[23]
Lần này, nhiệm vụ của tôi thực sự đã hoàn thành.
Tôi bình ổn lại cảm xúc, sau đó đứng dậy vươn vai một cái.
Kỳ Tuyên trông cũng có vẻ vừa mới lấy lại bình tĩnh. Nhìn thấy khí chất hoàn toàn đổi khác của cậu so với trước kia, trong lòng tôi cuối cùng cũng dâng lên niềm tự hào của một kẻ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ*.
Tôi vỗ vỗ vai cậu, nhẹ nhõm nói:「 Thế nhé, không có việc gì thì tôi về đây, hẹn gặp lại vào học kỳ sau nha. 」
Khi vừa quay người định đi, Kỳ Tuyên đột ngột kéo tay tôi lại, lôi tôi vào lòng.
Cậu ôm chặt lấy tôi, vùi đầu vào cổ tôi, dùng tông giọng mềm mỏng để đe dọa:「 Cậu đừng động đậy, cậu mà còn nhúc nhích là tôi đi chết ngay lập tức đấy. 」
「 Lôi cả cậu đi cùng luôn. 」
Tôi:「 ? 」
Tôi còn chưa kịp phản bác thì đã bị cậu đẩy ngã xuống giường.
Nụ hôn của cậu ấy rơi xuống, từ trán đến sống mũi, cuối cùng hạ dần về phía môi tôi.
Tôi khó khăn lắm mới rút được tay ra, chẳng nể nang gì mà bịt chặt miệng cậu lại.
Ánh mắt Kỳ Tuyên nghiêm túc nhìn tôi, trong mắt cậu như có một ngọn lửa đang bùng cháy, khiến hai gò má tôi cũng bắt đầu nóng bừng lên.
Tôi nhìn vào mắt cậu, không nhịn được mà nhướng mày: 「 Tôi bảo này Kỳ Tuyên, không phải cậu thích tôi rồi đấy chứ? 」
Tôi dùng chút sức đẩy đối phương ra, Kỳ Tuyên thuận thế buông tôi ra nhưng lại phóng khoáng gật đầu thừa nhận:「 Phải, chuyện này cũng chẳng có gì lạ mà. 」
Tôi nghĩ bụng đúng là không có gì lạ, nhưng việc cậu nói ra một cách thản nhiên như vậy vẫn khiến tôi không kìm được chút thẹn thùng.
Tôi đứng dậy khỏi giường, tạo thành tư thế một người đứng một người ngồi với Kỳ Tuyên.
Cậu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt trong trẻo, chẳng hiểu sao trông giống như một loài chó lớn, khiến tôi nảy sinh h*m m**n được xoa đầu cậu một cái.
Hiếm khi thấy cậu ngoan ngoãn như vậy, cậu nhìn tôi khẽ hỏi:「 Thẩm Nam, tôi thích cậu. 」
「 Cậu có đồng ý ở bên tôi không? 」
Tôi chăm chú nhìn vào mắt cậu, trong phút chốc nhớ lại rất nhiều chuyện—— sự gặp gỡ đầy sai sót giữa hai chúng tôi, rồi đến những lần đối đầu gay gắt.
Tôi đã dõi theo Kỳ Tuyên suốt cả quãng đường, chứng kiến bí mật của cậu ấy, từng đố kỵ với tài năng của cậu, và càng nhiều lần đắm chìm trong những bước nhảy của cậu.
Giờ đây mọi chuyện cuối cùng cũng đã an bài, nhưng đột nhiên trong lòng tôi lại dâng lên sự không cam tâm còn lớn hơn thế.
Tôi nhìn cậu rồi mỉm cười, mang theo vài phần khiêu khích nói:
「 Kỳ Tuyên, cậu biết không? Cả đời này tôi ghét nhất là thiên tài, đặc biệt là kiểu người như cậu, sở hữu thiên phú mà tôi không có ngay trong lĩnh vực mà tôi hằng yêu say đắm. Chỉ cần nghĩ đến thôi là tôi đã thấy bực mình đến phát điên. 」
Kỳ Tuyên không hề sốt ruột, cậu vẫn giữ nụ cười, lặng lẽ nhìn tôi.
