Chương 10 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Dưới sự trợ giúp của Bạc Nhất Minh và Tinh Tinh, Chu Húc đã nhanh chóng bắt được một con vịt lớn béo tốt.

Những con gà, vịt, ngỗng khác thấy cảnh đó thì sợ hãi tán loạn khắp nơi.

Chu Húc cần phải tranh thủ thời gian để xử lý con vịt, nên tạm thời để Tiểu Thất đi chơi cùng hai người anh.

Bạc Nhất Minh chưa bao giờ thấy cảnh làm thịt vịt nên có chút tò mò muốn đi theo xem, nhóc liền nói với Tinh Tinh: "Tinh Tinh, hay là em dẫn Tiểu Thất đi chơi một lát nhé?"

Tinh Tinh bảy tuổi rũ mắt nhìn xuống, Tiểu Thất bốn tuổi ngước mắt nhìn lên. Giữa bốn con mắt phảng phất như có một tia lửa điện xẹt qua.

Giây tiếp theo, Tiểu Thất dang rộng vòng tay ôm chặt lấy eo của anh Nhất Minh, nãi thanh nãi khí ngăn cản: "Anh ơi đừng đi xem vịt mà, chơi với Tiểu Thất đi ~"

Bạc Nhất Minh cúi người bế thốc Tiểu Thất lên. Đây là lần đầu tiên nhóc bế một đứa trẻ lớn như vậy, không nhịn được mà thốt lên: "Hóa ra Tiểu Thất nhìn tròn vo thế này mà nhẹ thật đấy."

"Vâng ạ ~ Tiểu Thất nhẹ lắm."

Dù anh Nhất Minh bế có chút hơi cứng và không thoải mái bằng ba, nhưng Tiểu Thất vẫn gối cằm lên vai anh, đắc ý nhìn về phía Tinh Tinh. Đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ chiến thắng nhỏ nhoi ~

Tinh Tinh liếc nhìn bàn tay của Bạc Nhất Minh đang giữ Tiểu Thất, rồi lặng lẽ quay đầu đi, bứt một nắm cỏ đuôi chó bên ngoài hàng rào chuồng gà.

[ Chuyện gì thế này? Tiểu Thất và Tinh Tinh đang tranh giành anh trai à? ]

[ Không khí có vẻ không ổn lắm nha. Các bạn nhỏ không nên cãi nhau đâu đấy. ]

[ Chắc không đến mức đó đâu, Tinh Tinh dù sao cũng bảy tuổi rồi, cảm giác cậu bé khá hiểu chuyện. ]

[ Tiểu Thất: Ờ, ý là bảo tôi không hiểu chuyện chắc? ]

[ Tinh Tinh: Chỉ hận tôi không phải là ba tuổi rưỡi, nếu không người được anh Nhất Minh bế chắc chắn là tôi! ]

Bên bờ hồ.

Căn nhà gỗ nhỏ có đầy đủ các loại dụng cụ câu cá và mồi nhử.

Chu Vi thầm nghĩ, vạn nhất mà câu được hai con cá diếc thì xem như có thêm món cho bữa tối.

Thế nhưng cô lại chẳng có chút kinh nghiệm nào, nhìn đống công cụ lỉnh kỉnh mà không biết phải bắt đầu từ đâu.

Sở Hàm tuy từng đi câu cá, nhưng trước đây đều dùng cần câu đã chuẩn bị sẵn, nên cũng chẳng biết cách lắp ráp bộ linh kiện này thế nào.

Khi Ôn Từ Thư dẫn Nhung Nhung đi tới, cậu thấy hai người họ đang vây quanh một đống dụng cụ câu cá và mải miết lật xem bản hướng dẫn sử dụng.

"Để tôi thử xem nhé?"

Sở Hàm định đưa bản hướng dẫn cho cậu, nhưng Ôn Từ Thư mỉm cười nói: "Không, ý tôi là để tôi thử lắp ráp cần câu xem sao."

"Ba của Nhất Minh còn biết cả cái này nữa sao?"

