Chương 84 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 84: ‘Trong lòng ta, đệ là độc nhất vô nhị.’

🪷 Editor: Thảo Anh


Trăng sáng sao thưa, cành lá trong sân đung đưa theo gió, hệt như rong rêu đan xen múa lượn dưới đáy nước. Dải lụa buộc rèm nơi đầu giường vốn dĩ thắt chặt, nay cũng vì sự chao đảo kịch liệt mà nới lỏng, chầm chậm rủ xuống, che chắn chiếc sập thành một chốn cấm địa bé nhỏ, kín đáo.

Tô Ngọc Dung nằm ngửa mặt, đập vào mắt là nóc giường chạm trổ đang rung lắc không ngừng. Đôi chân nàng bị nâng lên rất cao, gần như ép sát vào bờ vai, cả người bày ra một tư thế tựa như đang hiến tế, hoàn toàn phó thác vào vòng tay người kia.

Trái ngược với sự e ấp, thẹn thùng của nàng, Lận Chiêm lại dạn dĩ, cuồng nhiệt vô cùng. Khuôn mặt trắng trẻo của hắn tuy có chút ửng đỏ, nhưng đó là màu đỏ của d*c v*ng dâng trào chứ tuyệt nhiên không phải vì ngượng ngùng. Hắn đăm đăm nhìn người trong lòng không chớp mắt, ánh nhìn sắc lẹm, mang theo sự chiếm đoạt từng tấc từng tấc da thịt, cho đến khi hai người rũ bỏ mọi rào cản, hệt như thuở hồng hoang mới mở, âm dương hai cực hòa quyện khăng khít, chẳng thể tách rời.

Hắn vươn tay, gạt đi đôi cánh tay đang cố che khuôn mặt nàng một cách yếu ớt, dẫn dắt nàng chạm vào hắn, ép nàng phải mở mắt ra nhìn, nhìn cho thật kỹ những kh*** c*m đê mê này từ đâu mà có, để nàng không được phép lãng quên khoảnh khắc này, cũng đừng hòng chối bỏ quyết định của ngày hôm nay.

Tô Ngọc Dung xấu hổ tột độ, ngoảnh mặt đi không chịu tuân theo, từ mũi phát ra những tiếng nức nở yếu ớt. Thấy vậy, Lận Chiêm liền cố tình trêu chọc, lúc thì rút ra, lúc lại tiến vào một cách hờ hững, ép vòng eo thon thả của nàng phải vô thức uốn éo theo. Cứ thế lặp đi lặp lại trò vờn vờn nhử nhử đến khi nàng không chịu đựng nổi nữa, đành phải rơm rớm nước mắt, he hé mắt như đang van nài. Nàng run rẩy vươn tay ra, khi ánh mắt chạm phải đôi ngươi sâu thẳm hừng hực lửa tình của hắn, Tô Ngọc Dung cắn chặt môi, hệt như bị nước sôi dội vào, toan rút tay về nhưng đã bị hắn giữ rịt lấy.

Hắn thở hổn hển, động tác dưới thân vẫn không ngừng nghỉ, cười hỏi: “Cảm nhận được chưa? Sau này có muốn cứ thế này mà gắn bó với ta, mãi mãi không chia lìa không?”

Tâm trí nàng mơ hồ, dưới sự trêu đùa cố ý của hắn, nàng đứt quãng thốt ra những lời hắn khao khát muốn nghe: “Ưm… muốn, muốn ở bên cạnh Lận Chiêm mãi mãi…”

Hắn sung sướng đến mức sống lưng tê dại, gục đầu vào hõm cổ nàng.

