Chương 3 - Nơi Nào Phong Cảnh Đẹp Tựa Như Tranh

Nơi Nào Phong Cảnh Đẹp Tựa Như Tranh

[13]

​Đồ tập là áo ngắn tay, tôi cúi đầu nhìn xuống khuỷu tay, quả nhiên đã bị trầy da một mảng.

Nhưng lúc này tôi không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến chuyện đó. ​Tôi vội vàng lồm cồm bò dậy, tóm lấy Kỳ Tuyên mà mắng cho một trận.

「 Tôi nói cho cậu biết, không được nhảy hồ đâu đấy, nhảy hồ xong là thi thể bị ngâm nước đến trương sình lên nhìn kinh lắm! Xấu xí buồn nôn vô cùng! 」

Vừa nói, tôi vừa rút điện thoại ra tìm kiếm hình ảnh minh họa cho cậu xem.

Kỳ Tuyên nhìn vào điện thoại của tôi, cảm giác chán ghét dường như đã bốc ra từ từng lỗ chân lông trên người cậu.

Sau một thời gian dài thực hiện các hoạt động "cứu rỗi", cơ bản tôi cũng đã nắm bắt được quy luật.

Kỳ Tuyên có gánh nặng hình tượng rất lớn.

Tóm lại, chỉ cần chết mà không đẹp, tên này chắc chắn sẽ phải cân nhắc lại.

​Tôi biết lần này cậu đã từ bỏ ý định gieo mình xuống hồ.

Vừa mới thở phào nhẹ nhõm, tôi đã cảm thấy có một lực rất mạnh túm lấy cánh tay không bị thương của mình, kéo tôi đi về phía trước.

Tôi loạng choạng một cái, buông lời phàn nàn vài câu. ​Kỳ Tuyên chẳng buồn để ý đến tôi, trực tiếp kéo tôi vào phòng y tế.

Đến lúc này tôi mới phản ứng lại là cậu ấy muốn giúp tôi xử lý vết thương, không kìm được mà lí nhí nói một câu "Cảm ơn".

Kỳ Tuyên "ừ" một tiếng, nhờ giáo viên ở phòng y tế bôi thuốc cho tôi, còn mình thì ra ngoài đợi.

Đến khi tôi bôi thuốc xong bước ra cửa, phát hiện Kỳ Tuyên không biết đã cởi áo khoác từ lúc nào, đang thong thả vắt nó trên tay, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc này tôi mới chú ý đến bên trong chiếc áo khoác thể thao của cậu hóa ra cũng mặc bộ đồ tập y hệt như tôi.

Chẳng hiểu sao, dây thần kinh của tôi như bị k*ch th*ch, nhìn bóng lưng của cậu ấy mà tôi không tự chủ được mà thốt ra:「 Kỳ Tuyên, hay là cậu chuyển sang khoa Vũ đạo đi, tôi có thể giúp cậu liên hệ với giáo viên. 」

Kỳ Tuyên quay đầu nhìn tôi, cậu nhíu mày nói:「 Tại sao tôi phải chuyển khoa? 」

「 Cậu còn hỏi tại sao á! 」Tôi hơi nôn nóng tiến lên một bước,「 Cậu rất có thiên phú, cậu biết mà, cậu có thiên phú hơn bất kỳ ai ở ngôi trường này! 」

「 Cậu mà không khiêu vũ thì đúng là phí của trời! Tại sao lại phải đi học cái chuyên ngành căn bản không phù hợp với mình chút nào?! 」

Kỳ Tuyên bắt đầu hơi mất kiên nhẫn. Cậubực dọc dời tầm mắt đi, lạnh lùng nói:「 Ai nói với cậu có thiên phú thì bắt buộc phải khiêu vũ? 」

「 Không thích, không muốn khiêu vũ, cả đời này tôi cũng sẽ không khiêu vũ nữa. 」

Tôi bị cậu ấy quát đến mức đứng sững tại chỗ, một nỗi uất ức không thể diễn tả bằng lời đột nhiên dâng trào.

Thứ mà tôi khao khát đến thế mà không có được, vậy mà Kỳ Tuyên lại có thể nói phủ định là phủ định ngay.

Dựa vào cái gì chứ?

「 Dựa vào cái gì mà cậu không khiêu vũ nữa?! 」

Cảm giác đố kỵ bấy lâu nay bị tôi kìm nén bỗng chốc lan tỏa không kiểm soát.

