Chương 77 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 77: Trượng phu sinh hư

🪷 Editor: Thảo Anh


Vân Tú Phường là tú phường lớn nhất, cũng là nơi nức tiếng nhất kinh thành. Nơi đây vốn là chốn lui tới của các bậc quyền quý, phu nhân, tiểu thư các thế gia danh gia vọng tộc. Y phục do các tú nương ở đây may vá, mỗi tấm đáng giá ngàn vàng.

Lận Chiêm bước chân vào trong, ánh mắt lướt qua những súc lụa là gấm vóc lộng lẫy, chói mắt. Một tú nương của tú phường nhận ra hắn, vội vàng đon đả nghênh đón: “Lận Thất công tử ngọn gió nào đưa ngài đến đây vậy?”

Một năm trước, thiếu niên này còn là kẻ vô danh tiểu tốt. Rất nhiều người thậm chí còn không biết Lận gia có một công tử trẻ tuổi nhường này. Ấn tượng sâu đậm nhất của họ về Lận gia, có chăng cũng chỉ là đại phòng có một tên sao chổi, khắc cha khắc mẹ. Nhưng những lời đồn đại ác ý đó, sau khi hắn đỗ đầu kỳ thi Hương, lập tức tan thành mây khói. Vô số bất công hắn từng gánh chịu trước kia, nhờ vào sự xoay chuyển thân phận, địa vị, nay thảy đều biến thành biểu tượng của sự kiên cường, khổ học thành tài.

Đấy, nhìn xem, dù từ nhỏ phải chịu bao nhiêu ghẻ lạnh, hắn vẫn đỗ đạt Kim bảng đấy thôi! Lời đồn đúng là chẳng thể tin được.

Lận Chiêm hướng mắt về phía người phụ nữ dẫn đầu, chính là bà chủ của Vân Tú Phường: “Lâm nương tử, súc vân cẩm đỏ tươi lần trước ta giao cho bà, tiến độ đến đâu rồi?” Giọng hắn đều đều, phẳng lặng, không chút gợn sóng cảm xúc.

Bà chủ nở nụ cười cung kính, ân cần đáp lời: “Ba tú nương tay nghề giỏi nhất của tú phường chúng tôi đang ngày đêm cắt may, bộ hỉ phục đó đã gần như hoàn thiện rồi. Mời ngài theo tôi.”

Dạo trước, Lận Chiêm mang súc lụa đó đến giao cho họ, vung tiền như nước, yêu cầu phải hoàn thành trong vòng nửa tháng. Nhìn rương vàng ròng sáng rực, đừng nói là nửa tháng, bảo họ làm ngày làm đêm, trong mười ngày giao hàng cũng xong.

Bà chủ dẫn Lận Chiêm đi qua sảnh lớn tấp nập, tiến vào một căn phòng nhỏ yên tĩnh ở hậu viện. Bên trong, vài tú nương đang ngồi thoăn thoắt đưa những ngón tay thon thả luồn kim xâu chỉ trên tấm lụa.

Ngay chính giữa, trên giá treo là một bộ hỉ phục hoa lệ đến lóa mắt. Lớp nền vân cẩm đỏ thắm ánh lên thứ ánh sáng lưu chuyển diễm lệ tựa áng mây rực rỡ buổi chiều tà. Trên thân váy, những họa tiết loan phượng hòa minh, tịnh đế liên hoa được thêu bằng chỉ vàng vô cùng tinh xảo và phức tạp. Cổ áo, cửa tay còn được đính kết những viên trân châu nhỏ xíu, tròn vành vạnh, lấp lánh như sương mai. Nắng qua ô cửa sổ hắt lên vạt áo, tỏa ra một quầng sáng nhu hòa, dịu dàng. Tuy chưa hoàn toàn làm xong, bộ váy áo đã mang một vẻ đẹp lộng lẫy, kiêu sa không lời nào tả xiết. Lận Chiêm chỉ dám đứng nhìn từ xa, trong lòng dấy lên một cảm giác kinh sợ, e dè, tuyệt nhiên không dám đưa tay chạm vào.