Ngoan quá, thật là ngoan. Sao lại có thể ngoan ngoãn, vâng lời đến thế này cơ chứ. Nhận được lời hứa hẹn chắc nịch từ nàng, Lận Chiêm cảm thấy hạnh phúc đến mức muốn chết đi được. Nếu tất thảy những tháng ngày bôn ba, khổ ải, những khoảng không lạnh lẽo, hoang tàn trong quá khứ chỉ để đổi lấy cơ hội được gặp gỡ Tô Ngọc Dung, thì hắn cam tâm tình nguyện. Lận Chiêm chợt nhận ra, quá khứ của hắn dường như cũng chẳng tồi tệ đến thế. Hắn sống là vì Tô Ngọc Dung, được tạo ra và sinh ra là để gặp nàng, vậy thì chút khổ ải ấy có sá gì. Hắn nhờ đó mà có được cơ duyên tương phùng với nàng, đó chính là sự may mắn tột đỉnh của hắn. Hóa ra, từ lúc lọt lòng đến nay, hắn vẫn luôn được ông trời ưu ái.

Lận Chiêm phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn trầm đục từ sâu trong cổ họng, nhưng động tác lại càng thêm cuồng dã, phóng túng. Người đàn bà có vóc dáng đẫy đà cân đối, bờ vai tròn trịa, vòng eo tuy thon nhưng lại đầy đặn những ngấn thịt mềm mại, sờ vào ấm áp, mịn màng. Làn da vốn quanh năm giấu dưới lớp y phục trắng ngần như ngọc, quả đúng như cái tên của nàng, tựa như hòa quyện vào ánh trăng rọi qua song cửa, tỏa ra một lớp sương mỏng manh, dịu nhẹ như ngọc ấm. Hắn nắm chặt lấy kheo chân nàng, phần thịt bắp chân căng mọng, mềm nhũn tràn ra khỏi những kẽ ngón tay thon dài của hắn. Cùng với những cơn run rẩy không kìm nén được của nàng, những ngón chân nhỏ nhắn cứ vô thức duỗi thẳng rồi lại co rúm lại. Đôi chân thon dài quấn quanh vòng eo săn chắc của hắn, lúc này hệt như những cành sen mỏng manh hứng chịu trận mưa rào, cứ liên hồi run rẩy một cách bất lực và đầy quấn quýt.

Những dấu vết và mùi hương của người đàn ông khác từng lưu lại trên làn da trắng ngần của nàng, tưởng chừng đang mờ nhạt dần, nay lại bị đè lên bởi những dấu ấn mới mẻ và sâu đậm hơn của hắn. Hắn dùng sức, quyết tâm xóa sạch bóng hình Lận Đàn khỏi tâm trí nàng, ép nàng chỉ được phép chứa chấp một mình hắn. Có bao nhiêu lời lẽ, Lận Chiêm đều dốc hết ra rủ rỉ bên tai Tô Ngọc Dung, khiến hai má nàng đỏ rực lên, thẹn đến mức nước mắt chực trào.

“Đừng nói nữa, ta xin đệ đấy.” Tô Ngọc Dung bưng chặt mặt, kinh hãi trước những ngôn từ th* t*c, vô liêm sỉ mà đối với các thế gia vọng tộc là điều cấm kỵ. Dẫu nàng chẳng phải con nhà đài các, nhưng cũng không thể chịu đựng nổi những lời lẽ dâm dật cứ văng vẳng bên tai mãi như vậy. Nhiều lúc, nàng thực sự cảm thấy Lận Chiêm hệt như một con thú hoang chưa được thuần hóa, đầy bản năng dã thú. Bề ngoài khoác lớp da thánh nhân quân tử, nhưng bên trong lại thô lỗ, ngang ngược, chẳng màng đến luân thường đạo lý.

Điều này hoàn toàn trái ngược với sự ôn nhu của Lận Đàn. Nàng vừa thẹn vừa giận, không thốt nên lời, nhưng trớ trêu thay, mỗi khi hắn nhơn nhơn buông những lời cợt nhả, cơ thể nàng lại càng run rẩy kịch liệt hơn. Lận Chiêm nhìn thấu sự khẩu thị tâm phi của nàng. Hắn ép nàng phải tự miệng nói ra những câu khao khát hắn thì mới chịu buông tha sớm. Đến khi nàng đỏ bừng mặt, lắp bắp thốt ra những lời ấy, hắn lại phấn khích đến mức nuốt lời ngay lập tức. Cứ thế, hắn hành hạ nàng đến tận nửa đêm. Tô Ngọc Dung chẳng còn nhớ mình thiếp đi từ lúc nào. Khi tỉnh lại lần nữa, hắn vẫn đang say sưa vùi đầu tận hưởng, ôm trọn eo nàng mà thỏa mãn khát khao.

