🪷 Chương 71: Nàng trở về bên Lận Đàn, vậy còn Lận Chiêm thì sao?
🪷 Editor: Thảo Anh
Cái cảm giác dao cùn cứa thịt hóa ra là như thế này. Chẳng ồn ào ầm ĩ, chỉ vài chữ ngắn ngủi cũng đủ làm tổn thương tâm can.
Lận Đàn cứ ngỡ, sau khi hai người giãi bày tâm sự, mọi thứ sẽ trở lại như thuở ban đầu. Dẫu chẳng thể nhớ nổi dáng vẻ khi hai người chung sống ra sao, nhưng sự ngọt ngào, thân thuộc vốn có giữa phu thê lại hoàn toàn vắng bóng.
Nhưng mấy ngày nay tình hình đã khá hơn trước nhiều. Tô Ngọc Dung không lảng tránh chàng nữa, lúc nói chuyện cũng không cúi gằm mặt không dám ngước nhìn. Có điều, thái độ của nàng đối với chàng vẫn mực thước, mang theo mấy phần khách khí. Trong mắt nàng, chàng vẫn chỉ là huynh trưởng của tình nhân, chứ chưa hề chuyển biến thành phu quân.
Khi nhận thức này xẹt qua trong đầu, tim Lận Đàn thắt lại một nhịp.
Tiếng kêu chiếp chiếp huyên náo bên ngoài kéo chàng khỏi những suy nghĩ mông lung.
Lũ gà con trong chuồng đã lớn phổng phao, trút bỏ lớp lông tơ, mọc đầy lông ống, vỗ cánh bay cũng được một đoạn khá cao. Hai con vịt thì ngày nào cũng quang quác không ngớt. Tô Ngọc Dung bảo, phải đưa vịt ra sông bơi lội, ăn chút rong rêu thì chúng mới mau lớn.
Mấy hôm nay nàng đang ốm, tay lại bị thương, chẳng thể ra bờ sông vớt rong mò ốc. Tô Ngọc Dung sốt ruột lắm, chỉ sợ bầy gà vịt cưng của mình còi cọc.
Lận Đàn ghi tạc trong lòng, ngày nào cũng giúp nàng cho gà vịt ăn, dọn dẹp cái chuồng vương vãi đầy lông lá. Mấy ngày đầu còn lóng ngóng làm mình lấm lem bùn đất, nhưng chàng học việc rất nhanh, vài hôm sau đã thành thạo. Vịt lớn thêm một chút, chàng liền lùa chúng ra bờ sông.
“Ta ra sông vớt ít rong rêu, nàng ăn xong cứ để bát đũa trên bàn, lát ta về sẽ rửa.” Trước khi đi, chàng đứng ở cửa phòng dặn dò.
Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, vâng ạ.”
Lận Đàn xách giỏ bước ra khỏi nhà.
Nghe tiếng bước chân khuất dần, Tô Ngọc Dung cúi đầu húp cháo, từng thìa từng thìa, loáng cái đã cạn bát. Vốn dĩ định làm theo lời chàng, cứ để bát trên bàn chờ chàng về dọn, nhưng nhìn lại, nàng thấy áy náy trong lòng.
Cứ phiền chàng mãi thế này… Tô Ngọc Dung mím môi, quyết định đứng dậy. Dùng bàn tay phải chưa bị thương, nàng cẩn thận xếp bát đĩa lại, mang ra lu nước ngoài bếp, dùng một tay từ từ rửa ráy sạch sẽ.
Tiết trời ngày một oi bức, trong bếp lại khá ngột ngạt. Mới rửa xong mấy cái bát, Tô Ngọc Dung đã thấy lưng áo đẫm mồ hôi. Nàng tựa lưng vào bệ bếp thở hắt ra, thầm nghĩ, hay là đun nước tắm rửa một chút.
