03.
Buổi tối khi Phó Yến Tri trở về, ta đang ngồi trước sập thêu chiếc áo choàng mới cho phụ thân.
Thúy Bình nhìn chim hạc vàng sống động như thật trên chiếc áo choàng đen.
Vỗ tay khen ngợi: "Tướng quân nhìn thấy chắc chắn sẽ rất vui."
Ta cầm chiếc áo choàng đã thêu xong ngắm nghía, mãn nguyện vô cùng.
Phụ thân ta là võ tướng, quanh năm trấn giữ biên quan, tiết trời vào thu, phía Bắc lạnh thấu xương, chỉ là đã lâu rồi ta chưa được gặp người.
Không biết người mập hay ốm, chiếc áo choàng này không rõ có vừa vặn không.
Đang suy nghĩ, ngước mắt lên thì thấy Phó Yến Tri.
Đánh giá hắn một lượt, thấy dáng người hắn cũng tương đương với phụ thân.
Thế là ta vẫy vẫy tay với hắn: "Chàng lại đây giúp ta thử xem thế nào?"
Đôi mắt hắn sáng lên, khóe miệng cong lên một nét cười.
Gật đầu: "Được."
Ta khoác áo choàng lên vai hắn, đi vòng quanh quan sát một lượt.
"Rất vừa vặn đấy."
Hắn cẩn thận v**t v* chiếc áo choàng, gật đầu: "Ta rất thích."
Ta gật đầu: "Được rồi, chắc là người ấy cũng mặc vừa, chàng cởi ra đi."
Nụ cười trên gương mặt hắn lập tức cứng đờ.
Cau mày, vẻ khó tin: "Người ấy?"
Ta gật đầu: "Chứ chàng tưởng ta may cho chàng à?"
"Ta làm cho người khác, người nhìn thấy chắc chắn sẽ rất vui."
"Trước kia mỗi khi nhận được quà của ta, người đều bế ta lên rồi xoay vòng tròn, lần này không bế được nữa, nếu có thể đích thân trao cho người thì tốt biết mấy."
"Ai, đáng tiếc là giờ ta đã gả đi rồi, không thể lén lút chạy đi tìm người nữa."
...
"Không thì mẫu thân sẽ mắng chếc ta mất."
Phó Yến Tri mím chặt môi, bàn tay dưới lớp áo choàng nắm chặt đến trắng bệch.
Hít sâu một hơi, cúi đầu tháo chiếc áo choàng ra.
Nắm trong tay hồi lâu không chịu đưa lại cho ta.
Ta cau mày nhắc nhở: "Chàng đừng làm nhăn nó, ta đã mất công thêu bao lâu đấy."
Nói đoạn, ta ôm chặt lấy chiếc áo choàng trong tay hắn vào lòng như thể đó là trân bảo.
Ta đưa cho Thúy Bình, ân cần dặn dò: "Gói kỹ thêm mấy lớp, rồi bảo người gửi kèm ít thịt khô, người thích nhất món đó."
Phó Yến Tri nhìn cảnh tượng trước mắt, nhắm chặt hai mắt.
Chẳng nói chẳng rằng, hắn xoay người bỏ đi.
Một đêm không về.
04.
Trong tửu lâu, Phó Yến Tri rót rượu liên tục, nốc cạn từng chén một.
Chu Ngưỡng Sơn nhìn bộ dạng này của Phó Yến Tri.
Hắn chậc lưỡi vài tiếng: "Đây là do dục cầu bất mãn, nên đến tìm ta trút giận sao?"
Phó Yến Tri ngước mắt lườm hắn một cái.
Chu Ngưỡng Sơn bất lực lắc đầu, cười hì hì hỏi: "Đêm không về nhà, phu nhân của ngươi không tức giận ư?"
Phó Yến Tri siết chặt chén rượu trong tay, giọng nói có chút nghẹn ngào.
Hắn tự giễu: "Nàng chẳng bận tâm đâu."
Chu Ngưỡng Sơn khó hiểu: "Chẳng phải hai người vẫn đang rất tốt sao? Mấy hôm trước gặp ngươi, thấy phong thái tươi tỉnh như được tưới nhuần, sao đột nhiên tình cảm lại đổ vỡ rồi?"
Phó Yến Tri đã uống không ít, lúc này nửa tỉnh nửa mê, ngồi ngẩn ngơ, trông chẳng khác nào một con cún nhỏ không ai cần đến.
