Chương 96 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 96: Thằng em trai đáng ghét

🪷 Editor: Thảo Anh


Sáng sớm, tiếng ve kêu râm ran ngoài song cửa đã đánh thức Tô Ngọc Dung.

Nàng bật dậy khỏi giường, Lận Chiêm đã đi thượng triều, trong phòng ngủ chỉ còn mình nàng. May mà hắn còn chút lương tâm, biết để sẵn bộ y phục sạch sẽ gọn gàng bên giường. Nếu không, Tô Ngọc Dung chẳng biết phải ra ngoài bằng cách nào, bởi bộ đồ nàng mặc hôm qua đã lấm lem bẩn thỉu, khô cứng lại loang lổ, đâu thể mặc lại được nữa.

Nàng xỏ đôi hài thêu đặt cạnh giường, mặc y phục tươm tất rồi mang theo tâm trạng phấp phỏng, vội vã chạy đến chỗ Lận Đàn.

Càng đến gần cánh cửa quen thuộc ấy, bước chân nàng càng chần chừ. Khi đến dưới hiên, nàng bất giác khựng lại, đứng tần ngần bên cửa. Bàn tay giơ lên định gõ rồi lại buông xuống, lặp đi lặp lại mấy lần mà vẫn chẳng gom đủ can đảm để đẩy cửa bước vào.

Trong phòng tĩnh lặng như tờ, không một tiếng động. Liệu chàng vẫn còn đang ngủ?

Rõ ràng tối qua đã hứa sẽ quay lại trò chuyện cùng chàng, vậy mà nàng lại bị cái gã hư hỏng Lận Chiêm kia xoay mòng mòng đến mức quên béng mất. Tô Ngọc Dung tự trách mình sao lại vô dụng, định lực kém cỏi đến thế.

Nàng thấy mình chẳng khác nào những gã đàn ông tồi tệ, ngoài mặt thì hứa hẹn với vợ sẽ về nhà sớm, nhưng hễ có cơ hội là lén lút ăn vụng bên ngoài, bị nhan sắc của tiểu thiếp làm cho mê muội đến quên cả lối về.

Thân thể không tự kiềm chế được, định lực bằng không, xong chuyện rồi lại làm bộ làm tịch áy náy.

Thật đáng xấu hổ, thật vô tích sự.

Tô Ngọc Dung tiến thoái lưỡng nan, đứng tần ngần ngoài cửa, vắt óc tìm một lý do hợp lý để lấp l**m cho sự thất hứa đêm qua.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, giữa lúc nàng đang đứng ngồi không yên, một giọng nói ôn hòa từ trong phòng vọng ra, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm mai.

“A Dung, sao nàng cứ đứng ngoài mãi thế?”

Giọng Lận Đàn bình thản, không bộc lộ chút cảm xúc hờn giận nào, chỉ hơi khàn khàn đặc trưng của người vừa mới thức giấc. Chàng khẽ cười: “Mặt trời sắp lên cao rồi, đứng ngoài nắng gắt dễ sinh bệnh đấy.”

Tô Ngọc Dung giật mình bừng tỉnh, ngón tay vô thức cậy cậy vào nhau.

Sao chàng biết nàng đang đứng bên ngoài?

Bị bắt quả tang rồi, nàng cũng không tiện quay ngoắt bỏ đi. Cắn răng lấy dũng khí, nàng giơ tay khẽ đẩy cửa phòng.

Ánh sáng trong phòng dịu hơn bên ngoài một chút, cửa sổ mở hé, gió mai mang theo hương cỏ cây mơn man thổi vào.

Lận Đàn đang tựa lưng vào đầu giường, trên vai khoác hờ một chiếc áo mỏng. Tay cầm cuộn bản vẽ, ánh mắt đăm đắm hướng ra cửa.

Sắc mặt chàng đã khá hơn nhiều so với lúc mới tỉnh lại, nhưng vẫn còn vương chút nhợt nhạt. Quầng thâm dưới mắt mờ mờ cho thấy đêm qua chàng chẳng được ngon giấc. Dải băng gạc trắng tinh quấn quanh trán, tương phản với nét thanh tú, khiến chàng toát lên một vẻ mong manh, yếu ớt.

