Chương 59 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 59: Có lẽ vì đều đã ngủ cùng

🪷 Editor: Thảo Anh


Sau khi hai anh em rời đi, căn nhà bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại mình Tô Ngọc Dung.

Cái cảm giác căng thẳng tinh vi khi bị hơi thở của cả hai bao vây, đến mức hít thở cũng không tự chủ được mà nhẹ đi ban nãy cuối cùng cũng dần tan biến.

Tô Ngọc Dung ngồi một mình bên bàn, nhấm nháp một miếng điểm tâm, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Chẳng hiểu sao, khi phải đối mặt với cả hai người cùng lúc, trong lòng nàng luôn có một áp lực khó gọi thành tên. Dẫu bọn họ chẳng hề xảy ra xung đột nào trước mặt nàng, thậm chí cư xử còn khá hài hòa, anh hiền em thảo, nhưng nàng cứ thấy có gì đó sai sai.

Có lẽ vì… đều đã ngủ cùng cả hai người chăng? Ba người chung dưới một mái nhà, khó tránh khỏi nảy sinh những tình huống trớ trêu.

Ý nghĩ này vừa xẹt qua, Tô Ngọc Dung giật bắn mình, suýt chút nữa là bật ngã khỏi ghế. Gò má nàng lập tức đỏ bừng, sắc đỏ lan nhanh tận gốc tai rồi xuống cổ, đến cả đầu ngón tay cũng thẹn đến mức co quắp lại, run rẩy nhè nhẹ.

Sao nàng có thể vô tư đến mức để nảy sinh một ý nghĩ như vậy trong đầu cơ chứ? Tô Ngọc Dung tuyệt vọng tự nhủ, nàng càng ngày càng chẳng còn giới hạn, càng lúc càng chẳng biết xấu hổ là gì, trước đây nàng đâu phải hạng người như thế.

Cái lý do đằng sau kết luận ấy quá đỗi kinh thế hãi tục, quá đỗi ngang trái, hoàn toàn đi ngược lại với đức hạnh mà nàng đã dày công gìn giữ suốt mười mấy năm qua.

Tô Ngọc Dung vội vàng đưa tay che lấy khuôn mặt đang nóng bừng, tim đập thình thịch như trống trận giữa gian phòng tĩnh mịch, tiếng đập rõ mồn một đến phát khiếp. Một cảm giác hổ thẹn mãnh liệt hệt như muốn nhấn chìm lấy nàng.

Chút mệt mỏi yếu ớt sau cơn bệnh dường như cũng tiêu tan đi ít nhiều. Nàng thẹn quá hóa giận, vội đứng dậy tìm việc gì đó làm để đánh lạc hướng tâm trí.

Cơ thể Tô Ngọc Dung vốn đã quen với việc lao động, nền tảng sức khỏe của nàng rất tốt. Ốm đau chỉ cần uống hai thang thuốc, vã được mồ hôi ra là sức lực lại dần hồi phục.

Nếu cứ bắt nàng phải như một món đồ sứ tinh xảo, được nâng niu cung phụng trên cao, e là thân thể lại càng thêm mỏng manh dễ vỡ, chỉ cần một trận gió lạnh thôi cũng đủ nằm liệt giường cả tháng trời.

Nàng xắn tay áo bắt đầu lau bàn, lau xong lại mang bát đũa ra giếng nước giữa sân để cọ rửa.

Trời vẫn chưa tối hẳn, nương theo ánh hoàng hôn le lói, Tô Ngọc Dung rửa sạch bát đũa rồi mang vào bếp úp lên bệ cho ráo nước. Chạy tới chạy lui vài vòng, người vã một lớp mồ hôi mỏng, tinh thần nàng trái lại thêm phần phấn chấn.

Nàng lại cầm chổi quét dọn trong ngoài nhà cửa một lượt thật kỹ. Xong xuôi mọi việc, đôi gò má nàng ửng hồng rạng rỡ, toàn thân thấy khoan khoái vô cùng.

Quả nhiên đến ngày hôm sau, nàng đã hoàn toàn hồi phục, hoạt bát như xưa. Cái vẻ bệnh tật lờ đờ của hai hôm trước bay biến sạch sành sanh, ánh mắt trong veo, cử chỉ lại thoăn thoắt nhanh nhẹn.

