07.
Tại Túy Hương Lâu.
Chu Ngưỡng Sơn nghe nói Phó Yến Tri muốn mời mình ăn cơm.
Vốn tưởng rằng hắn muốn cảm tạ mình vì thời gian qua đã dốc lòng truyền thụ "Mười tám thế dỗ dành nữ tử".
Nào ngờ vừa đẩy cửa phòng bao, đã nhìn thấy Phó lão phu nhân đang ngồi ở ghế chủ vị với vẻ mặt nghiêm nghị.
Hắn nhất thời sợ đến mức đứng thẳng người: "Thẩm mẫu ạ."
Lão phu nhân vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Chu Ngưỡng Sơn rụt rè bước tới.
Vừa ngồi xuống, trên mặt lão phu nhân lại nở nụ cười.
Liên tục gắp thức ăn cho hắn.
"Ngưỡng Sơn à, thẩm cũng coi như nhìn con lớn lên."
"Có một chuyện, thẩm không biết có nên nói hay không."
Chưa đợi hắn trả lời, lão phu nhân lại tiếp tục.
"Thẩm biết con và Yến Tri từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, tình cảm thâm hậu."
"Nhưng các con đều là nam tử, sẽ không có tương lai đâu."
"Hơn nữa Yến Tri đã cưới nương tử, ta nghe mẫu thân của con nói, dạo này con cũng đang bàn chuyện hôn nhân."
"Phụ bạc nữ tử làm kẻ bội bạc là sẽ bị trời đánh đấy, cho nên tình cảm giữa các con thực sự không thể tiến xa hơn được nữa."
"Việc này sẽ hủy hoại hai gia đình đấy."
"Các con tuyệt đối không thể ở bên nhau."
Chu Ngưỡng Sơn càng nghe càng thấy khó hiểu, cho đến khi lão phu nhân nói ra câu này.
Hắn hoàn toàn hiểu ra.
Không thể tin nổi quay đầu nhìn lão phu nhân.
Giơ tay chỉ vào mình: "Ta và Phó Yến Tri?"
Lão phu nhân gật đầu.
Chu Ngưỡng Sơn trợn to mắt, vội vàng ngồi bật dậy.
"Không phải, Thẩm di, con không thích Phó Yến Tri."
"Con thích cô nương."
Nói xong, hắn còn cố tình làm điệu bộ tay hình hoa sen.
Tiếp tục nhấn mạnh: "Là cô nương!"
Lão phu nhân ngả người về phía sau, sợ cái tay hình hoa sen của hắn chọc phải mình, ngơ ngác chớp chớp mắt.
"Con chớ có lừa ta."
Chu Ngưỡng Sơn thề thốt với trời, từng chữ thốt ra đều vô cùng rõ ràng.
"Di, con thật sự thích cô nương, người cứ ra ngoài hỏi thăm mà xem, hôm kia con còn hôn cô nương nữa đấy."
Lão phu nhân trừng to mắt, có chút ghét bỏ vỗ hắn một cái.
"Ôi chao, xấu hổ chếc đi được."
Nghĩ lại, để cho chắc chắn bà lại hỏi thêm một câu.
"Vậy con và Yến Tri từng hôn nhau chưa?"
Chu Ngưỡng Sơn ôm đầu tuyệt vọng.
"Nếu con hôn Phó Yến Tri, huynh ấy sớm đã đánh chếc con rồi."
...
Lão phu nhân hiểu rõ mọi chuyện, vừa ngân nga điệu hát nhỏ vừa thong thả về nhà.
Buổi tối khi Phó Yến Tri trở về.
Lão phu nhân tươi cười rạng rỡ, bưng lên bát canh gà đầy ắp dược liệu.
Phó Yến Tri không hiểu vì sao dạo này mẫu thân cứ thích hầm canh gà như thế.
Nhưng lại không tiện phụ tấm lòng của bà.
Nghĩ rằng gần đây mình ngủ không ngon, uống canh này bồi bổ cũng tốt.
Lão phu nhân nghe thấy hắn nghĩ cho mình thì vô cùng hài lòng.
