Chương 66 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 66: Nàng biến mất rồi

🪷 Editor: Thảo Anh


Cỗ xe ngựa lao đi vun vút, khoang xe xóc nảy dữ dội. Tô Ngọc Dung đập đầu vào vách gỗ, cơn đau điếng người ập tới mới giúp ý thức hỗn loạn của nàng tỉnh táo lại đôi chút.

Tầm nhìn mờ mịt, chao đảo, cả người nàng nhũn như bùn, ngay cả việc nhấc một ngón tay cũng khó tựa ngàn cân. Nàng khó nhọc mở mắt, nghiến răng cắn mạnh vào đầu lưỡi để ép mình tỉnh táo hơn.

Ký ức trước lúc hôn mê ùa về khiến tim nàng run rẩy. Nàng tự thấy mình xưa nay vốn là kẻ hiền lành chất phác, chưa từng kết oán với ai, họa chăng chỉ có lần mua vịt tranh cãi đôi lời với gã tiểu thương nọ. Nhưng chút xích mích cỏn con ấy thấm tháp vào đâu, sao đáng để người ta tốn công vô ích bắt cóc nàng đi thế này?

Nghĩ mãi chẳng ra mình đã đắc tội với phương nào.

Tô Ngọc Dung tuyệt vọng nhìn quanh. Cỗ xe ngựa này đã bị bịt kín mít, cửa sổ cũng đóng chặt, chỉ có vài kẽ hở hắt vào chút ánh sáng le lói. Nàng nằm bò dưới sàn, đăm đăm nhìn qua khe hở của tấm ván gỗ, thấy mặt đường đang lùi lại phía sau nhanh khủng khiếp. Điều đó có nghĩa là nàng đang bị mang đi xa dần, chẳng rõ sẽ tới chốn nào.

Nàng sợ hãi tột độ, theo bản năng muốn vùng vẫy nhưng toàn thân không chút sức lực, đầu óc mụ mị, cứ cố ngóc dậy lại vô lực rũ xuống. Nàng co rúm trong góc xe lạnh lẽo, cơ thể vì tác dụng của thuốc và nỗi khiếp đảm mà run lên bần bật. Nước mắt lã chã tuôn rơi, tiếng khóc nghẹn đắng nơi cổ họng thành những tiếng thút thít nhỏ bé đáng thương.

Phải làm sao đây, ai sẽ cứu nàng? Khi xe ngựa dừng lại, thứ gì đang đợi nàng phía trước?

Nàng nhớ tới những lời đồn đại thường nghe: bọn buôn người thích bắt nhất là phụ nữ và trẻ con. May mắn thì bị bán đi làm nô tỳ, rủi ro thì chẳng biết đời hoa tan tác về đâu. Nếu năm xưa không được cha mẹ nuôi nhặt về, có lẽ nàng đã sớm bị chó hoang rỉa xác, hoặc bị bọn mẹ mìn mang đi bán rồi.

Tô Ngọc Dung cắn chặt môi, khóc không thành tiếng. Nàng vừa kiếm được hai trăm lượng bạc, giấu dưới gầm giường còn chưa kịp tiêu một đồng nào. Mấy đêm gần đây nàng đều lôi tiền ra đếm, ôm đống bạc ấy nàng mới thấy đời còn chút hy vọng.

“Mình còn chưa nỡ tiêu mà!” Tô Ngọc Dung xót xa nghĩ.

Không được… không thể cứ thế mà buông xuôi!

Bản năng cầu sinh và sự tiếc của thúc giục nàng gắng gượng chống đỡ. Nàng run rẩy cắn nát đầu lưỡi, cơn đau nhức nhối khiến nàng tỉnh táo thêm vài phần. Nàng dốc toàn lực nhấc cánh tay run rẩy, quờ quạng lên búi tóc, chạm phải viên ngọc lạnh lẽo rồi rút phắt chiếc trâm cài ra.

