🪷 Chương 68: Vạch rõ ranh giới với Lận Chiêm
🪷 Editor: Thảo Anh
Lận Đàn v**t v* lưng người trong lòng hết lần này đến lần khác, dỗ dành nàng thôi nức nở. Bờ vai đang run rẩy của nàng dần bình ổn lại dưới sự vỗ về ấy. Nàng ngước đôi mắt đẫm lệ nhạt nhòa sương khói nhìn chàng.
“Ta chẳng ra sao cả.” Tô Ngọc Dung sụt sịt mũi, “Bấy lâu nay, ta cứ nghĩ mãi, có phải hai ta vốn dĩ không nên ở bên nhau không. Nếu ngay từ đầu huynh chọn một cô gái môn đăng hộ đối để thành thân, liệu có phải những chuyện sau này sẽ không xảy ra?”
Thế nhưng nàng lại tham luyến cảm giác được ở bên chàng. Nàng cứ đứng núi này trông núi nọ, ba tâm hai ý, lập lờ không dứt, đến chính nàng còn thấy ghê tởm bản thân. Huống hồ, Lận Đàn vốn là người đoan chính giữ lễ, chuyện giữa nàng và Lận Chiêm trong mắt chàng chắc chắn là vô cùng tởm lợm, khó mà chấp nhận nổi.
“Đừng nói vậy.” Lận Đàn lắc đầu, “Đó đâu phải lỗi của nàng. Dẫu… ta chẳng còn nhớ gì, nhưng ta tin rằng, ta của quá khứ, và cả ta của hiện tại, đều cho rằng cưới được nàng là một niềm hạnh phúc. Bởi vì quen biết nàng, cuộc đời ta mới bắt đầu có ý nghĩa. Nếu không có nàng, ta đã chẳng thể trở thành ta của bây giờ.”
Cuộc đời chàng vốn nhạt nhẽo vô vị, cứ trôi qua theo một guồng quay tẻ ngắt, chẳng bao giờ được tự mình lựa chọn. Vì không chịu kết bè phái nên đường quan lộ trắc trở, bị vu oan giáng chức đến vùng biên ải, hoài bão khó thi triển. Nếu không nhờ gặp được Tô Ngọc Dung, có lẽ cả đời này của chàng cũng chỉ bình lặng trôi qua như thế mà thôi.
Chàng hít sâu một hơi, tiếp lời: “Nàng đừng vì chuyện với A Chiêm mà dằn vặt bản thân, hay thấy có lỗi với ta. Ta chưa từng trách nàng. Trái lại, ta rất biết ơn vì trong những ngày ta mất tích, có đệ ấy ở bên bầu bạn, che chở và yêu thương nàng.”
Lận Đàn đưa tay vuốt lại những lọn tóc mai rối bời đẫm nước mắt của nàng, nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang che mặt nàng xuống. Chàng chẳng dám dùng lực, chỉ sợ những vết chai sần trên đầu ngón tay sẽ làm xước làn da mỏng manh của nàng.
Đôi gò má Tô Ngọc Dung ướt đẫm, nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài: “Nhưng trong lòng ta khó chịu lắm, ta không dám nhìn mặt huynh. Ta đâu vô tội như huynh nói, ta chẳng phải một người vợ hiền, cũng chẳng phải một người chị dâu tốt.”
Lận Đàn trầm ngâm trong giây lát. Chàng biết tính nàng là vậy. Rất nhiều chuyện, nếu không vạch trần, nàng vẫn có thể gắng gượng duy trì sự bình yên giả tạo. Nhưng một khi lớp giấy bọc lửa đã cháy rụi, những bí mật thầm kín, khuất tất bị phơi bày ra ánh sáng, nàng sẽ chẳng thể nào làm ngơ, chẳng thể nào không bận lòng, cũng không thể tiếp tục vờ như không có gì xảy ra.
Thê tử của chàng, chính là một người thiện lương đến thế.
Một lát sau, Lận Đàn bỗng hỏi: “A Dung, nếu… ta bảo nàng cắt đứt quan hệ với đệ ấy, không qua lại nữa, chúng ta lại chung sống như trước đây, chỉ có hai chúng ta, nàng… có đồng ý không?”
