Chương 2 - Nơi Nào Phong Cảnh Đẹp Tựa Như Tranh

Nơi Nào Phong Cảnh Đẹp Tựa Như Tranh

[7]

Tôi vừa kéo được Kỳ Tuyên vào trong trường, cậu ta đã lập tức hất tay tôi ra.

Nghĩ dù sao người ta cũng vừa mới giúp mình, thế là tôi phối hợp giơ tay lên lùi lại một bước, cười nói:

「 Cảm ơn nhé. 」

Kỳ Tuyên chằm chằm nhìn tôi mà không nói gì, hồi lâu sau thì một tiếng rồi quay người bỏ đi.

Tôi nhìn cậu một lần nữa bước ra khỏi cổng trường, trong lòng vẫn còn đang cân nhắc về chuyện cái tên này hẹn đánh nhau.

Hệ thống bảo tôi đi cản Kỳ Tuyên lúc năm giờ, tôi cản xong đến tận bây giờ vẫn chưa thấy có thông báo mới.

Cho nên thời điểm cậu đánh nhau chắc là đã lỡ rồi nhỉ?

Nhiệm vụ ngày hôm nay chắc là hoàn thành rồi chứ?

Vẫn thấy hơi không yên tâm, tôi đứng đợi thêm một lúc ở cổng trường.

Mãi cho đến tận khi giờ tập sáng đã bắt đầu, rốt cuộc tôi vẫn chẳng kịp ăn miếng hoành thánh nóng hổi nào.

Sau khi bắt đầu vào tiết học, tôi liền quẳng chuyện của hệ thống ra sau đầu.

Cho đến khi tôi đang thực hiện dở một cú nhào lộn trên không, giọng nói của hệ thống đột nhiên vang lên.

【Kỳ Tuyên sẽ đánh nhau với người khác sau năm phút nữa, có nguy cơ dẫn đến tử vong, mời ký chủ lập tức đi đến con hẻm vắng người cách trường năm trăm mét để ngăn chặn.】

Bạch

Thân hình tôi mất đà không duy trì được thăng bằng, ngã mạnh từ trên không xuống đệm.

Các bạn học và giáo viên xung quanh lập tức chạy lại đỡ tôi.

Tôi đứng dậy lắc lắc đầu, trong lòng lôi cả hệ thống lẫn Kỳ Tuyên ra mắng chếch nghìn lần

Sao chuyện này vẫn chưa kết thúc thế hả?

Còn cả cái hệ thống chết tiệt này nữa, nhắc lúc nào không nhắc, cứ nhất quyết phải chọn đúng lúc tôi đang lơ lửng trên không trung.

​Có phải thực ra nó ngứa mắt vì thấy tôi còn sống đúng không?

​Tức đến mức chẳng còn thấy đau nữa, tôi nói dối giáo viên là trong người hơi khó chịu, sau đó dứt khoát xin nghỉ rồi chạy vắt chân lên cổ ra khỏi trường.

Hệ thống lần này coi như đã nói vị trí cụ thể.

Nhưng mấy con hẻm vắng cách trường năm trăm mét có đến tận mấy cái liền. ​Đợi đến khi tôi tìm được con hẻm "náo nhiệt" nhất, thời gian rốt cuộc vẫn vượt quá năm phút.

Lúc tôi rẽ vào con hẻm, vừa vặn nhìn thấy có một kẻ phía sau Kỳ Tuyên đang lén lút rút ra một con dao gọt hoa quả.

Ngay lập tức, tôi sợ đến mức dựng cả tóc gáy.

Không kịp thốt nên lời, chỉ có thể dựa vào phản xạ bản năng, tôi vớ lấy một cái thứ rác rưởi không rõ là gì ở bên cạnh rồi ném mạnh về phía đó.

... ... ...

[8]

​Cú phá đám này của tôi không tạo được tác động gì quá chí mạng, nhưng để gây loạn thì cũng vừa đủ.

Cả đám người đang đánh nhau hăng máu đều khựng lại một nhịp, tự nhiên bao gồm cả kẻ định đánh lén kia.

Giữa lúc bận rộn, Kỳ Tuyên vẫn tranh thủ liếc nhìn tôi một cái.

