🪷 Chương 62: Giấu chàng vào trong tủ
🪷 Editor: Thảo Anh
Phía ngoài khu chợ Tây có một con suối nhỏ chảy qua, ngày thường các phụ nhân vẫn hay đến đây giặt giũ. Mấy hôm trước vừa mưa xong, đất xuân mềm nhão, ven bờ có rất nhiều vỏ ốc bò lổn nhổn. Tô Ngọc Dung xách chiếc thùng gỗ sau cánh cổng viện, cầm thêm chiếc xẻng nhỏ, cùng Lận Đàn ra khỏi cửa.
Vừa khóa xong cổng, Lận Đàn đã đưa tay ra: “Để ta cầm cho.”
Tô Ngọc Dung lắc đầu: “Không nặng đâu, ta xách được mà.”
“Ta biết.” Lận Đàn ôn tồn nói, “Ta biết cô sức lớn, xách được, chút trọng lượng này đối với Tô cô nương chẳng thấm tháp gì. Nhưng ta muốn giúp cô, chẳng liên quan gì đến việc cô có xách nổi hay không cả, đưa cho ta đi.”
Chàng vẫn chìa tay ra, Tô Ngọc Dung mím môi, đành phải giao chiếc thùng cho chàng. Lận Đàn đón lấy, mỉm cười bảo: “Đi thôi.”
Con suối không xa, ra khỏi khu chợ, băng qua một cánh rừng nhỏ là tới. Ven bờ vẫn còn vài người đang giặt giũ, Tô Ngọc Dung đi xuống phía hạ lưu, bảo: “Phía dưới này bùn cát bồi lắng, đất mềm, các khúc quanh thường có nhiều vỏ ốc đọng lại.”
Lận Đàn gật đầu: “Hóa ra là vậy, ta lại được mở mang tầm mắt rồi.”
Nước suối trong vắt nhìn thấu đáy, róc rách chảy qua những viên sỏi tròn trịa. Tô Ngọc Dung cúi người, vén gọn tà váy giắt vào thắt lưng, rồi thoăn thoắt xắn ống quần lên, để lộ đoạn bắp chân trắng ngần mịn màng. Nàng cởi bỏ giày tất, chân trần bước xuống suối. Tiết xuân, nước sông vẫn còn hơi lạnh, nàng hít sâu một hơi, dậm dậm chân vài cái cho quen với nhiệt độ, rồi mới tiến thêm mấy bước, để mặc làn nước trong xanh lướt qua cổ chân.
Dáng người nàng không hề gầy gò, cổ chân tuy thanh mảnh nhưng phần bắp chân phía trên lại trắng trẻo, mềm mại và có chút da thịt. Tô Ngọc Dung vốn ưa sạch sẽ, móng chân được cắt tỉa gọn gàng, độ cong tròn trịa. Dưới sự phản chiếu của làn nước trong vắt, đôi chân ấy trắng nõn như ngọc, tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, mềm mại.
Lận Đàn đứng trên bờ, ánh mắt vô tình lướt qua, gò má tức thì ửng hồng, sắc đỏ lan tận gốc tai. Chàng vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác, bối rối nhìn về phía rặng cây xa xa.
Ở kinh thành, đôi bàn chân nữ tử là nơi vô cùng riêng tư, không thể tùy tiện để người khác nhìn thấy, chỉ có giữa vợ chồng mới không cần câu nệ những quy tắc ấy. Nhưng Tô Ngọc Dung vốn xuất thân thôn dã, ở quê nàng, để mưu sinh, mọi người vẫn thường xuống sông vớt tảo, mò cá bắt tôm, việc để chân trần vốn dĩ bình thường như cơm ăn nước uống. Dẫu trước kia nàng từng được dạy bảo quy củ, nhưng bẵng đi một thời gian dài, nàng đã sớm quên sạch.
Lận Đàn đưa tay sờ lên khuôn mặt đang nóng bừng của mình, cố trấn tĩnh lại. Chàng chẳng dám nhìn về phía Tô Ngọc Dung vì sợ thất lễ, dù nàng không biết quy tắc, chàng cũng không thể thừa cơ mà làm càn. Thế nhưng trong đầu chàng lại bất giác nảy ra một ý nghĩ: Chẳng trách nàng tên là “Ngọc Dung”, cái tên này thực sự quá đỗi phù hợp với nàng. Nàng hệt như một khối ôn ngọc vừa được ngâm trong nước suối, trong trẻo, mịn màng, nâng niu trong lòng bàn tay là trọn vẹn sự ấm áp nồng nàn.
