[1]
Vừa cãi nhau một trận nảy lửa với mẹ xong, trong lúc đang ngồi trong ký túc xá ấm ức một mình thì trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói.
【Kỳ Tuyên sẽ nhảy lầu tự sát sau nửa giờ nữa, hãy ngăn cản anh ta.】
Tôi ngẩn người, theo bản năng quay đầu nhìn quanh ký túc xá.
Các bạn cùng phòng kẻ thì đang chơi game, người thì đang yêu đương tán tỉnh, trông ai cũng chẳng giống như vừa lên tiếng.
Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm nên không để tâm đến nữa.
Mấy chuyện rắc rối ở nhà đã đủ làm tôi phiền lòng rồi, thực sự chẳng còn tâm trí hay hơi sức đâu mà đi lo cho trạng thái tinh thần của người khác.
Tôi bắt đầu tính toán xem làm thế nào để tống khứ gã bạn trai mới của mẹ ra khỏi nhà.
Mười lăm phút sau, giọng nói đó lại xuất hiện lần nữa.
【Kỳ Tuyên sẽ nhảy lầu tự sát sau mười lăm phút nữa, nếu ngăn cản thất bại, ký chủ sẽ phải chết cùng anh ta.】
Lần này tôi không thể tự lừa mình là nghe nhầm được nữa.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn trần nhà trống không, trong lòng dấy lên một trận gió mạnh.
Ký chủ…… Nói cách khác, tôi đã gặp phải hệ thống rồi sao?
Tôi lập tức nhớ đến đủ loại tiểu thuyết về hệ thống, lúc này cũng chẳng dám ngạo mạn mà lờ đi nữa.
Tuy nhiên, thế giới quan duy vật suốt hai mươi năm qua vẫn khiến tôi giữ lại một chút hoài nghi cuối cùng.
Tôi đứng dậy mặc áo khoác, tiện miệng nói với bạn cùng phòng một tiếng rồi bước ra khỏi ký túc xá.
Bảy phút nữa đã trôi qua kể từ khi hệ thống thông báo mười lăm phút.
Tôi lang thang vô định trong khuôn viên trường, suy nghĩ xem nếu Kỳ Tuyên thực sự muốn nhảy lầu thì sẽ ở đâu.
Kỳ Tuyên và tôi không học cùng khoa.
Đối với cậu ta, nói là không hiểu rõ lắm thì còn nhẹ, mà đúng là căn bản chẳng quen biết gì nhau.
Hệ thống không nói rõ ràng, nhất thời tôi cũng không biết nên đến tòa nhà nào để tìm được người.
Nhìn thời gian cậu ta sắp nhảy lầu ngày càng cận kề, tôi nghiến răng, đi về phía tòa nhà giảng đường của khoa Luật.
Bản thân việc giao nhiệm vụ này đã là một lỗi hệ thống rồi.
Cũng may bản thân Kỳ Tuyên là người nổi tiếng trong trường, nếu không tôi sợ là mình càng mù tịt hơn.
Nếu cuối cùng cậu ta không ở trên sân thượng tòa nhà này, thì mọi người cùng nhau qua đời luôn đi!
Vừa nghĩ vừa ôm một bụng đầy cam chịu, tôi tăng tốc đi tới tòa nhà Tái Vật.
Tôi đi dọc theo cầu thang lên trên, ở tầng thông lên sân thượng quả nhiên nhìn thấy cánh cửa sắt đã bị cạy ra.
Trong lòng tôi vui mừng khôn xiết, không ngờ mình lại đoán mò mà trúng, vội vàng sải bước lao lên.
Lúc này, thời gian theo thông báo của hệ thống chỉ còn lại một phút.
Tôi vừa lên đến sân thượng thì thấy bóng lưng của Kỳ Tuyên đang đứng bên cạnh lan can.
Dưới ánh trăng, bóng dáng của cậu ta hiện lên có chút cô độc lạ thường.
Tôi chỉ sững người trong thoáng chốc, trong đầu đã vang lên tiếng đếm ngược của hệ thống.
Lúc này tôi chẳng còn kịp nghĩ ngợi gì nữa, thấy một tay của Kỳ Tuyên đã chống lên lan can, tôi "oái" một tiếng, nhanh chóng lao vụt tới.