Nhìn thấy Tô Ngọc Dung rụt rè bước vào, đầu cúi gầm, hai tay bồn chồn vò vò vạt áo, bộ dạng hệt như đứa trẻ làm sai chờ bị quở trách, ánh mắt Lận Đàn chợt sầm xuống trong tích tắc, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ ôn hòa thường thấy.

Chàng đặt cuộn sách xuống, đưa tay vẫy gọi nàng, giọng điệu càng thêm dịu dàng: “Lại đây.”

Tô Ngọc Dung lê từng bước nhỏ, chầm chậm tiến đến ngồi xuống mép giường, lí nhí: “Đêm qua ta… ta đi dạo về muộn quá, sợ chàng đã ngủ say nên… nên không dám vào quấy rầy.”

Nàng lén nhìn chàng một cái rồi lại vội vàng cụp mắt xuống, buông lời nói dối.

“Ừ.” Lận Đàn khẽ gật đầu, “Chắc hẳn cảnh sắc nơi đó phải đẹp lắm mới khiến A Dung lưu luyến mãi không rời.”

Tô Ngọc Dung cố nặn ra nụ cười gượng gạo: “Thì là… là cái ao nhỏ phía Đông ấy mà, hoa… hoa nở rộ rồi.”

Nàng buột miệng bịa ra một lý do.

Lận Đàn mỉm cười nhẹ nhàng: “Ra là vậy.”

Tô Ngọc Dung vội vàng chuyển chủ đề: “Hôm nay chàng thấy trong người thế nào rồi, còn khó chịu chỗ nào không?”

“Khá hơn nhiều rồi, chỉ còn hơi nhức đầu một chút.”

Nét mặt Tô Ngọc Dung lộ rõ vẻ lo lắng: “Để ta gọi đại phu đến xem sao nhé.”

“Đã xem rồi.” Chàng nói: “Sáng sớm An đại phu đã tới, còn thay thuốc cho ta nữa.”

Tô Ngọc Dung ngước nhìn dải băng quấn trên trán chàng. Hôm ấy, nhìn thấy khuôn mặt chàng bê bết máu, chân tay nàng bủn rủn cả đi. Máu me lau mãi mới sạch. Chàng dạo này liên tiếp gặp nạn, lần trước ngã xuống nước ở Lật Thành, vết thương nặng phải tĩnh dưỡng cả năm trời mới mong khỏi hẳn. Vừa mới đỡ được một chút lại bị xà nhà rơi trúng đầu. Thật đúng là tai bay vạ gió, quanh năm suốt tháng cứ phải làm bạn với giường bệnh.

“Chàng đã ăn gì chưa?”

Tô Ngọc Dung chăm chú nhìn đôi môi còn hơi nhợt nhạt của chàng.

“Ta ăn rồi, vừa húp một bát cháo kê.” Lận Đàn hỏi ngược lại nàng: “Còn nàng, đã ăn gì chưa?”

Vừa mở mắt ra là nàng chạy tót đến đây, làm gì có thời gian mà ăn uống. Nàng lắc đầu.

Lận Đàn bật cười, rướn người mở ngăn kéo chiếc tủ nhỏ đầu giường. Trong đó có một hộp bánh tai lợn ngào đường, thơm lừng ngọt ngào.

Chàng lấy hộp bánh ra, mở nắp: “Ta sai người mua sẵn để đây, phòng khi nàng đến tìm ta mà buồn miệng. Nàng ăn lót dạ đi, lúc nãy ta đã dặn nhà bếp làm món sủi cảo nhân tôm cho nàng rồi, chắc sắp xong rồi đấy, lát nữa sẽ có người mang lên.”

Tô Ngọc Dung nghe vậy, cảm động xen lẫn chút xấu hổ. Nàng cúi gầm mặt, bốc bánh nhai nhồm nhoàm. Bánh tai lợn giòn tan, nhai đến đâu giòn rụm đến đó, hai má phồng to, khóe môi dính đầy vụn đường.

Mới ăn được một miếng, đã thấy hạ nhân bưng khay thức ăn nóng hổi bước vào.

Đặt bát xuống bàn, người hầu cúi người lui ra.

Lận Đàn ra hiệu cho nàng ăn: “Nàng nếm thử xem có vừa miệng không. Đầu bếp mới đến từ phương Nam, ta không chắc nàng có hợp khẩu vị hay không.”

Tô Ngọc Dung ngồi xếp bằng bên chiếc bàn nhỏ.

