Ngày 13 tháng 10, lễ Ban Kim.
Trước khi xuyên không, Lý Vi chưa từng nghe về ngày lễ này. Sau khi tới đây nàng mới biết, hằng năm vào thời điểm này, người Mãn đều long trọng cử hành lễ Ban Kim. Ngày mà Hoàng Thái Cực đổi 'Nữ Chân' thành 'Mãn Châu', xưng đế lập quốc.
Nếu quy đổi cho thân thuộc với người hiện đại thì chính là lễ Quốc khánh, được nghỉ nguyên 1 tuần lễ đó!
Vì vậy ngày hôm đó, mới tờ mờ 3 giờ sáng, Lý Vi đã phải lồm cồm dậy chỉnh trang chuẩn bị. Tối hôm qua Tứ gia còn cố ý qua đêm tại viện nàng, chỉ sợ nàng ngủ quên không dậy nổi. Thời tiết tháng 10 không nóng cũng chẳng lạnh, nhưng ban đêm vẫn khá rét.
Lý Vi vừa thò chân ra khỏi ổ chăn ấm áp đã không kìm được rùng mình một cái. Ngọc Bình vội lấy áo bông dày trùm cho nàng, cùng Ngọc Trản đỡ nàng dậy thay y phục. Sau khi Tứ gia tỉnh, chàng đã đi thẳng sang sương phòng nhỏ bên cạnh, nhường gian chính lại cho nàng sử dụng. Đại ma ma đã chỉ đạo hạ nhân chuẩn bị đầy đủ quan phục của Trắc phúc tấn. Chờ Lý Vi rửa mặt chải đầu xong, các ma ma mới hầu nàng mặc từng lớp, từng lớp cát phục lên người, rồi ngay ngắn ngồi xuống để đội mũ.
Thiết kế của kiểu mũ này na ná cái nón lớn, chính giữa có chiếc trâm vàng dựng đứng hình mũi tên, phía trên khảm viên hồng ngọc to bằng trứng bồ câu. Trên người nàng là bộ cát phục thêu 9 con mãng xà 5 móng, khí thế hùng hồn khỏi phải nói. Lý Vi có ảo giác rằng chỉ cần khoác bộ cát phục này lên, hình tượng của nàng sẽ lập tức cao lớn mấy phần.
Có điều, nếu ngồi một chỗ thì vẫn ổn, nhưng hễ đứng dậy là Lý Vi lại phải vác theo cái bụng 5 tháng to oành, nàng thấy cơ thể mình nặng trĩu, chỉ cần hơi động đậy thôi là chao đảo. Đại ma ma và Ngọc Bình phải kè kè hai bên, đỡ nàng ra ngoài đến khi nàng an toạ trên kiệu mềm mới dám nới lỏng vòng vây, để hạ nhân khiêng thẳng tới đại môn rồi lên xe.
Tứ gia có ý định đưa cả 2 a ca nhà mình theo, vậy nên cũng không thể để Tam cách cách - con gái của Tống thị bị bỏ lại được, dù sao nó cũng trạc tuổi Hoằng Phân. Kết quả là trước cổng đỗ hẳn 3 cỗ xe lừa. Phúc tấn đã lên xe từ trước, xe của Lý Vi xếp ở vị trí thứ hai. Hoằng Huy cưỡi ngựa cùng Tứ gia, những đứa nhỏ còn lại đều ngồi chung một xe lớn.
Đã tập hợp đủ người, Tứ gia nhìn Hoằng Huy một cái, hai cha con trao đổi ánh mắt. Hoằng Huy nắm chặt dây cương ra hiệu rằng a mã cứ yên tâm. Tứ gia hài lòng, vung roi hô: "Xuất phát!"
Trong xe, Lý Vi ngồi giữa Đại ma ma và Ngọc Bình. Ngọc Bình ôm áo choàng, còn Đại ma ma nhỏ giọng căn dặn: "Chủ tử đến nơi thì không cần lo lắng, bọn nô tỳ sẽ theo sát người. Tới đó chúng ta sẽ tách khỏi Phúc tấn, các Đích phúc tấn quỳ ở hàng trước, chủ tử cùng các Trắc phúc tấn khác thì quỳ ở hàng sau. Tóm lại thời gian tiến hành có thể diễn ra hơi lâu, lúc mới bắt đầu sẽ phải hứng chút gió, chủ tử cố chịu nhé. Qua được đoạn đầu, vào bên trong là ấm lên ngay."
Lý Vi hít sâu một hơi thật sâu. Nửa tháng nay, ngày nào nàng cũng luyện tập lễ nghi với Đại ma ma. Tứ gia phải tới Thái Hòa điện, còn nữ quyến tông thất như nàng thì vào Khôn Ninh cung. Khổ nỗi các nàng không được xếp hàng bên trong điện mà là ở ngoài quảng trường rộng thênh thang kia kìa.
