🪷 Chương 76: Nói dối là bé hư
🪷 Editor: Thảo Anh
Nụ hôn của Lận Đàn lướt qua rất nhanh, tựa như chuồn chuồn lướt nước, vừa chạm đã vội vã rút lui như bị phỏng. Tô Ngọc Dung sững sờ, đưa tay lên chạm nhẹ vào môi mình. Còn kẻ khơi mào thì đã cúi gằm mặt xuống đống công văn, cứ như thể mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là ảo giác của nàng. Bởi lẽ nụ hôn ấy đến quá đường đột, lại quá chớp nhoáng, khiến nàng chẳng kịp phản ứng.
Tô Ngọc Dung chớp mắt, nhìn sườn mặt cố tỏ ra bình thản của Lận Đàn, rồi lại ngẫm nghĩ về nụ hôn ban nãy. Bấy giờ nàng mới lờ mờ nhận ra, chàng đang mượn cớ lời nàng vừa nói để hôn nàng. Bản thân Tô Ngọc Dung chẳng thấy chuyện này có gì to tát, chỉ là nhớ lại khoảnh khắc chàng sáp tới, dẫu chưa kịp định thần, nhưng dường như thói quen từ thuở trước đã ăn sâu vào cốt tủy. Thấy chàng kề cận, nàng gần như theo bản năng mà chủ động hé môi, thậm chí còn khẽ đưa đầu lưỡi ra định đáp lại nụ hôn của chàng.
Thế nhưng, viễn cảnh nàng mường tượng lại chẳng xảy ra. Nụ hôn của chàng kết thúc quá chóng vánh, nhanh đến mức những cử chỉ e ấp của nàng còn chưa kịp thành hình thì chàng đã lùi ra, để mặc nàng chơ vơ đối diện với sự ngượng ngùng hụt hẫng đến bất ngờ.
Thế này là sao chứ? Tô Ngọc Dung thầm oán trách trong bụng, chẳng dám ngó Lận Đàn thêm cái nào, đành phải rũ mắt xuống, giả vờ đắm chìm vào trang sách trước mặt. Có điều, chẳng chữ nào lọt nổi vào đầu nàng nữa, tâm trí cứ quẩn quanh mãi chuyện vừa rồi.
Bầu không khí phút chốc chìm vào tĩnh mịch. Lận Đàn đăm đăm nhìn công văn, trên môi dường như vẫn còn vương vấn hơi thở ngọt ngào mềm mại ấy. Một nụ hôn phớt làm sao đủ thỏa mãn, ngặt nỗi chàng chưa đủ can đảm để tiến xa hơn. Một lát sau, Tô Ngọc Dung không kìm được mà he hé mi mắt, lén lút nhìn người đàn ông bên cạnh.
Lận Đàn ngồi nghiêm chỉnh, tay nắm chặt cuộn công văn không nhúc nhích, hệt như những dòng chữ trên đó là bộ cổ tịch thâm sâu khó hiểu nào đó đòi hỏi chàng phải dốc sức nghiên cứu. Nhưng chàng đã giữ khư khư tư thế này rất lâu rồi, đến một trang giấy cũng chưa lật, bộ dạng nào giống đang đọc sách.
Tô Ngọc Dung chuyển ánh nhìn từ cuộn công văn sang khuôn mặt chàng. Quen nhau bao lâu nay, nàng vẫn phải công nhận Lận Đàn và Lận Chiêm giống nhau như đúc, quả nhiên là anh em ruột, có những góc nhìn chẳng sai biệt chút nào. Nhưng chỉ cần tiếp xúc một thời gian là dễ dàng phân biệt được. Lận Đàn luôn toát lên vẻ ôn hòa, đôi mắt như hồ thu gợn sóng, khóe môi luôn vương nụ cười mỉm. Mỗi lần nói chuyện với chàng, Tô Ngọc Dung đều có cảm giác như đang ngâm mình trong dòng nước ấm, mềm nhũn cả người.
