Chương 2 - Quy Yên - Phi Trứ Ngã Đích Tiểu Mã Giáp

Quy Yên - Phi Trứ Ngã Đích Tiểu Mã Giáp

9.

Bọn họ đi một chuyến này, thoáng cái đã nửa năm trôi qua.

Xuân sang, đội ngũ trở về, mang theo bụi bặm cùng vẻ mệt mỏi.

Trương què gầy đen đi ít nhiều.

Việc đầu tiên hắn làm khi trở về chính là đi tìm ta đang múc nước bên giếng.

Hắn xòe lòng bàn tay ra, bên trong là một thỏi mực nhỏ thô kệch cùng một cây bút được gọt từ loại gỗ cứng nơi biên ải.

"Giờ đây, ta dạy nàng nhận chữ."

Ánh chiều tà đổ dài lên hai thân ảnh.

Hắn dùng cành cây viết lên mặt đất cát hai chữ.

Tần Thương.

"Đây là danh tính của ta."

10.

Nhận chữ khó hơn so với tưởng tượng.

Trương Tần Thương là một vị sư phụ nghiêm khắc, ta viết sai một nét, hắn liền dùng cành gỗ gõ nhẹ lên mu bàn tay ta.

"Cầm bút phải vững." Hắn đứng sau lưng ta, hư đỡ lấy bàn tay ta.

"Giống như khi nàng cầm kim thêu vậy."

Hơi thở của hắn vương bên tai ta, mang theo mùi cỏ xanh và mùi phân ngựa.

Kỳ lạ thay, ta lại chẳng hề chán ghét chút nào.

Xuân Đào lén cười nhạo ta: "Ngươi theo một tên phu ngựa học nhận chữ thì có thể làm nên trò trống gì?"

Ta chẳng buồn để tâm tới nàng ta.

Đêm khuya, mượn ánh trăng, ta vẫn ngồi trên bãi cát luyện tập lại chữ đầu tiên hắn dạy.

Vương.

Mùa hè mưa nhiều, vết thương cũ của hắn tái phát rất dữ dội.

Ta lén đi cầu xin ma ma phụ trách mua sắm trong phủ mà ta quen thân, dùng tiền công tích góp hai tháng đổi lấy vài miếng cao dán thượng hạng.

Đêm hôm mang thuốc đến, phát hiện hắn đang sốt cao, co quắp trong đống cỏ mà run rẩy.

Ta vắt khăn lạnh đắp lên trán hắn, túc trực bên cạnh suốt một đêm.

Khi trời sắp sáng, hắn tỉnh lại, thấy ta đang gục bên giường liền nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.

"Tiểu Phiến..." Giọng hắn có chút khàn đặc.

"Nếu ta có thể trở lại sa trường, liệu nàng có nguyện ý..."

Lời chưa nói hết, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, hắn vội vàng buông tay ta ra.

11.

Thế tử muốn tuyển một nha hoàn thân cận.

Tin tức truyền ra khiến đám hạ nhân trong phủ chao đảo.

Xuân Đào suốt ngày đứng trước lu nước luyện tập nụ cười.

Mấy nha hoàn khác cũng dốc hết sức mình.

Trương Tần Thương sau khi biết chuyện liền lần đầu tiên nổi giận với ta: "Nàng không được phép đi!"

"Vì sao?" Ta cố tình hỏi.

Hắn nghẹn lời hồi lâu, mới ấp úng nói: "Viện của Thế tử... không an toàn."

Ngày tuyển chọn, ta cố tình làm đổ chén trà, khiến xiêm y ướt đẫm.

Quản sự ma ma mắng ta hậu đậu, đuổi ta ra ngoài.

Buổi tối, Trương Tần Thương tìm thấy ta, trong đáy mắt là ý cười không thể giấu nổi: "Nghe nói hôm nay nàng làm trò cười à?"

Ta liếc hắn một cái: "Còn chẳng phải là vì chàng sao."

Hắn nhìn ta, nghiêm túc nói: "Tiểu Phiến, hãy cho ta thêm chút thời gian."

Dưới ánh trăng, ta nhìn sâu vào đôi mắt hắn, đầy chân thành.

12.

Tin tức chiến sự biên quan ngày càng dồn dập.

Một đêm nọ, ta bị tiếng vó ngựa đánh thức.

Lén đẩy khe cửa sổ, thấy Lão Hầu gia đích thân tới chuồng ngựa, cùng Trương Tần Thương đàm đạo dưới trăng.

"Triều đình cần ngươi." Giọng của Lão Hầu gia già nua mà trầm trọng.

Trương Tần Thương trầm mặc hồi lâu, cuối cùng quỳ một gối xuống: "Mạt tướng tuân lệnh."

Ngày hôm sau, hắn vẫn như không có chuyện gì mà tiếp tục công việc thái cỏ.

Chỉ là buổi tối khi dạy ta nhận chữ, hắn đã dạy thêm vài chữ mới.

Trung, Nghĩa, Gia, Quốc.

Khi viết chữ Gia, hắn cố ý nhìn ta một cái.
Nhịp tim ta cũng vì thế mà lỗi nhịp.

13.