Rõ ràng trước khi ngủ nàng đang nằm sấp, giờ lại bị lật ngửa, uốn éo thành tư thế nép gọn trong lồng ngực hắn, hệt như chiếc thuyền con tròng trành giữa biển khơi, lúc thì bị hất tung lên cao, lúc lại rơi tõm xuống đáy. Những lọn tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết trên trán được vuốt gọn sang một bên. Thấy nàng đã tỉnh, Lận Chiêm cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán nàng. Tô Ngọc Dung lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ.

Nàng ngủ một giấc no nê đến tận lúc mặt trời lên cao quá con sào. Lẽ ra còn có thể nướng thêm chút nữa, nhưng một cơn khát khô cổ họng trong mơ đã đánh thức nàng. Cảm giác hệt như đang phơi mình dưới cái nắng thiêu đốt, rút cạn mọi giọt nước trong cơ thể. Nàng lơ mơ mở mắt, theo phản xạ th* d*c mấy cái, ngóc đầu lên một chút, phát hiện chiếc chăn đắp trên người lại nhô cao một cục chẳng phải là vóc dáng của nàng. Tô Ngọc Dung vươn tay, vén chăn ra một chút, thì thấy Lận Chiêm đang chui rúc ở trong đó. Cảm nhận được nàng đã tỉnh, hắn ngẩng đầu nhìn lên. Khuôn mặt lạnh lùng như ngọc vì chui rúc trong chăn quá lâu mà ửng lên màu đỏ gay gắt tựa như thiếu dưỡng khí, ướt đẫm mồ hôi, đặc biệt là đôi môi.

Tô Ngọc Dung tê rần da đầu, sợ hãi thất sắc: “Đệ… đệ đang làm cái trò gì vậy?”

Hắn chui ra khỏi chăn, bò đến trước mặt nàng, dùng đầu cọ cọ cằm nàng, rồi ẻo lả tựa vào ngực nàng, mặt tỉnh bơ không chút ngượng ngùng đáp: “Khát nước.”

Đối với nàng, hắn luôn mang một thứ cảm giác “thèm thuồng” khó tả, muốn bám dính lấy nàng mãi mãi, dù có chết trên bụng nàng cũng cam lòng. Một khi đã nếm được vị ngọt, hắn chẳng thể chịu đựng nổi một giây phút trống vắng nào nếu phải xa cách.

Nghe hắn nói vậy, Tô Ngọc Dung tối sầm mặt mũi, rốt cuộc không thể nhịn thêm được nữa, lấy sức tát hắn một cái, rồi dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh hắn xuống khỏi giường. Lận Chiêm không kịp phòng bị, ngã phịch xuống sàn nhà. Nói về khoản sức vóc, hắn đúng là chẳng phải đối thủ của Tô Ngọc Dung. Bình thường nàng để mặc hắn muốn làm gì thì làm là bởi nàng bằng lòng cho hắn cái quyền đó, chứ một khi nàng đã nổi cáu, thì việc xách cổ hắn ném đi xa cũng nhẹ tựa lông hồng, hệt như vác một con lợn vậy.

Lận Chiêm ngước mắt lên nhìn nàng oan ức: “Nương tử ra tay tàn nhẫn quá, mới ngày thứ hai tân hôn đã đánh vi phu rồi.”

Tô Ngọc Dung: “… Đệ cút đi.”