Bà chủ tú phường đon đả mời hắn tới gần: “Thất công tử sờ thử xem, chúng tôi đã chọn loại chỉ vàng thượng hạng, mềm mại nhất, khi mặc tuyệt đối không có cảm giác thô ráp. Bên trong còn dệt thêm những sợi tơ bạc tàng hình, dù là ban ngày hay ban đêm, chỉ cần cử động là họa tiết sẽ uyển chuyển như đang bồng bềnh trôi.”

Thế nhưng Lận Chiêm vẫn chẳng dám giơ tay, e ngại những vết chai sần trên đầu ngón tay mình sẽ lỡ làm xước bộ y phục tinh tế nhường này. Hắn miên man tưởng tượng, nếu bộ váy này khoác lên mình Tô Ngọc Dung thì sẽ đẹp đến nhường nào. Nàng vốn dĩ đã là người hay thẹn thùng, e rằng lúc hắn đưa món quà này ra, mặt nàng sẽ còn đỏ hơn cả màu váy áo. Khốn nỗi, nàng tính tình yếu đuối, đôi mày lúc nào cũng cụp xuống đầy rụt rè, e sợ, liệu sự hoa lệ, lộng lẫy tột bậc này có làm nàng thêm bất an không?

Mặc kệ, Lận Chiêm chỉ muốn dành cho nàng những điều tốt đẹp nhất, dẫu có phải vét sạch tiền túi chỉ vì một bộ váy cưới. Nàng dẫu đã từng gả cho Lận Đàn, nhưng cuộc hôn nhân ấy đã sớm trở thành hư vô. Vậy thì nàng phải lấy hắn mới là hợp tình hợp lý.

Lận Chiêm đứng ngẩn ngơ rất lâu, lâu đến mức bà chủ tú phường cũng bắt đầu thấy thấp thỏm. Đám tú nương trong phòng cũng ngừng bặt tay kim, đồng loạt hướng mắt về hắn. Bọn họ đinh ninh rằng có chỗ nào đó không vừa ý, đang lúc định cất lời dò hỏi thì Lận Chiêm từ tốn lên tiếng: “Lâm nương tử.”

Bà chủ vội vàng cúi đầu, hai tay xoắn xuýt vào nhau: “Thất công tử có điều chi căn dặn, hay là… có chỗ nào chưa ưng ý ạ?”

“Không có gì chưa ưng cả.” Lận Chiêm lắc nhẹ đầu, đưa tay chỉ vào một khoảng lụa trống phía dưới thân váy: “Chỗ này… có thể thêu thêm cho ta vài đóa hoa trà được không? À… loại hoa đang e ấp, nửa nở nửa e thẹn ấy. Rồi điểm xuyết thêm vài lá trúc thưa thớt là được.”

Nghe xong yêu cầu, bà chủ sững người, trên mặt lộ rõ vẻ ngỡ ngàng. Chưa từng có tiền lệ thêu hoa trà và lá trúc lên hỉ phục cả! Y phục tân nương cốt ở sự hỉ hả, cát tường, người ta thường chuộng họa tiết loan phượng, mẫu đơn hay thạch lựu. Hoa trà tuy diễm lệ, trúc lá tuy thanh tao, nhưng mang thêu lên hỉ phục thì quả thực có phần phá vỡ khuôn phép.

“Thất công tử,” bà chủ lựa lời cho khéo: “Chuyện này… mang hoa trà với lá trúc lên hỉ phục thì… hơi lạ lẫm. Hay là… ngài đổi sang họa tiết uyên ương được không?”

“Không cần.” Lận Chiêm vốn chẳng phải kẻ tuân theo khuôn sáo, hắn rành rọt đáp: “Cứ làm đúng như ta dặn, không cần phải rập khuôn giống người khác.”