Cơn đau nơi đầu lưỡi làm nàng tỉnh táo, nhưng cũng khiến nước mắt rơi dữ dội hơn. Nàng cắn chặt môi dưới đến rướm máu, cầm chiếc trâm nhắm thẳng vào mặt trong cánh tay trái.

Nàng vốn là kẻ rất sợ đau. Dẫu mổ lợn, giết gà vịt nàng có thể làm không chớp mắt, nhưng đó là kế sinh nhai, là việc bắt buộc phải làm để tồn tại. Con người ta vì sự sống có thể vượt qua mọi bản năng sợ hãi.

Cánh tay quanh năm giấu trong tay áo, không thấy ánh mặt trời, lại thêm sau khi gả cho Lận Đàn chẳng phải làm việc nặng nhọc nên càng thêm trắng trẻo mịn màng như gốm sứ. Tô Ngọc Dung răng va vào nhau cầm cập, nhắm nghiền mắt, hít sâu mấy hơi, đoạn nghiến răng dốc sức rạch một đường thật mạnh lên cánh tay.

Ngay khoảnh khắc máu đỏ ứa ra, nàng liền lả đi ngã quỵ xuống sàn. Nàng vẫn cố siết chặt chiếc trâm ngọc không để nó rơi xuống phát ra tiếng động.

Cơn đau dữ dội khiến toàn thân nàng co giật, hít hà một hơi lạnh, nước mắt tuôn ra như suối. Nàng cảm nhận được dòng chất lỏng ấm nóng trào ra từ vết thương, chảy dọc theo bắp tay xuống dưới. Nàng thở hổn hển, gắng sức chống đỡ thân hình nặng nề, từ từ nhích về phía góc xe, điều chỉnh tư thế để cánh tay đẫm máu tì sát vào kẽ hở tấm ván gỗ, để từng giọt máu đỏ tươi thấm qua khe hở, nhỏ xuống mặt đường mà cỗ xe đang lăn bánh qua.

Làm xong tất thảy, Tô Ngọc Dung hệt như bị rút cạn chút sinh lực cuối cùng. Đầu nàng vẹo sang một bên, lần nữa rơi vào hôn mê. Nàng nằm lịm dưới sàn xe, mí mắt nặng trĩu, tầm nhìn mờ dần, ý thức chìm sâu vào hố đen của sự mất máu và dược lực.

Chẳng rõ bao lâu sau.

Một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt khiến nàng rùng mình, ho sặc sụa tỉnh lại. Tóc bết vào mặt, cả người ướt sũng. Tiết trời mới sang xuân còn se lạnh, bị dội nước thế này, Tô Ngọc Dung ngỡ như mình rơi xuống hố băng. Nàng run cầm cập, bị cưỡng ép kéo ra khỏi cơn mê màng.

Khó khăn mở mắt, nàng nhận ra mình đang ở trong một căn phòng lạ lẫm, mạng nhện giăng đầy, mùi bụi bặm lẫn mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Nàng bị quăng trên nền đất lạnh, run lên bần bật, hàng mi run rẩy không ngừng.

Qua khóe mắt, nàng thoáng thấy một bóng người. Nàng ngước đầu lên nhìn ngược sáng, thấy phía trước là một chiếc ghế thái sư, và người đang chễm chệ ngồi trên đó là một kẻ đã lâu nàng không gặp.

Lận Tam gia.

Lão ta nhìn nàng từ trên cao, ánh mắt khinh bỉ hệt như nhìn một con sâu bọ bẩn thỉu.

Vai Tô Ngọc Dung run lên: “Tam thúc…”

“Câm miệng!” Lận Tam gia đập mạnh xuống thành ghế, thần sắc thâm độc, “Ai là tam thúc của ngươi? Loại tiện tì tâm cơ muốn trèo cao như ngươi cũng xứng gọi ta như vậy sao?”