Biết điều thì rút êm, hắn thực sự “cút” đi thật. Hắn đứng dậy mặc quần áo, chỉnh tề lại bản thân, lại khôi phục dáng vẻ đạo mạo đạo đức giả thường ngày, rồi ra ngoài mua đồ ăn ngon cho Tô Ngọc Dung.

Lúc hắn quay về, nàng cũng đã dậy, quần áo chỉnh tề, khuôn mặt đỏ bừng đang dọn dẹp lại căn phòng bừa bộn đến khó coi. Hai người cùng nhau ngồi húp canh gà hầm nấm tùng nhung, táo đỏ. Ăn xong, Tô Ngọc Dung cẩn thận cất gọn bộ hỉ phục. Nàng nâng niu nó như một món bảo vật vô giá, tỉ mẩn gấp lại phẳng phiu rồi cất vào tủ. Lận Chiêm vuốt phẳng vạt áo, bước đến phía sau, vòng tay ôm ngang eo nàng, tì cằm lên vai Tô Ngọc Dung.

“Haiz.” Hắn thở dài, “Phải đi làm rồi.”

“Đó chẳng phải là chuyện tốt sao?” Tô Ngọc Dung tưởng hắn lại sắp giở chứng, người khẽ cứng lại, nhưng thấy hắn không có ý định gì thêm, bờ vai nàng mới từ từ buông lỏng. “Chuyện đó rất tốt mà, sau này đệ sẽ thăng quan tiến chức vùn vụt, ngày càng rạng rỡ hơn.”

“Nhưng đó không phải là cuộc sống ta mong muốn.” Lận Chiêm lầm bầm, “Trước kia, ta muốn đỗ đạt công danh là vì nghĩ rằng, ngoài chuyện đó ra ta chẳng có việc gì để làm. Sau này, quả thực có nếm trải chút kh*** c*m khi được đứng trên đầu kẻ khác, nhưng chẳng bao lâu lại thấy nhạt nhẽo, vô vị cực kỳ.”

Hắn hoàn toàn không hứng thú với chốn quan trường, chán ghét việc giao du với đám người đó. Thế giới của hắn chỉ xoay quanh một người duy nhất, không thể nào phân tâm làm việc khác. Ước gì hắn có thể hóa thành một chú chim nhỏ, ríu rít bay lượn quanh Tô Ngọc Dung thì tốt biết mấy.

“Ta chỉ muốn vượt mặt Lận Đàn thôi. Huynh ấy không phải Thám hoa lang sao? Ta phải xuất sắc hơn huynh ấy, để trong lòng nàng, ta là số một, không ai sánh bằng.”

“…” Tô Ngọc Dung cạn lời, hạ giọng thì thầm: “Trẻ con quá, cái gì đệ cũng muốn so bì với huynh ấy. Nhưng đệ là đệ, huynh ấy là huynh ấy, hai người đâu phải cùng một người, cớ sao cứ phải tị nạnh nhau mãi.”

Lận Chiêm khẽ cười: “Tị nạnh mãi, chung quy cũng chỉ vì sợ nàng không thích ta. Biết sao được, ai bảo ta gặp nàng muộn màng hơn.”

“Nhưng bây giờ ta thích đệ mà.” Tô Ngọc Dung ngoảnh đầu, chăm chú nhìn hắn, “Ừm… Quả thực vị trí của Lận Đàn trong tim ta có nặng hơn một chút, nhưng… nhưng đệ cũng chiếm một vị trí vô cùng quan trọng, không thể thiếu.”

Khi thốt ra những lời này, hai má nàng hãy còn vương chút ửng hồng, nhưng ánh mắt tuyệt nhiên không nao núng, từng lời từng chữ đều rõ ràng, mạch lạc rót vào tai hắn.

“Lận Chiêm, trong lòng ta… đệ là độc nhất vô nhị, chẳng cần phải mang ra so sánh với bất kỳ ai.” Hàng mi nàng khẽ chớp, có chút hồi hộp, nhưng ánh mắt không hề lảng tránh, trực diện nhìn hắn, giọng điệu đong đầy sự chân thành.

