Chương 65 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 65:

🪷 Editor: Thảo Anh


Lúc rời Lữ phủ về nhà, cả người Tô Ngọc Dung nhẹ bẫng hân hoan. Nàng ngồi trong xe ngựa, rõ ràng chỉ có một mình mà ngồi một lúc lại đỏ mặt bật cười, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp. Cười xong lại thấy mình thật kỳ quặc, vội ngồi ngay ngắn lại, hoảng hốt nhìn quanh quất rồi giả vờ nghiêm túc hắng giọng vài cái. May quá, trong xe chỉ có mình nàng, rèm che kín mít, chẳng ai thấy bộ dạng ngớ ngẩn vừa rồi.

Chỉ nghiêm chỉnh được một lát, ý cười lại từ đáy mắt chân mày tràn ra. Khóe môi Tô Ngọc Dung cong lên, mang theo chút thẹn thùng, nhưng phần nhiều là sự phấn khích lấp lánh không giấu nổi.

Chao ôi! Thật sự là không kìm lòng được, đây là lần đầu tiên nàng kiếm được nhiều tiền đến thế, tận hai trăm lượng bạc! Nàng có đi bán thịt lợn bao nhiêu năm trời cũng chẳng kiếm nổi ngần ấy.

Trong đầu nàng cứ tái hiện mãi cảnh tượng lập khế ước với Chu chưởng quỹ ở Lữ phủ ban nãy.

Đây thực ra không phải lần đầu nàng lập khế ước điểm chỉ. Hồi ở Nhạn Bắc, khi giao dịch buôn bán, nàng cũng thường phải ấn dấu tay. Nhưng khi ấy nàng mù chữ, vết mực đỏ chót ấn xuống mà lòng cứ thấp thỏm không yên, như lơ lửng giữa không trung, chẳng biết trên giấy viết cái gì, chỉ đành phó thác vào nhân phẩm của đối phương.

Thậm chí có lần, vì không biết chữ mà nàng bị người ta lừa gạt. Rõ ràng nói là cung ứng hàng lâu dài, kết quả đối phương khinh nàng thất học, sửa nội dung khế ước thành chuyển nhượng cửa hàng. Tô Ngọc Dung mơ hồ ấn dấu tay, khi ấy nàng còn nhỏ, tính tình đơn thuần, luôn nghĩ tốt cho người khác.

Nàng chẳng hay biết gì cho đến khi đối phương dẫn người tới đuổi nàng ra khỏi tiệm, bấy giờ mới bàng hoàng nhận ra mình bị lừa. Đó là di sản duy nhất cha mẹ nuôi để lại, cũng là sinh kế duy nhất của nàng. Nàng cuống cuồng đến mất cả hồn vía, nước mắt lã chã, khóc lóc đầy bất lực. Cuối cùng, nhờ hàng xóm khuyên lơn, nàng mới lấy hết can đảm bước chân vào huyện nha, nơi mà với nàng uy nghiêm hệt như điện sâm la.

Nàng quỳ dưới công đường, đầu cúi gằm, cả người run rẩy, chẳng dám ngước nhìn bóng người ngồi phía trên.

Tiếng kinh đường mộc vang lên chát chúa, một giọng nói trong trẻo trầm ổn truyền xuống: “Dưới đường là người phương nào, có oan ức gì, hãy kể rõ đầu đuôi.”

Giọng nói này nghe thật quen tai, Tô Ngọc Dung run cầm cập khẽ hé mí mắt, lén nhìn lên.

Chỉ thấy sau bàn công án là một vị quan trẻ tuổi, trông chừng mới ngoài đôi mươi, dung mạo thanh tú, thần sắc đoan chính, vận quan phục uy nghiêm, khí chất trầm mặc hệt như người trong tranh, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Đó chính là người đàn ông nàng cứu thoát khỏi tay bọn cướp cách đó không lâu, người đã nằm dưỡng thương ở nhà nàng vài ngày.