Lận Chiêm thì khác. Hắn cũng hay cười, nhưng nụ cười hiếm khi chạm tới đáy mắt. Nếu xét về ngũ quan, hắn có phần thanh tú hơn người anh ruột của mình. Đuôi mắt hơi xếch, tròng mắt đen lay láy tựa mắt mèo, tỏa ra luồng khí lạnh lùng xen lẫn chút tà mị. Vẻ đẹp sắc sảo ấy chẳng những không mang lại cảm giác dễ gần, ngược lại càng khiến người ta thấy khó mà nắm bắt.
Tô Ngọc Dung đăm đăm ngắm nhìn khuôn mặt ngày nhớ đêm mong ấy. Hồi chàng mới từ cõi chết trở về, nàng cũng hay lén nhìn, nhưng khi đó thân phận còn là “anh chồng” và “em dâu”, nàng chỉ đành giấu nhẹm nỗi nhớ nhung, chẳng dám nhìn bừa, chỉ dám len lén ngắm trộm lúc chàng không để ý. Nay thì chẳng cần phải che đậy gì nữa. Nàng thỏa sức ngắm nhìn góc nghiêng của chàng, ánh mắt nán lại nơi vành tai Lận Đàn. Bị nhìn chằm chằm mãi, chàng đâm ra bứt rứt không yên, căng thẳng đến mức nhịp thở cũng chậm lại. Trong lòng thầm tự nhủ: May quá, mấy bữa nay mình chịu khó ngủ sớm dậy sớm, trước khi ngủ còn bắt chước mấy cô nương bôi kem dưỡng, chắc khóe mắt chưa hằn nếp nhăn, trông không đến nỗi tàn tạ.
Thực ra chàng vẫn còn trẻ chán, tính ra mới hăm tư tuổi đầu, với người ngoài mà nói thì đúng là đang độ tuổi sung mãn nhất. Nhưng chốn lầu son gác tía, chàng đã chứng kiến quá nhiều. Biết bao cặp vợ chồng, thuở ban đầu cũng thề non hẹn biển ân ái mặn nồng, nhưng thời gian thoi đưa, mặc cho chính thê có dung mạo đoan trang đến đâu, ánh mắt của đấng phu quân vẫn cứ vô thức bị thu hút bởi những gương mặt tươi trẻ, mơn mởn hơn. Chính thê đoan trang là để nể trọng, giữ gìn thể diện và gia phong; còn người thực sự được nâng niu chiều chuộng, thường lại là những thiếp thất, thông phòng mơn mởn thanh xuân.
Còn bản thân chàng thì sao? Dẫu chưa đến độ tuổi xế bóng, nhưng vì quanh năm lặn lội công cán bên ngoài, giữa đôi chân mày khó tránh khỏi vương nét phong sương. Đôi bàn tay chàng cũng chẳng được nhẵn nhụi như người ta, chẳng biết từ khi nào, đầu ngón tay đã hằn những vết xước li ti cùng những vết chai sần sùi, khớp xương thô to, mười ngón tay thô ráp, trông chẳng đẹp mắt chút nào. Chàng sợ mình không còn sức hấp dẫn, không đủ sức níu giữ ánh nhìn của Tô Ngọc Dung. Nên chàng bắt đầu để tâm đến dung mạo của mình. Chàng cẩn thận nhổ đi một hai sợi tóc bạc mọc ra sau những đêm dài thao thức, ngày đêm xông hương trong phòng, chỉ mong lúc đi đứng nằm ngồi, áo xống đều tỏa hương thanh nhã. Chàng còn học theo các cô nương, thoa kem dưỡng lên mặt, thầm mừng rỡ vì đuôi mắt vẫn chưa hằn rõ nếp nhăn, làn da vẫn chưa bị nắng gió làm đen sạm.
Tô Ngọc Dung nào hay biết những suy tư phức tạp ấy trong lòng chàng. Nàng chỉ nhận ra, dưới ánh nhìn của mình, vành tai lấp ló sau mái tóc của Lận Đàn đang đỏ bừng lên rõ rệt, lan dần xuống tận cuống tai. Dưới ánh nắng trưa rực rỡ, sắc đỏ ấy càng thêm lộ liễu, nổi bần bật trên nền da trắng trẻo và mái tóc đen nhánh.