Tô Ngọc Dung thức dậy từ sớm, cho gà ăn, tưới nước cho luống rau, rồi ôm mớ quần áo bẩn thay ra hôm qua đi ra bờ mương giặt giũ.

Trương đại nương vốn định sang xem tình hình nàng thế nào, vừa ra đến đầu ngõ đã chạm mặt Tô Ngọc Dung, bà mừng rỡ reo lên: “Tiểu Tô, cháu khỏi bệnh rồi à?”

Tô Ngọc Dung dừng bước, nhìn bà cười bảo: “Vâng, đa tạ đại nương đã bận lòng. Đêm qua cháu đã thấy đỡ nhiều rồi, sáng nay dậy thấy đầu óc tỉnh táo, người ngợm sảng khoái lắm ạ.”

Trương đại nương cười khà khà: “Thế thì tốt rồi, cái con bé này, sức khỏe bền thật đấy. Ta cứ ngỡ cháu phải nằm bẹp mấy ngày cơ, đang định sang thăm xem có cần bát cháo bát rau gì không.”

“Cháu không sao thật mà.” Tô Ngọc Dung bẽn lẽn cười, “Hôm qua thực làm phiền đại nương quá, còn phải mất công chăm sóc cháu.”

“Ái chà, chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà.” Trương đại nương xua tay, “Hàng xóm láng giềng cả, khách sáo làm gì.”

Hàn huyên với Trương đại nương vài câu, Tô Ngọc Dung bưng chậu gỗ ra đoạn mương nước dùng chung ở đầu ngõ để giặt đồ. Bờ mương buổi sớm khá nhộn nhịp, các bà các chị hàng xóm đã chiếm sẵn chỗ từ bao giờ. Tiếng chày đập vải vang lên chan chát hòa cùng tiếng cười nói ríu rít, tạo nên một bầu không khí phố thị đầy sức sống.

Thấy Tô Ngọc Dung đến, ai nấy đều nhiệt tình chào hỏi.

“Tiểu Tô, hôm qua nghe Trương thẩm bảo cháu ốm, hôm nay thấy đỡ hơn chưa?”

Tô Ngọc Dung gật đầu: “Dạ, cháu đỡ nhiều rồi ạ.”

“Trông khí sắc hồng hào thế kia là ổn rồi.” Một người phụ nữ vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh, “Mau lại đây, chỗ này còn trống này!”

Tô Ngọc Dung vui vẻ đáp lời, ngồi xuống cạnh bà ấy, nhúng ướt quần áo, xoa bồ kết rồi thành thục vò giặt. Đôi tay nàng thoăn thoắt, chẳng ngại tốn sức, chẳng mấy chốc đã giặt sạch bong cả chậu đồ.

Sau cơn mưa trời lại hửng nắng, mặt trời lên cao rạng rỡ, cả con ngõ nhỏ bừng lên hơi nóng ấm áp.

Tô Ngọc Dung rũ mạnh mấy bộ quần áo ướt rồi vắt lên dây phơi.

Ban nãy trên đường về, trong lòng nàng vẫn cứ canh cánh một chuyện.

Hai hôm trước gặp Hạ Dao Đình, nàng ấy có than thở rằng từ lúc mang thai khẩu vị cứ thất thường, ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo chẳng ngon miệng. Tô Ngọc Dung nhìn nàng ấy đúng là có phần xanh xao hơn, rõ ràng đang mang thai nhưng trông lại mỏng manh hơn hẳn lúc trước.

Bệnh vừa khỏi, Tô Ngọc Dung liền nghĩ ngay đến việc làm mấy món gì đó thật đưa cơm để gửi cho Hạ Dao Đình.

Nàng xách giỏ ra khỏi cửa, đi thẳng tới khu chợ phía Tây. Xuân về vạn vật sinh sôi, rau củ tươi ngon bày la liệt. Tô Ngọc Dung dừng chân trước một hàng thịt, ngước nhìn ông chủ hỏi nhỏ: “Bác cho hỏi quanh đây có hàng nào bán vịt không ạ?”

Chủ quán chỉ tay về phía xéo đối diện: “Trong cái ngõ kia kìa cô nương.”

“Cháu cảm ơn ạ.”

Mùa xuân, bầy vịt sau một mùa đông dài tẩm bổ chính là lúc thịt béo và mềm nhất. Hơn nữa thịt vịt tính bình, bổ mát, không gây nóng trong, cực kỳ phù hợp cho người đang có mang.