Tô Ngọc Dung lúc ấy ngẩn người, quên cả sợ hãi.

Mãi đến khi nha dịch quát lên một tiếng, quở trách nàng to gan dám bất kính với quan huyện, nàng mới sợ hãi cúi đầu, cắn môi suýt thì bật khóc.

Giọng nói ấy lại vang lên, dường như còn nhẹ nhàng dịu dàng hơn lúc nãy: “Cô có nỗi khổ tâm gì cứ việc nói ra, bản quan sẽ làm chủ cho cô.”

Lời nói như gió xuân mưa phùn, phả vào mặt thấy ấm áp vô cùng, nỗi sợ hãi và căng thẳng trong lòng nàng cũng vơi đi đôi chút.

Nàng nén lại đôi vai đang run rẩy, run rẩy thưa: “Đại nhân, cửa tiệm của dân nữ bị họ cướp mất rồi. Họ lừa dân nữ làm ăn, nói là cung ứng hàng lâu dài, kết quả lại sửa nội dung khế ước…”

Lận Đàn im lặng lắng nghe nàng trình bày một cách lắp bắp, lộn xộn, trên mặt không hề có nửa điểm mất kiên nhẫn, ngược lại còn ôn tồn an ủi nàng đừng vội, chàng sẽ xử lý công minh.

Ngay sau đó, vị huyện lệnh minh mẫn ấy lạnh lùng truyền gọi tên gian thương vào đường.

Tên gian thương kiêu ngạo, sống chết không nhận tội.

Lận Đàn hỏi vô cùng chi li: “Tô thị, lúc lập khế ước, cô có biết chữ nghĩa viết trên đó không?”

Tô Ngọc Dung hổ thẹn lắc đầu, khó khăn mở lời: “Dân nữ… không biết chữ.”

“Đã vậy, lúc lập khế ước có người thứ ba làm chứng tại chỗ, đọc to nội dung khế ước cho cô nghe để đảm bảo cô hiểu rõ các điều khoản không?”

“Có ạ…” Tô Ngọc Dung cúi đầu, “Hắn có đọc cho dân nữ nghe, dân nữ nghe hắn nói là việc làm ăn cung ứng hàng nên mới điểm chỉ.”

Lận Đàn sai người áp giải tất cả đến, tra hỏi mối quan hệ giữa kẻ làm chứng và tên gian thương, cuối cùng phát hiện chúng là một giuộc.

Ánh mắt người thanh niên từ nhu hòa chuyển sang sắc lẹm, lạnh lùng quát: “Nàng ấy đã không biết chữ, lại không có người trung gian giải thích rõ ràng, ngươi và nàng ấy lập khế ước liên quan đến quyền sở hữu cửa tiệm là đạo lý gì?”

Tên gian thương ban đầu còn cãi chày cãi cối, nhưng trước hàng loạt câu hỏi truy vấn của Lận Đàn về việc quy trình lập khế ước có ý đồ lừa đảo hay không, hắn bắt đầu lúng túng, trả lời đầy sơ hở. Cuối cùng vì chột dạ sợ hãi, hắn đành nhận tội lừa gạt, xám xịt trả lại cửa hàng cho Tô Ngọc Dung.

Tô Ngọc Dung nâng niu tờ văn tự nhà đất vừa tìm lại được, mừng phát khóc, định quỳ xuống dập đầu tạ ơn thì bị Lận Đàn ngăn lại: “Không cần, đây là bổn phận của bản quan.”

Nạn nhân không chỉ có mình nàng, tên gian thương bị tịch thu tài sản và tống giam, mọi chuyện cuối cùng cũng lắng xuống.

Sau khi vụ án kết thúc, trong lòng Tô Ngọc Dung đối với vị tân huyện lệnh vừa biết ơn lại vừa kính sợ, từ xa thấy kiệu quan là hận không thể rẽ đường khác mà đi.