Lận Đàn định thần lại, cũng bắt chước nàng, hơi vụng về xắn gấu áo cẩm bào và ống quần lên, cởi giày tất rồi dè dặt nhúng chân xuống nước. Cảm giác lạnh buốt khiến chàng khẽ rùng mình, nhưng thấy Tô Ngọc Dung đã cúi người thành thục lật đá tìm vỏ ốc, chàng cũng vội vàng bước theo.
Nước suối không sâu, chỉ vừa chạm bắp chân. Ban đầu Lận Đàn còn hơi gượng gạo, động tác cứng nhắc, nhưng rất nhanh đã quen tay. Chàng lần mò giữa đám bùn và kẽ đá, loáng cái lòng bàn tay đã nắm được mấy con.
“Tô cô nương, xem này!” Chàng không nhịn được mà ngẩng đầu lên, hệt như đang khoe báu vật, chìa nắm vỏ ốc cho nàng xem. Gương mặt chàng rạng rỡ nụ cười, đôi mắt sáng lấp lánh hệt như việc nhặt mấy con ốc này cũng mang lại cảm giác thành tựu như lúc vẽ xong một bản vẽ khí cụ phức tạp vậy.
Tô Ngọc Dung ngoảnh lại, thấy gương mặt lấm tấm nước và ý cười trong mắt chàng, nàng cũng bất giác mỉm cười: “Vâng, mấy con này béo thật đấy!”
Lận Đàn trong lòng hoan hỉ, lại cúi đầu định tìm thêm, kết quả chân dẫm trúng một hòn đá phủ đầy rêu xanh. Thân hình chàng loạng choạng, suýt nữa thì ngã nhào xuống nước. Chàng cuống cuồng dang rộng tay, vất vả lắm mới đứng vững được, nhưng vạt áo đã bị nước bắn tung tóe, trên mặt cũng dính mấy giọt nước trôi xuống, trông có phần nhếch nhác.
Hiếm khi thấy chàng lóng ngóng như vậy, khác hẳn với vẻ lạnh lùng chín chắn thường ngày, Tô Ngọc Dung không kìm được bật cười thành tiếng, đôi mắt cong tít như vành trăng khuyết: “Đá dưới nước trơn lắm, huynh phải cẩn thận chứ!”
Tiếng cười của nàng trong trẻo như tiếng suối chảy qua đá cuội. Nhìn nụ cười rạng rỡ ấy, Lận Đàn phút chốc quên sạch sự lúng túng vừa rồi, chỉ thấy lòng mình như bị một chiếc lông vũ khẽ khàng m*n tr*n, tê dại lâng lâng.
“Vâng, ta biết rồi.” Chàng khẽ đáp, lại cúi đầu tiếp tục tìm kiếm.
Chẳng mấy chốc, hai người đã mò được đầy một thùng gỗ. Tô Ngọc Dung đưa tay lau mồ hôi trên trán, chống nạnh thở hắt ra một hơi. Lận Đàn nhìn nàng mỉm cười: “Mệt rồi sao? Vẫn chưa xong đâu đấy.”
Tính hiếu thắng của Tô Ngọc Dung trỗi dậy, nàng xua tay: “Chẳng mệt chút nào!”
Họ còn phải tìm loại sâu trắng nhỏ vừa mới lột xác cho chú chim non nhặt được hôm qua ăn. Sách bảo loại sâu này bổ nhất, chim bố mẹ thường tìm loại này để mớm cho chim non mới nở. Tô Ngọc Dung lật mấy tảng đá lớn ven bờ, bới trong đám bùn ẩm và tìm thấy rất nhiều.
Lận Đàn liếc nhìn qua, sắc mặt tức thì nhợt nhạt, trong dạ dày nảy sinh cảm giác khó chịu theo bản năng, đôi mày khẽ nhíu lại trong tích tắc. Nhưng chàng nhanh chóng nén xuống, ngoài mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa. Tô Ngọc Dung nhận ra chàng không còn hăng hái như lúc mò ốc ban nãy. Nàng nghiêng đầu nhìn chàng một lúc, rồi chợt hiểu ra điều gì, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: “Huynh sợ sao?”
