Chương 63 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 63: Chó con

🪷 Editor: Thảo Anh


Lận Đàn đã nghe phong thanh chuyện Tô Ngọc Dung có sức khỏe phi thường. Sau khi biết hai người từng là phu thê, chàng đã hỏi thăm nhiều người về quá khứ của cả hai.

Chàng biết thê tử của mình đến từ đâu, hai người đã quen biết nhau như thế nào, và chàng đã dùng mưu kế gì để rước được nàng về dinh. Những chuyện xưa ấy, dẫu chỉ nghe kể lại, trong lòng Lận Đàn cũng thấy ngọt ngào vô hạn. Dù không nhớ ra nhưng chàng luôn cố gắng phác họa lại những hình ảnh ấy trong tâm trí.

Có đôi lúc, chàng thậm chí còn ghen tị với chính mình của ngày xưa, ghen tị với một Lận Đàn có thể danh chính ngôn thuận gần gũi với Tô Ngọc Dung. Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu mà ngày đó chàng có được tất cả, còn khi chàng một lần nữa yêu nàng thì lại chẳng còn gì trong tay.

Ngũ đệ muội Hạ Dao Đình nói với chàng nhiều nhất là việc Tô Ngọc Dung có sức lực rất lớn, bờ vai trông mảnh khảnh nhưng thực chất có thể cõng được một nam nhân trưởng thành. Mỗi lần cùng nàng đi leo núi, Tô Ngọc Dung chạy lên chạy xuống chẳng hề hụt hơi, thậm chí thấy Hạ Dao Đình mệt đến nhũn chân, nàng còn hào hứng muốn cõng nàng ấy leo núi, nhưng đều bị từ chối.

Nghe xong chàng thầm nghĩ, nàng lấy đâu ra sức mạnh lớn đến thế, rõ ràng trông nhỏ bé như vậy, chỉ cao đến vai chàng thôi mà.

Kết quả là hôm nay chàng đã thực sự được nếm trải.

Ngay khoảnh khắc tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, Tô Ngọc Dung vốn đang ngồi trên giường bỗng nhiên bộc phát ra một thứ thần lực. Lận Đàn còn chưa kịp phản ứng đã bị nàng ấn vai, dùng sức đẩy tọt vào trong tủ áo. Chàng chẳng có lấy một cơ hội phản kháng, Tô Ngọc Dung đẩy chàng hệt như đẩy một quả cầu. Sau một tiếng “rầm”, Lận Đàn đã rơi vào màn tối mịt mùng.

Chàng há miệng định nói, nhưng âm thanh đã nghẹn ứ nơi cổ họng.

Lận Chiêm bước vào, hai người họ nép vào nhau, nói chưa được mấy câu Lận Đàn đã nghe thấy những âm thanh vụn vặt ám muội. Chàng là một nam nhân trưởng thành, đâu phải hạng thiếu niên ngây ngô, những âm thanh ấy ám chỉ điều gì, Lận Đàn hiểu rõ mồn một.

Đây là lần thứ hai rồi.

Ngăn cách bởi cánh cửa tủ, những âm thanh ấy còn rõ rệt hơn cả lần ở trạm dịch, Lận Đàn thậm chí có thể nghe thấy tiếng nức nở của nữ tử và tiếng m*t mát chùn chụt. Chàng nhắm mắt lại, trong đầu không tự chủ được mà hiện lên khung cảnh bên ngoài. Lận Chiêm cao ráo, vóc dáng tương đồng với chàng, hẳn là có thể bao phủ hoàn toàn người phụ nữ kia trong bóng râm của mình. Còn nàng dẫu có đưa hai tay ra cũng chỉ biết đẩy rũ rượi vài cái rồi bị tước đoạt hơi thở, mất sạch sức lực, đờ đẫn hé môi để mặc đối phương làm càn. Tiếng kêu thất thanh bỗng chốc im bặt kia chắc hẳn là do bị nụ hôn chặn đứng.

