Chương 55 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 55: Nàng vốn dĩ là thê tử của chàng

🪷 Editor: Thảo Anh


Ngoài cửa sổ sấm chớp đì đùng, tiếng mưa ngày càng nặng hạt.

Lận Đàn không hiểu bà lão đang nói gì. Đầu óc chàng rối bời, cơn đau buốt đột ngột ập đến dữ dội.

Người phụ nữ nọ vẫn tự nhiên tiếp lời: “Người đàn ông của con bé trước đây từng sống ở đây với nó, là một vị quan lớn. Cậu là người đó, hay là anh em của người đó?”

“Ta không biết bà đang nói gì.”

Lận Đàn nhíu mày, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh đột ngột xộc thẳng từ sống lưng lên, đóng băng cả tứ chi bách mạch. Cơn đau đầu bộc phát dữ dội khiến mắt chàng hoa lên, tối sầm lại.

Bà thím đang nói đến Lận Chiêm sao? Nhưng Lận Chiêm rõ ràng đang ở kinh thành, hiện giờ còn đang trong Cống Viện dự thi, làm quan khi nào chứ?

Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đột ngột nhấc bổng lên rồi rơi rụng, nhịp đập nhanh dần, va đập tàn khốc vào lồng ngực làm tai chàng ù đi. Một thứ gì đó bị lớp sương mù dày đặc che phủ đang điên cuồng giãy giụa, gào thét muốn phá tan lồng giam.

Cổ họng chàng nghẹn đắng, muốn hỏi cho rõ nhưng lại chẳng thể thốt ra âm thanh nào rành mạch, chỉ biết đứng sững sờ tại chỗ.

Bà thím thấy bộ dạng thất thần ấy của chàng thì càng thêm ngờ vực, nhưng lúc này bà lo lắng cho tình hình của Tô Ngọc Dung hơn. Chẳng màng kẽ hở, bà lách người vào sân, chạy thẳng đến phòng ngủ. Nhìn thấy Tô Ngọc Dung trên giường, bà xót xa lẩm bẩm: “Tội nghiệp chưa, cả người đầy mồ hôi, ướt sũng thế này dính bết vào da sao mà chịu nổi, bệnh sao mà khỏi được…”

Bà vội vàng tiến lên sờ trán Tô Ngọc Dung, cảm thấy không còn quá nóng, chắc là nhờ đã uống thuốc. Bà thở dài, ngoái đầu nhìn Lận Đàn đang đứng đờ đẫn ở cửa, hỏi: “Quần áo sạch của Tiểu Tô để đâu? Phải lau người cho con bé rồi thay bộ khô ráo, không thì bệnh này còn lâu mới dứt.”

Lận Đàn mờ mịt, đầu óc như mớ bòng bong, vô thức lắc đầu: “Ta không biết…”

“Cậu không biết?”

Giọng bà thím chợt cao vút, ánh mắt sắc lẹm soi xét chàng: “Đến quần áo của vợ mình để đâu mà cũng không biết? Cậu rốt cuộc có phải chồng con bé không đấy!”

“Ta…” Lận Đàn cứng họng.

Bà lão lại liếc nhìn chàng với vẻ nghi hoặc, nhưng tình thế không cho phép bà truy cứu thêm. Bà không trông chờ vào Lận Đàn nữa, tự mình lục lọi trong hòm xiểng, cuối cùng cũng tìm thấy bộ áo lót sạch sẽ: “Cậu ra ngoài đi, để tôi thay đồ lau người cho con bé.”

Lận Đàn đành quay lưng bước ra, đứng thẫn thờ giữa gian sảnh chính.

Chẳng hiểu sao, chàng chợt nhớ lại một chuyện.

Những ngày đầu mới trở về Lận gia, đồ đạc trong viện vì lâu ngày không dùng đến nên có phần cũ kỹ, chân giường bị mục mốc, rung rinh không vững. Lận Đàn bèn sai tiểu sai khiêng chiếc giường cũ ra ngoài, định đặt thợ làm một chiếc mới.

