Chương 3 - Nguyệt Lão Xe Duyên - Nhân Gian Phế Liêu

Nguyệt Lão Xe Duyên - Nhân Gian Phế Liêu

15.
Ngoài việc làm việc tại nhà, là nhân viên được cử đi công tác.

Tôi cũng có lúc phải đối chiếu dự án với đồng nghiệp ở Thiên đình.

Hằng Nga là một khách hàng lớn thường xuyên cầu nguyện cho những người yêu nhau.

Đối phương thường xuyên đến nhà tôi để nộp danh sách cầu nguyện của các cặp đôi.

Câu đầu tiên Thẩm Uyên nói khi gặp cậu ấy là: "Sao lại là nam?"

Tôi nói: "Nguyệt Lão không phải vẫn là nữ sao?"

Hằng Nga là một mỹ nam anh tuấn.

Thiên đình chỉ chọn những mỹ nhân chân dài xinh đẹp nhất để làm chủ nhân Nguyệt Cung.

Lương cao, danh tiếng tốt, phúc lợi nhiều.

Nhiều nhân viên nam của Thiên đình cũng đến tranh cử vị trí này.

Anh chàng mặc đồ nữ này với chiều cao một mét tám và đôi chân dài một mét hai nổi bật giữa đám đông.

May mắn trở thành ứng cử viên Hằng Nga của khóa này.

Hằng Nga nhướng mày nói: "Cô được cử đi Thiên đình là để nuôi tiểu cún con sao?"

Tôi sửa lời cậu ấy: "Tiểu cá con."

Tôi và Hằng Nga là bạn xấu hợp cạ, vừa gặp mặt đã nói chuyện tào lao.

Thấy những câu chuyện càng nói càng tục, Thẩm Uyên đỏ mặt tía tai nín nhịn nửa ngày, mới lắp bắp lên tiếng ngăn cản chúng tôi.

"Hỗn, hỗn xược*!"

(*) 放肆, đồng âm với 放四 nghĩa là “thả bốn”, nên bên dưới hai người kia tưởng chơi đếm số.

Tôi nói: "Thả năm!"

Hằng Nga nói: "Thả sáu!"

Thẩm Uyên: ?

16.
Tôi và Hằng Nga trò chuyện trên trời dưới biển trên bàn ăn,

Hằng Nga nói Ngao Thiên Khuyển mới đến trong cung ngày nào cũng tìm Thỏ Ngọc nhà cậu ấy.

Còn nói Tư Mệnh Tinh Quân vừa mở Weibo đã theo dõi hơn một nghìn mỹ nữ.

Nhị Lang Thần lại đi tổ chức tuyển chọn ở nhân gian mà không thể rút lui...

Tôi nghe mà say sưa, Thẩm Uyên gắp một đũa khoai tây hầm: “Đừng chỉ lo nói, lát nữa nguội mất.”

Trong lời nói toát ra một sự thân mật chưa từng có.

Hằng Nga nói: “Đồ ăn Nhiễm Nhiễm làm nguội cũng ngon mà.”

Bình thường cậu ấy đâu có gọi tôi là Nhiễm Nhiễm?

Thẩm Uyên nói: “Cô ấy không cho tôi ăn đồ nguội.”

Tôi đã nói với anh như vậy bao giờ?

Hằng Nga nói: “À? Cậu chưa ăn món gỏi cô ấy làm bao giờ à?”

Đừng nói như thể cậu ấy đã ăn rồi.

Tôi cạn lời.

17.
Tôi không phải là cô gái không biết mình đang ở trong chiến trường tu la.

Thấy rõ ràng bên ngoài nói cười vui vẻ, trong lời nói lại là d.ao k.iếm giao tranh.

Hai người càng nói càng hăng, tôi ho khan hai tiếng đúng lúc.

Giả vờ bị sặc, ánh mắt của hai người đều tập trung vào tôi.

Đồng thanh vỗ lưng tôi, cùng nói: “Cô không sao chứ?”

Vỗ lưng cũng tranh giành, hai người là học sinh tiểu học à?

Cuộc đời nhẹ nhàng của tôi, không thể chịu nổi sức nặng của hai người đàn ông vỗ.

Giả sặc thành sặc thật.

Tôi bắt đầu ho dữ dội.

18.
Ăn xong cơm, đối chiếu xong công việc.

Tôi nói với Thẩm Uyên là tôi muốn tiễn Hằng Nga.

Thẩm Uyên cảnh giác ngẩng đầu, bắt đầu dừng tay rửa bát: “Tôi đi cùng cô.”

Anh không ngờ chúng tôi lại tiễn Hằng Nga ở ban công.

Hằng Nga vẫy tay, phóng khoáng nói: “Thôi được rồi, tiễn đến đây thôi.”

Cậu ấy quay sang Thẩm Uyên, thân mật nói: “Có thời gian lên Tây Thiên ăn cơm với tôi.”

Tôi: Đồ độc ác.

Rồi cậu ấy mặc vest, chắp tay sau lưng, bay lượn về phía vầng trăng sáng cuối chân trời.

