Chương 65 - Nhật Ký Xuyên Thanh

Nhật Ký Xuyên Thanh

Đúng lúc sắp đến năm mới, Tứ gia vốn đã bận tối mắt tối mũi. Hôm trước còn hứa hẹn với Lý Vi rằng sẽ không đi đâu, hôm sau đã bận đến mức không thấy bóng dáng, chỉ thỉnh thoảng tranh thủ được chút thời gian ghé qua ăn một bữa.

Nhưng Lý Vi rất tự giác, tự tô hồng lời hứa ấy thành, chàng sẽ không tới viện của các cách cách mới, vậy nên nàng cực kỳ hài lòng. Hành động trong đêm đó chỉ là sự xúc động nhất thời. Hôm sau khi đã bình tĩnh lại, nàng biết rằng, cách cách mới vào phủ, Tứ gia không thể bỏ mặc họ hoài được. Chỉ riêng việc chàng chịu để nàng làm nũng, còn thuận miệng hứa vài câu ngon ngọt, cũng đã quá hời rồi.

Những ngày đấy, nếu Tứ gia có tới hậu viện thì cũng chỉ quanh đi quẩn lại 2 con đường, không vào viện của Phúc tấn thì là sang viện nàng, những ngày còn lại đều nghỉ ở thư phòng.

Đã chọn được tiên sinh dạy học, Hoằng Phân vừa trở về liền kêu ca rằng tiên sinh giảng bài chậm quá trời, nói một câu mà dong dài cả nửa ngày, nghe một lát là buồn ngủ. Lý Vi phạt cậu đứng xó tường trong vòng 1 khắc, nói xấu tiên sinh trong thời đại này là tội rất nghiêm trọng. Trước kia nàng từng mách lẻo với Giác Nhĩ Sát thị rằng ma ma ra tay rất ác, vì nàng thấy bà ta dùng tăm tre châm vào da thịt nha hoàn, dù nha hoàn đó là người ma ma dẫn tới, nàng nhìn thôi đã thấy đau hộ. Kết quả là nàng bị Giác Nhĩ Sát thị phạt đánh tay bằng thước gỗ.

Chờ Hoằng Phân chịu phạt xong, nàng mới nhẹ nhàng dạy bảo: "Tiên sinh giảng chưa hay thì con tự học thêm, không hiểu gì thì cứ hỏi lại tiên sinh. Ngạch nương tin rằng tiên sinh không có vấn đề gì về trình độ học vấn hết, ít nhất học thức của tiên sinh đủ để dạy con."

Nàng tin người được Tứ gia cất công chọn lọc, nhưng không tin vào tính tự giác của một đứa nít quỷ như Hoằng Phân. Tới lúc Tứ gia về, nghe nàng thuật lại lời Hoằng Phân kêu ca, nàng đặc biệt nhấn mạnh rằng mình đã phạt con rồi, nhưng vẫn lo lắng nói: "Thiếp chỉ sợ tiên sinh không quản nổi Hoằng Phân, nó hẵng còn nhỏ, không thể trông mong một đứa trẻ có thể tự quản thúc bản thân được."

Tứ gia không để tâm lắm, chỉ cười nói: "Gần Tết rồi, cũng phải để bọn trẻ có cơ hội thả lỏng chứ. Chẳng qua là dạo này ta bận quá, không tìm được người trông nom chúng, nên mới bảo tiên sinh tiếp tục giữ chúng nó ở lại đọc sách viết chữ."

Hóa ra chàng chỉ là tạm thời gửi chúng vào nhà trẻ, nghe vậy nàng mới yên tâm. Chàng lại nói: "Hơn nữa, con trai mà không nghịch thì sao gọi là con trai? Ngay cả ta, hồi bé ta cũng bày trò leo cây, bắt dế, chơi với rắn kìa."

Nàng chưa từng nghe được chuyện này, cứ tưởng Tứ gia từ bé đã là một đứa trẻ tự giác rồi chứ.

Tứ gia kể: "Hồi đó còn t nhỏ, bị ma ma và tổng quản thái giám quản chặt quá nên ta có chút nổi loạn, bắt họ chạy lòng vòng, rồi tự tìm cách lẻn ra ngoài. Cây thì là cây cảnh trong cung, trồng trong bồn hoa lớn, rắn thì ta bắt dưới rãnh nước. Ta còn giấu nó ở trong phòng 2 ngày. Khi ma ma phát hiện ra nó bò trong chăn, bà ấy hoảng đến nỗi ngã cái bịch xuống đất."