Lúc di dời chiếc giường cũ, trên sàn nhà trơ trọi một món đồ của nữ nhân, nhỏ nhắn tinh xảo, nhìn qua là biết ngay đồ mặc sát người.

Lận Đàn nhìn xuống, vì để tránh điều tiếng nên trong viện của chàng đến cả nha hoàn cũng không có, bản thân lại chưa cưới vợ, sao dưới gầm giường lại có y phục của phụ nữ?

Chàng nhớ rất rõ, lúc ấy đám hạ nhân đứng hầu bên cạnh mặt mày biến sắc, ánh mắt lấm lét. Còn Chu ma ma, tâm phúc do Tam thẩm phái tới, phản ứng cực nhanh, lập tức lao lên chộp lấy món đồ đó giấu biệt trong tay, miệng còn lớn tiếng mắng nhiếc: “Chắc chắn là đứa tiểu tiện nhân nào đó dám lẻn vào đây toan tính trèo cao nên để lại thứ dơ bẩn này! Còn không mau đem đi đốt cho ta!”

Rồi chẳng kịp để ai lên tiếng, bà ta đã sai người đem đi tiêu hủy ngay lập tức.

Khi đó chàng mới về nhà, tâm thần chưa ổn định, lại thêm quá khứ hoàn toàn trống rỗng nên tuy thấy kỳ lạ nhưng chẳng hề truy cứu sâu.

Nay ngẫm lại, căn phòng đó, có lẽ vốn dĩ đã từng có một người phụ nữ sinh sống. Trong mảng ký ức đánh mất của mình, liệu có phải chàng đã từng cưới vợ?

Máu nóng trong người Lận Đàn như sôi lên, mạch máu nóng hổi. Chàng run rẩy đưa tay ép chặt lồng ngực, một ý nghĩ khiến thần hồn chàng chao đảo hiện ra.

Phải chăng? Có đúng như chàng đang nghĩ không?

Người phụ nữ luôn khóc lóc trong mộng dần dần chồng lấp lên gương mặt của Tô Ngọc Dung.

Liệu có phải là nàng?

Không… không thể nào, Lận Đàn lập tức gạt phắt suy nghĩ ấy. Nếu đúng là vậy, tại sao chẳng một ai nói cho chàng biết?

Trong phòng ngủ, bà thím đã lau sạch mồ hôi cho Tô Ngọc Dung và thay một bộ quần áo mới.

Lúc bà bước ra, Lận Đàn đã không còn vẻ u ám đáng sợ như khi đứng ở cửa nữa. Ban nãy chàng thực sự đã dọa bà một trận hú vía, đôi mắt đen thẳm, bờ môi mím chặt, khí lạnh toát ra hệt như quỷ mị. Giờ đây đôi mày mắt đã dịu lại, trông lại ra dáng một vị công tử ôn nhu như ngọc.

Chàng chủ động chắp tay hành lễ tạ ơn bà. Bà lão không khỏi thụ sủng nhược kinh.

“Đa tạ phu nhân đã ra tay giúp đỡ, hôm nay nếu không có bà, vãn bối thực sự… chẳng biết phải xoay xở ra sao.”

Thấy chàng lời lẽ chân thành, lễ tiết chu toàn, bà lão cũng vơi đi phần nào nỗi nghi hoặc và sợ hãi ban nãy, bà xua tay bảo: “Hàng xóm láng giềng giúp nhau là chuyện nên làm. Chỉ có điều…” Bà nhịn không được lại liếc nhìn chàng một cái, rướn người hỏi khẽ: “Cậu thật sự không phải chồng con bé sao?”

Nếu phải, sao hành động của chàng lại kỳ lạ đến thế, còn nếu không phải, sao diện mạo lại giống nhau đến nhường này?