Tô Ngọc Dung sững người. Rõ ràng vừa nãy chàng chủ động hôn nàng, thế mà giờ lại đâm ra căng thẳng, ngượng ngùng hơn cả nàng. Ngay sau đó, một trận cười khó kìm nén dâng trào từ tận đáy lòng. Nàng vội vàng đưa tay bưng miệng, nhưng đôi vai vẫn không ngừng rung lên bần bật. Thật là… Sao trông chàng lại như thể bị người ta trêu ghẹo, ngượng đến đỏ lựng cả tai thế kia? Bộ dạng này của Lận Đàn, nàng thực sự chưa từng thấy bao giờ. Trước khi mất trí nhớ, dẫu chàng dịu dàng thật đấy, nhưng trong những chuyện chăn gối vợ chồng, chàng luôn mang vẻ thong dong, trầm tĩnh và dẫn dắt, có bao giờ lại dễ dàng đỏ mặt tía tai thế này đâu?
Nàng bất giác hồi tưởng lại quá khứ, khi ấy Lận Đàn ở trước mặt nàng, lúc nào cũng là người khắc kỷ phục lễ. Chàng là vị quan phụ mẫu của Nhạn Bắc, còn nàng là thảo dân dưới quyền. Trong thâm tâm, Tô Ngọc Dung luôn mang một nỗi kính sợ đối với chàng. Dẫu quen biết đã lâu, nàng vẫn không thể hoàn toàn thả lỏng trước chàng như với những bằng hữu khác.
Lần đầu tiên hai người nắm tay nhau, là lúc chàng đến Nhạn Bắc nhậm chức sắp được hai năm. Khi ấy, Tô Ngọc Dung đã ngấp nghé mười bảy tuổi, chẳng còn là cô bé gầy gò ốm yếu ngày nào. Nàng cao lên chút đỉnh, khung xương nảy nở, tay chân bắt đầu đắp thêm chút da thịt mềm mại, hai má cũng không còn hóp lại tiều tụy nữa. Cha mẹ đẻ của nàng sinh được bốn cô con gái. Chị cả mất lúc vượt cạn, chị hai thì bị họ gán nợ cho gã đàn ông nọ, chị ba thì bỏ nhà ra đi từ lâu. Họ vứt bỏ Tô Ngọc Dung, nhưng đến lúc túng quẫn, lại nhớ đến cô con gái đã khôn lớn này.
Tô Ngọc Dung vốn mềm lòng. Họ tìm đến tận cửa, khóc lóc nỉ non bảo năm xưa là vô ý làm lạc mất nàng, tốn bao công sức tìm kiếm mãi mới ra, nài nỉ nàng theo họ về nhà. Tô Ngọc Dung xiêu lòng đồng ý, ngờ đâu lại bị trói gô lại, nhét giẻ vào mồm, bán đứng cho một lão già độc thân gần năm mươi tuổi ở làng bên.
Lúc bái đường, nàng như một cái xác không hồn, bị xô đẩy thô bạo để hoàn thành nghi thức. Bên tai văng vẳng tiếng hò hét th* t*c ồn ào, ngoài cửa là tiếng cười hớn hở của cha mẹ đang đếm mớ tiền bán nàng. Ba xâu tiền, năm con gà, cái giá mạt rệp cho cả cuộc đời nàng. Bị trói chặt tay chân, Tô Ngọc Dung co rúm trong góc cái giường đất lạnh lẽo, nước mắt lưng tròng nuốt ngược vào trong. Nàng chẳng còn hơi sức đâu mà khóc thành tiếng, chỉ trân trân nhìn cánh cửa đóng chặt, trong đầu trống rỗng chỉ còn lại sự tê liệt và cam chịu.
Bỗng nhiên, cánh cửa bị ai đó đạp tung từ bên ngoài. Nàng giật mình thon thót, hoảng loạn ngẩng đầu lên, cứ ngỡ là gã già ế vợ kia vào động phòng. Thế nhưng, ngược sáng từ phía cửa, in vào mắt nàng lại là một khuôn mặt thanh tú, thân thuộc đến nhường nào.