Bị nhìn thấu tâm tư, Lận Đàn chớp mắt: “Có một chút…”
Tô Ngọc Dung lại bật cười. Lận Đàn ngượng ngùng, định cúi xuống phụ giúp: “Chẳng có gì to tát đâu, để ta giúp cô.”
“Thôi thôi.” Tô Ngọc Dung giơ tay chắn tầm mắt chàng, “Huynh ra đằng kia đứng một lát đi, đừng nhìn. Chú chim nhỏ xíu đó cũng chẳng ăn hết bao nhiêu đâu, ta bắt vài con là đủ rồi.”
Lận Đàn mím môi, ngập ngừng hỏi: “Cô có chê ta vô dụng không? Đến con sâu nhỏ cũng sợ.”
“Đâu có.” Tô Ngọc Dung thần thái tự nhiên, giọng nói chẳng chút mỉa mai, “Ai mà chẳng có thứ mình sợ, sợ sâu bọ thì có nói lên điều gì đâu.”
Nàng bắt thêm vài con bỏ vào hũ rồi đậy nắp lại.
Hai người bận rộn một hồi, thu hoạch được khá nhiều. Sau khi lên bờ, Tô Ngọc Dung dùng khăn lau sạch chân, định xỏ giày tất vào thì mới bàng hoàng nhận ra đôi giày tất đặt bên bờ ban nãy đã trôi xuống nước từ lúc nào. Nàng vội vàng vớt lên, nhưng giày đã ướt sũng, không thể mang nổi nữa.
“Sao lại thế này cơ chứ…” Nàng rầu rĩ nhìn đôi giày ướt đẫm.
Lận Đàn thấy vậy liền bước tới: “Rơi xuống nước rồi sao?”
“Vâng…” Tô Ngọc Dung buồn bã đáp, “Ta vừa để ở sát mép bờ, chắc gió thổi rơi xuống rồi.”
Lận Đàn ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Sỏi đá ven suối này sắc lắm, để ta cõng cô về.”
Tô Ngọc Dung sững sờ, rồi cuống quýt lắc đầu: “Không, không cần đâu… Ta cứ đi thế này về cũng được mà.”
“Thế sao được.” Lận Đàn nhìn đôi hài thêu đang nhỏ nước trên tay nàng, “Mang vào sẽ khó chịu lắm.” Chàng khẽ cười, nói thêm: “Không sao đâu, Tô cô nương đừng khách sáo với ta.”
Giày tất đều hỏng rồi, nàng không thể cứ thế chân trần đi bộ về được. Tô Ngọc Dung vô cùng đắn đo, nàng bối rối cúi đầu, các ngón chân khẽ co lại.
Lận Đàn mặt vẫn bình thản: “Tô cô nương, chú chim nhỏ vẫn đang đói bụng, chúng ta phải về nhanh thôi.” Chàng mỉm cười nhạt nhòa, giọng điệu thản nhiên: “Nếu cô sợ người ngoài nhìn thấy sẽ dị nghị, lát nữa chúng ta sẽ đi đường tắt, được không?”
Nhìn vào ánh mắt chân thành của chàng, lại nhìn xuống đôi chân trần của mình, cuối cùng nàng đành đỏ mặt gật đầu: “Vâng…”
Lận Đàn nhếch môi cười, quay lưng ngồi xổm xuống: “Lên đi.”
Tô Ngọc Dung chậm chạp nhích lại gần vài bước, rồi cẩn trọng nằm lên tấm lưng rộng của chàng. Lận Đàn vững vàng đứng dậy, hai tay đỡ dưới nhượng chân nàng, một tay vẫn xách chiếc thùng đầy vỏ ốc, bước đi vô cùng chắc chắn.
Cơ thể mềm mại của thiếu nữ dán sát vào tấm lưng cứng cáp của mình, Lận Đàn nín thở tập trung, có thể cảm nhận rõ rệt hơi thở nhẹ nhàng của nàng phả bên cổ mình, mang lại một cảm giác ngứa ngáy li ti. Cả hai đều im lặng, trong rừng chỉ nghe thấy tiếng bước chân xào xạc.
