Vì chuyện sắp phải khai giảng nên Bạc Nhất Minh cả ngày cứ rầu rĩ không vui.
Khi Ôn Từ Thư hỏi nhóc con có muốn đi Pháp một chuyến không, nhóc con liền ngơ ngác hỏi lại: "Ba nhỏ ơi, đi Pháp rồi thì con có thể khỏi phải quay về đi học nữa không ạ?"
Ôn Từ Thư véo nhẹ cái tai nhỏ của con: "Đồ ngốc, con tưởng bên Pháp không có trường học cho con học chắc?"
"Oa!" Bạc Nhất Minh ngã ầm xuống ghế sofa, dốc hết đầu rúc vào bên dưới chiếc gối ôm để giả vờ làm đà điểu.
"Con muốn đi ra ngoài vũ trụ! Con muốn lên mặt trăng!"
Cái mông nhóc con dẩu lên, Ôn Từ Thư liền giơ tay vỗ nhẹ một cái: "Được rồi, con đi chơi đi."
"Không thèm đâu ạ."
Bạc Nhất Minh ngồi dậy, mái tóc xù lên trông rõ là bướng bỉnh, nhóc con còn cố ý nhích người lại gần rồi dính chặt lấy bên cạnh ba nhỏ.
Nhóc con cụp đôi mắt xuống, bày ra vẻ mặt vô cùng tủi thân, "Ba nhỏ ơi, đợi con đi học rồi là không thể ngày nào cũng ở nhà chơi với ba nữa đâu, chẳng lẽ ba không thấy đau lòng, không thấy buồn bã chút nào sao?"
"Buồn chứ ~" Giọng điệu Ôn Từ Thư rất đỗi dịu dàng, "Nhưng vì để nghĩ cho tương lai của con, ba sẽ tạm thời nhẫn nhịn vậy."
Bạc Nhất Minh còn tưởng thái độ của ba nhỏ đã lung lay, nào ngờ đâu...
Nhóc con suy sụp ra mặt.
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, cái thằng bé này đã chín tuổi rồi, sao cứ tưởng là có thể dùng chiêu bán thảm tỏ ra tội nghiệp để trốn tránh việc đi học thế không biết.
"Thế nếu con không muốn đi chơi thì cùng ba nghiên cứu tài liệu thiết kế quỹ từ thiện này đi."
Cậu đẩy chiếc iPad đến trước mặt cậu con trai nhỏ, "Có xem hiểu được không?"
"Chuyện đó là tất nhiên rồi ạ!" Bạc Nhất Minh lập tức dùng hai tay đỡ lấy iPad, nghiêm túc đọc kỹ từng dòng.
Ôn Từ Thư cuối cùng cũng đánh lạc hướng được sự chú ý của con, cậu nhấp một ngụm trà xanh.
Bạc Nhất Minh xem qua một lượt để hiểu sơ bộ tập tài liệu, rồi hoài nghi hỏi: "Ba nhỏ ơi, nếu thành lập quỹ từ thiện thì làm sao mình tìm được những bạn nhỏ bị bệnh tim bẩm sinh để giúp đỡ các bạn ấy chữa bệnh ạ?"
Ôn Từ Thư bảo: "Qua bệnh viện này, trường học này, còn có các bộ phận đăng ký có liên quan nữa, đều có thể tìm được cả. Ngoài ra còn có thể thông qua mạng xã hội nữa."
Cậu đặt lòng bàn tay lên bờ vai của con, "Con có sẵn lòng cùng ba làm công việc này không?"
"Tất nhiên là sẵn lòng rồi ạ, con cũng muốn giúp đỡ những bạn nhỏ đang gặp khó khăn."
Bạc Nhất Minh bỗng nhiên buông chiếc iPad xuống, xoay người lại ôm chầm lấy người ba nhỏ dịu dàng của mình.
Ôn Từ Thư có chút bất ngờ, cậu sờ sờ mái tóc của con, nhỏ giọng hỏi: "Sao thế hả Nhất Minh?"
Bạc Nhất Minh nghiêng tai lẳng lặng lắng nghe tiếng tim đập của ba nhỏ vang lên từng nhịp, nhóc con mếu máo, lí nhí nói nhỏ: "Nếu có thể, con hy vọng trên đời này sẽ không có bạn nhỏ nào phải mắc bệnh tim nữa."