Nàng vốn là người cực kỳ ưa sạch sẽ. Ngày trước lúc còn bán thịt lợn, hận không thể ngày nào cũng được tắm gội. Tô Ngọc Dung thậm chí chẳng ngại đi bộ hơn chục dặm đường vào thành mua thứ xà phòng thơm nức mà người bán giới thiệu là hàng ngoại quốc. Thứ xà phòng ấy không biết trộn thêm hương liệu gì mà thơm lừng. Lần nào Tô Ngọc Dung cũng bấm bụng mua về, dùng gội đầu tắm rửa để tẩy sạch mùi máu tanh.
Mấy ngày nay vì thương tích, bệnh tật, lại thêm Lận Đàn luôn túc trực trước mặt, nàng chỉ đành lau người qua loa, nhưng trong lòng luôn cảm thấy bứt rứt không yên. Nay vết thương đã đỡ hơn, nàng muốn tắm rửa sạch sẽ, gột rửa đi xú uế, cũng để xua tan đi vận xui cứ bám riết lấy mình dạo này.
Còn về phần tại sao lại muốn tránh Lận Đàn, chính Tô Ngọc Dung cũng chẳng thể lý giải rành rọt.
Dẫu lý trí luôn tự nhủ rằng chàng từng là phu quân của mình, là người thân cận nhất trên đời, hai người vốn dĩ không nên xa cách như thế. Nhưng chẳng hiểu sao, đối diện với Lận Đàn của hiện tại, nàng cứ thấy chàng có gì đó khác biệt so với người chồng luôn dịu dàng dỗ dành, ân ái mặn nồng trong ký ức. Nàng không thể coi chàng là phu quân, không thể trút bỏ hết phòng bị mà bộc bạch cõi lòng.
Sau một lúc chần chừ, ước chừng Lận Đàn còn lâu mới về, Tô Ngọc Dung vội ngồi xuống trước cửa lò, dùng một tay chật vật nhóm lửa, đun một nồi nước đầy.
Hơi nước bốc lên mù mịt. Khi nước đã đủ nóng, Tô Ngọc Dung ngừng thêm củi. Hơi nóng từ lò phả ra, cộng thêm việc ngồi xổm nhóm lửa ban nãy, khiến nàng ướt đẫm mồ hôi. Nàng chẳng màng lau trán, đứng dậy dùng cánh tay lành lặn khó nhọc múc nước nóng đổ vào thùng, rồi cắn răng xách từng thùng một vào phòng ngủ.
Việc xách nước tuy vất vả nhưng vẫn chưa là gì so với việc đổ nước vào bồn tắm.
Nếu là trước đây, với sức khỏe của nàng, nhấc bổng thùng nước lên đổ ào một cái là xong. Nhưng giờ một tay quấn băng, lại thêm di chứng từ lúc bị bắt cóc chống cự quyết liệt khiến cánh tay trái bị trẹo cơ, hơi động nhẹ là nhói đau, đại phu đã dặn phải tĩnh dưỡng thật lâu.
Cánh tay phải tuy không sao, nhưng việc giữ thăng bằng để dốc cả thùng nước nóng bằng một tay thực sự quá khó khăn, sơ sẩy một chút là nước bắn tung tóe vào người.
Tô Ngọc Dung nghiến răng, gắng sức nhấc thùng lên. Nước bắn tung tóe, vất vả lắm mới đổ được một thùng vào bồn. Nàng mệt đến th* d*c, tựa vào thành bồn nghỉ ngơi một hồi lâu cho đỡ mỏi tay rồi mới tiếp tục xách thùng thứ hai.
Đợi khi nước ngập được non nửa bồn, Tô Ngọc Dung đã bị hơi nóng xông cho mồ hôi đầm đìa. Nàng đưa tay quệt ngang mặt, thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu bắt đầu tháo thắt lưng. Nút thắt áo nếu dùng một tay thì tháo khá phiền phức. Loay hoay một lúc lâu, Tô Ngọc Dung mới cởi được áo khoác ngoài vứt sang một bên.