Tôi cảm thấy sống mũi cay cay, không nhịn được mà cúi đầu, nghẹn ngào thấp giọng nói:「 Tôi thích khiêu vũ, từ khi còn rất nhỏ tôi đã bắt đầu tập múa rồi, thậm chí có một thời gian tôi đã từng nghĩ mình có lẽ sẽ trở thành diễn viên múa giỏi nhất Trung Hoa, có thể đứng trên sân khấu thế giới và được tất cả mọi người yêu mến. 」

「 Nhưng năm tốt nghiệp Tiểu học, cô bạn học múa cùng tôi đã thi đỗ vào trường trung học trực thuộc Học viện Vũ đạo Thủ đô, còn tôi thì thậm chí đến tư cách đi thi cũng không có. 」

「 Lúc đó tôi bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ mình không thể trở thành người giỏi giang như trong tưởng tượng được. 」

​Tôi sụt sịt mũi, dù không khóc ra tiếng nhưng đoán chừng mắt cũng đã đỏ hoe rồi, ​bởi vì khi ngẩng đầu lên, tôi thấy Kỳ Tuyên lộ ra vẻ mặt có chút bối rối nhìn mình.

Nhưng tôi không quan tâm, vẫn tự mình nói tiếp:,「 Dù vậy, tôi vẫn nỗ lực kiên trì đến tận bây giờ. Cho dù với năng lực của mình, tôi không thi đỗ vào các học viện múa chuyên nghiệp, nhưng tôi vẫn muốn nỗ lực một chút. 」

「 Ngay cả sau này chỉ có thể làm một giáo viên dạy múa, không vào được đoàn múa, cũng không bước lên được những sân khấu lớn hơn, tôi cũng không muốn từ bỏ việc khiêu vũ. 」

​Tôi nhìn vào mắt Kỳ Tuyên, bướng bỉnh nhìn thẳng.

「 Kỳ Tuyên, cậu có biết tôi đố kỵ với cậu đến mức nào không? 」

Tôi nghĩ đến buổi biểu diễn đã khiến mình kinh ngạc đến lặng người hôm đó.

「 Cậu sở hữu thứ mà tôi hằng mơ ước, hơn nữa cậu còn làm điều đó rất tốt. 」

Tôi nghĩ đến nụ cười cuối cùng của Kỳ Tuyên hôm ấy, một nụ cười mang theo chút buồn bã nhưng lại rất hạnh phúc.

「 Rõ ràng không phải cậu không thích khiêu vũ, dựa vào cái gì mà cậu lại từ bỏ nó dễ dàng như vậy?! 」

... ... ...

[14]

Thuận theo cảm xúc, có lẽ hơi không đúng lúc nhưng tôi đã trút hết tất cả những gì mình muốn nói ra một mạch.

Kỳ Tuyên im lặng hồi lâu không đáp lại, chỉ có ánh mắt cậu là ngày càng trở nên sâu thẳm hơn.

Hồi lâu sau, cậu ấy mới ra vẻ bất lực vò tóc, khẽ thở dài:「 Cậu vốn chẳng hiểu gì về tôi. 」

Ngẫm nghĩ một chút, rồi tôi thản nhiên gật đầu thừa nhận.

Đúng thật, tôi chẳng hiểu gì về cậu.

Việc tôi và cậu ấy có sự giao thoa như thế này hoàn toàn là vì cái hệ thống kỳ quái kia.

Kéo Kỳ Tuyên từ sân thượng xuống cũng vậy; giúp cậu né tránh con dao đánh lén cũng thế; thậm chí cả việc thấy cậu khiêu vũ, phát hiện ra bí mật của cậu, tất cả đều chỉ vì chỉ thị của hệ thống mà thôi.

Nhưng dù là vậy, một vũ công có thực sự yêu thích bộ môn khiêu vũ này hay không, tôi tự tin mình vẫn có thể nhìn ra được.

Những động tác thiếu vắng tình cảm, dù có hoàn hảo đến đâu cũng chỉ là một cái khuôn mẫu đẹp đẽ mà thôi.

Điệu múa của Kỳ Tuyên chứa đựng cảm xúc, thế nên tôi không tin cậu ấy giống như những gì mình nói - rằng không thích, không muốn khiêu vũ.

Đột nhiên, tôi nảy ra một sự thôi thúc không thể kiềm chế. Sự thôi thúc này khiến tôi chẳng muốn suy xét gì nữa, chỉ muốn túm lấy Kỳ Tuyên, bắt cậu ấy múa lại một lần nữa.