Nhịp thở của Lận Chiêm bỗng chốc nghẹn lại, một nụ cười rạng rỡ lan tỏa nơi khóe mắt: “Ừm.”

“Vậy ta đi đây.” Hắn quyến luyến buông vòng tay đang ôm chặt lấy nàng, “Còn bao nhiêu bề bộn không thể trốn tránh.”

Mới ngày đầu tiên nhậm chức, Lận Chiêm đã phát ngán cảnh phải rời xa Tô Ngọc Dung. Rõ ràng đường đi chẳng xa xôi gì, hắn lại có cảm giác như phải băng đèo lội suối, cả người bủn rủn, chẳng buồn nhấc chân.

“Được rồi.” Tô Ngọc Dung nhìn theo hắn.

Lận Chiêm dùng dằng bước đi, chốc chốc lại ngoái đầu nhìn lại, từ trong phòng ra đến cổng sân mà lê la mất bao nhiêu thời gian.

Hắn đi rồi, căn nhà chỉ còn lại một mình Tô Ngọc Dung, nhưng trong lòng nàng lại cảm thấy ngọt ngào lạ thường, tựa như vừa ngậm một viên kẹo mật. Tảng đá nặng trĩu đè nén trong tim cuối cùng cũng được tháo gỡ, nàng thở phào nhẹ nhõm.

Bóng dáng Lận Chiêm cuối cùng cũng khuất dạng sau con ngõ, bước chân thoăn thoắt cùng vẻ hân hoan rạng rỡ không giấu nổi nơi đuôi mắt khóe mày của hắn, hệt như những mũi kim nhọn hoắt, chi chít đâm vào trái tim Lận Đàn. Nhẩm tính lại, có lẽ chàng đã đứng chôn chân ở đây suốt một đêm trắng. Chàng gần như trân trân nhìn ngọn đèn hắt bóng qua ô cửa sổ kia leo lét thắp sáng cả một đêm, lắng tai nghe những âm thanh loáng thoáng vọng ra, mường tượng cảnh tượng ân ái mặn nồng bên trong.

Nông nỗi ngày hôm nay, là điều chàng đã dự liệu từ trước, thậm chí có thể coi là do chính tay chàng thúc đẩy. Chàng ngỡ mình đã trang bị đủ giáp sắt, nhưng khi giây phút này thực sự ập đến, nỗi đau đớn thấu tận tâm can lại dữ dội hơn vạn lần những gì chàng tưởng tượng, gần như muốn xé nát chàng thành trăm mảnh. Lận Đàn cười xót xa, khóe môi nhếch lên một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Chàng chẳng hề thật tâm muốn hòa giải với Lận Chiêm. Sâu thẳm trong lòng, chàng hèn mọn ấp ủ một hy vọng, với cái bản tính điên loạn của Lận Chiêm, biết đâu hắn sẽ mất kiểm soát, khiến A Dung sinh lòng chán ghét, bài xích… Khi ấy, có lẽ chàng sẽ trọn vẹn có được nàng, nhân cơ hội tống cổ kẻ kia ra khỏi cuộc chơi.

Thế nhưng giờ đây, nhìn xem, đứa em trai ngông cuồng như chó dại của chàng, vì muốn níu kéo nàng ở lại, lại có thể gò ép bản thân trở thành một kẻ biết kiềm chế, thậm chí là một người bình thường để nàng có thể bao dung. Thật nực cười, mà cũng thật bất lực. Một tiếng tự giễu khẽ khàng, chất chứa muôn vàn đắng cay bật ra khỏi bờ môi. Sự đã rồi, chàng đành cắn răng chấp nhận. Lận Đàn xoa xoa khuôn mặt đã cứng đờ, tê dại, ép mình cất bước đôi chân nặng như đổ chì. Chàng thất tha thất thểu bước trên con đường về phủ. Ánh nắng ban mai rực rỡ, nhưng chẳng mảy may xua tan được bóng tối u ám bủa vây trái tim chàng.

