Chương 63 - Nhật Ký Xuyên Thanh

Nhật Ký Xuyên Thanh

Quan phục Trắc phúc tấn được cất riêng trong một chiếc rương. Đại ma ma còn dặn nàng, sau này mỗi dịp Tết đến, tham dự yến tiệc trong cung, nàng bắt buộc phải mặc bộ quan phục này để tiến cung.

Lý Vi đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, nhưng nghĩ tới chuyện Tết nhất không được ở nhà thì chớ, còn phải tiến cung ngay lúc trời chưa sáng, xếp hàng, quỳ lạy, dự yến, đợi đến nửa đêm khuya khoắt mới được về phủ. Hơn một tháng liền sống trong cảnh khổ ải đó, nàng cảm thấy không thể....cắn răng nói lời yêu nổi.

Đại ma ma nói: "Giờ đã là tháng 8 rồi. Mấy tháng tới chủ tử nhớ phải luyện tập quy củ cho thuần thục. Tháng 10 năm nay có lễ Ban Kim, chủ tử cũng phải tiến cung đấy. Khoảng thời gian này vẫn còn nhiều lễ tiết lắm, chủ tử không được lơ là đâu."

Lý Vi: "........." Làm ơn tha cho ta đi mà!

Nửa tháng sau, nàng được chẩn ra là đã có hỷ mạch. Lý Vi ôm bụng, nước mắt chảy ngược vào tim. Hình như Đại Thanh không có cái gọi là nghỉ thai sản nhỉ. Năm đó trước khi Phúc tấn sinh Hoằng Huy, bụng mang dạ chửa to vượt mặt mà Tứ gia vẫn sắp xếp để nàng dẫn tụi nhỏ tiến cung. Nếu không phải Phúc tấn đi trước một bước, không chừng Hoằng Huy sẽ được đẻ ngay trong hoàng cung mất.

Tưởng tượng ra cảnh ấy mà xem, đang quỳ lạy, dập đầu, bỗng dưng đứa nhỏ đòi đi ra... thì phải khổ tới cỡ nào chứ?

Đợi đại phu đi rồi, Đại ma ma chỉ biết thở dài. Ban đầu Tứ gia bảo bà tới giúp Lý chủ tử một đoạn thời gian, bà còn tính toán thử, tự thấy tới cuối năm là có thể rút rồi. Ai ngờ vị chủ tử này lại ôm thêm một vị tiểu chủ tử nữa, vậy thì trong vòng 2-3 năm tới tới bà đừng hòng thoát khỏi Đông tiểu viện.

Phận làm nô tài, có nhiều việc không thể chờ tới lúc chủ tử mở miệng phân phó. Phải chủ động đứng ra, chủ tử mới vui lòng.

Buổi tối, Tứ gia nghe được tin vui, lúc vào phòng mặt mày chàng mang theo ý cười phấn khởi. Thấy Lý Vi định đứng lên hành lễ, chàng khoát tay: "Nàng cứ ngồi đó. Gia thay y phục xong sẽ qua ngay."

Đã quá quen thuộc với nhau rồi, Lý Vi cũng chẳng cố chấp phải đứng lên hành lễ cho bằng được. Nghe chàng bảo vậy thì thản nhiên ngồi yên. Đại ma ma thấy nàng cứ giữ trạng thái thoải mái quá trớn này, chuẩn bị nhắc nhở đôi câu, nhưng nghĩ một lát rồi lại nuốt xuống.

Mỗi người đều có duyên phận của riêng mình. Lý chủ tử hành xử như vậy cũng không phải ngày một ngày hai. Nàng có thể đi đến ngày hôm nay, đâu phải nhờ 1-2 phần gia thế, 3-4 phần tâm cơ, 5-6 phần vận khí hay 7-8 phần dung mạo.

Chỉ có thể nói, nàng vừa hay hợp duyên với Tứ gia.

Nếu luận về gia thế, cả 3 vị các cách đều ngang nhau. Luận về dung mạo, Lý chủ tử cũng không phải người nổi bật nhất. Luận về tâm cơ, nàng lại càng chẳng bằng người ta. Nếu bảo vận khí của nàng tốt, thì cũng là vì gặp được đúng Tứ gia, mới có thể một bước lên mây như vậy. Nếu người nàng gặp không phải Tứ gia, thì cùng lắm nàng chỉ được gả cho một gia đình Bát kỳ bình thường, yên ổn ở nội viện giúp chồng dạy con mà thôi.

