7.
Mấy ngày sau Lâm Chiêu Nguyệt nhìn ta nói: "Tân khoa Trạng nguyên Thẩm Từ An đúng là không phải loại người tốt lành gì."
Ta im lặng, Vân Kiều mặt đầy tò mò.
"Hắn lại đi đào mộ của cố thê, à không nghe nói không phải cố thê mà là biểu muội, cô biểu muội này còn trùng tên với ngươi đấy, Liễu Văn Sênh."
Vân Kiều vẻ mặt khinh bỉ: "Vị Trạng nguyên công đó sắp cưới thiên kim nhà Triệu tể tướng rồi, không lẽ vui quá hóa rồ sao? Triệu tể tướng cũng chẳng phải người tốt, toàn bắt nạt tướng quân nhà chúng ta."
Ánh mắt Lâm Chiêu Nguyệt cứ đảo qua đảo lại trên người ta.
Vừa dứt lời thì Triển Vân Diễn nhận được lệnh điều động đi Tây Kỳ, dẫn quân đánh đuổi quân khởi nghĩa phản loạn.
Ta đang do dự không biết có nên ở đây đợi cha ta về không.
Triển Vân Diễn lại hy vọng ta đi cùng y đến Tây Kỳ.
"Để nàng lại đây một mình, ta thực sự không yên tâm, nghĩ đi nghĩ lại vẫn muốn hỏi nàng có nguyện ý cùng ta đi Tây Kỳ không?"
Ta vốn không muốn đi, Triển Vân Diễn lại nói: "Thẩm Từ An đang tìm người ở các châu huyện lân cận, xem ra không rõ nguyên do gì mà nhất định phải tìm cho bằng được."
Ta không dám nghĩ liệu Thẩm Từ An có đang tìm ta không, tìm ta để làm gì, nhưng ta biết ta không muốn gặp hắn.
...
Trên đường đi, các bộ lạc đón tiếp Triển Vân Diễn luôn muốn dâng mỹ nhân cho y.
Triển Vân Diễn liền bày ra vẻ mặt đáng thương: "Liễu tỷ tỷ, nhờ cả vào nàng."
Thế là ta bế Hoài Ý đi bên cạnh Triển Vân Diễn dạo một vòng quanh bộ lạc.
Dần dần ngay cả Hoài Ý thỉnh thoảng cũng bập bẹ gọi Triển Vân Diễn hai tiếng "cha cha".
Ta vội vàng bịt miệng thằng bé: "Gọi tướng quân!"
Không ngờ cái thân hình nhỏ bé đó chẳng bao lâu sau lại mạnh miệng nói: "Cha ta là tướng quân..."
Số lần đóng giả cho Triển Vân Diễn nhiều đến mức ngay cả các tướng sĩ trong doanh trại cũng gọi chúng ta là "Liễu phu nhân, tiểu công tử".
Ta xua tay giải thích, nhưng mọi người đều vội vã.
"Tướng quân, cách gọi này không thích hợp."
Triển Vân Diễn: "Mạng của ta đều là của nàng, Hoài Ý là con nàng thì cũng là con ta."
Ta đầy dấu chấm hỏi, đây chẳng lẽ chính là cái gọi là ơn một giọt nước trả bằng cả dòng suối trong cổ văn sao?
Lâm Chiêu Nguyệt tức giận hỏi ta: "Triển Vân Diễn bị mù à, một mỹ nhân như ta đây mà không thèm!"
Lâm Chiêu Nguyệt cuống lên rồi, nàng ta là do ta yêu cầu đưa theo, dù sao nàng ta cũng là nữ chính nguyên tác.
Ta bất đắc dĩ vỗ vỗ tay nàng ta: "Giờ tâm trí y đều đặt vào chiến sự, tự nhiên không có tâm trí cho chuyện nam nữ."
Câu nói này của ta dường như đã thức tỉnh nàng ta.
Nàng ta lại chạy vào trướng của Triển Vân Diễn tự ứng cử làm quân sư, còn viết một cuốn Tôn Tử Binh Pháp cho y để thể hiện tài học của mình.
