Chương 3 - Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu

Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu

"

 

Hắn siết chặt nắm đấm, đột nhiên ngẩng đầu, gương mặt đầy vẻ khó tin.

 

"Nàng muốn hòa ly với ta?"

 

Ta nhìn hắn, mím môi, xoay người bước về phía án thư.

 

 

 

Đưa tờ hòa ly thư đã viết từ nửa đêm cho hắn.

 

Hắn run rẩy đón lấy.

 

Chẳng buồn mở ra xem, xé nát ném thẳng vào chậu than.

 

Rồi túm lấy ta, ôm ngang người.

 

Ta hoảng sợ muốn vùng ra.

 

Nhưng hắn cố chấp đè ta lên giường, bàn tay to lớn khóa chặt cổ tay ta, khiến ta không thể động đậy.

 

Ta bị vẻ này của hắn làm cho đỏ cả mắt.

 

"Đồ khốn kiếp, mau buông ta ra."

 

Trong đôi mắt đỏ ngầu của hắn, một giọt lệ to như hạt đậu rơi xuống xương quai xanh của ta.

 

Giọng hắn khàn đi vì nghẹn ngào.

 

"Kẻ bên ngoài kia rốt cuộc là ai? Mà khiến nàng xa lánh ta như thế, lại còn đòi hòa ly với ta?"

 

"Ta biết ngay là nàng chỉ thích cơ thể của ta, chứ không hề thích con người ta."

 

Nhưng rõ ràng là hắn không thích ta, vậy mà giờ lại tỏ vẻ ủy khuất như người bị hại vậy.

 

Khiến ta không nhịn được mà bật cười.

 

"Ta chỉ thích người yêu ta, người không yêu ta thì cớ sao ta phải cùng người sống tiếp, ta muốn hòa ly với người."

 

"Sau đó đi tìm một người mà trong lòng trong mắt chỉ có ta."

 

Hắn cười tự giễu, không nói một tiếng, cúi người chặn lấy cánh môi ta.

 

Cuối cùng, hắn nghiến răng nghiến lợi ôm chặt lấy ta, như thể muốn khảm ta vào tận xương tủy hắn vậy.

 

Hắn gằn từng chữ một:

 

"Nếu nàng nhất quyết muốn hòa ly, ta sẽ chếc cho nàng xem."

 

Ta bị dáng vẻ này của hắn làm cho ngẩn người.

 

Trong chốc lát, ta không hiểu đây có ý gì.

 

"Là chàng không thèm để ý đến ta trước, chàng hung dữ cái gì?"

 

Hắn bị ta quát đến ngẩn ra, vùi đầu vào hõm cổ ta hồi lâu không nói tiếng nào.

 

Hắn hít sâu một hơi, giọng dịu đi nhiều: "Ta không phải không yêu nàng, ta chỉ là... không biết làm sao để yêu một người."

 

Nghe tiếng nghẹn ngào của hắn, ta cảm thấy lòng mình như vỡ nát, đành thở dài bất lực.

 

Ta vỗ vỗ lưng hắn, hờn dỗi lầm bầm: "Ta còn chưa khóc mà chàng khóc cái gì?"

 

Giọng hắn trầm đục, không còn sự hung hăng như trước: "Ta không phải không để ý đến nàng."

 

"Ta là sợ nàng chán ghét ta."

 

Ta nhíu mày không hiểu, rõ ràng ta thích hắn đến chếc đi được: "Sao ta có thể chán ghét chàng?"

 

Hắn chậm rãi buông ta ra, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào ta.

 

"Ta..."

 

Hắn ngập ngừng muốn nói lại thôi.

 

Ta thực sự ghét cái vẻ lầm lì như khúc gỗ này của hắn.

 

Nhưng ta chưa từng thấy hắn khóc đến đỏ cả mắt như vậy.

 

Mỹ nhân rơi lệ thật khiến người ta xót xa, thế là ta lại không có tiền đồ mà mềm lòng.

 

Ta nhỏ nhẹ bảo hắn:

 

"Phó Yến Tri, ta không thích chàng như vậy, gặp chuyện chỉ biết im lặng. Có bất cứ vấn đề gì người đều có thể nói với ta."

 

"Ta đây vốn được người nhà nuông chiều từ nhỏ, hay giận dỗi nhưng không thù dai, chỉ cần chàng dỗ dành một chút là ta sẽ không giận chàng nữa."

 

"Nếu chàng cứ mãi lạnh lùng như vậy, ta sẽ tưởng chàng không cần ta nữa. Thứ ta muốn là phu thê ân ái, không muốn giống như người lạ trên đường."

 

"Chàng hiểu chưa?"

 

Hắn lặng lẽ nhìn ta rồi gật đầu.

 

Ta lại nói: "Vậy chàng hỏi xem tại sao trước đó ta giận?"

 

"Ừm, vì sao lại giận?"

 

Ta phồng má oán trách nhìn hắn.

 

"Có một ngày ta đến Đại Lý Tự đón chàng về, đồng liêu của người cười cợt việc ta để lại dấu hôn trên cổ chàng, nói chúng ta tình cảm mặn nồng."

 

"Nhưng chàng lại bảo không tốt, còn nói mình không thích như thế."

 

"Ta liền cho rằng chàng không thích ta gần gũi, còn rất chán ghét ta nữa."

 

Hắn nghe ta nhắc lại chuyện hôm đó, rõ ràng là sững sờ.