Tô Ngọc Dung nép trên lưng chàng, nhìn cảnh vật dọc đường, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa an tâm lại vừa có chút cảm xúc khó gọi thành tên. Sự đụng chạm gần gũi thế này đã lâu lắm rồi chưa xảy ra, nàng suýt thì quên mất hơi ấm từ lòng bàn tay Lận Đàn, quên mất bờ vai chàng rộng nhường nào, cánh tay chàng mạnh mẽ ra sao khi ôm gọn lấy nàng.
Lận Đàn vẫn giống như trước, vẫn dùng loại hương ấy. Trên y phục của chàng ngập tràn mùi hương đó, tựa như cây cỏ mùa xuân xanh mướt, thơm ngát nồng nàn, lại giống như những lá thông phủ đầy tuyết, ngửi vào thấy sảng khoái và thanh khiết vô cùng. Nàng khẽ cúi đầu, nhích lại gần tóc của Lận Đàn, chóp mũi khẽ hít hà mùi hương trên người chàng.
Chàng từng bước vững chãi tiến về phía trước, dường như chẳng hề hay biết hành động nhỏ của Tô Ngọc Dung. Nàng thấy hơi hồi hộp, vùi mặt xuống, áp nhẹ vào cổ áo chàng, cảm giác như được bao bọc trong hơi thở của chàng hệt như ngày xưa.
Đi qua một đoạn đường rải sỏi, Lận Đàn khẽ xốc nàng lên một chút cho vững. Tô Ngọc Dung tưởng hành động vụng trộm của mình bị phát hiện, vội vàng nhổm người dậy, mím chặt môi chẳng dám làm gì thêm. Còn Lận Đàn, chàng đang dốc toàn lực để phớt lờ đi khối mềm mại đang áp sát sau lưng mình, thứ cảm xúc căng đầy trong lòng chàng lúc này hệt như sắp sửa trào dâng.
Có đôi lúc, chàng thực sự không muốn nhẫn nhịn thêm nữa, không muốn dùng cách “nước ấm nấu ếch” này, mà chỉ muốn nói ngay cho nàng biết rằng chàng muốn ở bên nàng, muốn nối lại mối lương duyên vợ chồng trước đây. Chỉ là chàng không thể, Lận Đàn không thể chỉ vì d*c v*ng cá nhân mà làm càn. Dẫu chàng có thừa thủ đoạn để bắt Tô Ngọc Dung phải quay về bên mình, bắt tâm trí nàng chỉ có một mình chàng, nhưng làm vậy sẽ chỉ dọa nàng sợ hãi, đó không phải là điều chàng thực sự mong cầu.
Chàng nâng niu nàng như nâng niu báu vật, ngay cả nhịp thở cũng nhẹ đi vài phần. Cuối cùng cũng về tới sân viện, Lận Đàn đứng giữa sân, ôn tồn hỏi: “Tô cô nương, ta có thể đưa cô vào tận phòng được không?” Chàng biết khuê phòng thiếu nữ không thể tùy tiện bước vào, dẫu lòng quan tâm nhưng vẫn giữ đúng lễ tiết.
Tô Ngọc Dung gật đầu, giọng nhỏ nhẹ: “… Được ạ, làm phiền huynh trưởng rồi.”
Lận Đàn bấy giờ mới bước tiếp, mắt vẫn hơi rũ xuống chẳng dám nhìn quanh, chỉ đưa nàng đến ngồi bên mép giường trong phòng ngủ. Căn phòng gọn gàng mộc mạc, chăn nệm tươm tất, cả không gian phảng phất mùi hương bồ kết thanh sạch đặc trưng trên người nàng.
“Giày tất sạch để ở đâu? Ta lấy cho cô thay.” Lận Đàn thấp giọng hỏi.
“Ở trong cái tủ kia ạ.” Tô Ngọc Dung chỉ tay về phía chiếc tủ quần áo kê sát tường.
Lận Đàn theo lời bước tới, mở cửa tủ, đưa tay lấy ra một đôi giày tất sạch sẽ. Vừa định quay người đưa cho nàng, thì đột nhiên ngoài sân vang lên tiếng bước chân, dường như có người vừa mới vào nhà: “A Dung, nàng có nhà không? Ta thấy cổng không cài then.”
Giọng nói lanh lảnh, chính là giọng của Lận Chiêm. Tiếng bước chân ngày một gần, hắn đang thong thả bước về phía phòng ngủ.