Nàng sợ nước nguội nên thao tác có phần vội vã. Ác nỗi lớp áo lót bên trong đều buộc bằng dây, phải dùng hai tay mới gỡ được, nhất là phần dây yếm đào vòng ra sau gáy. Tô Ngọc Dung loay hoay mãi, kéo qua kéo lại thế nào lại thắt thành nút chết. Nàng sốt ruột, dùng sức giật đứt phựt sợi dây, cuối cùng mới trút bỏ được toàn bộ y phục.
Bước vào làn nước ấm áp, Tô Ngọc Dung thoải mái thở hắt ra một tiếng, thích thú đung đưa đôi chân trần. Nàng định dùng chiếc gáo gỗ múc thêm chút nước nóng từ trong thùng. Tay phải với lấy gáo, rướn người tới, vừa phải giữ thăng bằng vừa phải cẩn thận tránh để nước bắn làm ướt vết thương trên tay trái, nên động tác trở nên vô cùng gượng gạo.
Chợt trọng tâm không vững, tiếng “choảng” vang lên, chiếc gáo gỗ tuột khỏi tay, lăn long lóc sang bờ bên kia của bồn tắm, vài giọt nước nóng văng ra rơi xuống người nàng.
Nước nóng chạm vào da thịt làm Tô Ngọc Dung giật thót, suýt thì bật dậy.
Nhìn chiếc gáo nằm lăn lóc trên đất, rồi lại nhìn bàn chân ướt nhẹp và bồn nước mới đầy được một nửa. Tô Ngọc Dung dở khóc dở cười, thở dài thườn thượt, định bụng cúi người nhặt lên.
Đúng lúc này, ngoài cửa bất ngờ vang lên tiếng bước chân dồn dập, giây tiếp theo, cánh cửa phòng ngủ “rầm” một tiếng bị đẩy mạnh từ bên ngoài.
“A Dung! Có chuyện gì thế?”
Lận Đàn đi vớt rong về, chưa kịp đặt giỏ xuống đã nghe tiếng kêu thất thanh và tiếng đồ vật rơi vỡ từ trong nhà. Lòng chàng thắt lại, vứt vội cái giỏ tre, đẩy tung cửa xông thẳng vào.
Chàng sợ Tô Ngọc Dung ở nhà một mình bất cẩn vấp ngã. Lại thêm sự vụ nàng suýt bị dìm xuống sông mấy ngày trước vẫn còn ám ảnh, Lận Đàn thực sự khiếp sợ cảnh tượng ấy lặp lại.
Tuy nhiên, cảnh tượng đập vào mắt lại khiến chàng sững sờ chôn chân tại chỗ.
Trong màn hơi nước lượn lờ, Tô Ngọc Dung đang đứng trong bồn tắm, quay lưng lại phía chàng, khom người chật vật với lấy chiếc gáo gỗ dưới đất. Bờ vai tròn trịa cùng tấm lưng trần trắng muốt phơi bày trọn vẹn, ánh lên vẻ nõn nà ngọc ngà. Mái tóc ướt sũng xõa xượi bên vai, những giọt nước men theo tấm lưng thon thả trượt xuống hõm eo kiều diễm, rồi khuất dạng ở nơi kín đáo.
Cái hõm eo ấy đẹp đến mê hồn, chỉ cần ngón tay cái đặt vào là vừa vặn nằm gọn trong đôi bàn tay.
Nghe tiếng động, Tô Ngọc Dung quay đầu lại. Ánh mắt chạm phải Lận Đàn đang đứng sững ở cửa, lọn tóc ướt dính chặt vào gò má. Sự tương phản giữa mái tóc đen nhánh và làn da trắng ngần càng thêm nổi bật, khuôn mặt vì hơi nóng mà đỏ bừng. Đôi mắt trong veo ban đầu là vẻ ngơ ngác, sau đó lập tức mở to, hiện rõ sự hoảng loạn và luống cuống như nai tơ giật mình.