Kỳ Tuyên bị tiếng thét của tôi làm cho giật mình quay đầu lại.
Đúng lúc tiếng đếm ngược【năm, bốn, ba……】vang lên, tôi đột ngột ôm chặt lấy eo cậu ta, gào lên:
「 Ông xã, anh không được chết! Bé con không thể không có ba! 」
... ... ...
[2]
Tôi vừa gào xong, thế giới lập tức chìm vào im lặng.
Kỳ Tuyên dường như bị chấn động bởi những lời lẽ cuồng loạn của tôi.
Động tác gỡ tôi ra vốn có của cậu ta khựng lại, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ không thể tin nổi.
Tôi ôm chặt lấy cậu ta không dám buông tay, chỉ sợ mình sểnh ra một cái là cậu ta nhảy xuống ngay.
Hai chúng tôi cứ thế giằng co, nhất thời không ai dám manh động.
Thời gian trôi qua trong bầu không khí chết chóc không biết bao lâu.
Hồi lâu sau, tôi cảm thấy có một bàn tay ấn lên cánh tay mình, Kỳ Tuyên nghiến răng nói:「 Cậu buông tôi ra trước đã. 」
「 Không buông! Cậu đừng hòng chết là xong chuyện, cậu làm thế là không có trách nhiệm! 」
Tôi ôm càng chặt hơn, chân lén lút lùi về phía khu vực an toàn một chút.
Bàn tay Kỳ Tuyên đang ấn lên tôi càng dùng lực hơn.
Cậu ta hít sâu hai hơi, nén giận nói bằng giọng khàn khàn:「 Tôi không chết nữa, cậu buông tôi ra trước, chúng ta nói cho rõ ràng. 」
Tôi nghi ngờ ngẩng đầu nhìn đối phương, trong mắt đầy vẻ không tin tưởng.
Tai cậu ta hình như hơi đỏ lên, không biết là do tức giận hay vì lý do gì, nhưng tâm trạng trông có vẻ đã bình tĩnh lại.
Không dám lấy mạng mình ra đánh cược một cách dễ dàng, tôi chỉ có thể cứng giọng nói:「 Cậu đi xuống tầng một với tôi, tôi mới buông cậu ra. 」
Kỳ Tuyên kinh ngạc thốt lên:「 Cậu định ôm tôi kiểu này để xuống lầu sao?! 」
Tôi nghĩ lại thấy hình như thế thì khó đi thật, đành nhắm mắt đưa chân nói:「 Vậy cậu bế tôi kiểu công chúa đi! 」
Kỳ Tuyên:「……」
Thấy đối phương nửa ngày không nhúc nhích, tôi dè dặt liếc nhìn cậu ta một cái.
「 Cậu không bế nổi đấy chứ? Yếu thế cơ à? 」
Kỳ Tuyên:「……」
Mặt cậu ta dường như càng đen hơn.
Tôi không nhịn được lẩm bẩm mỉa mai một câu "đàn ông thời nay đúng là không ra sao".
Đang định cứ thế kéo Kỳ Tuyên đi cho xong, kết quả còn chưa kịp hành động thì đột nhiên tôi bị cậu ta bế bổng lên.
Tôi kinh hãi kêu lên vì không kịp chuẩn bị, theo bản năng ôm lấy cổ cậu ta.
Dường như để chứng minh mình chẳng yếu chút nào, cậu ta bế tôi đi những bước dài như bay.
Chúng tôi nhanh chóng xuống đến tầng một, Kỳ Tuyên đặt tôi xuống, mặt không đỏ không hụt hơi, nói:「 Được rồi, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện rồi chứ. 」
Nhìn quanh quẩn mấy bậc thang cao ba tầng này chắc là nhảy không chết người được, lúc này tôimới nuốt nước miếng, nói:「 Được rồi, cậu muốn nói chuyện gì? 」
Kỳ Tuyên nhìn tôi không cảm xúc, lúc này tôi mới nhớ ra người này là một "trùm trường" khét tiếng.