Nghĩ lại cũng thấy xấu hổ lắm chứ, nhưng niềm vui khi ấy lại là thật. Chàng con khoe con rắn đó với Thái tử và Đại a ca. Ba huynh đệ bọn họ không ai bép xép ra bên ngoài. Nhưng lúc bị ma ma phát hiện, cung nữ dọn phòng đã chịu phạt, từ đó trở đi chàng không gặp lại nàng lần nào nữa.

Sau khi chuyển đến A ca sở, cứ tưởng rằng đã đến tuổi có thể tự làm chủ, chàng từng sai người tìm cung nữ kia, nghe nói nàng đã xuất cung gả chồng rồi. Chàng còn gửi 10 lượng bạc cho nàng. Đến giờ chàng mới hiểu, số bạc ấy 8-9 phần đã bị bọn thái giám ăn chặn, chẳng bao giờ đến được tay người cung nữ đó.

Càng lớn càng hiểu chuyện, gan lại càng nhỏ.

Nếu để chàng của năm 6 tuổi biết được chuyện bạc bị người khác nuốt mất, chàng chắc chắn sẽ đánh tên thái giám kia tới bán sống bán chết.

Nếu ở năm 10 tuổi đã hiểu chuyện đôi phần, chàng sẽ âm thầm ghim hắn, chọn thời điểm thích hợp để chỉnh hắn một trận, ít nhất cũng phải điều chuyển hắn đến nơi tiêu điều hẻo lánh.

Nhưng bây giờ, chàng sẽ chọn cách làm ngơ.

Bên cạnh, Tô Tô còn mải cười vì chuyện chàng nghịch ngợm bắt rắn. Nếu để nàng biết có cung nữ bị đuổi đi vì hành động bốc đồng của chàng, chắc hẳn nàng sẽ thấy thương xó người ta.

Tứ gia xoa đầu nàng, tiếp tục kể chuyện xưa: "Con dế ấy là do tiểu thái giám bắt cho ta. Ta lại dùng chiêu giấu nó đi, hôm sau sẽ mang ra khoe các huynh đệ, ai ngờ nó cứ kêu inh ỏi mãi, nên cũng bị phát hiện luôn."

"Tiếc thật đấy." Lý Vi nói, khi đó chắc chắc cậu nhóc Tứ gia phải thất vọng lắm. Hồi cấp 2 nàng hay mang bộ thẻ bài 'Sailor Moon' ra so kè với tụi bạn, ai ngờ lại bị bộ thẻ Vương Tử Dạ Xoa A Tu La trong 'Thánh Truyền' đánh bại hoàn toàn. Tan học xong bọn họ còn đi mua áp phích 'Slam Dunk', mang về nhà chỉ đành giấu dưới đệm, không dám dán lên tường. Lên đại học lúc dọn phòng nàng vẫn không nỡ vứt đi.

Tuổi thơ, đúng là quãng thời gian đáng nhớ.

Lý Vi đang mải tiếc thương quãng thời gian thơ ấu không bao giờ có thể quay trở lại được, nàng chợt nhớ đến Hoằng Phân, bèn nói: "Không biết Hoằng Phân ...... đã từng được bắt dế chưa nhỉ?"

Tứ gia cũng ngẩn ra: ".....Chắc là chưa đâu. Không sao, năm nay hết mùa dế rồi, sang năm ta sẽ dẫn chúng nó đi bắt. Trẻ con mà không bắt dế thì còn gọi gì là tuổi thơ? Giờ không chơi, lớn hơn tí nữa sẽ không còn cơ hội chơi đâu."

Có lẽ vì nhắc tới chuyện đấu dế, ngay ngày hôm sau Tứ gia từ trong cung trở về không vào phủ ngay mà ghé qua đường Thiên Kiều, vào một tiệm đồ cổ chọn bầu nuôi dế. Chàng cầm nó lên ngắm nghía, đó là một cái bầu cũ, sẫm màu hổ phách, bên trên được đánh bóng hơi ánh ngọc. Chiếc bầu này không khắc mãnh thú hay rồng, chỉ khắc bụi cỏ nho nhỏ, trong khóm cỏ xanh mướt lấp ló cái đầu dế, nếu không chú ý nhìn kỹ sẽ không thấy được.

