Chương 61 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 61: Nghe nói ta rất giống phu quân của cô?

🪷 Editor: Thảo Anh


Thanh Sàn Lâu được xây dựng bên bờ nước, ngoài cửa sổ là sóng quang lấp lánh cùng những rặng liễu rủ đung đưa, không gian thanh vắng nhã nhặn. Lận Đàn dẫn Tô Ngọc Dung đi thẳng lên lầu hai, đẩy cánh cửa nhã gian ở cuối hành lang.

Bước chân Tô Ngọc Dung hơi khựng lại, trong lòng lại một trận hụt hẫng mông lung.

Năm ngoái, sau khi Lận Đàn lo xong việc nạo vét đê điều ở ngoại ô kinh thành, khó khăn lắm mới có vài ngày hưu mộc, chàng liền đưa nàng đi chơi khắp kinh đô. Hai người đi chèo thuyền, rồi đến phố Trân Bảo mua trang sức, sau đó nàng đi mỏi chân, chàng liền đưa nàng đến Thanh Sàn Lâu nghỉ ngơi.

Lần đầu tiên bước chân vào trà lâu này, nơi họ ngồi cũng chính là căn nhã gian ở cuối hành lang này.

Nói ra cũng lạ, Tô Ngọc Dung từ nhỏ đã hơi say sóng, cứ chạm chân xuống mạn thuyền là lại buồn nôn, chóng mặt. Thế nhưng hễ đi cùng Lận Đàn là nàng chẳng sao cả, chắc hẳn vì ở bên chàng nàng thấy an tâm, không sợ mình phải bấp bênh trên sóng nước, cũng chẳng sợ mình sẽ bị bỏ rơi.

Lận Đàn đẩy cửa, tự nhiên mời nàng vào chỗ: “Tô cô nương ngồi đi. Trà lâu này xây sát mặt nước, ngồi đây nhìn ra cửa sổ vừa khéo thấy được thuyền rồng du ngoạn trên sông, còn nhìn xa được cả Phàn Lâu nữa.”

Chàng tươi cười dẫn nàng nhìn ra ngoài. Ánh mắt Tô Ngọc Dung dừng lại trên dòng nước xuân róc rách. Xuân sang, mặt sông tan băng, rặng liễu ven bờ xanh mướt như vừa được gột rửa, du khách tấp nập, những con thuyền hoa chạm trổ tinh xảo lướt đi, tiếng ca kỹ văng vẳng hòa cùng sóng biếc dạt vào tai.

Đây là một nơi thưởng ngoạn tuyệt hảo, lần đầu đến đây nàng đã ngồi bên cửa sổ rất lâu.

Giờ đây, vẫn là người ấy, vẫn là nơi này, nhưng tâm cảnh đã hoàn toàn khác biệt.

Lận Đàn gọi tiểu nhị tới, thành thạo gọi trà.

Chẳng mấy chốc, trà nóng đã được dâng lên, nước trà trong vắt trong tách sứ trắng, hương thơm nghi ngút. Lận Đàn đẩy một chén đến trước mặt Tô Ngọc Dung, mày mắt hiền hòa: “Tô cô nương nếm thử cái này xem, Vân Vụ Thanh, là trà danh tiếng nhất ở đây đấy. Hương thơm thanh khiết, dư vị ngọt hậu rất dài, ta thường ngày rất chuộng loại này, không biết cô nương có thích không.”

Tô Ngọc Dung nhìn chén trà trước mặt, lòng ngổn ngang đủ vị. Năm ngoái, chàng cũng như vậy, dùng tông giọng y hệt để giới thiệu với nàng món trà đặc sắc của quán.

Nàng nghe lời nâng chén trà lên, nhấp nhẹ một ngụm.

Vị trà thanh khổ quen thuộc trượt xuống cổ họng, nàng gần như theo bản năng nhíu đôi mày thanh tú lại. Cái vị này, nàng vẫn không sao thích nổi, uống không quen.

“Sao vậy?” Lận Đàn nhạy cảm bắt gặp biểu cảm của nàng, liền trở nên căng thẳng: “Không hợp khẩu vị sao?”

Tô Ngọc Dung đặt chén trà xuống, thật thà gật đầu: “Hơi… đắng ạ.”

Lối uống này chát quá, nàng không quen, nàng vẫn thích canh sữa ở quê nhà hơn.