Lận Đàn lẳng lặng quan sát nàng thưởng thức món ăn, từng miếng từng miếng nhỏ nhặt, từ tốn chậm rãi.

Có một khoảng thời gian dài, Tô Ngọc Dung luôn mắc tật ăn uống vội vàng, hấp tấp.

Vì đã từng nếm trải cảm giác đói khát triền miên, nên đối với nàng, việc nhẩn nha thưởng thức hương vị của món ăn là một điều gì đó xa xỉ tột cùng. Lúc nhỏ, mỗi khi có miếng ăn, nàng luôn phải lén lút ăn thật nhanh, bởi nếu chậm một nhịp, nhỡ bị cha mẹ nuôi phát hiện, họ sẵn sàng móc họng nàng bắt nhả ra.

Nhớ lại lần đầu tiên Lận Đàn tặng điểm tâm cho nàng, chàng thấy nàng dè dặt bẻ một mẩu bánh nhỏ xíu, đưa lên mũi ngửi ngửi, rồi thè lưỡi nếm thử một chút. Cảm nhận được vị ngọt của lớp đường áo bên ngoài, nàng mới khẽ mỉm cười rồi đưa lên miệng cắn. Thế nhưng, do thói quen ăn uống vội vã, miếng bánh to tướng kia mới nhai được hai miếng đã bị nàng nuốt chửng xuống bụng. Lại thêm không có nước trà uống kèm, nàng bị nghẹn ứ ứ nơi cổ họng, nuốt không trôi, nhả chẳng ra, mặt mày đỏ bừng vì lúng túng. Lận Đàn vội vàng rót cho nàng ly nước, nàng uống ừng ực hai ly mới trôi được miếng bánh.

Xong xuôi, nàng còn đỏ mặt rụt rè xin lỗi chàng, bảo rằng vì chưa từng được ăn món ngon như vậy bao giờ nên thấy hồi hộp, mong chàng đừng bận tâm. Nghe nàng nói vậy, lòng Lận Đàn đau thắt lại.

Tuy từ khi được cha mẹ nuôi nhận về, chuỗi ngày bữa đói bữa no đã khép lại, nhưng phải đến hai năm trở lại đây, nàng mới thực sự học được cách sống chậm lại, thưởng thức những món ăn ngon. Một phần là do nàng không còn phải hớt hải ăn để chống chọi với cái đói nữa. Phần khác là nhờ có Lận Đàn nhờ đại phu dặn dò, giải thích cặn kẽ rằng ăn nhanh quá sẽ sinh bệnh. Tô Ngọc Dung ghi nhớ kỹ lời dặn, từ đó về sau mới dần sửa được thói quen xấu ấy.

Nhìn nàng giờ đây đã có thể ung dung chậm rãi thưởng thức bữa ăn, trong lòng Lận Đàn ngập tràn niềm vui.

Chàng cứ đăm đắm nhìn sườn mặt nàng, bỗng dưng không kìm được đưa tay lên, mu bàn tay hơi lành lạnh khẽ lướt qua gò má nàng, thì thầm: “Đứng ngoài đó lâu lắm rồi phải không, mặt bị nắng chiếu đỏ ửng lên cả rồi kìa.”

Tô Ngọc Dung vừa vặn ăn xong, đang lấy khăn lau miệng, nghe vậy môi khẽ mím lại, kinh ngạc nhìn chàng, lí nhí hỏi: “Ta đâu có phát ra tiếng động nào, bước đi cũng rất khẽ khàng mà, sao chàng biết ta đứng nán lại ở cửa?”

Lận Đàn bật cười: “Cái bóng của nàng in rõ mồn một trên bức bình phong kia kìa.”

Ánh nắng hắt từ ngoài vào, phản chiếu rõ rệt hình ảnh nàng đang tần ngần chần chừ lên tấm bình phong.

Tô Ngọc Dung ngớ người, mặt bỗng chốc đỏ rực. Nghĩ đi nghĩ lại, tối hôm qua phòng thắp đèn sáng trưng, cái cảnh Lận Chiêm bế nàng đứng lù lù ở gian ngoài, chẳng phải chàng cũng nhìn thấy hết trơn rồi sao?

Hóa ra… chàng đã biết tỏng hai người bọn họ đứng bên ngoài.