Trên mặt và trên người cậu đều đã có vết thương, nhưng trông có vẻ không quá nghiêm trọng, ánh mắt cậu nhìn tôi tràn đầy sự kinh ngạc rõ rệt.

Hiện tại tim tôi đập nhanh đến mức sắp vọt ra khỏi cổ họng đến nơi rồi.

Tôi không dám lại gần, chỉ có thể căng thẳng quan sát cục diện, trong đầu xoay chuyển cực nhanh để tìm cách giải quyết.

Nhưng kết quả là hoàn toàn chẳng cần tôi phải vận dụng trí thông minh của mình làm gì.

​Kẻ kia lén lút dùng vũ khí vốn dĩ là vì bọn chúng sắp đánh không lại Kỳ Tuyên đến nơi.

Lúc này Kỳ Tuyên đã phát hiện ra con dao của hắn, đương nhiên sẽ không cho hắn thêm cơ hội đánh lén nào nữa.

Cậu giải quyết gọn gàng dứt khoát, nhanh chóng đánh gục mấy gã du côn kia xuống đất.

Tôi cứ nhìn chằm chằm bọn họ, cho đến khi xác nhận đi xác nhận lại rằng trong ba người đang nằm đo đất không có Kỳ Tuyên, tôi mới nặng nề thở phào nhẹ nhõm.

Kỳ Tuyên có thể trở thành trùm trường đúng là có lý do cả.

Vừa rồi tôi sợ cậu chỉ cần chểnh mảng một cái là sẽ bị đánh chết rồi liên lụy đến mình, nên lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào họ.

Thế rồi tôi phát hiện ra, độ dẻo dai của Kỳ Tuyên tốt đến mức khác thường.

Cậu đánh nhau theo kiểu liều mạng.

Nhưng bất ngờ thay, cơ thể cậu rất mềm mại, có mấy lần tôi cứ tưởng Kỳ Tuyên sắp tiêu đời đến nơi thì những đòn tấn công đó đều bị cậu né được một cách tài tình.

Lúc này, cậu bước qua ba kẻ đang nằm r*n r* dưới đất, mặt không cảm xúc bước ra khỏi bóng tối của con hẻm.

Chẳng hiểu sao, đột nhiên tôi cảm thấy trên người cậu chẳng có chút sức sống nào cả.

Kỳ Tuyên từng bước tiến về phía tôi, tôi ngây người nhìn cậu, theo bản năng nói:「 Có cần báo cảnh sát không? 」

​Bước chân của Kỳ Tuyên dừng lại trước mặt tôi.

Cậu khẽ cười khẩy một tiếng, mỉa mai:「 Rồi để cả trường đều biết, sẵn tiện ghi cho tôi một lỗi vi phạm nặng rồi đuổi học tôi luôn chứ gì? 」

Tôi ngậm miệng không nói thêm gì nữa.

Kỳ Tuyên đi lướt qua tôi định bỏ đi, cơ thể tôi nhanh hơn bộ não, vội vàng chộp lấy tay cậu.

「 Cái đó, không báo cảnh sát thì cũng đi mua ít thuốc về bôi đi. 」

Tôi ngẩng đầu nhìn đối phương, nghiêm túc nói:「 Trông xấu lắm. 」

Kỳ Tuyên:「……」

Trông cậu như kiểu muốn tống tôi vào trong hẻm nằm chung với đám kia luôn vậy.

Nhưng chẳng hiểu sao khi nghĩ đến dáng vẻ mang đầy vết thương bước ra lúc nãy của Kỳ Tuyên, tôi lại cảm thấy cậu có chút đáng thương.

Rốt cuộc Kỳ Tuyên vẫn bị tôi kéo đến hiệu thuốc gần đó.

Tôi vào trong mua giúp cậu cồn i-ốt và băng cá nhân.

Vừa mang ra còn chưa kịp đưa cho câuh thì đã bị cậu giật phắt lấy.

Cậu nhìn tôi đầy chán ghét:「 Không cần cậu giúp tôi bôi thuốc. 」

Tôi:「……」

Tôi bực mình nói:「 Cậu lấy đâu ra cái bản mặt đó thế? Đồ đàn ông tự tin thái quá! 」

Kỳ Tuyên hừ lạnh một tiếng, lướt qua tôi định bỏ đi.