Khốn nỗi Lận Đàn lại rất thích tìm nàng. Nha môn nơi chàng làm việc cách sạp thịt của nàng rất xa, vậy mà ngày nào chàng cũng “tiện đường” đi ngang qua. Bảo là thuận đường, nhưng Tô Ngọc Dung chẳng hiểu nổi sao xa xôi như thế, một người ở Đông thành, một người ở Tây thành, mà chàng lại thuận đường đến tận cửa nhà nàng được.

Đã vậy lần nào chàng cũng bảo lão nô trong phủ làm dư bữa sáng, đổ đi thì phí, nên tiện đường ghé qua đưa cho nàng ăn.

Tô Ngọc Dung lo lắng vô cùng. Nàng là một tiểu dân thị giếng, chỉ muốn an phận thủ thường sống qua ngày, dẫu chẳng làm gì sai nhưng trong lòng vẫn luôn có nỗi sợ hãi tự nhiên với những người làm quan.

Sau vài lần như thế, hễ thấy bóng Lận Đàn từ xa là nàng quay đầu chạy biến. Có đôi khi Lận Đàn vừa thấy sạp thịt nhà họ Tô còn mở ở đầu ngõ, mà lúc đi tới cửa đã thấy đóng cửa cài then kỹ càng, đột ngột nghỉ bán.

Trốn tránh được mấy ngày, bỗng có sai dịch của nha môn tìm đến tận nhà. Tô Ngọc Dung sợ đến run lẩy bẩy, nào ngờ sai dịch lại bảo: “Xứ Nhạn Bắc này dân phong tuy thuần phác nhưng vì khép kín nên sinh ra nhiều chuyện ngu muội lừa lọc. Huyện lệnh đại nhân đã lập học đường trong thành, già trẻ lớn bé đều có thể nhập học, không thu học phí, mục đích là để giáo hóa bách tính, giúp mọi người biết chữ hiểu lễ nghĩa.”

Tô Ngọc Dung sững sờ, sai dịch nói tiếp: “Cô nương nếu rảnh thì đến mà nghe. Quan phủ có lệnh, phàm là con dân trong huyện đều phải biết luật pháp và cương thường của triều đình, đây là chính sách phổ cập giáo hóa, đây là tập tranh vẽ.”

Người đó đưa cho nàng một tập sách nặng trịch, toàn là tranh liên hoàn.

Vì không biết chữ nên nàng chẳng đọc được sách, nhưng nàng luôn ngưỡng mộ những người đọc rộng hiểu nhiều. Tập tranh này vẽ lại những câu chuyện về các tiểu nhân vật một cách tinh tế: làm việc xấu gì, phạm tội gì, và sẽ bị trừng phạt ra sao.

Ví dụ như Trương Tam nửa đêm leo tường vào nhà dân trộm cắp tài sản, bị chủ nhà bắt quả tang giải lên quan phủ. Tội nhập thất hành đạo ban đêm trong luật pháp rất nặng, bức tranh cuối cùng vẽ cảnh đao phủ chuẩn bị chém đầu Trương Tam.

Tranh vẽ dễ hiểu hơn chữ viết, Tô Ngọc Dung nhờ đó mà học được rất nhiều luật lệ.

Sau này, những lúc rảnh rỗi, nàng thực sự có đến học đường nghe giảng. Kết quả lần nào cũng gặp Lận Đàn.

Lận Đàn thường xuyên tới học đường, khi thì tuần tra, khi thì đích thân giảng bài. Chàng giảng giải thấu đáo từ “Thiên Tự Văn” đến toán thuật đơn giản. Chàng không bao giờ cố tình nhìn nàng, nhưng nếu thấy nàng gặp chỗ khó, chàng luôn tình cờ đi đến bên cạnh, dùng giọng điệu bình thản nhất để giải đáp thắc mắc cho nàng.