Món đồ không quá đắt, chỉ mất vài chục lượng bạc, nhưng ý tưởng khéo léo của nó đã khiến Tứ gia quyết định bỏ tiền mua. Chàng cất đi, tính sang năm sẽ đi bắt dế với 2 đứa con trai, ai bắt được trước, chàng sẽ thưởng cho người đó cái bầu này.

Về tới phủ, chàng đến chính viện trước tiên. Đúng lúc Hoằng Huy trở về thăm Phúc tấn. Tình cảm của hai mẹ con càng lúc càng tốt. Phúc tấn đã bớt nhìn chằm chằm vào bài vở của cậu hơn xưa, đôi khi còn thay cậu xin cái này cái kia với Tứ gia. Điều đó làm chàng rất hài lòng.

Cha nghiêm đi đôi với mẹ hiền. Chàng có thể diễn vai cha nghiêm, nhưng vai mẹ hiền chỉ có mẹ ruột mới gánh được. Trước kia chàng lo ngay ngáy chuyện Phúc tấn đối xử khá lạnh nhạt với Hoằng Huy, từng nghĩ rằng nếu nàng cứ giữ thái độ ấy thì chàng sẽ bế Hoằng Huy sang tiền viện tự tay nuôi dưỡng, tách hẳn hai mẹ con bọn họ. May mà giờ đây Phúc tấn đã tự ngộ ra.

Thấy Tứ gia, Hoằng Huy không dám vô tư như khi ở với Phúc tấn, cậu lập tức đứng lên hành lễ. Tứ gia nghiêm giọng hỏi: "Đã học xong công khoá hôm nay chưa? Chữ đã luyện chưa?"

Hoằng Huy cung kính: "Công khoá con đã thuộc, chữ con cũng đã luyện."

Tứ gia gật đầu: "Đi viết mấy tờ cho ta xem thử. Lát nữa ta sẽ kiểm tra công khóa của con."

Hoằng Huy đi rồi, Phúc tấn mới dám nói: "Năm hết Tết đến rồi, người để bọn trẻ nghỉ ngơi chút đi. Vừa rồi Hoằng Huy còn hỏi thiếp rằng có thể dẫn nó tới ngoại thành cưỡi ngựa không đó. Thiếp thấy dạo này trong phủ lu bu nhiều việc, hay là cứ cử vài người theo, để chúng ra ngoài thư giãn đôi chút?"

Tứ gia cau mày: "Ta hẵng đang bận, không rảnh dẫn chúng đi. Dù hiểu chuyện đến đâu thì thằng bé mới có 6 tuổi, còn Hoăng Phân cũng mới lên 3, sao có thể yên tâm để chúng tự đi chứ? Chờ đến lúc ta rảnh đã."

Phúc tấn do dự một hồi, cuối cùng vì thương con mà đưa ra lời đề nghị: "Hay là gọi huynh đệ nhà mẹ đẻ thiếp đi cùng?" Tứ gia ngẫm nghĩ, chàng không hoàn toàn tin tưởng Bá Khắc Thập và Ba Đồ Lỗ. Họ đúng là người trung hậu thật thà đấy, nhưng đầu óc lại hơi chậm chạp. Giao hai đứa nhà chàng cho họ chăm sóc, liệu lúc về chúng còn nguyên vẹn khoẻ mạnh không?

"Để ta nghĩ thêm đã." Tứ gia nói.

Kiểm tra chữ nghĩa, bài vở xong, Tứ gia rời khỏi chính viện. Hoằng Huy mọng đợi nhìn Phúc tấn, thấy ngạch nương lắc đầu thì cúi đầu thất vọng.

Phúc tấn kéo cậu ôm vào lòng: "Nếu con thật sự muốn đi thì phải đợi đến lúc a mã con rảnh rang đã. A mã con đang bận lắm, lại không yên tâm giao con cho người khác."