Tôi có lòng tốt mua thuốc giúp mà gã này lại đối xử với tôi như vậy, tôi tức giận hét vào bóng lưng cậu:「 Này, bị người ta đâm chết hay đánh chết đều hèn lắm đấy! Tốt nhất là cậu nên cẩn thận một chút đi! 」

Bước chân của Kỳ Tuyên khựng lại một nhịp.

Nhưng cậu không quay đầu lại cũng chẳng thèm lên tiếng, một lần nữa quay lưng về phía tôi, một mình đi xa dần.

... ... ...

[9]

Tôi về đến lớp ngay trước khi tiết học cuối cùng bắt đầu.

Giáo viên hỏi tôi có sao không, tôi lập tức thực hiện liền ba cú nhào lộn trên không để chứng minh thực lực của mình.

Vài ngày tiếp theo, hệ thống không hề có động tĩnh gì.

Gần đây sắp đến kỳ thi cuối kỳ, mọi người đều đang ráo riết luyện tập cho buổi biểu diễn báo cáo cuối khóa của khoa.

Mỗi ngày tôi đều luyện tập, tập múa đến hoa mắt chóng mặt, hệ thống không thông báo thì đương nhiên tôi cũng chẳng rỗi hơi mà tự tìm thêm rắc rối.

Dù sao so với Kỳ Tuyên, chuyện của bản thân tôi còn chưa giải quyết xong.

​Tôi thích khiêu vũ, nhưng tôi hiểu rất rõ bản thân mình không có thiên phú.

Tiết mục biểu diễn báo cáo cuối kỳ tôi đã chuẩn bị từ khi học kỳ này bắt đầu, thế nhưng cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không sao nắm bắt được cảm xúc, những gì nhảy ra cứ như một khuôn mẫu đã được lập trình sẵn vậy.

​Điều này khiến tôi vô cùng lo lắng, tôi điên cuồng luyện tập, trên tay chân đã chằng chịt những vết bầm tím, nhưng kết quả vẫn không như ý muốn.

Nửa đêm, tôi bị mất ngủ.

Nằm trên giường chằm chằm nhìn lên trần nhà, lại một lần nữa tôi cảm nhận được tầm quan trọng của thiên phú đối với sinh viên nghệ thuật.

Mọi người đều nói, thành công là một phần trăm thiên phú cộng với chín mươi chín phần trăm nỗ lực.

Nhưng đối với một người biểu diễn mà nói, một phần trăm thiên phú đó đôi khi còn quan trọng hơn cả sự nỗ lực.

Tôi kéo chăn trùm kín đầu, trong bầu không khí dần trở nên loãng đi, cảm nhận được sự bất lực và tuyệt vọng mà sự "tầm thường" mang lại.

Thế nhưng ngay lúc này, cái hệ thống đã im hơi lặng tiếng bấy lâu lại vang lên.

Giọng nữ máy móc lạnh lùng thông báo:

【Kỳ Tuyên sẽ đến phòng 404 tòa nhà Hàn Lâm sau một phút nữa, có nguy cơ dẫn đến tử vong, mời ký chủ ngăn chặn.】

Tôi:「……」

Tôi từ từ vén chăn lên, từ trên giường ngồi dậy.

Riêng hôm nay, riêng ngay lúc này, tôi rất muốn nói với hệ thống một câu: Hay là cứ để hai đứa tôi cùng đi chếch quách cho xong đi.

... ... ...

[10]

Tôi thở dài một tiếng, rốt cuộc vẫn phải chấp nhận số phận mà bò dậy đi ra ngoài.

Ký túc xá có giờ giới nghiêm, nhưng đến cuối kỳ thì quy định cũng được nới lỏng hơn đôi chút.

Bình thường tôi có quan hệ khá tốt với ban quản lý ký túc xá, lúc này đến nũng nịu vài câu bảo rằng muốn đi tập luyện, dì quản lý vẫn mủi lòng cho tôi đi qua.

Tôi khoác một chiếc áo khoác mỏng, vừa đi về phía tòa nhà Hàn Lâm vừa không khỏi thắc mắc trong lòng.

Hàn Lâm 404…… Nếu không có gì bất ngờ thì đó hình như là phòng tập của khoa Vũ đạo chúng tôi mà nhỉ?