Về sau, dưới ánh đèn dầu qua bao đêm trắng, Lận Đàn nắm tay nàng, kiên nhẫn dạy nàng nhận mặt chữ từng nét một.

“Tô… Ngọc… Dung.”

Chàng khi ấy ôn tồn đọc, tên nàng thốt ra từ miệng chàng phảng phất như mang theo hương vị thanh nhã của gỗ đàn hương: “Đây là tên của A Dung nhà chúng ta, nàng đã biết viết chưa?”

Nàng học chậm, thường viết được nét trên đã quên nét dưới, nhưng chàng chưa bao giờ hối thúc, chỉ mỉm cười nhìn nàng, thỉnh thoảng sửa lại tư thế cầm bút, khen nàng lại có tiến bộ.

Và hôm nay, trên tờ khế ước quyết định quyền sở hữu công thức, Tô Ngọc Dung tự mình cầm bút. Đầu ngón tay nàng tuy run rẩy vì căng thẳng, nhưng nàng cầm bút rất vững.

Nàng rũ mắt, nín thở, vô cùng nghiêm túc, thậm chí mang theo một sự trang trọng gần như thành kính, nắn nót viết xuống ba chữ trên mặt giấy.

Tô Ngọc Dung.

Đó là tên của nàng.

Nét chữ chẳng thể gọi là đẹp, có phần non nớt, cấu trúc còn rời rạc, thậm chí chẳng bằng đứa trẻ con, nhưng mỗi nét bút đều rõ ràng dễ nhận diện, ngang bằng sổ thẳng, tỉ mỉ không thiếu một nét nào.

Khi nét cuối cùng của chữ “Dung” đặt xuống vững chãi, Tô Ngọc Dung mới chầm chậm thở ra hơi thở dồn nén bấy lâu. Theo đó, một cảm giác tràn đầy, hân hoan chưa từng có ùa vào lòng.

Nàng không còn là Tô Ngọc Dung chỉ biết dựa vào dấu vân tay mờ mịt để xác nhận sự tồn tại của mình nữa. Tên của nàng, do chính tay nàng đường đường chính chính viết trên bản khế ước thuộc về riêng nàng.

Nhận thức này còn làm trái tim nàng rung động mãnh liệt hơn cả số tiền nặng trịch trong lòng ngực.

Về tới sân viện nhà mình, Tô Ngọc Dung thấy toàn thân tràn trề sức lực.

Nàng bước chân sáo đi nghiền vỏ ốc, trộn với thóc đổ đầy máng thức ăn, nhìn bầy gà vịt tranh nhau mổ mà khóe môi không ngớt nụ cười, lòng vui sướng vô ngần.

Kế đó, nàng lại tỉ mỉ bắt mấy con sâu béo mầm mớm cho chú chim non dưới hiên đang há mỏ chờ ăn. Nhìn nó thỏa mãn nuốt mồi, lông lá ngày một dày thêm, nàng thấy mình hệt như cũng mọc thêm đôi cánh, nhẹ nhõm vô cùng.

Nàng quét dọn sân viện sạch bong, lau bệ bếp sáng loáng. Xong xuôi mọi việc, nàng ngồi xuống chiếc ghế đẩu dưới hiên, một lần nữa cẩn thận lấy túi vải đựng tiền ra mở xem. Bên trong còn có một bản khế ước đã gấp gọn, mỗi bên giữ một bản.

Áng chừng túi tiền trong tay, Tô Ngọc Dung cười rạng rỡ.

Nhiều tiền thật đấy… đều là tiền do chính nàng làm ra. Phải cất giữ thật kỹ mới được.

Chưa đầy hai ngày sau, Bách Vị Trai đã tung ra món mới.

Vị chua ngọt k*ch th*ch vị giác, thịt mềm nhừ không ngấy ấy cực kỳ phù hợp với tiết trời đang dần nóng bức. Chẳng mấy chốc món ăn đã nổi danh khắp kinh thành, trở thành món “thương hiệu” mới của Bách Vị Trai, thu hút đám quan lại quý tộc đua nhau tới nếm thử. Việc kinh doanh của tửu lâu ngày càng phát đạt, số tiền hai trăm lượng mua công thức đối với họ chỉ loáng cái đã thu hồi được vốn.

