[Nuôi dạy ra được một kẻ khốn nạn, ngang ngược cướp đoạt, mưu mô thủ đoạn như Bạc Nhất Minh thì cha mẹ cậu ta chắc gì đã là loại người tốt đẹp?]
[Bạc Nhất Minh vốn đã xấu xa từ trong máu, cha mẹ sinh ra mà chẳng chịu dạy dỗ tử tế, đúng là vô trách nhiệm với cả xã hội!]
Trên giường, một nam tử trẻ tuổi với mái tóc dài và dung mạo tuấn tú đang nhắm nghiền đôi mắt. Nhãn cầu cậu không ngừng chuyển động dưới lớp mi mỏng, khóe mắt dường như còn đọng lại vệt lệ hoen mờ.
Cậu mấp máy đôi môi khô khốc, khó khăn đáp lại những âm thanh vang vọng trong đầu, lẩm bẩm giải thích: "Không phải, Nhất Minh... nó không phải là người xấu..."
Giọng nói của người bệnh lâu ngày khản đặc, nghe như tiếng cưa đang kéo lê trên thớ gỗ thô ráp.
Dì Chung vừa bước vào phòng, thấy vậy liền chạy vội tới đỡ lấy cánh tay Ôn Từ Thư, khẽ lay gọi: "Nhị thiếu gia?"
Ôn Từ Thư bỗng thấy hụt hẫng như rơi vào khoảng không, cậu choàng tỉnh giấc, lồng ngực phập phồng dữ dội, tim đập loạn xạ vì kinh hãi.
Mái tóc dài đen mượt như tơ lụa rũ từ bờ vai xuống chiếc sập gỗ kiểu Trung, trông mỏng manh như sắp tan vỡ. Chứng bệnh tim bẩm sinh khiến cậu không thể chịu đựng được những cảm xúc quá độ, gương mặt lúc này trắng bệch không còn giọt máu.
Dì Chung cách một lớp chăn mỏng nhẹ nhàng vỗ về lồng ngực cậu, khẩn thiết nói: "Nhị thiếu, đừng vội, đừng hoảng."
Hơi thở của Ôn Từ Thư dần ổn định lại. Trong đôi mắt phượng hẹp dài mang đậm nét cổ điển phương Đông vẫn còn vương lại dư chấn của cơn ác mộng.
Nhìn rõ gương mặt của dì Chung, cậu mím chặt đôi môi nhợt nhạt, không biết phải giải thích thế nào về giấc mơ đáng sợ vừa rồi.
Trong mơ, cậu thấy đứa con trai của mình và Bạc Thính Uyên - Bạc Nhất Minh lại là kẻ phản diện cố chấp, tà mị trong một cuốn tiểu thuyết "truy thê hỏa táng tràng" cẩu huyết.
Chính sự nuông chiều vô bờ bến của họ đã khiến Bạc Nhất Minh trở nên ngang ngược, hư hỏng. Để rồi khi hơn hai mươi tuổi, nó coi vai chính thụ như thế thân của "bạch nguyệt quang", trở thành một gã tra công ngược đãi người ta trăm ngàn lần.
Kết cục, Bạc Nhất Minh bị vai chính công đánh bại, thân bại danh liệt. Còn cậu, Ôn Từ Thư thì qua đời vì bệnh tim từ khi con trai mới mười hai tuổi.
Lúc này, tim cậu đập thình thịch như đánh trống, máu huyết lưu thông dần khiến các khớp xương lấy lại cảm giác. Đám sương mù đè nặng nơi lồng ngực tựa hồ đã vơi bớt, ý thức cậu bỗng trở nên trong vắt như mặt kính vừa được gột rửa.
Ôn Từ Thư hỏi: "Dì Chung, Nhất Minh... năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
"Chín tuổi ạ." Dì Chung giật mình, chẳng phải vừa mới tổ chức sinh nhật linh đình cho tiểu thiếu gia đó sao?
Nghe vậy, Ôn Từ Thư khẽ khép mi mắt: Hy vọng mọi chuyện vẫn còn kịp.
"Cộc, cộc, cộc."
"Dì Chung?"
Tiếng gõ cửa đi kèm với tiếng gọi rụt rè.
Một người giúp việc trẻ tuổi của nhà họ Bạc lấp ló ngoài cửa. Ôn Từ Thư nhìn về phía cửa phòng ngủ. Cô gái vừa chạm mắt với Ôn tiên sinh đã vội cúi đầu. Từ khi đến làm việc, cô chưa bao giờ dám đặt chân vào căn phòng vốn được coi là cấm địa này.