Nàng nhẩm tính sẽ làm món vịt kho ô mai. Cái vị chua chua ngọt ngọt của nước sốt cực kỳ k*ch th*ch vị giác, thịt vịt lại được hầm nhừ thấm tháp, chắc chắn sẽ khiến Hạ Dao Đình ăn thêm được vài bát cơm.

Tô Ngọc Dung xách giỏ bước vào con ngõ xéo đối diện chợ Tây. Chỗ này yên tĩnh hơn phố chính, dọc đường có vài tiểu thương đứng bày mấy chiếc giỏ tre và lồng gỗ, bên trong nhung nhúc gà vịt sống.

Nàng đảo mắt nhìn quanh một lượt, cuối cùng dừng lại trước sạp của một lão nông trong góc khuất. Lũ vịt trong lồng lông lá mượt mà, bộ dạng rất nhanh nhẹn, nhìn là biết được chăm sóc rất kỹ.

“Lão bá, vịt này là nhà mình nuôi ạ?”

“Phải rồi cô nương.”

Tô Ngọc Dung vừa định ngồi xuống xem kỹ hơn thì một gã chủ quán mặt dơi tai chuột bên cạnh bỗng sấn tới, mặt mày hớn hở nịnh bợ: “Tiểu nương tử, mua vịt sao? Xem hàng nhà ta này, con nào con nấy to đùng, béo mầm luôn!”

Gã thấy Tô Ngọc Dung mặt mũi hiền lành, dáng vẻ nhu thuận, giọng nói lại nhỏ nhẹ nên đinh ninh nàng là khách hàng dễ bị chặt chém.

Tô Ngọc Dung bị thu hút sự chú ý, bèn bước sang sạp của gã nhìn thử. Lũ vịt trong lồng quả thực có phần béo tốt hơn. Nàng nhỏ nhẹ hỏi: “Con này bán thế nào ạ?”

Gã chủ quán đảo mắt một cái, dõng dạc nói thách: “Tám mươi văn!”

Tô Ngọc Dung lập tức nhíu đôi mày thanh tú lại. Nàng dẫu chẳng thường xuyên mua gia cầm sống nhưng giá cả thị trường thì nàng vẫn nắm rõ. Cái giá này rõ ràng là đắt cắt cổ.

Nếu là trước đây, dẫu thấy không ổn, nàng đa phần cũng vì ngại va chạm hay sợ rắc rối mà ngậm ngùi chịu thiệt, cùng lắm là lần sau không thèm ghé hàng gã nữa.

Nhưng hôm nay, có lẽ vì bệnh vừa mới khỏi nên tâm thế cũng khác, hoặc giả những biến cố thời gian qua đã trui rèn cho nàng một sự cứng cỏi hằng bị chôn vùi bấy lâu, nàng bỗng dưng không muốn cam chịu như vậy nữa.

Nàng nhớ lại lần cùng Lận Chiêm đi thuê nhà ở Lật Thành, gặp phải gã chủ nhà hắc ám tự ý tăng giá. Lận Chiêm chẳng hề to tiếng, chỉ điềm tĩnh lôi mấy điều luật và quy tắc phố xá ra nói, làm gã chủ nhà kia cứng họng, lủi thủi hạ giá về mức cũ.

Tô Ngọc Dung hít một hơi thật sâu, nắm chặt bàn tay, ngước mắt nhìn thẳng vào gã chủ quán. Giọng nàng vẫn mềm mại nhưng ngữ điệu vô cùng rõ ràng, nàng lấy hết can đảm gằn từng chữ: “Ông chủ, cháu dẫu không thường xuyên tới đây nhưng cũng biết giá vịt xuân cao nhất chỉ đến năm mươi văn. Ông hét giá hơn những ba mươi văn, là thấy cháu trẻ tuổi, lại là phận nữ nhi nên tưởng cháu mù mờ giá cả để lừa lọc sao?”

Gã chủ quán sững sờ trong giây lát. Chưa kịp để gã đáp lời, Tô Ngọc Dung đã tiếp lời: “Chợ Tây này có quan thị quản lý. Nếu giờ cháu đi mời các quan gia tới phân xử, e là cái sạp này của ông sau này khó mà làm ăn tiếp được đấy. Dưới chân thiên tử, sao ông dám làm càn như vậy?”