「 Nhưng tôi cũng rất vui vì cậu đã không lãng phí tài năng đó. Tôi biết cậu có thể làm tốt hơn nữa, chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở đây. 」
Tôi cúi người xuống để tầm mắt mình ngang hàng với cậu ấy, nói bằng sự bướng bỉnh và kiên định:
「 Thế nên Kỳ Tuyên, đợi đến ngày cậu có thể đưa tôi đi ngắm nhìn những phong cảnh mà tôi không thể nhìn thấy, tôi sẽ đồng ý với cậu. 」
「 Nếu lúc đó cậu vẫn còn muốn ở bên tôi. 」
Tôi ngưỡng mộ thiên phú, chưa bao giờ là vì thiên phú có thể khiến mọi việc trở nên dễ dàng hơn.
Chẳng có thành công của bất kỳ ai là dễ dàng cả, kể cả thiên tài cũng không ngoại lệ.
Thứ tôi ngưỡng mộ chính là cái ngưỡng giới hạn cao ngút ngàn mà một thiên tài có thể chạm tới.
Thứ tôi ghét chính là bản thân đã sớm nhận ra giới hạn của chính mình.
Cho nên, nếu có thể, tôi càng hy vọng Kỳ Tuyên có thể tiến xa hơn mà không có bất kỳ sự vướng bận trở ngại nào.
Giống như một sự gửi gắm, trong lĩnh vực mà tôi yêu mến này, tôi muốn được nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn.
Cho dù kết quả là tôi vĩnh viễn không thể đuổi kịp cậu ấy, nhưng tôi vẫn có thể là người đầu tiên dưới khán đài dành cho cậu những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất.
Kỳ Tuyên lặng lẽ nhìn tôi, hồi lâu sau, cậu gật đầu:
「 Được. 」
Tôi mỉm cười, đứng thẳng người dậy, đưa tay về phía cậu, tinh quái nói:「 Vậy nên bây giờ, tranh thủ lúc mẹ tôi không có nhà, cậu đi cùng tôi về vứt hết đồ đạc của gã bạn trai kia của bà ấy ra ngoài đi. 」
「 Tôi đã nhịn gã lâu lắm rồi! 」
-----
(*) Cụm từ gốc là 功成身退 (Gōng chéng shēn tuì/Công thành thân thoái): Một thành ngữ Trung Quốc, chỉ việc rút lui, từ quan hoặc nghỉ ngơi sau khi đã lập được công lao, sự nghiệp thành công.
Nguồn gốc nổi tiếng nhất của thành ngữ này xuất phát từ cuốn Đạo Đức Kinh của Lão Tử, chương 9: "Công thành thân thoái, thiên chi đạo dã" (Nghĩa là: Công thành danh toại rồi rút lui, đó mới là đạo của tự nhiên). Một ví dụ điển hình trong lịch sử Trung Hoa là Phạm Lãi, người đã giúp Việt vương Câu Tiễn đánh bại nước Ngô, nhưng sau đó chọn cách rời bỏ quan trường, mai danh ẩn tích để giữ tính mạng và sự bình yên.
... ... ...
[24]
Kỳ Tuyên cùng tôi quay về nhà.
Trên đường đi, tôi kể cho cậu ấy nghe chuyện Chu Kiến đã quấy rối mình ra sao.
Thế nên khi chúng tôi vừa về đến nhà, tình cờ bắt gặp Chu Kiến đang chuẩn bị ra cửa, Kỳ Tuyên chẳng nói chẳng rằng, chỉ dùng hai chiêu đã vật ngã gã xuống đất, rồi giẫm lên lưng gã, gằn giọng đe dọa:「 Chính ông là kẻ đã động chân động tay với vợ tôi đúng không? 」
Chu Kiến - một gã đàn ông trung niên lười vận động thì làm sao đánh lại được Kỳ Tuyên?