Trong phòng, những đường nét trang trí theo phong cách Trung Hoa cổ điển tựa như một khung tranh cổ, tôn lên vẻ đẹp liêu trai, thoát tục của mỹ nhân tóc dài đang nằm trên sập.
Có một cách nói rằng, tóc là thứ được nuôi lớn từ tinh huyết và sinh khí của con người. Ôn tiên sinh sức khỏe yếu nhược nhưng lại có mái tóc đen dày lạ thường, quả là chuyện hiếm thấy.
Bên sập gỗ, dì Chung khom lưng tận tâm kéo lại tấm chăn mỏng.
"Nhị thiếu cứ nằm nghỉ, để tôi ra xem sao."
Ôn Từ Thư nhìn về phía gương mặt lạ lẫm ngoài cửa, yếu ớt hỏi: "Có chuyện gì, cô nói đi."
Người nhà họ Bạc luôn đặt sức khỏe của Ôn Từ Thư lên hàng đầu, những chuyện vụn vặt phiền lòng chẳng bao giờ lọt đến tai cậu.
Cô giúp việc trẻ lúng túng nhìn dì Chung chờ đợi ý kiến.
Dì Chung chăm sóc Ôn Từ Thư từ nhỏ, coi cậu như báu vật trong lòng bàn tay: "Chắc là việc vặt trong nhà thôi, để tôi xử lý là được, Nhị thiếu cứ nghỉ ngơi đi."
Dù hơi thở mong manh nhưng thái độ của Ôn Từ Thư lần này lại kiên quyết lạ thường: "Dì Chung, con muốn biết."
Dì Chung đành thở dài vẫy tay ra hiệu. Cô giúp việc trẻ nhìn vị tiên sinh đẹp tuyệt trần nhưng ốm yếu, ngập ngừng giải thích:
"Dạ là tiểu thiếu gia, cậu ấy đang đòi đi tham gia làm idol gì đó ạ..."
"Khụ khụ..."
Ôn Từ Thư nghe chưa hết câu đã không kềm được cơn ho, trái tim rung lên bần bật như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hai câu nói "sinh mà không dưỡng" và "người xấu từ trong trứng" trong mơ khiến máu trong người cậu lạnh toát.
Cô giúp việc hốt hoảng: "Tiên sinh, ngài đừng nóng vội!"
Sau một trận ho, gương mặt Ôn Từ Thư bỗng ánh lên chút khí huyết lạ thường, đôi mắt ướt át như thấm nước suối trong.
Cậu hất chăn đứng dậy: "Tôi xuống xem sao."
Trước khi dì Chung kịp ngăn cản, cậu đã nắm lấy tay bà, dịu dàng dùng tiếng địa phương quê bà nói khẽ: "Dì Chung, không sao đâu, đừng lo lắng."
Dì Chung không ngăn cản nữa, cẩn thận đỡ lấy cậu. Cô giúp việc nhanh nhẹn lấy chiếc chăn mỏng choàng lên vai cậu.
Ôn Từ Thư khẽ giữ lấy chăn, khẽ nói: "Cảm ơn."
Giọng nói ôn hòa nhuận như ngọc khiến cô gái trẻ không khỏi xao xuyến.
Dì Chung gom lại mái tóc đen dài xõa tung sau lưng cậu rồi mới từ từ đỡ người bước ra ngoài. Lúc này, từ dưới phòng khách vọng lên tiếng hò hét om sòm. Ôn Từ Thư nhíu mày, bước nhanh hơn về phía hành lang nhìn xuống.
Giữa phòng khách xa hoa, một con khỉ nhỏ đang nhảy nhót tưng bừng trên bộ sofa gỗ tử đàn.
Thằng nhóc cầm chiếc điều khiển từ xa làm micro, đọc rap như niệm chú, tạo ra những âm thanh hỗn tạp không ngừng nghỉ.
Đáng nói là, buổi trình diễn của khỉ con này lại có một dàn khán giả hùng hậu đứng xem: từ quản gia, người giúp việc đến tài xế và vệ sĩ.
Đứa trẻ thừa năng lượng, đang gào thét nhảy múa kia chính là nhân vật phản diện cố chấp trong tương lai - Bạc Nhất Minh.