Giọng điệu ngây thơ của con khiến Ôn Từ Thư không khỏi ngẩn người ra.
Cậu áp lòng bàn tay lên lưng con rồi khẽ xoa mạnh một cái, cúi đầu đặt một nụ hôn lên mái tóc nhóc con: "Ba cũng hy vọng như vậy."
-
Ngay sau đó, Ôn Từ Thư liên lạc với Albert.
Hai người trò chuyện hơn nửa tiếng đồng hồ để rà soát và xác nhận lại toàn bộ các chi tiết liên quan đến quỹ từ thiện.
Cuộc gọi vừa kết thúc không bao lâu, cậu liền nhận được điện thoại của Bạc Thính Uyên.
Ôn Từ Thư cứ ngỡ là có chuyện gì liên quan đến quỹ nên bắt máy: "Alo?"
Ai ngờ Bạc Thính Uyên lại hỏi vặn một câu: "Sao hai người nói chuyện lâu thế?"
"..."
Ôn Từ Thư đón ánh nắng buổi xế chiều, khẽ bật cười thành tiếng.
Cậu chẳng thèm khách khí mà hỏi ngược lại: "Bạc tổng, anh lấy tư cách gì để quản em thế hả? Chẳng lẽ anh là ông chủ của Albert, nên không cho phép anh ấy nói chuyện lâu với em à?"
Bạc Thính Uyên nhàn nhạt bảo: "Tôi cứ tưởng xem xong tài liệu xong thì em sẽ bàn chuyện với tôi chứ."
Bên ngoài ô cửa kính sát đất, cậu con trai nhỏ bỗng nhiên cưỡi chiếc xe đạp màu trắng sữa lao vút qua bãi cỏ xanh mướt dạt dào.
Ôn Từ Thư đè thấp giọng xuống: "Sao anh không nói sớm? Vừa rồi Albert đưa tài liệu qua, em cứ mặc định là anh đã bàn giao cho anh ấy xử lý rồi."
Bạc Thính Uyên liền chuyển sang nói bằng tiếng Pháp:
[ Tôi đương nhiên mặc định người cùng em trao đổi phải là tôi rồi. ]
Ôn Từ Thư vốn dĩ vẫn giữ ngữ khí bông đùa, vừa nghe hắn nói tiếng Pháp thì không tự chủ được mà ngồi thẳng người dậy.
Chất giọng trầm thấp kia của Bạc Thính Uyên nghe qua cứ như thể hắn đang bị tổn thương, tủi thân lắm không bằng.
Cậu liền chân thành nói: "Em xin lỗi nhé, tại em thiếu chút ăn ý với anh rồi. Thành thật xin lỗi nha."
"Thế mấy ngày tới bồi thường cho tôi một buổi hẹn hò nhé?"
Ôn Từ Thư bấy giờ mới vỡ lẽ, vừa buồn cười vừa hỏi vặn lại:
"Anh đi một vòng tròn lớn như thế, hóa ra là để giăng bẫy em đấy à? Bạc tổng này, thời gian đi làm của anh thảnh thơi đến mức ấy cơ à?"
Cậu vừa chất vấn hai câu, Bạc Thính Uyên ngược lại còn vui vẻ cười khẽ.
"Em đồng ý chứ?"
Nghe chất giọng gợi cảm của hắn, Ôn Từ Thư không tỏ rõ thái độ đồng ý hay từ chối, chỉ lầm bầm bảo: "Anh còn chưa chịu đồng ý với em chuyện kia cơ mà!"
Cậu vừa nhắc tới, Bạc Thính Uyên dĩ nhiên hiểu ngay là chuyện gì: "Vào ngày hẹn hò đó sao?"
Ôn Từ Thư nghiến răng nghiến lợi, đúng là đồ gian thương!
"Bạc Thính Uyên, hai chúng ta có phải đang làm ăn buôn bán đâu mà anh còn đòi đàm phán với em hả? Ngay tối nay nhé, anh không mặc thì tự đi mà ngủ một mình đi. Tạm biệt!"
Nói xong, cậu dứt khoát cúp điện thoại.
Bỗng một tiếng "két" chói tai do lốp xe ma sát với mặt gạch vang lên, khiến Ôn Từ Thư phải giật mình quay đầu lại nhìn.