Cuối cùng vẫn bị đuổi ra ngoài.
Đến một phủ đệ tướng quân ở Tây Kỳ, Hoài Ý đã hơn một tuổi rồi.
Ta nuôi mấy con gà con trong sân để làm bạn với Hoài Ý, thằng bé chập chững tập đi đuổi theo mấy con gà.
Triển Vân Diễn hiếm lắm mới có lúc rảnh về thăm, đôi mày khóa chặt chỉ giãn ra khi Hoài Ý bị mấy con gà con quây đánh.
Y bế bổng thằng bé vào lòng nói: "Quả nhiên là nhi tử ngoan của cha."
Lâm Chiêu Nguyệt cười khẽ, hiến kế tác chiến trên sông cho Triển Vân Diễn, trùng hợp thay lại giống hệt trận pháp mà y vừa nghĩ ra để triển khai cùng các tướng sĩ.
Khi ta biết chuyện, Lâm Chiêu Nguyệt đã bị Triển Vân Diễn giam lỏng.
8.
Vân Kiều vẻ mặt đúng như dự đoán: "Ta đã thấy người này có gì đó kỳ quái rồi, tỷ xem chuyện cơ mật mà nàng ta cũng biết, chắc chắn là nghe lén rồi."
Ta chỉ biết đỡ trán, bắt đầu nghi ngờ tuyến tình cảm của nam nữ chính.
Ta định đi cầu xin, kết quả Triển Vân Diễn đã dẫn quân xuất chinh, muốn chiếm lại Trường Nguyên ở Tây Kỳ.
Ta lại không có quyền thả Lâm Chiêu Nguyệt, đành bảo người mỗi ngày mang chút đồ ăn tới.
Ta ở phủ đệ Tây Kỳ cùng Vân Kiều chơi đùa với Hoài Ý.
"Liễu phu nhân, Vân tiểu thư, bên ngoài Giám quân Đô thống đến bái phỏng."
Trước khi Triển Vân Diễn xuất chinh có lệnh cho ta quản lý phủ viện, dặn dò thuộc hạ mọi việc đều nghe theo sắp xếp của ta.
Vân Kiều thắc mắc: "Tướng quân đã dẫn quân xuất chinh, không có ở trong phủ mà?"
"Giám quân Đô thống nói muốn tạm trú trong phủ chúng ta, đợi tướng quân về."
Tiểu tướng sĩ nhìn ta do dự nói: "Phu nhân, tốt nhất vẫn nên mời vào, nếu làm phật lòng Giám quân, người chịu thiệt vẫn là tướng quân và các tướng sĩ trên chiến trường của chúng ta."
Ta gật đầu: "Sau này cứ để ngươi tiếp đón đi."
Vân Kiều tuổi nhỏ tính hiếu kỳ lớn, một tay kéo ta đi nhìn trộm Giám quân.
Nàng ấy vừa đi vừa nói: "Thường thì Giám quân đều là phường cáo già, nhìn một cái là biết ngay không phải người tốt."
Đợi đến khi nhìn thấy vị Giám quân Đô thống này.
Quả nhiên không phải người tốt, lại chính là Thẩm Từ An.
Vân Kiều mới mười hai tuổi lại nói: "Người này trông đẹp thật đấy."
Tam quan đi theo ngũ quan rồi.
Ta gõ nhẹ vào đầu nàng ấy một cái.
Trong nguyên tác chưa từng nhắc đến việc Thẩm Từ An đến Tây Kỳ làm Giám quân.
Ta trốn đi, sợ chạm mặt Thẩm Từ An, ta tuy hận hắn, nhưng không muốn gặp hắn.
Nghĩ xem nếu gặp thì nên gào thét chất vấn hắn, hay là đứng trên đỉnh cao đạo đức mà chỉ trích hắn.
Hay là nhân lúc hắn ở địa bàn của mình mà âm thầm tiễn hắn đi...