Nhìn bộ dạng đắc ý của nó, Ôn Từ Thư siết chặt tay vịn hành lang, tim lại nhói đau. Tác giả chỉ cần vung bút là định đoạt kẻ nào là vai ác, nhưng làm phụ huynh của vai ác thì phải lo toan quá nhiều điều.
Ôn Từ Thư bước vào chiếc thang máy cổ điển ở cuối hành lang. Ánh nắng chiều tà xuyên qua lớp hoa văn sắt uốn, đổ những vệt sáng tối đan xen trên gương mặt trắng sứ không tì vết của cậu.
Tiếng thang máy thu hút sự chú ý của mọi người ở tầng một. Cửa mở, Ôn Từ Thư được dì Chung đỡ bước ra, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ nghiêm nghị.
Những ai ít khi gặp cậu đều ngẩn ngơ, cảm giác như đang xem một thước phim điện ảnh có nam chính vừa xuất hiện.
Quản gia Từ kinh ngạc: "Tiên sinh, sao cậu lại xuống đây?"
Bạc Nhất Minh bấy giờ mới phát hiện ba nhỏ xuống lầu. Thằng bé vừa nhảy lên bàn trà vừa cười nói: "Ba nhỏ! Con mới học rap nè, nghe siêu đỉnh luôn đúng không? #¥%......&*..."
Được thừa hưởng nét lai Trung - Pháp từ ba lớn Bạc Thính Uyên và nét Á Đông từ Ôn Từ Thư, Bạc Nhất Minh từ khi sinh ra đã có mái tóc đen tuyền và đôi mắt màu hổ phách.
Hồi nhỏ trông nó như một thiên thần nhỏ mềm mại, ai ngờ lớn lên một chút đã thành cái thứ đến chó cũng ghét thế này.
Ôn Từ Thư nhìn đứa con chín tuổi, chân mày nhíu chặt.
Bạc Nhất Minh thấy ba nhỏ nhìn mình thì tưởng được ủng hộ, bèn nhảy xuống khỏi bàn: "Ba nhỏ! Con muốn vào giới giải trí, bạn con bảo ngoại hình của con nhất định sẽ nổi đình nổi đám!"
"Cái gì cơ?" Ôn Từ Thư vì mệt mỏi, ý thức đôi khi còn mơ hồ nên chưa kịp phản ứng.
"Con muốn tham gia chương trình tuyển sinh thần tượng! Bạn con bảo có công ty đang tuyển thực tập sinh từ 9 đến 15 tuổi đó." Thằng bé hiếu động lại nhảy vọt lên sofa.
Quản gia Từ hốt hoảng chạy lại như thái giám hầu hạ cung đình: "Tiểu tổ tông ơi! Coi chừng ngã!"
Đám người giúp việc thì thầm, chiếc bàn trà gỗ tử đàn này là quà cưới mà ông cụ nhà họ Bạc tặng khi hai người kết hôn.
Tính cả bộ trường kỷ bàn ghế kiểu Trung quý giá đi kèm nữa, món nào món nấy đều đáng giá ngàn vàng.
Thấy bộ dạng vô phép vô tắc của con, lần đầu tiên Ôn Từ Thư lên tiếng nghiêm khắc: "Bạc Nhất Minh, xuống ngay."
Dì Chung và quản gia Từ đều ngẩn người kinh ngạc trước tông giọng này. Bạc Nhất Minh thì chẳng chút sợ hãi, còn uốn éo làm vài động tác nhảy mới học: "Ba nhỏ, ba thấy con nhảy đẹp không đã?"
Nghĩ đến cảnh tương lai thằng bé này đi "cường thủ hào đoạt" hay "giam cầm ngược luyến", Ôn Từ Thư chỉ muốn nhồi ngay một cuốn Luật hình sự vào đầu nó.
Cậu nén cơn đau tim, trầm giọng: "Nhất Minh, tuổi này con phải lo mà học hành cho tử tế."
Bạc Nhất Minh tròn mắt: "Ba nhỏ, ba không ủng hộ con sao?"
Nó dậm chân một cái, bộ sofa quý giá vẫn bất động, mà vẻ mặt ba nhỏ cũng chẳng hề dao động.
Nó bắt đầu gào lên: "Con không quan tâm! Con nhất định phải đi thi làm idol!"
Quản gia Từ vội xua tay cho đám người giúp việc và tài xế tản đi.