Nếu bảo nàng là người con gái thông tuệ có thể giúp phu quân đạt được công danh to lớn gì đó ư? Chẳng có chữ nào trong đó liên quan đến nàng.

Đại ma ma nghĩ tới đây, tự thấy chán nản luôn. Nhìn vị Lý chủ tử nào đó thấy Tứ gia thay y phục xong mới tiến lại gần, chỉ khẽ dịch sang bên cạnh một chút, tự tay dâng chén trà, bà chẳng buồn nói thêm nữa.

Tứ gia nhìn ngang nhìn dọc kiểu gì cũng thấy rất vừa lòng. Với chàng, Lý chủ tử như vậy mới là đúng, là tốt.

Lúc này Đại ma ma mới hiểu ra, Tứ gia đưa bà đến đây giúp Lý chủ tử, không phải muốn bà dạy nàng cách lột xác, mà thật sự để bà thay nàng thu dọn đại cục, chỗ nào nàng làm chưa tới nơi tới chốn, điểm nào nàng nghĩ chưa đủ sâu, có bà bù lại là ổn.

Thấy Tứ gia nắm lấy bàn tay nhỏ xinh của nàng, Đại ma ma liền ra hiệu, dẫn hạ nhân trong phòng lặng lẽ lui xuống.

Trong phòng chỉ còn hai người họ. Tứ gia cười đầy thoả mãn: "Gia cũng cảm thấy đứa nhỏ này nên đến rồi." Kể từ năm ngoái, chàng chỉ ngủ lại ở chỗ nàng. Khi đó đã có ý định để nàng có thêm đứa nữa, để đến lúc sách phong, nàng cũng thêm 3 phần khí thế. Không ngờ đứa nhỏ này lại tới chậm hơn dự tính, đợi tới thời điểm ngạch nương của nhóc nhận sách phong xong xuôi rồi mới khoan thai báo muộn.

Nhưng đến muộn, còn hơn là không đến.

Tứ gia nhẹ nhàng xoa bụng nàng, lúc này bụng nàng còn chưa lộ rõ, dịu giọng nói: "Bé cưng nhớ phải ngoan nhé, a mã và ngạch nương đều đang chờ con đó."

Đứa nhỏ này còn lâu mới sinh, Tứ gia đã bắt đầu bận rộn lo chuyện phòng ốc cho nó luôn rồi. Gian phía đông sát gian chính của Lý Vi vốn là chỗ Hoằng Phân ở, giờ nó đã chuyển sang tiền viện rồi, nơi này vừa hay có thể để cho đứa nhỏ dùng.

Tứ gia cũng sai người báo trước cho Nội vụ phủ, tính toán thời gian sinh đẻ, để lựa sẵn sẵn bà vú.

Mọi việc đều đã được chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ đứa trẻ chào đời nữa thôi.

Còn ngạch nương của nhóc con thì đang bận ôm chiếc bụng bầu chưa đầy 4 tháng, khổ sở nói với a mã nó: "Chỉ cần nghĩ tới chuyện tiến cung chúc Tết thôi, là thiếp đã thấy hãi rồi." Chủ yếu là công việc ôm bụng bầu đứng giữa trời đông giá rét từ sáng sớm tinh mơ, còn phải quỳ lạy cả nửa ngày, thật sự là khổ ải trần gian.

Tứ gia tính thử thời gian, đến lễ Ban Kim thì đứa nhỏ mới được 5 tháng, Tết là 7 tháng. Chàng hiểu ý của Tố Tố chứ, cũng muốn thay nàng cáo bệnh xin nghỉ lắm. Một Trắc phúc tấn nhỏ bé mà thôi, nào có ai đặc biệt để tâm đâu. Nhưng...