Gã chủ quán hiển nhiên không ngờ một tiểu nương tử trông có vẻ hiền lành, nhu mì nhường này lại có thể thốt ra những lời đanh thép đến vậy. Lúc nói, đôi gò má nàng dẫu có vì căng thẳng mà hơi ửng hồng, nhưng ánh mắt lại vô cùng trong trẻo, không hề né tránh.

“… Chuyện này, cô nương nói quá lời rồi, quá lời rồi!” Gã chủ quán mặt lúc đỏ lúc trắng, vội vàng xua tay, “Năm mươi… à không, bốn mươi văn là được rồi, coi như làm quen!”

Đối phương đã chịu xuống nước, bản tính Tô Ngọc Dung vốn dĩ mềm mỏng, chẳng bao giờ muốn đẩy người khác vào đường cùng, theo thói quen nàng định không làm khó gã nữa.

Nàng vốn dĩ đã định bảo gã bắt vịt cho mình, nhưng lời đến cửa miệng, nàng lại lắc đầu: “Thôi ạ, cháu không mua của ông đâu, cháu sang hàng khác.”

Nói xong, nàng chẳng thèm liếc nhìn gã thêm cái nào, xách giỏ quay lại sạp của lão nông ban nãy. Lão nông xoa xoa đôi bàn tay, nở nụ cười chất phác: “Cô nương, cô chọn con nào? Con to bốn mươi văn, con nhỏ ba mươi văn là được.”

Tô Ngọc Dung tỉ mỉ chọn hai con vịt béo gầy vừa vặn: “Cho cháu lấy hai con này ạ.”

“Có ngay!” Lão nông lanh lẹ buộc cánh vịt lại, “Hai con này hơi nhỏ, cô nương đưa ta sáu mươi văn là đủ rồi.”

Tô Ngọc Dung cúi đầu lục tìm trong túi tiền, rồi nhét vào tay lão tám mươi văn.

“Ấy chết… cô nương đưa dư rồi.”

“Không sao đâu ạ.” Tô Ngọc Dung ngoảnh lại mỉm cười, “Cháu thấy chúng cũng to mà, bác cứ cầm lấy ạ.”

Lão nông cười hiền hậu, nhận tiền xong lại lật đật chạy lên, nhét vào trong đống rơm trong giỏ của nàng một quả trứng vịt muối: “Cô nương mang về ăn thử đi, trứng này vợ lão mới muối mấy hôm trước, ngon lắm đấy!”

Tô Ngọc Dung chối không được đành nhận lấy.

Bên cạnh, gã chủ quán mặt dơi trơ mắt nhìn mối hời tuột khỏi tầm tay, đã thế còn rước bực vào thân vì mất một vị khách tiềm năng. Gã hậm hực tiếc rẻ, chỉ biết thầm nhổ bọt, dậm chân trách mình mắt mù nhìn lầm người.

Tô Ngọc Dung xách hai con vịt nặng trĩu đi về nhà, nắng sớm đầu xuân rọi xuống người ấm áp vô ngần. Tim nàng vẫn còn đập hơi nhanh, lòng bàn tay cũng rịn mồ hôi. Nhớ lại “chiến tích” vừa rồi, nàng vừa thấy hơi sờ sợ, nhưng lại cảm nhận được một luồng kh*** c*m khó tả dâng trào từ tận đáy lòng.

Nàng vậy mà đã thực sự dám nói ra những lời đó sao?

Cảm giác này vừa lạ lẫm vừa mới mẻ. Tô Ngọc Dung vốn đã quen với việc nhẫn nhịn, quen chịu thiệt thòi. Dẫu đây chỉ là một chuyện nhỏ nhặt như hạt cát, nhưng nàng lại thấy sảng khoái vô cùng, hệt như vừa hoàn thành được một kỳ tích lớn lao, bước chân vì thế cũng nhẹ tênh.

Hóa ra từ chối người khác cũng chẳng khó khăn đến thế, bày tỏ sự không thích hay nỗi bất bình của bản thân chẳng phải là điều gì đáng xấu hổ.

Nàng cúi nhìn bầy vịt đang vỗ cánh phành phạch trong giỏ, khóe môi bất giác cong lên một đường nét dịu dàng.

Dọc đường về, ngang qua hàng thịt lúc nãy, Tô Ngọc Dung dừng chân lấy thêm một tảng thịt mông heo thượng hạng.