Sắc mặt Tô Ngọc Dung biến đổi liên tục, lúc thì tái mét, lúc thì đỏ lựng.

Lận Đàn đưa mắt nhìn vành tai ửng đỏ của nàng, rồi lại dừng lại ở hàng mi đang run rẩy. Nhìn cái bộ dạng luống cuống, chẳng biết phải làm sao của nàng, bao nhiêu muộn phiền oán trách trong lòng chàng dường như tan biến hết thảy.

Chàng khẽ thở dài một hơi thật khẽ, đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy những ngón tay đang đan chặt vào nhau của nàng: “Không sao đâu.”

Giọng Lận Đàn đều đều, chẳng gợn chút gợn sóng: “Ta đều biết cả.”

Khuôn mặt nàng lại một lần nữa đỏ bừng, ngượng ngùng đến mức chỉ hận không có cái lỗ nẻ nào để chui xuống, ấp úng hỏi: “Vậy… vậy ta nói dối chàng, chàng cũng biết hết rồi?”

Lận Đàn gật đầu: “Ừm.”

Tô Ngọc Dung lén lút ngước mắt lên nhìn chàng. Sắc mặt Lận Đàn vẫn bình thản, không hề lộ ra một tia oán hận hay bất mãn nào.

Nàng ngượng ngùng không thôi, mặt nóng bừng bừng. Nhớ lại mớ bòng bong tối qua, cả người nàng như muốn bốc cháy. Nàng muốn mở miệng biện bạch đôi câu, để níu vớt lại hình tượng không đến nỗi trăng hoa lả lơi trong mắt chính thất.

“A Dung, nàng đang cảm thấy áy náy vì chuyện tối qua sao?” Lận Đàn bất chợt cất tiếng hỏi.

Tô Ngọc Dung nắm chặt vạt áo, bàn tay siết lại, rồi gật đầu: “Vâng…”

Lận Đàn bật cười.

Tiếng cười của chàng dường như bật ra từ sâu trong cổ họng, nhẹ nhàng mà ngắn ngủi.

Tô Ngọc Dung bất giác ngước lên nhìn chàng.

“Nàng có suy nghĩ như vậy, nói cho cùng, trong lòng nàng vẫn còn quan tâm đến ta, đúng không?” Lận Đàn đưa tay v**t v* lọn tóc mai buông xõa bên má nàng, quấn quanh ngón tay.

“Bởi vì quan tâm ta, nên mới lo lắng cho ta, mới muốn giấu giếm ta. Nếu trong lòng nàng không có ta, thì sao phải để ý đến cảm nhận của ta.” Lận Đàn ôn tồn nói: “Ta thấy vui mừng nhiều hơn. Nàng không cần phải cảm thấy áy náy. A Dung, điều duy nhất ta lo sợ là đệ ấy sẽ ức h**p nàng, khiến nàng ấm ức.”

Lận Đàn nói chậm rãi, rành rọt từng chữ: “A Chiêm tuổi trẻ bồng bột, làm việc không biết nặng nhẹ. Nếu đệ ấy bắt nạt nàng, làm nàng không vui, nàng đừng có chiều chuộng đệ ấy, cũng đừng nhẫn nhịn. Ta sẽ thay nàng dạy dỗ đệ ấy.”

Nghe vậy, Tô Ngọc Dung vội vàng lên tiếng giải thích, bênh vực Lận Chiêm: “Không! Đệ ấy không ức h**p thiếp, cũng không làm thiếp buồn bực. Đệ ấy đối xử với thiếp tốt lắm.”

Lận Đàn: “…”

Vẻ mặt vẫn ôn hòa, mỉm cười: “Vậy sao, thế thì tốt rồi.”

Tô Ngọc Dung gật đầu lia lịa: “Vâng vâng.”

Nàng sợ Lận Đàn hiểu lầm Lận Chiêm đối xử tệ bạc với nàng, lại muốn ra mặt bênh vực, nhưng sự thật thì chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Nàng không muốn hai anh em họ nảy sinh hiềm khích.

Sau câu nói đó, Lận Đàn im lặng một lúc lâu.

Sự im lặng kéo dài khiến Tô Ngọc Dung bắt đầu cảm thấy bất an.

Nàng quay sang nhìn Lận Đàn.