Thế là tôi lao lên túm chặt lấy cậu.

「 Kỳ Tuyên, tôi không cần biết lý do tại sao cậu từ bỏ khiêu vũ, nhưng tôi muốn cậu múa lại một lần nữa. 」

「 Chỉ múa lần cuối cùng thôi, ở trước mặt mọi người. Nếu nhảy xong mà cậu vẫn muốn từ bỏ, vậy thì tôi sẽ không quản nữa! 」

Khựng lại một chút, rồi tôi đánh liều bồi thêm một câu:「 Cậu có nhảy lầu tôi cũng không quản luôn! 」

Kỳ Tuyên:「……」

Trông cậu ấy có vẻ khá cạn lời, định mở miệng từ chối, thế là tôi liền giả vờ khóc để đe dọa.

Quả nhiên, Kỳ Tuyên hoàn toàn không có cách nào đối phó với tiếng khóc của tôi.

Mắt thấy nắm đấm của cậu ấy mở ra rồi lại siếtchặt, siết chặt rồi lại mở ra, cuối cùng hậm hực vung tay một cái, có đôi chút buông xuôi, nói:「 Múa thì được thôi, nhưng cậu định bắt tôi nhảy ở đâu? Giữa sân vận động à? 」

Chỉ cần chắc chắn cậu đã đồng ý là được, tôi nở nụ cười đầy thần bí với cậu, tự tin tràn trề nói:

「 Sơn nhân tự có diệu kế. 」

Kỳ Tuyên chẳng nể nang gì mà đảo mắt nhìn tôi, trông có vẻ là chẳng muốn nói chuyện với tôi nữa rồi.

Đã hạ quyết tâm, tôi chuẩn bị hành động ngay lập tức.

​Trước khi đi, đột nhiên tôi nhớ ra, ngoắt đầu lại, chỉ tay vào Kỳ Tuyên đe dọa:「 Trước khi làm xong việc đã hứa với tôi, cậu không được phép đi tìm cái chết đâu đấy. Nếu không tôi có đuổi theo đến tận hũ tro cốt cũng sẽ không buông tha cho cậu đâu! 」

Kỳ Tuyên:「……」

Cậu ôm trán, thở dài thườn thượt, bất lực xua xua tay với tôi.

「 Lạy cậu, lăn giùm đi. 」

... ... ...

[15]

​Tôi quyết định thuyết phục giáo viên để Kỳ Tuyên tham gia buổi biểu diễn báo cáo cuối kỳ của chúng tôi.

​Buổi biểu diễn báo cáo cuối kỳ của khoa Vũ đạo vốn dĩ có thể coi như một đêm nhạc hội quy mô nhỏ, thường sẽ kết hợp thêm với bên khoa Nhạc, sinh viên các khoa khác cũng thường xuyên tới xem.

Loại hoạt động kiểu này thêm một Kỳ Tuyên vào sẽ không bị lạc quẻ, hơn nữa số lượng người tham gia đông đảo và chuyên nghiệp, cũng sẽ không có chuyện người ta không xem hiểu mà buông lời chế giễu bừa bãi.

Tôi vừa đi vừa tính toán, vấn đề còn lại duy nhất là làm sao để giáo viên đồng ý.

​Dù sao thì…… danh tiếng của Kỳ Tuyên trong trường chúng tôi không được tốt cho lắm, phía giáo viên mới là chuyện rắc rối hơn cả.

Cân nhắc hết vài ngày, cuối cùng tôi vẫn quyết định để Kỳ Tuyên dùng thực lực để chứng minh, thế là tôi sống chết kéo bằng được đương sự - người đang chuẩn bị ra khỏi cổng trường để đi đánh nhau - quay lại.

Kỳ Tuyên bị tôi ngăn cản việc đánh nhau liên tiếp mấy lần.
​Tôi cảm thấy ánh mắt cậu ấy nhìn tôi tỏa ra một sự điên cuồng kiểu: "Nếu cậu còn không cho tôi đánh người khác thì cậu vào đây mà đánh với tôi này".

Tôi hoàn toàn không sợ, nếu tên này đánh tôi thật thì lại càng hay, tôi sẽ ăn vạ ngay lập tức cho đến khi Kỳ Tuyên phải quỳ xuống gọi tôi là bố thì thôi.

Cứ như vậy, Kỳ Tuyên bị tôi ép buộc đi luyện múa.