Đôi mắt đẫm lệ của Tô Ngọc Dung khựng lại, nàng ngước lên nhìn chàng. Lận Đàn đăm đăm nhìn nàng, nơi đáy mắt không chút nôn nóng hay hối thúc, chỉ lẳng lặng chờ đợi câu trả lời.
Hệt như những câu chuyện thường kể: người chồng lầm lỡ ruồng bỏ tình nhân bên ngoài để quay về với gia đình, còn người vợ chọn cách tha thứ. Mọi thứ trở lại quỹ đạo cũ, hai người sống những tháng ngày bình lặng. Dường như chỉ cần nàng gật đầu quay lại, cái chuyện hoang đường luân thường đạo lý giữa chị dâu em chồng này có thể coi như chưa từng tồn tại, bọn họ lại có thể khôi phục dáng vẻ mặn nồng thuở trước, vẫn là cặp phu thê ân ái mặn nồng.
Thế nhưng, ý nghĩ ấy chỉ vừa lóe lên, khuôn mặt Lận Chiêm đã hiện ra rõ mồn một trong tâm trí nàng.
Tô Ngọc Dung nhớ lại đôi mắt thiếu niên chỉ dành riêng cho nàng sự dịu dàng, nhớ đến sự quan tâm bướng bỉnh có phần khác người nhưng lại thiên vị nàng vô điều kiện. Và cả những ngày đầu ở Lật Thành, những tủn mủn nhỏ nhặt khi cả hai nương tựa vào nhau, sưởi ấm cho nhau…
Nàng nhận ra mình không làm được. Nàng chẳng thể nào gật đầu đồng ý với yêu cầu của Lận Đàn.
Tô Ngọc Dung hé môi, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ, chẳng thốt nổi nửa lời. Nàng đớn đau cúi gầm mặt, sự hổ thẹn và bất lực lại bủa vây lấy nàng.
Nhìn vẻ mặt dằn vặt của nàng, Lận Đàn nở nụ cười đắng ngắt.
Chàng hỏi câu này vốn chẳng phải ép nàng phải lựa chọn. Chỉ bằng sự im lặng của nàng lúc này, Lận Đàn đã có câu trả lời.
Có thể trong quá khứ, chàng từng chiếm trọn tình yêu của nàng, nhưng chàng đã để vuột mất. Chàng chẳng thể nào quay lại quá khứ nữa, nhưng… chỉ cần trong lòng nàng lại có chỗ cho chàng, vậy chẳng phải đã đủ rồi sao? Chỉ cần nàng chừa cho chàng một góc nhỏ trong tim, thế là đủ rồi…
Lận Đàn siết chặt vòng tay, ôm nàng chặt hơn, nhẹ nhàng tựa cằm l*n đ*nh đầu nàng, giọng trầm thấp: “Ta biết mà. Ta biết nàng không nỡ dứt bỏ A Chiêm.” Chàng ngừng một nhịp, giọng điệu càng thêm ôn hòa: “Ta không ép nàng phải lựa chọn. Mà là, ta nguyện chia sẻ tình yêu của nàng cùng đệ ấy. A Dung, ta không mong được trọn vẹn, chỉ mong trong tim nàng vẫn còn một chỗ dành cho ta.”
Từng chữ Lận Đàn thốt ra hệt như chiếc búa nhỏ gõ từng nhịp vào dây cung đang căng như dây đàn trong tim Tô Ngọc Dung.
Chàng không những không buông lời trách cứ, không hề nổi giận… Ngược lại, chàng nhận hết mọi lỗi lầm về mình, thậm chí còn tìm lý do để bao biện cho mối quan hệ mập mờ giữa nàng và Lận Chiêm.
Sự dịu dàng nhường ấy khiến Tô Ngọc Dung không kìm được mà ngước lên nhìn. Gương mặt chàng rõ ràng như thuở nào, ánh mắt ôn nhu hệt như một cơn mưa xuân lất phất đậu trên người nàng.