Kỳ Tuyên mới chỉ đe dọa vài câu, gã đã lập tức lồm cồm bò dậy chạy mất dạng, đến chuyện báo cảnh sát cũng chẳng dám.
Tôi và Kỳ Tuyên bước vào nhà, khoan khoái vứt hết đồ đạc của Chu Kiến ra ngoài.
Kỳ Tuyên nhìn đống đồ, hơi lo lắng hỏi tôi:「 Phía dì liệu có vấn đề gì không? 」
Tôi cười khẩy, rút điện thoại ra gọi cho mẹ mình, bảo rằng tôi đã đánh đuổi Chu Kiến đi rồi.
Mẹ tôi nghe xong chỉ để lại một câu "Con giỏi lắm" rồi cúp máy.
Trước khi cuộc gọi kết thúc, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng mẹ của Kỳ Tuyên đang gào thét ở đầu dây bên kia:
「 Hy sinh thì có gì sai chứ?! Tình yêu chính là phải biết hy sinh bản thân mình! 」
... ... ...
[25]
Học kỳ sau khai giảng, Kỳ Tuyên đã chuyển khoa, bắt đầu chuyên tâm luyện tập vũ đạo.
Năm tốt nghiệp Đại học, người của Nhà hát Vũ đạo Thủ đô đã tìm đến cậu, tôi là người đã ở bên cạnh khi cậu ấy đặt bút ký vào hợp đồng nhậm chức.
Tối hôm đó, tôi đã mơ một giấc mơ.
Trong mơ, một cô gái có ngoại hình giống hệt tôi đang mỉm cười tiến về phía mình.
Hai chúng tôi đứng đối mặt nhau, tôi nghe thấy cô ấy vui vẻ nói:「 Chúc mừng bạn nhé, đã hoàn thành nhiệm vụ một cách thuận lợi, giữ được mạng sống của chính mình! 」
Tôi ngẩn người một lát, bấy giờ mới nhớ ra cái hệ thống thần kỳ từ hai năm trước, không nén nổi mà trợn tròn mắt.
「 Bạn là hệ thống sao? Bạn mô phỏng theo dáng vẻ của tôi? 」
Cô gái mỉm cười lắc đầu, giải thích với tôi:「 Không phải đâu, tôi vốn dĩ trông như thế này. Nếu nhất định phải nói rõ ràng... thì có lẽ tôi chính là tiền kiếp của bạn? 」
Lúc này tôi thực sự có chút mờ mịt, nhìn cô ấy mà não bộ không kịp xử lý thông tin.
Cô gái không hề vội vã, giọng nói dịu dàng giải thích cho tôi mọi chuyện.
Nói một cách đơn giản, chính là cô ấy đã chết, nhưng lại không chết hoàn toàn, mà đi vào một trung tâm hệ thống, xuyên qua các thế giới để làm thuê.
Tôi bảo cô ấy không cần giới thiệu thêm nữa, mấy tình tiết này trong truyện hệ thống người ta viết đến phát chán rồi.
「 Vậy chẳng lẽ bạn phải là tôi ở thế giới song song hay gì đó sao? Tại sao lại nói là tiền kiếp? 」
Nếu là tiền kiếp, điều đó có nghĩa là hai chúng tôi về bản chất là cùng một người, theo lý mà nói thì không nên tồn tại cùng một lúc mới phải.
Cô gái mỉm cười, giải thích một cách đầy thản nhiên:「 Chính xác mà nói thì trước kia là tiền kiếp, nhưng kể từ khoảnh khắc bạn ôm lấy Kỳ Tuyên trên sân thượng, chúng ta đã trở nên khác biệt. 」
Cô ấy kể cho tôi nghe rằng, vốn dĩ ở thế giới của cô ấy cũng có một Kỳ Tuyên.