Trong lúc ta đang vô cùng đấu tranh, ta nhận được thư nhà của Triển Vân Diễn.
Đại ý là hỏi ta và Hoài Ý có khỏe không, người Giám quân này cứ để phó tướng tiếp đón, bảo ta đừng lo lắng, có những kẻ tự khắc sẽ có trời trị...
Ta thầm cảm thấy Triển Vân Diễn đã biết chuyện.
Nghĩ bụng để không gây thêm rắc rối cho Triển Vân Diễn, ta tiếp tục làm rùa rút cổ.
Nhưng Thẩm Từ An liên tục kiếm chuyện trong phủ, nói muốn bái kiến tướng quân phu nhân.
"Sao thế, tướng quân phu nhân coi thường ta à?"
Gặp nhau cách một bức bình phong, ta nhìn thấy Thẩm Từ An, hắn lại không nhìn rõ ta.
Chỉ là cả hai đều không lên tiếng, trong sự tĩnh lặng ta nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của chính mình.
Hoài Ý không chịu nổi sự yên tĩnh như vậy, thoát khỏi vòng tay của Vân Kiều, chạy ra ngoài bình phong, mắt to trừng mắt nhỏ với Thẩm Từ An.
"Cha cha."
Hoài Ý mới hơn một tuổi rưỡi, vẫn chưa thạo nói năng, nhưng tiếng "cha cha" lại gọi rất rõ ràng.
Ta suýt chút nữa cũng đuổi theo ra ngoài bình phong.
Vân Kiều tuy nhỏ người nhưng động tác nhanh nhẹn: "Tiểu Hoài Ý, đệ nhận nhầm người rồi."
Nàng ấy vừa nói vừa bế thằng bé quay lại.
Sau khi về Hoài Ý lại khóc náo không thôi, khua khoắng tay chân nhỏ xíu đòi ra ngoài.
Thế là phó tướng kịp thời ngăn cuộc gặp này lại: "Thẩm Giám quân, thật ngại quá, tiểu thiếu gia nhà chúng ta còn nhỏ nên nhận nhầm, tầm này chắc là đang quấy ngủ rồi."
Lúc này mới gọi được Thẩm Từ An đang nhìn chằm chằm vào bức bình phong thẫn thờ quay lại.
Sau khi về ta bế Hoài Ý, vì tiếng gọi cha đó mà rơi vào bất an.
Cũng may những ngày sau đó, Thẩm Từ An cũng im hơi lặng tiếng trong phủ, cho đến khi Tả tướng quân đến.
"Phu nhân, tướng quân cần người... E là... Xin phu nhân mau chóng theo ta đến tiền doanh."
Ta vội vàng đưa Hoài Ý và Vân Kiều theo Tả tướng quân xuất phát.
Thẩm Từ An cũng lẳng lặng bám theo sau.
Khi ta gặp Triển Vân Diễn, cũng giống như ngày ta gặp y trong rừng, y đang sốt cao nói mê sảng: "... Văn Sênh..."
Thân vệ của Triển Vân Diễn là Triển Thính nói với ta: "Tình hình e là giống lần trước, Hồ y sư nói chắc là trúng độc."
Ta bắt mạch cho Triển Vân Diễn, độc cũ cộng độc mới, lấy một viên Bách Thanh Hoàn bỏ vào miệng y.
Viên Bách Thanh Hoàn này là bí chế độc môn của cha ta, để cho ta giữ mạng, không thể hoàn toàn loại bỏ độc tố.
Ta nghĩ trong nguyên tác không có lần bị thương này, chắc chắn là do ta đã làm xáo trộn tình tiết nữ chính cứu nam chính.
Mà Lâm Chiêu Nguyệt hiện đang bị Triển Vân Diễn giam giữ.
Ta tìm Triển Thính: "Lâm cô nương ở đâu? Mau mời nàng ta đến, nàng ta có thể cứu tướng quân."
Lâm Chiêu Nguyệt khi được đưa đến, đầu tóc hơi rối loạn, mặt đầy vẻ không tình nguyện.