Sự bao dung ấy càng khiến nàng thêm hổ thẹn, cõi lòng cuộn trào sóng dữ. Nàng ngấn lệ, nhìn chàng với vẻ khó tin, giọng run run e dè: “Huynh… huynh thực sự không giận ta chút nào sao? Không cảm thấy… ta làm huynh mất mặt sao?”
Lận Đàn khẽ lắc đầu, ánh mắt nhu hòa và chân thành.
Thử hỏi thế gian này, có mấy ai cam tâm tình nguyện chia sẻ người mình yêu với kẻ khác? Khoảnh khắc biết được sự thật, trong lòng chàng quả thực cũng từng oán hờn. Hờn trách cái thế giới đáng lẽ chỉ của riêng hai người nay bỗng chốc có người thứ ba xen vào, hờn trách nàng không chịu đợi chàng thêm một chút, hờn trách nàng lại trao nụ cười cho một kẻ khác.
Nhưng cảm xúc ấy chỉ lướt qua trong tích tắc, ngay sau đó đã bị nỗi áy náy bủa vây. Chàng yêu nàng, nên nàng làm gì cũng chẳng sao cả. Yêu một người chẳng phải là bao dung tất thảy những gì thuộc về người đó hay sao? Trách chỉ trách bản thân chàng đã tạo cơ hội cho kẻ khác, cớ sao lại là lỗi của nàng được? Kẻ dụ dỗ nàng là người khác, lỗi là ở Lận Chiêm, là cái gã em chồng vô liêm sỉ ấy đã quyến rũ người chị dâu vô tội của mình.
“Không giận nàng.” Lận Đàn vuốt nhẹ tấm lưng đang run rẩy của nàng hết lần này đến lần khác, kiên nhẫn vỗ về: “Mãi mãi sẽ không.”
“A Dung, tuy ta đã đánh mất ký ức, nhưng ngày ở thôn Ngô Gia, khi nàng chạy tới ôm chầm lấy ta, tim ta đập thình thịch. Nó vẫn nhận ra nàng, vừa thấy nàng là đã đập vì nàng rồi.” Chàng cười khổ, giọng điệu đầy vẻ tự giễu: “Lúc đó, ta cứ nghĩ nàng là thê tử của A Chiêm. Trong lòng ta… hụt hẫng lắm, vô cùng hụt hẫng. Nhưng dẫu vậy, ta vẫn khao khát nàng, muốn nắm lấy tay nàng, muốn được ôm nàng vào lòng. Ta tự phỉ nhổ cái sự đớn hèn của chính mình, sao lại dám nảy sinh vọng niệm với đệ muội.”
“Cho đến sau này… biết được chuyện quá khứ của đôi ta, ta mừng rỡ như điên. A Dung à, chúng ta lại từng là vợ chồng.” Lận Đàn nhếch môi cười, ánh mắt long lanh: “Nàng có hiểu trong lòng ta khi đó hạnh phúc nhường nào không? Ta mừng đến rơi nước mắt. Hóa ra, chúng ta đã từng có quá khứ, ta đối với nàng không phải là người dưng nước lã, chúng ta cũng từng yêu nhau, từng sánh bước bên nhau.”
Chàng nâng khuôn mặt nàng lên, dùng ngón tay cái khẽ khàng lau đi những giọt nước mắt cứ mãi lăn dài: “Ta làm sao có thể giận được chứ. Vui mừng còn chẳng kịp nữa là, nhờ trời thương xót mới cho ta cơ hội được gặp lại nàng một lần nữa.”
Những lời nói chân thành nóng hổi ấy lọt vào tai Tô Ngọc Dung. Nàng nhìn hình bóng mình phản chiếu rõ nét trong đôi mắt chàng, nơi đó chẳng gợn chút giả tạo hay gượng ép, chỉ toàn là sự trân trọng và yêu thương vì tìm lại được món đồ quý giá đã mất.
Lận Đàn nắm lấy tay nàng, ánh mắt mang theo sự khẩn cầu: “Ta chỉ có một điều muốn hỏi nàng.”
Tô Ngọc Dung sụt sịt: “Huynh nói đi.”