Tô Ngọc Dung bị tiếng quát làm cho rùng mình, gương mặt vốn đã nhợt nhạt vì mất máu nay lại càng trắng bệch không còn một hột máu. Nàng co rúm trên đất, y phục ướt sũng dán chặt vào da thịt, cái lạnh thấu xương làm răng va nhau lộc cộc. Vết thương trên tay trái dẫu đã ngừng chảy máu nhưng thịt da loang lổ, bị nước lạnh ngấm vào đau nhức tận xương tủy.

“Cháu… cháu không có…” Nàng nức nở cố phân trần, “Cháu không có ý định trèo cao…”

Lận Tam gia hệt như vừa nghe thấy một chuyện nực cười nhất trần đời, mặt lộ rõ vẻ mỉa mai độc địa: “Ngươi năm xưa gả cho Nhị lang, chẳng phải dùng thủ đoạn bẩn thỉu sao? Nếu không phải ngươi mê hoặc, rồi lại đâm bị thóc chọc bị gạo, thì một kẻ từ nhỏ đã đoan chính giữ lễ như nó sao có thể cãi lời trưởng bối, đoạn tuyệt tông tộc? Cưới hạng giết lợn thô lậu như ngươi, thanh danh Lận gia đều bị hủy hoại sạch sành sanh. Không chỉ Nhị lang, mà cả cái Lận gia này đều biến thành trò cười cho cả kinh thành!”

Lão càng nói càng kích động, đứng bật dậy chỉ tay vào mặt nàng: “Ta đã sớm điều tra rõ tông tích của ngươi rồi, ngươi chính là cái loại sao chổi, khắc cha khắc mẹ. Năm xưa Nhị lang gặp nạn chắc chắn cũng là do cưới hạng người như ngươi, chính ngươi hại nó trọng thương! Nếu không có ngươi, nó tiền đồ xán lạn, hoạn lộ hanh thông, cớ gì phải chịu khổ nhục nhường ấy? Khi đó không bắt ngươi chôn cùng đã là Lận gia nhân từ lắm rồi! Cái hạng tiện phụ như ngươi đáng lẽ phải biết thân biết phận mà cút cho thật xa, vĩnh viễn không được bén mảng tới kinh thành này nửa bước!”

Tô Ngọc Dung vốn vụng về, miệng lưỡi cũng chẳng lanh lợi, bị sỉ nhục xối xả như vậy, máu trong người nàng dường như đông cứng lại. Nàng chỉ biết tuyệt vọng lắc đầu, khóc đến sưng húp cả mắt.

Cái chết của cha mẹ nuôi luôn là nỗi đau nàng không dám đối mặt. Năm xưa cha mẹ đẻ không đẻ được con trai, liền mắng nàng mệnh cứng, khắc hết phúc phần con cái của họ. Tô Ngọc Dung bé nhỏ luôn đinh ninh mình là kẻ có tội. Khó khăn lắm mới gặp được cha mẹ nuôi, trải qua những năm tháng hạnh phúc nhất, vậy mà một trận tuyết lớn lại cướp đi mạng sống của họ, để nàng lại trơ trọi một mình trên đời. Lúc ấy nàng từng tự hỏi, liệu có phải mình thực sự là khắc tinh như người ta nói, vì nàng mệnh quá lớn nên ai ở gần nàng cũng chẳng thể yên ổn.

Lời của Lận Tam gia đã khơi lại vết thương lòng sâu hoắm trong nàng.

“Thượng đế rủ lòng thương cho Nhị lang sống lại, vậy mà ngươi, con mụ độc ác kia, vẫn còn dám nảy sinh ý đồ xấu xa, toan tính đeo bám. Ta tuyệt đối không cho phép ngươi làm liên lụy đến con cháu Lận gia thêm một mảy may nào nữa!”

Gương mặt Lận Tam gia vặn vẹo vì giận dữ, trong mắt hiện rõ sát ý chẳng hề che giấu. Với lão, Tô Ngọc Dung không chỉ là một người phụ nữ xuất thân thấp kém bước chân vào cửa cao môn một cách kệch cỡm, mà nàng còn là biểu tượng cho sự thách thức uy quyền của lão – vị thuyền trưởng của gia tộc họ Lận.

