Chương 62 - Nhật Ký Xuyên Thanh

Nhật Ký Xuyên Thanh

Từ khi Hoằng Phân được chuyển ra tiền viện ở, cậu nhóc được xếp đối diện phòng của ca ca Hoằng Huy. Hai huynh đệ cùng ngủ, cùng dậy, có ca ca chung hoạn nạn, Hoằng Phân thấy cân bằng hơn nhiều.

Điều duy nhất không cân bằng đó chính là Hoằng Huy được phép mang Tạo Hóa tới ở chung.

Mỗi sáng, hai huynh đệ đánh quyền với am đạt, thì Tạo Hoá – bé cún của Hoằng Huy luôn ngồi chễm chệ bên cạnh đợi cậu chủ. Tập quyền xong, nó đi theo Hoằng Huy về tiền viện dùng điểm tâm. Lúc hai đứa viết chữ trong Thư phòng, nó cũng chỉ nằm ngủ bên phía Hoằng Huy, không thèm tới gần Hoằng Phân.

Hoằng Phân còn cố ý mang thịt bò khô đến dụ dỗ nó, vậy mà nó chẳng thèm liếc nhóc lấy một cái, chỉ ăn phần Hoằng Huy cho.

Hoằng Huy dỗ dành: "Đệ có Bách Phúc rồi mà. Tạo Hóa là bé chó của ta." Nói thì nói thế nhưng Hoằng Huy vẫn bế Tạo Hóa sang cho nhóc v**t v*, còn để nhóc chơi ném bóng với nó nữa.

Vậy mà tối đến, Tạo Hóa vẫn đi theo Hoằng Huy về phòng, không buồn theo Hoằng Phân.

Hoằng Phân rất buồn đó.

Buổi chiều, lúc về Đông tiểu viện ăn điểm tâm, nhóc thấy Bách Phúc đang nằm sải lai trong lòng Nhị cách cách!

"Bách Phúc!" Nhóc chạy ù tới. "Bách Phúc, Bách Phúc, ta nhớ ngươi quá trời quá đất!"

Bách Phúc thấy nhóc liền vui vẻ vẫy đuôi. Hoằng Phân bèn năn nỉ Nhị cách cách: "Tỷ tỷ ơi, cho đệ chơi với Bách Phúc đi mà."

Nhị cách cách cười nói: "Được thôi, nhưng đệ không được lén mang nó về tiền viện đâu đấy." Từ ngày lưu đầu*, nàng không còn ngủ ở tiền viện nữa, dù bên tiền viện của nàng vẫn còn giữ lại phòng của nàng.

*Lưu đầu: Dùng để chỉ việc một thiếu nữ đến một độ tuổi nhất định (thường là khoảng 13-15 tuổi) bắt đầu để tóc dài và búi tóc, không cắt tóc ngắn như trẻ con nữa. Đây là một nghi thức đánh dấu sự trưởng thành của các thiếu nữ trong gia đình quý tộc Mãn Thanh.

Hoằng Phân ôm Bách Phúc, do dự một lát... rồi quyết tâm không trả lời. Dù gì thì nhóc cũng chưa hề đồng ý việc trả lại Bách Phúc à nha.

Dùng xong bữa tối, Nhị cách cách về Tây sương phòng nghỉ ngơi. Hoằng Phân cũng phải trở về tiền viện. Nhóc thấy Bách Phúc lủi vào chuồng, cố ý đi chậm lại, rồi kín đáo ra hiệu cho tiểu thái giám Đồng Phúc bằng ánh mắt. Đồng Phúc hiểu ý, chạy sang quấn lấy Tiểu Hỉ Tử công công.

"Hỉ ca ca, Hỉ ca ca! Đệ có chuyện tốt muốn nhờ người, thật sự là chuyện tốt đó!" Đồng Phúc vừa túm vừa kéo, lôi Tiểu Hỉ Tử ra xa.

Tiểu Hỉ Tử đương nhiên đã thấy hết, nhưng nếu hắn thật sự ngăn cản, Nhị cách cách sẽ không có chuyện cảm kích hắn đâu. Huống chi Hoằng Phân còn là vị a ca duy nhất của Đông tiểu viện, dù cậu có muốn bế Bách Phúc tới đâu đi chăng nữa, hắn cũng không có lá gan nhiều lời. Thế nên hắn đành giả bộ bị Đồng Phúc 'lừa đi', để mặc cho bản thân bị kéo đi xa.