Chu Vi vội nhường chỗ, vẻ mặt kinh ngạc không khác gì vừa nghe tin một người trông văn nhã, yếu đuối như cậu lại có thể biểu diễn màn "ngực trần đập đá".

"Khoảng mười năm trước tôi có đi câu cá vài lần. Mà chắc là dụng cụ câu cá hiện tại cũng tiên tiến hơn nhiều rồi."

Ôn Từ Thư vừa nói vừa nghiên cứu các linh kiện. Cậu suy đoán có lẽ tổ chương trình đã tính đến việc các khách mời đều là tay ngang nên chỉ chuẩn bị bộ cần câu thông dụng nhất.

Sở Hàm cười: "Vậy thì cũng giỏi hơn hai chúng tôi rồi. Đến đây nào, bọn tôi giúp cậu lấy linh kiện ra."

Ngoài hiên nhà gỗ, dưới ánh nắng chiều nhẹ nhàng, Ôn Từ Thư thần sắc chuyên chú bắt tay vào lắp ráp. Những ngón tay thon dài, trắng nõn của cậu chuyển động phá lệ linh hoạt, từng khớp nối, từng sợi dây cước đều được xử lý gọn gàng, chuẩn xác như thể việc này đã ăn sâu vào bản năng.

Cảnh tượng một mỹ nhân thanh tao ngồi giữa đống đồng câu cá khô khan lại tạo nên một sự tương phản đầy thu hút.

[ Vợ ơi, không ngờ anh lại là... một cần thủ lão luyện sao? ]

[ Lần đầu tiên trong đời tôi thấy hình ảnh "cần thủ" lại không hề thô kệch chút nào *không có ý mạo phạm các bác đam mê câu cá đâu nhé*. ]

-

Trong chiếc xe bảo mẫu đậu bên ngoài nông trại.

Quản gia Từ cũng kinh ngạc không kém gì khán giả đang xem livestream, ông thốt lên: "Hóa ra nhị thiếu gia còn biết cả câu cá sao?"

Ông thực sự chưa bao giờ nghe nói đến chuyện này.

"Nhị thiếu gia nhà chúng ta ấy à, trừ việc cầm muôi cầm chảo nấu nướng là không biết thôi, chứ còn đánh cờ, câu cá, chơi đàn, thư pháp hay vẽ tranh, món nào cậu ấy cũng tinh thông cả."

Dì Chung vừa nói vừa lộ vẻ tự hào, nhưng khi nhìn vào người đang thả cần câu trên màn hình, bà lại khẽ thở dài: "Chỉ duy nhất một điều thôi, là sức khỏe không tốt."

Dù việc đặt "câu cá" ngang hàng với các bộ môn nghệ thuật "cầm kỳ thư họa" nghe có chút kỳ quặc, nhưng quản gia Từ vẫn hoàn toàn bị thuyết phục.

Ông an ủi: "Chắc chắn sẽ bồi bổ cho tốt lên được thôi. Bao nhiêu năm qua, đại thiếu gia đã dồn hết tâm tư vào đó mà."

Trong đầu dì Chung bất chợt lóe lên một ý nghĩ: Nếu đại thiếu gia nhà họ Bạc thực sự có tâm, thì lẽ ra không nên để nhị thiếu gia sinh con.

Chuyện mười năm trước chẳng khác nào bước chân vào quỷ môn quan, cửu tử nhất sinh. Nếu không phải mạng nhị thiếu gia lớn, có lẽ đã chẳng thể sống được đến ngày hôm nay.

Tuy nhiên, những lời này bà chỉ chôn chặt trong lòng, tuyệt đối không nhắc với bất kỳ ai.

Dù đã làm việc cùng quản gia Từ mười năm, hiểu rõ tính cách và gốc gác của ông, nhưng nói đi cũng phải nói lại, ông ấy vẫn là người của Bạc gia.

-

Bên hồ.

Giữa những cơn gió thanh mát rượi, Ôn Từ Thư đang cùng Nhung Nhung canh chừng một chiếc cần câu.