Tôi không biết một sinh viên khoa Luật như Kỳ Tuyên nửa đêm nửa hôm chạy đến phòng tập của chúng tôi làm cái gì.

Nhưng tôi biết, nếu gã đấy mà tiêu đời ở phòng tập của chúng tôi thật, thì e là cả đời này tôi cũng chẳng thể xóa sạch bóng ma tâm lý đó mất.

Tôi mệt mỏi thở dài một hơi dài, tăng tốc bước tới.

Tòa nhà Hàn Lâm là nơi tôi lui tới nhiều nhất trong suốt hai năm qua.

​Lúc này đèn trong tòa nhà đã tắt hết, tôi không còn cách nào khác, đành phải dùng điện thoại soi đường, mò mẫm đi lên tầng bốn.

Vừa bước lên cầu thang, tôi đã nghe thấy tiếng mu bàn chân va chạm với sàn gỗ.

Tiếng động rất nhẹ nhàng, giống như âm thanh mềm mại đặc trưng của giày múa, là cảm giác mà tôi vô cùng quen thuộc.

Sự nghi ngờ trong lòng tôi càng lớn hơn.

Chẳng lẽ ngoài Kỳ Tuyên ra, nửa đêm thế này còn có người bạn học "siêu chăm" nào đang lén lút nỗ lực ở đây sao?

Vì tò mò nên tôi không nhịn được mà đi theo tiếng động đó.

Cửa sau của phòng Hàn Lâm 404 có một ô kính, tôi nhìn qua khung cửa nhỏ hình vuông, thấy Kỳ Tuyên đang uyển chuyển nhảy múa.

Tôi lập tức trợn tròn mắt, cơ thể đứng sững tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào người Kỳ Tuyên không rời.

Hôm nay Kỳ Tuyên khác hẳn ngày thường.

Cậu đã cởi bỏ những bộ đồ hiệu rộng thùng thình, chỉ mặc một bộ đồ tập đơn giản, để lộ những đường nét cơ thể trôi chảy.

Vươn tay, nhấc chân, xoay người, gập lưng, mỗi động tác của Kỳ Tuyên đều ưu mỹ và mượt mà, mỗi kỹ thuật đều hiện lên đầy nhẹ nhàng và hoàn hảo.

Rõ ràng cậu không hề bật nhạc, nhưng dường như tôi thông qua sự lay động của cơ thể cậu mà nhìn thấy được những nốt nhạc đang xoay vần xung quanh.

Nhịp thở của tôi hoàn toàn bị Kỳ Tuyên khống chế.

Tầm mắt xoay chuyển theo từng động tác của cậu, cùng lúc nhấc lên hạ xuống, khi mở rộng lúc thu về.

Cảm xúc của tôi bị cậu kiểm soát, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới mà cậu tạo ra.

Khi động tác cuối cùng của Kỳ Tuyên kết thúc, vầng trăng tròn ngoài cửa sổ vừa vặn trùng khớp với bóng dáng cậu.

Cánh tay giơ lên của Kỳ Tuyên che khuất phần lớn vầng trăng, chỉ còn lại một dải trăng khuyết mỏng manh, vẫn ngoan cường thắp sáng chút ánh sáng cuối cùng cho cậu.

Sống mũi tôi đột nhiên thấy hơi cay cay.

Một mình Kỳ Tuyên đứng ở đó, nhưng dường như tôi nhìn thấy vạn người đang reo hò dưới sân khấu.

Ưu mỹ, linh động, đầy mê hoặc, đó chính là nơi mà tôi hằng khao khát.

Tôi hơi rũ mắt, sụt sịt mũi, Kỳ Tuyên ở trong phòng hình như có cảm giác, đột ngột quay đầu nhìn về phía tôi.

Hai chúng tôi không kịp phòng bị mà chạm mắt nhau, đồng thời đứng sững tại chỗ.

Sau đó, tôi thấy Kỳ Tuyên cứng đờ quay đầu đi, ánh mắt hướng về phía cánh cửa sổ đang mở toang.

Tôi:「!!!」

... ... ...

[11]

Tôi chẳng kịp nghĩ ngợi gì, lập tức lao tới bên cửa sổ rồi đóng sầm nó lại.

Kỳ Tuyên hít hà hai hơi thật mạnh để điều chỉnh lại nhịp thở, sau đó, cậu rũ mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nguy hiểm.