Nàng ta nhìn Triển Vân Diễn đang hôn mê cười nhạo: "Báo ứng, không phải y không tin ta sao."
Ta vốn định tiến lên khuyên bảo, kết quả Tả tướng quân trực tiếp quét một kiếm vào khoeo chân Lâm Chiêu Nguyệt, khiến nàng ta quỳ rạp xuống đất, giận dữ nói.
"Bây giờ ngươi còn cơ hội để mở miệng, nếu không thì sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội nữa đâu."
Ta đang định tiến lên ngăn cản, Triển Thính đã cản ta lại trước: "Phu nhân tốt nhất nên ra ngoài thì hơn."
Sau khi ra ngoài, Triển Thính nói: "Phu nhân, Tả tướng quân chỉ dọa nàng ta thôi, không thực sự làm hại nàng ta đâu."
Một lát sau, Triển Thính mang theo thuốc mà Lâm Chiêu Nguyệt đưa ra, cho ta và y sư nhận mặt.
Ta nhìn một cái, một vỉ thuốc kháng viêm...
Y sư nhìn: "Cái gì thế này?"
Ta gật đầu: "Một ngày hai lần, uống với nước."
Ta từ trong doanh trướng của Triển Vân Diễn đi ra, từ xa đã phát hiện Thẩm Từ An đang đi tới đây.
Ta xoay người đi vào doanh trướng của mình cạnh trướng của Triển Vân Diễn, nghe thấy ngoài trướng Thẩm Từ An hỏi Triển Thính: "Nữ tử vừa rồi là ai?"
Triển Thính vẫn như thường lệ theo thói quen nói: "Tướng quân phu nhân của chúng ta."
10.
Ta không muốn gặp Thẩm Từ An, ta muốn đi tìm cha
Ta thầm nghĩ lần này Lâm Chiêu Nguyệt cứu được Triển Vân Diễn, chắc là có thể quay lại quỹ đạo cũ rồi.
Ta biết rõ Thẩm Từ An và Triển Vân Diễn trong nguyên tác sau này đấu đá sống ch.ết, ép y phải khởi nghĩa thanh quân trắc.
Thế là chỉ đợi vết thương của Triển Vân Diễn ổn định, thoát khỏi nguy hiểm.
Ta bèn để lại một bức thư "Cẩn thận Thẩm Từ An", rồi bế Hoài Ý rời khỏi quân doanh.
Chúng ta vừa đi, Triển Vân Diễn lập tức tỉnh lại.
Chỉ là những chuyện xảy ra sau khi ta rời đi nằm ngoài dự tính của ta.
Vì trận chiến Tây Kỳ đại thắng, hoàng thượng muốn ban hôn cho Triển Vân Diễn.
Đúng lúc sứ giả của bộ lạc trước kia ở trên điện khẳng định chắc nịch rằng y đã có thê nhi, chính mình đã nhìn thấy nhiều lần rồi.
Thế là hoàng thượng vung tay một cái ban cho ta một danh hiệu Cáo mệnh.
Ta bế Hoài Ý còn đang trên đường đến trấn Tuế Vân thì bị người chặn lại nói lão phu nhân thực sự không đợi nổi để gặp chắt trai, muốn đón chúng ta về kinh.
Ta giải thích mấy lần, người đó đều coi như ta đang dỗi với Triển Vân Diễn.
"Đừng nói lời hờn dỗi nữa, lão phu nhân nói đợi tướng quân về sẽ lập tức bổ sung hỉ sự, sính lễ hồi môn lão phu nhân đều đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi."
Không hiểu sao cứ giải thích mãi không thông.
Ta đành phải bày tỏ trước tiên cần đi gặp một cố nhân.
Kết quả đến trấn Tuế Vân thì bia mộ của ta đã biến mất.
Thẩm Từ An đã xóa sạch dấu vết của ta một cách triệt để.
Ta cũng không hỏi thăm được tin tức gì của cha ta.
Ta đi theo người mà lão phu nhân phái đến để tới Thượng Kinh.