Đến nơi rồi thì căn cứ theo thân phận mà đứng đúng vị trí. Cứ thế chờ tới lúc Hoàng thượng làm lễ xong, ca ngợi đất trời, liệt tổ liệt tông, triển vọng của đất nước trong tương lai... Lúc đó tất cả mọi người phải luôn giữ tư thế quỳ. Tất nhiên là Lý Vi và những người trong hậu cung không thể nghe thấy tiếng Hoàng thượng rồi, thái giám sẽ truyền từng câu tới khắp các ngóc ngách. Hô "Quỳ!" tất cả phải quỳ, hô "Đứng!" thì tất cả phải đứng. Ước chừng cũng phải quỳ ít nhất nửa canh giờ* đấy.
*Nửa canh giờ = 1 tiếng
Mấy ngày gần đây, hôm nào Lý Vi cũng tập quỳ nửa canh giờ như vậy. Không luyện tập trước thì chắc kèo nàng chịu không nổi.
Thật ra, lễ Ban Kim cũng không phải ai muốn tham gia cũng được. Ít nhất thì các quan lại thần tử người Hán đều không có tư cách tham dự. Dù ngày lễ này đúng là của cả thiên hạ đấy, nhưng được quỳ trong Thái Hòa điện luôn được coi là vinh quang không phải người nào cũng có.
Ở Lý gia, lễ Ban Kim chỉ là dịp để cả nhà tụ lại ăn một bữa thật vui thôi. Nàng còn nhớ rõ năm đó nhà nàng nướng nguyên một con dê, ăn 2-3 ngày vẫn chưa hết.
Hôm nay chắc hẳn cũng có thịt dê, nhưng phải đợi đến lúc về phủ đã.
Nàng vừa nhớ tới hương vị thịt dê nướng, vừa đứng giữa đám người đông đúc ở trước cổng Khôn Ninh cung. Nạp Lạt thị đứng ngay sau nàng, đừng nói là trò chuyện, đến liếc nhau một cái còn khó đó. Các Phúc tấn đứng ở hàng chính giữa phía trước, Trắc phúc tấn thì đứng hàng thứ hai hơi lệch về phía bên trái. Lý Vi chợt phát hiện số lượng Trắc phúc tấn đông gấp đôi Đích phúc tấn. Gió lạnh lùa qua, cứ đừng chờ như vậy từ lúc trời đất tối mịt tới lúc bình minh ló dạng. Tầng ánh sáng mỏng manh đầu tiên dần xuất hiện nơi chân trời, mặt trời từ từ nhô lên, không chỉ mang theo ánh nắng mà còn có cả hơi ấm. Dù chúng chỉ là những tia nắng đầu ngày nhưng rọi lên người cũng khiến họ ấm lên phần nào. Lý Vi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như được tiếp thêm sức mạnh.
Viên thái giám đứng đầu hàng ngũ đã co rúm cổ vì lạnh từ lâu, nhưng vẫn cố gắng hít một hơi thật sâu, cất giọng hô to: "Quỳ!"
Tiểu cung nữ nhanh chóng chạy tới đặt đệm gối trước mặt từng vị chủ tử. Theo tiếng hô, tất cả mọi người đồng loạt quỳ xuống.
Lý Vi vừa quỳ liền nhận ra đây hẳn là một khối bông dày, vô cùng mềm mại. Nàng cúi xuống ngó thử, đầu gối nàng lún sâu vào đệm. Điều khiến nàng kinh ngạc nhất là... quỳ một lát mới phát hiện chiếc đệm này rất ấm!
...
Bên ngoài Khôn Ninh cung, Ngọc Bình ôm áo choàng sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên. Đại ma ma thì an ổn ngồi trong phòng trà nhỏ, nhâm nhi tách trà nóng, trước mặt bà bày 6 đĩa điểm tâm. Bên cạnh bà là 2 vị ma ma khác. Nghe tiếng thái giám hô quỳ, Đại ma ma nâng mí mắt nhìn về hướng quảng trường. Một ma ma mặc cẩm bào màu xanh nhạt cười: "Tỷ tỷ đừng lo. Bọn ta đã dặn dò kỹ rồi. Đệm dày những 3 lớp, bên trong còn khâu 8 quả táo đồng, đừng nói là quỳ nửa canh giờ, dù quỳ cả một buổi sáng cũng chẳng hề hấn gì."
Ma ma mặc cẩm bào đỏ sậm chỉ ngồi đó mỉm cười chứ không tham gia vào cuộc trò chuyện. Dĩ nhiên Đại ma ma sẽ không làm lơ bà ta, đệm thì có tiểu cung nữ khâu, nhưng táo đồng là do vị này đặc biệt chuẩn bị đấy. Đừng vội xem thường vì chúng chỉ nhỏ bằng quả táo tàu, bên trong nhồi ngải cứu có thể giữ nhiệt tới 1 canh giờ đó. Táo đồng được khâu ở mép đệm, miễn là chủ tử không cố tình quỳ sát mép, sẽ không bị cấn mà đầu gối vẫn được giữ ấm.
Quỳ xong chưa chắc Lý Vi đã biết vì sao đệm lại ấm.
Đại ma ma mỉm cười nhìn bà ta, có những chuyện không cần nhiều lời, chỉ cần bắt được tín hiệu từ ánh mắt, thì ai nấy đều hiểu.
Ma ma mặc cẩm bào đỏ sẫm đón ý cười của bà, trong lòng hết sức đắc ý.