Lý Cầm đặc biệt tới thăm Tô Ngọc Dung, nắm tay nàng, hớn hở báo tin vui. Trong lời nói của tẩu ấy tràn ngập niềm tự hào: “Ngọc Dung em xem, ta có nói sai đâu? Tay nghề của em hoàn toàn xứng đáng!”

Tô Ngọc Dung nghe mà lòng ngọt lịm như rót mật.

Kể xong, Lý Cầm lại thở dài: “Nhưng nói thật lòng, tay nghề giỏi như vậy em nên tự mở tiệm mới phải, chắc chắn khách khứa sẽ đông như trẩy hội, giờ thì hời cho Bách Vị Trai quá rồi.”

Tô Ngọc Dung thẹn thùng, cúi đầu suy nghĩ một lát rồi mới nhỏ nhẹ giải thích: “Em biết tỷ muốn tốt cho em. Nhưng mà… em có một mình, không vốn liếng, không cửa tiệm, lại chẳng có danh tiếng gì ở kinh thành, người ta cớ gì lại tin tưởng món ăn của một người phụ nữ nhỏ bé như em chứ?”

Nàng ngước mắt, ánh nhìn trong trẻo: “Bách Vị Trai thì khác, họ lừng danh mấy chục năm, ai nấy đều tin tưởng. Một món ngon đặt vào tay họ sẽ nhanh chóng được vạn người biết tới. Nếu ở trong tay em… món vịt kho ô mai này chưa chắc đã có được tiếng tăm lẫy lừng như hiện tại, chi bằng em bán quách công thức cho họ cho xong.”

Lý Cầm nghe xong, ngẫm kỹ lại thấy lời nàng nói quả thực có lý. Nỗi tiếc rẻ trên mặt dần tan biến, tẩu ấy nắm chặt tay Tô Ngọc Dung, chân thành cười bảo: “Em nói đúng, là ta nghĩ đơn giản quá. Nhưng Ngọc Dung này, em có thể tự mình kiếm được ngần ấy tiền đã là giỏi lắm rồi, thực sự đấy, đổi lại là người khác chưa chắc đã có được bản lĩnh ấy đâu.”

Gò má Tô Ngọc Dung hơi ửng hồng, nhưng lòng ấm áp lạ kỳ vì lời khen ấy, nàng mỉm cười: “Em cảm ơn…”

Tiễn Lý Cầm xong, Tô Ngọc Dung xắn tay áo ra góc sân tưới nước cho mấy luống rau xanh mới trồng. Ánh nắng ấm áp rải trên đất, những mầm rau xanh mướt tràn đầy sức sống. Tưới xong rau, nàng định trồng thêm ít dưa. Loại này lớn nhanh, chỉ cần đủ nắng và nước là tươi tốt. Nàng thầm nghĩ đến lúc giữa hạ dưa chín, đem ngâm vào nước giếng cho mát lạnh, đêm đêm ngồi trên ghế mây vừa ăn dưa hóng mát vừa ngắm trăng thì còn gì bằng.

Vừa tưới nước xong đang định vào nhà thổi cơm thì ngoài cổng có tiếng gõ.

“Tô cô nương, có nhà không?”

Tô Ngọc Dung ngẩng đầu lắng tai nghe, là giọng của Lận Đàn.

Nàng vội đặt gáo nước xuống, lau tay vào tạp dề rồi bước ra. Sau chuyện hôm trước, hai người cũng khoảng ba năm ngày chưa gặp. Cái cảm giác hổ thẹn muốn độn thổ khi ấy đã vơi đi nhiều, giờ đối diện với chàng nàng cũng không còn thấy quá khó xử nữa.