Chỉ là khác với chúng tôi, lúc nhỏ cô ấy từng có một lần gặp gỡ Kỳ Tuyên, nên đã luôn thầm yêu cậu ấy.
Ngoại trừ chi tiết nhỏ này ra, quỹ đạo cuộc sống của họ hoàn toàn giống hệt chúng tôi, có tính cách giống nhau, và cũng có những nỗi phiền muộn y như vậy.
Chỉ là Kỳ Tuyên ở thế giới đó đã nhảy lầu thành công.
Nhưng cậu ấy không chết, mà giống như cái cách tôi từng dọa Kỳ Tuyên của mình vậy, cậu ấy được cứu sống nhưng lại bị gãy một chân, phải lắp chân giả.
Kỳ Tuyên ở thế giới đó đã vĩnh viễn mất đi cơ hội được múa.
"Tôi" ở thế giới đó không có hệ thống, cũng không có đủ dũng khí để kéo cậu ấy lại.
Thế nên về sau, Kỳ Tuyên ở thế giới đó đã tự sát thành công.
Còn mẹ của "tôi" thì thua cuộc trước một gã đàn ông, đến một thi thể toàn vẹn cũng không giữ nổi.
"Tôi" đột ngột mất đi tất cả, không chịu nổi cú sốc nên cũng đã tự kết liễu cuộc đời mình.
Sau đó "tôi" gia nhập vào hệ thống này, rồi phát hiện ra một thế giới có quỹ đạo hoàn toàn giống hệt mình—— chính là tôi hiện tại.
Vì vậy "tôi" quyết định bù đắp những hối tiếc đó, và đó là lý do mà hệ thống kia xuất hiện.
「 Cho nên ngay từ đầu bạn chỉ muốn cứu Kỳ Tuyên thôi, đúng không? 」
Bỗng nhiên tôi hiểu ra mọi chuyện, theo bản năng hỏi một câu.
Cô gái nở nụ cười khổ, thở dài nói:「 Phải, tôi biết bạn ở thế giới này căn bản không hề quen biết anh ấy, nhưng tôi vẫn không có cách nào đứng nhìn bi kịch ấy lặp lại trước mắt mình thêm một lần nữa. 」
... ... ...
[26]
Tôi không biết phải nói gì, chỉ có thể im lặng.
Bảo rằng lúc đầu khi bỗng dưng bị buộc chặt mạng sống với một người không quen biết mà tôi không tức giận thì chắc chắn là nói dối.
Nhưng đến tận bây giờ, nếu nói là hoàn toàn không biết ơn cái hệ thống ban đầu ấy thì tôi cũng không thốt ra lời được.
Vì vậy tôi chỉ có thể im lặng, lặng lẽ nhìn cô gái giống hệt mình kia.
「 Xin lỗi nhé, tôi biết làm vậy là rất ích kỷ, nhưng tôi vẫn muốn cảm ơn bạn, bạn dũng cảm hơn tôi. 」
「 Không cần đâu, tôi cũng là bị ép thôi. 」
Tôi rũ mắt, bất lực thở dài một tiếng.
「 Vậy giờ bạn coi như đã bù đắp được hối tiếc rồi chứ? Sắp đi đầu thai rồi sao? 」
Cô gái lắc đầu nói:「 Không, mặc dù ban đầu đúng là tôi đã cài đặt hệ thống với tâm thế muốn bù đắp hối tiếc, nhưng sau đó tôi vẫn nhận ra một điều. 」
「 Các bạn chính là các bạn, bạn không phải tôi, Kỳ Tuyên cũng không phải là Kỳ Tuyên mà tôi từng biết. Tôi chưa bao giờ thực sự cứu được anh ấy, và cũng chẳng việc gì phải tự lừa mình dối người cả. 」
Cô ấy nở một nụ cười khổ.