Ma ma mặc cẩm bào xanh nhạt thấy 2 người kia trao đổi ánh mắt qua lại, bèn cúi đầu uống trà, đợi bọn họ rời mắt, bà ta vừa khéo ngẩng đầu lên, như thể khoảng lặng vừa rồi không hề xuất hiện vậy, nửa đùa nửa thật nói với Đại ma ma: "Ta còn tưởng lúc tỷ theo a ca xuất cung, đã được nghỉ ngơi dưỡng lão rồi, sao giờ lại lú lẫn đến mức phải đi hầu hạ người khác?"
Trước đây là hầu hạ a ca, giờ lại đi theo một Trắc Phúc tấn nhỏ bé, thậm chí còn không phải Phúc tấn một phủ. Nhìn thế nào cũng thấy là bị giáng cấp.
"Chẳng lẽ do tầm nhìn của tỷ không đủ, chọc giận vị chủ tử nào đó ư?" Ma ma cẩm bào xanh nhạt trêu chọc. Chủ tử nào đó đương nhiên là chỉ Phúc tấn rồi.
Ma ma cẩm bào đỏ sẫm liếc Đại ma ma một cái, nói với ma ma cẩm bào xanh nhạt: "Ngươi tưởng tỷ ấy là đứa ngu hả? Chỉ sợ tỷ ấy coi thường người ta, chứ không phải người ta xem thường tỷ ấy đâu."
Hai người nhìn nhau bật cười, cùng chờ Đại ma ma lên tiếng.
Nói một thôi một hồi, chỉ vì hai bà muốn dò hỏi nguyên do Đại ma ma một lòng vì vị Trắc phúc tấn như vậy, là do nàng có thủ đoạn gì đặc biệt khiến bà phải khuất phục chăng?
Đại ma ma đảo mắt một vòng, cười nhạt nói: "Các ngươi đừng đoán bừa phứa nữa. Ta một lòng một dạ hầu hạ chủ tử Tứ gia nhà ta, đương nhiên là do gia bảo ta theo ai, thì ta theo người đó rồi."
Hai vị mạch mạch cùng bật cười, ma ma cẩm bào đỏ sẫm nói: "Cũng phải. Phụ nữ thông minh không bằng đàn ông có quyền có thế, như vậy xem ra vị mà tỷ đang theo hầu, cũng khá có bản lĩnh đấy nhỉ?"
Đại ma ma nói: "Bản lĩnh không thấy bao nhiêu, nhưng vận khí thì thịnh lắm."
"Có vận khí là tốt rồi." Ma ma cẩm bào xanh nhạt nói, "Vận mạnh hơn mệnh. Bao nhiêu người mệnh tốt nhưng vận không đủ để rồi sa chân vào chốn này? Chúng ta thấy còn ít sao?"
Cả đời bọn họ đều mắc kẹt trong chốn cung cấm, trước đây có Hiếu Hiến Hoàng hậu, được sủng ái biết bao, nhưng mệnh lại không cứng. Như mấy người Đông Giai thị lúc mới nhập cung, ai dám nói mệnh họ không tốt đâu? Nhưng giờ đến một người con trai cũng không giữ được. Đợi ngày Hoàng thượng trăm tuổi, phú quý của họ cũng không thể dài lâu.
Thấy nhiều cảnh đời rồi, chủ tử trong mắt bọn họ cũng chỉ là người đến, kẻ đi, kẻ rơi xuống luôn nhiều hơn kẻ trèo được lên.
Đại ma ma cúi đầu uống trà, ma ma cẩm bào đỏ sẫm cũng im lặng không nói, chỉ có ma ma cẩm bào xanh nhạt vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện, bà ta nói: "Ta coi như đã hiểu rõ. Mệnh tốt không đồng nghĩa với một tương lai tốt, người có thể cười đến cuối cùng, chưa chắc là người có số mệnh tốt nhất, nhưng tuyệt đối là người có vận khí dồi dào nhất." Bà ta mỉm cười nhìn Đại ma ma, "Mắt nhìn người của tỷ sắc như vậy, ta thấy ấy à... tỷ phải nhắm chuẩn rồi mới ra tay, đúng chứ?"
Đại ma ma vẫn ngồi đó mỉm cười không đáp lời.
Qua một lúc, ma ma cẩm bào xanh nhạt đi rồi, Đại ma ma mới thở phào, đặt chén trà xuống nói: "Nếu không phải có chuyện bắt buộc phải nhờ vả bà ta, thì ta thực sự không muốn qua lại với bà ta chút nào."
Ma ma cẩm bào đỏ sẫm đổi một chén trà mới nóng hổi cho Đại ma ma, nói: "Ta thấy bà ta nói cũng đâu có sai. Mắt nhìn người của tỷ vốn sắc như dao mà."
Đại ma ma trợn trắng mắt, nói: "Ngươi tưởng ta bị ngu sao? Nếu có thể lựa chọn, chẳng thà cứ yên ổn hầu hạ a ca đến lúc tuổi già sức yếu, thiếu gì phúc để hưởng? Còn phải vất vả nâng đỡ người khác chi cho nhọc?" Nói xong, bà thở dài một hơi thật sâu: "Nhưng còn cách nào khác đâu? Chủ tử đã ban lệnh, dù gia có bắt ta đi chăn trâu chăn ngựa, ta cũng phải vui vẻ mà đi."