Hơi thở Lận Đàn nghẹn lại, chàng vội vã dời ánh mắt khỏi làn da tr*n tr** của nàng, vành tai bất giác ửng đỏ. Chàng lập tức xoay lưng lại, giọng nói còn vương vẻ sốt ruột và chút hoảng hốt, lắp bắp: “Ta… ta nghe thấy tiếng động, tưởng nàng gặp chuyện nên mới đường đột xông vào.”
Tô Ngọc Dung lúc này mới hoàn hồn, hét lên một tiếng, vội vàng ngụp sâu xuống nước, gần như vùi cả khuôn mặt xuống, chỉ để lại đôi mắt mở to hoảng sợ. Cánh tay bị thương gác tạm lên thành bồn.
Nàng quên mất rằng mình đang bị thương, hành động chậm chạp hơn hẳn. Với tốc độ trước kia, nàng thừa sức tắm xong trước khi Lận Đàn trở về.
Nghe tiếng nước khỏa mạnh, Lận Đàn quýnh lên: “Nàng, nàng đừng cử động mạnh, vết thương không được dính nước đâu.”
Mặt Tô Ngọc Dung đỏ như gấc: “Ta biết rồi…”
Vì ngụp nửa mặt dưới nước nên giọng nàng phát ra kèm theo tiếng “ục ục” bọt nước.
Lận Đàn chẳng dám ngoái đầu, đứng đực ra bên cửa. Sợ người ngoài đi ngang qua nhìn thấy, chàng vội vươn tay khép cửa lại. Căn phòng trở lại vẻ lờ mờ, chỉ còn hai người với nhau.
Nhưng thế này… sao lại thấy bầu không khí càng thêm kỳ quặc? Hay là mở cửa đi ra ngoài nhỉ?
Tay vừa chạm vào then cửa, hình ảnh lúc nãy lại bất chợt ùa về tâm trí. Nàng khom người như đang muốn nhặt thứ gì đó nhưng không với tới.
Lận Đàn nuốt khan, mím môi hỏi khẽ: “Lúc nãy nàng… định nhặt cái gì vậy?”
“Gáo nước… ta muốn múc nước, nhưng một tay không tiện nên làm rơi mất.”
Giọng Tô Ngọc Dung lùng bùng từ dưới nước truyền lên.
Lận Đàn đứng sững một lát, cúi gằm mặt, mắt dán chặt vào mũi giày, từng bước đi tới bên bồn tắm. Chàng tìm quanh một vòng, nhặt chiếc gáo gỗ lăn lóc góc tường lên. Định đưa cho nàng nhưng lại sợ nàng lóng ngóng lặp lại cảnh vừa nãy.
Chàng bèn quay mặt đi, xách thùng nước nóng lên ướm thử. May quá, nước không quá nóng, vừa đủ để tắm. Chàng trầm giọng nói: “Để ta đổ nước vào giúp nàng.”
“Dạ…”
Tô Ngọc Dung co rúm người lại, ôm chặt lấy hai đầu gối.
Tiếng nước ào ào trút xuống, dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể nàng. Hơi nước bốc lên nghi ngút làm mờ cả gương mặt, càng chẳng thể nhìn rõ những phần cơ thể khác. Chỉ lờ mờ thấy thân hình trắng nõn, mềm mại của nàng lấp ló ẩn hiện trong làn khói mờ ảo. Lận Đàn rũ mắt, đặt chiếc thùng gỗ xuống: “Xong rồi.”
Chàng xoay người: “Ta ra ngoài đây, có việc gì cứ gọi ta.”
Tô Ngọc Dung khẽ “vâng” một tiếng.
Nàng bất giác ngẩng đầu lên nhìn theo bóng lưng Lận Đàn.
Nhớ ngày trước, mỗi khi nàng tắm, Lận Đàn thường đứng cạnh gội đầu cho nàng. Có lúc chàng còn bước hẳn vào bồn, hai người tắm chung cũng là chuyện thường tình. Nay bỗng dưng rơi vào tình cảnh ngượng ngùng xa lạ này, khiến Tô Ngọc Dung thấy không quen chút nào.