Nhớ lại những gì mình vừa làm trên sân thượng……
Trời ạ, tôi không bị hệ thống hại chết, mà sẽ bị mục tiêu nhiệm vụ xử chết luôn đấy chứ?!
Cảm giác sợ hãi đến muộn bắt đầu khiến tôi căng thẳng, tôi không nhịn được lùi lại một bước, cười gượng:「 Cái đó, tôi…… 」
「 Sao cậu biết hôm nay tôi muốn nhảy lầu? 」
Kỳ Tuyên đột ngột ngắt lời tôi, giọng nói bình thản nhưng khí thế có chút lạnh lùng lạ thường.
Tôi há miệng, còn chưa kịp giải thích thì cậu ta lại lạnh giọng nói tiếp:「 Thôi bỏ đi, chuyện này tôi cũng không quan tâm. 」
Cậu ta nhìn tôi, trong đôi mắt đen láy hiện lên tia sáng nguy hiểm, nhìn tôi chằm chằm trong bóng tối với nụ cười như có như không.
「 Hôm nay dù tôi có chết cũng phải chết trong sạch. 」
「 Nói, ba của đứa bé rốt cuộc là ai?! 」
... ... ...
[3]
Tôi bị khí thế bức người của Kỳ Tuyên ép vào góc tường, nhìn quanh quất một hồi phát hiện chẳng còn đường nào để trốn.
Trong lòng tôi thầm nguyền rủa sự tàn nhẫn của hệ thống hàng nghìn lần.
Nhưng để giữ lấy cái mạng nhỏ của mình, tôi vẫn nhắm mắt, cắn răng nói dối đến cùng:「 Chính là cậu! Cậu đừng có hòng quỵt nợ! 」
Kỳ Tuyên "bạch" một tiếng, chống tay lên tường, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi:「 Tôi còn chưa từng gặp cậu, cậu mang thai kiểu gì? Cậu là Đức Mẹ Maria chắc? 」
Mặc dù thừa biết cái lý do này cực kỳ vô lý, nhưng trong tình cảnh lúc đó, đây hoàn toàn là phản xạ bản năng của tôi.
Thấy không gian an toàn xung quanh mình ngày càng bị Kỳ Tuyên thu hẹp lại, tôi dứt khoát buông xuôi, nói:「 Cậu đã biết là tôi nói bừa còn hỏi làm gì? Ngược lại là cậu đấy, đang làm trùm trường yên lành, đi nhảy lầu làm gì? 」
Kỳ Tuyên bị tôi làm cho tức đến mức bật cười thành tiếng. Cậu ta đột ngột thu tay về, lùi lại hai bước, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa lạnh lẽo vừa chán ghét.
「 Tôi có nhảy lầu hay không liên quan gì đến cậu? Đừng có đến phiền tôi. 」
Nói đoạn, Kỳ Tuyên định bước lên lầu.
Tôi khó khăn lắm mới đưa được cậu ta từ trên đó xuống, nào dám để cậu ta quay lại lần nữa?
Thấy nhiệm vụ vừa hoàn thành xong có nguy cơ thất bại, tôi chẳng kịp suy nghĩ gì mà chụp lấy tay đối phương.
Kỳ Tuyên lập tức mất kiêb nhẫn mà khẽ "chậc" một tiếng rồi như muốn bốc hỏa đến nơi:「 Buông—— 」
「 Nhảy lầu chết đau lắm đấy! 」
Tôi nhìn vào mắt cậu ta, hai tay giữ chặt không buông.
Kỳ Tuyên nhìn chằm chằm tôi, ánh lửa bập bùng trong mắt cho thấy sự nhẫn nại của người này đã chạm đến giới hạn.
Tôi không nhịn được mà căng thẳng nuốt nước miếng, sau đó cố giữ bình tĩnh nói tiếp:「 Nhảy lầu chết đau lắm, tôi không lừa cậu đâu. Sau khi nhảy xuống cậu sẽ không chết ngay lập tức, cậu sẽ tỉnh táo cảm nhận được bên trong cơ thể mình tan nát từng mảnh, đau đớn vô cùng! 」
「 Thì đã sao? 」
Giọng Kỳ Tuyên lạnh lùng đanh thép, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi.