Chàng vẫn lắc đầu. Lý Vi thất vọng quá trời. Tứ gia phủ tay chàng lên bàn tay nhỏ nhắn của nàng, áp lên bụng nàng, nói: "Gia biết nàng là con sâu lười, mà bầu bí lớn tháng cũng rất vất vả. Nhưng năm nay là năm đầu tiên nàng được sách phong làm Trắc phúc tấn, dù thế nào cũng phải diện kiến." Vì lợi ích của nàng, năm nay bắt buộc phải có mặt.

Nhưng Tứ gia cũng lo cho đứa nhỏ, nên đã quay sang dặn Đại ma ma: "Nàng ấy hẵng còn trẻ, chưa va chạm nhiều, Đại ma ma nhớ phải chăm nom kỹ hơn. Mấy ngày Tết nhất e là nàng đi lại sẽ vất vả, Đại ma ma cũng theo nàng tiến cung đi, tiện thể gặp mặt các tỷ muội trong cung luôn."

Đại ma ma nghe Tứ gia nói vậy, hiểu rằng chàng cho bà vào cung là để móc nối quan hệ, tìm người che chở Lý chủ tử, nên đã dứt khoát nhận việc một cách sảng khoái. Về phòng, bà bắt đầu suy tính xem nên tìm những vị Đại Phật nào nào để đến Tết năm nay Lý chủ tử không bị ai bắt nạt.

Bò trên đất, bơi dưới nước, bay lên trời, mỗi loài có một cách sinh tồn riêng.

Đây là lần đầu tiên Hoằng Phân thấy nàng mang thai, thằng bé mê mẩn ngắm bụng ngạch nương. Nhị cách cách bèn chỉ cho nó hay: "Hồi đó đệ cũng ở trong bụng ngạch nương như này đó. Ta tới chỗ của a mã chơi có 1 ngày mà về đến hậu viện đệ đã tự chui ra rồi."

Hoằng Phân hỏi: "Ngạch nương ơi, vậy mai con đi học về, em bé có tự chui ra không ạ?"

Lý Vi đã tính ngày sinh tháng đẻ rồi. Đứa nhỏ này là lần nàng mang thai nhẹ nhàng nhất, đến tầm tháng 3-4 năm sau là sinh rồi, vẫn chưa phải khoảng thời gian nóng nhất năm. Nàng nói: "Năm sau là con được chơi với em bé rồi nha."

Với Hoằng Phân, cái năm sau này nghe xa tít tắp như kiếp sau vậy, chuyện của em bé nhanh chóng bị cậu vứt ra sau đầu.

Tin Lý Vi mang thai cũng được truyền ra ngoài. Trắc phúc tấn của các phủ đệ khác lần lượt cử hạ nhân tới gửi lời chúc mừng, còn nhắn nhủ rằng giờ đây thân thể nàng nặng nề, chờ nàng sinh nở xong mới dám rủ nàng đi đây đi đó.

Cũng có những người đích thân tới thăm hỏi. Nhưng người đầu tiên ghé qua lại là Trắc phúc tấn Nạp Lạt thị của phủ Thất Bối Lặc.

Phải đến ngày sách phong Trắc phúc tấn Lý Vi mới biết quan hệ của Tứ gia với Thất khá tốt. Hôm đó Trắc phúc tấn của phủ Ngũ Bối Lặc là Lưu Giai thị, thở ra câu nào câu nấy đều có ý châm chọc. Nạp Lạt thị ngồi ngay ngắn bên cạnh, nhìn qua có vẻ là người trầm mặc ít lời, nhưng có mấy lần đã đỡ lời giúp nàng.

Tối hôm ấy Lý Vi nhắc tới chuyện này, Tứ gia nghe xong hiển nhiên cũng có đôi phần cảm động: "Lão Thất ấy à..."

Lúc đó Na Lạt thị mới kết thúc kỳ ở cữ, nàng vừa bước vào cửa Lý Vi đã nhận ra ngay. Vì phần bụng của nàng còn chưa nhỏ lại, tuy có mặc quần áo rộng, nhưng khuôn mặt nàng tròn tròn đỏ au, đúng là tạng người vừa sinh nở xong.

Lần này, tin vui vừa truyền ra, Nạp Lạt thị lại là người đầu tiên tới chúc mừng.