Thầm nghĩ cha trước đây luôn nói muốn đưa ta đến Thượng Kinh để mở mang tầm mắt, có lẽ cha đang ở đây.
Vừa mới vào phủ tướng quân, lão phu nhân đã kéo lấy ta, khuôn mặt đầy vẻ xúc động.
Bà tháo chiếc vòng tay đeo vào tay ta, ôm lấy Hoài Ý hôn không ngừng.
Hoài Ý cũng cười khanh khách.
Ta vội vàng giải thích, nhưng lão phu nhân hình như đột nhiên bị lãng tai.
Ta: "Lão phu nhân, ta không phải phu nhân tướng quân, trong chuyện này có hiểu lầm."
Lão phu nhân: "Ừ, ừ, Vân Diễn đúng là khúc gỗ mà."
Ta: "Lão phu nhân, ta thật sự không phải thê tử của tướng quân."
Lão phu nhân: "À, sức khỏe ta vẫn tốt lắm."
Ta: "Hoài Ý không phải con của tướng quân."
Lão phu nhân: "Vân Diễn đúng là kiểu người lẳng lặng làm nên việc lớn."
Tóm lại ta nói gì, lão phu nhân đều có thể nghe thành chuyện khác, những chuyện xấu hổ lúc nhỏ của Triển Vân Diễn đều bị bà kể ra hết.
Triển Vân Diễn khải hoàn trở về, sau khi yết kiến thánh thượng thì quay về phủ tướng quân.
Ta và Hoài Ý được lão phu nhân trang điểm cho một thân đầy phú quý hỷ khí.
Triển Vân Diễn theo thói quen bế lấy Hoài Ý, ánh mắt đầy dịu dàng, giọng nói trầm ấm.
"Văn Sênh, ta đã về rồi."
Câu nói này khiến tim ta run lên, chuyện gì thế này? Ngỡ như nhìn thấy Thẩm Từ An của trước đây.
Hoài Ý đã hơn hai tuổi, ôm lấy mặt Triển Vân Diễn hôn chụt một cái: "Cha ơi."
Ta: "Hoài Ý, đừng gọi bừa."
Triển Vân Diễn ánh mắt đầy ý cười, lớn tiếng đáp: "Ơi."
Rời khỏi tầm mắt của mọi người, ta nhíu mày nhìn Triển Vân Diễn.
"Tướng quân, ngài thế này là sao?"
11.
Triển Vân Diễn hạ mắt, nhìn ta với ánh mắt đầy chân thành.
"Là ta đã đường đột, không ngờ chuyện nhờ cậy ở Tây Kỳ trước đây lại truyền đến tai cung đình, thiên tử hỷ nộ bất định, e rằng sẽ bị khép ta khi quân, Hoài Ý còn nhỏ như vậy..."
Ta nhìn Hoài Ý đã ngủ say trong lòng Triển Vân Diễn, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
"Ta nhất định sẽ bảo vệ nàng và Hoài Ý chu toàn."
Triển Vân Diễn bế Hoài Ý nói một cách nghiêm túc, giống như đang hứa hẹn vậy.
Ta không kìm được nhớ đến Thẩm Từ An: Văn Sênh, đời này nếu không phải nàng, hà tất phải để tóc xanh phối với áo trắng, có phúc được nàng, nguyện năm nào cũng như thế này, mãi không phụ nhau.
Nhìn bóng lưng đi xa của Triển Vân Diễn, ta chợt nhớ đến Lâm Chiêu Nguyệt, vội vàng rảo bước đuổi theo.
"Tướng quân, hay là chúng ta có thể công bố hòa ly."
Triển Vân Diễn khựng lại, giọng nói thanh lãnh: "Thánh chỉ viết rằng, chúng ta tình thâm nghĩa trọng, sinh tử có nhau... Nàng định vả mặt thánh thượng sao?"
Ta... Vẫn chưa muốn ch.ết, vội vàng xua tay: "Không không không."
Triển Vân Diễn đắp lại chăn gấm cho Hoài Ý.
Ta tiễn y ra ngoài.
