏng và những tiếng th* d*c đầy mời gọi.
Bờ môi khô khốc của cậu mím chặt, hoàn toàn không cách nào kháng cự lại sự cám dỗ tột cùng như thế này.
...
Thái dương Ôn Từ Thư lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, cậu tựa đầu vào bờ vai của hắn.
Dù trong lòng tràn ngập sự thẹn thùng, nhưng tầm mắt cậu vẫn thủy chung khóa chặt lấy bàn tay hắn.
Đôi khi, sự dịu dàng quá mức của Bạc Thính Uyên cũng là một loại tra tấn khác đối với anh.
Vào những lúc ngay cả chính Ôn Từ Thư cũng không nhận ra nhịp tim mình đang đập quá nhanh, Bạc Thính Uyên luôn có thể chủ động kìm hãm d*c v*ng của bản thân từ sớm, kiên nhẫn chờ đợi cậu khôi phục lại sự bình tĩnh.
Quá trình ngắn ngủi này rõ ràng là một bước chuyển đầy bất đắc dĩ, thế nhưng đối với hai người bọn họ, nó lại biến thành một kiểu triền miên đầy đặc biệt.
Sự mặn nồng và nuông chiều ấy khiến Ôn Từ Thư chỉ càng muốn ôm chặt lấy hắn hơn nữa.
...
Chờ đến khi mọi xao động đã bình ổn trở lại, Ôn Từ Thư tựa lưng vào v*m ng*c hắn, lắng nghe tiếng tim đập trầm ổn và hữu lực của người đàn ông.
Cảm giác phảng phất như hai người họ lúc này còn hòa làm một thể khăng khít hơn cả vừa nãy.
Những ngón tay của Bạc Thính Uyên nhẹ nhàng lướt qua da thịt cậu, mang theo từng đợt gợn sóng đầy tê dại.
Ôn Từ Thư vừa buồn ngủ lại vừa thỏa mãn, thế nhưng cậu thừa biết Bạc Thính Uyên thì vẫn còn lâu mới thỏa mãn được.
Nguồn tinh lực dồi dào đến thừa thãi của hắn quả thực là khiến cậu khó lòng mà chống đỡ cho nổi.
Cậu lí nhí hỏi: "Còn anh thì sao?"
Bạc Thính Uyên không lên tiếng, chỉ nắm lấy bàn tay cậu dẫn dắt đi xuống.
Ôn Từ Thư xấu hổ đến mức nhắm nghiền hai mắt, vùi chặt mặt vào lòng hắn nằm im thin thít để tiếp tục giả vờ làm đà điểu.
Rồi cậu bỗng nhiên ngẩng khuôn mặt lên: "Làm chuyện này nhiều lần quá thì có phải cũng không tốt cho sức khỏe đúng không?"
"Nhiều sao?"
Bạc Thính Uyên m*n tr*n những sợi tóc của cậu, "Ý em là con số tích lũy của mười năm qua ấy hả?"
Ôn Từ Thư: "..."
Cậu lại tiếp tục chôn mặt vào ngực hắn, lầm bầm: "Thì cũng đâu thể bù lại hết sạch trong một lần được đâu, chắc chắn là không tốt cho cơ thể rồi."
Bạc Thính Uyên nhéo nhéo gò má cậu: "Ừm, vậy để ngày mai tôibảo nhà bếp hầm canh tẩm bổ cho tôi nhé."
Ôn Từ Thư: Càng nói lại càng thấy thái quá rồi đấy!
Cậu bỗng nảy ra ý đồ xấu xa, bàn tay liền dùng lực siết mạnh một cái.
"Shh..."
Bạc Thính Uyên phả một hơi thở thật dài bên tai cậu, âm thanh cực kỳ gợi cảm.
Ôn Từ Thư khẽ nhướn mày: Ủa? Sao nghe cứ như thể mình vừa làm cho anh ta sướng rơn lên thế nhỉ?
-
Lúc hai người trở lại trên giường thì vẫn chưa đến mười giờ đêm. Trên điện thoại của cả hai đều hiển thị cuộc gọi nhỡ.