Tảng thịt này nàng dự định làm món thịt khô xé. Đây là món tủ của nàng: băm thịt thật nhuyễn, giã liên tục cho đến khi thịt dai và quyện lại, sau đó cán thành từng miếng mỏng dính rồi đem nướng trên lửa nhỏ. Miếng thịt làm ra sẽ có màu đỏ nâu óng ả, vị mặn ngọt đan xen, chẳng cần nướng quá khô, đưa vào miệng là thấy mềm thơm, có thể để dành được khá lâu. Món này nàng định đem biếu Lữ công và Lữ phu nhân.

Hồi mới về kinh, Tô Ngọc Dung đã định sang thăm họ ngay, nhưng đến nơi mới hay Lữ công và phu nhân đã về quê dưỡng già từ ít hôm trước. Trước khi đi, Lữ công còn dặn dò hạ nhân rằng nếu có ngày nàng về kinh nhất định sẽ ghé chơi, nên dặn gã tiểu sai hễ thấy nàng tới là giao lại mấy cuốn sách cho nàng.

Đó là những cuốn sách Lữ công tặng nàng, toàn là sách tranh minh họa sinh động. Nàng chẳng biết chữ nên xem tranh cũng đủ thấy thú vị rồi.

Tô Ngọc Dung xúc động vô cùng. Lúc ấy nàng còn thấy buồn vì về kinh muộn quá nên không kịp gặp mặt gia đình họ Lữ.

Khệ nệ xách đống vịt và thịt heo về đến sân viện, Tô Ngọc Dung mệt bở hơi tai, tựa vào cửa th* d*c. Bầy gà con trong hàng rào ngửi thấy hơi nàng lại bắt đầu kêu chiếp chiếp nhộn nhịp. Tô Ngọc Dung vội cho chúng ăn trước, sau đó mới xắn tay đeo tạp dề, tất bật trong gian bếp.

Nàng làm việc vô cùng chuyên nghiệp, sơ chế nguyên liệu đâu ra đấy. Nghề mổ lợn đã thạo thì làm hai con vịt cũng chỉ như trò chơi trẻ con. Vặt lông sạch sẽ xong, nàng cầm dao loáng cái đã mổ bụng làm lòng vịt tinh tươm.

Rửa sạch vịt xong nàng bỏ vào nồi, thêm mấy quả ô mai tự muối từ dạo trước, bỏ thêm chút đường phèn và gia vị rồi bắt đầu hầm nhỏ lửa.

Trong lúc đợi vịt nhừ, nàng lại hì hục băm tảng thịt mông heo thật nhuyễn, giã ròng rã hơn nửa canh giờ cho đến khi thịt quyện lại mới cán mỏng, vắt lên giá cạnh lò than để nướng từ từ.

Hơi nước bốc lên từ nắp nồi đất nghi ngút, một mùi hương nồng nàn bắt đầu lan tỏa khắp không gian. Vị chua dịu của ô mai quyện cùng mùi thịt thơm phức khiến người ta chỉ ngửi thôi đã ứa nước miếng. Mùi hương cứ thế theo gió bay xa ra tận đầu ngõ.

Chẳng mấy chốc, mấy nhà hàng xóm đã có người hé cửa ngó nghiêng: “Ái chà, nhà ai làm món gì mà thơm nức mũi thế này!”

“Hình như là từ nhà tiểu Tô bay ra thì phải…”

Mấy người láng giềng thân quen không nén nổi tò mò, ghé đầu qua cổng viện hỏi vọng vào: “Ngọc Dung ơi, cháu làm món gì mà thơm thế, làm chúng ta chẳng còn tâm trí đâu mà thổi cơm nữa đây này.”

Tô Ngọc Dung hơi lúng túng, vội lau tay vào tạp dề rồi ra mở cổng: “Cháu chỉ hầm con vịt với nướng ít thịt khô thôi ạ.”

“Sao mà thơm lạ thơm lùng thế không biết, mùi hương bay tận ra ngoài ngõ rồi cháu ơi!”

Tô Ngọc Dung thẹn thùng mím môi cười: “Lát nữa chín cháu sẽ chia cho mỗi nhà một ít ạ.”

“Tốt quá, tốt quá!”

Tô Ngọc Dung thầm thấy may mắn vì mình đã mua dư thêm một con vịt, nếu không thật chẳng biết xoay xở làm sao.