“Trong tim nàng, còn chỗ nào cho ta không? Ta không cầu xin tất cả, chỉ một chút xíu thôi cũng được.”
Lúc thốt ra câu này, tay chàng run lên không kìm nổi, ánh mắt dao động, cố sức kìm nén nỗi bất an đang dâng trào trong dạ.
Môi Tô Ngọc Dung mấp máy, nước mắt giàn giụa, nàng lao vào lòng chàng: “Có…” Nàng dang tay ôm chặt lấy chàng, vùi mặt sâu vào khuôn ngực rộng lớn ấy, nấc lên: “Ta nhớ chàng lắm, nhớ chàng lắm…”
Từ khi gặp lại, nàng cứ cố đè nén tình cảm, không dám để lộ mảy may. Mỗi lần nhìn chàng đều phải dốc sức giấu nhẹm đi sự lưu luyến, sợ chàng nhận ra rồi cho nàng là hạng đàn bà lẳng lơ, sợ hơn nữa là đôi mắt từng chan chứa ý cười kia sẽ không còn vẻ dịu dàng, mà thay vào đó là sự thiếu kiên nhẫn và ghét bỏ.
Hôm nay, thấu hiểu được tâm tư của chàng, nàng rốt cuộc cũng có thể trút bỏ bầu tâm sự mà bày tỏ nỗi nhớ nhung, chẳng còn nơm nớp lo sợ chàng biết được sự thật sẽ rời xa nàng nữa.
Tô Ngọc Dung ôm siết lấy eo chàng, nước mắt tuôn như suối làm ướt sũng cả vạt áo Lận Đàn.
“Đừng khóc nữa, sưng hết mắt rồi kìa.” Nhận được sự hồi đáp từ nàng, sợi dây đàn căng như sáp đứt trong lòng Lận Đàn bỗng chốc được tháo gỡ. Nàng vẫn còn để chàng trong tim, chàng vẫn còn cơ hội.
Lận Đàn v**t v* mái tóc nàng, nhè nhẹ vỗ về tấm lưng gầy guộc. Tô Ngọc Dung nép vào lòng chàng, không còn run rẩy nức nở như ban nãy, nhưng nỗi vui sướng tột độ làm nước mắt cứ rơi mãi không kìm được, càng cố nén lại càng chảy nhiều hơn.
“Đã bảo không khóc nữa cơ mà?” Lận Đàn thấy vậy, dở khóc dở cười nói.
“Ta không nhịn được.” Tô Ngọc Dung sụt sịt mũi, rành rọt nói từng chữ: “Thấy chàng là lại muốn khóc.”
“Vậy phải làm sao đây?” Chàng vờ nhăn nhó: “Nếu ta ra ngoài, nàng có hết khóc không?”
“Không muốn…” Tô Ngọc Dung túm chặt lấy ống tay áo chàng, lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt lộ vẻ bất an hoảng hốt.
“Ta không đi.” Nhìn bộ dạng nàng thế này, cõi lòng vốn trống trải của Lận Đàn bỗng dưng… thật đáng xấu hổ, lại được lấp đầy tràn trề. Hóa ra chàng là một kẻ tồi tệ đến thế. Không đúng, chàng vốn dĩ đã tồi tệ như thế từ lâu rồi.
Lận Đàn đứng dậy, bước tới bên giá đỡ, nhúng ướt khăn mặt vào chậu đồng rồi quay lại giường lau mặt cho nàng. Tô Ngọc Dung đăm đăm nhìn chàng không chớp mắt, ánh nhìn chẳng hề rời khỏi khuôn mặt chàng, chỉ sợ vừa nhắm mắt lại là chàng sẽ đi mất. Nàng hoàn toàn không bài xích sự đụng chạm của chàng, trước đây chàng vẫn luôn chăm sóc nàng như thế, cái cảm giác quen thuộc này khiến Tô Ngọc Dung vô cùng quyến luyến.
Lau mặt xong, Lận Đàn đỡ lấy vai nàng, nhẹ nhàng ấn xuống: “Ngủ thêm một giấc đi, nàng vẫn còn sốt đấy.”