Lận Đàn nghe vậy ngẩn người ra một chốc, rồi bật cười tự giễu: “Là ta sơ suất quá, cô đợi một lát.”

Chàng quay sang dặn tiểu nhị: “Làm phiền đổi cho ta một chén mứt kim quất ủ, hoặc là nước quế hoa, loại nào thanh ngọt một chút.”

Tiểu nhị vâng lời lui ra. Tô Ngọc Dung nhìn cử chỉ tự nhiên này của chàng mà lặng thinh, ngay cả việc chọn món đồ uống thay thế cũng hệt như đúc so với năm ngoái.

Đồ uống mới nhanh chóng được mang lên, là nước quế hoa ấm nóng, trong bát rắc những vụn hoa li ti, tỏa hương thơm ngọt lịm. Tô Ngọc Dung nâng bát sứ nhỏ, nhấp từng ngụm, vị ngọt thanh dịu dàng tan ra trong miệng, nàng mãn nguyện nheo nheo mắt. Vẫn là đồ ngọt dễ uống hơn!

Thấy nàng thích, ý cười trong mắt Lận Đàn càng thêm đậm.

Lúc này, tiểu nhị bưng lên vài dĩa điểm tâm tinh xảo. Ánh mắt Tô Ngọc Dung lướt qua, vô thức chỉ tay vào dĩa bánh hình hoa sen hồng trắng đan xen, bảo tiểu nhị: “Cái Ngọc Lộ Đoàn này cho ta thêm một dĩa nữa được không?”

Nàng khựng lại một chút rồi bổ sung: “Trong nước quế hoa có thể thêm chút sữa tươi không, uống sẽ thơm ngậy hơn đấy.”

Tiểu nhị gật đầu: “Dạ được, thưa phu nhân.”

Tô Ngọc Dung sững người, lắp bắp giải thích: “Không, không phải…”

Tiểu nhị ngơ ngác nhìn nàng. Gã nhớ rõ hai người này từng là vợ chồng, năm ngoái cùng đến đây uống trà, cũng chính gã là người đứng bên cạnh đun trà cho họ. Tuy ở kinh thành có lời đồn Lận nhị công tử và vị nương tử nhà quê kia đã hòa ly, nhưng hôm nay thấy hai người sánh bước bên nhau, chắc là gương vỡ lại lành rồi? Xưng hô như vậy hẳn là không sai đi đâu được.

Lúc này, Lận Đàn phẩy tay bảo: “Ngươi lui xuống đi.”

“Dạ.”

Tiểu nhị xoay người rời đi, khẽ khép cánh cửa nhã gian lại.

Trong phòng trở nên yên tĩnh, Tô Ngọc Dung cúi gằm mặt. Không còn người thứ ba, việc phải chung phòng riêng với Lận Đàn làm nàng thấy không tự nhiên. Thực sự là nàng chẳng biết phải đối mặt với chàng thế nào như thuở trước, ở trước mặt chàng, nàng lúc nào cũng thấy hổ thẹn.

Lận Đàn nhìn dĩa điểm tâm trên bàn, rồi lại nhìn cái đầu cúi thấp và đôi gò má ửng hồng của Tô Ngọc Dung. Nàng luôn thích cúi đầu như thế. Chắc nàng không biết rằng mỗi lần cúi đầu, nàng lại để lộ ra một đoạn gáy trắng ngần thon thả, chiếc cằm nhỏ nhắn cùng hàng mi dài chớp động, càng làm tôn lên vẻ nhu thuận ngoan ngoãn tột cùng.

“Tô cô nương có vẻ rất am hiểu trà lâu này? Đến cả sở thích cũng rõ ràng như vậy, không giống dáng vẻ của người mới chỉ đến nghỉ chân một hai lần. Đến cả tiểu nhị hình như cũng nhận ra cô.”

Tô Ngọc Dung tức thì như chim sợ cành cong, cuống cuồng tìm cách giải thích: “Ta… ta… ta chỉ là…”

Nàng vắt óc tìm cớ. Trước kia Lận Đàn biết nàng thích ăn điểm tâm ở đây nên rảnh rỗi là đưa nàng tới, tiểu nhị kia nàng cũng từng gặp vài bận nên gã mới nhận ra nàng và gọi là “phu nhân”.

Nhìn điệu bộ hoảng loạn của nàng, Lận Đàn khẽ mỉm cười.