Bạc Nhất Minh vẫn chạy loạn trên sofa: "Tương lai con sẽ thành đỉnh lưu idol! Ba nhỏ đừng có cản con! Không ai được cản con hết!"
Ôn Từ Thư thở hắt ra một hơi, lồng ngực thắt lại. Cậu nhìn quanh không thấy món gì vừa tay, liền yếu ớt ra lệnh: "Chú Từ, đi lấy một chiếc chảo gang tới đây. Gọi thêm hai vệ sĩ nữa."
Đôi mắt phượng liếc nhìn đứa con trời đánh, cậu dặn thêm: "Gọi hẳn bốn người tới."
Bạc Nhất Minh đứng trên sập sofa nhìn xuống người ba nhỏ vốn luôn dịu dàng, nay bỗng dưng lạ lẫm: "Ba nhỏ? Ba hiểu lầm rồi, con đi tuyển sinh chứ có đi đánh nhau đâu mà gọi vệ sĩ?"
"Dạ?" Quản gia Từ ngẩn người nhìn vị tiên sinh đang đứng không vững kia, tưởng mình nghe nhầm.
"Đi lấy mau." Ôn Từ Thư ra lệnh đầy uy lực.
"Dạ dạ, tôi đi ngay." Quản gia Từ chạy vội về phía nhà bếp, đầu óc rối bời. Sao tự dưng Ôn tiên sinh lại muốn đánh tiểu thiếu gia thế này?
Một dì giúp việc chạy theo, nói nhỏ: "Lấy cái nào nhỏ thôi, tôi thấy tiên sinh chắc cũng chẳng nỡ đánh thật đâu."
Nhà họ Bạc vốn không có lệ đánh con, huống hồ Ôn Từ Thư vì sức khỏe yếu nên cực kỳ cưng chiều đứa con duy nhất này, chưa từng nặng lời nửa câu.
Quản gia Từ thở dài: "Vấn đề là tiên sinh làm gì có sức mà cầm cái nồi nặng hả bà?"
"Cũng đúng." Bà giúp việc nhanh tay lấy một chiếc nồi nhỏ đưa cho ông.
Trong phòng khách, khỉ nhóc con đã nhận ra ba nhỏ sắp ra tay thật, liền nhanh chân nhảy lên cầu thang: "Ba nhỏ định đánh con thiệt hả? Con là đứa con trai duy nhất của ba đó! Con đáng yêu thế này mà!"
Đáng yêu?
Ôn Từ Thư giận đến mức muốn bật cười.
Bạc Nhất Minh sinh ra trong nhung lụa, được hai nhà Ôn - Bạc cưng như trứng mỏng, nó không chỉ tự tin mà còn là tự luyến thái quá.
Cậu yếu ớt giơ tay chỉ về phía nó, nói với bốn vệ sĩ: "Làm phiền các anh, giữ nó lại cho tôi."
Các vệ sĩ nhìn nhau đầy khó xử. Ôn Từ Thư nheo mắt: "Lời tôi nói không có trọng lượng sao?"
Vệ sĩ dẫn đầu nhìn vị tiên sinh yếu ớt rồi lại nhìn tiểu thiếu gia chưa đầy mười tuổi, ngập ngừng: "Tiên sinh, chuyện này..."
"Có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm." Ôn Từ Thư đạm mạc nói, rồi không kìm được cúi đầu ho nhẹ một tiếng.
Các vệ sĩ đành đánh bạo bước lên lầu. Bạc Nhất Minh hét to một tiếng rồi chạy trốn.
Thằng bé nhanh như sóc, lại cậy được chiều chuộng nên chẳng biết sợ là gì.
Nhưng vệ sĩ chuyên nghiệp vốn không phải tay vừa, chẳng mấy chốc đã tóm gọn được con khỉ nhỏ như diều hâu bắt gà con, chỉ là họ không dám mạnh tay vì sợ làm tiểu thiếu gia bị thương.
Trong số đó, một người vệ sĩ thông minh đã lấy chiếc chăn trên ghế sofa, quấn vài vòng quanh tứ chi đang đạp loạn xạ của tiểu thiếu gia rồi nhấc bổng cậu bé xuống dưới.
Bạc Nhất Minh mới chín tuổi đầu đã ra sức vặn vẹo, ngửa mặt lên trời gào lớn: "Con là người thừa kế tương lai của nhà họ Bạc! Con có phải kẻ trộm đâu!"