Bị cậu nhìn như vậy, tôi bỗng thấy chột dạ, chỉ đành cười gượng hai tiếng để lảng sang chuyện khác.

「 Cái đó, cậu nhảy đẹp thật đấy, tôi xem đến mức mê mẩn luôn. 」

Kỳ Tuyên「……」

Vẻ mặt cậu hình như càng khó coi hơn.

Tôi:「……」

​Đúng là cái miệng hại cái thân.

Kỳ Tuyên nổi tiếng trong trường như vậy mà không ai biết cậu biết múa, lại còn một mình lén lút tập luyện giữa đêm hôm thế này, chắc chắn là không muốn để ai biết rồi.

Tôi thừa biết bây giờ mà nói đến chủ đề này chỉ khiến tình cảnh của hai đứa thêm phần ngượng ngùng.

​Nhưng tôi không kìm lòng được.

Tôi vừa lặng lẽ quan sát những góc nguy hiểm trong phòng, vừa nói bằng một tông giọng chứa đựng chút cảm xúc mà chính tôi cũng không rõ là gì:

「 Cậu học múa lâu chưa? Tại sao không thi vào trường múa chuyên nghiệp? Tôi cảm thấy trình độ của cậu thi vào Học viện Vũ đạo Thủ đô dễ như chơi mà. 」

Mỗi một lời tôi nói ra, sắc mặt Kỳ Tuyên lại càng tệ hơn.

Đợi tôi nói xong, mặt đối phương đã đen sì như đáy chảo.

​Tôi nghe thấy tiếng cậu nghiến răng thốt ra:「 Mặc kệ tôi! 」

Tôi "chậc" một tiếng, không đồng tình nhìn cậu:「 Tôi nói này Kỳ Tuyên, cậu chỉ biết nói mỗi câu này thôi à? 」

「 Tôi bảo cho cậu biết, ở tầng bốn giữa đêm hôm thế này nguy hiểm lắm, lại còn là phòng 404, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao? 」

Càng nói, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy sau lưng mình lành lạnh, không nhịn được mà rụt người lại, theo bản năng quấn chặt chiếc áo khoác trên người.

Kỳ Tuyên chẳng nể nang gì mà cười khẩy một tiếng, mỉa mai nói:「 Ái chà, sau lưng cậu hình như có người đang đứng đấy, phải cẩn thận một chút nha. 」

Tôi quay ngoắt đầu lại, đột ngột chạm mắt với hình bóng phản chiếu của chính mình trên cửa kính.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi cứ ngỡ như mình nhìn thấy gương mặt y hệt mình trên kính đang nở một nụ cười âm hiểm khác hẳn với tôi.

Tóc gáy tôi dựng đứng cả lên.

​Chỉ mất đúng hai giây, tôi đã lao vụt đến bên cạnh Kỳ Tuyên, nắm chặt lấy cánh tay cậu.

Tôi cố giữ bình tĩnh nói:「 Được rồi, chúng ta nên về thôi, cái thói xấu lén la lén lút tập luyện giữa đêm này nên bị cấm tiệt đi! 」

Kỳ Tuyên:「……」

Cậu cố gắng rút cánh tay ra khỏi tay tôi.

​Nhưng tôi nhất quyết không buông.

Ai bảo cậu dọa tôi trước làm gì, tôi đã bao giờ bảo mình gan dạ đâu cơ chứ.

Kỳ Tuyên cáu tiết dùng tay kia định gỡ tôi ra, tôi dứt khoát nhắm mắt lại, ôm chặt lấy cánh tay cậu vào lòng.

Tôi gào lên:「 Cha của đứa bé ơi! Anh mà còn rút nữa là mất con luôn đấy! 」

Kỳ Tuyên không kéo nữa.

Tên này tức đến mức buột miệng chửi thề bằng tám thứ tiếng, sau đó kéo xềnh xệch tôi, sải bước đi ra ngoài.

Tôi cứ thế ôm lấy cánh tay cậu suốt dọc đường quay về ký túc xá.

Đến trước cổng ký túc xá, cậu đột ngột nhìn tôi, nghiêm túc hỏi:「 Thẩm Nam, tại sao lần nào cậu cũng biết rõ tôi đang ở đâu vậy? 」

Sợi dây thần kinh vừa mới thả lỏng của tôi lại căng lên lần nữa.

