Chương 6 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 6: Con ả họ Tô đó đúng là mầm mống tai họa

🪷 Editor: Thảo Anh


Sau khi xoa bóp thắt lưng, Lận Đàn chuyển tay xuống hai chân đang nhức mỏi của nàng, nhẹ nhàng n*n b*p. Tô Ngọc Dung tựa đầu vào vai chàng, lim dim buồn ngủ.

Nàng kể lại chuyện xảy ra lúc ban ngày: “Phải rồi phu quân, hôm nay học lễ nghi xong thiếp định về viện, nhưng lại bị lạc đường. May mà có tiểu thúc chỉ đường cho thiếp đấy.”

Tiểu thúc ư?

Động tác của Lận Đàn hơi khựng lại: “Là A Chiêm sao?”

“Vâng.”

Tô Ngọc Dung nhớ lại bóng dáng thiếu niên đứng dưới giàn hoa, giấu nhẹm chuyện mình nhận nhầm người: “Tính cách hai huynh đệ chàng khác nhau một trời một vực. Tiểu thúc… lạnh lùng quá.”

Tuy Lận Chiêm có vẻ không thích tiếp xúc với người khác, nhưng dẫu sao đệ ấy cũng đã chỉ đường cho nàng.

“Ngày mai, thiếp có nên gửi chút quà cho đệ ấy để tỏ lòng biết ơn không?”

Cộng thêm những lời phu quân từng kể, Tô Ngọc Dung cảm thấy vị tiểu thúc này không được ai yêu thương, trông cũng thật đáng thương. Là tẩu tẩu, việc quan tâm đến đệ đệ ruột thịt duy nhất của phu quân cũng là lẽ đương nhiên.

Nàng lại hỏi: “Phu quân, chàng có biết tiểu thúc thích thứ gì không?”

Lận Đàn bị hỏi nghẹn, trên mặt lộ rõ vẻ áy náy: “Chuyện này… ta cũng không rõ nữa. Tính đệ ấy vốn lạnh nhạt, dường như chưa từng bận tâm hay thích thú với bất cứ thứ gì.”

Tô Ngọc Dung nghe vậy lại càng thấy tiểu thúc tử đáng thương hơn, có chút giống nàng thuở nhỏ. Vì chẳng ai đoái hoài, quan tâm, nên ngay cả cơ hội để bộc lộ sở thích cũng không có.

Nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy… thiếp chia cho đệ ấy một ít thịt sấy và bánh sữa mang từ quê lên được không? Hương vị Nhạn Bắc, ở kinh thành không tìm đâu ra đâu.”

Lận Đàn không tán thành, nhưng cũng chẳng phản đối.

Với những hiểu biết ít ỏi của chàng về đệ đệ, ý tốt của Tô Ngọc Dung e là sẽ xôi hỏng bỏng không.

Lận Đàn nhẹ nhàng nói: “Tính tình A Chiêm vốn đã như vậy, nếu đệ ấy không chịu nhận, hoặc lỡ nói lời khó nghe, nàng cũng đừng buồn, đó không phải lỗi của nàng đâu.”

“Vâng.”

Tô Ngọc Dung nhoẻn miệng cười. Được chàng xoa bóp, cơn nhức mỏi trên người quả thực đã thuyên giảm đi nhiều. Nàng quay mặt vào trong, mệt mỏi rã rời sau một ngày dài, tinh thần vừa chùng xuống, mí mắt đã nặng trĩu. Dù chưa đến giờ đi ngủ, nàng đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với nhịp thở đều đều.

Lận Đàn ngồi bên mép giường, lặng lẽ ngắm nhìn nàng một lúc, cẩn thận đắp lại góc chăn cho nàng rồi mới rón rén đứng dậy.

Chàng rảo bước qua hành lang. Trong màn đêm tĩnh mịch, những lầu các của Lận phủ hiện lên mờ ảo. Chủ viện của Lận Tam gia và Viên Kỳ đương nhiên là nơi bề thế, rộng rãi nhất trong phủ. Ra khỏi cửa, Lận Đàn đi thẳng về hướng đó.

Đến chủ viện, đám hạ nhân không khỏi kinh ngạc khi thấy Nhị công tử ghé thăm vào giờ này, vội vã vào trong bẩm báo. Viên Kỳ vội vàng khoác áo bước ra, trên mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên xen lẫn quan tâm: “Hi Yến? Sao giờ này con lại đến đây, có chuyện gì hệ trọng chăng?”