Chàng ngồi lặng thinh, vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu. Dù trên tay cầm một cuộn sách, nhưng ánh mắt chàng không hề đặt vào những trang giấy, mà đăm đắm nhìn vào một điểm vô định giữa không trung, có vẻ thất thần.

Tô Ngọc Dung bỗng cảm thấy hối hận. Sao nàng lại nói những lời như vậy chứ? Lọt vào tai chàng, chẳng khác nào nàng đã thất hứa, đi chim chuột với Lận Chiêm, rồi lại còn ra mặt bênh vực đệ ấy, bỏ mặc chàng. Rõ ràng chàng vừa mới tìm lại được ký ức, lúc này đây, người chàng cần nhất chính là nàng cơ mà.

Nàng nhích lại gần một chút, đưa tay kéo khẽ vạt áo Lận Đàn: “Chàng giận à?”

Lận Đàn vẫn đăm đắm nhìn về phía trước, không quay lại nhìn nàng, chỉ khẽ “ừm” một tiếng trong cổ họng.

Tô Ngọc Dung bỗng chốc luống cuống. Rõ ràng nàng đã nhận lời chàng, vậy mà lại không kìm được cám dỗ, chạy theo một người khác, lại còn bị Lận Đàn bắt quả tang ngay tại trận.

Nhưng ngay giây phút tiếp theo, chàng lại thốt lên: “Ta không giận nàng, ta đang giận chính bản thân mình.”

“Trách ta, là do ta bị thương, không thể gần gũi nàng. Nếu có người khác mang lại cho nàng niềm vui, ta lẽ ra nên cảm thấy an ủi. Nhưng ta lại không thể hoàn toàn không để tâm, là do ta quá hẹp hòi.”

Trong đám cháy, đầu Lận Đàn bị thanh xà đập trúng, chân cũng bị bong gân. Dạo này chàng chỉ có thể nằm liệt giường, chẳng làm ăn được gì.

Cũng may thần trí vẫn tỉnh táo, vẫn có thể đọc sách luyện chữ, chỉ là không thể nhìn lâu. Cả ngày nay, có mấy vị đồng liêu đến thăm, thông báo cho chàng tiến độ công trình, Lận Đàn hàn huyên với họ một lúc rồi họ ra về.

Hoàng đế cũng đã biết chuyện Lận Đàn bị thương. Về nguyên nhân, Lận gia chỉ nói thác rằng do trời mùa hè khô hanh, Tam phu nhân vô tình đánh đổ nến gây ra hỏa hoạn. Thái giám đã đến tận nơi thăm hỏi, thay mặt Hoàng đế bày tỏ sự quan tâm, dặn dò Lận Đàn dạo này cứ yên tâm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.

Sau gáy bị xà nhà đập trúng, đùi bị lửa táp cháy sém một mảng, động đậy là đau điếng, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian. Đại phu đã dặn dò kỹ lưỡng, trong vòng nửa tháng tới, tuyệt đối không được làm chuyện “mạnh bạo”.

Chàng không thể, thì tất nhiên cần có người khác thay thế chiều chuộng Tô Ngọc Dung.

Tô Ngọc Dung lúng túng nói: “Sao có thể trách chàng được, chàng vì cứu ta nên mới bị thương mà…”

Lận Đàn chỉ rầu rĩ rũ mắt xuống. Buồn bã là thật, đêm qua chàng đã đợi chờ mỏi mòn mà chẳng thấy bóng dáng nàng đâu. Biết rõ nàng đang nói dối, biết rõ nàng bị Lận Chiêm mê hoặc đến mụ mẫm đầu óc. Chàng không hề trách nàng, chàng chỉ hận bản thân mình bị thương, hận mình vô dụng, chỉ có thể trơ mắt ngồi nhìn nàng bị kẻ khác dụ dỗ cướp đi.

Cái thằng khốn nạn không biết liêm sỉ kia.

Lận Đàn trầm giọng: “Là do ta vô dụng.”

Nếu không phải vì trọng thương mất trí nhớ, sao có thể tạo cơ hội cho kẻ khác chen chân vào.

Tô Ngọc Dung rướn người tới, nhẹ nhàng vuốt má chàng: “Chàng đừng nói thế, chàng không vô dụng đâu.”

Lận Đàn vẫn cụp mắt xuống.

Tô Ngọc Dung cắn nhẹ môi, lưỡng lự một hồi lâu.