Tim Tô Ngọc Dung tức thì nhảy lên tận cổ họng. Chẳng hiểu lúc ấy nghĩ gì, nàng theo bản năng nhảy phắt xuống giường, mặc kệ chân trần lạnh ngắt, lao thẳng tới cạnh Lận Đàn đang đứng trước tủ áo, dồn hết sức lực đẩy chàng vào trong. Đôi giày tất trên tay chàng rơi “bạch” xuống sàn.
“Rầm!”
Cánh cửa tủ bị đóng sầm lại một cách vội vã.
“Tô cô nương…” Lận Đàn mới kịp hé môi thì trước mắt đã là một màn tối đen như mực.
Khắc tiếp theo, tấm rèm cửa phòng ngủ bị một bàn tay thon dài vén lên, bóng dáng Lận Chiêm hiện ra nơi cửa. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh cổ tròn, dáng người cao ráo, vòng eo săn chắc thẳng tắp hệt như cây trúc.
Lận Chiêm liếc mắt cái đã thấy ngay Tô Ngọc Dung đang đứng chân trần giữa phòng, sắc mặt có phần nhợt nhạt: “Sao nàng không mang giày? Dưới đất lạnh lắm.”
Tô Ngọc Dung nhìn hắn, chưa kịp mở lời thì hắn đã sải bước tới, cúi người bế thổng nàng lên. Tô Ngọc Dung bất ngờ, khẽ kêu lên một tiếng, chỉ đành vòng tay ôm lấy vai hắn. Lận Chiêm giờ đây đã không còn là chàng thiếu niên gầy gò thuở mới gặp. Cánh tay hắn rắn chắc mạnh mẽ, bờ vai cũng đã rộng mở hơn, đôi tay dài khóa chặt nàng trong lòng.
Được hắn ôm, tim Tô Ngọc Dung đập loạn nhịp. Nàng lo lắng liếc nhìn cánh cửa tủ đang đóng chặt, giọng nói hơi run rẩy: “Ta vừa ra suối, sơ ý làm rơi giày tất xuống nước… ướt hết rồi.”
“Thế nàng về bằng cách nào?” Lận Chiêm bế nàng ngồi xuống mép giường nhưng không thả ra, cứ thế để nàng ngồi nghiêng trên đùi mình, vòng tay vẫn ôm chặt lấy nàng, khóe môi nhếch lên cười nhạt.
“Ta đi bộ về.” Tô Ngọc Dung không dám nhìn hắn, ánh mắt lảng tránh, lắp bắp nói dối.
Lận Chiêm vươn một bàn tay ra, nắm lấy đôi bàn chân lạnh ngắt của nàng ủ trong lòng bàn tay mình, giọng điệu dịu lại: “Ra suối làm gì?”
“Mò vỏ ốc về giã nhuyễn cho gà ăn.”
Lận Chiêm nhớ lại lúc nãy vào sân có thấy một thùng gỗ đầy vỏ ốc dưới hiên. Hắn bất đắc dĩ bảo: “Cái lũ nhỏ đó sao mà khó chiều thế, cho ăn thóc thôi chưa đủ à.”
“Chưa đủ đâu.” Tô Ngọc Dung lí nhí đáp, giọng hơi căng thẳng, “Phải ăn vỏ ốc, bột vỏ sò mới nhanh lớn, lớn nhanh mới sớm đẻ trứng bán lấy tiền được.”
Gà con nuôi từ lúc nhỏ đến lúc đẻ trứng cũng phải mất mấy tháng trời, Lận Chiêm nhịn không được hỏi: “Nàng thực sự định ở đây lâu dài sao?”
Tô Ngọc Dung chẳng biết trả lời thế nào. Ban đầu nàng không hề tính toán như vậy. Nàng chỉ muốn lên kinh, tận mắt thấy Lận Đàn về nhà an ổn là nàng yên tâm rời đi, cùng lắm là đợi Lận Chiêm thi xong. Thế nhưng chẳng hiểu sao lại dọn vào căn viện này, dựng hàng rào, nuôi gà vịt, rồi cả mấy hạt rau vừa gieo trong vườn mấy hôm trước nay cũng đã nảy mầm.