Chàng cũng chẳng rõ từ bao giờ mình lại có cái thú vui ác độc thế này, rõ ràng biết hỏi vậy sẽ làm nàng kinh hãi mà vẫn cứ thích trêu chọc nàng. Thật là xấu xa quá mà.

“Ta chỉ là tùy tiện vào ngồi thôi…” Nàng buồn rầu đáp.

Lận Đàn gật đầu: “Ra là vậy.”

Trà lâu này vốn chỉ đón tiếp giới thế gia quyền quý, muốn uống trà còn phải gửi thiếp mời từ trước, chẳng phải nơi ai muốn vào nghỉ chân là vào được, nhưng Tô Ngọc Dung hoàn toàn không biết quy tắc đó.

Nàng cúi đầu, lấy thìa khuấy khuấy bát nước quế hoa để che đậy, mặt đỏ bừng, giọng nhỏ dần: “Vâng… là do đi mỏi chân, vừa hay đi ngang qua nên vào ngồi một lát.”

Những chuyện khác nàng chẳng dám nói thêm, nói dài lại thành nói dại.

Lận Đàn nhìn vành tai ửng hồng và dáng vẻ cố tỏ ra bình tĩnh của nàng, bèn thôi không trêu nữa mà chuyển sang chuyện khác.

Lận Đàn học vấn uyên thâm, ăn nói duyên dáng, chàng dẫn dắt câu chuyện từ cảnh đẹp ngoài cửa sổ đến những giai thoại phố thị, rồi lại bàn về phong thổ nam bắc. Chàng không dùng lời lẽ cao siêu, cách nói chuyện thậm chí có thể gọi là mộc mạc, khéo léo đưa ra câu hỏi để gợi mở cho Tô Ngọc Dung cũng có thể góp vài lời.

Ban đầu Tô Ngọc Dung còn dè dặt, nhưng rồi cũng dần thả lỏng hơn. Tuy không thông chữ nghĩa, nhưng vốn sống ở Nhạn Bắc giúp nàng có những nhận xét rất sắc sảo, thực tế về đời sống dân sinh và sản vật phương Bắc.

Mỗi khi nhắc đến loại hương liệu đặc trưng vùng biên ải hay tả cách chế biến món ăn xứ Bắc, ánh mắt nàng lại vô thức bừng sáng, rạng rỡ lạ thường.

Lận Đàn mỉm cười lắng nghe, ánh mắt chuyên chú đặt lên gương mặt nàng, thỉnh thoảng còn hỏi cặn kẽ từng chi tiết nhỏ như thể rất hứng thú với những gì nàng nói. Chút gượng gạo trong lòng Tô Ngọc Dung cũng theo đó tan biến. Ngày thường nàng quả thực ít lời, đó là vì nàng tự thấy mình lầm lì, sợ mở miệng lại không được lòng người, càng sợ mình hiểu biết ít nói ra sẽ làm người khác chán, cứ đắn đo trước sau nên đâm ra ngại nói.

Thế nhưng hễ ở cạnh Lận Đàn, Tô Ngọc Dung lại có chuyện kể mãi không hết. Bởi vì bất kể nàng nói gì, dẫu chỉ là chuyện vặt vãnh như vặt lông gà thế nào, Lận Đàn cũng đều lắng nghe vô cùng nghiêm túc.

Chàng chẳng hề lộ vẻ thiếu nhẫn nại, chỉ âm thầm nhích những chén dĩa trước mặt nàng ra xa một chút mỗi khi thấy nàng nói đến độ cao hứng hăng say.

Chàng vừa châm thêm trà cho nàng vừa bảo: “Hóa ra gà không đẻ trứng là vì những lý do đó à, thật là mở mang tầm mắt.”

“Vâng ạ.” Tô Ngọc Dung gật đầu, “Gà con lớn nhanh lắm, đừng nhìn chúng lúc này nhỏ xíu, chỉ qua một thời gian nữa là lớn bổng lên ngay. Đến lúc đó, ta phải ra sông mò vỏ ốc, mang về giã nát trộn vào thức ăn cho chúng, như thế chúng mới cứng cáp, đi đứng không bị xiêu vẹo, sau này mới đẻ nhiều trứng được!”

Lận Đàn như vỡ lẽ: “Đây là lần đầu ta được nghe chuyện này, hóa ra nuôi gà cũng lắm công phu như vậy.”