Nhìn bóng lưng chàng khuất dần, tuy vẫn oai phong lẫm liệt, nhưng dáng đi lại toát lên vẻ kỳ quái. Nàng quan sát một chút rồi bật cười hiểu ra.
Chàng đi mà cùng tay cùng chân, bảo sao trông cứ là lạ.
Cánh cửa khép lại lần nữa. Lận Đàn tựa lưng vào cột hiên. Chàng vẫn còn nghe rõ nhịp tim đập thình thịch như trống chầu của mình. Hình ảnh nàng hoảng hốt, thẹn thùng trong làn sương mờ mịt dường như vẫn còn vương vấn trong tâm trí.
Rõ ràng chỉ bước vào phòng một thoáng, chẳng hiểu sao cả người cũng vã mồ hôi vì hơi nóng.
Chàng lấy khăn tay ra lau mặt, cất bước đến bên giếng nước giữa sân, múc một chậu nước vục mặt rửa ráy. Những giọt nước trong vắt lăn dài trên sống mũi cao vút. Lận Đàn đứng bất động bên giếng, môi mím chặt, cơ hàm đanh lại. Rất lâu sau, mãi đến khi bầy gà vịt đói meo trong chuồng nhao nhao kêu réo, chàng mới sực tỉnh, nhớ ra mình quên chưa trộn thức ăn cho chúng.
Đợi chàng cho ăn xong, Tô Ngọc Dung cũng tắm xong.
Nàng tốn bao công sức mới lau khô được người, nhưng đến khâu mặc y phục lại là một thử thách khó nhằn. Áo khoác ngoài còn miễn cưỡng mặc được, chứ quần áo lót bên trong đều có dây buộc, nàng dùng một tay không thể tự thắt nổi.
Nàng loay hoay vắt dây yếm qua cổ, nhưng cánh tay bị thương kia lại không thể phối hợp. Vừa gắng sức một chút, vết thương lại nhói lên đau điếng, khiến nàng hít một hơi lạnh. Thử đi thử lại mấy lần, chẳng những không buộc được mà tay còn đau đến đỏ hoe cả mắt, nỗi bất lực dâng trào.
Biết thế khỏi tắm cho rồi! Lại đổ mồ hôi hột ra, thà không tắm còn hơn, đúng là vẽ chuyện!
Tô Ngọc Dung bực dọc nghĩ thầm, ngồi phịch xuống giường thở dài sườn sượt.
Nhưng cũng không thể cứ xộc xệch thế này mãi được.
Khuôn mặt tràn đầy vẻ khổ não. Nghe tiếng lạch cạch gà vịt mổ nhau ngoài sân, nàng chần chừ hồi lâu, đành bất lực đứng lên, túm chặt vạt áo ngoài che kín bên trong, chậm rãi lê bước ra cửa.
Tô Ngọc Dung he hé cửa ra một kẽ nhỏ, ló nửa khuôn mặt đang đỏ ửng vì hơi nóng, ánh mắt lấm lét chẳng dám nhìn thẳng vào người ngoài sân, giọng lí nhí như tiếng muỗi kêu, đầy vẻ thẹn thùng: “Chuyện là… Lận, Lận Đàn ơi…”
Ban sáng chàng vừa nói không thích gọi là huynh trưởng, gọi Lận đại nhân cũng không xong, thôi thì đành gọi thẳng tên vậy.
Vừa cho gà ăn xong, đang ngồi chồm hổm ngẩn người trước chuồng, Lận Đàn nghe thấy tiếng gọi liền khựng lại, quay phắt đầu.
Thấy nàng thò nửa khuôn mặt đỏ hồng, ướt át ra khỏi khe cửa, tim chàng lại hẫng một nhịp. Chàng đứng bật dậy, chùi tay vào vạt áo rồi bước nhanh tới, giọng đầy vẻ âu lo: “Sao thế? Lại đau chỗ vết thương à? Hay ban nãy tắm bị nước văng trúng?”
“Không… không phải chuyện đó.”