Lận Đàn sải bước tới, nhanh nhẹn ngồi xổm xuống, động tác tuy nhẹ nhàng nhưng vô cùng dứt khoát tháo tung những sợi dây thừng đã hằn vết máu trên cổ tay, cổ chân nàng, rồi lấy cục giẻ lèn chặt trong miệng nàng ra. Tô Ngọc Dung chẳng nhớ nổi lúc đó mình nghĩ gì, chỉ biết ngây ngốc nhìn chàng, nước mắt cũng quên cả rơi. Sau đó, chàng vươn tay về phía nàng. Bàn tay ấy không thô ráp như bây giờ, mà thon dài, rõ từng khớp xương, mang vẻ sạch sẽ đặc trưng của người đọc sách. Trong không gian lờ mờ, bàn tay ấy vững chãi đưa về phía nàng.
“Đừng sợ, theo ta.” Giọng chàng trầm ấm, lại mang theo một sức mạnh khiến người ta an lòng đến lạ. Tô Ngọc Dung gần như không chút do dự mà nắm lấy tay chàng. Đó là lần đầu tiên họ nắm tay nhau. Lòng bàn tay chàng ấm áp, khô ráo, bao bọc lấy bàn tay nàng, truyền sang nàng chút hơi ấm.
Ngoài sân, cha mẹ nàng vẫn còn đang gào khóc ăn vạ, lu loa tố cáo Lận Đàn xông vào nhà dân bất hợp pháp, đám khách khứa cũng xì xầm to nhỏ. Lận Đàn dừng bước, chẳng nói năng gì, chỉ lạnh lùng giơ cao tấm lệnh bài nha môn chứng minh thân phận. Tiếng ồn ào lập tức tắt ngấm. Chỉ có gã đàn ông già nua kia, nhờ hơi men mà gân cổ lên cãi: “Có là Huyện thái gia thì cũng không được cướp vợ người khác! Ta đã đưa sính lễ cho cha mẹ cô ta, bái đường xong xuôi thì cô ta là người của ta!”
Lận Đàn vốn dĩ ôn hòa nhã nhặn, nay lại bừng bừng sát khí. Tô Ngọc Dung chưa từng thấy chàng đáng sợ đến thế. Chàng chẳng buồn đôi co, tung một cước đạp văng gã già ngã chỏng vó.
“Đi.” Chàng mặc kệ sự hỗn loạn phía sau, nắm chặt tay nàng, dắt nàng thoát khỏi nơi đó. Mãi đến khi ra khỏi làng, cách xa chốn ồn ào khiến người ta buồn nôn ấy, dây thần kinh căng cứng của Tô Ngọc Dung mới hoàn toàn chùng xuống. Cảm giác sợ hãi, tủi thân, cùng sự kiệt sức vì bị trói cả ngày không ăn uống ập tới, khiến chân nàng mềm nhũn, đứng không vững.
Lận Đàn kịp thời đỡ lấy nàng. Nhìn khuôn mặt trắng bệch của nàng, chàng ngập ngừng một thoáng rồi hỏi: “Tô cô nương, ta… cõng nàng về nhé, được không?” Giọng chàng mang theo sự thăm dò đầy e dè. Tô Ngọc Dung lúc ấy vừa lạnh, vừa sợ, vừa đói, nhìn vào ánh mắt đầy lo âu của chàng và bờ vai rộng lớn dường như có thể gánh vác mọi thứ ấy, nàng rơm rớm nước mắt, khẽ gật đầu.
Khoảnh khắc gục đầu lên lưng chàng, Tô Ngọc Dung mới nhận ra, bờ vai của Lận đại nhân còn vững chãi hơn bất kỳ cỗ kiệu hoa nào. Nằm trên đó, chẳng chút sợ hãi sẽ bị ngã, chỉ cảm nhận được bước chân vững vàng của chàng và hơi ấm an tâm truyền qua lớp áo. Có lẽ chính từ khoảnh khắc ấy, nàng đã quyết định sẽ gả cho chàng. Vậy nên sau này, khi chàng một lần nữa ngỏ lời cầu thân, nhìn đôi tay chàng căng thẳng đến run rẩy, trong lòng nàng dẫu còn nhiều bất an, nhưng hễ nhớ lại đêm hôm đó, bờ vai đó, và đôi bàn tay ấm áp đó, nàng lại đỏ mặt, khẽ gật đầu đồng ý.