Nghe được khúc 'không yên tâm', mặt Hoằng Huy phấn khởi đỏ bừng. A mã luôn rất nghiêm khắc với cậu, khác hẳn thái độ khoan dung đối với Hoằng Phân. Nhưng lẫn trong sự nghiêm khắc ấy là ý tứ coi trọng, cậu thật sự thấy xúc động. Chỉ là đôi khi cậu cũng mong được a mã nói đôi ba câu quan tâm. Giờ đây nghe ngạch nương nói rằng a mã lo lắng cho cậu, cậu liền nói: "Vậy con không đi nữa. Chờ a mã có thời gian rảnh, con sẽ đi theo a mã." Phúc tấn lòng đầy phức tạp, xoa đầu cậu rồi tiễn cậu tới tiền viện.

Gần tới giờ ăn tối, Trang ma ma bẩm với Phúc tấn: "Nha hoàn bên cạnh Uông cách cách báo rằng, Uông cách cách tới kỳ kinh, nàng ta đau quá, e là đêm nay không thể hầu hạ gia được, muốn mời đại phu đến xem sao."

Phúc tấn nhíu mày: "Sắp đến Tết rồi, sao có thể vì chuyện này mà mời đại phu? Ngươi đi xem thử đi, xem là có chuyện gì khúc mắc."

Bên ngoài, nha hoàn của Uông cách cách là Lăng Huệ đang sốt ruột đi vòng vòng. Thấy Trang ma ma đi ra, liền chạy tới hỏi: "Ma ma, cách cách nhà ta..."

Nhưng Trang ma ma không đi xem tình hình của Uông cách cách ngay, mà đưa Lăng Huệ về phòng mình. Vừa vào, sắc mặt bà ta lập tức thay đổi, ngồi xuống hỏi thẳng: "Lăng Huệ, nói thật đi. Uông cách cách là cố tình hay thật sự khó chịu?"

Lăng Huệ để được theo hầu Uông cách cách cũng đã tốn không ít tâm tư, nghĩ rằng chỉ khi chủ tử phất lên thì nàng ta mới có cơ hội thăng tiến, nên vội đáp: "Không dám dối gạt ma ma, cách cách thật sự khó chịu."

Trang ma ma nhìn nàng ta hồi lâu rồi nói: "Ngươi biết đấy, thời điểm này không tiện mời đại phu thăm khám. Gần Tết rồi, ngay cả đại phu cũng phải về quê ăn Tết chứ."

Lăng Huệ đành bạo dạn nói: "Nhưng trong phủ... hẵng còn một vị đại phu mà..."

Trang ma ma sững sờ, rồi bật cười: "Ồ, không nhìn ả nha, gan ngươi cũng to đấy. Trong phủ đúng là có một vị đại phu. Nhưng ngươi tưởng kẻ như chủ tử nhà ngươi có thể mời được sao? Ta thì không có cái mặt mũi đó đâu. Nếu muốn, ngươi cứ thử nhờ người đến tiền viện hỏi thử xem? Xem có thể mời vị đại phu đó đến khám cho Uông cách cách nhà ngươi không?"

Lăng Huệ lè lưỡi, bên tiền viện toàn là người của Tứ gia, bình thường hạ nhân trong hậu viện và họ còn chẳng dùng chung một mâm cơm, nàng ta có quen ai ở đó đâu? Huống hồ con đường tương lai của Uông cách cách còn chưa biết sáng tối ra sao, nàng ta không dại đến mức phải bỏ tiền riêng để đút lót lo chuyện này. Hơn nữa, vị đại phu kia cứ mời là người ta sẽ đến chắc? Chỉ sợ chính ông cũng không thể tự quyết định.

Ít nhất cũng phải bẩm lên Trương Đức Thắng, rồi hắn lại phải hỏi Tô gia gia.

.......Nếu có thể khiến Tứ gia hay chuyện thì tốt quá. Biết đâu Tứ gia sẽ qua thăm Uông cách cách.

Nàng ta có ý muốn nhờ Phúc tấn mở miệng. Nhưng nghe ý của Trang ma ma, hẳn là Phúc tấn không muốn dính dáng đến chuyện này.

Trang ma ma không nói thêm gì, lượn một vòng bên viện của Uông cách cách rồi trở về, bà ta báo với Phúc tấn: "Uông cách cách đúng là không khoẻ thật, đau đến nỗi mặt mũi trắng bệch, còn hơi sốt nữa."

Phúc tấn im lặng trầm ngâm.

Trang ma ma cười: "Nô tỳ thấy Uông cách cách này cũng khéo quá rồi. Mới đến có mấy hôm mà đã thăm dò được trong phủ ta có đại phu. Không biết đã tiêu tốn bao nhiêu bạc đây, nha hoàn Lăng Huệ của nàng ta còn muốn Phúc tấn mở lời, để đại phu qua đó xem sao."