Con khỉ nhỏ bị đè chặt trên ghế sofa, vùng vẫy không thoát, hét lên: "Cứu mạng với! Dì Chung, quản gia Từ! Cứu con!"
Dì Chung thực sự không đành lòng, đang định khom người mở miệng xin tha.
Ôn Từ Thư ngước mắt nhìn vị quản gia đang bước đi chậm như rùa bò, thong thả hỏi: "Chú Từ, chân của chú sao thế? Đột nhiên không đi được đường à?"
"Cảm ơn tiên sinh quan tâm. Là bệnh viêm khớp tái phát, giờ không sao rồi ạ."
Quản gia Từ ngượng ngùng khôi phục lại dáng đi bình thường, bước tới đưa chiếc nồi nấu sữa nhỏ ra. Dì Chung vội vàng lót một chiếc khăn trắng sạch lên tay cầm.
Ôn Từ Thư nắm lấy tay cầm, rũ mắt nhìn chiếc nồi sứ trắng.
Cậu không nhịn được mà bật cười lần thứ hai vì tức giận. Đáy chiếc nồi này chỉ to bằng lòng bàn tay cậu, đến nắm đấm của người lớn còn chẳng nhét vừa miệng nồi.
"Ông Từ!"
Bạc Nhất Minh nhìn thấy cứu tinh thì càng quẫy đạp dữ dội. Nhưng cậu bé bị chiếc chăn trắng bao bọc kín mít, trông chẳng khác nào một cái kén tằm đang điên cuồng vặn vẹo.
"Mau gọi điện cho ba lớn của con đi, ba nhỏ điên rồi!"
Quản gia Từ đang định lùi lại thì thấy Ôn tiên sinh chậm rãi liếc mắt sang.
Đôi mắt ấy sâu thẳm đen nhánh, vốn mang sẵn khí chất quý tộc thanh lãnh, trước nay luôn vì bệnh tật mà mệt mỏi, hiếm khi thấy lúc nào sắc sảo và tập trung như hiện tại.
Quản gia Từ không dám động đậy, chỉ có thể hết lời khuyên nhủ: "Tiểu thiếu gia, làm idol có gì tốt đâu, tất nhiên là phải học hành chăm chỉ rồi. Tiên sinh thương cậu như vậy, không phải muốn đánh thật đâu, cậu cứ nhận lỗi là được."
Ông nháy mắt ra hiệu, mong tiểu thiếu gia nói vài câu dễ nghe.
Bạc Nhất Minh nhận được kiến nghị nhưng quyết định ngó lơ: "Con không! Đây là lý tưởng của con!"
Ôn Từ Thư siết chặt chiếc nồi nhỏ, nhắc nhở vệ sĩ: "Giữ chặt vào."
Đám vệ sĩ đổ mồ hôi lạnh, chỉ đành cách lớp chăn lông đè chặt tay chân tiểu thiếu gia.
Bạc Nhất Minh tuy giãy giụa nhưng tuyệt nhiên không đạp về phía ba nhỏ.
Có một mùa hè hồi nhỏ, cậu bé vô tình vỗ một phát vào tay ba nhỏ khiến làn da cậu lập tức hiện lên dấu bàn tay đỏ ửng, từng vết ngón tay nhỏ xíu đều hiện rõ mồn một.
Tuy lúc đó không người lớn nào trách mắng, nhưng điều đó đã để lại cú sốc lớn trong tâm hồn non nớt của cậu bé.
Từ đó về sau, cậu luôn bản năng chú ý, tuyệt đối không bao giờ chạm mạnh vào người ba nhỏ.
Ôn Từ Thư điều chỉnh hơi thở, đợi cơ thể ổn định lại rồi mới vung chiếc nồi nhỏ gõ nhẹ vào mông Bạc Nhất Minh.
"Oa oa oa --"
Bạc Nhất Minh dù chưa bị đánh đau đã gào lên khản cả giọng.
Mông thực sự chạm vào chiếc nồi nhỏ xíu, tuy chẳng đau đớn gì nhưng quá đỗi mất mặt. Với tư cách là tiểu thiếu gia nhà họ Bạc, nó không thể chịu đựng được nỗi nhục này, dù là từ ba nhỏ cũng không được, thế là nhóc càng vặn vẹo dữ dội hơn.
Phòng khách loạn thành một đoàn. Mọi người đều không thể tin được Ôn tiên sinh hôm nay lại thay đổi tâm tính, nỡ xuống tay đánh đứa con trai vốn được cậu coi như bảo bối.
