Phụ thân bán ta vào Hầu phủ, dặn dò ta tìm một chỗ dựa vững chắc.
Ta đã nhắm trúng Thế tử gia.
Nhưng ngài ấy quá cao quý, ta chẳng thể với tới.
Thế là, ta quay sang ôm lấy gã phu ngựa thọt chân trông tầm thường nhất bên cạnh Thế tử.
Ta giặt giũ cho hắn, thay hắn đỡ những cú đ ấm.
Khi hắn bị mọi người chế giễu, ta vẫn kiên định đứng về phía hắn.
Ba năm sau, biên cương cáo cấp, thánh chỉ ban xuống, mời hắn khôi phục chức cũ, tái chấp chưởng soái ấn.
Hắn dìu ta ngồi lên vị trí Tướng quân phu nhân, khẽ hỏi: "Khi ấy, cớ sao nàng lại chọn ta?"
Ta nhìn hắn, thật thà đáp:
"Vì trong cả phủ này, chỉ có chàng là kẻ thọt chân mà vẫn có thể đá ch ết một con sói chỉ bằng một cước."
"Cổ phiếu tiềm năng đấy, chàng hiểu không?"
1.
Chuồng ngựa trong Hầu phủ, mùi vị chẳng hề dễ ngửi.
Trương què, họ đều gọi hắn như thế.
Hắn đang lẳng lặng dùng dao cắt cỏ cho ngựa.
Chân trái của hắn hơi khập khiễng, nhưng nhát dao hạ xuống vẫn vô cùng dứt khoát.
Ta xách hộp cơm đi tới, đặt lên tảng đá sạch sẽ bên cạnh hắn.
"Hôm nay trong bếp có món thịt viên, ta đã để dành lại vài viên cho chàng."
Hắn chẳng dừng tay, cũng chẳng nhìn ta.
Kể từ khi ta bắt đầu mang cơm tới cho hắn cách đây hai tháng, hắn vẫn luôn giữ thái độ này.
Đám phu ngựa bên cạnh cười cợt: "Tiểu Phiến, nàng lại tới cho thằng què ăn sao? Có phải là nhớ đàn ông đến đi ên rồi không?"
Ta không thèm để ý bọn họ, ngồi xổm xuống nhìn hắn cắt cỏ.
Đợi đến khi hắn dừng tay nghỉ ngơi, ta đưa túi nước tới.
Lần này cuối cùng hắn cũng nhìn ta một cái, ánh mắt trầm tĩnh sâu thẳm.
"Tại sao?" Hắn hỏi, giọng khàn khàn.
"Ta cảm thấy chàng không phải người bình thường." Ta đáp.
Hắn cười nhạt.
Ta cũng chẳng buồn tranh luận.
Hôm qua ta thấy hắn một mình dỡ hết bốn xe cỏ, trong khi các phu ngựa khác phải hai người mới dỡ được một xe.
Hắn cúi người vác bao tải lên, cái chân thọt đó vững chãi tựa như bộ rễ già cắm chặt xuống đất.
Thế là đủ rồi.
2.
Ngựa quý của Thế tử bị kinh sợ, tung vó đá bị thương hai gã phu ngựa.
Trương què đang chẻ củi ở sân sau, nghe tiếng động liền buông rìu chạy tới.
Con ngựa kia vừa thấy hắn đã trở nên ngoan ngoãn hơn hẳn.
Hắn v**t v* cổ ngựa, loáng cái đã quấn dây cương vào cổ tay, dắt ngựa về chuồng.
Thế tử rất hài lòng, ban thưởng cho hắn một đĩnh bạc.
Đêm đến, ta khâu đĩnh bạc vào chiếc áo bông cũ của hắn, nghe hắn hỏi: "Nàng không hỏi số bạc này từ đâu mà ra sao?"
"Do Thế tử ban thưởng." Ta ngước nhìn hắn.
"Ta tận mắt thấy mà."
Hắn im lặng một lúc: "Tin tức của nàng cũng nhạy bén đấy."
Ta cắn đứt đầu chỉ: "Ở trong cái phủ này, tai mắt không thính thì chẳng sống thọ được đâu."
3.
Đầu xuân, Trương què bị sốt cao.
Ta lén lấy gừng từ nhà bếp, lại ra vườn sau đào ít rau diếp cá, sắc thuốc cho hắn uống.