Cái thể diện lão dày công vun đắp, cái danh tiếng môn phong lão luôn tự hào, thảy đều bị sự xuất hiện của người phụ nữ này vấy bẩn. Mỗi lần thấy nàng, Lận Tam gia lại nảy sinh cảm giác bất lực khi quân cờ dưới tay tuột khỏi tầm kiểm soát.

Lão ngày một già nua, bệnh tật quấn thân, trong khi con cháu đang độ sung sức. Đứa cháu lão tâm đắc nhất, từ nhỏ nghe lời nhất là Lận Đàn, vậy mà lại vì một mụ thôn nữ mà công nhiên chống đối lão, thậm chí dứt khoát ly khai gia tộc. Lão vẫn nhớ như in cảnh ở từ đường, Lận Đàn lao ra che chở cho nàng ta sau lưng trước mặt bao nhiêu tộc nhân. Giây phút ấy lão thấy như bị tát một cú trời giáng vào mặt, uy nghiêm bị chà đạp dưới chân.

Con người ta càng quan tâm thứ gì thì càng sợ mất đi thứ đó. Những kẻ già nua rệu rã sợ nhất là đám hậu bối ý khí phong phát. Chúng thoát khỏi vòng tay kiểm soát chính là minh chứng cho sự bất tài của lão, báo hiệu sự già cỗi không thể cứu vãn. Sự mất kiểm soát ấy khiến lão như có gai đâm trong họng, ăn ngủ chẳng yên. Lão cần phải thuần phục lại đám con cháu cứng đầu kia để chứng minh mình vẫn còn quyền năng thống trị gia tộc.

Ngày trước, hễ đứa trẻ nào trong nhà không nghe lời, lão sẽ nhốt chúng vào phòng tối ba năm ngày, không cơm không nước, chẳng cần đánh đập cũng đủ làm chúng sợ mất vía, sau đó sẽ ngoan ngoãn như cừu. Thiên hạ còn khen lão dạy con có phương.

“Cái hạng tiện tì… dăm lần bảy lượt dây dưa, ngươi cứ ôm lấy cái mạng rách ở xó quê kia không tốt sao? Cứ phải tơ tưởng đến thứ không thuộc về mình mới chịu.” Lận Tam gia gần như nghiến răng mà thốt ra từng chữ.

Thân thể lão càng lúc càng suy nhược. Nếu là thời trẻ, lão đã tự tay b*p ch*t mụ đàn bà này rồi, hiềm nỗi giờ lão đã già, chẳng còn sức lực ấy nữa.

Nghe những lời nhục mạ, nỗi uất ức và sợ hãi bóp nghẹt trái tim Tô Ngọc Dung. Nàng đẫm lệ, nghẹn ngào thưa: “Không… cháu chưa từng có ý định đeo bám ai cả.”

Lận Tam gia cười nhạt, ánh mắt thâm hiểm, dường như chẳng muốn lãng phí thêm thời giờ nói lời vô ích với hạng sâu bọ này nữa. Lão vốn chẳng cần đích thân tới đây, chỉ cần sai người xử lý nàng là xong, nhưng lòng lão hận quá, phải để tiện nhân này biết rõ thân phận thấp hèn của nó và biết vì sao mà phải chết.

Lão ngồi lại vào ghế, giọng lạnh như tiền: “Dưới chân Thiên tử, lão phu không muốn tay mình dính máu, lát nữa sẽ đem ngươi dìm xuống đáy sông, cho nó sạch nợ!”

Tô Ngọc Dung sững sờ, lòng lạnh toát. Nàng ngước nhìn gương mặt Lận Tam gia. Lão nói nghe thật chính nghĩa, hệt như nàng tội đáng muôn chết, còn lão tiễn nàng đi là đang thay trời hành đạo vậy.

Dựa vào cái gì… Dựa vào cái gì bọn họ được quyền quyết định sự sống chết của nàng? Chỉ vì nàng xuất thân thấp hèn nên xứng đáng bị chà đạp như vậy sao?