Hắn đỏ hoe mắt, lẩm bẩm không ngừng:
"Nàng có người trong lòng rồi, không phải là ta."
"Nàng còn thêu áo choàng tặng gã đàn ông khác, mà ta thì chẳng có gì."
"Trước kia nàng thân mật với ta, hay là làm chuyện đó với ta, cũng chỉ vì thèm muốn cơ thể này, nay chơi chán rồi nên bỏ rơi ta."
...
Chu Ngưỡng Sơn nhíu mày, cuối cùng chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
"Nương tử không thích ngươi, thì ngươi phải làm sao cho nàng thích mình chứ."
"Bám đuôi, giả vờ ngoan ngoãn cầu ân ái, chẳng có nữ tử nào không thích sự ôn nhu cả, ngươi cứ lạnh lùng như khúc gỗ thì ai mà thích cho được."
"Mà này, ngươi nói phu nhân gửi đồ lên phương Bắc? Liệu có phải là gửi cho biểu ca Cố Kiệt của nàng không? Gã đó chẳng phải đang theo Vệ đại tướng quân lên phương Bắc lập công danh sao, nghe nói còn được phong làm tiểu tướng quân rồi ấy chứ."
"
"Chậc, đúng là thanh mai trúc mã, một đôi trời sinh."
"Nếu không phải ngươi mặt dày đi cầu cô mẫu ban hôn, có khi người ta đã sớm nên duyên rồi."
Phó Yến Tri nghe vậy tim nhói lên đau đớn.
Thanh mai trúc mã, tình xưa nghĩa cũ, quả thực hắn không sao bì được.
Nhưng đó là thê tử của hắn, thanh mai trúc mã thì đã sao? Cuối cùng vẫn chỉ có thể làm nương tử của một mình hắn.
Phó Yến Tri ngước mắt, tặng cho Chu Ngưỡng Sơn một ánh nhìn sắc lẹm như muốn chém người.
Khiến Chu Ngưỡng Sơn sợ hãi rụt cổ lại.
"Được được được, ta ngậm miệng."
...
Từ khi thành hôn tới nay, đây là lần đầu tiên Phó Yến Tri không về nhà.
Ta ngồi đến tận nửa đêm, giận đến mức không ngủ được, giận bản thân hôm nay không nên cho hắn sắc mặt tốt.
Cũng giận vì ta và hắn giận dỗi lâu như vậy, mà hắn chẳng hề có ý định dỗ dành ta.
Càng giận chính mình, lúc đó vì nhất thời mê muội sắc đẹp của hắn.
Mà đồng ý với mối hôn sự của Hoàng hậu.
Uổng công ta còn định làm tặng hắn một chiếc áo choàng.
Sáng sớm hôm sau, ma ma của lão phu nhân gọi ta dậy.
Nói rằng Phó Yến Tri uống say tại tửu lâu cùng bằng hữu.
Bảo ta cùng đi đón hắn về.
Dẫu trong lòng vẫn còn giận, nhưng đây dù sao cũng là phân phó của lão phu nhân.
Lão phu nhân đối với ta từ trước tới nay luôn hòa nhã, ta cũng không tiện từ chối.
Đành miễn cưỡng đáp lời.
...
Vừa bước vào phòng riêng trong tửu lâu.
Ta đã thấy hai gã đàn ông say bét nhè đang cuộn vào nhau.
Chân người này gác lên bụng người kia.
Gã kia ngủ tư thế xiêu vẹo, trông như sắp rơi xuống đất.
Ta bực dọc đá vào người trước mặt.
Phó Yến Tri nhíu mày nhắm mắt, giơ tay day day huyệt thái dương.
Khi chậm rãi mở mắt ra, liền thấy ta đứng trước mặt hắn.
Thấy hắn tỉnh dậy, ta không nói một lời liền quay người bỏ đi, hắn thấy vậy vội vàng đứng dậy ngoan ngoãn đi theo sau ta.
Về đến nơi, ta vừa định cất lời trách móc.
Đã thấy nam nhân cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe, trông như sắp khóc đến nơi.
Cuối cùng ta thở dài.
"Nếu chàng thật sự không thích ta, chúng ta hòa ly là được rồi."
"Ta mà bỏ chàng, có khối người xếp hàng muốn ở bên ta."