Cậu nhẹ nhàng ngâm một đoạn đồng dao, nhìn cô bé đáng yêu trước mắt, cậu không kìm được mà trêu đùa: "Nhung Nhung này, thường thì các bạn nhỏ lần đầu tiên đi câu cá đều sẽ có những thu hoạch đặc biệt lắm đấy nhé."

"Thật vậy hả chú nhỏ?" Nhung Nhung vươn cái cổ trắng ngần nhỏ xinh, tò mò nhìn quanh quất.

Cô bé vẫn chưa dám chạm vào cần câu, chỉ khẩn trương nắm chặt lấy vạt áo mình chứ không dám làm kinh động đến mặt nước.

[ Vợ ơi, anh đừng nói sớm quá nha, vạn nhất mà không câu được gì thì chẳng phải Nhung Nhung sẽ thất vọng lắm sao? ]

[ Cho em đi làm cá đi! Em muốn cắn câu của vợ cơ! ]

[ Kênh chat hôm nay đúng là kỳ ba thật đấy *Tôi thì chỉ muốn tới tết tóc cho vợ thôi... tôi là giáo viên mầm non đây!* ]

Chỉ một lát sau.

Nhung Nhung cảm thấy cần câu dường như hơi động đậy về phía trước.

"Chú nhỏ ơi!" Cô bé nhìn thấy rõ ràng sợi dây cước trong suốt, thon dài nháy mắt căng thẳng lại.

"Suỵt." Gương mặt Ôn Từ Thư tràn ngập nụ cười dịu dàng, "Chúng ta đừng làm ồn để bạn cá nhỏ sợ nhé."

Nhung Nhung vội vàng mím chặt khuôn miệng nhỏ, nhìn chú nhỏ với ánh mắt không giấu nổi sự kích động.

Oa, chú nhỏ không hề lừa cô bé, thực sự là có thu hoạch rồi!

Ôn Từ Thư nắm lấy bàn tay nhỏ của Nhung Nhung, cùng nhau chậm rãi thu dây cước, sau đó kéo lên một chú cá mương nhỏ bằng bàn tay.

Sau khi gỡ lưỡi câu, chú cá nhỏ vẫn điên cuồng quẫy đuôi, lớp vảy bạc óng ánh lóe lên dưới nắng.

Ôn Từ Thư thả cá vào chiếc xô nhỏ màu vàng chanh, làm bắn lên những tia nước không nhỏ.

"Chú nhỏ ơi, bạn cá vẫn còn sống này!"

Nhung Nhung ôm lấy chiếc xô nhỏ, dịch lại gần quan sát.

[ Không phải chứ, vợ ơi anh làm thật đấy à? ]

[ Bình tĩnh quá! Thực sự rất thích kiểu đại mỹ nhân thế này nha. ]

[ Thật đấy, càng ngày càng thấy trên người ba của Nhất Minh có một vẻ điềm tĩnh, khí chất vân đạm phong khinh này cứ như được nâng niu nuôi dưỡng mà thành ấy. ]

[ Nuôi? Nuôi kiểu gì? Ai ban cho tôi một mỹ nhân nam làm vợ đi, tôi cũng muốn nuôi thử xem nào! ]

[ "Xin vía" có vợ mỹ nhân. ]

Màn hình livestream trong nháy mắt tràn ngập những bình luận "xin vía".

Rất nhanh sau đó, Ôn Từ Thư lại câu thêm được một con cá diếc lớn.

Nhung Nhung dùng đôi mắt lấp lánh như những vì sao nhìn chú nhỏ, giọng điệu đầy vẻ sùng bái: "Chú nhỏ thực sự quá lợi hại luôn ạ ~"

Ôn Từ Thư nghe mà lòng ngọt lịm, nhịn không được liền nói: "Mẹ của chú nhỏ mới thực sự lợi hại cơ. Bà ấy cũng biết câu cá, biết nói rất nhiều ngôn ngữ, còn biết làm đủ loại món ngon nữa."

"Oa."

Nhung Nhung gật đầu lia lịa, "Mẹ cháu cũng rất giỏi, mẹ hát hay lắm ạ. Thế nhưng..."