Bạc Nhất Minh một chân chống xuống đất giữ thăng bằng cho xe, tò mò hỏi: "Ba nhỏ ơi, ba đang gọi điện thoại cho ai thế ạ?"
"Một tên gian thương cực kỳ láu cá."
Ôn Từ Thư đứng dậy bước tới dắt lấy tay lái của chiếc xe nhỏ: "Đến đây nào, cho ba mượn đi thử một chút."
Bạc Nhất Minh vô cùng hào hứng giúp ba nhỏ điều chỉnh lại độ cao của yên xe: "Ba nhỏ ơi, ba đi chậm một chút nhé."
"Ba biết rồi." Ôn Từ Thư sải bước chân dài leo lên xe, phấn khởi hô to: "Xuất phát thôi!"
Ngay sau đó, cậu đạp xe từ sảnh nhỏ rẽ vào phía hành lang.
Tuy rằng căn biệt thự cực kỳ rộng rãi, nhưng cậu vẫn vừa đi vừa bấm chuông xe kêu kính coong liên tục để nhắc nhở mọi người né đường từ sớm.
Quản gia Từ nhìn thấy cảnh tượng ấy thì chỉ đứng cười tủm tỉm.
Ôn tiên sinh cứ hễ sức khỏe tốt lên một chút là con người lại trở nên vô cùng thú vị, có thể mang đến một luồng sinh khí tươi vui, sống động cho cả căn nhà này.
Dì Chung từ trên lầu hai đi xuống, thấy cậu đang đạp xe vòng quanh chiếc sofa lớn giữa phòng khách liền lên tiếng nhắc nhở: "Đi chậm chút, coi chừng ngã đấy."
Bạc Nhất Minh lại vội kéo tay dì Chung lại: "Dì Chung ơi, ba nhỏ của con đang vui mà, dì đừng rầy ba nha."
Dì Chung ngẩn người nhìn nhóc con, trong lòng thầm vui mừng thay cho nhị thiếu gia.
Đứa trẻ này thật sự là càng lớn lại càng ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Ôn Từ Thư đạp xe ra khỏi phòng khách, tiến vào khoảng sân vườn càng thêm rộng lớn bên ngoài.
Bạc Nhất Minh liền đuổi theo ra ngoài, dùng chiếc đồng hồ thông minh của mình để quay lại khung cảnh tốt đẹp này.
Chẳng bao lâu sau, Bạc tổng đang ở công ty đã nhận được một đoạn video do cậu con trai nhỏ gửi tới.
Đoạn phim ghi lại chính là hình ảnh Ôn Từ Thư đang thong thả đạp xe giữa khu vườn của đại dinh thự. C
ậu vô cùng tập trung nhìn về phía trước, đôi chân dài có chút không thuận tiện khi co duỗi trên chiếc xe đạp nhỏ, nhưng vẫn đều đặn dẫm từng nhịp một.
Mái tóc dài màu đen tung bay theo gió, khắp người cậu toát lên một vẻ thư thái và ngập tràn niềm vui sướng.
Ánh nắng buổi xế chiều buông xuống vô cùng vừa vặn, mạ lên quanh người cậu một lớp hào quang dịu nhẹ.
Ngón tay Bạc Thính Uyên tùy ý lướt chạm, nhấn nút dừng trên màn hình.
Mỗi một lần tạm dừng, người trong khung hình đều đẹp đến mức hoàn mỹ không một vết gợn.
Chỉ tiếc rằng giờ này khắc này, hắn lại không thể xuất hiện trong thước phim đó, không thể ở bên cạnh bầu bạn cùng Ôn Từ Thư.
"Cốc cốc, Bạc tổng có đó không?"
Giọng nói của Albert từ ngoài cửa truyền vào.
Bạc Thính Uyên bấy giờ mới thoát khỏi đoạn video đã được xem đi xem lại nhiều lần, hắn đưa tay đẩy nhẹ chiếc gọng kính không viền.
Đôi mắt màu xanh lục đằng sau lớp tròng kính lập tức khôi phục lại vẻ nghiêm túc, sắc bén như thường lệ: "Vào đi."
Albert tiến vào để báo cáo về các hạng mục công việc cụ thể trong kế hoạch thành lập quỹ từ thiện.