Tô Ngọc Dung chưa từng có sự chuẩn bị nào cho hôn nhân, trước đó cũng chẳng mấy mường tượng về nó. Bản tính nàng lại hay thẹn thùng, đến nắm tay cũng đỏ bừng mặt mũi. Đối với nàng, Lận Đàn trong những ngày đầu thành thân không chỉ là một người chồng chung chăn chung gối, mà còn giống như một người thầy dẫn dắt, che chở và dạy nàng biết đọc biết viết. Nhưng giờ đây, vai vế của hai người dường như đã hoán đổi. Kẻ dễ bề ngượng ngùng lại biến thành chàng. Lận Đàn sau khi mất trí nhớ đã không còn giống như trước. Vì không nắm bắt được cách chung sống ngày xưa, chàng không dám đường đột ôm hôn, sự phát hiện này khiến Tô Ngọc Dung cảm thấy thật mới mẻ.
Nàng đăm đăm nhìn vành tai đỏ lựng của chàng một hồi. Sự mới mẻ cùng chút tâm tư muốn trêu chọc đã lấn át đi sự e thẹn của bản thân. Tô Ngọc Dung bất ngờ cất giọng nhẹ nhàng hỏi: “Chàng đang xấu hổ đấy à?”
Lận Đàn chầm chậm quay đầu lại, bắt gặp ánh nhìn lấp lánh mang theo mấy phần trêu ghẹo và hiếu kỳ của nàng. Khuôn mặt nàng mềm mại, tỏa ra vẻ rạng rỡ, hồng hào đầy sức sống. Chàng khẽ gật đầu, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Ừm…”
Lận Đàn ngừng một chút, dường như cảm thấy thế vẫn chưa đủ, lại ngước mắt lên. Ánh nhìn đầy vẻ bồn chồn rơi trên khuôn mặt nàng, chàng làm bộ bối rối hỏi: “Trước đây ta… cũng hay hôn nàng như thế sao? Xin lỗi… Ta có hơi quên rồi, không biết ngày trước ra sao, vừa nãy hôn nàng như vậy có gì không phải không, có đường đột quá không?”
Nhìn bộ dạng lo sợ đường đột với mình của chàng, chút ý cười dưới đáy lòng Tô Ngọc Dung không tài nào kìm nén được nữa, tựa như làn nước mùa xuân lan tỏa. Nàng cười cong hai mắt, lắc đầu, giọng nói trong veo mềm mỏng: “Không đâu, không có gì đường đột cả.”
Một loại cảm giác muốn khống chế vô cùng xa lạ, kỳ quặc bỗng chốc nảy sinh. Người đàn ông luôn dẫn dắt nàng, luôn vững vàng trước mặt nàng này, giờ phút này lại giống như một chú cừu non lạc lối, cần nàng chỉ bảo tận tình. Sự hoán đổi vai vế vi diệu ấy khiến một người vốn nhút nhát hay thẹn như nàng, bỗng sinh ra mấy phần muốn trêu đùa.
Tô Ngọc Dung mím môi cười, cố ý kéo dài giọng: “Thật ra… chàng trước kia đâu có như vậy.”
Quả nhiên, chàng lập tức nhìn nàng, trong mắt lộ rõ sự sợ hãi và bất an, như thể thực sự áy náy vì mình đã làm sai điều gì: “Xin lỗi, ta đường đột với nàng rồi.”
Tô Ngọc Dung bị phản ứng của chàng làm cho mềm lòng, lại thấy buồn cười. Nàng hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, làm một việc to gan mà đến chính bản thân nàng cũng không ngờ tới. Nàng nhẹ nhàng đặt quyển sách trong tay xuống, đứng dậy, chậm rãi nhích từng bước đến trước mặt chàng. Mang theo chút dò xét, nàng khẽ khàng cúi người, ngồi lên đùi chàng.