Cô bé bỗng nhiên xụ mặt xuống, giọng nói cũng trở nên yếu ớt, buồn bã hẳn đi.

Ôn Từ Thư nhẹ giọng hỏi: "Làm sao vậy Nhung Nhung?"

Nhung Nhung ủy khuất đáp khẽ: "Mẹ không được mặc váy xinh đẹp để tổ chức buổi biểu diễn nữa. Ba bảo mẹ không được hát những ca khúc của chính mình."

Cô bé rất yêu mẹ, khi nhắc đến chuyện này, đôi mắt to tròn dường như đều nhòe đi vì buồn bã.

[ Nhung muội ơi đừng khóc, đừng khóc mà, hu hu hu. ]

[ Người đại diện cũ của Chu Vi thực sự quá độc ác, nhưng thế lực của họ lớn như vậy, muốn tranh chấp bản quyền đúng là rất khó. ]

[ Hy vọng có ai đó tuệ nhãn thức anh hùng, nhìn thấy giá trị thương mại trên người Chu Vi. Bằng không thì thực sự bế tắc... ]

"Ra là vậy sao."

Ôn Từ Thư không quá am hiểu về Chu Vi, nhưng vì vài ca khúc thành danh thời trẻ của cô có độ phổ biến quốc dân rất cao nên cậu cũng từng nghe danh.

Không ngờ rằng, một ca sĩ lại không thể hát chính bài hát của mình?

Ôn Từ Thư lòng đầy tiếc nuối, vội vàng an ủi cô bé ngoan ngoãn lanh lợi trước mặt: "Nhung Nhung đừng buồn có được không?"

"Vâng ạ."

Nhung Nhung ngoan ngoãn gật đầu, "Lúc sinh nhật cháu đã ước rằng mẹ có thể mặc chiếc váy thật dài, thật dài để hát trên sân khấu. Khi đó cháu và ba có thể ở dưới khán đài cùng nhau ngắm mẹ."

Nghe lời chúc tốt đẹp nhất mà đứa trẻ dành cho mẹ mình, Ôn Từ Thư cảm thấy trái tim như mềm nhũn đi.

"Đến lúc đó chú nhỏ cũng sẽ đi, còn có cả anh Nhất Minh nữa, chúng ta sẽ cùng Nhung Nhung xem mẹ hát những bài ca thật hay nhé."

Nhung Nhung nghe thấy chú nhỏ khích lệ mẹ mình thì nhịn không được hỏi: "Oa, chú nhỏ cũng từng nghe mẹ cháu hát ạ?"

"Tất nhiên rồi." Ôn Từ Thư càng lúc càng yêu quý khuôn mặt nhỏ nhắn, tròn trịa và mang nét ngoan ngoãn, gần gũi của cô bé.

Cậu bất chợt nhớ đến lời mẹ từng nói, rằng bà vốn định sinh một cô con gái nhỏ.

Đáng tiếc cuối cùng người chào đời lại là cậu, không những chẳng phải là "chiếc áo bông nhỏ" tri kỷ của mẹ, mà còn trời sinh thể nhược với căn bệnh tim bẩm sinh.

Nhung Nhung cười vui sướng, vỗ vỗ đôi tay nhỏ: "Dạ được ạ! Đến lúc đó chú nhỏ và anh trai phải ngồi ngay bên cạnh cháu nhé."

Cô bé hớn hở ra mặt, dường như đã thấy mình đang thực sự đứng ở hiện trường buổi biểu diễn của mẹ vậy.

Đúng lúc này, cần câu lại rung động mạnh.

Nhung Nhung kinh ngạc thốt lên: "A, lại có cá rồi! Chú nhỏ ơi! Tuyệt quá đi mất."

Con cá này không hề nhỏ chút nào. Ôn Từ Thư đứng dậy thu cần câu, Nhung Nhung thì cứ nhảy nhót tung tăng bên cạnh người cậu.

Chu Vi khi đi tới, nhìn thấy khung cảnh này cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.