-
Buổi xế chiều.
Ôn Từ Thư chơi đùa một hồi đã thấy hơi buồn ngủ, bèn quay về phòng nghỉ ngơi.
Thế nhưng vừa mới bước chân vào phòng ngủ, đôi mắt cậu đã chạm ngay phải chiếc giường mới kia, những hình ảnh đầy nóng bỏng đêm qua liền hiện lên mồn một trước mắt.
Cậu vừa tiến về phía giường vừa lẩm bẩm cằn nhằn: "... Tự dưng lại đổi giường, đúng là chẳng có ý tốt gì mà."
Chờ đến khi cởi bỏ áo khoác và quần dài để nằm lên đó, cậu nhắm mắt lại thầm nghĩ: Bạc Thính Uyên ban ngày đi làm mà trong đầu chỉ toàn nghĩ đến mấy chuyện này thôi sao chứ?
Suy nghĩ cứ xoay vần một hồi, cuối cùng lại quay ngoắt về cảnh tượng đêm qua khi cậu ngồi cưỡi trên đùi Bạc Thính Uyên...
Ngón tay Ôn Từ Thư đặt lên chiếc vòng tay bằng bạch ngọc, trong lòng thầm niệm A Di Đà Phật, cố gắng xua tan đi những ý nghĩ không lành mạnh dành cho trẻ em kia.
Hơn mười phút trôi qua, cậu đã tỉnh táo đến mức chẳng còn một chút cảm giác buồn ngủ nào nữa.
Đôi mắt đen chợt mở bừng ra, cậu tức tối vô cùng mà lườm chiếc gối ôm bên cạnh một cái sắc lẹm.
Bạc Thính Uyên đúng thật là cái đồ tai họa mà! Người thì không có ở nhà, vậy mà vẫn cứ bày trò trêu chọc làm khổ mình.
Ôn Từ Thư nhìn lại bộ đồ ngủ trên người, hay là do mặc quần áo không đúng nên mới không ngủ được nhỉ?
Nghĩ là làm, cậu lập tức vén chăn nhảy dựng lên, chạy tót vào phòng thay đồ, chọn một bộ áo ngủ màu đen rộng thùng thình để thay vào.
Đứng trước chiếc gương lớn, cậu vô cùng đắc ý mà xoay qua xoay lại vài vòng, thậm chí còn ấu trĩ rụt hai tay vào trong ống tay áo, làm động tác vung "thủy tụ" hệt như mấy diễn viên trên sân khấu kịch.
Tầm mắt cậu chợt nhìn về phía góc sâu của tấm gương, nơi ấy có lộ ra một góc của chiếc ghế sofa đơn.
Trong lòng Ôn Từ Thư bỗng nhiên nảy ra một ý đồ xấu xa.
Cậu sải bước lao ngay đến bên mép giường, vớ lấy chiếc điện thoại rồi quay trở lại phòng thay đồ.
Ôn Từ Thư rón rén khép chặt cửa phòng lại, đẩy chiếc sofa ra chính diện đối diện với tấm gương lớn, sau đó tắt đi ngọn đèn trần với ánh sáng rực rỡ, chỉ để lại một chiếc đèn cây đặt sàn với sắc vàng ấm áp đầy ái muội.
Cậu ngồi vào chiếc sofa da, cầm điện thoại lên hướng về phía gương để tìm kiếm một góc chụp ảnh thích hợp nhất.
Sau khi bấm chụp vài tấm, cậu vẫn cảm thấy chưa thực sự vừa ý.
Thế là cậu dứt khoát đánh bạo cởi bỏ hai chiếc cúc áo, kéo rộng cổ áo trễ sang một bên, làm lộ ra xương quai xanh tinh tế cùng một phần khuôn ngực thấp thoáng...
Nương theo những tiếng "tách" rất khẽ từ camera điện thoại phát ra, Ôn Từ Thư không ngừng thay đổi tư thế để thử nghiệm các góc chụp.
Chụp xong xuôi, cậu nở một nụ cười tinh quái rồi nhấn mở khung chát WeChat của Bạc Thính Uyên, chọn ra hai bức ảnh vừa mắt nhất để gửi đi.