Hành động này khiến hai má nàng cũng lập tức đỏ bừng, hệt như ráng chiều buông. Nàng có thể cảm nhận được cơ thể người đàn ông bên dưới nháy mắt căng cứng, nhịp thở cũng trở nên dồn dập. Tô Ngọc Dung cố nén sự e thẹn, đưa cánh tay hơi run rẩy lên, vòng qua cổ chàng ôm lấy, cố gắng xoa dịu tâm trí đang rối bời của chính mình. Rồi nàng chầm chậm cúi người sát lại gần chàng. Nàng không hôn phớt lướt qua như chàng lúc nãy.
Đôi môi ẩm ướt ngọt ngào áp lên môi chàng, đầu tiên là cọ xát nhè nhẹ, sau đó, Tô Ngọc Dung nhắm mắt lại. Hàng mi dài rậm rạp rung rinh như cánh bướm. Nàng hé môi, thò ra một chóp lưỡi mềm mại ươn ướt, men theo viền môi chàng. Lận Đàn cũng nương theo đó hé môi, cảm nhận nàng vụng về luồn lách vào trong, cẩn trọng chạm vào đầu lưỡi chàng, khều móc cuốn quýt lấy nhau.
Làm xong tất cả những việc này, Tô Ngọc Dung hơi lùi ra một chút, chóp mũi gần như vẫn chạm vào mũi chàng, nhưng hai má đã đỏ rực như sắp nhỏ máu, đến cả mang tai cũng nhuốm màu ráng chiều. Nàng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt chàng, giọng nói nhỏ xíu: “Là… là như thế này cơ.” Không phải chỉ chạm nhẹ một cái, mà phải hé môi, môi lưỡi giao hòa.
Vừa dứt lời, Tô Ngọc Dung ngượng ngùng vùi khuôn mặt nóng bừng vào hõm cổ chàng, không dám ngẩng đầu lên nữa. Sao nàng có thể nghiêm túc chỉ người ta làm ba cái chuyện này cơ chứ. Thế nhưng, nàng có thể cảm nhận được nhịp tim trong lồng ngực chàng đập liên hồi như trống trận, từng nhịp chấn động mãnh liệt truyền sang, dần dần hòa nhịp cùng trái tim đang đập thình thịch của nàng.
Nàng đắm chìm trong cảm giác mới lạ này, vì vùi mặt đi rồi nên Tô Ngọc Dung hoàn toàn không nhận ra khóe môi Lận Đàn bỗng cong lên một đường nét vi diệu. “Vậy sao?”
Giọng nói trầm khàn của chàng vang lên bên tai nàng.
“Vâng…” Tô Ngọc Dung úp mặt, lí nhí đáp lại một tiếng, trong lòng lại dấy lên chút đắc ý nho nhỏ. Nàng cảm thấy mình giống như đang dạy một cậu học trò vô cùng vâng lời, nhưng đồng thời lại có cảm giác như mình đang dẫn dắt một học trò ngoan vào con đường lầm lạc.
Tuy nhiên, uy quyền của “người thầy” này chẳng kéo dài được bao lâu. Lận Đàn khẽ cử động, dường như đang điều chỉnh tư thế để nàng ngồi vững hơn. Rồi chàng cúi đầu, đôi môi ấm nóng hờ hững cọ qua d** tai nàng, mang đến một luồng điện giật tê dại.
Tô Ngọc Dung khẽ rùng mình, theo phản xạ muốn né tránh, nhưng lại bị chàng ôm chặt hơn vào lòng. Lực đạo mang theo sự áp đặt không thể chối từ, khác hẳn với dáng vẻ bẽn lẽn vừa rồi. Nàng chưa kịp suy nghĩ gì thì đã thấy chàng nâng cằm nàng lên, bắt nàng ngửa mặt đối diện với chàng, và đôi môi ấm nóng ấy lại một lần nữa phủ xuống.