[ Nhung Nhung và đại mỹ nhân có duyên thế này, hay là nhân cơ hội này định luôn cái hôn ước từ bé đi? ]

[ Đừng mà, tôi đã nghĩ xong tên CP cho bé Minh và Tinh Tinh rồi, gọi là "Khải Minh Tinh" (Sao Kim) nhé. ]

[ ? Gì vậy trời, lầu trên ngồi tên lửa à mà chốt nhanh thế! ]

-

Buổi chiều hôm ấy, Ôn Từ Thư câu cá, Chu Húc bắt vịt. Bữa tối không chỉ có canh vịt, vịt xào bia mà còn có cả món canh cá diếc trắng như sữa, quả thực là phong phú đến mức ngoài sức tưởng tượng.

Chu Húc vui đến quên cả lối về: "Cái nông trang này đúng là thế ngoại đào nguyên mà. Tôi chẳng muốn về nữa rồi."

Tiểu Thất đang cầm cái cánh vịt gặm dở, lập tức kháng nghị: "Không được đâu ạ, mẹ đang đợi ở nhà cơ mà."

Ôn Từ Thư liếc nhìn chiếc đồng hồ của con trai, tinh thần hơi chuyển biến.

Đợi đến lúc mọi người lần lượt trở về phòng, Bạc Nhất Minh liền reo hò nhảy nhót đòi vào bồn tắm đáng yêu để ngâm mình.

"Để ba giúp con chuẩn bị quần áo." Ôn Từ Thư cầm theo đồ dùng tẩy rửa mang từ nhà đi, theo con vào trong, rồi tiện tay cầm lấy chiếc đồng hồ con trai vừa đặt bên bồn rửa tay.

Hình bóng của hai cha con cùng lúc biến mất khỏi màn hình khiến phản ứng của người xem trở nên cực kỳ kịch liệt:

[ Tôi muốn xem đại mỹ nhân lúc bước ra khỏi phòng tắm cơ, không có hy vọng hả? ]

[ Hay là cho xem cái bồn tắm đáng yêu thôi cũng được mà! ]

[ Cái chương trình này kỳ cục thật, mỗi cảnh tượng xem riêng lẻ thì bình thường thôi, nhưng cứ hễ vợ tôi xuất hiện là đôi mắt tôi lại sáng rực lên như đèn pha ấy. ]

Bạc Nhất Minh xả đầy nước, kêu lên một tiếng "rầm" rồi bước vào chiếc bồn tắm hình vuông.

Tứ chi cậu nhóc chưa hoàn toàn nẩy nở nhưng tỷ lệ đôi chân đã rất kinh người, ngồi như vậy có chút không thoải mái nên cứ loay hoay mãi mới tìm được tư thế thích hợp.

Vừa quay đầu lại, Bạc Nhất Minh đã thấy ba nhỏ đang dựa nghiêng bên bồn rửa tay, dường như đang nghiên cứu chiếc đồng hồ của mình.

"Hửm? Ba nhỏ?"

Ôn Từ Thư liếc nhìn micro thu âm, xác nhận vừa rồi đã tắt thiết bị.

Tuy vậy, cậu vẫn hạ thấp giọng nói với con trai: "Ba mượn đồng hồ của con một chút để gửi tin nhắn nhé."

"Vâng ạ." Bạc Nhất Minh cố gắng thu mình, dìm hai vai xuống mặt nước.

-- Có phải ba nhỏ đang nhớ ba lớn rồi không nhỉ?

Ôn Từ Thư nhấn mở danh bạ trên đồng hồ, đập vào mắt là một loạt những cách xưng hô kỳ quặc. Cậu lướt qua và ngay lập tức dừng lại ở một cái tên dài dằng dặc như đèn kéo quân:

[Ba lớn kỵ sĩ tay cầm nồi sữa nhỏ]

Ôn Từ Thư: "..."

Cậu liếc nhìn đứa con trai vốn đã hoàn toàn quên mất mình từng đặt những cái tên ghi chú đặc biệt này. Ngón tay thon dài tiếp tục lướt xuống để tìm ghi chú của chính mình:

[Ba nhỏ công chúa hạt đậu]

Ôn Từ Thư: "???"

Cái thằng nhóc không lớn không nhỏ này!