Tôi thầm nghĩ đúng là trùm trường có khác, bản lĩnh thật.
Thấy dọa trực tiếp không ăn thua, tôi lập tức đổi phương thức:「 Hơn nữa tòa nhà giảng đường của trường mình cao nhất cũng chỉ có năm tầng! Cậu nhảy xuống cũng chưa chắc đã chết được đâu! 」
「 Cậu nói xem nhỡ đâu cậu chết không thành, được cứu về, gãy tay gãy chân còn đỡ, một khi bị tổn thương cột sống, liệt toàn thân thì lúc đó cậu dẫu muốn tìm cái chết cũng chẳng chết nổi đâu! 」
Tôi vừa nói vừa cẩn thận quan sát biểu cảm của Kỳ Tuyên.
Kỳ Tuyên khi nghe thấy đoạn "chết không thành" quả nhiên thoáng khựng lại.
Nắm bắt được sự dao động của cậu ta, tôi dứt khoát bồi thêm một liều thuốc mạnh.
「 Mà bây giờ vẫn còn có người đang tự học trong giảng đường đấy! Nếu cậu cứ nhất quyết đòi chết thì tôi sẽ gọi người! 」
「 Nào là cứu hỏa, nào là cấp cứu, đệm hơi cứu sinh trải đầy đất! Để cho tất cả mọi người đều biết trùm trường muốn tự tử! 」
Lần này Kỳ Tuyên hoàn toàn đứng hình. Gương mặt điển trai của cậu ta hết xanh lại đỏ, cuối cùng đen sầm lại như mực.
Tôi nhìn cậu ta cứng nhắc bước xuống từng bậc thang một.
Cậu ta dùng sức hất tay tôi ra, vẻ mặt không cảm xúc đi lướt qua người tôi, bước ra khỏi tòa nhà giảng đường.
Tôi vẫn thấy chưa yên tâm lắm, không kìm được gọi với theo:「 Này——」
「 Cút! 」
... ... ...
[4]
Tôi ngậm miệng, cút thật.
Sau khi quay về ký túc xá, tôi lại thấp thỏm đợi thêm nửa giờ, xác nhận ký túc xá đã đến giờ giới nghiêm, đồng thời Kỳ Tuyên cũng không có thêm động thái nào khác mới nặng nề thở phào nhẹ nhõm.
Trận giày vò tối nay coi như đã vắt kiệt hoàn toàn sức lực của tôi.
Dù lúc đầu không tin, nhưng khoảnh khắc tận mắt chứng kiến Kỳ Tuyên muốn nhảy lầu, tôi đã buộc phải tin vào sự tồn tại của hệ thống.
Nằm nghiêng trên giường, lòng dạ tôi rối bời nghĩ về chuyện tối nay.
Tại sao Kỳ Tuyên lại muốn kết liễu mạng sống của mình, tôi có nên đi báo với giáo viên không?
Nhưng nếu Kỳ Tuyên không thừa nhận thì cũng vô dụng thôi nhỉ……
Nhỡ đâu làm cậu ta phải về nhà rồi tên đó thực hiện thành công ở nơi tôi không nhìn thấy thì sao……
Tôi rùng mình một cái, mồ hôi lạnh lập tức chảy ròng ròng.
KHÔNG ĐƯỢC!
Kỳ Tuyên bắt buộc phải ở ngay dưới mí mắt của tôi mới được!
Tôi chìm vào giấc ngủ sâu giữa một đống suy nghĩ hỗn độn.
Năm giờ sáng, một hồi chuông cảnh báo làm tôi giật mình tỉnh giấc.
Giọng nữ máy móc của hệ thống không chút cảm xúc vang lên:
【Kỳ Tuyên sẽ đi đánh nhau theo hẹn vào sáng sớm nay, có nguy cơ dẫn đến tử vong, mời ký chủ ngăn chặn.】
Tôi không cảm xúc nhìn trần nhà suốt ba giây, sau đó dứt khoát kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ như không nghe thấy gì để ngủ tiếp.
Thế nhưng hệ thống vẫn không chút cảm xúc nhắc nhở:
【Kỳ Tuyên sẽ rời khỏi ký túc xá sau năm phút nữa, mời ký chủ chú ý.】
Tôi:「……」
Tôi mạnh bạo hất chăn ra, ngồi bật dậy trên giường.