Ma ma áo bào đỏ sẫm nói: "Nếu tỷ thực không muốn làm, tìm cách thoát thân cũng đâu có khó."
Đại ma ma nheo mắt đắc ý cười một tiếng, nói: "Cần gì phải vậy? Thoát thân chưa chắc đã tốt hơn hiện tại. Những việc ta còn có thể làm cho chủ tử, không có chuyện đẩy đưa gì đó. Ta không định dưỡng lão ngay từ bây giờ. Đã làm rồi, thì dù người đó có là A Đấu, ta cũng có cách đẩy nàng lên."
Bà đặt chén trà xuống, lấy ra một chiếc túi thơm từ trong ngực, nhét vào tay ma ma cẩm bào đỏ sẫm. Tay áo bọn họ chạm nhau, ma ma cẩm bào đỏ sẫm nhanh tay thu vào, ước lượng túi thơm, hài lòng mỉm cười.
Đại ma ma dí sát vào tai bà ta nói nhỏ: "10 lượng bạc 1 lạng đấy, đây là thuốc lá Vân Nam hàng thượng hạng. Có thứ này, ngươi tiết lộ cho ta một chút, bên trên có ý gì với Uông thị và Cảnh thị?"
Đợt Đại tuyển năm ngoái, tuy Đức phi không nói gì, nhưng đã ngầm tỏ ý muốn chọn mấy người cho Tứ gia và Thập tứ gia. Đại ma ma dò hỏi được Uông thị và Cảnh thị qua năm nay là tròn 16, có vẻ họ là người được chuẩn bị cho Tứ gia. Ma ma cẩm bào đỏ sẫm hiện đang làm việc ở Trữ Tú cung, bà ta là ma ma hướng dẫn lễ nghi của Nội vụ phủ. Uông thị và Cảnh thị đều nằm trong tay bà ta.
Ma ma cẩm bào đỏ sẫm vân vê thuốc lá sợi, ngẫm nghĩ một hồi mới nói: "Uông thị thì không có gì đáng nhắc tới, dung mạo tạm ổn, chỉ là tính tình không tốt lắm. Cảnh thị còn có chút mưu mô, dung mạo cũng tương đương. Nếu tỷ không yên tâm, dầu gì ta cũng phải dạy lễ nghi cho bọn họ, động tay động chân một chút cũng không khó. Chỉ là nếu cả hai người đều xảy ra chuyện thì chắc chắn không được rồi, tối đa chỉ có thể bỏ một người."
Bà ta tưởng Đại ma ma sẽ cảnh giác với bên Cảnh thị hơn, nhưng không ngờ Đại ma ma lại nói: "Vậy thì Uông thị đi."
Nhìn ánh mắt phức tạp của ma ma cẩm bào đỏ sẫm, Đại ma ma cũng không định giải thích thêm gì. Cảnh thị là người mưu mô coi như đã thua tới nửa đường rồi. Uông thị kia thì chưa có cơ hội tiếp xúc nên bà cũng không dám đưa ra kết luận, nhưng người có tính tình không tốt trong mắt các ma ma lại không hề giống nhau. Vạn nhất nàng ta cũng là một người như Lý chủ tử, lọt vào mắt xanh của Tứ gia thì sao?
Trong hậu viện đã có 4 người phụ nữ, Tứ gia rõ ràng chỉ sủng duy nhất một người, không thích vương vấn chuyện tình nam nữ khắp nơi. Vừa hay Lý chủ tử đang mang thai, Tứ gia chắc chắn sẽ tìm tới viện khác để nghỉ ngơi. Ai cũng có thể, chỉ riêng Uông thị là không.
Ma ma cẩm bào đỏ sẫm nói: "Cứ giao cho ta."
Hai người bọn họ lại thưởng trà một lúc lâu, tới khi ma ma cẩm bào đỏ sẫm rời đi. Tiểu thái giám nhường phòng trà cho bọn họ nói chuyện mới bước vào, nói: "Thỉnh an ma ma, hương vị của ấm trà này thế nào ạ? Tiểu nhân mới học cách pha trà không lâu, chỉ sợ hầu hạ các vị chủ tử không tốt, vừa hay có ma ma thử tay nghề của tiểu nhân."
Như thể vừa rồi hắn ta thực sự chỉ mời Đại ma ma tới thưởng trà, căn bản không có người thứ ba vậy.
Đại ma ma đưa cho hăn một chiếc túi thơm, tiểu thái giám đưa túi thơm sát vào mũi hít mạnh một hơi, mùi thuốc lá xộc lên khiến hắn suýt trào cả nước mắt ra ngoài, vội vàng quay đầu hắt xì một cái thật to, nghìn lần tạ ơn nói: "Đúng là đồ tốt! Cha của tiểu nhân ở nhà thích mấy món này nhất, tiểu nhân muốn mua về hiếu kính ông ấy, nhờ bao nhiêu người mà chúng chỉ lấy hàng loại 2 lừa tiểu nhân, vẫn là ma ma uy tín."