Lận Đàn cung kính hành lễ, giọng điệu vẫn ôn hòa như thường lệ, nhưng từng câu chữ lại vô cùng kiên định: “Thứ lỗi cho điệt nhi quấy rầy lúc đêm hôm. Điệt nhi đến đây là muốn thưa chuyện về nội tử.”

Viên Kỳ hơi nhướng mày, ra hiệu cho chàng nói tiếp.

“A Dung xuất thân thôn dã, từ nhỏ không có ai dạy dỗ quy củ chốn môn đình, quả thực có nhiều điều không hiểu.” Thái độ Lận Đàn vô cùng thành khẩn, lời lẽ cẩn trọng, không hề có ý hạch sách, ngược lại còn nhún nhường, “Được Chu ma ma tận tâm chỉ bảo, vợ chồng điệt nhi vô cùng biết ơn. Chỉ là…”

Chàng hơi ngừng lại, giọng chùng xuống nhưng lại càng thêm rõ ràng: “Chỉ là tính tình nàng ấy vốn thật thà, ngốc nghếch. Nếu có chỗ nào làm chưa phải phép, mong Tam thúc Tam thẩm lượng thứ. Mối hôn sự này là do tự tay điệt nhi cầu xin, vốn dĩ nàng ấy không đáng phải chịu những ấm ức này. Điệt nhi chỉ mong nàng ấy có thể sống thoải mái hơn một chút trong phủ, không phải vì những chuyện này mà sinh lòng lo sợ, nơm nớp chẳng yên. Mọi việc, xin nhờ Tam thẩm nhọc lòng lưu tâm.”

Những lời chàng nói, câu nào câu nấy đều thấu tình đạt lý, thái độ cung kính vô cùng. Toàn bộ đều là những lời cầu xin các bậc trưởng bối bao dung, thấu hiểu cho thê tử, tuyệt nhiên không tìm ra nửa điểm sai sót. Thế nhưng, chàng đã bày tỏ rõ ràng quan điểm của mình: không muốn Tô Ngọc Dung phải chịu quá nhiều khắt khe, trách móc chỉ vì chuyện học quy củ.

Viên Kỳ thực sự vô cùng bất ngờ. Bà ta không ngờ Lận Đàn lại đích thân ra mặt nói giúp Tô Ngọc Dung, hơn nữa lời lẽ lại khéo léo, chu toàn đến thế.

Phụ mẫu Lận Đàn mất sớm, chàng lại là người trưởng thành sớm, suy nghĩ thấu đáo trước tuổi, luôn biết nghe lời trưởng bối. Chỉ duy nhất mối hôn sự này là chàng dám làm trái ý tất cả những bậc bề trên trong Lận gia.

Những lời vừa rồi, vừa giữ được thể diện cho trưởng bối, vừa bảo vệ được thê tử. Nhìn đứa cháu trai đứng trước mặt, bà ta ngạc nhiên nghĩ thầm, có lẽ chàng đã thực sự đặt nữ nhân quê mùa kia vào lòng rồi, trong khi ban đầu bọn họ chỉ nghĩ chàng cưới ả về chỉ vì chút hứng thú nhất thời.

Nụ cười trên mặt Viên Kỳ vẫn không thay đổi, giọng điệu hòa hoãn: “Con nói khách sáo quá. Dạy dỗ quy củ cho cháu dâu là bổn phận của ta mà. Chu ma ma có hơi nghiêm khắc, nhưng cũng chỉ muốn tốt cho nó, mong nó sớm hòa nhập với cuộc sống ở kinh thành. Nếu con đã đích thân đến nói, Tam thẩm hiểu rồi, ta sẽ dặn dò Chu ma ma dạy dỗ từ từ từng bước một.”

“Đa tạ Tam thẩm đã thấu hiểu.”

Lận Đàn lại cúi người hành lễ, nói thêm vài câu chuyện phiếm rồi cáo từ rời đi.

Chành vừa đi khuất, rèm cửa phòng trong liền bị vén mạnh lên, Lận Tam gia bước ra với vẻ mặt âm trầm.

“Nó đến tìm bà, chỉ vì con ả họ Tô đó thôi sao?”

Giọng Lận Tam gia bộc lộ rõ sự không hài lòng.