Sắc mặt Phúc tấn thay đổi, ngạc nhiên hỏi: "Nàng ta muốn gặp đại phu của phủ ta?" Đây là gan lớn hay thiếu đầu óc vậy?

Trang ma ma gật đầu: "Đúng vậy. Phúc tấn có muốn nhắn sang bên đó một tiếng không ạ?"

Phúc tấn cười nhạt: "Việc gì ta phải dây vào? Có giúp nàng ta cũng chẳng được lợi lộc gì, khéo còn khiến gia thấy ta muốn làm khó Trắc phúc tấn ấy chứ. Cứ để Uông thị nghỉ ngơi đi, qua năm mới rồi hẵng hay."

Trang ma ma đáp: "Phải đó. Tháng nào mà chẳng tới kỳ, ai biết được nàng ta đang ôm ấp tâm tư gì."

Chớp mắt một cái đã đến Tết, Lý Vi ôm bụng bầu 7 tháng tiến cung. Dầu gì thì 7 tháng cũng khác so với hồi 5 tháng, mới quỳ có 2 ngày mà nàng đã không gượng dậy nổi. Tứ gia trông mà xót ruột xót gan, nghĩ rằng đằng nào nàng cũng diện kiến bề trên rồi, nên chàng thay nàng cáo bệnh, để nàng ở phủ dưỡng thai.

Cả phủ Tứ gia từ lớn đến bé, trừ Tam cách cách của Tống thị, tất cả mọi người đều theo Tứ gia tiến cung. Lý Vi ở trong phủ ngoài việc hỏi thăm tình hình của Tam cách cách đôi câu, thì khoảng thời gian còn lại chỉ ngồi một chỗ dưỡng thai. Lần này nàng thật sự mệt gần chết luôn, không hề có chút giả đò nào. Sáng hôm ấy, lúc đứng dậy nàng phải dựa hết vào Ngọc Bình, không có người đỡ là nàng nằm chỏng vó ra đất rồi. Đây là lần đầu tiên mà nàng đuối đến nỗi xương cốt rã rời như vậy, tưởng chừng sắp liệt luôn.

Hãi tới kiếp sau, nghĩ đến chuyện điều kiện y tế của thời đại này hẵng còn lạc hậu, nàng không dám cậy mạnh nữa, thành thật ngoan ngoãn nằm sải lai dưỡng thai.

Việc trong phủ hạ nhân vẫn phải bẩm lên nàng, dù sao Tứ gia đã tiến cung, trong phủ chỉ còn nàng làm chủ. Gần Tết, thiếp bái ngoài phủ, chuyện trong phủ cũng bề bộn vô cùng.

Hai cách cách mới là Cảnh thị và Uông thị đều đến diện kiến nàng. Theo tục lệ, đó gọi là bái sơn đầu.

Sau chuyện của Tống thị và Võ thị, Lý Vi cũng thôi luôn cái ý định kết giao với đám phụ nữ trong phủ. Họ cứ nước sông không phạm nước giếng thì tốt nhất. Người ta đã đến rồi, nàng cũng không tiện đóng cửa đuổi khách, bèn mời các nàng vào sảnh thưởng trà. Nàng xem như đã hiểu vì sao năm đó Phúc tấn lại để nàng và Tống thị ngồi chỏng chơ ở đó cả buổi rồi.

Không muốn giao du, nhưng bắt buộc phải giao du, riêng thái độ thôi đã nói lên rất nhiều điều.

Ý tứ của Phúc tấn hồi đó đại khái cũng giống tâm trạng của nàng bây giờ, các ngươi cứ ngoan ngoãn, đừng động đến ta là được.

Nói đến Cảnh thị và Uông thị cũng có chuyện rất thú vị. Hai người bọn họ mới đến tầm 2 hôm thì Cảnh thị không còn tới nữa, riêng Uông thị vẫn đều đặn ngày nào cũng ghé qua. Điều này khiến Lý Vi không nhịn được so với nàng và Tống thị, vậy thì Cảnh thị giống với nàng ngày xưa, còn Uông thị giống Tống thị hả?