Thứ hắn cần là một độc nhất vô nhị, khác biệt hoàn toàn với phần còn lại của thế gian. Một dấu ấn chỉ thuộc về riêng hắn và Tô Ngọc Dung, một biểu tượng chỉ hai người họ mới hiểu thấu.

Thấy thái độ hắn kiên quyết nhường ấy, bà chủ dẫu thấy lạ lùng cũng chẳng dám nhiều lời khuyên can. Vị Thất công tử này giờ đang là nhân vật hô phong hoán vũ, yêu cầu của hắn tất nhiên phải được đáp ứng vô điều kiện: “Dạ vâng, chúng tôi nhất định sẽ làm đúng theo ý ngài.”

Lận Chiêm khẽ gật đầu, ánh mắt lại một lần nữa lướt qua bộ hỉ phục. Hình dung cảnh hoa trà e ấp bên lá trúc thanh tao bung nở trên đó, một tia dịu dàng khó giấu chợt lóe lên nơi đáy mắt hắn. Thanh toán xong khoản tiền công đôn đốc, hắn không nán lại thêm, xoay lưng rời khỏi Vân Tú Phường.

Các tú nương tiễn hắn ra cửa. Lận gia Thất lang tiêu tiền như nước, cũng chẳng rõ bộ hỉ phục này là may cho vị tiểu thư nhà nào. Vài người túm tụm lại buôn chuyện, ngẫm lại bấy lâu nay đâu có nghe Lận gia đánh tiếng hỷ sự, cũng chẳng thấy vị công tử kia định chung thân với cô nương nhà ai.

Thật kỳ lạ, bộ hỉ phục đáng giá ngàn vàng, thế mà bản thân hắn lại khoác trên người bộ áo vải đã sờn cũ, chất liệu thô sơ, đường kim mũi chỉ cũng tầm thường, hoàn toàn không tương xứng với thân phận hiện tại. Chỉ duy nhất một điểm đặc biệt: Dưới vạt áo của hắn, những chiếc lá trúc được thêu bằng chỉ cùng tông màu, mũi thêu dẫu không điêu luyện, thậm chí có phần vụng về, nhìn là biết ngay chẳng phải do tay nghề của tú nương chuyên nghiệp.

Từ ngày đỗ Giải nguyên, phòng Lận Chiêm chất đầy không đếm xuể gấm vóc lụa là, những bộ y phục lộng lẫy ấy, dù hắn có thay mỗi ngày một bộ thì cả tháng cũng chẳng mặc hết. Nhưng hắn cứ nằng nặc không chịu mặc, khăng khăng gắn bó với bộ áo vải này, lại còn giữ gìn cẩn thận từng li từng tí, sợ nó hỏng. Đến lúc giặt cũng không thèm dùng bàn vò, sợ làm rách vải, hắn tự tay vò nhẹ nhàng, nhất quyết không để hạ nhân đụng vào.

Tháng Tư, cây cối đã xanh um tươi tốt, bóng râm phủ rợp con đường. Lận Chiêm đứng nán lại bên vệ đường một lúc rồi mới sải bước về phía Lận phủ.

Cái tin Lận Tam gia chết bất đắc kỳ tử truyền về gia tộc, nhưng lại chẳng gây ra sóng gió gì lớn lao. Mọi người chỉ thở vắn than dài vì sự việc xảy ra quá đỗi bất ngờ, nằm ngoài sức tưởng tượng của họ. Rồi chỉ vài ngày sau, tin tức ấy cũng chìm vào quên lãng.

Chi phái từng dựa dẫm vào quyền hành quản gia của Lận Tam gia để hưởng vinh hoa phú quý, sau cái chết của lão ta, đã phơi bày trọn vẹn sự trống rỗng và mục nát từ bên trong.