Trong ánh trăng, đôi mắt của Triển Vân Diễn dường như có ánh sao lấp lánh.
"Văn Sênh, nếu nàng thật sự không nguyện ý, hãy chờ thêm một thời gian, đợi thánh thượng quên đi, một năm, hai năm... Hoặc đợi lần tới nàng theo ta xuất chinh, rồi lại tính kế."
Ta hỏi: "Lâm cô nương đã về chưa?"
Triển Vân Diễn nhíu mày nói: "Ta không thể thả nàng ta, người này yêu dị, e rằng sẽ gây ra mầm họa."
Lúc này ta vẫn nghĩ mối quan hệ giữa ta và Triển Vân Diễn cứ đợi đến khi ta theo y xuất chinh, giả ch.ết, là có thể kết thúc.
Nào ngờ vì một buổi tiệc, ta và Triển Vân Diễn lại thật sự bị buộc chặt với nhau.
...
Tiệc mừng công, thánh thượng chỉ đích danh Triển Vân Diễn mang theo phu nhân, chính là ta.
Ta đi thỉnh giáo lão phu nhân xem cần chú ý điều gì, bà cũng chỉ có một câu: "Đừng căng thẳng, vạn sự đã có Vân Diễn."
Ta đã quên mất Thẩm Từ An với tư cách là Giám quân, cũng sẽ xuất hiện trong tiệc mừng công.
Gặp lại Thẩm Từ An, hắn đã rũ bỏ vẻ ngây ngô cương trực, trở nên chín chắn và khéo léo hơn.
Bên cạnh chắc hẳn là thê tử hiện tại của hắn, rạng rỡ động người, vẻ mặt hạnh phúc khoác lấy cánh tay Thẩm Từ An.
Triển Vân Diễn nắm lấy tay ta, ta nhìn về phía y.
Chỉ nghe y cười nói: "Đừng để bị người khác bắt cóc mất trong cung đấy."
Triệu tể tướng đối diện lớn tiếng nói: "Phu thê Triển tướng quân quả nhiên là lang tài nữ mạo, thiên tác chi hợp, sao không mang theo tiểu công tử tới?"
Triển Vân Diễn: "Con trẻ ban ngày vui quá, đến lúc phải ra ngoài thì lại ngủ mất rồi."
Ta luôn cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của Thẩm Từ An.
Hắn đầy vẻ kinh ngạc, Triển Vân Diễn nghiêng người che khuất tầm mắt của hắn, đưa ta vào chỗ ngồi.
Triển Vân Diễn nắm tay ta ngày càng chặt, thậm chí còn hơi đổ mồ hôi.
Ta nắm lại tay y, y nghiêng đầu nhìn vào ánh mắt đang hỏi thăm của ta.
Ta nói nhỏ "Nắm chặt quá rồi..."
Mặt Triển Vân Diễn tự dưng đỏ bừng, vội vàng buông tay ra lau mồ hôi vào áo, sau đó lại nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.
Ta nhìn dáng vẻ này của y lại thấy có chút đáng yêu.
Thánh thượng dường như đã nhìn thấy, liền cười nói trong yến tiệc.
"Thật là điển hình của tình phu thê thâm trọng, Triển phu nhân cùng Triển tướng quân vào sinh ra tử, có thể thấy tình cảm dành cho Triển tướng quân thật sâu đậm."
Cùng với tiếng "à" của thánh thượng, Thẩm Từ An làm đổ rượu, vương vãi khắp người.
12.
Mọi người hùa theo lời khen ngợi của thánh thượng, Triển Vân Diễn vì vậy mà uống không ít rượu.
Sau khi yến tiệc tan, y có chút không vững, nhẹ nhàng tựa vào người ta.
Ta vội vàng đưa tay đỡ lấy, ngẩng đầu nhìn y, chỉ thấy vì hơi rượu mà làn da màu lúa mì vốn có của y đỏ từ cổ lên đến tận trán.
"Thất lễ rồi." Giọng nói của Triển Vân Diễn mang theo hơi rượu nồng nặc.