Các bạn cùng phòng vẫn còn đang ngủ, tôi không dám gây ra tiếng động quá lớn, chỉ có thể gào thét ở trong lòng.
Cái thứ đánh nhau kiểu gì mà phải hẹn vào lúc năm giờ sáng cơ chứ?!
Ngủ dậy rồi mới đánh thì làm sao?
Trái Đất sẽ hủy diệt à?!
Cơn bực bội vì bị phá giấc ngủ dâng đầy não mà không có chỗ xả, thế nên vừa nhìn thấy Kỳ Tuyên ở cổng ký túc xá nam, tôi lập tức phẫn nộ lao tới.
「 Tôi nói này, nếu cậu mà chăm chỉ học hành như thế thì bộ luật nước mình đã cập nhật đến phiên bản thứ mười tám rồi đấy! Không thể ngủ dậy rồi mới đi đánh nhau được à?! 」
Kỳ Tuyên dừng bước trước mặt tôi, lông mày nhíu chặt, ánh mắt tối sầm đánh giá tôi.
「 Tránh ra. 」
「 Cậu đừng hòng! 」
Tôi hằm hằm nhìn cậu ta, kiên định đứng chắn trước mặt Kỳ Tuyên, hạ quyết tâm tên này mà đi đâu tôi sẽ theo đó.
Không phải năm giờ sáng đánh nhau sao?
Không phải không cho tôi ngủ sao?!
Hai chúng ta hôm nay đừng ai mong được yên thân!
Gương mặt Kỳ Tuyên lại xuất hiện vẻ kìm nén lửa giận.
Cậu ta bước sang bên cạnh một bước hòng lách qua tôi, nhưng bị tôi mặt dày bám lấy không buông.
Mắt thấy ánh mắt cậu ta ngày càng u ám, bàn tay bên thân cũng đã siết chặt thành nắm đấm, tôi lập tức dùng hai tay hộ tống trước ngực, cảnh giác đối phương:
「 Sao? Cậu còn định đánh cả phái nữ cơ à? 」
Kỳ Tuyên hít sâu một hơi, cậu ta nhìn tôi, nghiến răng nói:「 Cậu nên thấy may mắn vì tôi không đánh phái nữ. 」
Nói xong, dường như cậu ta không muốn dây dưa với tôi nữa, quay người trở về ký túc xá, đến một ánh mắt cũng chẳng thèm để lại.
Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng Kỳ Tuyên biến mất sau cánh cửa ký túc xá, vẫn không yên tâm mà đứng chôn chân tại chỗ thêm mười lăm phút.
Sau khi xác nhận mình đã chọc tức đến mức cậu ta phải quay vào, tôi mới ngáp một cái, lảo đảo đi về phòng mình.
... ... ...
[5]
Nhưng nói gì thì nói, tôi cũng chẳng còn thời gian để ngủ nướng thêm nữa.
Khoa Vũ đạo chúng tôi có buổi tập sáng, sáu giờ năm mươi phút đã phải tập trung ở phòng tập
Tôi quay về vệ sinh cá nhân xong, chào bạn cùng phòng một tiếng rồi ra khỏi cửa trước.
Đã dậy rồi thì không đi ăn sáng đúng là có lỗi với bản thân.
Bát hoành thánh nhỏ sáu tệ ở cổng trường chính là "cứu cánh" cho những buổi tập sáng suốt bốn năm đại học của tôi.
Ra khỏi cổng trường, tôi quen chân đi về phía hàng hoành thánh, nhưng lại nhìn thấy một "người quen" nằm ngoài dự tính ở bên lề đường.
Bạn trai mới của mẹ tôi, tên Chu Kiến, tôi vừa mới gặp một lần cách đây hai ngày.
Trực giác mách bảo tôi rằng ông ta đến cổng trường chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành.
Cảm thấy thật xúi quẩy, tôi chậc lưỡi một tiếng, định quay người bỏ đi nhưng không kịp, vẫn bị ông ta nhìn thấy. Chu Kiến đứng từ xa gào lên với tôi:「 Thẩm Nam! Ở đây! 」
Tôi bước nhanh hơn, cố vờ như không nghe thấy để cắt đuôi ông ta.