Nàng mở cổng viện. Bên ngoài, Lận Đàn xách một chiếc lồng cơm tinh xảo, mỉm cười nhìn nàng.

“Tô cô nương.” Chàng khẽ gọi, nhấc chiếc lồng cơm lên, “Đi ngang qua Bách Vị Trai nghe người ta đồn món mới của họ ngon lắm, nên ta mua một phần mang qua cho cô nếm thử.”

Tô Ngọc Dung mở rộng cửa: “Dạ… đa tạ huynh trưởng.”

Lận Đàn bước vào sân, đảo mắt nhìn quanh: “Chà, lũ gà này hình như lại lớn thêm một vòng rồi nhỉ?”

“Vâng ạ.” Tô Ngọc Dung gật đầu, “Lông cánh đã cứng cáp rồi, có mấy con bay cao lắm ạ.”

Lận Đàn cười bảo: “Chắc chắn là do Tô cô nương mát tay nên chúng mới lớn nhanh thế này.”

Tô Ngọc Dung bẽn lẽn cười. Vào trong nhà, Lận Đàn đặt lồng cơm lên bàn. Khi nắp lồng mở ra, lộ ra đĩa thịt vịt màu đỏ hồng óng ả, hương thơm nồng nàn, Tô Ngọc Dung chớp chớp mắt, nét mặt thoáng vẻ vi diệu.

“Cô nếm thử xem, món mới của tửu lâu họ đấy, người mua đông lắm, ai cũng khen ngon. Ta nghĩ chắc cô sẽ thích nên mua một phần, gọi là vịt kho ô mai.”

“Vâng…” Nàng khẽ đáp một tiếng, ngước nhìn Lận Đàn, đôi mắt cong tít vì nhịn cười, lại có chút thẹn thùng, “Món thương hiệu mới chính là món này sao ạ.”

“Phải đó.” Lận Đàn đẩy đĩa thức ăn tới trước mặt nàng, bày sẵn đũa, “Nghe nói vị ngon tuyệt hảo, Tô cô nương dùng thử nhé?”

“Dạ.”

Tô Ngọc Dung nhận đũa từ tay Lận Đàn, gắp một miếng thịt vịt nhỏ đưa vào miệng chậm rãi thưởng thức.

Thịt vịt khá ổn, dù sao cũng là hàng Bách Vị Trai, nguyên liệu không thể kém được. Chỉ có điều phần sốt ô mai này… lửa có vẻ hơi vội, vị chua hơi gắt, độ ngọt chưa tan hết nên thiếu đi sự đậm đà tinh tế. Nước sốt nếu có thể cô đặc thêm chút nữa để thấm chặt vào thớ thịt thì vị sẽ ngon hơn. Tuy nhiên, làm được đến mức này đã là rất khá rồi.

“Ngon lắm ạ.” Nàng đặt đũa xuống, ngước nhìn Lận Đàn, ánh mắt lấp lánh vẻ đắc ý thầm kín không giấu nổi, nàng đẩy đĩa thức ăn về phía chàng: “Huynh trưởng cũng nếm thử đi ạ?”

Lận Đàn cũng gắp một miếng nếm thử, nhai kỹ rồi gật đầu tán thưởng: “Quả nhiên danh bất hư truyền, chua ngọt vừa miệng, thanh mát không ngấy, hương vị thật mới lạ.”

Nghe chàng khen, chút đắc ý trong lòng Tô Ngọc Dung càng không nén nổi, nàng hệt như chú chuột nhỏ vừa ăn vụng được hũ mật, khóe môi không kìm được mà nhếch lên cười hì hì. Nụ cười ấy có chút tinh ranh, khác hẳn với vẻ nhu thuận nhút nhát thường ngày.

Lận Đàn nhận ra sự khác lạ, chàng đặt đũa xuống, ánh mắt ôn nhu nhìn nàng: “Có chuyện gì vậy Tô cô nương?”