Hạ Dao Đình vốn là người tinh đời. Nhìn thấy bố chồng đã quy tiên, gã chồng Lận Ngũ lang lại là một kẻ bất tài vô dụng, hễ gặp chút trắc trở là mượn rượu giải sầu, nát nhừ như đống bùn lầy, trông cậy vào hắn chẳng khác nào mò kim đáy bể. Nàng ấy nguội lạnh cõi lòng, càng chẳng thiết tha gì chôn vùi thanh xuân dưới mái nhà sắp sập, phải nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống. Nàng ấy dứt khoát dọn dẹp của hồi môn, mang theo tâm phúc gia nhân, một mạch bỏ về nhà đẻ không thèm ngoảnh mặt lại.

Nàng ấy nằng nặc đòi hòa ly, mấy vị tộc trưởng cũng chẳng lên tiếng can ngăn. Chuyện hòa ly của Hạ Dao Đình không diễn ra suôn sẻ hoàn toàn. Theo gia quy, nàng ấy phải để lại phần lớn của hồi môn, và cam kết khi sinh đứa con mang dòng máu Lận gia ra, sẽ trao trả về Lận phủ, bấy giờ mới mong được thoát thân toàn vẹn.

Nàng ấy vừa rời đi, chút sinh khí cuối cùng, chút thể diện rách nát của Tam phòng cũng tan theo mây khói.

Viên Kỳ đắm chìm trong nỗi đau mất chồng, cả người hệt như cái xác không hồn. Vẻ tinh anh tháo vát ngày nào nay biến sạch, bà ta chỉ biết cam chịu lo liệu tang ma cho trượng phu trong sự tê liệt, vô hồn. Đối mặt với những lời chia buồn nửa chân thành nửa giả dối của người trong tộc, bà ta chỉ đáp lại qua loa lấy lệ, chẳng còn tâm trí đâu mà đối phó.

Về cái chết của Lận Tam gia, không phải người trong họ không có những hoài nghi. Rõ ràng là một người còn khỏe mạnh sờ sờ, mới lúc ở từ đường còn vênh váo hống hách, cớ sao vừa đặt chân đến biệt trang được một đêm đã lăn đùng ra chết bất đắc kỳ tử?

Tuy nhiên, ngẫm lại, một là Lận Tam gia tuổi tác đã cao, bình thường sức khỏe cũng chẳng lấy gì làm tráng kiện, đổ cho bạo bệnh tái phát cũng miễn cưỡng nghe xuôi tai. Hai là, lão ta sống hay chết thì liên can gì đến mấy vị huynh đệ khác? Những kẻ gai mắt lão thì nhiều không đếm xuể, kẻ mừng thầm trong bụng cũng đông như kiến cỏ.

Sau khi Lận Tam gia xuôi tay nhắm mắt, chuyện ai lên nắm quyền quản gia lại trở thành một nan đề hóc búa. Ngũ phòng và Lục phòng đều là con vợ cả, những ngày này đang tranh giành cấu xé nhau quyết liệt vì cái ghế ấy.

Lận Ngũ gia vốn xuất thân thương lái, gia sản bạc vạn, xưa nay chẳng tiếc tiền đút lót tạo quan hệ, trong tộc cũng có chút máu mặt. Lão ta đinh ninh rằng, chỉ cần lão Tam chết đi, cơ hội của mình đã đến. Nào ngờ, bao nhiêu kẻ khác cũng đang lăm le đục nước béo cò.

Gia tộc họ Lận, suy cho cùng cũng là một danh gia vọng tộc chốn kinh kỳ, trong xương tủy vốn đề cao công danh và thanh danh. Lục gia tuy chốn quan trường chẳng có thành tựu gì vang dội, nhưng chí ít cũng là một cử nhân, có chức sắc trong tay, làm một chức quan nhàn rỗi ở nha môn. Lão luôn tự nhận mình là dòng dõi thanh liêm, thẳm sâu trong lòng cực kỳ khinh miệt cái loại thương nhân nặc mùi tiền như Lận Ngũ gia.

Bắt lão ta phải cúi đầu khúm núm, nghe theo mệnh lệnh của một kẻ mang danh con buôn, chỉ biết luồn cúi trục lợi mà không mảy may có công danh, hiển nhiên là lão ta trăm ngàn lần không phục.