Nàng thật sự là người hướng nội ít nói, chỉ ngồi xuống nói dăm ba câu, dặn Lý Vi phải dưỡng thai cho tốt, đưa lễ rồi... không còn gì để nói nữa. Hai người bọn họ ngồi đó nhìn nhau nửa ngày trời. Lý Vi giả vờ bận rộn sai người chuẩn bị điểm tâm nhưng Nạp Lạt thị không ăn miếng nào, nàng đành tự ăn hết gần nửa đĩa.

Nạp Lạt thị cười sượng: "Ta vốn là người ít nói, hồi còn ở nhà mẹ đẻ, ngạch nương cũng hay rày ta lắm."

Lý Vi cười: "Không sao đâu, ta thì hơi lắm mồm quá mức. Hồi nhỏ ta hay bị ngạch nương cho ăn đòn vì mồm mép tép nhảy á."

Nói xong hai người đều bật cười. Tưởng chừng như đã đỡ xịt keo, nhưng lại tiếp tục... hết thứ để nói.

Nói quàng nói xiên với một cô gái hướng nội, Lý Vi tự thấy bản thân không đủ công lực. Nàng xà lơ với Nạp Lạt thị một hồi, dù chủ đề có nóng hổi đến đâu, nàng ấy cũng chỉ cười nhạt tỏ ý ủng hộ. Luyên thuyên mãi nàng cũng thấy... chán, không muốn nói thêm nữa.

Cuối cùng nửa canh giờ cũng đã qua, Nạp Lạt thị đứng lên cáo từ. Lý Vi thật sự thở phào một hơi, vội nói: "Không thể tiếp đãi chu đáo, thật sự lấy làm có lỗi. Đợi lúc nào rảnh, ta mời ngươi tới xem hí kịch nhé."

Nạp Lạt thị cười nhạt: "Ta... không thích xem hí kịch."

Lý Vi: "......" Gái ơi, gái không phải kẻ chuyên phá đám đấy chứ? Nhưng vừa dứt lời, Nạp Lạt thị đã tái cả mặt, luống cuống tay chân. Được rồi, chắc nàng ấy đúng là kiểu người chỉ có 4/10 điểm kỹ năng giao tiếp. Nàng hiểu, nàng hiểu mà. Vì vội vàng lảng tránh khung cảnh xấu hổ này, Lý Vi đứng lên nói: "Đi thôi, để ta tiễn ngươi."

"Không, không cần đâu. Ngươi đang mang thai, mau ngồi xuống đi." Nạp Lạt thị liên tục xua tay, không hề có ý khách sáo cho qua chuyện, vì nàng ấy... đã tự chạy đi trước! Như sợ Lý Vi sẽ thật sự tiễn nàng ấy tới tận cửa.

Lý Vi bụng mang dạ chửa tất nhiên sẽ không có chuyện chạy theo, đành sững sờ thúc giục hạ nhân: "Mau! Mau! Mau ra tiễn nàng ấy nhanh!"

Ngọc Bình và mọi người vội chạy theo. Lý Vi đứng trước cửa ngoái cổ ra nhìn, thấy bên kia chạy thẳng về phía trước, bên này vội đuổi theo, đến gần cửa hông mới đuổi kịp. Thấy hạ nhân đã tiễn khách xong, nàng mới yên tâm quay lại, vừa ngồi xuống liền bật cười thành tiếng.

Nàng nói với Đại ma ma: "Vị Nạp Lạt thị này thú vị thật đó."

Đại ma ma không tán đồng: "Như nàng ta phải gọi là không biết quy củ. Thật sự là không hiểu trước khi xuất giá, người trong nhà đã dạy dỗ như thế nào nữa."

"Trò chuyện với nàng ấy vui thật mà." Lý Vi khuyên, "Kiểu người như nàng ấy, chính họ mới là bên sốt ruột nhất đó. Biết đâu vừa lên xe ngựa là nàng ấy đã khóc hu hu luôn ấy chứ." Nghĩ đến chuyện Nạp Lạt thị cố ý đến thăm mình, mà nàng lại để con gái nhà người ta ra về trong bối rối, là Lý Vi thấy mềm lòng ngay.

Đại ma ma càng ngày càng thấy khó hiểu, bên này có một Lý chủ tử thì chớ, bên kia lại có thêm một Nạp Lạt thị. Sao mấy vị Bối lặc gia thích được các nàng hay vậy?