“Không phải.” Lận Đàn lắc đầu, giọng nói bình thản. Chàng cụp mi mắt, che giấu những cảm xúc phức tạp: “Ta là bạn của cô ấy, nghe tin cô ấy ở đây nên đặc biệt tới thăm, không ngờ lại gặp lúc cô ấy đổ bệnh. Vị phu quân mà bà nhắc đến là…”

Bà thím “ồ” một tiếng, vẻ mặt thoáng nét tiếc nuối. Bà thở dài, lại bắt đầu liến thoắng: “Tôi cũng chẳng biết người đó tên gì, dù sao cũng là bậc quan lớn, chúng tôi đâu dám hỏi tên họ. Tôi cũng chỉ mới thấy từ xa một lần, diện mạo đẹp lắm, rất giống cậu.”

Bà không để ý đến cơ hàm Lận Đàn chợt đanh lại, vẫn cứ tự nhiên kể tiếp: “Tôi nghe Tiểu Tô nói, chồng con bé dạo ấy hình như đi xuống phương Nam, đi đâu thì tôi chịu, nghe đâu là… là đi… trị thủy?”

Bà thím bỗng sực nhớ ra điều gì: “Phải rồi! Đúng rồi… chính là đi trị thủy.”

Tim Lận Đàn gần như treo ngược lên tận cổ họng: “Khi nào?”

“Mùa thu, khi ấy kinh thành mưa suốt, hoa màu ngập úng hết cả, còn chưa đến Trung Thu nữa cơ. Tôi nhớ rõ lắm, dịp Trung Thu tiểu Tô còn làm bánh nướng mang biếu láng giềng mỗi nhà một ít. Ái chà, con bé đúng là cô gái tốt hiếm thấy, ai cũng quý mến nó… Lạc đề mất rồi, lúc nó đưa bánh, tôi có hỏi chồng nó về chưa, nó bảo vẫn chưa.”

Lận Đàn mím chặt môi, giọng khản đặc: “Vậy bà có biết, chồng cô ấy mất khi nào không?”

“Chắc là qua Tết Trùng Cửu… Trời đã bắt đầu lạnh, có hôm nó bị người ta gọi đi, sau đó bặt vô âm tín suốt nửa tháng trời. Lúc gặp lại, nó chỉ còn một thân một mình lẻ loi, trên đầu còn cài bông hoa trắng, gầy rộc cả người…”

Bà thím nghĩ đến cảnh tượng đó mà vẫn thấy xót xa. Tô Ngọc Dung vốn dĩ tròn trịa khỏe mạnh, lúc ở khu phố này ngày nào mặt mũi cũng hồng hào, khí sắc tốt đến phát thèm. Vậy mà sau nửa tháng ấy, nàng gầy đi một vòng lớn, thần sắc đờ đẫn hệt như kẻ mất hồn, cứ thế ngồi ngẩn ngơ dưới hiên suốt cả ngày trời, chẳng bao lâu sau thì lặng lẽ rời đi một mình.

Lận Đàn lặng lẽ lắng nghe, những lời nói ấy tựa như từng nhát dao cùn, phác họa nên những đường nét mờ mịt mà đau đớn trong mảng ký ức trống rỗng của chàng.

Chính vì chàng xuống phương Nam trị thủy, bị nước lũ cuốn trôi nên mới biệt tích suốt mấy tháng trời. Nghe hạ nhân nói, “tin tử trận” của chàng truyền về kinh thành đúng vào dịp sau Trùng Cửu.

“Về sau… nghe đâu nó bị nhà chồng đuổi đi?” Bà lão hạ thấp giọng, mang theo chút phẫn uất, “Nghe nói là nhà đại hộ đấy, khinh thường xuất thân của nó… Đôi vợ chồng trẻ khi ấy hình như là tự mình dọn từ trong nhà ra ngoài ở. Ôi, mất đi trượng phu nương tựa, nhà đẻ thì chẳng trông mong gì được, lại thêm nhà chồng không dung thứ, cái số kiếp sao mà…”

Người đàn ông trước mặt ngẩn ngơ ra đó, như thể đang bị mắc kẹt trong một mớ cảm xúc hỗn độn nào đó.