Còn những kẻ con vợ lẽ từng bị Lận Ngũ gia xúi giục cùng nhau ra mặt phản đối ở từ đường, nay bẽ bàng nhận ra, sau khi Tam phòng sụp đổ, họ cũng chẳng xơ múi được chút lợi lộc nào như hằng mong đợi.

Lận Ngũ gia ăn uống quá khó coi. Thi hài Lận Tam gia còn chưa lạnh, lão ta đã nóng lòng giở trò, lén lút thu gom mấy món tài sản béo bở của Tam phòng về tên mình. Phần còn lại lại bị Lục phòng hớt tay trên chia mất một nửa. Mấy phòng còn lại chỉ được chia cho vài mảnh đất hẻo lánh cằn cỗi, thấm vào đâu so với những tổn thất mà họ phải gánh chịu bao năm qua.

Bọn họ vốn hí hửng đinh ninh sẽ được chia chác gia tài của Tam phòng, hòng chấm m*t một phen, rốt cuộc lại rước lấy trái đắng, phí công tốn sức mà chẳng thu được chút lợi lộc thực chất nào. Nỗi bất mãn bùng lên, tiếng oán thán vang trời.

Lận Ngũ gia không thu phục được lòng người, muốn nắm quyền nhưng lại vấp phải muôn vàn trắc trở, lực bất tòng tâm. Lão ta có tiền đấy, nhưng lại thiếu đi cái uy danh và địa vị đủ để người ta nể phục. Lại thêm việc vội vàng vơ vét của cải mà đánh mất đi lòng tin của mọi người, dạo gần đây lão ta cứ cau mày ủ rũ, tóc bạc đi trông thấy.

Lận Chiêm dửng dưng đứng ngoài nhìn bọn họ cắn xé lẫn nhau. Lận gia giờ đây hệt như một vũng bùn lầy lội. Lão già Lận Tam gia kia tuy độc đoán chuyên quyền, nhưng ít ra cũng trấn áp được đám người còn lại. Lão vừa ngã xuống, Lận phủ lập tức biến thành một mớ bòng bong hỗn độn.

Hắn nhàn nhã ngồi trong đình chờ đợi một lúc lâu, Lận Ngũ gia mới rề rà xuất hiện. Vừa ngồi xuống, lão đã vội vã rút khăn lau mồ hôi hột hột, gượng cười: “Đợi ta lâu rồi chứ gì?”

“Dạ không lâu, điệt nhi cũng vừa tới.” Lận Chiêm mỉm cười ôn tồn.

“Mấy hôm trước cháu bảo muốn tậu một trang viên à?” “Vâng.”

Lận Ngũ gia trố mắt nhìn hắn: “Sao tự dưng lại nghĩ đến chuyện mua trang viên?”

“Ở cái chốn thâm cung bí sử này, lễ nghĩa trói buộc ngột ngạt quá, điệt nhi chỉ muốn tìm một nơi thanh vắng, rảnh rỗi tĩnh dưỡng, chuẩn bị cho việc cưới thê thiếp sau này.” Lận Chiêm thờ ơ đáp.

Lời vừa thốt ra, Lận Ngũ gia càng thêm sửng sốt: “Cưới thê thiếp?” Lão ngẫm lại, quả thật Lận Chiêm cũng đến tuổi dựng vợ gả chồng rồi. Chẳng bao lâu nữa là hắn tròn mười tám tuổi, mấy cậu ấm con nhà quyền quý trạc tuổi hắn có khi sắp sửa làm cha đến nơi rồi. Chỉ ngặt nỗi Lận Chiêm chẳng có trưởng bối nào thay hắn lo liệu chuyện hôn sự. Trước đây Viên Kỳ từng có ý định gả cháu gái cho hắn, nhưng chưa kịp để Lận Chiêm mở lời từ chối thì đã bị Lận Tam gia mắng cho một trận té tát. Nhà họ Viên gia thế nay đã sa sút, một người có tiền đồ như Lận Chiêm ắt phải chọn một cô nương môn đăng hộ đối, danh giá hơn mới xứng.