Chẳng biết bao lâu sau, nàng đột ngột ngồi thẳng dậy, vươn tay đẩy ngã Lận Đàn.

Trên giường có gối mềm kê đầu, sẽ không làm đau vết thương, chàng ngơ ngác nhìn nàng.

Nghĩ đến việc mình sắp sửa làm, Tô Ngọc Dung thấy mặt nóng bừng bừng.

Thế nhưng, dẫu có ngại ngùng, nàng vẫn không chùn bước. Lận Đàn nhìn nàng trèo lên giường, hai chân quỳ hai bên hông chàng, rồi từ từ nhích lên từng chút một, cho đến khi tầng lớp váy áo bồng bềnh che khuất hoàn toàn tầm nhìn của chàng.

Giọng nói e thẹn của nàng vang lên từ phía trên: “Chàng đã tự thấy mình bị thương, trở nên vô dụng, vậy thì… ta sẽ cho chàng một cơ hội… hầu hạ ta.”

Những chữ cuối cùng gần như bị nàng cắn răng bật ra.

Nói xong, Tô Ngọc Dung cảm tưởng như mình sắp bốc khói đến nơi, nhưng nàng vẫn lấy hết can đảm, không tháo chạy.

Cảm giác này thật mới lạ, bởi thường ngày trong chuyện này, nàng đa phần ở thế bị động, mặc cho người ta xoay vần. Đây là lần đầu tiên nàng nắm quyền chủ động.

Yết hầu Lận Đàn khẽ trượt lên xuống, trong lòng sững sờ, lần đầu tiên nhìn thấy một Tô Ngọc Dung táo bạo như thế này.

Cái giọng điệu ngượng ngùng, cố tỏ ra ra lệnh ấy khiến chàng say đắm đến mê muội, chỉ hận không thể moi tim móc phổi vì nàng.

Chàng bất giác đưa hai tay lên, siết chặt lấy eo nàng, giữ cố định, rồi ngửa cổ lên.

Chàng phải cố sức xóa nhòa đi những dư vị mà kẻ kia để lại trong nàng, khiến nàng chỉ có thể đắm chìm trong khoảnh khắc này. Dẫu cho đang mang thương tích, đôi chân tạm thời không đi lại được, chàng vẫn có cách khiến nàng phải mê mẩn không rời.

Tô Ngọc Dung buộc phải bấu chặt lấy thành giường mới giữ nổi cơ thể đang run rẩy, đôi chân cứ đánh bồ cạp liên hồi. Nàng vẫn canh cánh lo cho vết thương của Lận Đàn, chẳng dám ngồi hẳn xuống. May mà có đôi bàn tay to lớn của chàng nâng đỡ, giúp nàng không đến nỗi trượt ngã thảm hại.

Chiếc váy mới tinh khôi hệt như đóa sen đung đưa trong gió, dập dềnh sóng nước. Tô Ngọc Dung mơ màng, ý thức dần nhạt nhòa, chỉ nhớ loáng thoáng những lời thì thầm dính dấp, mờ ám của chàng.

“Còn dám chối là không bị bắt nạt, sưng tấy hết cả lên rồi này.”

“Đệ ấy phục vụ nàng không tốt đúng không? Để ta giúp nàng.”

“Dung Dung hệt như tuyết đang tan chảy vậy…”

Nghe những lời ấy, hai má Tô Ngọc Dung đỏ bừng. Quả thực giống hệt như lời chàng miêu tả, nàng như tan chảy thành vũng nước. Trời đất ơi, rốt cuộc nàng đang làm cái trò trống gì thế này? Tô Ngọc Dung cảm thấy bản thân mình ngày càng trở nên xa lạ.

Những quy chuẩn đạo đức, ranh giới của nàng, chẳng biết từ lúc nào đã tan biến không còn dấu vết.

Vài ngày sau khi vụ hỏa hoạn được dập tắt, tàn tích của khu viện hoang tàn ấy cũng nhanh chóng được dọn dẹp sạch sẽ. Những thanh rường nhà cháy đen thui và đống gạch vụn vỡ nát dần được chở đi hết, chỉ trơ lại nền móng cháy đen kịt và những bức tường dang dở đổ nát.