Về đến Lận phủ, khắp nơi đều giăng rợp cờ tang trắng toát, tiếng nhạc ai oán nỉ non. Hôm nay là ngày đưa tang Lận Tam gia. Trước linh đường, Lận Ngũ gia vác cái bụng phệ, đứng uy nghi trước đám đông, cao giọng điều phối các thủ tục tang lễ. Từng lời nói của lão ta đan xen giữa vẻ ưu tư cho tương lai dòng họ và sự hưng phấn khó giấu khi sắp thâu tóm được một phần quyền quản gia, hệt như một vị tân gia trưởng thực thụ. Lận Đàn dửng dưng đứng nhìn tất thảy, nhẩm đếm từng nhịp thời gian.

Đúng khoảnh khắc quan tài được khênh lên, một gã sai vặt mặt mày tái nhợt, hoảng loạn lăn lê bò toài xông thẳng vào. Hắn chẳng màng đến phép tắc, chạy thục mạng đến trước mặt Lận Ngũ gia, giọng lạc đi vì kinh sợ xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào.

“Ngũ… Ngũ gia! Nguy to rồi! Tô Châu… bên Tô Châu vừa có tin cấp báo, bảo… bảo là Tứ công tử cậu ấy, cậu ấy…”

Lận Ngũ gia đang phiêu diêu trong men say của quyền lực sắp nằm gọn trong tay, bị cắt ngang lời nên vô cùng bực tức, cau mày quát lớn: “Hoảng cái gì mà hoảng! Còn ra thể thống gì nữa! Tứ lang làm sao? Mau nói!”

Gã sai vặt quỳ sụp xuống cái rầm, gần như thét lên: “Tứ công tử cậu ấy… đêm qua trượt chân… ngã xuống hố phân… chết, chết đuối rồi!”

“…” Từ trong ra ngoài linh đường, phút chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Vẻ đắc thắng và oai phong trên mặt Lận Ngũ gia nháy mắt đông cứng lại, như thể vừa bị ai giáng một cú đấm chí mạng thẳng vào mặt. Đứa con trai duy nhất, mầm non duy nhất mà ông ta gửi gắm bao hy vọng, kẻ gánh vác việc nối dõi tông đường cho chi phái nhà ông ta, lại ngã xuống hố phân… chết đuối sao?

“Ngươi… ngươi ăn nói hàm hồ cái gì!” Ông ta chồm lên túm chặt lấy cổ áo gã sai vặt, hai mắt đỏ sọc, trừng trừng trực nứt.

“Là sự thật trăm phần trăm thưa gia! Tin cấp báo từ phủ Tô Châu gửi về! Đã, đã vớt lên rồi…” Gã sai vặt khóc lóc ầm ĩ, toàn thân run cầm cập.

Lời vừa dứt, Lận Ngũ gia chỉ thấy đất trời chao đảo, một cơn đau buốt nhói xộc thẳng vào ngực, cả thân hình đồ sộ đổ ập ra đằng sau.

Kỳ thi Đình kết thúc, những ngày tháng sau đó cứ êm đềm trôi qua, hệt như dòng nước mưa rỏ xuống từ mái hiên, lặng lẽ và trôi chảy. Thi thoảng, Tô Ngọc Dung lại xách hộp cơm tươm tất sang thăm phủ họ Hạ.

Trời chuyển nóng, Hạ Dao Đình ốm nghén, ăn uống chẳng ngon miệng. Tô Ngọc Dung liền cất công tìm tòi, đổi món liên tục, làm ra những món thanh mát, đưa cơm, lại phù hợp với phụ nữ có thai để nàng ấy thưởng thức. Thấy Hạ Dao Đình ăn được nhiều hơn vài miếng, lòng Tô Ngọc Dung cũng thư thái theo. Nàng thích cảm giác được tự tay nấu nướng cho những người mình thương yêu, nhìn họ ăn uống ngon lành, vẻ mặt rạng rỡ, Tô Ngọc Dung cũng thấy ấm lòng, viên mãn.