Tô Ngọc Dung lắc đầu lia lịa, mặt càng đỏ bừng, thiếu điều muốn rỉ máu. Nàng rũ mắt, chẳng dám nhìn chàng, những ngón tay bấu chặt lấy cổ áo, giọng nói càng lúc càng nhỏ, như thể bị kẹt lại nơi cổ họng: “Chàng có… có thể nào… thắt giúp ta sợi dây áo được không? Tay ta… không tiện lắm…”
Vừa dứt lời, nàng cảm giác hai tai mình nóng ran như bốc cháy.
Lận Đàn nghe xong cũng ngẩn người, rồi vành tai vốn dĩ đã nhạt màu lại nhanh chóng đỏ rực lên. Chàng rũ mắt, không dám nhìn lung tung, ánh mắt chỉ dán vào những ngón tay đang nắm chặt vạt áo của nàng.
“Được.” Chàng hạ giọng đáp.
Bấy giờ Tô Ngọc Dung mới he hé cánh cửa rộng ra một chút. Lận Đàn lách vào, tiện tay cài then cửa lại.
Căn phòng nồng nặc hơi nóng, mờ mịt sương khói.
Tô Ngọc Dung xoay lưng lại, nới lỏng bàn tay đang túm cổ áo, chiếc áo khoác ngoài hơi tuột xuống. Nàng đưa tay gạt tóc xõa ra đằng trước.
Hơi thở Lận Đàn gần như khựng lại trong giây lát, ánh mắt rơi trên chiếc gáy thanh mảnh đang căng cứng vì lo lắng của nàng, rồi vội vã cụp mắt xuống. Chàng bước tới, đưa tay đỡ lấy hai dải ruy băng mềm mại từ tay nàng.
Tô Ngọc Dung đứng đơ như tượng gỗ, cắn chặt môi không dám hó hé, chỉ lí nhí: “… Chàng buộc giúp ta một cái gút là được rồi.”
“Được.”
Đôi bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của Lận Đàn lúc này lại có phần lóng ngóng. Chàng cố gắng hết sức để không chạm vào da thịt nàng, nín thở tập trung, động tác vô cùng cứng nhắc.
Rõ ràng trước kia, chàng theo học các kỹ thuật xây dựng của phu tử, am hiểu làm sao để khung nhà vững chãi, không dễ sập, đôi bàn tay chàng chuẩn xác như thước đo, vạch ra những đường thẳng tắp, đường tròn hoàn hảo trên bản vẽ, đục đẽo những khối gỗ vừa khít vào mộng. Vậy mà chẳng hiểu sao, giờ đây đôi tay ấy lại run rẩy đến vậy. Hai dải lụa mềm mại đáng lẽ phải dễ điều khiển hơn gỗ đá nhiều chứ.
Tô Ngọc Dung cúi đầu, những sợi tóc ướt dính vào má. Hương đàn hương quen thuộc trên người chàng bao bọc lấy nàng. Nàng có chút lơ đãng, nhớ lại những chuyện ngày xưa.
Đôi lúc hai người mặn nồng tới tận khuya, nàng mệt rũ rượi không mở nổi mắt, chưa xong chuyện đã ngủ gật trong vòng tay chàng. Lận Đàn luôn bật cười bất lực, không nỡ hành hạ nàng thêm, qua loa dọn dẹp rồi bế bổng nàng vào phòng tắm. Dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể, nàng đến cả ngón tay cũng chẳng muốn động, chỉ nhắm nghiền mắt tựa vào ngực chàng. Lận Đàn kề tai nàng thì thầm: “Không sao, ngủ đi, để ta làm.”
Thế là Tô Ngọc Dung chìm sâu vào giấc ngủ. Trước mặt chàng, nàng chẳng có chút đề phòng, có thể an tâm phó thác mọi thứ cho chàng lo liệu. Thường thì khi tỉnh dậy, nàng đã thấy mình nằm gọn trong chăn nệm thơm tho ấm áp, c* th* s*ch s* thanh mát, quần áo đã được thay tươm tất.