Tô Ngọc Dung mím môi cười: “Chỉ là mấy chuyện cỏn con thôi, chẳng đáng bận tâm đâu ạ, sao so được với những người hay chữ như các huynh chứ.”

“Đâu có, ai cũng có những việc mình không thông thạo mà.” Lận Đàn nghe xong, ánh mắt ôn nhu như ngọc, chàng khẽ lắc đầu: “Những điều Tô cô nương biết, như làm sao nuôi gà con khỏe mạnh đẻ nhiều trứng, làm sao để giữ thực phẩm được lâu, hay nhìn con vật là biết nó bệnh gì, dùng thuốc gì… đó thảy đều là trí tuệ mà sách vở không dạy được, là những kiến thức vô cùng hữu dụng.”

Chàng dịu dàng nhìn nàng, sự tán thưởng và ngưỡng mộ hiện rõ chẳng chút giấu giếm: “Theo ta thấy, có thể sống một cuộc đời bình dị mà sung túc, tài năng ấy còn đáng nể hơn nhiều so với việc chỉ biết bàn luận trên mặt giấy. Tô cô nương đừng có tự ti.”

Gò má Tô Ngọc Dung hơi nóng lên: “Vâng…”

Lận Đàn thu trọn vẻ xúc động của nàng vào tầm mắt, liền khéo léo bộc lộ chút ngưỡng mộ và nuối tiếc rất đúng lúc. Chàng khẽ thở dài, giọng trầm xuống đôi chút: “Nói thật với cô nương, nghe cô kể những chuyện này, ta bỗng thấy ghen tị quá.”

Tô Ngọc Dung ngước mắt, ngơ ngác nhìn chàng.

Khóe môi Lận Đàn nhếch lên một nụ cười thoáng chút đắng chát, mắt hướng ra những gợn sóng lấp lánh ngoài cửa sổ: “Ta từ nhỏ đã gánh vác bao kỳ vọng, từ lúc biết nhận mặt chữ đã phải đọc sách viết chữ, học lễ nghi phép tắc. Gia tộc yêu cầu khắt khe, chẳng khi nào được lơi lỏng, ngay cả những con phố ngõ nhỏ ở kinh thành này, ta cũng chẳng mấy khi được dạo chơi cho đàng hoàng.”

Chàng quay lại nhìn nàng, ánh mắt vô cùng trong trẻo: “Tô cô nương, chẳng hay… sau này nếu có dịp, cô có thể dắt ta đi xem cô mò vỏ ốc thế nào được không? Ta thực sự chưa từng thấy bao giờ.”

Nhìn vào đôi mắt sáng ngời của chàng, lại nghĩ đến việc chàng mất cha mẹ sớm, dẫu sinh trong đại tộc nhưng quá khứ chắc gì đã có nhiều hơi ấm và niềm vui, cõi lòng nàng phút chốc mềm nhũn đến tột cùng.

Nàng gần như có thể hình dung ra một tiểu Lận Đàn nhỏ xíu, trắng trẻo đáng yêu, thui thủi ngồi trong thư phòng vắng lặng, lắng nghe tiếng cãi vã của cha mẹ ngoài cửa sổ mà chỉ biết cắm cúi đọc sách. So với những thú vui đồng nội dẫu nghèo khó nhưng tự do của nàng ngày bé, tuổi thơ của chàng xem chừng cũng chẳng mấy vui vẻ gì.

Chần chừ giây lát, trước ánh mắt đầy mong đợi của chàng, nàng rốt cuộc không nỡ từ chối, khẽ gật đầu: “Vâng, nếu nhị công tử không chê, đợi… đợi gà con lớn thêm chút nữa, ta sẽ đưa huynh đi xem.”

Lận Đàn rạng rỡ nụ cười: “Thật sao? Vậy quyết định thế nhé! Đa tạ Tô cô nương!”

Nhìn niềm vui lộ rõ của chàng, nàng cũng không nhịn được mím môi cười theo, rồi lại thấy ngượng ngùng vội vã cụp mắt xuống.

Ngồi thêm một lát, thấy cũng chẳng còn sớm, Tô Ngọc Dung muốn về nhà cho gà ăn nên đứng dậy.

Lận Đàn hỏi: “Cô về bây giờ sao?”

“Vâng, phải về cho gà ăn ạ, một ngày phải cho ăn đủ ba bữa sáng trưa tối.”

“Được rồi.” Lận Đàn mày mắt cong cong, “Vậy để ta tiễn cô về.”