Lận Đàn hệt như đang hành hạ bản thân khi lắng nghe những tiếng động ngoài kia, chàng mở mắt trân trân nhìn vào một điểm vô định trong bóng tối.

Thuở nhỏ, việc bị nhốt trong chiếc tủ đen kịt là chuyện cơm bữa. Sau khi cha và phu nhân kế thất có con riêng, sự tồn tại của chàng trở nên thừa thãi vô cùng. Thuở ấy, Lận Đàn thường vì những lỗi lầm không đâu mà bị nhốt vào tủ không chút ánh sáng, đợi đến khi phu nhân kế thất nguôi giận chàng mới được thả ra.

Là trưởng tử trong nhà, ngay từ bé chàng đã học được cách đè nén cảm xúc, quanh năm trưng ra bộ mặt đoan chính ôn hòa để đối phó với thế gian. Chàng chán ghét điều đó nhưng lại buộc phải làm vậy.

Trong tủ chật hẹp, không khí chẳng hề lưu thông, bóng tối đặc quánh như hiện hữu thành thực thể bủa vây từ bốn phía, mang theo mùi gỗ mục và mùi băng phiến ngột ngạt. Mùi vị này kéo chàng trở về quá khứ bức bối thâm u, nỗi sợ hãi li ti hệt như ngọn triều lạnh lẽo, âm thầm dâng qua cổ chân rồi leo dần lên trên, bóp nghẹt hơi thở.

Lận Đàn theo bản năng co người lại, cố thu mình thật chặt. Những âm thanh cố tình ngó lơ nhưng chẳng thể phớt lờ cứ xuyên qua lớp gỗ dày, quẩn quanh bên tai. Nhắm mắt lại, phảng phất như thấy được đôi mắt luôn chan chứa ánh nước và vẻ rụt rè kia lúc này đang phủ một màn sương mờ mịt, có lẽ đôi bàn chân thon nhỏ đang yếu ớt cọ xát vào thành giường…

Chàng chẳng rõ cảm giác trong lòng mình là gì, máu huyết như lạnh ngắt, lại như đang bùng cháy. Chàng há miệng th* d*c, không khí trong tủ thưa thớt dần, nhịp thở của Lận Đàn ngày một dồn dập, cổ họng thắt lại hệt như sắp nghẹt thở đến nơi.

Đã có mấy bận chàng muốn đạp tung cánh cửa tủ để giành lấy Tô Ngọc Dung từ tay Lận Chiêm. Chàng nhắm chặt mắt, ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay, nén lại sự xung động đang cuộn trào, chầm chậm thở ra.

Cuối cùng, những âm thanh hành hạ chàng cũng dứt hẳn. Lận Đàn mím môi, nếm được vị tanh ngọt, chẳng biết từ lúc nào chàng đã cắn rách đầu lưỡi mình. Vị mặn đắng và đau đớn giúp chàng giành lại được chút lý trí đang trên đà sụp đổ.

Sau khi Lận Chiêm rời đi, Tô Ngọc Dung quýnh quáng leo xuống giường mở cửa tủ, đập vào mắt nàng là cảnh Lận Đàn ngồi bó gối bên trong, ngước mắt nhìn nàng trân trân. Dáng vẻ hụt hẫng, mờ mịt ấy, Tô Ngọc Dung chưa từng thấy trên mặt Lận Đàn bao giờ.

Khóe môi chàng nhếch lên một nụ cười đắng chát. Chiếc tủ này vốn dành cho nữ nhi, bên trong chất đầy quần áo, không gian chật hẹp, chàng phải vất vả lắm mới trốn được trong đó mà không phát ra tiếng động nào.

Nhịp thở của Tô Ngọc Dung khựng lại, nhất thời quên bẵng định nói gì.

“Xin lỗi, ta…” Nàng mở lời, giọng khản đặc, chẳng biết giải thích thế nào về chuyện vừa xảy ra. Cổ họng nàng như bị vật gì chặn đứng, không thốt nên lời.