Người đàn ông ấy làm mọi thứ tự nhiên, thành thạo vô cùng, chan chứa sự ân ái và nâng niu chẳng chút giấu giếm của đạo phu thê.
Vậy mà giờ đây mọi chuyện đã khác biệt hoàn toàn. Những ký ức ấy trong lòng chàng đã bị xóa sổ, chỉ còn mình Tô Ngọc Dung nhung nhớ. Sự bất cân xứng ấy tạo nên một hố sâu ngăn cách vô hình giữa hai người, khiến ngay cả những việc quen thuộc nhất cũng trở nên gượng gạo khi đối diện.
Nàng cúi đầu lặng thinh nhìn mũi giày, bỗng dưng thấy sống mũi cay cay.
Trong không khí thoang thoảng mùi bồ kết thanh mát và hơi nước âm ấm vừa tắm xong của nàng. Yên ắng đến mức có thể nghe rõ nhịp thở hơi rối loạn của cả hai.
Ngón tay Lận Đàn thỉnh thoảng khẽ sượt qua cổ nàng. Chàng vừa rửa tay bằng nước lạnh, cái chạm buốt ấy khiến Tô Ngọc Dung không kìm được mà khẽ rùng mình, hai xương bả vai nhô lên như cánh bướm hoảng sợ chực bay.
Nhận ra sự run rẩy của nàng, động tác của Lận Đàn càng thêm cẩn trọng. Chàng nín thở, thắt hai dải lụa thành một cái nút chắc chắn nhưng không làm nàng khó chịu.
“Xong rồi.” Chàng trầm giọng nói, rồi hệt như bị lửa bén, vội vàng lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách, ánh mắt cũng nhanh chóng đảo sang hướng khác.
Tô Ngọc Dung vội kéo vạt áo khoác vào nhau, vết ửng hồng trên mặt mãi chưa phai: “… Cảm ơn.”
“Không có gì.” Giọng Lận Đàn vẫn hơi khàn khàn. Chàng ngừng một nhịp, rồi liếc mắt nhìn mái tóc ướt sũng của nàng, ngập ngừng hỏi: “Có cần ta giúp nàng lau khô tóc không? Tóc ướt dễ bị đau đầu lắm, mà một mình nàng lại không làm được.”
Theo bản năng, Tô Ngọc Dung định từ chối. Nàng không muốn cứ mãi làm phiền chàng, nhưng lời vừa đến miệng, bắt gặp ánh mắt đầy vẻ quan tâm của Lận Đàn, nàng lại ma xui quỷ khiến gật đầu, tiếng nói lí nhí thoảng qua: “… Vâng.”
Nhận được sự đồng ý, Lận Đàn thở phào nhẹ nhõm. Chàng quay sang lấy chiếc khăn bông khô ráo, ra hiệu cho nàng ngồi xuống trước bàn trang điểm. Tô Ngọc Dung nghe lời ngồi xuống, quay lưng lại phía chàng, hai tay đặt ngoan ngoãn trên đầu gối, nhưng những ngón tay lại khẽ bấu vào nhau.
Lận Đàn đứng phía sau, cầm một lọn tóc ướt cẩn thận bọc vào khăn. Đôi bàn tay chàng cách lớp vải, nhẹ nhàng xoa bóp, thấm khô từng giọt nước trên tóc nàng.
Tô Ngọc Dung nhắm mắt lại, cảm nhận lực đạo êm ái từ người phía sau. Hồi mới cưới, trong nhà chỉ có hai người, chẳng có những lề lối phức tạp chốn danh gia vọng tộc. Khi ấy, chàng cũng thường giúp nàng lau tóc như thế này. Có khi vừa lau, chàng vừa rỉ rả kể những chuyện vụn vặt thú vị ở nha môn. Chàng làm việc gì cũng tỉ mỉ, chưa từng làm nàng đau, nhưng đôi khi lại cố tình dùng ngón tay quấn quanh tóc làm rối tung lên, rồi lại cười xòa vuốt lại trước ánh mắt hờn dỗi của nàng.