Hai người rời khỏi Thanh Sàn Lâu, Lận Đàn sánh bước bên nàng, ra vẻ như tình cờ nhắc chuyện: “Tô cô nương ở căn viện đó hiện giờ có quen không?”

Tô Ngọc Dung nắm chặt vạt váy: “Dạ quen ạ.”

“Vậy thì tốt.” Giọng Lận Đàn ôn hòa, “Ta thấy hàng xóm quanh đó hình như rất quý mến và quan tâm đến cô. Lần trước cô ốm, Trương đại nương nhà bên sốt sắng lắm.”

Nhắc đến những người láng giềng nhiệt tình, gương mặt Tô Ngọc Dung hiện rõ vẻ vui sướng chân thành, nàng khẽ “vâng” một tiếng: “Mọi người đều tốt bụng, chăm sóc ta nhiều lắm.”

Vừa dứt lời, nàng bỗng sực nhớ ra chuyện gì, vẻ mặt trở nên căng thẳng: “Huynh… huynh trưởng…”

“Sao vậy?” Lận Đàn nghiêng đầu nhìn nàng.

Tô Ngọc Dung nuốt nước miếng, hỏi nhỏ: “Trương đại nương có nói… có nói với huynh chuyện gì kỳ kỳ quặc quặc không ạ?”

Nàng thực sự sợ hàng xóm sẽ nhắc lại chuyện quá khứ.

“Chuyện kỳ quặc?” Lận Đàn nhướng mày, mỉm cười nhìn nàng, vẻ mặt thoáng chút nghi hoặc rất đúng mực: “Thế nào mới tính là kỳ quặc?”

Tô Ngọc Dung lắp bắp: “Thì là… là hỏi huynh có phải, có phải phu quân của ta không, đại loại thế…” Giọng nàng nhỏ dần.

Lận Đàn nhếch môi cười: “Ừm… hình như là có đấy. Trương đại nương bảo, trước đây Tô cô nương sống ở đó cùng phu quân.”

Sắc mặt Tô Ngọc Dung thoắt cái trắng bệch.

“Bà ấy còn bảo, ta trông rất giống phu quân của cô, hỏi ta rốt cuộc có phải là người đó không.” Lận Đàn híp mắt cười bảo.

Tô Ngọc Dung tối sầm mặt mũi, cảm giác như sắp ngất đến nơi.

Lận Đàn nén cười, chỉ khẽ thở dài: “Ta mới bảo với bà ấy rằng, giá mà ta có được cái phúc phần ấy thì tốt biết mấy. Tiếc là hiện giờ ta chỉ là bạn của Tô cô nương mà thôi.”

Tô Ngọc Dung sững người, chẳng hiểu chàng nói vậy là có ý gì. Cái gì mà “giá mà có được phúc phần ấy”? Là ý nói việc trở thành chồng nàng sao?

Đầu óc nàng rối nùi, chẳng dám nghĩ sâu thêm, chỉ lí nhí: “Huynh trưởng đừng có trêu chọc ta nữa…”

Lận Đàn thấy tốt thì dừng, nụ cười thu lại đôi chút, thay bằng vẻ áy náy vừa vặn, ôn tồn bảo: “Là ta đường đột quá, xin cô nương chớ trách.” Chàng tự nhiên chuyển chủ đề, chỉ về phía khóm hoa đào đang nở rộ đầu ngõ: “Cô nương xem kìa, hoa đào năm nay nở sớm thật đấy.”

Tô Ngọc Dung âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nương theo hướng tay chàng nhìn qua, khẽ “vâng” một tiếng.

Đúng lúc này, từ trong bụi rậm bên vệ đường bỗng vang lên những tiếng “chiếp chiếp” gấp gáp và non nớt, phá tan bầu không khí tinh vi giữa hai người.

Tô Ngọc Dung nhìn theo hướng phát ra âm thanh, bước tới vạch lùm cỏ ra. Trên đám cỏ còn vương sương sớm, một chú chim nhỏ lông lá chưa đủ đầy, thân mình bé chưa bằng nắm tay đang nằm rũ rượi, đôi chân gầy guộc đạp bùn đất trong vô vọng. Lông tơ lưa thưa để lộ lớp da thịt hồng hào, đôi cánh xụi lơ, rõ ràng là chưa đến lúc có thể tự rời tổ.