Đại ma ma ừ một tiếng, phong long khen một câu: "Tay nghề pha trà của ngươi tiến bộ rồi đấy."
Tiểu thái giám liên tục khom người, đỡ Đại ma ma ra ngoài, cười nói: "Vẫn là ma ma có mắt nhìn, lúc nào ma ma muốn nếm thử tay nghề pha trà của tiểu nhân thì cứ việc đến nhé! Tiểu nhân tất sẽ dốc toàn lực hầu hạ ma ma thật ổn thoả! Ma ma đi chậm thôi! Cẩn thận dưới chân!"
...
Quỳ cả nửa ngày trời, Lý Vi còn phải theo Phúc tấn tới Vĩnh Hòa cung dập đầu tạ ơn, dự yến. Vật vã suốt một ngày mới được về phủ. Vừa lên xe nàng thấy xương cốt kêu răng rắc, dựa vào vách xe th* d*c: "Về tới nơi ngươi cứ cho người khiêng ta vào phòng luôn đi, tối nay ta không ăn gì đâu... ta phải đi ngủ luôn đây."
Ngọc Bình và Đại ma ma vội đỡ lấy nàng. Trên xe không thể nằm, chỉ có thể tựa. Thấy nàng mệt như vậy, Đại ma ma cau mày bảo Ngọc Bình: "Về đến nơi ngươi lập tức gọi đại phu. Bên này để ta trông coi."
Ngọc Bình gật đầu lia lịa.
Tới cổng phủ, Tứ gia liếc về phía xe nàng một cái rồi căn dặn Tô Bồi Thịnh mấy câu. Xe của nàng đi vòng qua cửa sau, xuyên qua dãy phòng hạ nhân, phòng bếp, dừng ngay giữa lối đi thông sang Đông tiểu viện.
Ngọc Bình nhảy xuống xe, vừa định gọi người khiêng kiệu mềm, đã thấy Tứ gia sải bước đi tới, trang phục trên người còn chưa kịp thay, chỉ mới dỡ mũ mão. Hẳn là vừa từ tiền viện chạy đến.
Tứ gia thò đầu vào xe, trực tiếp bế nàng xuống, đi thẳng một mạch về Đông tiểu viện. Nhị cách cách chạy vội tới, Tứ gia nói: "Ngạch Nhĩ Hách, mau về phòng con đi. Ngạch nương của con vẫn ổn."
Đại phu đã chờ sẵn trong viện từ sớm.
Lý Vi chỉ mệt chứ chưa thiếp đi. Tứ gia vừa bế là nàng đã tỉnh rồi, thấy chàng khẩn trương tới vậy, bèn trấn an: "Thiếp không sao, do bình thường ít vận động nên mới mệt thôi. Nghỉ một lát là khỏe ngay."
Tứ gia ôm nàng, trán chàng chạm nhẹ lên vầng trán nàng, thấy không nóng mới yên tâm phần nào.
Vào phòng, đặt nàng lên sập nhỏ. Ngọc Bình và các thị nữ nhanh tay cởi bỏ cát phục trên người nàng, lúc này chẳng ai còn tâm trí để ý giá trị bộ quan phục ấy nữa. Mời đại phu vào, Tứ gia đứng bên cạnh, không hề tránh đi. Đại phu đành mạnh dạn vén ống quần lên xem phần đầu gối của nàng, ấn thử vùng xung quanh rồi nói: "Không quá nghiêm trọng. Chỉ là khớp gối bị sưng, nhưng chưa bị hàn khí xâm nhập. Nghỉ ngơi vài hôm là ổn."
Lý Vi nắm tay Tứ gia nói: "Thiếp thật sự không sao đâu, tấm đệm đó dày lắm, còn ấm nữa. Thiếp quỳ lâu như vậy mà chân vẫn ấm." Ấm đến mức nàng suýt đánh một giấc luôn.
Tứ gia mân mê tay nàng, hỏi đại phu: "Thực sự không có vấn đề?"
Đại phu nói: "Phải để đến tối xem tình hình thế nào đã, Lý chủ tử là thai phụ, không tiện dùng thuốc thang. Đến giờ này ngày mai mới được xoa bóp để máu lưu thông, hiện tại chỉ nên giữ nguyên hiện trạng." Vết thương ở đầu gối không thể chườm đá lạnh. Nếu vị chủ tử này không mang thai, thì vẫn có thể dùng cao để giảm nhẹ.
Tứ gia bảo đại phu ở lại phủ vài ngày, đợi đến lúc tình trạng Lý Vi ổn rồi hẵng đi. Đại phu đã quen rồi, trước khi ra ngoài đã mang theo quần áo sạch để thay, cũng dặn dò gia nhân xong xuôi. Đại phu cáo lui, Trương Đức Thắng đang đợi bên ngoài, vừa thấy ông ra liền nói: "Bạch lão gia, tiểu nhân đưa ngài về phòng nghỉ ngơi nhé."