Thi hài của Viên Kỳ và Chu ma ma bị thiêu cháy đến mức không thể nhận dạng, miễn cưỡng mới nhận ra hình người. Lận gia tổ chức một tang lễ lặng lẽ, chóng vánh nhất có thể, chỉ sau ba ngày tụng niệm đã hối hả đưa quan tài ra khu mộ của gia tộc an táng.

Sau cú sốc kinh hoàng này, Ngũ lang như bị rút cạn linh hồn. Hắn ta quỳ rạp trước linh cữu mẹ, không gào khóc, cũng chẳng quậy phá, chỉ thẫn thờ nhìn đăm đăm vào cỗ quan tài bằng đôi mắt vô hồn. Dù ai gọi cũng không hề phản ứng, chỉ vài ngày ngắn ngủi, người hắn ta đã sụt đi trông thấy, gầy xộc đi như một bộ xương khô.

Nhìn bộ dạng thê thảm của Ngũ lang, các trưởng bối trong tộc thừa hiểu nếu để hắn ta nán lại kinh thành e rằng khó mà gượng dậy nổi. Thương tình đứa trẻ bơ vơ mất cả cha lẫn mẹ, vợ lại đòi hòa ly dứt áo ra đi, sau khi bàn bạc, gia tộc quyết định đưa hắn ta về Trừ Châu.

Tại đó, Tam phòng có một điền trang nhỏ mua từ ngày trước, tuy không sang trọng nhưng đủ để sống qua ngày. Các trưởng bối mong hắn ta rời xa nơi gợi nhớ thương đau này, học lấy nghề làm ăn nào đó để nương tựa phần đời còn lại.

Ngũ lang chẳng hề có ý kiến gì về quyết định này, với hắn ta giờ đây đi đâu cũng thế, sống chết ra sao chẳng còn quan trọng nữa. Thế là vào một sớm mờ sương u ám sau ngày hạ táng mẹ, hắn ta mang theo vài người đầy tớ già và mấy rương hành lý đơn sơ, lặng lẽ rời khỏi Lận phủ không một tiếng động.

Cuộc sống hệt như thủy triều rút, dần dần trở lại quỹ đạo bình lặng vốn có.

Vết thương của Lận Đàn ngày một khá hơn, cục máu bầm sau gáy cũng tiêu tán dần, vết bỏng trên đùi đã đóng vảy, cái chân bong gân cũng đã có thể đi lại, tuy vẫn hơi bất tiện phải chống nạng nhưng không đáng lo nữa, tinh thần cũng phấn chấn hơn nhiều.

Khi thấy sức khỏe chàng đã ổn định, Tô Ngọc Dung liền trở về căn viện nhỏ của mình. Dù đi vắng mấy ngày, mấy chị gà mái nàng nuôi lại rất biết điều, nhờ có người hầu Lận Đàn dặn dò chăm nom mà đẻ được kha khá trứng.

Nàng gom hết trứng lại mang ra chợ bán, đổi được một khoản tiền đồng rủng rỉnh. Mấy loại trái cây trồng trong mảnh vườn nhỏ cũng đến kỳ thu hoạch, nàng chia bớt cho người quen, số còn dư chất đầy giỏ tre mang ra chợ bán nốt.

“Kỳ lạ thật đấy Tô nương tử, cùng một giống hạt mà sao quả nàng trồng lại to, ngọt và sai quả hơn nhà người khác nhỉ.”

Nàng chỉ mua hạt giống đại trà ở sạp bán dạo ngoài chợ thôi mà, hạt nào người ta cũng mua, cớ sao quả nhà nàng lại ngon hơn hẳn.

Nghe vậy, nàng cười e thẹn gãi gãi đầu: “Dạ… cháu cũng không rõ nữa, cứ tưới nước bón phân như bình thường thôi ạ.”

Ai cũng tò mò xin bí quyết, nàng đành dốc hết gan ruột ra kể: “Thì lúc xới đất cháu trộn thêm ít phân cừu, phân gà làm lớp lót, rồi lúc trồng phải né chân tường ra, trồng ở chỗ nào đón nắng trọn vẹn ấy, cũng không được tưới nhiều nước quá. Còn phải lót ít rơm dưới quả dưa, đừng để nó chạm đất kẻo bị thối rốn. Đợi đến lúc cái râu ở cuống héo đi, vân dưa căng mọng lên, vỗ bộp bộp mà nghe tiếng vang là y như rằng quả đó vừa bùi vừa ngọt lịm!”