Tối đến, Tứ gia về phủ, Lý Vi kể lại chuyện của Nạp Lạt thi cho chàng nghe, vừa kể vừa cười hi hi ha ha. Cuối câu chuyện nàng còn chốt lại: "Thiếp sợ Thất Bối Lặc sẽ trách nàng ấy. Hay là thiếp gửi chút lễ vật qua đó, nhắn rằng hôm nay bọn thiếp trò chuyện rất vui?"

Tứ gia nghe mà lông mày hôn nhau, thấy nàng có vẻ không hề để bụng, chàng mới cười: "Nàng đúng là người rộng lượng đó. Ta nói thật nhé, nàng ta dám thất lễ trước mặt nàng như vậy, để lão Thất mắng một trận là đúng rồi. Hôm nay nàng có thể không để tâm, nhưng sau này tiến cung, nàng ta vẫn hành xử như thế thì sao? Vậy chẳng phải là rước họa cho lão Thất ư?"

Lý Vi nghe chàng nói, thật sự muốn hỏi là chàng đang bật chế độ nghiêm túc đó hả? Đừng nói là chàng sẽ ghi nợ lên đầu Nạp Lạt thị nha? Vội nói: "Không đâu, gia, gia đừng nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng như vậy. Nàng ấy không có ác ý gì đâu, chỉ là không biết cách nói chuyện thôi. Trước kia thiếp cũng vậy mà."

Đời trước lúc nàng còn ru rú trong nhà, mỗi khi gặp người lạ là nàng lại cứng họng không biết phải bắt chuyện như thế nào. Từng xảy ra một chuyện hết sức hi hữu là, nhà tuyển dụng nhắn tin cho nàng hẹn 10 phút sau phải có mặt, nàng rất dứt khoát trả lời là được. Nhưng vừa quay qua quay lại đã chạy tót đi mua kem, còn khiến nhà tuyển dụng phải đuổi theo đến chỗ bán kem đưa tài liệu phỏng vấn cho nàng. Sau đó, rõ ràng là quý công ty đã bị hành động 'siêu phàm thoát tục' của nàng làm cho kinh ngạc và yasssss tất nhiên là nàng bị đánh trượt thẳng cẳng rồi. Về trường còn bị hội bạn túm cổ hét vào măt: "Không được ăn que kem đấy thì cậu chết hả!!!???"

Ký ức đẫm nước mắt...

Chẳng qua vì thời đại này không có internet, hàng xóm trên cùng một con phố ngày nào cũng tám đủ thứ chuyện, nàng có môi trường để luyện tập nên mới không sợ giao tiếp nữa.

Tứ gia cười: "Được rồi. Dù sao đây cũng là việc nhà của lão Thất. Nàng muốn thì tặng đi. Nàng thích nói chuyện với nàng ta, thì cứ mời nàng ta đến để bồi chuyện."

Không nói đâu! Nói hết hơi còn bị người ta phản đòn, nàng rất là đau lòng đó! Lý Vi âm thầm ra quyết định, giữ quan hệ ở mức mỉm cười gật đầu là tốt nhất.

Nàng chỉ thấy lạ một điều là nghe nói Thất Bối Lặc cực kỳ sủng ái Nạp Lạt thị, nàng ấy sinh liền tù tì 3 a ca và 2 cách cách. Với kiểu nói chuyện của nàng ấy... chẳng lẽ Thất gia thích bị người ta chặn họng? Cũng thú vị ghê hehe.

Hôm sau, Thất Bối Lặc vẫn tới tìm Tứ gia để tạ tội. Y còn định đưa cả Nạp Lạt thị đi tạ ơn Tứ gia, không ngờ buổi tối y về thấy gương mặt nàng ấy trắng bệch, tưởng rằng nàng ấy đã phạm phải tội tày đình, hỏi rõ mới hay chuyện. Lần trước ngồi chung với nhiều người thì không sao, lần này phải một mình đối đáp với Trắc phúc tấn nhà Tứ ca... chắc kèo là hỏng bét.

Thất Bối Lặc thật sự rất ngại, y sợ Tứ gia hiểu lầm.