Tâm trí xoay chuyển, tôi dè dặt nói:「 Tôi bảo là do chúng ta tâm linh tương thông, cậu có tin không? 」

... ... ...

[12]

Kỳ Tuyên lại bị tôi làm cho tức phát điên mà bỏ đi.

​Trước khi đi còn không quên đe dọa tôi đừng có đem chuyện tối nay kể ra ngoài.

Trở về ký túc xá, nhưng dù thế nào tôi cũng chẳng thể quên nổi bóng hình uyển chuyển nhảy múa dưới ánh trăng kia.

Kỳ Tuyên biết khiêu vũ, hơn nữa còn múa rất đẹp.

Tôi chưa bao giờ thấy ai ở quanh mình lại nhảy đẹp đến nhường ấy.

Tôi tin rằng kể cả có đưa đến những học viện chuyên nghiệp hơn, Kỳ Tuyên vẫn có thể là một sự tồn tại khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc.

Thiên phú…… sao?

Tôi vùi mặt vào gối, cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, nhưng đồng thời lại vô cùng, vô cùng khao khát được nhìn thấy một lần nữa.

Kỳ Tuyên khi nhảy múa, thực sự rất rạng rỡ.

…………

Trong những ngày tiếp theo, tôi vẫn không ngừng luyện tập để tìm kiếm cảm giác.

Gần đây Kỳ Tuyên cũng ít gây ra mấy trò quái gở hơn hẳn.

Rõ ràng đối với tôi mà nói, đây là một chuyện tốt, nhưng tôi lại chẳng tài nào vui lên nổi.

Những ngày qua, tôi luôn bất chợt nhớ lại điệu múa hôm đó của Kỳ Tuyên.

Những động tác ưu mỹ và đẹp đẽ ấy càng khiến tôi cảm thấy không hài lòng với bài biểu diễn của chính mình.

Hôm nay, tôi vừa khớp xong nhạc một lượt thì đang ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi,đột ngột không kịp phòng bị, tôi lại nghĩ đến điệu múa của Kỳ Tuyên.

Thế nhưng lần này, ngoài cảm giác chua xót và khâm phục ra, dường như tôi nhớ ra được một vài chi tiết nhỏ.

Vào giây phút cuối cùng của ngày hôm đó, có phải Kỳ Tuyên đã cười không?

Suy nghĩ này làm chính tôi cũng phải giật bắn mình, bởi vì bấy lâu nay, ngoại trừ cười khẩy và cười nhạo ra, tôi chưa bao giờ thấy Kỳ Tuyên thật sự cười cả.

Tôi không kìm được mà càng cố sức hồi tưởng lại.

Và rồi——

【Kỳ Tuyên sẽ đến hồ Trí Tĩnh sau một phút nữa, có nguy cơ rơi xuống hồ, mời ký chủ ngăn chặn.】

Tôi mạnh bạo ngẩng đầu lên, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng nói của hệ thống mà lại thấy thân thiết và biết ơn đến thế, thậm chí còn chẳng kịp thay giày múa mà đã vội vã chạy đến hồ Trí Tĩnh.

Từ xa, tôi thấy bóng dáng Kỳ Tuyên đang ngồi xổm bên bờ hồ, tay này tay kia vứt mấy viên đá nhỏ xuống mặt nước một cách vô định.

Chẳng kịp suy nghĩ gì, tôi lập tức lao tới, nắm chặt lấy vai cậu rồi kéo mạnh về phía sau.

Kỳ Tuyên không kịp phòng bị, trọng tâm đổ dồn đi, cả người cậu theo quán tính va vào vai tôi.

Tôi kinh hãi kêu lên, rồi không phụ sự mong đợi của mọi người, tôi cùng Kỳ Tuyên ngã nhào ra đất.

​Một cơn đau nhói truyền đến từ phía cánh tay, tôi không nhịn được mà "ối" một tiếng, Kỳ Tuyên lập tức nhanh chóng chống người dậy.

Cậu quay đầu lại nhìn tôi với vẻ mặt không mấy thiện cảm:「 Cậu làm cái gì thế? Mưu sát đấy à? 」

... ... ...