Nhưng nàng cũng đâu phải Phúc tấn, bên Cảnh thị rút lui giúp nàng thấy nhẹ gánh phần nào, còn bên Uông thị ngày ngày tới điểm danh thì nàng thấy phiền điên.

Ngọc Bình thấy nàng không thích Uông thị, liền nói: "Hay là để nô tỳ đuổi nàng ta đi?"

Lý Vi thấy làm vậy thì không được hay, trông giống kẻ vô tình quá trời. Người ta đến vì muốn nịnh bợ nàng, cũng chẳng làm gì quá đáng. Ai ngờ nàng vừa nói thế, Ngọc Bình đã tiếp lời: "Nô tỳ thấy nàng ta không giống kẻ đến nịnh bợ đâu, như là có chuyện muốn nhờ cậy người thì đúng hơn."

"Nhờ cậy?" Vậy thì lại dễ xử trí hơn rồi. Lý Vi nói: "Cho gọi nàng ta vào đi, ta muốn hỏi xem." Nịnh hót không có mục đích cụ thể, khéo là có ý định để nàng tiến cử với Tứ gia, mà chuyện này nàng thật lòng làm không được. Nhưng nếu chỉ đến nhờ vả, chắc hẳn không phải việc gì nghiêm trọng, chuyện đơn giản thì cứ giúp một tay, đỡ gây phiền cho cả hai bên đúng không nào?

Uông thị vào, trước tiên hành lễ: "Nô tài mạn phép quấy nhiễu sự thanh tịnh của Trắc phúc tấn."

Lý Vi cười nói: "Không sao đâu, đến đây ngồi đi."

Đợi Uông thị ngồi xuống, nàng quan sát kỹ rồi hỏi: "Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"

"Nô tài năm nay tròn 16." Uông thị cúi mặt đáp.

Uông thị có khuôn mặt trái xoan, đôi lông mày liễu tự nhiên chẳng cần tỉa tót, như thể trời sinh đã vậy, khiến Lý Vi cũng thầm thấy ghen tị. Đôi mắt to tròn, hai mí rõ ràng, sống mũi thẳng, bên dưới là đôi môi hồng nhạt. Nàng ta không thoa son phấn, dưới ánh sáng càng lộ ra vẻ nhợt nhạt, không chút máu.

Lý Vi hỏi: "Sao ngươi không dùng son?" Màu môi nhạt thế này, bệnh tim ư? Hay là thiếu máu ta?

Uông thị nhỏ nhẹ nói: "Nô tài vừa... vừa đến nguyệt sự xong..." Nàng ta có chút lúng túng, Lý Vi còn chưa kịp bảo có chuyện gì cứ nói, thì Uông thị đã quỳ xuống: "Nô tài muốn xin Trắc phúc tấn một việc. Nghe nói bên cạnh Trắc phúc tấn có một vị đại phu, nô tài muốn xin Trắc phúc tấn ban ơn, để đại phu đến thăm khám kê đơn. Nô tài vào phủ không được mang theo thuốc thang, cũng không thể tự đi bốc thuốc... cho nên..."

Ồ, Lý Vi hiểu ra ngay. Năm đó nàng vào A ca sở cũng chỉ được mang theo y phục và trang sức, đừng nói là thuốc men, ngay cả tờ giấy cũng không được cầm theo, son phấn hay nước hoa đều bị tịch thu lúc mới nhập cung. Dù sao trong cung cũng phát đồ mới, không ảnh hưởng gì đến Tú nữ bọn họ.

Nàng cho Uông thị đứng lên, hỏi: "Đây là bệnh cũ sao? Kinh nguyệt không đều?"

Uông thị đáp: "Từ lúc ở nhà nô tài đã bị rồi. Khi còn học quy củ với ma ma quản sự trong cung, phải quỳ lâu quá, nhiễm hàn khí nên dẫn đến tổn thương cơ thể."

Nàng ta nói thẳng tuột như vậy, khiến Lý Vi không biết phải tiếp lời thế nào. Người ta vẫn hay bảo khi giao tình còn nông mà nói quá sâu thì không ổn, Uông thị đây cứ tuôn tuồn tuột hết như vòi nước hỏng van là sao vậy? Nàng lại chẳng thể cùng nàng ta mắng ma ma quản sự trong cung được. Lý Vi chỉ đành nói: "Khổ thân thật."