Tô Ngọc Dung lại nhất quyết không nhắm mắt, đôi mắt ngân ngấn nước ngước lên, ánh nhìn chan chứa hình bóng chàng. Lận Đàn chần chừ giây lát, rồi cúi người ghé sát lại, hơi thở của chàng bao trùm lấy Tô Ngọc Dung.
Chàng cố nén khát khao được đặt nụ hôn lên môi nàng, như thế thì đường đột quá, chàng sợ sẽ làm kinh động đến sự gần gũi và hòa giải khó khăn lắm mới có được này. Cuối cùng, Lận Đàn chỉ đầy âu yếm và trang trọng đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, ấm áp lên vầng trán mịn màng của nàng, tựa như chuồn chuồn đạp nước, như mưa xuân lất phất.
“Ngủ đi.” Lận Đàn đứng thẳng lên, nhìn nàng, vỗ nhẹ vai nàng.
Tô Ngọc Dung bấy giờ mới an tâm nhắm mắt lại.
Trong phòng tĩnh lặng như tờ. Lận Đàn ngồi bên mép giường ngắm nhìn hồi lâu, ánh mắt mơn man từng đường nét trên khuôn mặt Tô Ngọc Dung, nhìn bao nhiêu cũng thấy không đủ.
Chỉ có chính chàng mới thấu hiểu, chàng vốn chẳng hề quang minh chính đại, chẳng hề rộng lượng vô tư như vẻ bề ngoài. Đối diện với nàng, chàng phải dùng đến ý chí sắt đá mới có thể dằn xuống ngọn lửa ghen tuông và khao khát chiếm hữu đang chực chờ thiêu rụi mình.
Khoảnh khắc chàng buông lời hỏi nàng có sẵn lòng đoạn tuyệt với Lận Chiêm hay không, đôi bàn tay Lận Đàn run lên bần bật. Sự im lặng của nàng hệt như mũi dao sắc bén, tàn nhẫn cứa vào tim chàng từng nhát một, mỗi hơi thở chàng hít vào đều phảng phất như nghe tiếng máu thịt rơi vãi.
Bởi vậy, chưa kịp để nàng cất lời, Lận Đàn đã luống cuống ngắt lời, vội vã thốt lên rằng chàng không bận tâm.
Làm sao chàng có thể không bận tâm cho được, chẳng qua là chàng sợ hãi tột độ sẽ phải nghe một câu trả lời khiến bản thân tuyệt vọng. Nếu điều đó xảy ra, chàng sẽ gục ngã mất, sẽ chẳng thể nào sống tiếp được nữa.
Trái tim đau nhói như bị mũi kiếm đâm xuyên. Chàng sợ hãi, sợ hãi đến tột cùng, vì chàng hiểu rõ hơn ai hết sức nặng của tờ giấy hòa ly mỏng manh kia. Về mặt luật pháp và đạo lý, chàng và Tô Ngọc Dung từ lâu đã đường ai nấy đi.
Chàng sợ hãi với cái danh phận phu quân cũ, cùng với cái chết ngày xưa, mình sẽ vĩnh viễn bị lật sang một trang mới trong cuộc đời nàng, trở thành một đoạn quá khứ có thể dễ dàng buông bỏ.
Thế nên chàng không được phép nổi giận, không được phép trách móc, không được để lộ dù chỉ một chút toan tính. Chàng buộc phải hóa thân thành một người khoan dung, thấu hiểu, thậm chí là cảm kích đứa em trai, dùng dáng vẻ mềm mỏng nhất, những lời thâm tình nhất để một lần nữa ghim chặt mình vào cuộc đời nàng, giành lại một vị trí vững chãi không thể lay chuyển trong trái tim nàng, dẫu… chỉ là một góc nhỏ nhoi.
Bất chấp bằng cách nào, dẫu có phải diễn vai một kẻ bao dung đến mức nào cũng được, miễn sao không đánh mất nàng, miễn sao không bị nàng vứt bỏ.
Kẻ luôn nơm nớp lo sợ được mất, kẻ dùng đủ mọi mưu mô thủ đoạn, xưa nay vẫn luôn là chàng.