Bạch đại phu mỉm cười gật đầu, nhìn xem, ngay cả phòng ốc của ông cũng được phủ đệ an bài sẵn. Rời khỏi Đông tiểu viện, ông ngoảnh đầu nhìn lại. Từ khi vị chủ tử trong viện này sinh đứa con đầu lòng từ mấy năm trước, ông đã được mời tới chuyên thăm khám cho nàng. Đã nhiều năm như vậy rồi mà vị chủ tử ấy vẫn đứng vững như núi Thái Sơn trong chốn hậu viện sâu thẳm này.
Đợi đại phu đi hẳn, Nhị cách cách mới bước vào, mắt nàng ấy đỏ hoe. Từ lúc bước vào tuổi trưởng thành, dưới triều đại nhà Thanh thì nàng ấy đã được tính là thiếu nữ rồi, ngay cả Lý Vi cũng coi nàng như nửa người lớn.
Hôm nay, nàng ấy hiểu lờ mờ lý do khiến ngạch nương phải chịu khổ như vậy, thấy a mã canh giữ bên cạnh nghạch nương, Nhị các cách không nán lại lâu. Trở về tây sương phòng, nàng ấy gọi Tiểu Hỉ Tử đến, bảo hắn chạy qua thư phòng bên tiền viện báo cho Hoằng Phân biết.
"Cứ báo rằng bên này mọi thứ đều ổn, để đệ ấy yên tâm." Nhị cách cách nói.
Lúc về phủ mọi người đều thấy xe của ngạch nương không dừng trước cổng lớn, nàng ở Đông tiểu viện còn có cơ hội ở cạnh ngạch nương. Nhưng Hoằng Phân lại ở tiền viện, chắc thằng bé đang lo lắm đây.
Tiểu Hỉ Tử vì được hầu hạ Bách Phúc, ở thư phòng bên tiền viện cũng đặc biệt có mặt mũi. Ra vào gần như không gặp trở ngại gì, hắn đã tới nơi, tìm được Hoằng Phân.
Hoằng Phân cũng đang sốt ruột đợi tin, thấy hắn đến liền vội gọi hắn vào.
Tiểu Hỉ Tử vừa vào liền quỳ xuống bẩm: "Nhị cách cách nhắn rằng a ca cứ yên tâm, mọi sự bên đó đều ổn."
Hoằng Phân thở phào nhẹ nhõm, khoát tay nói: "Được rồi, ta đã biết rồi. Ngươi trở về đi. Tối nay bên này nhiều người nhiều con mắt, ngươi ở đây lâu cũng không ổn."
Tiểu Hỉ Tử dập đầu một cái rồi mới lui xuống.
Đông tiểu viện, Lý Vi thực sự rất đuối rồi. Uống xong một bát cháo, chưa đến 7 giờ tối nàng đã thiếp đi. Tối hôm ấy Tứ gia canh ngủ cùng nàng, sáng dậy chàng lặng lẽ kiểm tra phần đầu gối của nàng, thấy vết bầm xanh xanh, tím tím trông cực kỳ đáng sợ trên đó. Nhưng thấy nó chàng mới an tâm, phải tụ máu bầm thì vết thương mới tan được. Bắt đầu xoa bóp cho nàng từ tối nay, để máu bầm tan dần là được.
Không được dùng thuốc, phải 7-8 ngày sau vết bầm tím trên đầu gối nàng mới tan hết. Ngày nào Tứ gia cũng đều đặn qua kiểm tra. Nàng chê vết bầm xấu quắc, không cho chàng xem.
Tứ gia thản nhiên đáp: "Gia từng lên chiến trường, có vết thương nào mà chưa thấy qua chứ? Thế này đã là gì?" Nói rồi tay chàng chạm nhẹ đầu gối nàng: "Còn đau không?"
"Chỉ hơi đau xíu xiu thôi." Nàng đang định vươn tay che phần đầu gối lại, nhưng chàng đã gạt tay nàng ra.
"Xương có đau không?" Chàng dùng lực ấn lên xương bánh chè của Lý vi, vừa ấn vừa quan sát sắc mặt nàng.
"Không đau, không đau chút nào! Chỉ có phần thịt đau thôi! Người đừng ấn nữa mà!" Lý Vi hít mạnh một hơi, co chân lại.
Tứ gia buông tay, nâng đầu gối nàng lên ngó trái ngó phải, hồi lâu sau mới kéo ống quần nàng xuống: "Mấy ngày tới nhớ dưỡng cho tốt, đừng vội xuống giường đấy." Nàng chỉ mới quỳ có nửa ngày đã thành ra thế này, chàng bắt đầu nghiêm túc cân nhắc xem Tết năm nay phải nghĩ ra lý do nào hợp lý, để cáo bệnh dùm nàng.
Tết nhất hằng năm phải liên tục quỳ lạy không ngừng nghỉ, chắc chắn còn quỳ lâu hơn cả lễ Ban Kim.
Đầu tháng 11, Tứ gia tới Vĩnh Hòa cung thỉnh an. Đức phi bảo với chàng: "Mấy năm nay, chẳng thấy phủ con nạp thêm người mới. Nay thời thế thuận lợi, năm ngoái ta giữ cho con 2 người. Trước Tết nhớ dặn hạ nhân đưa các nàng vào phủ."