Có khi, nàng ghé qua Lữ phủ chơi, mang theo vài món bánh trái mới học làm, rủ rỉ chuyện trò với Lý Cầm. Nhưng phần lớn thời gian, Tô Ngọc Dung vẫn thui thủi một mình trong khoảng sân nhỏ. Trên chiếc bàn be bé, giấy nháp tính toán chất thành núi, tờ nào tờ nấy đặc kín những con số, nét chữ của nàng.

Cuốn “Cửu Chương Toán Thuật” vỡ lòng ngày nào giờ đã sờn rách cả mép, những bài toán mẫu trong đó nàng đã thuộc nằm lòng, giờ nàng bắt đầu mài mò tự nghĩ ra đề, tự mày mò giải. Bút chấm mực, thoăn thoắt lướt trên mặt giấy, hàng chân mày lúc nhíu lại đăm chiêu, lúc giãn ra khoan khoái. Thoáng chốc, một ngày dài đã lặng lẽ khép lại.

Ngoài việc học toán, đọc sách, thú vui lúc rảnh rỗi của Tô Ngọc Dung là chui vào bếp, mày mò chế biến các món ăn. Mỗi khi khói bếp bay lên nghi ngút, y như rằng đám trẻ con hàng xóm lại í ới gọi nhau trèo lên tường ngó nghiêng, hít hà mùi thơm rồi xúm xít hỏi: “Tỷ tỷ ơi, nay tỷ lại làm món gì ngon thế? Thơm nức mũi luôn.”

Tô Ngọc Dung cười tủm tỉm đáp lời: “Mấy đứa mèo tham ăn này, lần sau cấm tiệt cái trò trèo tường nghe chưa. Lỡ trượt chân ngã dập mông thì tính sao? Cứ gõ cửa đàng hoàng, tỷ có cấm mấy đứa vào đâu.”

Nói xong, nàng ra mở cổng, đứng trông chừng từng đứa một từ bờ tường bám theo thân cây hòe già tuột xuống. Cả đám ngoan ngoãn xếp hàng thẳng tắp, há to miệng chờ nàng đút kẹo hạt thông cho từng đứa. Lúc Tô Ngọc Dung nấu cơm, lũ trẻ con cứ xúm xít lẵng nhẵng bên cạnh, mồm mép tía lia “tỷ tỷ”, “tỷ tỷ” không ngớt. Nơi nào có nàng, nơi đó luôn rộn rã tiếng cười nói, chim muông, thú vật quấn quýt.

Trên tường rào, dưới gốc cây, luôn có vài chú mèo béo múp míp đang chầu chực. Tô Ngọc Dung vốn bản tính lương thiện, chẳng mang chút tà niệm nào, cả người toát lên một vẻ dịu dàng, ấm áp. Loài vật lại đặc biệt nhạy bén với luồng sinh khí thanh khiết ấy, nên nàng luôn dễ dàng thu hút sự chú ý của những sinh linh bé nhỏ này. Mỗi bận thái thịt, Tô Ngọc Dung vừa băm vừa tiện tay ném vài mẩu lên bờ tường. Thái xong thịt, quá nửa số thịt vụn đã ngoan ngoãn nằm gọn trong bụng đám mèo hoang.

Ông chủ Bách Vị Trai vẫn nuôi mộng, lại cử người mang lễ vật hậu hĩnh đến mời gọi, mong nàng về làm đầu bếp chính. Thế nhưng, Tô Ngọc Dung vẫn giữ nụ cười hiền hậu, kiên quyết lắc đầu từ chối. Hết cách, ông ta đành ngậm ngùi ra về.

Bây giờ mỗi khi ra chợ mua đồ, gặp phải những gã lái buôn ranh ma, dở trò làm giá hay cân thiếu, nàng chỉ lặng lẽ đặt mớ rau xuống, giọng nói rành rọt, dứt khoát: “Giá cả không hợp lý, tôi không mua nữa.”