Thế nhưng hành động của ông ta nhanh hơn tôi tưởng, chỉ vài bước đã lao lên túm lấy cánh tay tôi.
Gần như là phản xạ bản năng của cơ thể, tôi vung tay mạnh bạo hất Chu Kiến ra, ông ta không kịp chuẩn bị nên lùi lại một bước, nhìn tôi bằng ánh mắt có chút kinh ngạc.
Tôi từ từ thu tay về, nhận ra người xung quanh đã chú ý đến động tĩnh bên này, tôi chỉ đành nén sự ghê tởm, hạ thấp giọng nói:「 Chú Chu, sáng sớm thế này chú đến trường cháu làm gì? 」
Chu Kiến lúc này đã hoàn hồn lại. Ông ta móc điện thoại từ trong túi ra, bày ra bộ mặt cười hiền lành giả tạo với tôi.
「 Hầy, chẳng phải lần trước ăn cơm nói kết bạn WeChat với cháu mà cháu không đồng ý sao, dạo này chú muốn hỏi chút chuyện về mẹ cháu mà không liên lạc được, đành phải đến cổng trường cầu may thôi. 」
Ông ta nói nghe thì đường hoàng trịnh trọng, nhưng tôi vẫn còn nhớ như in cái bộ dạng tay chân không sạch sẽ của ông ta dưới gầm bàn lúc ăn cơm khi đó.
「 Có chuyện gì chú cứ trực tiếp hỏi mẹ cháu thì hơn, không cần thiết phải liên lạc với cháu đâu. 」
Tôi ghê tởm từ chối ông ta, quay người muốn đi ngay.
Chu Kiến có vẻ không định buông tha cho tôi, ông ta sải bước dài chắn trước mặt tôi, nụ cười trên mặt càng lúc càng bỉ ổi.
「 Đừng tuyệt tình thế chứ, mẹ cháu thích chú như vậy, biết đâu chúng ta sắp trở thành người một nhà rồi đấy, bồi dưỡng tình cảm trước cũng tốt mà. 」
Vừa nói Chu Kiến vừa định đưa tay ra s* s**ng tôi. Tôi cười lạnh một tiếng, tát thẳng vào cánh tay ông ta.
Người một nhà?
Ông ta chắc là vẫn chưa hiểu rõ tính nết của bà Thẩm Chi Giai đâu nhỉ.
Thấy người ra mua đồ ăn sáng ngày càng đông, tôi thực sự không muốn đứng đây làm trò cười cho thiên hạ.
Chu Kiến chắn trước mặt tôi, hoàn toàn không có ý định cho tôi đi.
Tôi không để lộ dấu vết mà quan sát xung quanh, chuẩn bị nhắm đúng một khoảng trống là sẽ lao thẳng vào trong trường.
Cách đây không lâu tôi vừa mới làm phiền Kỳ Tuyên như thế, chưa đầy hai tiếng sau, chính mình cũng bị người khác bám đuôi.
Tôi không nhịn được mà cảm thán trong lòng: Đạo trời luân hồi công bằng——
「 Ông trời có tha cho ai. 」
... ... ...
[6]
Giọng nam đột ngột vang lên đầy vẻ chế nhạo ngay bên cạnh tôi.
Tôi ngẩn người, nhìn về phía phát ra âm thanh, Kỳ Tuyên đang đeo một chiếc túi, nhìn tôi với vẻ mặt đắc chí trên nỗi đau của người khác.
Tôi:「……」
Tốt lắm, cứu tinh chẳng phải đã đến rồi đây sao?
Tôi dứt khoát nở nụ cười rạng rỡ với Kỳ Tuyên, gọi bằng giọng ngọt sớt:「Anh yêu à, cuối cùng anh cũng tới rồi, người ta đợi anh đến mức mỏi hết cả chân đây này. 」
Vừa nói, tôi vừa tranh thủ lúc hai gã đàn ông đều chưa kịp phản ứng mà nhanh chân chạy ra nấp sau lưng Kỳ Tuyên.