Lúc này, không biết ai đã thấp giọng báo một câu: "Tiên sinh, đại thiếu gia đã về rồi."
Đại thiếu gia là cách người nhà họ Bạc gọi người nắm quyền hiện tại - Bạc Thính Uyên.
Một người đàn ông cao lớn, đôi chân dài sải bước vào phòng khách với khí thế lạnh lùng. Đó chính là ba lớn của Bạc Nhất Minh.
Là con lai, ngũ quan của Bạc Thính Uyên sâu sắc hơn hẳn con trai, đường nét khuôn mặt cứng cỏi, vóc dáng cao lớn vững chãi.
Đặc biệt nhất là hắn có một đôi mắt màu xanh sẫm. Trên sống mũi cao thẳng là cặp kính không gọng, mắt kính trong suốt phản chiếu ánh nhìn xanh lục u tối, luôn tạo cho người đối diện cảm giác lạnh lẽo, sắc bén và bí ẩn khó đoán.
Lúc này, đập vào mắt xanh của Bạc Thính Uyên là cảnh tượng người vợ vốn yếu ớt - Ôn Từ Thư đang cầm chiếc nồi nhỏ đánh vào mông con trai.
Mái tóc đen của Ôn Từ Thư xõa xuống như thác đổ, thái dương lấm tấm mồ hôi mỏng, bàn tay cầm nồi còn đang run rẩy.
Bạc Nhất Minh ngước lên, nhìn thấy người cha cao lớn đứng ngược sáng như thấy vị anh hùng cứu thế, gào to cầu cứu: "Ba lớn! Mau cứu con, ba nhỏ điên rồi, ba ấy đánh con! Chắc chắn ở bên ngoài ba có đứa con khác rồi, hu hu hu... Á!"
Lại bị gõ thêm cái nữa.
Bạc Thính Uyên nghe thấy câu nói đó, đôi lông mày rậm không hài lòng nhíu lại.
Hắn bước nhanh tới đỡ lấy Ôn Từ Thư, giọng điệu dịu dàng khác hẳn với vẻ ngoài công kích và khí chất lạnh lùng của mình: "Sao lại động tay động chân rồi?"
Bạc Nhất Minh tưởng mình đã được cứu, vội vàng muốn nhảy lên. Vệ sĩ cũng định buông tay.
Bạc Thính Uyên lạnh lùng buông một câu: "Giữ chặt tiểu thiếu gia."
Bốn chữ đó lạnh như băng rơi xuống mặt hồ, khiến vệ sĩ theo bản năng tiếp tục đè chặt cậu bé xuống.
"Ư ư --" Bạc Nhất Minh r*n r* đầy thảm thiết.
Bạc Thính Uyên đỡ Ôn Từ Thư ngồi xuống sofa, cầm lấy ly nước ấm đưa tận môi cậu: "Uống nước đi."
Ôn Từ Thư vì cảm xúc quá khích nên mắt hơi hoa lên, không nhìn rõ mặt Bạc Thính Uyên, chỉ cảm thấy một luồng hơi thở mạnh mẽ và lạnh lẽo ập đến bao bọc lấy mình.
Cậu không đẩy ra, thuận theo bàn tay thon dài của Bạc Thính Uyên mà uống nửa ly nước.
Đằng sau mặt kính, Bạc Thính Uyên nhìn chằm chằm vào động tác nhấp từng ngụm nước nhỏ của cậu. Đôi môi mỏng dần được làn nước thấm ướt, hiện lên sắc hồng mềm mại.
Uống xong, Ôn Từ Thư quay mặt đi, vài lọn tóc đen rũ xuống bên tai. Bạc Thính Uyên đưa ly nước cho người làm, giơ tay vén lọn tóc vương trên thái dương cậu ra sau tai rồi lấy một chiếc gối tựa kê sau thắt lưng cho cậu.
Làm xong những hành động ôn nhu đó, hắn xoay người nhìn về phía con trai, bắt đầu cởi áo vest ngoài đầy áp đảo, để lộ lớp áo sơ mi đen bên trong.
Bạc Nhất Minh cố ngửa đầu nhìn người cha cao lớn như bức tường thành, vẫn không biết sợ mà hỏi lớn: "Ba lớn, ba làm gì vậy? Mau bảo họ thả con ra đi!"