Hắn sốt đến mê man, siết c.h.ặ.t t.a.y ta, miệng gọi phụ thân.
Đến lúc này ta mới nhìn thấy vết sẹo trên ng ực hắn.
Nó kéo dài từ xương quai xanh xuống tận bụng, giống hệt một con rết lớn.
Ngày hôm sau hắn tỉnh dậy, thấy ta gục bên mép giường, liền khẽ đắp áo choàng lên người ta.
"Cảm ơn." Hắn nói.
Đây là lần đầu tiên sau hai tháng, hắn chịu nói cảm ơn.
Biểu đệ của Thế tử đến phủ chơi, nhìn thấy Trương què, cố ý ném thỏi vàng vào đống phân ngựa.
"Thằng què, nhặt lên ta thưởng cho đấy."
Trương què đứng im bất động.
Gã thiếu gia kia nổi giận, giơ roi ngựa lên muốn quất hắn.
Ta lao tới chắn trước người hắn, ngọn roi quất thẳng vào cánh tay ta, đau rát tận tâm can.
"Thiếu gia!" Ta cười nói.
"Số bạc kia e là khó tìm lại được rồi, vừa rồi nô tỳ thấy con ngựa đã nuốt chửng nó vào bụng."
Gã thiếu gia biến sắc, vội vàng đi tìm thú y.
Trương què sa sầm mặt mày kéo ta ra bên bể nước, giúp ta rửa vết thương.
Ta nhìn thấy tay hắn đang run rẩy.
4.
Đêm Trung thu, hạ nhân trong phủ chia nhau bánh trung thu.
Người quản sự cố tình không đưa cho Trương què, bảo rằng đưa cho hắn chỉ tổ lãng phí.
Ta bẻ đôi bánh của mình rồi đưa cho hắn.
Hắn không nhận, ta liền đặt lên ngưỡng cửa chỗ hắn.
Trăng rất tròn, một người trong cửa, một người ngoài cửa, lặng lẽ ăn.
Ăn xong, hắn nói: "Sau này đừng làm vậy nữa."
Ta cười đáp: "Ta thích là được."
5.
Mùa đông năm ấy, Hầu phủ bị trộm viếng thăm.
Quản gia cho người lục soát phòng hạ nhân, tìm thấy một cái tay nải dưới giường Trương què, bên trong đựng trâm vàng của phu nhân.
Trương què bị ấn xuống đất, một lời cũng không biện bạch.
Ta xông vào phòng quản sự: "Ta đã tận mắt thấy, là Lý Tứ ở phòng bếp giấu đó. Hắn trèo tường ra ngoài đánh bạc, rồi bỏ nhầm tay nải vào phòng người khác."
"
Thực ra ta đâu có thấy, nhưng ta biết Lý Tứ m.á.u mê cờ bạc, hôm kia vừa thua sạch tiền.
Lý Tứ bị gọi đến, vì chột dạ nên đã khai nhận hết thảy.
Đêm đó, Trương què lần đầu tiên chủ động tìm ta.
"Vì sao lại giúp ta?" Hắn hỏi.
"Vì ngươi không phải kẻ trộm." Ta đáp.
"Nếu ngươi thực sự muốn trộm, ngươi sẽ không chọn thứ dễ thấy như trâm vàng, mà là lấy bạc phiếu ở phòng kế toán rồi."
Hắn cười, đây là lần đầu tiên ta thấy hắn cười.
Kể từ sau vụ án oan đó, cách Trương què đối đãi với ta dường như đã khác.
Trước đây toàn là ta chủ động đưa cơm.
Giờ đây thi thoảng, hắn lại giấu trong ngực một củ khoai nướng thơm phức, tranh thủ lúc không có người liền dúi cho ta.
Hắn vẫn chẳng nói một lời, nhưng lớp băng giá trong ánh mắt đã bắt đầu nứt ra.
Khi cây đa cổ thụ bên chuồng ngựa bắt đầu đâm chồi, ta vô tình nghe thấy tùy tùng của Thế tử bàn tán rằng tình hình phương Bắc đang trở nên căng thẳng.
Triều đình đang bí mật tìm kiếm những cựu binh biên giới đã giải ngũ vì bị thương nhiều năm trước.