Tôi:...

Thẩm Uyên:...

19.
Cơm ăn xong, công việc vẫn phải làm.

Danh sách Hằng Nga gửi đến cũng có trường hợp đặc biệt, ví dụ như bắt cá hai tay, cùng một người ước hai điều ước.

Nguyệt Lão cũng không phân biệt được rốt cuộc nên gán ghép người này với ai.

Tôi đành vung bút, gạch tên cả ba người, đáng đời!

Thẩm Uyên và tôi đôi khi sẽ mâu thuẫn.

Chủ yếu là tôi và anh gặp phải tình huống tay ba, sẽ tranh cãi không ngừng về việc ai sẽ ở bên ai.

Cô gái này rõ ràng đã có bạn trai, nhưng lại gặp một chàng trai khác khiến cô ấy rung động.

Cả hai chàng trai đều thật lòng quan tâm cô ấy, nhưng chỉ tiêu báo cáo để se duyên chỉ có thể là một đối một.

Tôi nói: “Cô ấy thích ai bây giờ thì báo tên người đó lên.”

Thẩm Uyên nói: “Vậy nếu cô ấy không thích người hiện tại thì tại sao không chia tay?”

Tôi nói: “Vậy nếu thích người hiện tại thì tại sao lại có người khác?”

Tôi và Thẩm Uyên nhất trí quyết định quan sát thêm một thời gian.

Thấy rõ ràng nam chính và nam phụ dần nhận ra thân phận tình địch của nhau, căng thẳng như dây đàn.

Cô gái ở giữa do dự không quyết, khiến hai người đàn ông đau khổ uống rượu giải sầu thâu đêm ôm nhau khóc, tỉnh dậy phát hiện ngủ chung một giường...

Tôi: ...

Thẩm Uyên: ...

Hai chúng tôi nhìn nhau, trong mắt đối phương đều thấy vẻ kiên định như nhau.

Tôi: “Vậy thì sao?”

Thẩm Uyên nói: “Tôi thấy được.”

Tôi và Thẩm Uyên đã se duyên cho hai chàng trai này.

Tình địch biến thành tình nhân.

20.
Một đêm khuya nọ, ban công nhà tôi lại có một cô bé loli tai thỏ hai bím tóc.

Ở bên ngoài đập cửa kính “bốp bốp” không ngừng.

Thẩm Uyên nhớ lại tôi nói với anh rằng gần đây tôi muốn mời Thần Tài đến nhà để lấy chút tài khí.

Thế là cung kính đi mở cửa: “Thần Tài tiên sinh, xin chào xin chào.”

Cô bé loli cười hì hì chạy vào nhà: “Chị Vu, con cá nhà chị hình như bị bệnh gì đó.”

Tôi quay đầu nói với Thẩm Uyên: “Đây là Thỏ Ngọc.”

Thẩm Uyên đã trải qua cú sốc Hằng Nga giả gái, nghĩ rằng chức vụ và hình tượng trên Thiên Đình chắc chắn sẽ không khớp chút nào.

Đột nhiên gặp một người khớp, ngược lại lại khiến người ta cảm thấy khá bất ngờ, bình thường đến mức hơi bất thường.

Sau này anh thông minh hơn.

Thọ Tinh đầu hói mặc áo sơ mi kẻ caro đến nhà tôi thăm, Thẩm Uyên ra mở cửa cân nhắc một chút, thăm dò hỏi.

“Là lập trình viên của công ty Thiên Đình à?”

Tôi cười ngả nghiêng trên ghế sofa.

21.
Thỏ Ngọc đến học nấu ăn của tôi.

Học xong là muốn đi, tôi giữ cô bé lại ngủ một giấc rồi hãy về.

Thỏ Ngọc vẫy vẫy hai tai thỏ, lẩm bẩm: “Thôi được rồi, không tìm thấy em anh ấy lại lải nhải nửa ngày.”

Thẩm Uyên vẫn đang nhìn mặt trăng.

Tôi nói: “Nghĩ gì vậy?”

Thẩm Uyên ngoan ngoãn nói: “Chị ơi, thỏ đơn phương đáng thương quá, có thể xe duyên cho Hằng Nga và Thỏ Ngọc được không?”

À? Nhưng hôm qua anh ăn đầu thỏ cay đâu có nói vậy?

Tôi nói: “Sao cậu chỉ khi bụng đầy ý xấu mới nhớ ra gọi tôi là chị vậy?”

Thẩm Uyên mềm nhũn nói: “Chị ơi, tôi không có mà.”

Tôi nheo mắt nhìn anh, ánh đèn xuyên qua hàng mi, đổ bóng tinh xảo dưới mí mắt anh.

Trong đôi mắt đen láy của Thẩm Uyên ẩn chứa những viên kim cương vụn mà thần tiên vô tình làm rơi trong đêm.

Tôi nói: “Thẩm Uyên, có ai nói cậu giống lợn nái đeo áo ngực không?”

Thẩm Uyên nói: “Ý gì?”

Tôi nói: “Một bộ nối tiếp một bộ.”