Thế nên chuyện hôn sự của hắn cứ thế mà bị gác lại. Nghe vậy, Lận Ngũ gia lại nổi hứng muốn làm mai làm mối. Lão ta quen biết một vị quan, có cô con gái đang tuổi cập kê. Lận Ngũ gia vốn dĩ đã muốn kết thân với nhà đó từ lâu.

Nghe lão già đang lải nhải huyên thuyên về chuyện mai mối, Lận Chiêm cảm thấy bực bội vô cùng. Gã trung niên ngồi đối diện cứ lải nhải không ngừng, tươi cười rạng rỡ, hắn nhìn đăm đăm vào khuôn mặt ấy, trong đầu chỉ mải miết suy nghĩ xem làm thế nào để rạch một nhát dao cho khuôn mặt già nua kia bớt gai mắt, ngẫm đi ngẫm lại vẫn thấy văng tung tóe máu tươi là hợp lý nhất.

Tay đạo sĩ đó phán chẳng sai, hắn quả thực là một con quái vật bẩm sinh máu lạnh vô tình, đến cả cha ruột cũng có thể nhẫn tâm sát hại. Trong mắt hắn, bất kỳ ai cũng chỉ là một khối thịt thối rữa, dơ bẩn và tởm lợm. Thế nhưng, tại sao chỉ có Tô Ngọc Dung là trọn vẹn, tinh khôi?

Lận Chiêm phát hiện ra, hễ cứ rảnh rỗi là hình bóng nàng lại ùa về tâm trí. Lận Ngũ gia lải nhải đến sùi bọt mép, Lận Chiêm thì tâm trí đã bay tít lên mây xanh, trong đầu toàn là hình ảnh Tô Ngọc Dung khoác lên mình bộ hỷ phục lộng lẫy.

Lúc này nàng đang làm gì? Lận Đàn có đến quấy nhiễu nàng không? Tại sao nàng lại thích chui rúc trong cái sân viện rách nát ấy đến vậy? Hắn dư sức tặng nàng một nơi rộng rãi, khang trang hơn. Hôn lễ năm xưa ở Nhạn Bắc hẳn là thê thảm, xơ xác lắm, hắn nhất định sẽ mang đến cho nàng một đám cưới linh đình, xa hoa gấp ngàn vạn lần cái ngày Lận Đàn rước nàng về.

“Thất lang, Thất lang?” Lận Ngũ gia khua môi múa mép đến khô cả họng, ngẩng đầu lên mới phát hiện người ngồi đối diện đang thả hồn đi đâu, cúi gằm mặt đăm chiêu suy nghĩ. Lão không nén nổi, vươn tay quơ quơ trước mặt Lận Chiêm.

Lận Chiêm bừng tỉnh: “Sao vậy, Ngũ thúc? Điệt nhi vẫn đang nghe đây.”

“Mảnh đất ta vừa nhắc đến, cháu thấy sao? Ngay sát nách Thái Học, sầm uất nhộn nhịp, sau này cháu đi thượng triều cũng tiện lợi vô cùng.” Lận Ngũ gia ra sức chèo kéo, đem tất tần tật những gì mình biết tuôn ra như suối.

“Buổi chiều điệt nhi sẽ qua xem thử.”

“Chưa vội, chưa vội đâu.” bLận Ngũ gia xua tay, “Ngày mốt đã là thi Điện rồi, việc thi cử của cháu lúc này mới là quan trọng nhất.”

Lận Chiêm đáp: “Chuyện này cũng quan trọng không kém.”

Nói đoạn, hắn liền đứng phắt dậy. “Đa tạ Ngũ thúc, điệt nhi xin phép đi trước.”

Lận Chiêm khẽ gật đầu, quay lưng bước đi.