Cậu ấy không cho tôi quay video thì tôi quay lén.

Cuối cùng, dù chỉ là vài đoạn rời rạc nhưng vẫn có thể nhìn ra được sự ưu tú của cậu.

Càng xem mấy đoạn video đó thì tôi lại càng thấy tức giận.

Cuối cùng tôi cũng chẳng thèm dốc sức tập luyện một cách mù quáng nữa, trực tiếp cầm mấy đoạn video cắt ghép đó lao thẳng vào văn phòng giáo viên, ấn cô ấy xuống ghế bắt phải xem cho bằng hết.

Cô giáo của tôi xem xong, liền gọi thêm các giáo viên khác trong văn phòng đến.

Các giáo viên khác xem xong, lại gọi tiếp chủ nhiệm khoa của chúng tôi tới.

Đến khi thầy chủ nhiệm khoa cũng xem xong, tất cả mọi người đều há hốc mồm, toàn bộ chìm vào sự nghi ngờ bản thân sâu sắc.

Tôi đứng bên cạnh nở một nụ cười nhẹ nhàng và bình thản, chẳng hiểu sao trong lòng lại thấy có chút đắc ý nhỏ nhoi, phải cố gắng lắm mới không để mình bật cười thành tiếng.

Chủ nhiệm khoa đứng bật dậy, rút điện thoại ra, lẩm bẩm:「 Khoa Luật là lão Lý quản lý đúng không? Bảo ôngta nhả người ra! Ngay bây giờ! Lập tức! Khẩn trương! 」

Bên cạnh có giáo viên hơi bình tĩnh hơn vội vàng giữ lấy thầy chủ nhiệm đang kích động lại.

Tôi đứng một bên, lựa lời nói qua về tình hình của Kỳ Tuyên cũng như ý tưởng của mình.

Thầy chủ nhiệm vừa nghe Kỳ Tuyên bảo không múa nữa, sợ tới mức chân mày suýt bay ra khỏi mặt.

​Thầy "xoẹt" một cái đứng phắt dậy, túm lấy vai tôi rồi lắc lấy lắc để.

「​ Không được! Tuyệt đối không được! Em gọi cậu ta đến đây cho thầy, thầy sẽ đích thân nói chuyện với cậu ta! 」

Tôi bị thầy chủ nhiệm lắc cho hoa mắt chóng mặt, khó khăn lắm mới dưới sự yểm trợ của cô giáo mà trốn thoát ra ngoài được.

Thừa dịp hỗn loạn, tôi vội vàng chạy khỏi văn phòng, lúc đi xuống đến cầu thang rồi mà vẫn còn nghe loáng thoáng tiếng gầm thét "Tuyệt đối không được" của thầy chủ nhiệm.

... ... ...

[16]

Tôi liên lạc với Kỳ Tuyên rồi kể lại mọi chuyện cho cậu ấy nghe.

​Kỳ Tuyên hoàn toàn không hay biết việc tôi đã quay lén cậu từ bao giờ, thế nên đã nảy sinh một sự nghi ngờ bản thân sâu sắc.

Tôi mỉm cười đắc ý, cùng cậu ấy đi tới văn phòng của chủ nhiệm khoa.

Tôi không vào trong mà đứng ở hành lang đợi cậu nói chuyện với thầy chủ nhiệm.

Đợi Kỳ Tuyên ra ngoài, tôi ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, mỉm cười hỏi:「 Thầy chủ nhiệm nói sao? 」

「​ Thầy bảo tôi tham gia buổi biểu diễn cuối kỳ, diễn tiết mục kết màn. 」Vẻ mặt cậu ấy có chút kỳ lạ,「 Đây là lần đầu tiên tôi đến văn phòng giáo viên mà không phải vì bị mắng, cảm giác có chút là lạ. 」

Tôi thực sự không nhịn được nữa, bật cười.

Tin tức Kỳ Tuyên sẽ tham gia buổi biểu diễn cuối kỳ nhanh chóng được lan truyền ra ngoài.

Cả khoa, không, cả trường đều rơi vào trạng thái chấn động.

Xung quanh lập tức bắt đầu xuất hiện đủ loại lời ra tiếng vào.

Trên diễn đàn trường cũng tràn ngập những lời chế nhạo nhắm vào Kỳ Tuyên.