"Nhất Minh gọi này!"
Ôn Từ Thư ngạc nhiên thốt lên, không ngờ nhóc con lại thật sự gọi điện tới.
Cả hai người ba đều không bắt máy, chuyện này mà để nhóc con biết thì ra thể thống gì nữa chứ!
Bạc Thính Uyên giữ người đang định ngồi bật dậy lại: "Đừng vội, để tôi gọi lại cho con."
Ôn Từ Thư dặn: "Bật loa ngoài lên."
Cuộc gọi vừa được kết nối nhưng đầu dây bên kia lại im lìm không một tiếng động.
Hai người ba liếc mắt nhìn nhau, Bạc Thính Uyên lên tiếng hỏi: "Nhất Minh à?"
Vẫn không có ai trả lời.
Ôn Từ Thư cũng gọi theo: "Bảo bối ơi?"
"Hứ ~"
Một âm tiết lạnh tanh vang lên, đại biểu cho sự bất mãn tột cùng của Bạc Nhất Minh sau khi phải chịu cảnh bị ngó lơ.
Bạc Thính Uyên liền giải thích: "Nhất Minh, vừa rồi ba với ba nhỏ của con đều đi tắm rửa nên không nghe thấy điện thoại."
Ôn Từ Thư nghe vậy mà chỉ muốn bịt tai lại vì chột dạ.
Tuy nhiên, Bạc Nhất Minh lại hiểu chuyện hơn những gì cậu nghĩ, vừa có được một lời giải thích hợp lý là nhóc con liền vui vẻ chấp nhận ngay.
"Con biết rồi ạ ~ Ba nhỏ ơi, thế tối nay ba phải nhớ con thật nhiều đó nha."
Ôn Từ Thư lập tức thuận theo đà đó mà ra sức bày tỏ tình cảm: "Dĩ nhiên rồi, ba nhớ bảo bối của ba lắm luôn."
Bạc Thính Uyên nghe chất giọng bỗng chốc trở nên dịu dàng đến cực điểm của cậu thì nhàn nhạt liếc mắt nhìn sang.
Ôn Từ Thư liền dùng ánh mắt không tiếng động đối đáp lại:
Nhìn cái gì mà nhìn? Con trai của chúng ta chứ ai, em không dỗ thì anh dỗ chắc?
Cậu lại thủ thỉ thêm một lúc lâu nữa mới cúp máy.
Ngay khi cuộc gọi vừa kết thúc, cậu liền thở phào một hơi nhẹ nhõm: "May quá, Nhất Minh không có giận."
Bạc Thính Uyên bỗng cúi người ghé sát lại gần cậu.
Ôn Từ Thư nhận ra ánh mắt hắn có chút khác lạ, liền hỏi: "Sao thế?"
Bạc Thính Uyên nhướng mày, đầu ngón tay khẽ lướt qua bờ môi có chút sưng mọng của cậu: "Em dùng chất giọng dịu dàng vừa nãy nói với tôi hai câu xem nào?"
"..."
Ôn Từ Thư nhíu mày, gạt phắt tay hắn ra rồi xoay người định đi ngủ: "Không thèm!"
Bạc Thính Uyên nằm thẳng người lại, dứt khoát nắm lấy bàn tay cậu kéo ấn xuống phía dưới.
Ôn Từ Thư thẹn quá hóa giận: "Anh, anh, anh..."
Bạc Thính Uyên lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, hệt như đã quá quen thuộc với những phản ứng hoàn toàn không chịu sự kiểm soát từ cơ thể mình vậy.
Hắn dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc bảo: "Em phải chịu trách nhiệm cho chuyện này đấy."
Ôn Từ Thư thật sự là nhịn không được mà trêu chọc một câu: "Em là người Trung Quốc, không gánh cái tội của người Pháp đâu nhé."
Nói xong, có lẽ chính cậu cũng thấy câu này thật hoang đường nên nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
Bạc Thính Uyên cũng bật cười theo.
Hai người họ ôm chặt lấy nhau, giống như hai chiếc thìa sứ đang khảm chặt vào nhau một cách thân mật và khăng khít.