Một con chim trưởng thành đang lo lắng bay lượn ở tầm thấp, phát ra tiếng kêu chói tai. Nó lao xuống mấy bận, dùng mỏ mổ nhẹ và đẩy chú chim nhỏ kia, cố bắt nó đứng dậy hay bay lên, nhưng chú chim non chỉ biết kêu thảm thiết hơn. Lông dính sương nặng trĩu nên nó chẳng thể vỗ cánh nổi. Con chim lớn lượn thêm vài vòng, cuối cùng dứt khoát vỗ cánh, không thèm ngoảnh đầu lại mà bay thẳng về phía ngọn cây xa xa, không xuống nữa.

Đó là khi chim bố mẹ đã nỗ lực dẫn dắt bất thành, đành phải bất lực bỏ rơi đứa con quá yếu ớt không có khả năng sinh tồn. Quy luật tự nhiên khắc nghiệt là vậy, chẳng phải chuyện hiếm. Khi chim di cư bay về phương Nam, thường có những con chim non yếu ớt bị bỏ lại nơi phương Bắc lạnh giá.

Tô Ngọc Dung “ối” lên một tiếng, tim thắt lại. Nàng cẩn trọng dùng đầu ngón tay chạm khẽ vào thân hình đang run rẩy lẩy bẩy kia. Chú chim nhỏ cảm nhận được hơi ấm liền kêu lên thảm thiết hơn.

“Cha mẹ nó bỏ nó rồi sao?” Nàng ngẩng đầu nhìn Lận Đàn đang bước tới, ánh mắt đầy vẻ xót thương và không đành lòng. Bản thân từng bị người thân ruột thịt vứt bỏ, nên lúc này nhìn thấy chú chim nhỏ bị bỏ rơi, nàng thấy mủi lòng vô hạn, sống mũi cay xè.

Lận Đàn cũng ngồi xổm xuống, quan sát kỹ chú chim nhỏ rồi dịu dàng bảo: “Xem chừng là trong tổ đông anh em quá, nó lại yếu nhất, lúc tập bay bị ngã xuống, chim mẹ không lo xuể nên đành phải bỏ lại thôi.”

Nghe vậy, Tô Ngọc Dung lập tức đưa hai tay ra, nâng niu hết mức bồng chú chim nhỏ vẫn đang kêu chiếp chiếp thảm thiết lên. Sinh linh nhỏ bé ấy trong lòng bàn tay ấm áp mềm mại của nàng khẽ run rẩy, dựa dẫm cọ cọ vào da nàng.

Giọng nàng rất khẽ: “Ta có thể thử nuôi xem sao, biết đâu nó sống được. Ta từng nuôi bao nhiêu gà vịt ngỗng rồi, chưa con nào bị chết cả.” Tính nàng vốn mềm lòng, ban đầu nuôi gia cầm là để kiếm tiền, nhưng khi nuôi lại dốc hết tâm sức chăm sóc tỉ mỉ. Thế nên con gà con vịt nào nàng nuôi cũng béo mầm, khỏe khoắn, đẻ trứng rất hăng.

Lận Đàn nhìn vào đôi mắt sáng trong của nàng, cõi lòng khẽ mềm lại, chàng gật đầu: “Đợi ta một lát.” Chàng rút từ trong ống tay áo ra chiếc khăn lụa sạch, đưa cho nàng: “Dùng cái này bọc nó lại cho đỡ lạnh.”

Tô Ngọc Dung cảm kích nhận lấy, cẩn thận quấn chú chim nhỏ lại, chỉ để lộ cái đầu tí hon. Nàng khum lòng bàn tay giữ chặt lấy nó, đi đứng cũng chẳng dám nhanh vì sợ không vững, chầm chậm, chầm chậm bước vào sân viện.

Sáng sớm hôm sau, trời hửng nắng đẹp. Tô Ngọc Dung vừa ngủ dậy chưa lâu đã nghe thấy tiếng gõ cửa khe khẽ. Nàng ra mở cổng thì thấy Lận Đàn đang đứng chờ, trên tay cầm một cuốn sách mỏng và một chiếc giỏ tre nhỏ nhắn xinh xắn.

“Tô cô nương,” Chàng mỉm cười ấm áp, đưa cuốn sách qua cho nàng, “Đêm qua về nhà, ta chợt nhớ trong phủ có một lão bộc ở vườn hoa rất thạo việc chăm sóc chim chóc, nên đã tới thỉnh giáo ông ấy, rồi tìm được cuốn tạp ký này, chắc là sẽ giúp ích cho việc chăm chú chim nhỏ kia đấy.”