Tôi há miệng, cũng chẳng biết phải an ủi cô ấy thế nào cho phải.
Thế nhưng cô ấy thu lại cảm xúc rất nhanh, chỉ vài giây sau đã trở lại dáng vẻ cười hì hì, tinh quái nháy mắt với tôi.
「 Mà này, bạn không nhận ra sao? Trừ lần đầu tiên và lần cuối cùng ra, các nhiệm vụ tôi ban bố đều là 'có nguy cơ' thôi à? Thực ra bạn có mặc kệ anh ấy thì cũng chẳng sao hết! 」
Tôi:「……」
「 ? 」
Tôi nhớ lại thật kỹ, đúng là như vậy thật.
Hóa ra bấy lâu nay tôi bị cái trò chơi chữ vĩ đại của đất nước mình xoay như chong chóng à?
Tôi thực sự không muốn chấp nhận thực tế này chút nào.
Cô gái cười rạng rỡ, đến lúc này tôi mới thực sự hiểu lời cô ấy nói.
Hai chúng tôi không phải là một, chúng tôi hoàn toàn khác nhau.
Tôi làm gì mà xấu tính như cô ấy chứ!
Tôi đợi cô ấy cười xong thì lườm cho một cái, rồi hậm hực nói:「 Thế giờ bạn định tính sao? Tiếp tục làm cái... hệ thống này à? 」
Cô gái thu lại nụ cười, ánh mắt xuyên qua tôi nhìn về phía xa xăm, bên trong chứa đựng một điều gì đó mà tôi không thể hiểu nổi.
Cô ấy khẽ nói:「 Cứ tiếp tục thôi, nếu tôi đã có thể tiếp tục tồn tại dưới hình dạng này, thì biết đâu Kỳ Tuyên và mẹ tôi cũng có thể. 」
Cô ấy xua xua tay, quay người bước đi về phía phương xa mà tôi không hề hay biết.
「 Cảm ơn nhé, được gặp bạn tôi vui lắm. 」
Tách.
Một luồng ánh sáng trắng loé lên.
Tôi tỉnh giấc.
... ... ...
[27]
Hai năm qua, mẹ tôi và mẹ Kỳ Tuyên đã thiết lập một tình bạn vô cùng vi diệu.
Kỳ Tuyên gọi đó là tình bạn, nhưng tôi thấy nó giống nghiệt duyên hơn.
Tóm lại là quan điểm về tình yêu của hai bà hoàn toàn nằm ở hai thái cực đối lập.
Một bên cực kỳ tin vào tình yêu, một bên lại cực kỳ không tin.
Ban đầu hai người họ còn tử tế tìm cách "tẩy não" đối phương, về sau phát hiện ra chẳng ai thuyết phục được ai, nhìn nhau lại còn ngứa mắt, thế là quay sang đấu khẩu với nhau.
Cứ hễ mẹ Kỳ Tuyên khóc lóc đòi sống đòi chếch vì đàn ông, mẹ tôi lại mỉa mai: "Bị đá là đáng đời, tin lời đàn ông thì xui xẻo ba đời."
Còn cứ hễ mẹ tôi định đổi bạn trai mới, mẹ Kỳ Tuyên lại nói xoáy: "Đến lòng thủy chung còn không giữ được thì có còn là người không? Chắc là loài động vật thân mềm không xương sống rồi?"
Nói chung là hai bà tự cãi nhau đến mức quên cả trời đất, ngược lại còn giúp tôi và Kỳ Tuyên bớt đi khối rắc rối.
Tôi thì đương nhiên là ủng hộ nhiệt tình, còn Kỳ Tuyên thì vẫn muốn thể hiện chút lòng thành trước mặt mẹ tôi, cậu cứ nhất quyết kéo tôi đi mua quà kỷ niệm hai năm ngày hai bà quen biết nhau.