Vài năm trước cuộc sống của chàng không được như ý, chỉ đành cụp đuôi qua ngày, làm sao có chuyện chủ động mở miệng xin thêm tú nữ chứ?
Tứ gia cười: "Đa tạ ngạch nương đã nhớ tới gia quyến của con. Hiện tại trong phủ con cũng không thiếu con cái, Lý thị còn đang mang thai nữa kìa."
Đức phi "Ồ" một tiếng: "Chính là người vừa được con nâng lên làm Trắc phúc tấn ư? Con bé ấy xinh xắn hiền lành thật, 2 đứa nhỏ trong phủ con đều do nàng ấy sinh đúng không? Bảo nàng ấy cứ chuyên tâm dưỡng thai trước, sau khi đứa bé này chào đời, ngạch nương sẽ thưởng cho nàng."
Tứ gia đứng lên, khom người: "Con xin tạ ơn ngạch nương trước. Sau này nhất định đưa Lý thị vào dập đầu tạ ơn người."
Chốt ngày đón 2 cách cách mới vào phủ xong, Tứ gia vừa ra khỏi cửa, Đức phi đã cử hạ nhân sang nhà họ Uông và nhà họ Cảnh truyền tin.
Về đến phủ, trước tiên Tứ gia tới chính viện, bàn chuyện về 2 vị cách cách mới. Phúc tấn nói: "Đây đúng là chuyện vui, thiếp xin chúc mừng gia."
"Đợi họ vào phủ, chỉ cần bày một bàn tiệc là được." Tứ gia nói.
Phúc tấn hỏi: "Có cần mời đào kép tới diễn hí không ạ?"
Tứ gia định nói không cần, bỗng nhớ cả một dãy sách chứa đầy hí khúc của Lý Vi, bèn nói: "Gọi vài đào kép đến diễn một bài. Đến lúc đó sắp xếp bên chỗ nàng một bàn, bên Đông tiểu viện một bàn."
Chuyện cách cách mới vào phủ, người trong Đông tiểu viện đều giấu Lý Vi, ngay cả Nhị cách cách và Hoằng Phân ở tiền viện cũng được dặn rằng chớ được hé nửa lời, trước mặt nàng luôn làm như không có chuyện gì.
Cho đến hôm cách cách mới vào cửa, phòng bếp đặc biệt mang đến một bàn tiệc, còn có đào kép tới diễn hí. Lý Vi nhẩm lẩm tính toán, chẳng nhớ nổi hôm nay là ngày gì, bèn tò mò hỏi Ngọc Bình: "Ta quên mất rồi, hôm nay là ngày gì mà tổ chức rình rang như vậy?"
Ngọc Bình chỉ biết cười ha ha.
Đại ma ma thấy nàng ấy bịa không ra chữ nữa rồi, vội nháy mắt với Nhị cách cách, Nhị cách cách kéo Hoằng Phân xông lên, hai tỷ đệ ríu rít nói quàng nói xiên một hồi, nhanh chóng làm Lý Vi bị cuốn theo mà quên luôn chuyện định hỏi.
Nhưng Lý Vi đâu thật sự quên chứ. Bàn tiệc bày ra đó, đào kép vẫn đang xướng ca, dù muốn quên cũng không quên được. Thấy cả phòng người đều đang đánh trống lảng, nàng chắc kèo là... Tứ gia nạp thêm người mới rồi.
Nghĩ tới đây, ngay cả lời ca của đào kép nàng cũng không nghe lọt tai câu nào, thấy người ta vừa hát xong một đoạn đã thưởng bạc cho lui. Không còn đào kép mua vui, trên bàn tiệc bỗng lâm vào tình trạng im phăng phắc, Nhị cách cách và Hoằng Phân không dám ừ hử gì, bàn ăn lặng như tờ.
Lý Vi đặt đũa xuống, bực bội nói: "Được rồi, khỏi cần giấu ta nữa. Là cách cách mới vào phủ hả? Đây là chuyện vui mà." Cả bàn đồ ăn đầy ắp mà nàng ăn cứ như nhai sáp: "Mọi người chia nhau đồ ăn đi. Ta ăn xong rồi."
Nàng đứng lên đi vào phòng, ngay cả Nhị cách cách và Hoằng Phân cũng bảo hạ nhân đưa về nghỉ ngơi. Ngồi thơ thẩn nhìn ánh nến, ngực nàng như bị nhét một nhúm bông, vừa nặng vừa nghẹn. Đại ma ma lấy chụp đèn úp lên cây nến: "Chủ tử, đừng nhìn nến mãi thế, hại mắt lắm đấy."
Lý Vi khẽ "ừm" một tiếng, vẫn ngây ra.
Đại ma ma cũng không khuyên nữa. Theo bà thấy thì chuyện Tứ gia sủng nàng là phúc khí của nàng, Tứ gia có đi sủng người khác thì nàng cũng không thể oán hận. Trạng thái như hôm nay thật sự không ổn chút nào.
Chưa đến 7 giờ tối, Đông tiểu viện đã tĩnh lặng như thể người trong viện đã đi nghỉ hết. Bên chính viện hẵng còn vọng lại tiếng chiêng với tiếng ngân nga uyển chuyển của đào kép.