Bà thím thở dài thườn thượt, không nói thêm gì nữa: “Thôi, tôi về đây, ở nhà còn đám trẻ con. Tôi chỉ sang xem Tiểu Tô ốm đau thế nào thôi, thấy có bạn như cậu ở đây tôi cũng yên tâm rồi, có việc gì thì cứ qua tìm tôi.”

Lận Đàn khẽ nói: “Đa tạ bà…”

Tiễn người phụ nữ hay cảm thán ấy đi rồi, Lận Đàn đứng sững giữa sân, mặc cho những sợi mưa mỏng manh vỗ vào mặt. Chàng đứng dưới hiên rất lâu mới chậm rãi quay người, một lần nữa bước vào căn phòng ngập ngụa mùi thuốc và hương thơm con gái.

Tô Ngọc Dung vẫn đang hôn mê, sau khi được thay quần áo khô ráo, sắc mặt dường như đã khá hơn đôi chút, nhưng đôi mày vẫn khẽ nhíu lại, hệt như ngay cả trong mộng cũng chẳng được bình yên.

Lận Đàn bước đến bên giường, từ từ ngồi xuống. Chàng cầm chiếc khăn ướt sạch sẽ bên cạnh, động tác cực kỳ dịu dàng, lau đi những vệt mồ hôi còn vương trên trán và tóc mai của nàng.

Chỉ mới cách đây ít phút, chàng còn chìm sâu trong sự tự sỉ nhục bản thân, đinh ninh mình là hạng cầm thú bỉ ổi dám tơ tưởng đến đệ muội, thừa cơ Tô Ngọc Dung thần trí bất minh mà cưỡng hôn nàng. Lận Đàn thậm chí đã hạ quyết tâm làm kẻ ác độc ngang ngược cướp đoạt nàng khỏi tay đệ đệ. Thế nhưng… giờ đây hàng xóm lại nói cho chàng biết, có lẽ… chàng mới chính là trượng phu của Tô Ngọc Dung.

Cú sốc mà nhận thức này mang lại chẳng hề có chút vui sướng nào.

Trong lòng chàng chỉ toàn là sự mờ mịt và bất định. Nếu đây là sự thật, thì đoạn quá khứ mà chàng đã lãng quên rốt cuộc là như thế nào?

Họ đã quen biết, yêu thương và thành hôn ra sao? Giữa họ liệu có thực sự tồn tại những giây phút mặn nồng ân ái như những lời nàng mê sảng trong mộng? Tất cả những điều đó, dẫu chàng có vắt óc nhớ lại thế nào cũng vẫn chỉ là một khoảng trắng mênh mông. Nếu là sự thật, tại sao… tại sao không một ai nói cho chàng biết sự thật?

Bất kể là tộc nhân hay đệ đệ, thậm chí ngay cả bản thân Tô Ngọc Dung, cũng chưa từng hé lộ sự thật này.

Liệu có phải vì cuộc hôn nhân của hai người không hề hạnh phúc?

Ý nghĩ ấy vừa nhen nhóm đã mang lại một chút an ủi ngắn ngủi, nhưng ngay lập tức bị nỗi bất an to lớn hơn che lấp.

Chàng sợ hãi.

Sợ rằng sự thật của cuộc hôn nhân bị lãng quên này vốn dĩ là một nỗi đau đớn, giống như một chiếc gương vỡ tan tành, chằng chịt những vết nứt chẳng thể hàn gắn. Chẳng rõ liệu chàng có từng làm tổn thương nàng, khiến nàng thất vọng, và càng sợ hãi hơn nếu bản thân đã phạm phải sai lầm không thể cứu vãn nào đó.

Thái dương Lận Đàn giật liên hồi, mồ hôi lạnh vã ra tẩm đẫm tóc mai. Chàng cố sức hồi tưởng nhưng chỉ thấy trời đất quay cuồng, suýt chút nữa là ngã quỵ xuống đất.