Ôn Từ Thư cũng hơi ngước lên, cau mày nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông.
Ngay sau đó, Bạc Thính Uyên ném chiếc áo vest sang một bên, cúi người tiếp cận con trai. Thể hình to lớn của hắn trong mắt người khác chẳng khác nào một con mãnh thú đang cúi mình áp sát con thú nhỏ yếu ớt.
"Nhất Minh, vừa rồi con nói cái gì?"
Một câu hỏi khiến tất cả mọi người - trừ Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh đều cảm thấy một luồng sát khí mãnh liệt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai cha con.
"Dạ?" Bạc Nhất Minh từ nhỏ được nuông chiều nên tâm tư tuy lanh lợi nhưng cũng đơn giản.
Cậu bé lộ ra vẻ mặt ngây thơ ngơ ngác đối diện với gương mặt lạnh lùng của ba lớn, hoàn toàn không ngửi thấy sự nguy hiểm trong lời nói.
Mí mắt quản gia Từ giật nảy lên, nghĩ thầm tiểu thiếu gia đúng là cái mồm không có cửa nẻo, dám nói "Ba nhỏ chắc chắn có đứa con khác ở bên ngoài".
Ông vừa ngước mắt định xem phản ứng của đại thiếu gia, thì thấy hắn giật lấy chiếc khăn trắng lót trên tay cầm cái nồi, siết chặt lấy rồi vung mạnh lên.
"A a a a a a a a a a a a!!!!"
Tiếng hét chói tai đâm vào màng nhĩ làm Ôn Từ Thư đang bị ù tai phải nhíu mày, tựa vào sofa ngả người ra sau.
"Nhị thiếu?!" Dì Chung vội vàng tiến lên đỡ lấy cậu.
"Không, con không sao..." Ôn Từ Thư trấn tĩnh lại, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch khó coi.
Bạc Thính Uyên ném chiếc nồi đi, lập tức nói với quản gia Từ: "Mời bác sĩ tới ngay."
Dứt lời, hắn cúi người, một tay bế bổng Ôn Từ Thư lên.
Ôn Từ Thư bị ôm gọn trong lòng, mặt vô thức tựa sát vào ngực hắn.
Bạc Thính Uyên cao một mét chín, cánh tay thon dài hữu lực, trong khi Ôn Từ Thư lại có dáng người mảnh khảnh như nhành trúc.
Một tay hắn luồn dưới khoeo chân, tay kia ôm lấy bả vai cậu, bảo bọc vô cùng kỹ lưỡng.
Mái tóc đen dài của Ôn Từ Thư rũ xuống, mềm mại như dải lụa quấn quanh cánh tay rắn rỏi của Bạc Thính Uyên, hòa lẫn vào sắc đen của chiếc áo sơ mi.
Bạc Thính Uyên ôm người bước lên cầu thang. Hắn đi cực kỳ vững vàng, Ôn Từ Thư không hề cảm thấy chút rung chấn nào, trái tim đang đập loạn xạ cũng kỳ diệu mà bình ổn trở lại.
Mọi người trong phòng khách đều cúi đầu. Mỗi lần đại thiếu gia và Ôn tiên sinh xuất hiện cùng nhau đều là tư thế thân mật như vậy.
Đáng lẽ họ phải quen rồi, nhưng vì cảnh tượng này có lực tác động thị giác quá mạnh, mọi người vẫn tự giác "mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm".
Trên ghế sofa, Bạc Nhất Minh khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, mặt mũi nhăn nhúm lại.
Từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, ai nỡ chạm vào cậu bé? Hôm nay coi như cậu đã phải chịu cái khổ đầu đời - mông nở hoa thật sự.
Quản gia Từ cùng các dì giúp việc vây lại, cởi bỏ chiếc chăn và bắt đầu dỗ dành.
"Tiểu thiếu gia đừng khóc nữa, đại thiếu gia đã bảo gọi bác sĩ rồi, sẽ không sao đâu."
Bạc Thính Uyên đang đứng ở góc cầu thang bỗng buông lại một câu trầm mặc: "Tôi gọi bác sĩ đến là để khám cho tiên sinh."
Người điềm tĩnh như quản gia Từ cũng vô thức thốt lên một tiếng: "Hả?"
Ngay sau đó, Bạc Nhất Minh lại lấy hơi gào khóc thảm thiết hơn: "A a a a a a a a a a a a a a!!"