Lý Vi khẽ hòa giọng theo tiếng hí xa xa: "Lương thần mỹ cảnh nại hà thiên, thưởng tâm lạc sự thuỳ gia viện..."
Đại ma ma đang chuẩn bị mở miệng răn nàng đừng xướng mấy câu hí như oán phụ chốn khuê phòng.
Bên ngoài Ngọc Bình đột nhiên vén rèm chạy vào: "Gia đến rồi!"
Đại ma ma sững sờ, bà thấy mắt chủ tử sáng bừng lên, chưa kịp ngăn thì nàng đã xỏ giày chạy ra ngoài, nhanh đến mức bà chưa kịp phản ứng.
Tứ gia vừa vén rèm đã thấy Lý Vi lao ra từ trong phòng, cả giận: "Bụng lớn thế này rồi mà nàng làm cái trò gì thế!" Rồi quát đám hạ nhân: "Kẻ nào đang hầu trong phòng?"
Đại ma ma chạy với theo rồi vội quỳ xuống.
Tứ gia thấy là bà, tuy không mắng thêm nhưng mặt mày vẫn tối sầm, mặc kệ bà quỳ ở đó, đưa tay đỡ Lý Vi, bọn họ cùng vào phòng trong. Đợi Ngọc Bình tiến vào, Đại ma ma mới dám đứng dậy. Bà đưa tay ôm ngực, tim bà suýt nhảy lên tận cổ họng luôn rồi. Nhiều năm qua, Tứ gia chưa từng mắng bà dữ như vậy.
Bà âm thầm tự giễu, già đầu rồi nên cũng quên cách hầu hạ chủ tử hả.
Hít sâu mấy hơi, Đại ma ma mới dám vào phòng. Vào rồi lập tức đến bên cạnh Lý Vi hầu hạ.
Lúc này ngoài Tứ gia thì chẳng còn ai lọt vào mắt nàng nữa. Đợi chàng thay y phục sau tấm bình phong xong, bước ra ngồi lên sập, nàng mới dịch tới gần tựa vào lòng chàng, mím môi, mắt cũng đỏ lên.
Đại ma ma nhỏ nhe dỗ dành: "Chủ tử, người chớ khóc đấy, vừa hại mắt mà vừa hại thân." Bà đưa bát sữa nóng tới, cẩn thận đút cho nàng 2 muỗng, thấy nàng nguôi ngoai mới dám thở phào.
Tứ gia hài lòng liếc Đại ma ma, phẩy tay cho người lui xuống, ôm nàng dỗ dành: "Buồn gì chứ? Chẳng phải gia đã đến rồi sao?" Chàng nâng cằm nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng mà cười: "Gia biết tỏng cái bình dấm nhỏ này, yên tâm, gia ở đây với nàng, không đi đâu hết."
Lý Vi xúc động túm tay áo chàng: "Không bao giờ đi ạ"
Tứ gia xoa bờ vai nàng, dịu dàng đáp: "Không đi, không bao giờ đi." Rồi đặt một nụ hôn lên trán nàng.
Hai vị cách cách mới được sắp xếp ở chung một viện, ngay đối diện nhau. Cảnh thị đã đi nghỉ, Uông thị thì đang ngâm chân, vừa ngâm vừa suýt xoa. Nước nóng đến mức bàn chân nàng sắp không chịu nổi. Nhưng vẫn phải giục nha hoàn bên cạnh đổ thêm nước nóng.
Nha hoàn này là người Nội vụ phủ đưa đến, sợ nàng bị bỏng nên cắn răng nói hết nước nóng rồi, lại bảo: "Giờ này phòng bếp đã tắt hết các bếp lò rồi ạ, cách cách muốn ngâm chân tiếp thì để mai nhé."
Uông thị không còn cách nào khác, đành ngâm đến khi nước nguội dần mới lau chân. Nha hoàn đi đổ nước xong, quay lại tò mò hỏi: "Cách cách thích ngâm chân nhỉ? Trong phòng trà có bếp lò đấy ạ, ngày mai nô tỳ chừa sẵn một ấm nước nóng cho cách cách nhé."
Uông thị cười khổ, lắc đầu: "Không phải. Trước đây ta theo ma ma trong cung học quy củ, quỳ lâu quá nên chân bị nhiễm hàn thôi."
Nha hoàn này là người trong Nội vụ phủ nên vừa nghe đã hiểu ngay, nhưng chỉ cười mà không nói. Buông màn xuống: "Cách cách nghỉ đi ạ. Nô tỳ trực đêm ngay ngoài phòng, đêm đến nếu cách cách muốn uống nước hay trà gì, cứ gọi nô tỳ một tiếng nhé."
Uông thị gật đầu. Nha hoàn thổi tắt nến, lui xuống.
Đêm ấy, Uông thị trằn trọc mãi không ngủ được, đôi chân nàng ta từ đầu gối trở xuống như bị vô số cây kim nhỏ đâm vào, hàn khí từ trong kẽ xương lan ra, làm cả người nàng cứ bứt rứt khó lòng yên giấc.