Vịt hầm xong, nàng chia một con cho hàng xóm láng giềng, con còn lại nàng cẩn thận xếp vào nồi đất, dùng vải bông bọc kín mít cho giữ nhiệt rồi cho vào lồng cơm, xách sang Lận phủ.

Càng đến gần phủ, nàng càng thấy ngập ngừng. Thôi chết, lần trước quên không hẹn trước với Ngũ đệ muội, giờ đồ làm xong rồi biết giao cho nàng ấy bằng cách nào đây.

Vào Lận phủ thì chắc chắn là không rồi, nàng chẳng muốn dây dưa gì với đám người ở đó nữa.

Nàng bèn tìm một góc dưới hiên nhà khuất tầm mắt để đứng chờ, đang lưỡng lự xem có nên nhờ gã tiểu sai nào đi ngang qua nhắn tin giúp không, thì chợt thấy phía xa đầu phố có mấy người đang đi tới. Đi dẫn đầu chính là Lận Chiêm, bên cạnh hắn là một người đàn ông trung niên vận cẩm bào sang trọng, tuổi tác trông có vẻ nhỏ hơn Lận Tam gia một chút.

Hai người có vẻ đang trò chuyện rất tâm đắc. Người đàn ông kia thỉnh thoảng lại vuốt râu cười lớn, ánh mắt sắc sảo toát lên vẻ tinh ranh. Lận Chiêm đi bên cạnh, môi luôn giữ một nụ cười nhàn nhạt, nghiêng tai lắng nghe với thái độ vô cùng cung kính, thỉnh thoảng lại đáp lời khiến người đàn ông kia cười híp cả mắt.

Tô Ngọc Dung kinh ngạc ngước nhìn trân trân. Đây là lần đầu tiên nàng thấy Lận Chiêm chung sống hòa nhã với người khác như vậy. Gương mặt hắn chẳng hề vương chút u ám thường ngày, trái lại nụ cười rất rạng rỡ, cử chỉ đúng mực, không hề tỏ ra hời hợt xa cách mà cũng chẳng hề khúm núm nịnh bợ.

Nàng theo phản xạ rụt người sâu hơn vào bóng râm, nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được mà dán chặt vào Lận Chiêm. Nhìn thêm vài bận, nàng bỗng cảm thấy có gì đó khác lạ.

Thật kỳ quặc, chẳng hiểu sao dẫu hắn đang mỉm cười, nhưng đôi mắt ấy lại hệt như hai giếng cổ sâu hoắm, đen ngòm không chút ánh sáng, nắng có rọi vào cũng chẳng thấy ấm áp, vẫn cứ lạnh lẽo như thường.

Nụ cười trên mặt hắn hệt như một chiếc mặt nạ được tô vẽ tỉ mỉ, cười mà chẳng chạm tới đáy mắt, cứ như thể hắn đang âm mưu một điều gì đó mờ ám vậy.

Tô Ngọc Dung đưa mắt sang người đàn ông trung niên bên cạnh. Nàng không biết ông ta là ai, trước đây ở Lận gia cũng chưa từng gặp mặt. Nhưng nhìn đôi mày mắt ấy, có nét gì đó hao hao giống mấy vị thúc bá nhà họ Lận, chắc hẳn là một bậc trưởng bối nào đó trong họ. Tô Ngọc Dung gả vào Lận gia cũng chỉ ở lại nửa năm, làm sao nhận mặt được hết thảy mọi người.

“Ngũ thúc lần này hồi kinh định ở lại bao lâu ạ?” Lận Chiêm lên tiếng hỏi với giọng chân thành.

Lận Ngũ gia vuốt râu, thở dài bảo: “Cũng chẳng được bao lâu đâu. Năm ngoái làm ăn với mấy thương nhân Ba Tư, dùng trà đổi lấy hương liệu của họ, vốn định bụng kiếm chác được ít nhất năm phần lợi nhuận. Ngờ đâu năm ngoái mưa lớn tầm tã, ruộng trà ngập úng hết cả, ta không lo đủ hàng để giao, lo đến bạc cả đầu đây này, ôi.”

Nói đoạn, ông ta lại bắt đầu than vãn: “Cái gia tộc to lớn nhường này, trên dưới mấy trăm miệng ăn, chỉ trông chờ vào mấy mẫu ruộng với bóng mát tổ tiên thì có mà ăn cám sớm! Chẳng phải đều dựa vào đám người lặn lội sương gió ngoài kia như chúng ta, cực nhọc kiếm từng đồng về lấp lỗ hổng đó sao?”