Viên Kỳ thở dài: “Đúng vậy, sợ vợ nó chịu ấm ức, nên đến nhờ tôi bao dung thêm đấy.”

“Hồ đồ!”

Lận Tam gia phất tay áo, giọng điệu trở nên gay gắt, “Đường đường là mệnh quan triều đình, lại vì một nữ nhân không ra gì, đêm hôm khuya khoắt chạy đến cầu xin trưởng bối? Thật là mất hết thể thống! Tôi thấy nó bị con ả đó làm cho mờ mắt, mất cả lý trí rồi!”

Càng nghĩ ông càng tức: “Lúc nó viết thư báo tin về cuộc hôn nhân này, đáng lẽ phải sai người lên tận Nhạn Bắc trói nó về kinh ngay lập tức. Bây giờ vì con ả đó, nó dám cãi lời trưởng bối, lén lút thành thân, thật là không biết trời cao đất dày! Con ả họ Tô đó đúng là mầm mống tai họa, chắc chắn đã bỏ bùa mê thuốc lú cho nó rồi!”

Viên Kỳ vội vàng khuyên can: “Phu quân bớt giận. Nhị lang cũng chỉ vì thương xót thê tử thôi, lời lẽ vẫn rất chừng mực, không hề thất lễ. Hơn nữa, con bé Ngọc Dung tuy có chút thô kệch, nhưng nhìn tính tình cũng thật thà, an phận…”

“Thật thà? Rõ ràng là một kẻ lắm mưu nhiều kế!” Lận Tam gia hừ lạnh một tiếng, “Mới ngày đầu tiên đã xúi giục nam nhân ra mặt bênh vực, sau này không biết còn gây ra sóng gió gì nữa. Bà cứ chờ xem nó có an phận không.”

Ngày hôm sau, Tô Ngọc Dung vẫn nhớ phải học quy củ, nên dậy từ rất sớm. Thế nhưng lúc nàng vừa bước ra khỏi cửa, Chu ma ma lại sai tiểu nha hoàn đến báo, hôm nay không cần học nữa, vài ngày nữa hãy tiếp tục.

Tô Ngọc Dung sững người, ngơ ngác gật đầu: “Ồ, được.”

Nàng vốn đang rầu rĩ vì đau lưng mỏi cổ, học lễ nghi mãi cũng không xong, chẳng ngờ lại đột nhiên được nghỉ.

Nguyên một ngày bỗng chốc rảnh rỗi, Tô Ngọc Dung lại nhớ đến chuyện phải cảm tạ Lận Chiêm. Nàng tỉ mẩn chọn một gói lớn những món ngon mang từ quê Nhạn Bắc lên, gói ghém cẩn thận trong lớp giấy nến, rồi gọi một tiểu nha hoàn tới, ân cần dặn dò: “Cái này, phiền muội mang đến cho Thất công tử giúp ta, cứ nói là… ừm… nói là cảm tạ đệ ấy hôm qua đã chỉ đường cho ta.”

Tiểu nha hoàn nhận lấy gói đồ, mặt lộ rõ vẻ khó xử, nhưng cũng không dám công khai trái lời, đành vâng dạ bước đi.

Nơi ở của Lận Chiêm rất hẻo lánh, cách biệt hoàn toàn với mọi người.

Tiểu nha hoàn run rẩy dâng gói đồ cho Lận Chiêm, lắp bắp truyền đạt lại lời của Tô Ngọc Dung.

Lận Chiêm đang đứng viết chữ bên cửa sổ, đầu cũng không thèm ngẩng lên. Nghe xong, bút trong tay vẫn không dừng, chỉ lạnh lùng buông một câu: “Cầm đi.”

Tiểu nha hoàn sợ đến giật mình, sắp khóc đến nơi: “Thất… Thất công tử… Đây là chút lòng thành của Nhị thiếu phu nhân…”

Lận Chiêm ngừng bút, cuối cùng cũng ngước mắt lên. Ánh mắt lạnh như băng lướt qua gói đồ, rồi dừng lại trên người tiểu nha hoàn đang run như cầy sấy: “Ta bảo, cầm đi, nghe không hiểu sao?”

Giọng hắn không lớn, nhưng lại khiến người ta lạnh toát sống lưng.

Tiểu nha hoàn không dám hó hé nửa lời, vội vàng vơ lấy gói đồ ăn, ba chân bốn cẳng chạy trối chết.