Nói đoạn, nàng bốc một quả dưa trong giỏ lên, ước lượng độ nặng rồi vỗ thử vài cái. Nghe tiếng “bộp bộp” giòn giã, Tô Ngọc Dung gật gù quả quyết: “Ừm, quả này chắc chắn ngon!”

Mọi người bật cười khoái trá: “Hay quá, hay quá!”

Bán sạch sành sanh dưa ngọt và trứng, cái chum sành của Tô Ngọc Dung lại đầy ắp. Nàng trút ra, đếm đi đếm lại đống tiền đồng nặng trĩu. Quãng thời gian qua, lén lút tích cóp, nàng đã để dành được hai trăm bốn mươi lượng bạc. Ôi chao, cuối cùng cũng đủ tiền sắm một… cái chuồng xí ở kinh đô rồi!

Lại thêm nửa tháng trôi qua, Lận Đàn đã đi lại bình thường, tấm băng gạc quấn trên đầu cũng được tháo gỡ, chỉ để lại một vết sẹo mờ nhạt ẩn lấp dưới chân tóc.

Chàng tiếp tục vào cung, tiếp quản nốt phần công trình dang dở.

Thoáng cái, hạ qua thu tới. Công trình tu sửa hoàng cung ròng rã mấy tháng trời cuối cùng cũng hoàn tất. Các điện đài lộng lẫy, hành lang uốn lượn uy nghi, sắc sơn rực rỡ tươi mới, Hoàng đế long nhan đại duyệt, ban thưởng hậu hĩnh cho rất nhiều người.

Phát thưởng xong xuôi, Hoàng đế giữ riêng Lận Đàn lại. Nhìn khuôn mặt hơi hốc hác của chàng sau cơn bạo bệnh, ngài ôn tồn nói: “Lận khanh phen này đốc thúc thi công có công lớn, cộng thêm công lao trị thủy dạo trước, vừa khỏi bệnh đã vùi đầu vào công việc, trẫm rất hài lòng. Trẫm quyết định thăng chức cho khanh làm Công bộ Thị lang, ban thưởng ngàn lượng vàng.”

Lận Đàn bước tới, chỉnh lại vạt áo, quỳ sụp xuống hành đại lễ. Sau đó, chàng lấy từ trong tay áo ra một tờ tấu chương đã chuẩn bị sẵn: “Thánh ân của bệ hạ cao như núi, vi thần đội ơn rơi lệ. Nhưng vi thần tự xét tài hèn đức mọn, giờ chỉ mong tìm một chốn bình yên, đọc sách cày cấy, an hưởng quãng đời còn lại. Cúi xin bệ hạ… ân chuẩn cho thần từ quan.”

Hoàng đế lộ vẻ kinh ngạc, trầm ngâm suy nghĩ. Việc này, chàng đã từng nhắc tới cách đây mấy tháng. Khi đó, hoàng đế tưởng chàng sẽ hồi tâm chuyển ý, mấy tháng ròng rã đủ để thay đổi suy nghĩ của một con người.

“Lận Đàn, khanh thực sự muốn từ quan sao? Không phải trẫm tiếc rẻ bổng lộc, mà là tiếc thay cho nhân tài như khanh.”

Lận Đàn lại dập đầu thật sâu một cái: “Tâm ý thần đã quyết, cúi xin bệ hạ thành toàn.”

Hoàng đế nhìn chàng đăm đăm hồi lâu: “Thôi được, người mỗi người mỗi chí, trẫm không ép buộc, chuẩn tấu. Xét công lao trước đây của khanh, trẫm ban cho trăm lượng vàng, năm mươi súc lụa, coi như chút vốn liếng an gia.”

Lận Đàn dập đầu tạ ơn: “Vi thần tạ ơn bệ hạ hồng ân!”

Nhận lấy phần thưởng, Lận Đàn thong dong rảo bước dưới ánh tà dương, lòng ngập tràn hân hoan.

Từ nay, mọi gánh nặng phiền muộn đã tan biến, chàng cuối cùng cũng có thể sống đúng với bản tâm, đời đời kiếp kiếp kề vai sát cánh bên Tô Ngọc Dung.

À, tự dưng nhớ ra, cũng chẳng phải hoàn toàn hết rắc rối.

Vẫn còn một thằng em trai đáng ghét bám đuôi.