Một luồng dũng khí chưa từng có, pha lẫn chút phẫn nộ, bất thần bùng lên trong lòng nàng.

Tô Ngọc Dung run rẩy ngẩng gương mặt nhòa lệ nhìn thẳng vào Lận Tam gia. Giọng nàng dẫu còn nghẹn ngào nhưng lại vô cùng đanh thép, sắc lẹm: “Ông… ông là kẻ coi thường mạng người! Ông bắt tôi chết là tôi phải chết sao?”

Lận Tam gia ngẩn người, không ngờ kẻ luôn khiếp nhược như nàng lại dám cãi lại mình.

Tô Ngọc Dung ánh mắt đẫm lệ, nỗi uất hận tuôn trào: “Phải, tôi quả thực xuất thân thấp kém, nhưng tôi không trộm không cướp, tự làm tự ăn… Tôi sống đường đường chính chính! Tôi chẳng thấy mình kém cỏi hơn ai cả. Còn hạng người… hạng người thực sự hạ đẳng…” Nàng khựng lại, lấy hết can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt vẩn đục thâm hiểm của lão, hét lớn: “Là ông!”

Tô Ngọc Dung siết chặt tay, nén lại đôi vai đang run rẩy: “Chính là loại ác ôn coi mạng người như cỏ rác, luôn tự cho mình cao cao tại thượng như ông đấy!”

“Ông… ông là kẻ mắt không thấy người, tự phụ kiêu căng…” Tô Ngọc Dung răng va vào nhau cầm cập, “Ông luôn mồm nói vì Lận gia, nhưng toàn làm những việc bẩn thỉu, độc ác nhất. Ông chỉ vì d*c v*ng cá nhân của mình thôi, chính ông mới là kẻ làm nhục dòng họ Lận!”

Những lời này hệt như sấm sét giữa trời quang. Lận Tam gia chết trân tại chỗ, tiếp đó là một cơn thẹn quá hóa giận khôn cùng. Lão là bậc nào mà lại bị hạng người như nàng chỉ thẳng vào mặt mà mắng nhiếc? Nàng lấy tư cách gì chứ!

Gương mặt lão tím tái, lồng ngực phập phồng dữ dội, lão chỉ tay vào Tô Ngọc Dung: “Tiện nhân nhà ngươi! Ngươi dám… ngươi dám nhục mạ ta sao? Tốt! Tốt lắm! Người đâu, trói nó lại ngay lập tức, lôi ra ngoài dìm xuống hồ cho ta!”

Mấy gã lực điền xông tới, ấn chặt vai Tô Ngọc Dung rồi nhấc bổng nàng lên. Nàng điên cuồng vùng vẫy, nhưng dược lực của thuốc mê vẫn còn, tứ chi rã rời, đành bị chúng lôi xềnh xệch ra ngoài.

Giờ Ngọ, Lận Đàn xách theo bộ đồ nghề sửa chữa. Hôm qua ở sân viện, Tô Ngọc Dung có vô ý than phiền mái nhà hơi dột, Lận Đàn liền bảo mai sẽ mang đồ qua sửa giúp.

Tô Ngọc Dung xua tay bảo không cần, nàng tự làm được. Chàng thừa biết nàng cái gì cũng thạo, nàng rất giỏi giang khi tự chăm sóc bản thân tốt như vậy, nhưng chàng chỉ muốn tìm một cái cớ để được gặp nàng mà thôi, nên mới mặt dày tự ứng cử.

Đến nơi, chàng thấy cổng viện khép hờ, trong nhà vắng lặng không một bóng người. Lận Đàn thấy nàng không có nhà thì không dám đường đột vào trong, đứng đợi ở gần đó hồi lâu vẫn chẳng thấy nàng về. Một nỗi bất an mãnh liệt lập tức bủa vây lấy chàng. Chàng đi dọc con ngõ, phát hiện trong góc khuất có một cái giỏ mây bị hỏng lăn lóc. Bình thường chàng sẽ chẳng để tâm, nhưng hôm nay chàng lại bước tới nhìn thật kỹ. Mấy hôm trước cái giỏ của nàng bị hỏng, nàng tiếc của không nỡ vứt, chính Lận Đàn đã giúp nàng vá lại, chàng nhận ra ngay vết vá của chính mình.