Cảm giác nhục nhã ê chề bủa vây lấy Tô Ngọc Dung. Lần trước ở trạm dịch, ngăn cách bởi một bức tường và giữa đêm khuya, nàng còn có thể vờ như không biết, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra. Tô Ngọc Dung vẫn luôn tự lừa dối mình rằng trên đường về kinh, chuyện ân ái giữa nàng và Lận Chiêm diễn ra giữa đêm thanh vắng, lại trong phòng riêng, chắc sẽ không ai hay biết.

Thế nhưng lần này, những động tĩnh rõ mồn một ấy đã phơi bày tr*n tr** trước mặt Lận Đàn, chẳng còn chỗ nào để trốn chạy ngay trong căn phòng ngủ bé nhỏ này.

Chàng đã thực sự nghe thấy, thực sự biết rõ nàng đã dan díu với em trai chàng như thế nào. Dẫu cho chàng không nhớ gì cả, Tô Ngọc Dung vẫn thấy mình thật trơ trẽn. Nàng thầm nhủ phải nói gì đó để cứu vãn, nhưng vừa hé môi đã chẳng thốt nên lời.

Gò má Tô Ngọc Dung đỏ như muốn nhỏ máu, vành mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào. Nàng cuống đến phát khóc mà chẳng biết giải thích ra sao, chỉ thấy xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ nẻo chui xuống cho rảnh nợ. Sao nàng lại có thể làm ra chuyện này cơ chứ? Sao ban nãy nàng lại đẩy Lận Đàn vào tủ? Thà rằng cứ để Lận Chiêm vào thấy hai người chung phòng còn hơn là tình cảnh dở khóc dở cười hiện tại.

Lận Đàn nhìn dáng vẻ luống cuống ấy của nàng, lòng dâng lên niềm xót xa. Chàng khó nhọc bước ra khỏi tủ, y phục nhăn nhúm, vành mũ lệch lạc, trông khá nhếch nhác, chẳng còn chút vẻ lạnh lùng thanh cao thường nhật. Chàng chẳng màng chỉnh đốn lại bản thân, lập tức tiến lên một bước, hạ giọng thật khẽ, ôn tồn dỗ dành: “Tô cô nương, cô đừng khóc, đừng sợ. Ta biết không phải lỗi của cô, là Lận Chiêm, là đệ ấy không hiểu chuyện, đã ức h**p cô, đúng không?”

Chàng đem mọi tội lỗi đổ lên đầu Lận Chiêm để bào chữa cho nàng, hòng xoa dịu cảm giác tội lỗi trong nàng: “Thực sự không sao đâu, cô đừng buồn, càng không cần phải thấy hổ thẹn.”

Nhìn những giọt lệ chực rơi trong mắt nàng, tim Lận Đàn cũng run rẩy theo, chỉ muốn nhanh chóng xua tan nỗi bất an nơi nàng. Nước mắt Tô Ngọc Dung rơi lã chã, không phải vì tủi thân, mà vì sự bao dung và thấu hiểu không đúng lúc này khiến nàng càng thêm hổ thẹn.

Tại sao ư? Dường như nàng đã hiểu rõ rồi. Vì nàng tham luyến cảm giác được ở bên Lận Đàn. Lý trí mách bảo nàng duyên nợ đã đứt, không nên dây dưa, nhưng trái tim lại chẳng nỡ rời xa chàng. Chẳng trách được, ai bảo lúc chàng gặp nạn lại chính là lúc hai người mặn nồng nhất. Khi ấy Tô Ngọc Dung đã hạ quyết tâm sẽ cùng chàng chung sống trọn đời, nào ngờ sau đó lại nhận được tin dữ…

Trong thâm tâm nàng vẫn chẳng thể quên được chàng. Nàng đứng núi này trông núi nọ, tham lam hưởng thụ sự riêng tư với Lận Đàn, nhưng lại sợ Lận Chiêm đột nhiên xuất hiện phá vỡ sự tĩnh lặng ấy, thế nên trong lúc hoảng loạn mới đẩy Lận Đàn vào tủ. Cứ ngỡ chỉ cần hai người không chạm mặt thì nàng có thể tiếp tục duy trì thực tại khó khăn này.