Nàng chỉ đành đáp: “Ở đây ta quen thuộc nhất, hàng xóm láng giềng đều quen mặt cả rồi. Đi nơi khác ta chẳng biết ai, lạ nước lạ cái lắm.”
Mồ hôi lạnh rịn ra trong lòng bàn tay Tô Ngọc Dung vì quá căng thẳng. Nàng sợ phát khiếp nếu Lận Đàn trong tủ gây ra tiếng động gì. Nghĩ lại nàng thấy mình thật bốc đồng khi bắt Lận Đàn trốn vào đó, rõ ràng hai người chẳng làm chuyện gì khuất tất, cớ sao phải trốn? Làm thế này chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này, nàng cũng chẳng hiểu nổi bản thân mình lúc ấy nghĩ gì, chỉ là theo bản năng cảm thấy tuyệt đối không được để hai người họ chạm mặt lúc này.
Nàng cố lái sang chuyện khác, giọng nói căng cứng mất tự nhiên: “Sao đệ lại tới đây?”
“Vì nhớ nàng.” Lận Chiêm trả lời một cách thẳng thừng và thản nhiên. Hắn cúi đầu, trán tì nhẹ vào trán nàng, hơi thở giao hòa: “Chỉ cần một ngày không thấy nàng, lòng ta lại thấy trống trải khôn cùng.” Nói đoạn, hắn ngước mắt nhìn vào hàng mi đang run rẩy của nàng, trầm giọng hỏi: “Còn nàng? Có nhớ ta không?”
Tâm trí Tô Ngọc Dung rối bời, mọi sự chú ý đều dồn cả vào chiếc tủ áo im lìm kia, nghe hắn hỏi chỉ biết thuận theo ý hắn mà gật đầu loạn xạ: “… Có nhớ.”
Mọi lần gặp câu hỏi này, nếu nàng không đáp, hắn nhất định sẽ không bỏ qua, cứ gặng hỏi bằng được kết quả hắn muốn mới thôi, như thế lại càng bị hắn hành hạ, chẳng thà cứ chiều ý hắn cho xong chuyện sớm.
Lận Chiêm khá bất ngờ với câu trả lời này, hắn ngẩng đầu lên: “Hửm? Sao hôm nay ngoan thế.” Tính nàng hay thẹn thùng, ngày thường hỏi câu này nàng toàn đỏ mặt không thèm đáp.
Tô Ngọc Dung túm chặt vạt áo: “Thế… không tốt sao?” Sao nói thuận theo hắn cũng không xong thế này!
Lận Chiêm hơi lùi ra một chút, nâng mặt nàng lên bắt nàng nhìn thẳng vào mắt mình, ánh mắt dò xét: “Tô Ngọc Dung, trông nàng có vẻ rất căng thẳng.”
“Không có!” Tô Ngọc Dung giật mình, cố giữ tông giọng bình thường.
“Thật không?”
“Thật mà.”
Lận Chiêm nheo mắt, tâm trạng vui sướng vì nàng bảo nhớ hắn. Những lời ngọt ngào như vậy hằng ngày hắn phải dỗ dành mãi nàng mới chịu nhả ra một câu, vậy mà hôm nay hắn vừa hỏi nàng đã đáp ngay. Khóe môi Lận Chiêm nhếch lên, xem ra vị trí của hắn trong lòng nàng cũng không hề nhỏ. Tô Ngọc Dung cũng biết nhung nhớ hắn khi vắng mặt, nhận thức này làm lồng ngực hắn nóng ran, hệt như bị đổ nước sôi vào, sùng sục bốc hơi.
Đầu ngón tay Lận Chiêm khẽ khàng m*n tr*n má nàng, rồi từ từ trượt xuống đôi môi.
“A Chiêm…” Tô Ngọc Dung thấy không tự nhiên chút nào, vừa mới gọi tên hắn thì Lận Chiêm đã bất ngờ nhoài tới ngậm lấy môi nàng.
Tô Ngọc Dung trợn tròn mắt, sợ đến ngây người. Nàng đưa tay định đẩy hắn ra nhưng Lận Chiêm đã nhanh chóng nắm chặt lấy hai tay nàng, vòng tay qua eo rồi cùng nàng ngã nhào xuống giường.
“Ưm… nhớ nàng quá, cho ta hôn một cái nào.” Lận Chiêm ngấu nghiến đôi môi nàng, nhấm nháp tỉ mỉ, giọng nói tan chảy giữa răng môi.