Tô Ngọc Dung vừa mừng vừa sợ, vội vàng nhận lấy. Trang sách đã ngả vàng, bên trên dùng nét chữ tiểu khải nắn nót ghi chép tỉ mỉ về tập tính cũng như những lưu ý khi nuôi nấng các loài chim thường gặp, thậm chí còn có cả cách phòng trị vài loại bệnh đơn giản.

Có điều, vài câu đọc lên hơi trúc trắc, ý nghĩa lại thâm sâu, Tô Ngọc Dung lật xem vài trang liền khẽ nhíu mày, vẻ mặt đầy khó xử.

Thấy vậy, Lận Đàn bèn đón lấy sách: “Cuốn này lưu truyền từ nhiều năm trước rồi, từ ngữ cổ hủ, đến ta đôi chỗ cũng chẳng hiểu hết. Ừm… đưa ta, để ta nghiên cứu xem sao.”

Chàng cầm cuốn sách trên tay. Trên những trang giấy ố vàng, ngoài chữ viết còn có những hình vẽ minh họa các loài chim và sâu bọ.

“Sách bảo, loại chim non vừa rời tổ thế này đường ruột còn yếu lắm, phải dùng bột gạo mịn pha với nước ấm, mớm cho nó từng chút một…” Giọng Lận Đàn trầm ấm ôn hòa, kiên nhẫn giải thích.

Tô Ngọc Dung nhón chân ghé mắt nhìn theo, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, cố sức hiểu những con chữ đối với nàng chẳng khác nào thiên thư kia. Ánh mắt nàng dõi theo từng nhịp di chuyển của đầu ngón tay thon dài của chàng.

Lận Đàn lật sang một trang khác, chỉ vào hình vẽ một con sâu nhỏ: “Tốt nhất là cho ăn loại sâu trắng mềm vừa mới lột xác, hoặc giun đất băm nhỏ, nhưng phải đợi nó lớn thêm chút nữa, có thể tự nuốt được mới cho ăn loại này.”

“Hóa ra là vậy…” Tô Ngọc Dung như bừng tỉnh, vô thức lại xích lại gần chàng hơn, nhìn vào một trang sách rồi bảo: “Loại sâu này ta từng thấy dưới mấy khúc gỗ mục bên bờ sông rồi!”

“Ồ? Vậy chúng ta có thể ra đó tìm một ít.” Lận Đàn gật đầu, ánh mắt không tự chủ được mà dời từ trang sách sang người con gái ngay sát sạt.

Vì đứng quá gần, chàng có thể nhìn rõ hàng mi dài của nàng hệt như cánh quạ khẽ rung rinh. Quanh chóp mũi phảng phất mùi hương thanh khiết từ mái tóc nàng, tựa như hương hoa đêm xuân, khiến tâm hồn chàng lâng lâng xao xuyến. Lận Đàn lén hít hà một hơi, muốn chiếm trọn mùi hương ấy làm của riêng. Đầu óc chàng quay cuồng, cứ đăm đăm nhìn vào xoáy tóc đen nhánh mềm mại của nàng, chữ nghĩa trên giấy chẳng còn lọt vào mắt lấy một chữ.

Để chiều theo tầm mắt của nàng, Lận Đàn cũng cúi đầu thấp xuống, áp sát vào tóc mai của nàng hơn, cố gắng giữ giọng điệu bình thường: “Cái này đều có thể cho nó ăn được. Ưm… sách còn dặn phải chú ý giữ ấm nữa. Ta mang cái giỏ nhỏ này qua, cô có thể lót thêm vài lớp vải bông bên trong.”

“Vâng vâng!”

Hai cái đầu vô tình dựa sát vào nhau, thái dương chàng gần như chạm vào tóc mai nàng, nhịp thở giao hòa nhẹ nhàng.

Mọi tâm trí của Tô Ngọc Dung đều đặt hết lên chú chim non yếu ớt và cuốn sách khó hiểu, nên nhất thời nàng không nhận ra khoảng cách quá đỗi gần gũi này. Bởi trước kia từng là vợ chồng, nàng đã quá quen hơi bén tiếng với chàng, nên sự đụng chạm nhỏ này Tô Ngọc Dung không thấy có gì bất ổn. Chỉ đến khi nàng vì mừng rỡ vì hiểu ra một câu trong sách mà quay phắt đầu lại định chia sẻ với chàng.