Thấy nàng rơi lệ, Lận Đàn càng thêm sốt ruột. Ánh mắt chàng vô thức dời xuống đôi bàn chân đang dẫm trên nền đất lạnh lẽo của nàng. Chàng khẽ nhíu mày, giọng đầy quan tâm, cố đánh lạc hướng sự chú ý của nàng sang chuyện khác: “Cô xem, lại không mang giày rồi, đất lạnh lắm, cẩn thận kẻo hàn khí nhiễm vào người.”

Lời nói của chàng tự nhiên đến lạ, hệt như người chồng vẫn luôn lo toan mọi việc, nâng niu nàng trong lòng bàn tay thuở nào. Tô Ngọc Dung đẫm lệ, theo bản năng nhìn xuống đôi chân mình. Giây tiếp theo, nàng thấy thân mình nhẹ bẫng, Lận Đàn đã cúi xuống bế thốc nàng lên.

Tô Ngọc Dung cắn chặt môi, nhục nhã khôn cùng. Lận Đàn đặt nàng ngồi vững trên mép giường, rồi quỳ xuống bệ gác chân trước giường, cúi người nhặt đôi hài thêu sạch sẽ đặt bên cạnh lên. Động tác của chàng nhẹ nhàng và chú tâm, một tay nâng chân nàng, tay kia cẩn thận mang giày vào cho nàng.

Tô Ngọc Dung vẫn cúi gằm mặt, lệ nhòa mắt. Lận Đàn ngước nhìn đôi mắt mờ mịt hơi sương của nàng, khẽ thở dài một tiếng, vươn tay ôm lấy vai nàng.

“Đừng khóc nữa.” Lận Đàn dịu dàng bảo: “Thực sự không phải chuyện gì to tát đâu, ta cũng chẳng phải hạng người hủ bại, cô đừng buồn bã hay hổ thẹn làm gì.”

Được Lận Đàn ôm vai, cơ thể Tô Ngọc Dung cứng đờ, rồi trong hơi ấm quen thuộc đầy vỗ về ấy, nàng khẽ run lên.

Giờ đây, họ rốt cuộc là mối quan hệ gì?

Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu nàng. Chàng là phu quân cũ, hai người từng tình nồng ý đượm, chàng vì nàng mà đoạn tuyệt gia tộc, hai người từng thề ước bạc đầu. Tô Ngọc Dung cứ ngỡ cuộc sống sẽ dần tốt đẹp lên. Vậy mà giờ đây, chàng quên nàng, dùng danh phận anh chồng để làm quen lại với nàng. Còn nàng thì sao? Nàng nhớ hết thảy, nhớ cái tốt của chàng, nhớ sự dịu dàng, nhớ nỗi đau lúc mất chàng, nhưng rồi cũng… chẳng bao lâu sau khi chàng “chết”, nàng lại có sự dây dưa mập mờ với em trai chàng.

Tô Ngọc Dung nắm chặt đôi bàn tay. Đã hòa ly, chàng cũng đã quên sạch quá khứ, nàng và Lận Chiêm ra sao vốn dĩ không nên mang gánh nặng xiềng xích nặng nề nhường này. Thế nhưng về mặt tình cảm, nàng chẳng thể dễ dàng buông xuôi. Kể từ ngày Lận Đàn từ cõi chết trở về, mỗi lần tiếp xúc với hai anh em họ, cảm giác tội lỗi luôn đeo bám nàng như hình với bóng.