Nỗi oán hận trong lời nói chẳng thèm che giấu. Ông ta quanh năm bôn ba vất vả, thương trường hiểm ác, kiếm được mớ tiền vàng đều phải đều đặn gửi về bản gia để chống đỡ cho cái vẻ hào nhoáng và chi tiêu hoang phí của Lận phủ. Thế mà Lận Tam gia đang nắm quyền lại luôn giữ cái điệu bộ cao cao tại thượng, hễ mở miệng là đem tông pháp lễ chế ra đè người, coi đám đi buôn bán như bọn họ là hạng thấp kém hơn một bậc.

Ánh mắt Lận Chiêm khẽ lay động, hắn thuận theo lời ông ta, giọng điệu xen chút cảm thán đầy thấu hiểu: “Ngũ thúc vất vả rồi, điệt nhi dẫu ở thư viện cũng có nghe phong thanh. Mọi chi tiêu dùng độ trong tộc quả thực không hề nhỏ. Chỉ là duy trì được cái môn đệ nhường này thật chẳng dễ dàng gì, Tam thúc chắc hẳn cũng có nỗi khổ tâm riêng.”

Lận Ngũ gia cũng là hạng cáo già, chẳng thèm nói huỵch toẹt ra, chỉ ậm ừ: “Cháu nói cũng phải, dù sao làm gì thì làm cũng không được để mất mặt mũi Lận gia. Nhưng có những lúc, cái mặt mũi ấy đâu có mài ra mà ăn được đâu.”

Lận Chiêm im lặng đúng lúc trong giây lát, rồi mới từ tốn bảo: “Làm bậc trưởng bối, tâm tư suy tính suy cho cùng ai chẳng muốn tốt cho gia tộc lâu dài, điệt nhi đều hiểu cả. Có điều Tam thúc xưa nay quen sống sung túc trong kinh kỳ, thiếu đi cái khí thế khai phá bờ cõi như Ngũ thúc đây, nên cách hành sự đương nhiên cũng có phần cổ hủ hơn.”

Đôi mắt Lận Ngũ gia sáng rực lên, ánh nhìn dành cho Lận Chiêm càng thêm phần khác biệt, mang theo sự tán thưởng hệt như vừa tìm được tri kỷ: “Thất lang đúng là không hổ danh Giải nguyên, chẳng bù cho mấy đứa anh em của cháu, chỉ biết đọc sách đến mụ mị đầu óc, chẳng chịu động não chút nào! Tương lai của gia tộc này sau này chung quy vẫn phải trông cậy vào những người trẻ tuổi có kiến thức, có bản lĩnh như cháu mới đúng!”

“Ngũ thúc quá khen rồi, điệt nhi cũng chỉ thạo dăm ba đường bút mực thôi, sao sánh được với Ngũ thúc. Thúc đi đây đi đó nhiều, kiến thức uyên bác điệt nhi còn chạy dài mới kịp, sau này điệt nhi còn phải thỉnh giáo thúc nhiều hơn nữa.”

Lận Ngũ gia cười rạng rỡ, vỗ vỗ vai hắn đầy đắc ý.

Đi đến gần Lận phủ, ánh mắt Lận Chiêm vô tình quét qua góc phố, bắt gặp một bóng hình quen thuộc. Bước chân hắn khựng lại một nhịp, đáy mắt xẹt qua tia mừng rỡ, đôi ngươi u tối trầm mặc phút chốc bừng sáng hẳn lên, đến cả nụ cười giả tạo trên mặt trông cũng thêm phần chân thực.

Miệng hắn vẫn tiếp tục trò chuyện cùng Lận Ngũ gia, nhưng ánh mắt đã dính chặt lên người Tô Ngọc Dung. Đợi đến khi tiễn Lận Ngũ gia ra tận cổng phủ, đứng nhìn ông ta đi vào trong, hắn mới lập tức quay người, sải bước chạy về phía góc hiên nơi Tô Ngọc Dung đang đứng.

“Sao nàng lại tới đây?” Lận Chiêm bật cười, bao nhiêu bực dọc khi phải đối phó với lão già kia phút chốc tan biến sạch sành sanh.

Trông thấy hắn, Tô Ngọc Dung đứng dậy khỏi bậc thềm đá.

Lận Chiêm nắm lấy cánh tay nàng, mặt mày hớn hở hệt như gió xuân.