Sắc mặt Lận Đàn biến đổi hẳn. Chàng nghĩ ngay đến Lận Chiêm. Dẫu chẳng ưa gì đứa em trai này, nhưng việc đầu tiên chàng làm là chạy thục mạng về phủ, xông thẳng vào viện của Lận Chiêm.

“Rầm!” Cánh cửa phòng bị đập mạnh. Lận Chiêm đang ngồi bên cửa sổ đọc sách, giật mình vì sự xông xáo đột ngột này liền ngẩng đầu lên, nhíu mày. Gã này mò tới đây làm gì, hâm hâm dở dở.

“Nàng biến mất rồi!” Giọng Lận Đàn gấp gáp, hơi thở dồn dập đầy vẻ hoảng loạn, “Đệ có thấy nàng không?”

Bàn tay cầm quyển sách của Lận Chiêm siết chặt lại, hắn đứng bật dậy, trầm giọng: “Không thấy, mấy hôm nay đệ không tới tìm nàng ấy.”

Hắn buông sách xuống, hai người hiếm khi gặp mặt mà không cãi vã, cùng nhau sải bước ra ngoài: “Chuyện là thế nào?”

“Ta tới viện của nàng, không có người. Nhìn qua khe cửa thì thấy máng thức ăn cho gà trống không, bình thường giờ này nàng đều cho gà ăn rồi.” Lận Đàn nói rất nhanh, “Trong ngõ có dấu vết giằng co, ta sợ nàng gặp chuyện chẳng lành.”

Ánh mắt Lận Chiêm tối sầm: “Chia nhau ra tìm!”

Hai người lao thẳng về phía sân viện nhỏ. Lận Đàn nhảy vào trong tìm một vòng, xác nhận Tô Ngọc Dung không có nhà. Nàng đáng lẽ phải ra chợ mua thức ăn từ sáng sớm, nhưng mãi chẳng thấy về. Còn Lận Chiêm thì đi quanh sân viện, rà soát tỉ mỉ từng ngóc ngách.

“Không có, nàng không ở đây.” Lận Đàn thở hồng hộc chạy tới, thấy em trai đang ngồi xổm bên vệ đường. Chàng bước lại gần, cúi đầu thấy Lận Chiêm đang đăm đăm nhìn xuống đất. Trước mặt hắn là vài giọt máu khô, rải rác đứt quãng kéo dài tới tận con đường lớn phía xa.

Gió đêm bên bờ hồ lạnh buốt thấu xương. Lận Tam gia đợi đến tận đêm mới ra tay. Toàn thân Tô Ngọc Dung bầm dập, miệng bị nhét giẻ, chỉ có thể phát ra những tiếng r*n r* tuyệt vọng và phẫn nộ.

“Nhanh tay lên!” Giọng Lận Tam gia lạnh lùng vang lên cách đó không xa, gắt gỏng giục giã. Chuyện này dây dưa quá lâu rồi, lão thấy hối hận vì đã nói lời thừa thãi với mụ tiện nhân này, đáng lẽ phải giết phắt đi cho rảnh nợ từ sớm. Thái dương lão giật liên hồi, lòng bồn chồn không yên, lại lên tiếng thúc giục: “Nhanh! Buộc miệng bao lại, ném nó xuống ngay!”