Kỳ Tuyên xoay đầu nhìn tôi với vẻ mặt đầy kinh ngạc. Trong ánh mắt cậu tràn ngập sự chất vấn kiểu "Cậu còn biết xấu hổ không hả?".
Tôi trốn sau lưng Kỳ Tuyên, khoác lấy cánh tay cậu ta, giả vờ như không hiểu ánh mắt ấy, nụ cười dành cho cậu càng thêm phần nịnh nọt…… à không, ngọt ngào.
Chu Kiến nhìn chúng tôi, sắc mặt tối sầm lại.
Ông ta lấy bật lửa châm một điếu thuốc, sau đó dùng ánh mắt như đang xét nét mà đánh giá Kỳ Tuyên.
「 Nam Nam à, không phải chú ngăn cản cháu yêu đương, nhưng cậu ta…… trông chẳng giống học sinh ngoan gì cả. 」
Tôi đảo mắt một cái trong lòng, thầm nghĩ ông nhìn người cũng chuẩn đấy chứ, nhưng ngoài mặt vẫn cười vô cùng hạnh phúc.
「 Chú Chu à, mẹ cháu cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì, chú không phải cũng đang ở bên bà ấy đó sao? 」
「 Cháu đây là học tập chú, vì dân trừ hại đấy ạ. 」
Kỳ Tuyên mặt không cảm xúc quay đầu lại, ánh mắt đó như muốn chém tôi làm muôn mảnh.
Tôi vẫn treo nụ cười trên môi, nghiến răng phát ra âm thanh từ kẽ lá:「 Giúp tôi, nếu không tôi sẽ nói chuyện cậu hẹn đánh nhau ngày hôm nay ra ngoài. 」
Cơ thể Kỳ Tuyên cứng đờ, những "lưỡi dao" trong mắt lập tức tăng lên gấp ba. Cậu ta thấp giọng chửi thề một câu, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn Chu Kiến bằng ánh mắt lạnh lẽo.
「 Ông chú, Thẩm Nam đã trưởng thành rồi, cậu ấy yêu đương với ai liên quan gì đến ông? 」
Tốt lắm, đến cả tên tôi mà tên này cũng biết luôn rồi, xem chừng lúc nãy đã nghe từ đầu đến cuối đây mà.
Tôi cắn răng nhéo vào cánh tay Kỳ Tuyên một cái, rồi ngay sau đó nghe thấy người này khẽ cười một tiếng.
Trong lòng tôi lập tức dấy lên một linh cảm chẳng lành.
「 Hơn nữa hai đứa chúng tôi cũng có con với nhau rồi, bây giờ ông mới nói tôi không giống học sinh ngoan thì e là hơi muộn rồi đấy. 」
Tôi:「……」
Chu Kiến:「 ? 」
Tôi cấu mạnh vào eo Kỳ Tuyên một cái thật đau.
「 Chú Chu, chú đừng nghe anh ấy nói bậy. Chúng cháu không có con cái gì cả, nhưng tình cảm của chúng cháu chẳng kém gì mấy đôi có con đâu! 」
「 Nếu không có việc gì nữa thì chúng cháu xin phép đi trước, lát nữa chúng cháu còn có tiết học sớm. 」
Sau khi khách sáo nói với Chu Kiến câu này, tôi kéo Kỳ Tuyên đi thẳng vào trong trường.
「 Đợi…… 」Chu Kiến còn muốn lao tới bắt lấy tôi, Kỳ Tuyên đột ngột ra tay, nắm chặt lấy cổ tay ông ta rồi bẻ ngược ra sau.
Chu Kiến không kịp phòng bị, lập tức kêu lên đau đớn.
Nhìn qua là biết, trận đánh nhau hôm nay của Kỳ Tuyên e là sắp đổ lên đầu ông ta, thế là tôi vội vàng dùng sức kéo Kỳ Tuyên đi trước khi hai người họ thực sự động tay động chân thật.
Trường chúng tôi ra vào phải quẹt thẻ sinh viên, Chu Kiến không vào được, chỉ có thể nghe thấy tiếng ông ta căm phẫn chửi rủa ở cổng trường.
... ... ...