Có phải nàng cố ý đến đây đợi hắn không? Lại còn mang theo cả lồng cơm nữa, hệt như ngày trước khi hắn còn ở thư viện, nàng vẫn hay ghé qua đưa đồ cho hắn. Chỉ cần nghĩ đến việc nàng cũng luôn nhớ nhung mình, Lận Chiêm đã thấy vui sướng khôn cùng.

Tô Ngọc Dung thấy hắn tới thì thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chìa cái lồng cơm trên tay ra: “A Chiêm, đệ về thật đúng lúc, mau giúp ta mang cái này cho Ngũ đệ muội với.”

“…” Nụ cười trên mặt Lận Chiêm tắt ngóm: “Đưa cho ai cơ?”

“Cho Ngũ đệ muội.” Tô Ngọc Dung thấy hắn đứng đực ra đó thì sốt ruột, lại nhếch lồng cơm tới trước mặt hắn: “Mau lên đệ, ta đứng đây chờ mãi rồi. Con vịt này mà để lâu là nguội mất, ăn chẳng còn ngon đâu, đệ mau mang vào cho cô ấy đi!”

Lận Chiêm cạn lời, trong lồng ngực một luồng khí uất nghẹn đột ngột bốc lên. Hắn chỉ muốn giật phắt cái lồng cơm ấy ném mạnh xuống đất cho bõ tức, hoặc giả lén mang về tự mình ăn sạch, rồi nhét con chuột chết vào đó đem đi cho xong chuyện.

Cái ý nghĩ độc địa ấy xoay vần trong đầu hắn một vòng, nhưng rồi đối diện với Tô Ngọc Dung trước mặt, hắn đành ngậm ngùi dập tắt lửa giận.

Lận Chiêm hít một hơi thật sâu, nén xuống cơn bực dọc đang cuộn trào, mặt không chút biểu cảm đón lấy cái lồng cơm nặng trĩu: “… Ta biết rồi.”

Dứt lời hắn quay ngoắt đi, vác bộ mặt lạnh như tiền đi thẳng về hướng viện của Hạ Dao Đình.

Đám hạ nhân thấy hắn đột ngột ghé thăm thì giật bắn mình, vội vã chạy vào bẩm báo.

Hạ Dao Đình đang nằm nghiêng trên giường chợp mắt, nghe tin Lận Chiêm tới mà suýt nữa thì lăn nhào xuống đất.

“Lận Chiêm?”

Nhũ mẫu cũng ngơ ngác: “Dạ phải, là Thất công tử ạ.”

Hạ Dao Đình chẳng hiểu hắn mò tới đây làm gì, đành phải chỉnh trang lại y phục rồi mời hắn vào.

Lận Chiêm sải bước vào phòng, chẳng thèm lấy một lời chào hỏi, thẳng tay quăng cái lồng cơm lên bàn: “Tô Ngọc Dung gửi cho tẩu đấy.”

Nói xong, chẳng đợi Hạ Dao Đình kịp phản ứng, hắn đã quay lưng bỏ đi luôn.

Hạ Dao Đình thấy gã này thật kỳ quặc, nhưng nghe là đồ của Tô Ngọc Dung gửi, nàng ấy mới tò mò bước tới mở ra.

Mùi thơm từ nồi đất tức thì sực nức cả căn phòng, Hạ Dao Đình mắt sáng rỡ: “Thơm quá đi mất.”

Cả ngày hôm nay nàng ấy chẳng thiết ăn uống gì, sáng húp bát tổ yến chưng chưa được nửa buổi đã nôn sạch, đến tận giờ vẫn chưa có hạt cơm nào vào bụng.

Giờ ngửi thấy cái mùi vị chua chua ngọt ngọt của thịt vịt, Hạ Dao Đình ứa cả nước miếng, vội sai nha hoàn đi lấy bát đũa. Nàng ấy ngồi vào bàn đánh chén tì tì những hai bát mới chịu ngừng.

Vừa ăn, nàng ấy vừa ngẫm lại chuyện Lận Chiêm ban nãy.

Lạ thật, sao lại là Thất đệ mang đồ tới nhỉ. Mà cái điệu bộ lạnh nhạt, u ám của hắn trông đáng sợ thật đấy, hệt như âm binh vậy, hèn gì dạo trước Tô Ngọc Dung cứ bảo nhìn thấy hắn là thấy sợ.