Đám tay chân không dám chậm trễ. Ngặt nỗi Tô Ngọc Dung khỏe lạ thường, có lẽ trong cơn tuyệt vọng nàng đã bộc phát thần lực. Nàng đạp văng những kẻ định lại gần, dẫu hai tay bị trói chặt nhưng vẫn không kẻ nào ghì được nàng xuống. Cô gái trông có vẻ yếu đuối, chỉ biết khóc lóc ấy giờ như một con dã thú, đôi mắt thỏ đỏ ngầu phẫn uất vùng vẫy điên cuồng. Hai gã đàn ông lực lưỡng cũng chẳng kìm nổi nàng.

Lận Tam gia quát lớn: “Tất cả xông vào! Nhanh lên!”

Bốn gã tay chân lao vào đè nghiến nàng xuống, nhét vào bao tải rồi buộc chặt miệng bao. Người bên trong vẫn không ngừng quẫy đạp. Đã đến nước này mà vẫn chưa chịu cam tâm sao.

Mấy gã khệ nệ khiêng cái bao tải đang rung chuyển dữ dội chạy nhanh ra phía bờ hồ. Tô Ngọc Dung cảm nhận được cơ thể mình bị nhấc bổng lên giữa không trung. Khắc tiếp theo, nước hồ lạnh toát phủ chụp lấy nàng. Nước từ kẽ bao tải điên cuồng ùa vào, tràn vào miệng mũi. Những hòn đá nặng trói quanh bao tải kéo nàng chìm nghỉm xuống đáy sâu nhanh chóng.

Tô Ngọc Dung liều mạng vùng vẫy. Vốn bơi lội giỏi, nàng cố sức nhịn thở để cầm cự thêm chút thời gian, cơ thể uốn éo tìm cách thoát ra, nhưng dược lực thuốc mê chưa tan, lại thêm mất máu và kiệt sức, sự vùng vẫy của nàng hệt như châu chấu đá xe. Ý thức giữa làn nước giá buốt và sự nghẹt thở dần mờ nhạt, bóng tối kéo đến phủ lấp tầm nhìn.

Nàng sắp chết rồi sao? Thật không cam lòng…

“Tõm!” Một tiếng động cực lớn vang lên ngay cạnh nàng. Tô Ngọc Dung mở mắt. Không cam lòng… Thực sự không cam lòng! Nàng lại bắt đầu quẫy đạp mạnh hơn.

“Lận Đàn!” Lận Tam gia nhìn rõ bóng người vừa nhảy xuống hồ, đôi mắt trợn ngược. Lão vạn lần không ngờ vào lúc này Lận Đàn lại đột ngột xuất hiện, thậm chí chẳng chút do dự mà lao thẳng xuống nước. Bóng hình ấy hệt như mũi tên rời cung, mang theo sự quyết tuyệt khôn cùng.

Tô Ngọc Dung vẫn đang chìm dần, nàng đã hết sạch hơi sức, sự nghẹt thở khiến nàng dần lịm đi. Bất thần, một đôi tay rắn chắc ôm trọn lấy thân thể nàng, những sợi dây trói đá cũng theo đó tuột rơi. Giữa làn nước dập dềnh, nàng thấy một gương mặt người mờ ảo, đôi môi lạnh lẽo áp lên môi nàng, truyền cho nàng một hơi thở quý giá.

Trên bờ, Lận Tam gia nhìn mặt hồ đang gợn sóng dữ dội, đồng tử co rút, mặt trắng bệch như tờ giấy. Lão vẫn không hiểu nổi tại sao Lận Đàn có thể tìm đến đây nhanh như vậy?!

Lão vừa kinh vừa sợ, định hô hoán tay chân lên kéo Lận Đàn lên và dìm mụ đàn bà kia xuống lần nữa. Đúng lúc này, một đôi tay lạnh lẽo như vảy rắn đột ngột siết chặt lấy cổ lão. Khắc tiếp theo, hơi thở lão tắc nghẹn, cả người gần như bị nhấc bổng khỏi mặt đất. Lận Chiêm trừng mắt nhìn lão, đôi mắt đỏ ngầu hệt như dã thú thèm máu.