Nàng hệt như kẻ đứng trên cầu độc mộc, một bên là quá khứ ấm áp với Lận Đàn, một bên là hiện tại đầy mê hoặc và cấm kỵ với Lận Chiêm. Bước về bên nào cũng dễ dàng sẩy chân xuống vực thẳm. Tô Ngọc Dung tham luyến sự thân thuộc và an tâm mà Lận Đàn mang lại, nhưng cũng chẳng thể nhẫn tâm chặt đứt sợi dây ràng buộc đã nảy sinh với Lận Chiêm. Sự giằng xé này khiến nàng đau đớn vô cùng, và trước sự bao dung, dịu dàng lúc này của Lận Đàn, nàng lại càng thấy mình là một người đàn bà đê tiện, lẳng lơ.

Lận Đàn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của nàng, trong lòng đã thấu rõ. Nàng buồn, không chỉ đơn giản vì sự nhục nhã vừa bị bắt gặp ban nãy. Bản tính Tô Ngọc Dung lương thiện, nàng không thể toàn tâm toàn ý bước vào một tình cảm mới, vì trong lòng nàng luôn hiện hữu nỗi day dứt với người chồng quá cố. Đó là cái gai trong tim nàng. Nếu chàng thực sự đã chết, có lẽ nàng có thể sống tiếp một cuộc đời bình ổn, nhưng trớ trêu thay chàng lại sống lại…

Là lỗi của chàng. Lận Đàn ngập tràn sự tự trách và xót xa. Dẫu chàng có giành được Tô Ngọc Dung về, trong lòng nàng cũng sẽ nảy sinh nỗi áy náy với Lận Chiêm, thủy chung chẳng thể nào thực sự bình yên. Chẳng nhẽ chàng phải buông tay? Nhưng điều đó là không thể. Đừng hòng bắt Lận Chiêm nhả miếng mồi ngon đã vào miệng ra.

Chẳng lẽ sau này họ phải chịu đựng sự hiện diện của nhau sao? Lận Đàn nhíu mày.

Đúng lúc này, ngoài sân vẳng vào tiếng chim non kêu chiếp chiếp gấp gáp, chắc là đói bụng quá rồi. Lận Đàn sực tỉnh, hiện giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện này. Tâm trạng nàng đang bất ổn, nên dỗ dành nàng, bắt nàng thôi nghĩ ngợi vẩn vơ đi mới phải.

Lận Đàn nới lỏng vòng tay, nhẹ giọng bảo: “Nghe tiếng kìa, lũ nhỏ đó chắc đói lử rồi. Ban sáng bận rộn lâu quá, đến giờ vẫn chưa cho chúng ăn, mớ vỏ ốc kia còn chưa kịp xử lý nữa.”

Nghe vậy, đôi mắt đẫm lệ của Tô Ngọc Dung khựng lại, tiếng khóc ngưng hẳn. Nàng đưa tay thô bạo quệt ngang vết lệ trên mặt, hít sâu vài hơi cố bình ổn cảm xúc. Khổ gì thì khổ, chẳng thể để lũ trẻ bị đói được.

“Ta phải đi cho chúng ăn đây.” Nàng lí nhí đáp, giọng vẫn còn nồng nặc âm mũi, nhưng sự chú ý rõ ràng đã bị đánh lạc hướng. Tô Ngọc Dung nhìn ra cửa sổ, nghe tiếng kêu ngày một thê lương của lũ chim, nàng vội vàng đứng dậy khỏi mép giường. Dẫu mắt còn sưng đỏ nhưng thần sắc đã cố gắng trở lại bình thường. Nàng lau mặt thêm lần nữa rồi nhanh chóng bước ra ngoài xử lý đống vỏ ốc trong thùng.

Lận Đàn muốn giúp một tay nhưng Tô Ngọc Dung đang thấy nhục nhã và không tự nhiên chút nào, nếu chàng còn ở lại sẽ chỉ làm nàng thêm khó chịu. Thấy vậy, Lận Đàn đành cáo từ ra về trước.