Chóp mũi nàng khẽ lướt qua cằm chàng.

Tô Ngọc Dung sững sờ trong tích tắc, bấy giờ mới bàng hoàng nhận ra hai người đang đứng sát sạt nhau đến nhường nào.

Lận Đàn nghiêng đầu nhìn nàng, đáy mắt giả vờ chút vẻ mờ mịt.

Gần đến độ ngửi thấy rõ mùi hương thanh sạch trên người chàng, gần đến độ chỉ cần hơi ngẩng đầu lên là có thể chạm môi tới chàng.

Mặt Tô Ngọc Dung thoắt cái đỏ lựng như tôm luộc. Nàng hệt như bị phỏng, vội vàng đứng thẳng người, hốt hoảng lùi ra sau, quả tim đập liên hồi “thình thịch”, đến cả vành tai cũng nhuộm một màu đỏ thắm.

“Ta…” Nàng lắp bắp chẳng nên lời, ánh mắt láo liên không dám nhìn chàng, “Ta xin lỗi huynh trưởng…”

Vành tai Lận Đàn cũng hơi nóng lên, nhưng ngoài mặt chàng vẫn giữ vẻ ôn hòa đĩnh đạc. Chàng dùng giọng điệu tự nhiên, khoan dung bảo: “Có gì đâu, không sao mà. Tô cô nương việc gì phải khách sáo với ta như thế.”

Tô Ngọc Dung gật đầu lia lịa một cách loạn xạ, ngón tay căng thẳng vò nát vạt áo. Hơi nóng trên má mãi chẳng chịu tan, nàng lén ngước mắt liếc nhanh chàng một cái. Chàng thần thái vẫn bình thản như không, vẫn là dáng vẻ quân tử thanh cao thoát tục ấy, đang cúi đầu cẩn thận vuốt lại trang sách cho phẳng.

Tô Ngọc Dung bấy giờ chẳng còn tâm trí đâu mà xem sách tiếp, đành ngồi một bên nhìn chàng lật từng trang.

Lát sau, Lận Đàn ngẩng đầu hỏi: “Tô cô nương có muốn ra bờ sông xem thử không? Mấy hôm trước vừa mưa xong, đất ven sông ẩm ướt, chắc là có nhiều loại sâu nhỏ này lắm đấy.”

Nghĩ đến chú chim non đang há miệng chờ ăn, Tô Ngọc Dung lấy hết can đảm gật đầu: “Dạ được.”

Cùng lúc đó, tại Lận phủ.

Lận Chiêm ray ray huyệt thái dương đang hơi căng tức, đẩy cuốn sách trên bàn ra xa một chút. Kỳ thi Điện đang đến gần từng ngày, dẫu bản thân đã nắm chắc phần thắng nhưng hắn vẫn cần tĩnh tâm chuẩn bị những bước cuối cùng.

Mấy ngày qua, những việc hắn âm thầm thúc đẩy dường như đã có tiến triển. Lận ngũ gia chẳng rõ từ đâu đã nắm được bằng chứng xác thực việc Lận Tam gia thụt két công quỹ, vơ vét của công làm của riêng, hiện đang bí mật liên lạc với các thúc bá các phòng khác vốn đã bất mãn từ lâu. Trong phủ sóng ngầm cuồn cuộn, hắn cũng phải phân tâm để ý.

Cơ man nào là việc bận rộn suốt bao ngày qua khiến hắn gần như chẳng rảnh tay để tới thăm Tô Ngọc Dung. Mỗi lần xong việc thì trời đã về khuya, hắn đứng trong viện nhà mình, hướng mắt về phía sân viện của nàng, rốt cuộc lại chẳng nỡ sang quấy rầy giấc ngủ của nàng lúc đó. Nỗi nhớ nhung hệt như dây leo, điên cuồng sinh sôi nơi đáy lòng, quấn chặt lấy trái tim hắn.

Hôm nay rốt cuộc cũng rảnh rỗi được nửa ngày. Cái khao khát được nhìn thấy nàng không sao kìm nén nổi nữa. Hắn thay bộ thường phục, chẳng buồn mang theo tùy tùng, lẳng lặng lách qua cửa sau phủ bước ra ngoài.