“Xong rồi.”
Một lát sau, tóc đã khô được phân nửa, không còn nhỏ nước nữa.
Tô Ngọc Dung lên tiếng: “Cảm ơn.”
Lận Đàn đang dọn dẹp mớ hỗn độn quanh bồn tắm bỗng khựng lại. Chàng không đáp lời, điều này khiến Tô Ngọc Dung thấy lạ. Chàng vốn không phải người thất lễ, sẽ không phớt lờ lời người khác nói. Tô Ngọc Dung khẽ ngước mắt, qua lớp gương đồng mờ ảo nhìn người phía sau. Chàng quay người đi, không rõ sắc mặt thế nào.
“A Dung.” Lận Đàn cất tiếng, giọng rất nhỏ: “Nàng có thể… đừng lúc nào cũng nói cảm ơn với ta được không.”
Tô Ngọc Dung sững sờ, nhất thời chưa hiểu ý chàng. Lận Đàn chầm chậm xoay người lại, ánh mắt chạm vào khuôn mặt nàng: “Chúng ta… chẳng phải là phu thê sao? Phu thê với nhau, làm những việc vặt vãnh này chẳng phải là lẽ đương nhiên ư, cớ sao nàng lúc nào cũng phải khách sáo, xa cách với ta như vậy.”
Tô Ngọc Dung ngẩn ngơ đáp: “Nhưng… nhưng mà… chúng ta bây giờ đâu còn tính là phu thê nữa.”
Trái tim Lận Đàn thắt lại. Hóa ra trong suy nghĩ của nàng, họ đã không còn là vợ chồng từ lâu. Nàng luôn cảm thấy mình đang làm phiền một người chồng cũ không danh phận. Sao lại có thể như vậy chứ.
Tay áo buông thõng siết chặt thành nắm đấm, chàng cố sức duy trì vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt.
“Chuyện đó không tính.” Lận Đàn nói: “Ta đã biết hết chuyện quá khứ rồi. Lúc đó ta bặt vô âm tín, mọi người đều tưởng ta đã chết. Tam thúc thừa dịp ta vắng mặt ép nàng rời đi. Ta biết, đó không phải là ý muốn của nàng, cũng không phải là điều ta mong muốn, cho nên… chúng ta…”
Chàng ngừng lời một lúc, hít một hơi thật sâu, rồi nói tiếp: “Chẳng phải có thể nối lại tình xưa sao? Chỉ là một tờ giấy hòa ly thôi mà, luật pháp đâu có cấm sau khi hòa ly không được tái giá với cùng một người.”
Tô Ngọc Dung kinh ngạc vô cùng.
Những lời của chàng tựa hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những vòng sóng nhấp nhô trong lòng nàng. Quả thực, ngày đó tin Lận Đàn tử nạn loan về kinh thành, mất đi chỗ dựa, nàng một thân một mình ở Lận gia làm sao sống nổi. Những người đó vốn dĩ không ưa nàng, nàng cớ gì phải cố đấm ăn xôi ở lại. Dù nàng không tự bước đi, Lận gia cũng thiếu gì cách tống khứ nàng. Dẫu tiếc nuối cuộc hôn nhân ngắn ngủi với Lận Đàn, nhưng lúc đó ngoài việc chủ động xin hòa ly, nàng còn biết làm gì hơn.
Hai người đã nặng tình nặng nghĩa, vì âm dương cách biệt mà chia xa, nay lại được ông trời thương xót cho tương phùng, đây chính là mối duyên trời ban. Tái hợp chẳng phải là việc danh chính ngôn thuận hay sao.
Thế nhưng… Tô Ngọc Dung đăm đăm nhìn Lận Đàn, đôi lông mày khẽ chau lại, giọng lầm bầm đầy vẻ khó xử: “Nhưng còn A Chiêm thì sao, A Chiêm phải làm sao bây giờ?”