 

Thấy hắn im lặng hồi lâu, ta hờn dỗi đẩy hắn: "Mau giải thích đi, không thì ta lại tiếp tục giận đó."

 

Hắn mím môi, không hiểu sao trên mặt xuất hiện một mảng ửng hồng.

 

Khoảnh khắc hắn quay mặt đi, ta phát hiện tai hắn cũng đỏ lên.

 

"Bởi vì nàng chỉ thích thân xác ta, không thích con người ta."

 

"Nàng chưa từng nói yêu ta, thích ta. Ta muốn nàng thích con người ta nhiều hơn một chút, nhưng nàng chỉ yêu ta khi ở trên giường, cảm giác này khiến ta thấy mình giống như tiểu quan vậy."

 

"Cho nên ta không thích như vậy."

 

Ta chớp mắt, không ngờ hắn lại nghĩ như thế.

 

Nhưng so với con người lạnh lùng của hắn, quả thật ta thích thân xác hắn hơn một chút.

 

Mà nữ tử không thích mỹ nam thì thích cái gì cơ chứ, ta cũng không thấy mình có chỗ nào sai cả.

 

Ta có chút chột dạ gãi gãi mũi.

 

Ta cố tình tỏ ra lý lẽ: "Tình cảm là nhờ làm chuyện vợ chồng mà thăng hoa đó, nếu ta ngay cả việc gần gũi chàng cũng không muốn, thì chàng lại càng nên lo lắng hơn."

 

Lời vừa dứt, hắn dường như nghĩ tới điều gì, biểu cảm lại trở nên đáng thương.

 

"Nàng đã mấy ngày không làm chuyện đó với ta rồi."

 

Ta nhíu mày, vỗ cho hắn một cái.

 

"Ta cũng có tính khí đó nha? Trước đó ta đang giận, cớ sao phải thưởng cho chàng."

 

Hắn ngẫm nghĩ, hình như cũng thấy đúng.

 

Thế là hắn hiếm khi làm nũng, dính lấy ta.

 

"Vậy... nàng bây giờ làm đi."

 

Ta cứng họng, nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt nóng bừng lên.

 

"Giữa ban ngày ban mặt thế này, xấu hổ chếc đi được, không cần."

 

Nói xong ta lại ghé sát người hắn ngửi ngửi: "Hơn nữa, chàng bây giờ hôi quá, ta có chút chán ghét, chàng tắm rửa sạch sẽ rồi ta mới làm."

 

05.

 

Ta không ngờ rằng hắn đột nhiên vác bổng ta lên.

 

Hắn đi thẳng tới nhĩ thất, gọi nha hoàn chuẩn bị nước.

 

Sau tấm bình phong, đôi bàn tay lớn thuần thục cởi y phục cho ta, ta lắng nghe tiếng nước đổ ào ào phía sau.

 

Lúc này ta mới sực tỉnh.

 

Ta trợn tròn mắt, túm lấy cổ áo mình.

 

"Chàng..chàng…chàng... vẫn còn có người đấy! Với lại người không được cưỡng ép ta."

 

Hắn nhìn ta đầy vẻ tủi thân, giọng nói nhẹ nhàng mềm mỏng: "Ta làm nàng vấy bẩn rồi, chúng ta cùng tắm thôi."

 

Ta giơ tay ngửi ngửi tay áo, đúng là có mùi rượu thật.

 

Ta lại nhìn bồn tắm.

 

Uyên ương tắm, ta vẫn chưa từng thử qua bao giờ?

 

Miễn cưỡng tắm cùng cũng được.

 

Nhưng để hắn không nhìn ra sự mong chờ của mình.

 

Ta làm bộ miễn cưỡng ngẩng đầu: "Được rồi, vậy chàng tắm cho ta đi."

 

Hắn chậm rãi cởi bỏ y phục trên người ta.

 

Khi chỉ còn lại một lớp áo lót mỏng, ta đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng.

 

Đôi bàn tay lớn của hắn đỡ lấy thắt lưng ta, theo bản năng muốn v**t v* lên trên.

 

Ta liền giữ chặt lấy tay hắn.

 

Nhìn dáng vẻ chỉnh tề của hắn lúc này, trong lòng ta bỗng thấy bất công.

 

"Chàng không thể chỉ cởi của ta, chàng cũng phải cởi đi."

 

Hắn đỏ mặt "ừm" một tiếng.

 

Thế là nửa khắc sau đó.

 

Ta ngồi trước tủ thấp, chăm chú nhìn nam nhân trước mặt tự mình cởi từng món y phục.

 

Cơ bụng săn chắc rõ ràng, lồng ngực vạm vỡ từng chút từng chút một phơi bày trước mắt ta.

 

 

Quả nhiên, Mẫu thân nói không sai, tìm tướng công chính là phải tìm người nhìn cho đẹp mắt.

 

Như vậy có muốn cãi nhau cũng chẳng cãi nổi.

 

Cái lúc nhìn mỹ nam cởi y phục này, cơn giận trong lòng ta đã tiêu tan mất bảy tám phần.

 

Đầu ngón tay ta lướt qua lồng ngực hắn, rồi xuống tới bụng, móc lấy dải lụa buộc khố của hắn.

 

Kéo hắn lại gần thêm chút nữa.

 

Ngẩng đầu lên, ánh mắt rạng rỡ nhìn hắn.

 

「Phu quân, chàng xem, nó có vẻ hơi kích động rồi kìa.」