Không giống lúc đầu, cũng khác với nụ hôn vụng về của nàng, chàng dễ dàng cạy mở hàm răng đang khẽ hé vì kinh ngạc của nàng, quấn quýt sâu hơn, trong chớp mắt cuốn phăng đi mọi hơi thở và khả năng suy nghĩ của nàng. Tô Ngọc Dung vô thức buông tiếng r*n r*, tay không tự chủ được siết chặt lấy áo trên vai chàng.
Môi bị m*t đến sưng đỏ, cuống lưỡi cũng tê rần. Lận Đàn buông nàng ra khi nàng đang th* d*c, trán kề trán: “Thế này phải không, A Dung?”
Tô Ngọc Dung vốn đã quay cuồng hoa mắt, bị nụ hôn triền miên vừa rồi làm cho cả người nhũn ra, chỉ có thể nương theo bản năng gật đầu loạn xạ, hai má đỏ ửng, ánh mắt long lanh như nước: “Vâng…”
Nhận được câu trả lời ngập ngừng của nàng, ánh mắt Lận Đàn càng thêm sâu thẳm. Đôi môi trượt dọc theo chiếc cổ thanh mảnh của nàng, mang theo hơi nóng rực người, in xuống hàng loạt nụ hôn ướt át dồn dập. Ngón tay chàng chẳng biết từ khi nào đã luồn vào vạt áo hơi xộc xệch của nàng, đầu ngón tay mang theo vết chai sần sùi chạm lên bờ vai trơn láng mịn màng, khiến cả người nàng run lên tê dại.
“Còn chỗ này thì sao?” Lận Đàn ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lửa nhìn nàng, đầu ngón tay lướt qua xương quai xanh tinh xảo nhỏ nhắn, giọng điệu vẫn mang ý vị thỉnh giáo làm người ta hoảng hốt, hệt như một cậu học trò cần mẫn đang khẩn khoản xin vị sư trưởng đáng kính giải đáp thắc mắc: “Trước kia cũng từng hôn chỗ này sao?”
Tô Ngọc Dung bị chàng làm cho vừa thẹn vừa hoảng, chút sức lực trên người dường như bị chàng hút cạn sạch. Nàng mềm nhũn tựa vào lòng chàng, thở gấp gáp. Quá xấu hổ không thốt nổi nửa lời, nàng đành cắn chặt môi, khẽ lắc đầu, rồi lại gật đầu, chính nàng cũng loạn cả lên rồi.
Lận Đàn khẽ cười, tiếng cười rung động cả lồng ngực, trầm ấm nhã nhặn, kề sát vành tai khiến nàng tê dại cả người. Chơi trò tâm kế, làm sao nàng đọ lại người ta được, cứ thế ngốc nghếch mà chui tọt vào cái bẫy người ta giăng sẵn.
Cánh cửa sổ vừa sập lại, vạt áo nàng cũng dịu dàng được gạt sang hai bên, làn da trắng như tuyết phản chiếu ánh mặt trời phơi bày ngay trước mắt. Ánh mắt Lận Đàn tối sầm lại, nghiêng người lần nữa khóa chặt môi nàng. Khí thế lần này hung hãn hơn trước rất nhiều. Cổ Tô Ngọc Dung mỏi nhừ, cơ thể nhũn ra chực trượt ngã, lại bị vòng tay ôm eo nhấc bổng lên. Nàng khó nhọc uốn người, định lùi ra sau trốn tránh, nhưng đằng sau là mép bàn, còn biết trốn đi đâu được nữa, ngược lại càng ngoan ngoãn chui tọt vào tay chàng. Chàng gặng hỏi: “Trước đây chỗ này có hôn qua chưa?”
Tô Ngọc Dung nước mắt vòng quanh, thật thà đáp: “Có…”
Người đàn ông dáng dấp cao lớn vạm vỡ, Tô Ngọc Dung ngồi gọn trong lòng chàng, đằng trước là v*m ng*c rộng, đằng sau là mép bàn, tránh cũng chẳng biết tránh đằng nào. Tư thế này với hai người có hình thể chênh lệch quả thật bất tiện. Lận Đàn bế bổng nàng đặt lên bàn, để nàng ngồi đó, như thế vòng tay nàng mới dễ dàng ôm trọn lấy chàng hơn.
Chàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng, hỏi: “Kỳ nguyệt sự hết chưa?”
Tô Ngọc Dung he hé đôi mắt mơ màng, bắt gặp ánh nhìn sâu thẳm của chàng, trong lòng bỗng dấy lên chút sợ hãi. Cái đầu vốn luôn chậm chạp của nàng rốt cuộc cũng đánh hơi thấy chút nguy hiểm. Dù kỳ nguyệt sự đã dứt mấy ngày rồi, nhưng nàng vẫn lắc đầu quầy quậy: “Chưa, chưa hết…”
Nào ngờ Lận Đàn trước mặt lại đột nhiên mỉm cười. Gương mặt tuấn tú, thoát tục ấy chẳng biết từ khi nào đã nhuốm vài phần tà mị. Chàng thong thả hà hơi, gằn từng chữ: “A Dung, nàng quên rồi sao, mấy hôm trước ai là người ngày nào cũng túc trực chăm sóc nàng, khâu băng nguyệt sự cho nàng, giặt giũ quần áo cho nàng hả?”
Tô Ngọc Dung chết sững. Là Lận Đàn.
Chàng lo liệu mọi thứ cho nàng không sót chuyện gì, mọi thứ của nàng đều qua tay chàng. Những bộ quần áo giặt sạch phơi trên dây, những dải băng nguyệt sự mềm mại, mới tinh được may vá cẩn thận.
Khoảnh khắc vừa bừng tỉnh, bóng dáng chàng đã đổ sụp xuống, véo nhẹ phần thịt mềm bên eo nàng, ngón tay hằn sâu vào da thịt: “Nói dối là bé hư, có phải đáng bị phạt không?”
Tô Ngọc Dung nhắm nghiền mắt, hàng mi rung rinh, bất lực gật đầu. Trên người chàng ngập tràn hơi thở quen thuộc, vậy nên dẫu hai người có xa cách bao lâu, lúc gặp lại, Tô Ngọc Dung vẫn vô thức tiếp nhận chàng, giống như chưa từng có cuộc chia ly.
Người đàn ông tựa như một tín đồ ngoan đạo, từng tấc từng tấc cúi rạp người bái lạy thánh địa. Mỗi nơi lướt qua, Lận Đàn đều hỏi một câu: “Chỗ này thì sao, có hôn không?”
“Có, có hôn.”
“Có phải cũng hôn thế này không?”
Môi lưỡi chàng quấn quýt, mang lại rung động sâu sắc hơn: “Là thế này sao?”
Tô Ngọc Dung đưa tay che mặt, giọng mỏng manh yếu ớt: “Vâng…”
Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Rõ ràng vừa nãy hai người còn ngồi đọc sách với nhau cơ mà, sao thoắt cái đã trở nên loạn cào cào thế này rồi. Chàng vẫn giữ bộ dạng cậu học trò ngoan ngoãn thỉnh giáo, nhưng lại có gì đó khang khác. Tô Ngọc Dung choáng váng nghĩ, hay là mình mắc bẫy rồi, nhưng sao có thể nghĩ xấu cho một người lúc nào cũng nghiêm túc, đoan chính như Lận Đàn được cơ chứ.
Nàng chẳng còn sức đâu mà suy tính nữa. Cửa sổ kêu lạch cạch, Lận Đàn sợ nàng vô tình cụng đầu bèn ấn vai ôm gọn nàng vào lòng mà hôn. Nàng không có chỗ dựa, chỉ đành ôm chặt lấy chàng để khỏi trượt ngã.
Ánh nắng xuyên qua khe hở của cửa sổ, in hằn những đốm sáng vỡ vụn trên mặt bàn, trên nền nhà, đung đưa theo chiều gió. Giấy tờ trên bàn lả tả rơi rụng, hai con người vốn ưa sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm nữa.