Gò má Tô Ngọc Dung đỏ hây hây, ngón tay vô thức mân mê vạt áo, cúi đầu lí nhí: “Cũng… cũng không có gì ạ…”

Lận Đàn hơi nhoài người tới, đăm đắm nhìn nàng.

Tô Ngọc Dung ngước mắt, liếc nhanh chàng một cái rồi lại cúi gằm xuống, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng tràn đầy vẻ hân hoan: “Cái đó… công thức món mới này của Bách Vị Trai là… là mua từ chỗ ta đấy ạ.”

Lận Đàn nghe xong tức thì kinh ngạc: “Công thức này là do cô bán cho Bách Vị Trai sao?”

“Vâng!” Tô Ngọc Dung gật đầu mạnh một cái. Cảm nhận được sự kinh ngạc của chàng, cảm giác thành tựu trong nàng dâng trào, nàng không nén nổi hào hứng kể lại chuyện hôm đó mình đã lập khế ước điểm chỉ và bán công thức ra sao.

Ngày trước, hễ giải xong một bài toán khó, nàng cũng hay khoe khoang với Lận Đàn như vậy. Nàng suy cho cùng cũng chỉ là một cô gái trẻ, làm được chút thành tựu, dẫu có hay thẹn thùng đến mấy cũng không tránh khỏi tâm lý muốn được người thân cận khen ngợi. Và lần nào Lận Đàn cũng khen nàng, nào là “A Dung giỏi quá”, “A Dung thật lợi hại”.

Lận Đàn lắng nghe, vẻ kinh ngạc dần chuyển sang tán thưởng. Nhìn đôi mắt sáng rực vì kích động và đôi gò má đỏ bừng vì thẹn của nàng, chàng cũng bất giác mỉm cười theo. Trong thâm tâm chàng thấy một Tô Ngọc Dung sinh động nhường này thật đáng yêu vô ngần. Nét đắc ý không giấu nổi ấy làm đôi mắt nàng sáng như đá quý, nàng ngoan ngoãn ngửa mặt nhìn chàng hệt như đang chờ đợi một lời khen, nhưng lại thẹn thùng đến mức mím chặt môi.

Chàng vỗ tay cười khẽ, ánh mắt rực cháy nhìn nàng: “Tô cô nương giỏi quá, thật xuất sắc! Bách Vị Trai chắc chắn trả giá không thấp đâu. Với tay nghề này, sau này cô tự ra làm ăn chắc chắn sẽ đứng đầu thiên hạ!”

Liên tiếp những lời khen ngợi làm Tô Ngọc Dung vừa vui vừa xấu hổ, mặt nóng bừng bừng nhưng lòng ngọt lịm như ngâm trong mật ấm. Nàng thuận miệng lầm bầm một câu: “Thực ra… ta thấy họ làm lửa vẫn chưa chuẩn lắm, không ngon bằng ta làm đâu.”

Vừa dứt lời, Tô Ngọc Dung liền sực nhận ra mình hơi quá lời, đắc ý quá hóa lộng ngôn, nàng vội vàng bịt miệng lại vì sợ Lận Đàn chê cười.

Lận Đàn sững người trong tích tắc rồi bật cười thành tiếng, tiếng cười thanh thoát: “Vậy sao? Dẫu sao Tô cô nương mới là người sáng tạo ra công thức, hiểu rõ tinh túy của món ăn nhất, người ngoài sao bì kịp được. Chẳng hay ta có diễm phúc được nếm thử món vịt kho ô mai chính tông nhất do chính tay Tô cô nương làm không nhỉ?”

Nhìn nụ cười và ánh mắt mong đợi của chàng, Tô Ngọc Dung làm sao nỡ chối từ. Tim nàng đập loạn nhịp, đầu óc mụ mẫm gật đầu cái rụp, giọng nhỏ nhẹ: “Dạ… được ạ, lần tới ta sẽ làm biếu huynh trưởng nếm thử.”