Đường đường là một đại tướng quân, vậy mà lại không chịu được tửu lượng, khiến ta như phát hiện ra điểm yếu của y.
Mọi người xung quanh dần tản đi, chỉ còn ta dìu Triển Vân Diễn chậm rãi bước đi.
Triển Vân Diễn có vẻ say lắm rồi, sắp đến cửa cung, bắt đầu trượt xuống, suýt nữa thì ngã.
Ta vội vàng vòng tay ôm lấy eo và lưng y.
Ngước mắt lên nhìn trạng thái của Triển Vân Diễn, ta mới phát hiện ánh mắt y quét qua phía trước rồi lại trở nên mơ màng.
Ta ôm lấy Triển Vân Diễn nhìn về phía cửa cung, chính là Thẩm Từ An đang đứng đó.
Triển Vân Diễn ôm chặt vai ta, cả người dường như đều dựa dẫm vào ta, nhưng ta lại không cảm thấy tốn sức.
"Triển tướng quân." Thẩm Từ An lên tiếng chặn chúng ta lại, hỏi là Triển Vân Diễn, nhưng nhìn lại là ta.
Triển Vân Diễn không tiếp lời, mà kéo ta đi về phía xe ngựa, Triển Thính bước tới định đỡ y nhưng bị y xua đi.
"Văn Sênh." Giọng Triển Vân Diễn mềm mỏng, giống như đang làm nũng.
"Văn Sênh." Giọng Thẩm Từ An quan tâm, giống như đang níu kéo.
Hai người đồng thanh, đều ngẩn người.
Chỉ là bàn tay Triển Vân Diễn nắm trên vai ta hơi dùng lực, khiến ta nhận ra, y có lẽ không say chút nào.
Triển Vân Diễn như sợ Thẩm Từ An lại nói thêm điều gì, bènn tiếp tục mang theo chút nũng nịu nói: "Văn Sênh, ta đau đầu, đau quá."
Ta không nhìn Thẩm Từ An, ta hận hắn, nhưng không muốn vì hận mà đánh mất chính mình, chỉ muốn coi như người lạ, coi như ta chưa từng quen biết người này.
Ta dìu Triển Vân Diễn lên xe ngựa.
Thẩm Từ An vẫn ở phía sau hỏi ta: "Văn Sênh, Văn Sênh, ta, nàng, còn sống..."
Những lời phía sau không nghe rõ, vì vừa lên xe ngựa, Triển Thính đã bảo phu xe nhanh lên.
Triển Vân Diễn vẫn tựa vào người ta, chỉ có hàng lông mi run rẩy đã phản bội y.
Ta đỡ Triển Vân Diễn ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào y.
Y lén mở mắt ra đúng lúc chạm phải ánh mắt chất vấn của ta.
Triển Vân Diễn vội vàng ôm đầu nói: "Tửu lượng của ta trước đây vẫn khá tốt, không biết bây giờ sao lại..."
Y hơi khựng lại, rồi lại ôm lấy ngực mình, lén liếc nhìn ta một cái nói "Có lẽ là do vết thương cũ."
Trong lòng ta thấy nực cười, một đại tướng quân dày dạn sa trường mà nói dối lại vụng về như vậy, nhưng về khí thế ta vẫn nhìn chằm chằm y.
"Bây giờ đã tỉnh rượu rồi chứ?"
Triển Vân Diễn lại ôm đầu: "Tỉnh được phần lớn rồi, chỉ là đau đầu."
Những ngày sau đó, ta không bao giờ gặp lại Thẩm Từ An nữa.
Triển Vân Diễn hình như nếu không đánh trận thì thật sự không có việc gì làm.
Ngày nào không đưa ta và Hoài Ý đi dạo Thượng Kinh, thì cũng là ở bên cạnh lão phu nhân chọc cười, lúc này tai lão phu nhân lại có vẻ thính.
Mà Triển Vân Diễn lại nhận được lệnh điều động, trấn giữ quận Mịch Lương.