Đợi họ vừa đi, Hoằng Phân đảo mắt nhìn quanh, người trong viện vừa khéo đã vãng gần hết. Nhóc nhanh chân chạy đến chuồng chó, Bách Phúc thấy nhóc thì sung sướng vẫy đuôi chào đón. Hoằng Phân lập tức ôm Bách Phúc chạy về phía tiền viện.

Đến đến lúc cậu khuất bóng, Tiểu Hỉ Tử mới đá nhẹ Đồng Phúc một cái, mắng: "Còn không mau theo chủ tử của ngươi đi!"

Trong phòng, Lý Vi hỏi Ngọc Bình: "Bế đi rồi?"

Ngọc Bình gật đầu.

Lý Vi thở dài: "Nó ở tiền viện một mình ta cũng xót ruột lắm. Có Bách Phúc bầu bạn cũng tốt."

Lén ôm được Bách Phúc về tiền viện, Hoằng Phân vô cùng hí hửng. Đến khi Đồng Phúc theo chân chủ tử quay về, nhóc liền dặn phải đóng chặt tất cả các cửa sổ, cửa phòng. Rồi mới yên tâm chơi một trận đã đời với Bách Phúc ở trong phòng. Mãi đến lúc đại thái giám Đồng Hỉ giục nhóc mau lên giường ngủ, nhóc mới chịu ngừng.

Chờ cho các thái giám lui xuống hết, Hoằng Phân khẽ nhấc chăn, gọi Bách Phúc đang nằm dưới giường lên. Ôm Bách Phúc trong lòng, nhóc nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.

Sáng hôm sau, Đồng Phúc và Đồng Hỉ gọi nhóc dậy, vừa bước vào phòng đã thấy Bách Phúc nằm trên giường đè lên mép chăn. Hoằng Phân thì ngủ đến là ngon lành, hai má hồng hào. Thấy bọn họ vào, Bách Phúc chỉ ngước lên, chứ không vẫy đuôi.

Đồng Phúc khẽ thì thầm: "Thế này thì tốt quá rồi, khỏi lo việc a ca nửa đêm đá bay chăn nữa."

Đồng Hỉ hừ nhẹ: "Bớt nói nhảm đi, mau gọi a ca dậy."

Đồng Phúc lườm hắn: "Sao ngươi không tự gọi đi?"

Hai đứa nhìn nhau, chẳng ai dám tiến tới. Đợi được một lúc, thấy thì giờ đã muộn, Đồng Phúc bèn cố nặn ra nét tươi cười tiến lên, dỗ dành: "Bách Phúc gia gia~ Giờ này a ca phải dậy rồi, ngài xem có thể..."

Bách Phúc lập tức nhe răng, gầm một tiếng từ cổ họng.

"Ôi mẹ ơi!" Đồng Phúc co giò bỏ chạy, thót ra khỏi cửa mới dám lau mồ hôi trên đầu. Đồng Hỉ cũng bó tay, cả hai đành đi tìm Trương Đức Thắng. Nhưng ngay cả Trương Đức Thắng cũng không trị nổi 'Bách Phúc gia gia' này, phải đi mời Tô Bồi Thịnh.

Tô Bồi Thịnh đến cũng vô dụng, đành báo lên Tứ gia.

Tứ gia vừa mới viết chữ xong, đang chờ bọn nhỏ dậy để đánh quyền. Nghe được chuyện ấy, chỉ mỉm cười, chẳng hề có ý trách tội "Bách Phúc làm rối giờ giấc nghỉ ngơi và học tập của a ca". Chàng nhẹ chân đi vào phòng Hoằng Phân. Thấy Tứ gia, Bách Phúc vẫy mạnh đuôi, ngoan ngoãn nhảy xuống giường.

Tứ gia vỗ đầu Bách Phúc đầy yêu thương, rồi đến bên giường Hoằng Phân, vỗ lên chăn con trai gọi: "Hoằng Phân, dậy thôi."

Hoằng Phân dụi mắt, cất chất giọng ngây ngô: "A mã, Bách Phúc đâu rồi ạ?"

Bách Phúc dưới chân Tứ gia liền "Gâu" một tiếng vang dội, thấy tiểu chủ tử nhìn mình, nó vui vẻ vẫy đuôi liên tục.