Hôm qua đúng là Tứ gia có ý định nhắc khéo đôi câu. Nhưng nghe Tố Tố khuyên, chàng thấy thôi thì cứ để nàng phát thiện tâm, kết giao với Nạp Lạt thị cũng có lợi cho nàng.

Chàng liền xua tay: "Ta còn tưởng đệ muốn nói chuyện gì. Tiểu tẩu tử của đệ rất thích vị Trắc phúc tấn bên đó đấy, bảo với ta rằng bọn họ rất hợp cạ, còn hẹn vị nhà đệ tới nghe hí nữa kìa."

Thất Bối Lặc thở phào: "Nàng ấy không thích nghe hí đâu ạ."

Tứ gia: "......" Sao cái nhà này giống nhau quá vậy.

Mặt mày Thất Bối Lặc tái mét: "Tứ ca......"

Tứ gia bật cười, vỗ vai y: "Lúc tiểu tẩu tử của đệ kể ta còn không tin... quả nhiên là vậy. Lão Thất, sao ta chưa từng phát hiện đệ thú vị thế nhở?"

Thất Bối Lặc dở khóc dở cười: "Tứ ca đừng trêu đệ nữa. Bị nàng dạy hư cả rồi."

Nhắc đến Nạp Lạt thị, Thất Bối Lặc thật sự bó tay chịu trói với nàng.

"Tâm địa nàng ấy thật ra rất thiện lương, chỉ là không biết cách nói chuyện thôi. Bao nhiêu chuyện tốt đẹp đều hỏng vì cái miệng ấy, lại còn mắc cái tật không thích giải trình, chịu uất ức cũng giấu hết." Mỗi lần Thất Bối Lặc nhắc đến Nạp Lạt thị, luôn có cảm giác đồng bệnh tương liên với nàng. Lúc đầu y cũng bị nàng chọc tức đến phát điên, nhưng dần dần hiểu được tính tình nàng ấy, thì y không nỡ bỏ rơi nàng ấy chút nào.

Với kiểu tính cách như nàng, nếu không có người bảo vệ, không chỉ chịu thiệt đủ đường mà còn có thể chết lúc nào không hay.

Tứ gia đồng cảm gật đầu.

Thế là Lý Vi bỗng dưng có thêm một người bạn. Bắt đầu từ đó, mỗi dịp đi lễ trên chùa, mùng một, ngày rằm Nạp Lạt thị đều đến phủ Tứ gia thăm nàng. Bọn họ cũng chỉ ngồi không, ăn điểm tâm chán rồi thì xỏ kim chỉ thêu thùa. Lâu dần, Lý Vi thấy có nàng ấy bầu bạn cũng tốt. Chỉ cần tâm địa đoan chính, không có ý định hại nàng, thì tất cả những vấn đề khác đều chỉ là chuyện nhỏ.

Hơn nữa Nạp Lạt thị còn là người Mãn chính tông, nhiều chuyện nàng ấy kể Lý Vi chưa từng nghe qua. Sắp đến lễ Ban Kim, nhờ nàng ấy mà Lý Vi được mở mang tầm mắt không ít.

Hôm đó bọn họ trò chuyện đến gần giờ Dậu*. Nạp Lạt thị mới cáo từ, Lý Vi đứng lên tiễn: "Ta không nỡ để ngươi về chút nào."

*Giờ Dậu: Khoảng 5 giờ chiều

Nạp Lạt thị nở một nụ cười hiếm hoi, nhỏ giọng nói: "Hôm tổ chức lễ Ban Kim khả năng là chúng ta không gặp được nhau rồi, nếu có thể gặp thì tốt quá rồi."

Hai mắt Lý Vi sáng rực, nắm lấy tay nàng ấy: "Ngươi cũng muốn gặp ta á? Tốt quá! Biết đâu chúng ta thật sự gặp thì sao!"

Tích điểm thiện cảm bấy lâu nay, cuối cùng nàng ấy cũng chịu mở lòng rồi sao!?

Nếu chỉ nhìn dáng vẻ của Nạp Lạt thị từ trước đến nay, thì Lý Vi cứ tưởng nàng ấy coi việc đến thăm nàng như nhiệm vụ hệ thống giao đó.