Bạc Nhất Minh đang mải thổi bong bóng xà phòng, chợt nhận ra ánh mắt của ba mình có chút kỳ quái thì quay đầu lại nhìn:

"Hửm? Ba nhỏ sao thế ạ? Trông con đáng yêu lắm sao?" Cậu nhóc toe toét miệng, nghiêng đầu làm nũng.

Ôn Từ Thư hít một hơi thật sâu.

Thôi bỏ đi, mình còn đang phải mượn đồng hồ của nó để gửi tin nhắn mà.

Cậu cố gắng ngó lơ hai cái xưng hô quỷ dị kia, dùng bàn phím mã pinyin nhỏ xíu chậm rãi gõ từng chữ: "Anh có thể giúp em tìm hiểu một chút về tình hình của Chu Vi không? Hình như cô ấy không thể tổ chức buổi biểu diễn hay gì đó, em muốn biết rõ ràng hơn một chút. (Từ Thư)"

Sau khi cậu nhấn "Gửi", màn hình hiện lên dòng thông báo nhắc nhở:

Mời 【 Tiểu chủ nhân vừa đáng yêu vừa anh tuấn - Minh Minh bảo bối 】 xác nhận, đối tượng gửi tin nhắn này là 【 Ba lớn kỵ sĩ tay cầm nồi sữa nhỏ 】

Ôn Từ Thư: "..."

Cậu im lặng một hồi lâu mới nhấn nút "Xác nhận gửi đi".

Thường thì vào giờ này, Bạc Thính Uyên cũng rất bận rộn.

Ôn Từ Thư gửi xong liền đặt đồng hồ xuống, chuẩn bị rửa mặt đánh răng. Thế nhưng vừa mới cầm lấy bàn chải, chiếc màn hình vuông nhỏ xíu đã sáng lên ánh trắng nhu hòa.

Ba lớn kỵ sĩ tay cầm nồi sữa nhỏ : Đừng lo lắng, đang xử lý rồi.

Ba lớn kỵ sĩ tay cầm nồi sữa nhỏ : Sao chưa bao giờ nghe em nhắc đến chuyện biết câu cá thế?

"Hửm?" Ôn Từ Thư khẽ phát ra tiếng nghi vấn.

Sao hắn lại nhảy sang chuyện câu cá rồi?

Những chuyện em biết làm còn nhiều lắm đấy.

Sau khi nhấn gửi, Ôn Từ Thư nhìn chằm chằm vào màn hình, không kìm được mà khẽ mỉm cười.

Bên trong bồn tắm, Bạc Nhất Minh chỉ cần để ý một chút là phát hiện ra ba nhỏ nhà mình vậy mà đang nhìn chiếc đồng hồ nhỏ của nhóc mà cười ngây ngô.

Chẳng lẽ ba lớn đã gửi tin nhắn gì đó khiến ba nhỏ vui vẻ đến vậy sao? Nhưng ba lớn lúc nào cũng nghiêm túc như thế, hắn mà cũng biết nói lời hài hước khiến người ta vui vẻ à?

Bạc Nhất Minh rơi vào trầm tư, cố gắng tưởng tượng ra dáng vẻ và cử chỉ của ba lớn khi nói lời đùa giỡn. Nửa phút sau, cậu nhóc quyết định bỏ cuộc:

-- Chuyện này còn khó hơn cả bài thi tiếng Anh cuối kỳ của cậu nữa!

-

Ôn Từ Thư không đợi Bạc Thính Uyên trả lời mà gửi thêm một tin nhắn nữa.

Được rồi, lén lút liên lạc là vi phạm quy định của tổ chương trình đấy nhé. Anh nghỉ ngơi sớm đi, chúc ngủ ngon.

Ba lớn kỵ sĩ tay cầm nồi sữa nhỏ: Mai gặp.

Vẻn vẹn ba chữ đơn giản, chẳng có gì kỳ lạ. Thế nhưng Ôn Từ Thư lại nhìn đến thất thần.

-- Không phải lẽ ra nên nói "chúc ngủ ngon" sao? Hửm?