Bản tính nàng vốn không chanh chua, sâu thẳm bên trong vẫn là sự mềm mỏng, ngại va chạm cãi vã. Nhưng nay, nàng đã học được cách từ chối một cách dứt khoát, dẫu ôn hòa nhưng không hề nao núng, khi ranh giới của bản thân bị xâm phạm. Nàng không còn nhẫn nhục chịu đựng sự chèn ép hay ý đồ xấu của người khác, đã biết vùng lên bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.

Thoáng cái đã sang tháng Sáu, tiết trời oi bức đến nỗi chó nhà ai nấy đều thè lưỡi nằm bẹp dưới tán cây râm mát. Hàng xóm láng giềng trong ngõ đi làm về, ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ gay gắt. Nhìn cảnh ấy, Tô Ngọc Dung chợt nảy ra ý định làm chút đồ uống giải khát mát lạnh. Nàng ra chợ mua ít đậu xanh, mang về ngâm nở rồi đem xay nhuyễn, lọc kỹ càng, đảm bảo không sót lại chút bã nào. Trong lúc đun liu riu nước cốt đậu xanh, nàng xắt hạt lựu nửa khúc củ sen non, cho vào nấu chung.

Đợi khi súp gần đặc lại, Tô Ngọc Dung rắc thêm một vốc hoa mộc tê khô, rưới thêm vài giọt rượu gạo tự ủ, rồi ngâm cả nồi súp vào thau nước giếng mát lạnh mới múc lên, ủ chừng non nửa canh giờ. Trưa tròn bóng, Tô Ngọc Dung múc súp vào từng chiếc hũ sành nhỏ xíu, mang biếu mỗi nhà hàng xóm một hũ. Khu Tây thành chủ yếu là dân lao động nghèo, mưu sinh bằng nghề chân tay cực nhọc, người thì bốc vác ngoài bến tàu, kẻ thì chạy vặt trong tiệm. Quần quật cả ngày, ai nấy đều khát khô cả họng.

Trương đại nương vừa vác cuốc ngoài đồng về, thấy Tô Ngọc Dung mang đồ sang biếu liền mừng rỡ: “Đại nương, uống chén nước giải khát cho mát ruột đi ạ.”

Trương đại nương đón lấy bát nước, ngửa cổ tu một hơi cạn sạch, hai mắt sáng rực lên: “Chà? Canh đậu xanh sao lại sánh mịn nhường này?”

Bà chóp chép miệng, chầm chậm thưởng thức hương vị đọng lại: “Trong này có cho thêm củ sen đúng không? Giòn sần sật, lại phảng phất hương mộc tê… Cái mùi vị này, vừa đã khát lại còn no bụng nữa chứ!”

Tô Ngọc Dung thẹn thùng mỉm cười: “Cháu nấu cả nồi to, nếu chưa đã khát, nhà cháu vẫn còn ạ.”

Một lát sau, chị Chu làm công ở xưởng nhuộm cũng về tới. Chị tu ừng ực nửa bát nước súp, quệt ngang miệng cười sảng khoái: “Tay nghề tiểu Tô khéo quá, bao nhiêu cái nóng bức bực bội trong người tôi cứ thế tiêu tan hết cả.”

Được khen, Tô Ngọc Dung lại ngượng ngùng gãi đầu cười hì hì. Mọi muộn phiền trong lòng nàng phút chốc tan biến sạch sành sanh, cả con người như được thay da đổi thịt, khác hẳn với dáng vẻ ngày xưa.

Lời tác giả: Sắp kết thúc rồi, chỉ còn phần ngoại truyện về Lận Đàn khôi phục trí nhớ nữa là bộ truyện chính sẽ khép lại [Mắt lấp lánh]

Em trai giam lỏng: Em là cái đứa chẳng có tham vọng gì cao siêu, chỉ cần vợ bảo nghỉ việc là em xin thôi việc ngay lập tức.