"Ngươi về nghỉ ngơi trước đi, ta sẽ bảo đại phu qua đó một chuyến xem sao." Lý Vi nói.

Uông thị vùa rời đi, Lý Vi đã bảo Ngọc Bình đi mời đại phu: "Lấy 2 lượng bạc đưa cho đại phu, đừng để người ta đi một chuyến uổng công."

Ngọc Bình vừa lấy bạc vừa nói: "Sao chủ tử phải quản chuyện vặt này?"

Lý Vi hiểu ý nàng ta. Từ trong cung tới phủ Tứ gia, nàng đã quen với việc mọi người giữ quan điểm ít việc ít chuyện rồi, như chuyện Uông thị tới xin đại phu. Lý Vi hoàn toàn có thể thoái thác rằng đại phu thuộc tiền viện, không thuộc sự quản lý của nàng, thế là xong. Nếu đã mời đại phu thì sẽ phải kê đơn, rồi Uông thị phải cử người đi bốc thuốc, sắc thuốc... rắc rối cứ thế nảy sinh.

Lúc bảo mời đại phu, Lý Vi vẫn chỉ coi đây là chuyện nhỏ. Giờ nghĩ lại mới thấy đống chuyện đằng sau đúng là phiền phức, nàng bỗng thấy hối hận rồi. Đúng là bầu 1 lần khờ 3 năm.

Nói đi cũng phải nói lại, Uông thị cũng là người đáng thương. Mời đại phu chỉ là chuyện nàng nhấc tay một cái là có thể làm được, sao lại không thành toàn giúp người ta? Cứ coi như là làm việc tốt tích đức đi. Nếu chỉ vì sợ phiền phức mà từ chối, nàng lại thấy bản thân như đã làm sai điều gì đó.

Có lời của nàng, Triệu Toàn Bảo liền chạy sang tiền viện tìm Trương Đức Thắng.

Trương Đức Thắng chỉ quản việc trong thư phòng, chứ còn chỗ khác trong tiền viện thì hắn không với tới. Nghe Triệu Toàn Bảo nói xong, hắn gật đầu đồng ý ngay, rồi đi tìm Trương Bảo.

Trương Bảo nghe lọt đúng câu mời đại phu, lập tức căng thẳng hỏi: "Trắc phúc tấn không khỏe chỗ nào ư?" Đến khi nghe rõ hoá ra là mời đại phu vì cách cách mới vào cửa, hắn rất khó chịu nói: "Chủ tử nhà các ngươi đúng là người có tấm lòng Bồ Tát đấy." Rảnh quá hả?

Chuyện này nếu nàng không ra mặt cũng chẳng ai trách nàng làm sai. Uông cách cách không mắc bệnh cấp tính gì, chỉ là đau bụng kinh. Hơn nữa kinh nguyệt cũng qua rồi. Mời đại phu rồi lại phát sinh thêm chuyện phía sau, rồi lại đẻ thêm rắc rối.

Mọi người đều ngầm đi theo hướng bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện. Trắc phúc tấn muốn đóng vai Quan Âm, kiếm danh tiếng tốt ư?

Trương Đức Thắng không tiếp lời, chỉ cười hề hề.

Trương Bảo có không ưa cũng chỉ lầm bầm vài câu. Dù sao thì Trắc phúc tấn làm gì cũng là đúng, kẻ tiểu nhân như hắn không quản nổi. Hắn quay đầu đi mời Bạch đại phu, lại điều một tiểu thái giám dẫn đường, nói cho ông thân phận lai lịch của Uông cách cách một cách rõ ràng.

Trương Bảo dặn Bạch đại phu: "Lát nữa ngài qua đó, vẫn phải tới viện Trắc phúc tấn trước, bệnh tình của Uông cách cách cũng phải bẩm báo lại cho người."

Bạch đại phu đáp: "Tiểu nhân đã hiểu."

Uông cách cách đang đợi trong phòng, thấy tiểu thái giám dẫn Bạch đại phu vào, nàng quay sang nói với Lăng Huệ: "Ta đã nói mà, thể nào cũng ổn."

Lăng Huệ cười: "Vậy để nô tỳ đi rót trà cho đại phu." Ra bên ngoài nàng ra mới líu lưỡi, thầm nghĩ, gan của Uông cách cách không phải dạng vừa đâu. Vậy mà lại dám trực tiếp mở miệng xin Trắc phúc tấn? Ít ra cũng phải nhờ nô tỳ nói trước một câu để thăm dò chứ. Nhỡ đâu Trắc phúc tấn bực mình thì sao?