Tô Ngọc Dung định mở miệng ngăn cản thì lại càng tạo điều kiện cho hắn lộng hành. Hắn dùng ngón cái chặn bên khóe môi khiến nàng không khép miệng lại được, chỉ đành để hắn chen vào.
“Ưm…” Nhịp thở của Tô Ngọc Dung trở nên hỗn loạn. Trong căn phòng nhỏ vẳng lên những tiếng m*t mát ẩm ướt đầy tình tứ. Lận Chiêm cắn nhẹ môi nàng, dùng sức m*t lấy cuống lưỡi một cái khiến Tô Ngọc Dung tức thì thấy sương mù bao phủ đáy mắt, cơ thể cũng mềm nhũn buông xuôi.
Nàng hé môi th* d*c, đôi môi bị hôn đến đỏ mọng ướt át. Lúc hai người quấn lấy nhau, gấu áo Tô Ngọc Dung bị tốc lên một đoạn, để lộ vòng eo trắng ngần. Ánh mắt Lận Chiêm u tối, bàn tay đang m*n tr*n mặt nàng trượt dần xuống dưới, băng qua cơ thể dẻo dai của nàng rồi luồn vào trong gấu áo.
Màn sương trong mắt nàng đọng lại rồi tan ra thành những giọt lệ li ti, ánh mắt mờ mịt hơi nước. Tô Ngọc Dung đưa tay muốn đẩy Lận Chiêm ra, chiếc yếm đào ngay ngắn bị vò nát, in hằn hình bàn tay hắn, nhịp tim cũng loạn nhịp theo.
“Lận Chiêm…” Tô Ngọc Dung cắn môi, cố nén tiếng r*n r* của mình. Nàng hoảng loạn liếc nhìn về phía cánh cửa tủ đang đóng chặt. Chỗ đó im lìm như tờ, chẳng phát ra một tiếng động nào, hệt như chẳng có ai bên trong vậy.
Lớp áo bị đẩy cao lên, Lận Chiêm vùi đầu vào đó nồng nàn c*n m*t, nhấm nháp. Tô Ngọc Dung vì lo nghĩ cho người trong tủ, đã dùng chút lý trí cuối cùng kéo người đang định trượt xuống phía đùi mình lại: “Không… không được!”
Hai má nàng đỏ bừng như bị luộc chín, đôi mắt như chứa cả một hồ nước xuân, đến giọng nói cũng hệt như bị ngâm mềm đi. Tô Ngọc Dung nảy ra một kế: “Ta… ta đang đến kỳ, không… không thể được.”
Lận Chiêm l**m răng, có chút hụt hẫng vì không được như ý, nhưng cũng đành thôi. Hắn vẫn dựa vào người nàng, áp sát vào gò má nóng hổi của Tô Ngọc Dung mà mổ nhẹ, rồi lại cắn cắn vành tai nàng, hỏi nhỏ: “Vậy mà hôm nay nàng còn lội nước mò ốc, có thấy khó chịu ở đâu không?”
Tô Ngọc Dung khép vạt áo lại, lắc đầu: “Không có.”
“Để ta đi đun nước nóng cho nàng ngâm chân, nãy ta sờ thấy chân nàng lạnh ngắt à.” Lận Chiêm nói rồi định ngồi dậy.
Tô Ngọc Dung cuống quýt: “Không cần đâu, ta đun rồi, trong bếp có nước đấy.”
“Vậy để ta đi múc vào.”
Dứt lời Lận Chiêm vén rèm bước ra ngoài. Tô Ngọc Dung sắp phát điên đến nơi rồi. Nàng chân trần nhảy xuống giường, hốt hoảng chạy tới cạnh tủ, định mở cửa nhưng lại chẳng dám. Lúc này mà để Lận Đàn rời đi thì bắt buộc phải băng qua sân viện, Lận Chiêm đang ở trong bếp thì không đời nào không thấy một bóng người to lù lù đi qua.
Nàng cuống đến phát khóc. Một lát sau Lận Chiêm bưng chậu nước nóng vào, thấy nàng đứng chân trần dưới đất liền cau mày: “Sao nàng lại không mang giày nữa rồi?”