Mặt trời đã lên cao đến đỉnh đầu, ánh nắng ban trưa ấm áp chói chang, đi ngoài đường có khi còn phải nheo cả mắt. Mặc kệ rèm che rủ xuống thành nhiều lớp, những tia sáng chói lòa vẫn ngoan cố luồn lách vào gian giường nhỏ hẹp.

Tô Ngọc Dung vừa hé mắt đã thấy chưa kịp quen với ánh sáng chói lòa, cho đến khi một bàn tay thon dài vươn tới, khéo léo che chắn đi sự gay gắt của ánh mặt trời. Nàng nghiêng đầu nhìn sang, đập vào mắt là đôi ngươi ánh lên nét cười dịu dàng. Lận Đàn cúi xuống nhìn nàng, giọng nói êm ru như gió thoảng: “Nàng dậy rồi à?”

Tô Ngọc Dung thẹn thùng rúc sâu vào trong chăn, giấu nhẹm đi khuôn mặt, chẳng thèm lộ ra cả đôi mắt. Thì ra đã là ngày thứ hai rồi. Những chuyện ngày hôm qua ầm ập tràn về tâm trí.

Phu quân của nàng, sau khi mất trí nhớ đã thay đổi hoàn toàn, lại còn trở nên vô cùng vô cùng hư hỏng. Đến cuối cùng, cả căn phòng lộn xộn tanh bành, giấy tờ bay lả tả khắp nơi, bàn ghế nghiêng ngả, chẳng có ai dọn dẹp. Lúc trời tối mịt, chàng mới chịu buông tha nàng đôi chút, đút nước cho uống, dỗ dành ăn cơm. Nàng cứ ngỡ thế là được yên nghỉ, ai dè chàng lại sáp tới.

Nước mắt tuôn rơi suốt một đêm dài chẳng có lúc nào ngơi nghỉ. Tô Ngọc Dung cũng chẳng nhớ nổi mình thiếp đi từ bao giờ, chỉ cảm nhận được sự kiệt quệ đến tận xương tủy, mi mắt trĩu nặng chẳng buồn mở ra. Thế là cứ thiếp đi một giấc sâu cho tới tận trưa ngày hôm sau.

Gà ngoài chuồng chắc đã gáy được mấy lượt rồi.

Lận Đàn lấy y phục sạch từ trong tủ ra, ngồi bên mép giường định mặc giúp nàng. Tô Ngọc Dung vội vàng giật lấy: “Thiếp… thiếp tự mặc được.”

“Để ta giúp nàng không tốt hơn sao?”

“Không cần!”

“Được rồi.” Lận Đàn sợ làm nàng giận dỗi, đành ngoan ngoãn quay lưng lại.

Bên trong vọng ra tiếng sột soạt của áo quần. Lận Đàn đứng ngoài, cõi lòng ngập tràn một thứ cảm xúc chua xót mà êm ái đến mức muốn vỡ tung. Đó không chỉ là sự thỏa mãn sau đêm ân ái mặn nồng, mà sâu sắc hơn, là cảm giác vững chãi khi đã tìm lại được báu vật đánh mất, khi linh hồn đã thực sự tìm về bến đỗ bình yên.

Nghe những âm thanh khẽ khàng của nàng, lòng Lận Đàn như cuộn trào sóng gợn.

Chàng nhớ lại bộ dạng thẹn thùng đến chực khóc của nàng ngày hôm qua, nhớ lại dáng vẻ nàng rã rời, yếu ớt nép mình vào vòng tay chàng cuối cùng. Trái tim chàng lại một phen tan chảy, nóng ran. Cái nỗi khao khát và bồn chồn bị đè nén bấy lâu nay, dẫu chàng đã cố sức kiềm chế, cuối cùng lại bùng nổ thành một sự đòi hỏi mang tính chiếm đoạt gần như tham lam. Như thể chỉ có sự đan xen da thịt nồng nàn nhất mới đủ để xác nhận tất cả không phải là một giấc mộng hư ảo. Giờ nghĩ lại, lòng chàng cũng không tránh khỏi đôi chút áy náy, sợ sự bốc đồng của mình làm nàng bị thương. Nhưng sâu thẳm hơn, là một sự mãn nguyện thầm kín, khó nói thành lời, và một khát vọng chiếm hữu càng thêm mãnh liệt.