Tôi vô cùng nghi ngờ rằng cậu ấy đang muốn dùng một cách thức rất mới để chọc tức chếch cả hai bà mẹ.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn đi cùng cậu.
Hai chúng tôi ra ngoài.
Trên đường đi ngang qua một công viên, cậu đột ngột lên tiếng, giọng nói dịu dàng và rất êm tai.
「 Thẩm Nam, những năm qua tôi tự nhận thấy mình đã rất nỗ lực tiến về phía trước. 」
「 Sau này tôi vẫn sẽ kiên trì như vậy, tôi sẽ còn đi xa hơn nữa, bất kể chuyện gì cũng không thể làm tôi dừng bước. 」
Thế nhưng, cậu lại dừng bước.
Dừng lại ngay trước mặt tôi.
Kỳ Tuyên nhìn tôi, ánh mắt rõ ràng rất dịu dàng, nhưng khóe môi lại mím chặt, trông có vẻ vô cùng nghiêm túc.
Cậu nói:「 Bây giờ tôi vẫn rất muốn ở bên cậu, cậu đồng ý với tôi chứ? 」
Tôi nhìn cậu, cảm nhận rõ rệt cậu ấy đã thay đổi quá nhiều so với lúc chúng tôi mới quen nhau.
Những năm qua chúng tôi luôn đồng hành bên nhau.
Tôi tận mắt chứng kiến sự nỗ lực của Kỳ Tuyên, nhìn cậu không ngừng tiến lên, phá vỡ hết lớp giới hạn này đến lớp giới hạn khác.
Dần dần, cậu đã chạm đến một độ cao mà tôi thậm chí chẳng thể nảy sinh lòng đố kỵ được nữa.
Tôi chỉ có thể không ngừng ngước đầu lên, dù không cam tâm nhưng vẫn đầy si mê mà dõi theo cậu.
Kỳ Tuyên khi múa thực sự rất đẹp.
Và tôi rất thích cậu.
Khi tôi đang định đáp lời anh thì trong lòng bỗng vang lên một giọng nói đã từ lâu không còn nghe thấy.
Giọng nữ cơ khí lạnh lùng của hệ thống thông báo một cách vô cảm:
【Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn mỹ, loại bỏ hoàn toàn ý chí muốn chết của Kỳ Tuyên, hệ thống sẽ vĩnh viễn đóng lại sau một phút nữa.】
【Dựa trên tiêu chí phục vụ nhân văn, trước khi đóng lại, chúng tôi xin gửi đến bạn lời chúc cuối cùng.】
Giọng nói nữ máy móc được thay thế bằng một giọng nữ khác vô cùng dịu dàng.
Cô ấy nói:「 Chúc hai bạn cùng nhau già đi, bình an hạnh phúc. 」
... ... ...
[28]
Tôi bừng tỉnh, dường như cảm nhận được điều gì đó mà ngoái đầu nhìn lại phía sau.
Nơi đó trống không.
Chỉ có làn gió lướt qua tán lá, tạo nên những âm thanh xào xạc như tấu bên một bản nhạc du dương.
Lúc tôi quay đầu lại, Kỳ Tuyên đang lộ rõ vẻ căng thẳng hiếm thấy, ánh mắt dán chặt vào tôi không rời.
Tôi mỉm cười, không vội trả lời ngay.
「 Kỳ Tuyên, em nghĩ chúng ta thực sự rất may mắn. 」
Tôi nắm lấy tay anh, chầm chậm đan chặt mười ngón tay vào nhau.
「 Vì vậy, chúng ta càng phải biết trân trọng nhau thật nhiều. 」
Tôi dắt anh bước tiếp về phía trước, để làn gió mang theo tiếng nói của mình bay đi xa hơn.
「 Chúng ta sẽ cùng nhau già đi, bình an hạnh phúc. 」
「 Cảm ơn em. 」
... ... ...
(Kết thúc.)