Hắn đặt chậu nước xuống, bế nàng đặt lên giường, rồi ngồi xổm xuống đặt đôi bàn chân lạnh lẽo của nàng vào trong nước nóng. Tô Ngọc Dung nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu hắn, cảm giác như hơi thở sắp ngừng trệ đến nơi.
Dòng nước ấm áp bao bọc lấy chân nàng mang lại cảm giác thoải mái, nhưng Tô Ngọc Dung hoàn toàn không thể thả lỏng nổi. Toàn bộ dây thần kinh trong người đều căng cứng, mắt cứ chốc chốc lại liếc về phía chiếc tủ im lìm, tim đập thình thịch như đánh trống.
“Nước vừa độ không?” Lận Chiêm ngước nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng.
“Vừa… vừa lắm.” Tô Ngọc Dung gật đầu lia lịa, giọng nói vương chút run rẩy khó nhận ra.
Khó khăn lắm mới ngâm chân xong, Lận Chiêm cẩn thận lau khô chân cho nàng, nhặt đôi tất lụa sạch rơi dưới sàn mang vào cho nàng. Động tác của hắn rất nhẹ nhàng tỉ mỉ. Xong xuôi, hắn chưa chịu đi ngay mà cứ thế ngồi bên giường chuyện phiếm với nàng.
“Vài hôm nữa là có bảng rồi.”
Tô Ngọc Dung nghe mà tâm trí để tận đâu đâu: “Đệ… đệ có thấy căng thẳng không?”
“Cũng thường thôi.” Lận Chiêm nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch: “Sao thế, sợ ta thi trượt à?”
“Không…” Tô Ngọc Dung phủ nhận ngay, rồi lại cúi đầu lí nhí: “Đệ giỏi như vậy, chắc chắn sẽ đỗ cao mà.”
Cái điệu bộ rõ ràng lo sốt vó cho kỳ thi của hắn mà cứ phải giả vờ bình tĩnh của nàng làm Lận Chiêm thấy rất hài lòng. Hắn cười khẽ, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng: “Yên tâm, ta nhất định sẽ đỗ, đừng sợ.”
Tô Ngọc Dung gật đầu liên hồi. Hai người lại chuyện vãn đứt quãng thêm một lúc, chủ yếu là Lận Chiêm nói, Tô Ngọc Dung cố sức tiếp lời cho tự nhiên nhất có thể.
Rõ ràng chẳng bao lâu, nhưng nửa canh giờ ấy đối với Tô Ngọc Dung dài đằng đẵng như cả thế kỷ. Nàng chỉ mong sao Lận Chiêm mau chóng rời đi để người trong tủ còn thoát ra được.
Cuối cùng, Lận Chiêm cũng đứng dậy: “Cũng muộn rồi, ta phải về thôi. Nàng nghỉ ngơi cho khỏe, đừng có chân trần chạy dưới đất nữa. Lát ta sai người mang ít thịt hầm với sữa dê qua cho nàng tẩm bổ.” Hôm nay sách vở hắn vẫn chưa xem xong, gặp được nàng rồi hắn mới có thể yên tâm quay về ôn bài tiếp.
“Ừm.” Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn đáp lời.
Lận Chiêm nhìn nàng, cúi người xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng: “Mai ta lại qua thăm nàng.” Hắn khom lưng bưng chậu nước đã nguội đi ra ngoài đổ.
Mãi đến khi tiếng bước chân của Lận Chiêm hoàn toàn biến mất khỏi cổng viện, Tô Ngọc Dung mới thực sự trút được gánh nặng, toàn thân như lả đi. Nàng kinh hãi nhận ra sau lưng mình đã vã một lớp mồ hôi lạnh từ bao giờ.
Nàng định thần lại, hít một hơi thật sâu, lòng đầy thấp thỏm và áy náy, chậm rãi tiến về phía tủ áo. Khựng lại một nhịp, đôi bàn tay run rẩy khẽ khàng kéo cánh cửa tủ ra.
Ánh sáng mờ ảo lọt vào bên trong. Thân hình cao lớn của Lận Đàn đang co rúm trong không gian chật hẹp, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cuộn mình lại thành một khối. Chàng cúi gằm mặt, má vùi sâu vào hõm cánh tay. Nghe thấy tiếng mở cửa, chàng mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn nàng, khẽ gọi:
“Tô cô nương…”