Ta để tâm vào chuyện này, buổi tối lúc giúp hắn vá áo, liền vờ như vô tình nhắc tới:
"Nghe nói phương Bắc không yên ổn, triều đình dường như đang tìm lại những người từng ra trận năm xưa."
Bàn tay đang giúp ta xỏ kim của hắn khựng lại, chỉ hừ một tiếng.
Một lúc lâu sau, hắn mới thấp giọng: "Chuyện này, bớt nghe ngóng lại đi."
6.
Mùa hè, Hầu phủ mở tiệc, xe ngựa qua lại tấp nập.
Một thương khách say rượu khiến ngựa hoảng sợ, con vật đ.i.ê.n cuồng chạy loạn trước cửa phủ.
Sắp đâm sầm vào tiểu thiếu gia đang chạy ra nhặt bóng.
Mọi người xung quanh đều sợ đến mất vía.
Chỉ thấy một bóng người xám xịt lao tới, chính là Trương què.
Động tác của hắn rất nhanh, chẳng giống một kẻ chân thọt, mà giống một con báo vồ mồi.
Hắn túm chặt lấy dây cương, mượn đà lộn người, đè toàn bộ sức nặng lên cổ ngựa.
Dùng chút khéo léo, hắn đè ngã con ngựa đ.i.ê.n xuống đất, bảo vệ được tiểu thiếu gia đang sợ hãi đến ngây người.
Tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt.
Hắn đứng dậy, lặng lẽ phủi bụi trên người, chân lại càng đi tập tễnh hơn trước.
Khách khứa chưa hết kinh hoàng đều không tiếc lời tán thưởng.
Lão Hầu gia nhìn hắn sâu xa, ban thưởng hai mươi lượng bạc.
Đêm đó, hắn đặt số bạc kia lên bệ cửa sổ của ta.
"Cho nàng."
"
"Mua lấy vài thứ nàng thích đi."
Ta không nhận bạc, nhìn vào cái chân hơi khập khiễng của hắn: "Chân của chàng... có phải cũng bị thương thế này không?"
Hắn im lặng thật lâu.
"Không phải." Hắn nhìn về phía phương Bắc.
"Là bị phục kích, vì cứu một người, nên bị ngựa đè trúng."
7.
Chớm thu.
Tin tức chiến sự biên giới thất bại bắt đầu râm ran truyền về.
Bầu không khí trong phủ có chút áp lực.
Trương què lại càng trầm mặc hơn, thường xuyên nhìn về phương Bắc đến thẫn thờ.
Đôi khi vào ban đêm, ta có thể nghe thấy tiếng ho từ phòng hắn vọng ra.
Vết thương cũ h ành h ạ hắn mỗi khi thời tiết ẩm ướt.
Ta hái vài lá tỳ bà cùng cát cánh, sắc thành cao, đặt trước cửa nhà hắn.
Ngày hôm sau, ta thấy trước cửa có thêm một bó củi nhỏ.
Được chẻ ngay ngắn, thẳng tắp.
Kích thước y hệt thứ ta vẫn hay dùng.
Giữa chúng ta, hình như chẳng cần nói lời nào nữa.
8.
Cuối năm, Hầu gia phụng mệnh đốc thúc vận chuyển quân lương, Thế tử cũng đi theo cùng.
Khi chọn tùy tùng, quản sự vốn dĩ không chọn Trương què.
Thế tử bỗng nhiên lên tiếng: "Dẫn hắn theo đi, hắn hiểu về ngựa, biết đâu trên đường lại có ích."
Đêm trước khi lên đường, Trương què gọi ta ra sau chuồng ngựa, đưa cho ta một cái bọc vải nhỏ.
"Giúp ta giữ lấy. Nếu ta... không về được, nàng hãy dùng nó chuộc thân, số đó đủ cho nàng sống yên ổn."
Ta nhận lấy bọc vải, chẳng buồn hỏi bên trong là thứ gì.
Chỉ thấy lòng dạ trĩu nặng.
"Chàng nhất định sẽ trở về, chàng vẫn còn nợ ta một thứ."
Hắn ngẩn người: "Thứ gì?"
"Chàng đã hứa dạy ta nhận mặt chữ, quên rồi sao?" Ta nhìn hắn.
"Ngay cả tên của chàng viết thế nào, ta còn chẳng hay."
Hắn nhìn ta, ánh mắt đan xen phức tạp, cuối cùng gật đầu: "Được, chờ ta trở về."