“Hộc… hộc…” Lận Tam gia cố ngoảnh đầu lại nhìn xem kẻ đó là ai. Là ai… là kẻ nào…

“Lận Chiêm!” Trên mặt hồ đột ngột vang lên tiếng thét đầy uy lực.

Lận Đàn hãi hùng nhìn lên bờ. Không được, không thể xảy ra án mạng ở đây. Dẫu chàng cũng hận không thể g**t ch*t kẻ đã hãm hại nàng, nhưng nếu Lận Chiêm lúc này thực sự giết người, lại còn là giết chú ruột, thì cả đời đệ ấy coi như tiêu tùng!

“Lận Chiêm, mau lại phụ một tay!” Lận Đàn quát lớn.

Lận Chiêm buông lỏng tay, gã đàn ông già nua hấp hối ngã quỵ xuống đất như bao tải rách. Hắn lao ra mép hồ, dốc sức kéo hai người lên bờ.

Tô Ngọc Dung nằm rạp trong lòng Lận Đàn, toàn thân ướt sũng, run lẩy bẩy vì lạnh. Lận Chiêm lập tức cởi phăng áo khoác ngoài choàng lên người nàng.

“Khụ khụ… khụ…” Nàng há miệng th* d*c, mỗi nhịp thở đều khiến phổi đau rát kèm theo những tiếng ho dữ dội.

Lận Tam gia được đám tùy tùng hoảng sợ vực dậy. Nhìn thấy hai đứa cháu đột ngột xuất hiện và mụ họ Tô vẫn còn sống, cơn giận lại bùng lên. Mặt lão lúc xanh lúc tím, lão ôm cổ vừa run vừa quát: “Các người… các người làm sao tìm được tới đây?”

Lão chẳng dám nghĩ sâu xem kẻ vừa bóp cổ mình là ai. Lẽ nào là Lận Chiêm? Lẽ nào là Lận Chiêm thật sao?! Không thể nào, lão là thúc thúc của chúng cơ mà…

“Nhị lang, con điên rồi sao?! Con định bị mụ đàn bà này mê hoặc đến bao giờ nữa hả?” Lận Tam gia gào thét khản đặc cả giọng, “Cái hạng tiện phụ này chỉ tổ làm khổ con thôi! Nó khắc cha khắc mẹ, hại con một lần chưa đủ sao! Giờ lại còn muốn bám lấy để trèo cao, con bị nó làm liên lụy đến mức nào rồi? Ta đang dọn dẹp chướng ngại vật cho con đấy Nhị lang! Ta làm vậy là vì con!”

“Vì ta?” Lận Đàn ôm chặt người đang run rẩy, mặt không còn giọt máu trong lòng, ngọn lửa giận âm ỉ bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ. Giọng chàng đanh thép, vang dội như sấm: “Nàng ấy là thê tử của ta! Là thê tử ta danh chính ngôn thuận, tam thư lục lễ rước vào cửa! Là người quan trọng nhất đời ta. Ông muốn giết nàng chính là muốn giết ta!”

Lận Tam gia tức đến toàn thân run rẩy: “Cái thằng nghịch tử này…” Nói đoạn lão định sai người xông lên ngăn cản.

Lận Đàn đang vội đưa Tô Ngọc Dung đi tìm đại phu, chẳng màng đứng đây phí lời thêm nữa. Chàng giận dữ quát một tiếng: “Cút ngay!” Lận Tam gia bị mắng mà uất nghẹn đến phát điên.

“A Chiêm.” Lận Đàn ôm chặt nàng, “Mau tìm ngựa!”

Lận Chiêm không cam lòng thấy Tô Ngọc Dung trong tay Lận Đàn, nhưng giờ không phải lúc tranh giành. Hắn nén nhịn, vội vã chạy đi tìm ngựa.

Còn Tô Ngọc Dung, nép trong vòng tay Lận Đàn, khoác chiếc áo của Lận Chiêm, thần trí đang mờ mịt bỗng nhiên khựng lại trong tích tắc.

Lận Đàn vừa nói gì? Chàng nói… nàng là thê tử của chàng sao?