Xong việc, Ôn Từ Thư liền nhào lên giường, lật người đắp chăn kín mít rồi nhắm mắt lại, thỏa sức tưởng tượng ra biểu cảm gương mặt có thể xuất hiện của Bạc Thính Uyên khi nhìn thấy những bức ảnh này.
Càng nghĩ cậu lại càng thấy khoái chí, nhịn không được mà gục đầu vào chiếc gối của hắn mà bật cười thành tiếng.
-
Tại công ty.
Bạc Thính Uyên vừa mới bước vào phòng họp và an tọa chưa được bao lâu thì điện thoại đã nhận được thông báo có tin nhắn mới.
Khi thấy rõ người gửi là Ôn Từ Thư, hắn liền cầm máy lên nhấn mở.
Hiện ra trong khung chat là hai bức ảnh được thu nhỏ kích thước.
Ở một tấm trong số đó, Ôn Từ Thư đang nghiêng người ngồi trên chiếc sofa da rộng rãi, người diện bộ đồ ngủ màu đen thùng thình, đôi chân dài thon thả xếp chồng lên nhau, đường nét cân đối, trắng muốt đến lóa mắt.
Bạc Thính Uyên vội vàng đảo mắt qua một lượt, lập tức ấn nút tắt màn hình điện thoại, rồi nâng đôi mắt lạnh lùng, sắc bén lên nhìn về phía cấp dưới đang bắt đầu báo cáo công việc.
Người cấp dưới nhận ra tầm mắt của Bạc tổng bỗng chốc thay đổi, trong lòng liền hẫng một cái, thái độ lập tức trở nên vô cùng cẩn trọng và dè dặt.
Bạc Thính Uyên mang thần sắc trầm tĩnh, nghiêm nghị lắng nghe phần báo cáo, thế nhưng lòng bàn tay hắn vẫn thủy chung áp chặt lên mặt lưng điện thoại, phảng phất như đang chạm lên những bức ảnh mà Ôn Từ Thư vừa gửi tới.
Cuộc họp này diễn ra vô cùng dài dòng, đối với hắn mà nói thì quả thực là một sự dày vò.
Trong khi đó, các nhân viên khác tham gia buổi họp lại cảm nhận được một luồng áp lực cực thấp thình lình ập xuống từ Bạc tổng.
Họ cứ liên tục nơm nớp lo sợ, tự hỏi không biết có phải bản thân đã làm sơ sót hạng mục quan trọng nào rồi hay không, mà lại khiến cho ánh mắt hắn trở nên âm trầm, khóa chặt trong im lặng đến thế.
Mãi cho đến khi cuộc họp kết thúc, Bạc Thính Uyên cầm điện thoại sải bước rời đi, mọi người trong phòng mới ngơ ngác nhìn nhau, ai nấy đều có ảo giác như vừa mới sống sót sau một tai nạn kinh hoàng.
Hai người có mối quan hệ khá thân thiết liền đè thấp giọng bàn tán với nhau:
"Bạc tổng hôm nay bị làm sao thế nhỉ? Trong nhà xảy ra chuyện gì rồi à?"
"Khẳng định không phải chuyện gia đình đâu, nếu không Bạc tổng đã lập tức bỏ về xử lý rồi, làm sao có thể kiên nhẫn ngồi lại đây mở họp chứ?"
-
Tại văn phòng làm việc.
Bạc Thính Uyên dùng những ngón tay rắn rỏi nới lỏng chiếc cà vạt đang thắt chặt như gông cùm nơi cổ áo, lúc này mới bấm mở điện thoại để xem lại khung chat một lần nữa.
Bấy giờ, hắn mới nhìn rõ được trọn vẹn cả hai bức ảnh.
Ở bức ảnh còn lại, Ôn Từ Thư đang ngửa người dựa vào thành ghế sofa, giơ cao điện thoại để chụp.
Tư thế của cậu lười nhác, tản mạn, một bên chân dài gác lên trên tay vịn để lộ bắp chân buông hững hờ, bên chân còn lại thì hướng về phía chiếc gương mà duỗi thẳng ra.
Nằm g*** h** ch*n mở rộng là vạt áo ngủ dáng dài rũ xuống, che đậy một cách đầy mờ ám theo kiểu giấu đầu lòi đuôi.
Đôi mắt màu xanh lục sẫm của Bạc Thính Uyên chợt tối sầm lại.