Nàng ta bưng ấm đồng rót nước nóng, lầm bầm: "Dại thật."

Bạch đại phu bắt mạch xong, hỏi chuyện ăn uống sinh hoạt một hồi. Uông cách cách lại nhắc tới chuyện cũ: "Lúc học quy củ cùng ma ma quản sự trong cung quỳ lâu quá, nên bị nhiễm hàn khí. Đại phu, bệnh này có chữa được không?"

Bạch đại phu vuốt râu cười cười, trong lòng không khỏi thắc mắc, mới gặp lần đầu mà đến chuyện này cũng kể? Ta có hỏi ngươi đâu.

Tiểu thái giám đứng đằng sau Bạch đại phu cũng nghe thấy hết, thầm nghĩ chuyến này về lại có chuyện để kể rồi, Uông cách cách vì học quy củ mà quỳ đến hỏng cả chân.

Kê đơn thuốc xong xuôi, Bạch đại phu đưa cho nàng ta xem, rồi giao cho người bên tiền viện đi bốc thuốc.

Ra khỏi phòng Uông cách cách, ông đi vòng sang Đông tiểu viện, bắt mạch cho Lý Vi, thuận mồm thuật lại quá trình khám bệnh cho Uông cách cách. Chỉ là đoạn 'vì học quy củ mà quỳ đến hỏng cả chân' bị ông lược bỏ, chuyện đó không phải điều ông nên biết. Việc của ông chỉ là khám bệnh, không quan tâm nguyên nhân gây ra bệnh.

"Quỳ đến hỏng cả chân?" Lý Vi nghe mà da đầu tê rần, nàng vừa mới quỳ mấy hôm trước xong.

Đến chiều lúc chuẩn bị dọn bữa, Lý Vi bảo phòng bếp nấu một nồi canh thịt dê thật tươi ngon. Đợi Tứ gia về phủ, vừa hay có thể uống một bát cho ấm người. Nghĩ đến lời Bạch đại phu nói, nàng dặn thêm: "Mang cho Uông cách cách một phần đi. Nếu phân lệ bên nàng không đủ thì lấy của ta. Bệnh này không dễ chữa dứt điểm đâu, đông đến phải bồi bổ thêm chút dinh dưỡng, biết đâu sang xuân sẽ đỡ."

Đại ma ma đích thân đi dặn dò, nói: "Tấm lòng của chủ tử thật đáng quý."

Đợi bà đi rồi, Lý Vi mới hạ giọng nói với Ngọc Bình: "Mấy hôm nay Đại ma ma khen ta chóng cả mặt." Vừa dứt lời nàng đã bật cười. Ai mà không thích việc mỗi ngày đều được nhìn gương mặt tươi cười hồ hởi chứ?

Ngọc Bình bĩu môi, có phần khinh thường kiểu gió chiều nàng ngả theo chiều đó của Đại ma ma, nhỏ giọng nói: "Giờ bà ta mới nên nết đó. Trước kia cứ giữ thái độ nhìn đời bằng nửa con mắt, chẳng phải chỉ là một ma ma già đầu thôi sao?"

Hôm sau Uông cách cách đến tạ ơn. Lý Vi nói: "Không có gì. Ngươi về tĩnh dưỡng cho hẳn hoi đi, đừng tới mỗi ngày nữa."

Lý Vi tưởng mọi chuyện đến đây là xong. Nhưng Uông cách cách vẫn cứ ngày ngày tới điểm danh. Lý Vi bảo Ngọc Bình ra nhắc, Uông cách cách lại nói: "Nô tài cảm động trước ân tình của Trắc phúc tấn, một lòng mong được hầu hạ người, để báo đáp ân tình."

Sao cái người này dầu muối đều không ăn vậy! Không biết ý biết tứ hả trời?!

Ngọc Bình nói: "Nàng ta quyết tâm muốn bám rịt lấy chủ tử rồi, thấy người dễ nói chuyện đó."

"Đừng để nàng ta tới nữa, cứ nói ta phải dưỡng thai." Lý Vi cũng phát bực theo. Ra tay tương trợ mà cứ như rước hoạ vào thân, sao cái đám người này đáng ghét thế không biết?????