Muốn ức h**p nàng nhiều hơn nữa, rõ ràng trước đây, chàng sợ nhất là phải nhìn thấy nàng rơi lệ.

Chờ mãi một hồi, tiếng sột soạt phía sau mới ngưng lại: “Xong… xong rồi.”

Lận Đàn quay lưng lại, Tô Ngọc Dung đã mặc xong áo trong. Lớp áo dẫu đã khoác lên người, nhưng dải áo thì lại loay hoay mãi chẳng thắt được. Chẳng biết ban nãy loạng quạng thế nào mà thắt thành nút chết, giờ càng gỡ lại càng rối tinh rối mù.

Nàng mặt đỏ phừng phừng, cúi gằm mặt đánh vật với mớ dây nhợ lằng nhằng ngang eo. Lận Đàn khẽ bật cười, bước tới ngồi xổm trước mặt nàng, nhẹ nhàng đón lấy hai dải áo mảnh mai. Đầu ngón tay chàng vô tình sượt qua da thịt bên hông nàng, gây ra một đợt rùng mình tê dại nhè nhẹ.

“Để ta làm cho.” Giọng chàng khàn đục vì vừa mới thức giấc.

Tô Ngọc Dung đứng yên như tượng gỗ chẳng dám nhúc nhích, phó mặc cho chàng thao tác. Đôi tay Lận Đàn linh hoạt, kiên nhẫn gỡ từng nút thắt, tỉ mỉ buộc lại cho nàng. Sau đó lại vuốt phẳng những nếp nhăn trên váy, động tác nâng niu, dịu dàng như đang nâng niu một món bảo vật vô giá.

“Đói bụng rồi chứ? Ta đi nấu cơm nhé.” Chàng nắm tay nàng, ân cần bảo: “Nước rửa mặt với bột đánh răng ta đã chuẩn bị sẵn rồi đấy.”

Lận Đàn lo liệu bề bề công việc vô cùng chu đáo, luôn chu toàn mọi thứ trước khi nàng cần đến.

Tô Ngọc Dung rời khỏi giường, ngạc nhiên phát hiện căn phòng vốn lộn xộn đã được chàng dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, mọi thứ trở về đúng vị trí cũ, duy chỉ có trên bàn là trống trơn mất vài tờ giấy. Tô Ngọc Dung mới liếc qua một cái, đã thẹn thùng đỏ lựng mặt mày. Hôm qua chàng bế nàng lên bàn, rõ ràng là chàng cố tình giở trò xấu xa, thế mà còn hù dọa nàng, nói rằng công văn bị nàng làm bẩn rồi. Nàng sợ đến tái nhợt mặt mày, thút thít khóc lóc, vậy mà lại bị phạt thêm một trận tơi bời.

Nàng thề từ nay về sau chẳng bao giờ muốn ngồi đọc sách, luyện chữ ở cái bàn đó nữa. Tô Ngọc Dung ngượng ngùng ngoảnh mặt đi, tự nhủ thế này thật không hay, sau này tuyệt đối không được phép ban ngày ban mặt làm… cái chuyện kia nữa.

Đợi nàng vệ sinh cá nhân xong xuôi, Lận Đàn cũng vừa nấu nướng xong. Rau củ đang vào mùa xào qua rất nhanh, thêm chút thịt xé sợi còn thừa hôm qua, ăn kèm cháo kê, Tô Ngọc Dung rất khoái, ăn tì tì hết một tô to tướng.

Vừa mới buông đũa, đã nghe tiếng gõ cửa ngoài ngõ vọng vào.