Cứ làm như ả thích đến đây lắm vậy? Lại gần cái đồ thiên sát cô tinh này, xui xẻo có khi còn bị khắc chết ấy chứ.

Lận Chiêm lại cúi đầu tiếp tục luyện chữ.

Vị tẩu tẩu nhà quê kia mới lên kinh thành, đã nịnh nọt nhầm người rồi.

Ả ta nên đi lấy lòng Tam thúc Tam thẩm, nên kết thân với các huynh đệ tỷ muội khác mới phải.

Xem ra người trong Lận phủ vẫn chưa tiết lộ cho ả biết những lời đồn đại về hắn. Đợi đến khi ả biết được, chắc chắn sẽ tránh hắn như tránh tà cho xem.

Ra khỏi viện của Lận Chiêm, tiểu nha hoàn mở lớp giấy nến ra ngửi thử, một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi.

Ả nhăn mũi, ném thẳng gói đồ được bọc bằng giấy nến xuống hồ cá.

Mang về còn phải viện cớ đối phó với Nhị thiếu phu nhân. Về đến viện, ả chỉ vắn tắt nói rằng Thất công tử đã nhận đồ rồi.

Nghe quà của mình được nhận, Tô Ngọc Dung mỉm cười rạng rỡ: “Vất vả cho muội rồi, ta ở đây còn chút bánh sữa, muội đem chia cho mọi người cùng ăn nhé.”

Trong viện mỗi ngày đều có rất nhiều hạ nhân hầu hạ, bưng trà rót nước, Tô Ngọc Dung cảm thấy rất ngại.

Nha hoàn hoang mang nhận lấy, cúi người bước ra ngoài.

Gã sai vặt quét dọn quen mặt dưới hành lang thấy sắc mặt ả nhợt nhạt, liền cười hỏi có chuyện gì.

“Thật là bực mình, Nhị thiếu phu nhân cứ nằng nặc bắt ta đi đưa đồ cho Thất công tử.” Ả ta hậm hực nói, “Thất công tử nhìn cứ âm u, đáng sợ thế nào ấy, ta thật sự sợ lại gần viện của ngài ấy rồi lây xui xẻo. Còn mấy thứ đồ này nữa, ta còn chẳng có mặt mũi nào mà đem cho người khác, này, các ngươi có muốn ăn không?”

Ả ta tỏ vẻ ghét bỏ, lấy ra những món đồ Tô Ngọc Dung vừa cho.

“Cái gì thế này? Mùi chua loét thế, định lấy đồ này ra bố thí cho ăn mày à?”

Gã sai vặt ghé sát vào nhìn, nhăn mũi: “Bánh sữa trông như thế này sao? Không khéo đem đồ hỏng cho chúng ta ăn cũng nên.”

“Biết đâu đấy.” Nha hoàn bĩu môi. Người kinh thành vốn không quen ăn những món miền Bắc này, chê tanh, cái vị hơi chua chua khiến họ cảm thấy vô cùng kỳ lạ, cứ như đồ bị lên men vậy.

Gã sai vặt xua tay: “Vứt đi, vứt đi, lỡ ăn vào đau bụng thì khổ.”

Nha hoàn thả tay, ném luôn nắm bánh sữa vào sọt rác.

Tô Ngọc Dung nghỉ ngơi được vài ngày, Chu ma ma mới sai người đến mời nàng tiếp tục học quy củ.

Mấy ngày tiếp theo, thái độ chỉ dạy của Chu ma ma đột nhiên trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Tô Ngọc Dung vô cùng ngạc nhiên. Nàng vốn đã chuẩn bị tinh thần phải chịu đau lưng nhức mỏi, nào ngờ Chu ma ma không hề làm khó dễ nàng nữa.

Dù vẫn nghiêm khắc, nhưng những chiêu trò cố tình làm khó đã giảm bớt đi nhiều. Tô Ngọc Dung học rất chật vật, tiến bộ chậm chạp, nhưng mỗi ngày đều cố gắng từng chút một. Nàng dồn hết tâm trí vào việc học, khao khát một ngày nào đó sẽ trở thành một người đoan trang, rộng lượng như Tam thẩm.

[Lời tác giả]

Tất cả mọi người: Mầm mống tai họa! Không an phận! Đàn bà xấu xa!

Dung Bảo: Ơ? Mình á? [Icon mặt gấu trúc ngơ ngác]