Bóng chiều buông xuống, các phòng của Lận phủ lần lượt tập trung tại sảnh để dùng bữa tối. Lận Đàn ngồi vào vị trí của mình, thần sắc lãnh đạm, ánh mắt dán chặt vào bát đĩa trước mặt hệt như chẳng quan tâm gì đến xung quanh. Vẻ mặt không cảm xúc, đôi mắt lạnh lùng cùng bờ môi mím chặt của chàng khiến những người ngồi gần cũng vô thức nhẹ nhàng cử động, không dám gây tiếng động lớn.

Chẳng ai rõ vị nhị công tử vốn dĩ ôn hòa, dễ tính nhất phủ hôm nay sao lại mang bộ dạng tâm trạng tồi tệ đến thế. Đám hạ nhân nín thở tập trung, chỉ sợ làm sai điều gì.

Lúc này, ánh sáng nơi cửa chợt tối đi, Lận Chiêm bước chân thong thả bước vào. Khác hẳn với Lận Đàn đang sa sầm mặt mày, khóe môi hắn phảng phất một nụ cười nhàn nhạt, ngay cả đôi mắt vốn u uất hằng ngày cũng rạng rỡ thêm vài phần. Ban ngày vừa được gặp Tô Ngọc Dung, tâm trạng Lận Chiêm lúc này đang cực kỳ tốt, nhìn cả cái đám người thân đáng ghét trong sảnh cũng thấy thuận mắt hơn đôi chút.

Hắn hiếm khi xuất hiện trong tiệc gia đình, thậm chí hôm nay còn phá lệ tươi cười chào hỏi mấy vị trưởng bối. Tuy thái độ vẫn chưa gọi là vồn vã nhưng so với thói khinh khỉnh thường ngày đã là một trời một vực. Hắn tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống, ngay sát cạnh Lận Đàn.

Ngay khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, những ngón tay cầm đũa của Lận Đàn khẽ siết chặt đến trắng bệch. Chàng rũ mắt, bỗng dưng lạnh lùng buông ra ba chữ: “Chó con.”

Giọng nói ấy hệt như tẩm đá lạnh, mang theo sự chán ghét không thèm che giấu và cơn thịnh nộ bị đè nén đến tột cùng.

Lận Chiêm đang định ngồi xuống thì khựng lại, nụ cười trên mặt đông cứng trong giây lát, cứ ngỡ tai mình có vấn đề. Hắn nghiêng đầu nhìn sang người huynh trưởng đang mang bộ mặt lạnh như tiền bên cạnh, trong mắt thoáng qua nét ngỡ ngàng, nhưng rồi sự ngỡ ngàng ấy nhanh chóng chuyển thành một nụ cười càng thêm sâu cay và đầy vẻ trêu chọc.

Hắn chẳng những không nổi giận, trái lại còn khẽ nghiêng người sáp lại gần hơn một chút, cười hì hì hỏi vặn đầy ác ý: “Huynh trưởng nói lời này hay thật, nếu đệ là chó…” Hắn ngừng lại một nhịp, ánh mắt đảo qua góc nghiêng căng cứng của Lận Đàn, giọng điệu cợt nhả: “… Vậy huynh là cái thá gì? Chẳng phải hai chúng ta do cùng một cha mẹ sinh ra sao? Chẳng nhẽ… huynh còn hạ đẳng hơn cả đệ?”

Lận Đàn đột ngột quay phắt đầu lại, ánh mắt sắc như dao cau. Bàn tay cầm đũa của chàng gồng lên, nếu đó là một con dao găm thì chắc hẳn khắc tiếp theo nó đã cắm phập vào ngực Lận Chiêm rồi.

Thế nhưng Lận Chiêm hệt như chẳng hề hay biết, vẫn giữ nguyên nụ cười ấy: “Sao nào, đệ nói không đúng à?”

Lận Đàn dời mắt đi chỗ khác, nhắm mắt thở hắt ra hai nhịp: “Cút…”