Nạp Lạt thị xấu hổ, giữ tay nàng: "Đừng tiễn nữa, ngươi còn đang mang thai. Ta tự đi được mà. Đến lúc đó gặp nhé."

Lý Vi vẫn tiễn nàng ấy đến tận cửa, cứ đứng đó lưu luyến mãi. Đến tối khi Tứ gia về, nàng còn hào hứng kể đi kể lại, mỗi lần kết thúc đều nhấn mạnh câu: "Nàng ấy cuối cùng cũng xem thiếp là bạn rồi!"

Đến tối, hai người nằm xuống, Tứ gia đã vội che miệng nàng lại: "Được rồi, biết nàng thích nàng ta rồi. Đừng nói nữa."

Tới giờ Lý Vi mới nhận ra nàng đã cho Tứ gia ăn bơ cả buổi, vội nắm lấy tay chàng: "Gia, thiếp làm lơ người như vậy, người có giận không?"

Tứ gia v**t v* phần tóc rủ bên gối của nàng: "Gia nhà nàng không giận đâu. Bình thường nàng cứ ru rú ở nhà không có ai nói chuyện, chẳng có người bầu bạn, gia mừng còn không kịp nữa là. Giận dỗi cái gì chứ? Chỉ là canh giờ đã muộn lắm rồi, mau đi ngủ thôi. Nàng bình tĩnh lại đã, đứa nhỏ cũng phải nghỉ chứ, đúng không nào?"

Nàng gật đầu, nhắm mắt, nhanh chóng say giấc nồng.

Tứ gia chờ nàng ngủ sâu, mới lặng lẽ xuống giường, sang Thư phòng gọi Đại ma ma vào: "Ngươi thấy Trắc phúc tấn Nạp Lạt thị của Thất Bối Lặc là người thế nào?"

Đại ma ma nghĩ một hồi rồi đáp: "Gia đừng lo. Theo nô tỳ thấy, Nạp Lạt thị có ý muốn kết giao để tạo mối quan hệ với Lý chủ tử."

Tứ gia gõ gõ đầu gối, trầm ngâm: "Nếu chỉ là tạo mối quan hệ thì dễ xử lý rồi. Nhưng Tố Tố nhà ta tâm tư nông, nhìn người chỉ nhìn vào điểm tốt. Về sau sẽ có nhiều người đổ xô tới nhằm bám víu vào nàng ấy, khó tránh được việc rước tới vài kẻ có ý đồ xấu."

Đại ma ma: "Vâng, nô tỳ nhất định sẽ chú ý hơn." Đời này bà đừng mong thoát được cái đất Đông tiểu viện này.

Bà âm thầm than thở. Theo ai cũng chỉ là phận nô tỳ, không thể tự quyết định tương lai của bản thân được. Chỉ mong Lý chủ tử số mang đại vận, không thì hầu hạ tới nửa đường, chưa kịp hưởng phúc đã theo nàng chịu tội mất.

Về phòng riêng, Đại ma ma mới có thời gian cân nhắc, trong phủ này không ai có thể đặt lên bàn cân so sánh với Lý chủ tử được.

Theo hầu Lý chủ tử, bà phải lo mọi sự thật chu toàn. Chỉ cần nàng mãi nắm chắc trái tim Tứ gia. Dù sau này Tứ gia có nạp thêm những cô gái trẻ tuổi hơn, xuất thân cao quý hơn thì Đại ma ma cũng đủ tự tin rằng bà sẽ trấn giữ được đám yêu nhền nhện đó. Ngoại trừ Tứ gia, không có ai có thể khiến bà lùi bước.

An bài xong xuôi, Tứ gia mới về phòng. Thấy Tố Tố đang ôm chăn ngủ ngon lành. Chàng cởi áo, trèo lên giường, mặc kệ giấc mộng đẹp, nàng theo thói quen xích vào lòng chàng, ôm lấy cánh tay Tứ gia, dụi dụi vài cái rồi yên tâm say giấc.

Tứ gia nín thở nhìn nàng, nựng hai bên má phúng phính, không nhịn được véo nhẹ một cái.

Đúng là cô nhóc vô tâm vô phế.