Thế là bà cho hắn bưng cả nồi mang về cho ta.
Phó Yến Tri về đến nơi còn vô cùng săn sóc, từng thìa từng thìa đút cho ta.
Không uống còn đỡ.
Vừa uống xong, cả đêm người ta cứ nóng rực lên.
Trằn trọc mãi chẳng thể ngủ nổi.
Phó Yến Tri nằm bên cạnh hôm nay hiếm khi được yên tĩnh, thấy ta như vậy, tưởng rằng ta lại muốn gần gũi.
Hắn còn dịu dàng dỗ dành: "Đêm qua làm quá sức rồi, tiếp nữa sẽ đau đấy."
Ta lắc lắc đầu, vỗ vỗ đôi gò má đỏ ửng.
Lúc này mới nhớ lại bát canh gà mà Phó Yến Tri đã đút cho mình.
"Mẫu thân đã bỏ gì vào trong canh sao?"
Phó Yến Tri ngồi dậy: "Chắc là không đâu, mỗi ngày ta thỉnh an mẫu thân, bà đều bảo ta phải uống."
Ta lập tức bừng tỉnh đại ngộ, hèn gì dạo này hắn lại phản thường như vậy.
"Vậy chàng uống xong có thấy khó chịu không?"
Hắn im lặng một lát: "Người nóng lên thì có tính không?"
Sự thật đã được sáng tỏ.
Ngày hôm sau khi đi thỉnh an.
Lão phu nhân thấy ta đến, tươi cười nắm lấy tay ta.
"A Từ à, Yến Tri không phải đoạn tụ đâu!"
Ta cứ ngỡ mình nghe nhầm, ngơ ngẩn sững sờ.
Bà lại tiếp tục nói: "Ta đã nghe ngóng kỹ rồi, Yến Tri không thích nhị công tử nhà họ Chu."
"Con chịu khó một chút, ta cũng sẽ cố gắng, năm sau chắc chắn sẽ được ôm cháu đích tôn."
Sau đó, bà như muốn kể công, thuật lại chuyện mấy ngày nay vì muốn chữa bệnh 'đoạn tụ' cho Phó Yến Tri nên ngày nào cũng chăm chỉ nấu canh cho hắn.
Kết quả cuối cùng lại là một màn hiểu lầm dở khóc dở cười, đến nỗi bà cũng tự cười chính mình.
Ta bất lực nhếch mép.
"Mẫu thân vì sao lại nghĩ phu quân là đoạn tụ ạ?"
Bà có chút ngượng ngùng cười khì khì hai tiếng.
"Chẳng phải trước kia con nói Yến Tri không thích con lại gần sao?"
"Ta nghĩ con xinh đẹp thế này, đàn ông ai chẳng h*m m**n, sao có thể không thích con được."
"Mẫu thân cứ ngỡ nó không thích nữ tử."
"Đều tại mẫu thân dạo này rảnh rỗi đọc nhiều thoại bản quá, trong đầu toàn mấy ý nghĩ bại hoại phong hóa."
"Nhưng hôm đó về, ta đã hỏi ma ma trong viện của con rồi."
"Hóa ra dạo này con tiều tụy thế này đều là vì muốn sinh cháu đích tôn cho ta."
Nói xong, chính bà cũng đỏ mặt.
Ta nhất thời dở khóc dở cười.
"Mẫu thân, tình cảm giữa con và phu quân cực kỳ tốt ạ."
Lão phu nhân liên tục gật đầu nói biết rồi.
Cuối cùng ta lại bất lực nhắc nhở thêm một câu.
"Mẫu thân, bát canh bổ đó không cần cho phu quân uống nữa đâu, uống nữa chắc eo con gãy mất."
Lão phu nhân hí hửng gật đầu: "Biết rồi, biết rồi."
"
"Đêm qua cũng không muốn cho nó uống đâu, nhưng lúc ta về thì ma ma đã nấu xong rồi, toàn là dược liệu quý, bỏ đi thì phí lắm."
"Nhưng hôm nay sẽ không nấu nữa, yên tâm đi con nhé."