“Vậy quyết định thế nhé!” Ý cười trong mắt Lận Đàn càng đậm, “Ta chờ đấy.”

Tô Ngọc Dung mím môi cười, cúi đầu che đi khuôn mặt đỏ bừng như ráng chiều. Lận Đàn ngồi chơi thêm một lúc, giúp nàng gia cố lại hàng rào chuồng gà rồi mới cáo từ ra về.

Chàng vừa đi không lâu, trong góc tối đầu ngõ, một bóng người âm thầm rời đi, tức tốc trở về Lận phủ bẩm báo mọi chuyện tai nghe mắt thấy cho Viên Kỳ.

Viên Kỳ nghe xong sắc mặt tức thì sa sầm, đầu ngón tay siết chặt chiếc khăn tay. Quả nhiên linh cảm của bà ta không sai! Nhị lang dạo này hành tung bí ẩn, nhưng vì chàng quá cảnh giác nên Viên Kỳ phải sai rất nhiều người bám đuôi theo từng đoạn mới tìm ra căn viện ấy. Lận Đàn vậy mà lại dan díu với Tô thị kia, còn giấu nàng ta trong căn viện nhỏ đó!

Viên Kỳ không dám chậm trễ, lập tức đi tìm Lận Tam gia.

Lận Tam gia nghe bà ta rỉ tai xong liền bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn làm chén trà nảy lên choảng một tiếng, nước trà bắn tung tóe.

“Cái con tiện nhân họ Tô đó!” Lão ta gần như gầm lên, mặt mày tím tái, “Nó còn muốn cái gì nữa hả?! Có phải thấy Hi Yến sắp phục chức nên lại muốn bám lấy để trèo cao lần nữa không?”

Lồng ngực Lận Tam gia phập phồng dữ dội vì giận, ánh mắt tràn đầy vẻ chán ghét: “Hi Yến tiền đồ rộng mở, Thất lang sắp bước vào thi Điện, Lận gia ta đang lúc hưng thịnh, tuyệt đối không thể để cái thứ tai họa, cái ngôi sao chổi này ám vào, tuyệt không thể để nó làm hỏng tương lai con cháu nhà ta được nữa!”

Lão ta đứng bật dậy, bồn chồn đi lại trong phòng, tức đến râu tóc dựng ngược. Một ý nghĩ độc địa hiện lên trong đầu.

Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng.

Tô Ngọc Dung hệt như mọi khi, xách chiếc giỏ nhỏ định ra chợ sớm mua rau củ tươi. Tâm trạng nàng đang rất tốt, dự định mua ít cá con về tẩm bổ cho chú chim non và bầy vịt nhỏ đã lớn thêm đôi chút ở nhà. Ngõ nhỏ vắng lặng, sương sớm chưa tan hết.

Vừa bước ra khỏi ngõ được vài bước, bất thình lình từ bên cạnh có hai gã đàn ông vọt ra, một trái một phải khóa chặt lấy cánh tay nàng.

“Các người là ai?” Tô Ngọc Dung hồn siêu phách lạc. Nàng vốn dĩ sức khỏe hơn người, liền gồng mình hất văng một tên ra, xách chiếc giỏ nặng trịch nện thẳng vào mặt tên còn lại làm hắn choáng váng đầu óc. Hai tên ấy nhất thời chẳng làm gì nổi nàng.

Thấy nàng khỏe quá, ngay lập tức lại có thêm hai tên nữa nhào ra, kẻ đè vai người giữ tay. Tô Ngọc Dung vừa há miệng định kêu cứu thì một miếng vải thô tẩm thuốc đã bịt chặt lấy miệng mũi nàng. Nàng chỉ kịp phát ra vài tiếng nấc nghẹn ngắn ngủi rồi trước mắt tối sầm, thần trí mụ mẫm, cơ thể theo đó nhũn ra đổ ập xuống.