Ngày thánh chỉ đến, cả phủ bàng hoàng.

Trương Tần Thương quỳ tiếp chỉ, sống lưng thẳng tắp.

"Sắc phong Phiêu Kỵ Tướng Quân Trương Tần Thương lập tức xuất phát, chi viện Bắc Cương..."

Đám hạ nhân ngây người sửng sốt.

Chiếc khăn của Xuân Đào rơi xuống đất từ lúc nào.

Sau khi đứng dậy, người đầu tiên hắn nhìn chính là ta.

Trước lúc lên đường, hắn tìm gặp ta.

"Cái này tặng nàng." Hắn đưa ra một miếng ngọc bội hình hổ.

"Đây là di vật mẫu thân để lại."

Ta nhận lấy ngọc bội, từ trong ngực lấy ra một chiếc bùa bình an: "Ta đã đi cầu ở chùa đó."

Hắn cười, khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn nhỏ: "Đợi ta trở về, sẽ dạy nàng viết hai chữ khải hoàn."

Ta gật đầu, mắt rơm rớm lệ.

14.

Ngày hôm sau khi hắn đi, Thế tử đột nhiên tìm đến ta.

"Không ngờ ánh mắt nhìn người của ngươi lại chuẩn xác đến thế." Thế tử vừa xoay chén trà vừa nói.

"Sớm biết vậy nên thu nạp ngươi từ sớm."

Ta cúi đầu: "Nô tỳ ngu dốt."

Thế tử cười khẽ: "Nếu hắn chếc ngoài sa trường, nàng có nguyện ý vào viện của ta không?"

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, từng chữ một: "Tướng quân nhất định sẽ khải hoàn."

Khoảnh khắc ấy, ta quên mất tôn ti, trong mắt chỉ còn lại sự kiên định.

Ngày thứ năm sau khi Trương Tần Thương đi, người trong viện Thế tử truyền lời nói thư phòng thiếu người mài mực.

Ta biết ngay là Thế tử vẫn chưa từ bỏ ý định.

Đến thư phòng, Thế tử không có ở đó, chỉ thấy một bức tranh chưa hoàn thành trên bàn.

Trong tranh là một nha hoàn có gương mặt tương đồng với ta vài phần, nhưng lại đang vận xiêm y của tiểu thư quyền quý.

Ta lặng lẽ mài mực, thản nhiên cho thêm chút nước vào nghiên mực, khiến mực luôn trong tình trạng loãng nhạt.

Thế tử trở về thấy vậy, khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng không nói thêm điều gì.

15.

Xuân Đào được cất nhắc trở thành nha hoàn hạng nhất trong viện của Thế tử.

Nàng ta mặc bộ váy lụa hồ mới được phát, xoay vòng trước mặt ta: "Tiểu Phiến, lúc trước nếu ngươi đi thì bộ váy này đã là của ngươi rồi."

 

Ta cúi đầu vá víu món y phục cũ Trương Tần Thương để lại, không ngẩng đầu lên: "Tay ta vụng về, không hầu hạ được quý nhân."

Buổi chiều, biên quan truyền về tin thắng trận, Trương Tướng quân kỳ tập doanh trại địch, đại thắng khải hoàn.

Trong phủ trên dưới đều bàn tán, nói Trương Tướng quân dùng binh như thần.

Chỉ có mình ta chú ý đến việc tin báo có nhắc hắn trúng tên ở vai trái.

Đêm xuống, ta hướng về phía món y phục cũ, khẽ thêu một đóa vân văn nhỏ ở vị trí vai trái.

Nguyện hắn bình an.
16.

Sự kiên nhẫn của Thế tử dường như đã cạn kiệt.

Hắn trực tiếp chặn đường ta trở về phòng, hơi rượu nồng nặc: "Một tên phu ngựa mà cũng xứng đáng cho ngươi đợi sao?"

Ta lùi lại một bước, nắm chặt cây kéo trong tay áo: "Chàng là Tướng quân."

"Tướng quân?" Thế tử cười lạnh.

"Liệu hắn có sống sót trở về hay không còn chưa biết được..."

Lời chưa dứt, tiếng quát giận dữ của Lão Hầu gia truyền đến từ phía sau: "Nghịch tử!"

Sau đó, ta được điều đến viện của Lão phu nhân hầu hạ.

Lão phu nhân tin Phật, thường bảo ta tụng kinh.

Chuyện ta biết chữ cứ thế truyền ra.

"Thật là hiếm thấy." Lão phu nhân lần tràng hạt.

"Đã biết chữ, sau này hãy giúp ta chép kinh."

Ta biết, đây là Lão phu nhân đang che chở cho ta.

Việc chép kinh không chỉ nhàn hạ mà nguyệt bạc cũng nhiều hơn.

Ta dùng số tiền dành dụm được, nhờ ma ma mua sắm mua một quyển "Thiên Tự Văn".

Khi đêm khuya vắng lặng, ta nương ánh đèn dầu mà nhận từng chữ một.

Trong cơn mơ màng, ta cứ ngỡ hắn vẫn đứng phía sau, bất cứ lúc nào cũng có thể nắm lấy tay ta để nắn nót từng nét bút.