​Cậu bạn học ngồi cạnh tôi nhỏ giọng lầm bầm:「 Kỳ Tuyên điên rồi à? Cậu ta đang chơi một kiểu rất mới, gọi là 'vứt sạch hết thể diện' đấy hả? 」

Hừ, cái tính nóng nảy của tôi vừa nghe thấy thế là không nhịn nổi nữa.

​Tôi "bạch" một cái gác chân lên thanh xà, nhìn cậu ta bằng ánh mắt âm hiểm, cười nói:「 Kỳ Tuyên dù có quấn cái bao tải lên người để nhảy 'Little Apple' thì cũng chẳng mất mặt đâu, dù sao người ta cũng có cái mã đẹp trai. 」

Tôi nhìn quét qua cậu bạn vừa chế giễu bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Cậu ta đỏ bừng mặt, hậm hực lườm tôi một cái rồi bỏ đi.

Ngày diễn ra buổi biểu diễn cuối kỳ, nhà hát lớn đón tiếp lượng người đông gấp mấy lần mọi năm, tất cả đều nhắm vào Kỳ Tuyên mà tới.

Tôi xem trên diễn đàn trường, ngoại trừ một vài "fan chân chính" của Kỳ Tuyên, phần lớn những người còn lại đều tỏ thái độ cười nhạo cậu ấy.

Tôi dùng tài khoản phụ tranh luận một trận nảy lửa với bọn họ, cuối cùng thành công giành được danh hiệu "Fan cuồng số một của Kỳ Tuyên".

Lúc bấy giờ Kỳ Tuyên đang cùng tôi bí mật luyện tập trong lớp học.

Nhìn thấy điện thoại của tôi, cậu nửa cười nửa không:「 Fan cuồng? 」

Tôi giơ nắm đấm với cậu đe dọa:「 Phải vả mặt bọn họ thật mạnh cho tôi! 」

​Buổi biểu diễn cuối kỳ năm nay, nhờ có sự góp mặt đầy bất ngờ của Kỳ Tuyên mà không khí đã đạt đến đỉnh điểm cao nhất từ trước đến nay.

Những tiết mục phía trước chúng tôi lần lượt kết thúc một cách thuận lợi.

Đến khi Kỳ Tuyên bước ra sân khấu, cả khán đài lập tức xôn xao, rồi lại đột ngột im bặt ngay khoảnh khắc ánh đèn sân khấu rọi xuống.

​Hôm nay Kỳ Tuyên đã làm tóc, thay trang phục.

Cậu ấy hoàn toàn khác hẳn với bất kỳ lần nào tôi từng thấy trước đây.

​Đứng trên sân khấu, cậu không còn bận tâm đến bất cứ điều gì khác, dường như cả con người cậu ấy đã hòa làm một với vũ điệu, uyển chuyển nhảy múa theo điệu nhạc.

Cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu ra, thực lực trước đây của Kỳ Tuyên căn bản vẫn chưa được bộc lộ hết.

​Những kẻ thiên tài đáng ghét này luôn không ngừng phá vỡ nhận thức của những "người phàm" chúng ta về khái niệm "tốt nhất".

Cậu bạn từng chế giễu Kỳ Tuyên lúc trước đang ngồi ngay cạnh tôi. ​Cậu ta há hốc mồm nhìn lên sân khấu, thẫn thờ vỗ vai tôi.

「 Trời ạ, cái quỷ gì thế này, Kỳ Tuyên đỉnh vậy sao? 」

Tôi "ừ" một tiếng, ánh mắt dán chặt lên sân khấu, căn bản không thể rời khỏi người Kỳ Tuyên dù chỉ một giây.

Kỳ Tuyên khi khiêu vũ thực sự rất rực rỡ.

Động tác của cậu ấy có thể khiến thế giới trở nên tĩnh lặng, bóng hình của cậu có thể thu hút mọi ánh nhìn.

Dù là người yêu thích, kẻ ghét bỏ, người trong nghề hay kẻ ngoại đạo, ngay khoảnh khắc này đều bị cậu ấy dẫn dắt vào câu chuyện mà cậu muốn kể.

​Kỳ Tuyên quả nhiên nên quay lại với nghiệp múa.

Tôi đã nói là cậu ấy nên quay lại mà.

Vừa thấy không cam lòng lại vừa cảm động, nước mắt làm nhòe cả hốc mắt, tôi rất muốn tự hào mà hét lớn với tất cả mọi người:

Tất cả các người hãy chiêm ngưỡng cậu ấy đi!

Chào mừng đến với thế giới của thiên tài!

... ... ...