Lận Đàn vịn tay vào thành giường, gượng ngồi vững lại.

Chàng đăm đăm nhìn người trên giường, đột nhiên vươn tay kéo cánh tay nàng ra khỏi chăn, vén tay áo lên. Trên cổ tay Tô Ngọc Dung đeo một chiếc vòng ngọc, chế tác vô cùng tinh xảo, giá trị liên thành, nhìn qua là biết không phải vật tầm thường.

Ngắm nghía vài lần, Lận Đàn lại đặt tay nàng vào trong chăn.

Chàng cứ ngồi bên giường túc trực bên nàng suốt cả đêm. Trời vừa hửng sáng, chàng sang nhờ bà thím hàng xóm trông chừng một lúc, rồi tức tốc trở về phủ.

Chàng cần kiểm chứng một vài chuyện. Lận Đàn không đi tìm Viên Kỳ hay bất kỳ trưởng bối nào để hỏi han. Nếu đúng như lời bà lão kia nói, Tô Ngọc Dung từng bị nhà chồng đuổi đi, thì hẳn là trong tộc không hề thừa nhận sự tồn tại của nàng, chàng có hỏi cũng chẳng thu được kết quả gì.

Sau một trận mưa rào xối xả, bầu trời như được gột rửa sạch bong. Khắp sân viện ngập tràn hương vị thanh khiết đặc trưng của sau cơn mưa. Mặt hồ trong ao gợn sóng lăn tăn, vài con cá chép gấm béo mầm thong thả quẫy đuôi giữa đám lá hoa, thỉnh thoảng lại bơi sát bờ tranh nhau mồi.

Hạ Dao Đình đang ngồi trong đình hóng mát, đôi mắt khẽ nheo lại, tay cầm một nắm thức ăn cho cá thong thả rải xuống mặt nước.

Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng thông báo có phần hớt hải của nha hoàn: “Ngũ thiếu phu nhân, Nhị… Nhị công tử tới ạ.”

Hạ Dao Đình nghe tiếng ngoảnh lại, thấy Lận Đàn đang sải bước đi thẳng về phía mình. Bước chân chàng rất nhanh, vạt áo tung bay theo gió, sắc mặt nhợt nhạt đến đáng sợ. Đôi lông mày thanh tú nhíu chặt, ánh mắt u tối, hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh xuân tươi mới sau mưa này.

Chàng bước đến trước mặt nàng ấy, chẳng thèm chào hỏi xã giao mà đi thẳng vào vấn đề: “Ngũ đệ muội, ta muốn hỏi muội vài chuyện… về Tô Ngọc Dung.”

Nghe thấy cái tên này, Hạ Dao Đình khựng lại một nhịp, nắm thức ăn cho cá trên tay rơi vãi đầy đất. Trong mắt cô xẹt qua một tia kinh ngạc, lập tức ra hiệu cho đám người lui ra: “Nhị ca… sao huynh lại bất chợt hỏi về tẩu ấy?”

Nghe câu trả lời này, Lận Đàn đã hiểu ra vài phần, đoan chắc Hạ Dao Đình quả thực có quen biết Tô Ngọc Dung. Nếu không thân thuộc, phản ứng đầu tiên của nàng ấy sẽ không phải là hỏi tại sao chàng lại hỏi về nàng.

Ánh mắt Lận Đàn ghim chặt vào mặt nàng ấy, nói thẳng: “Ta thấy trên cổ tay nàng đeo một chiếc vòng ngọc. Chiếc vòng đó ta đã từng thấy qua, nó là một trong những sính lễ khi Ngũ đệ cưới muội.”

Ấn tượng của chàng về Hạ Dao Đình không nhiều, chỉ nhớ mang máng Ngũ đệ cưới tiểu thư nhà họ Hạ. Chàng lờ mờ nhớ ba năm trước khi Ngũ đệ thành thân, Tam phòng đã chuẩn bị sính lễ vô cùng hậu hĩnh, riêng cửa tiệm đã chiếm cả một dãy phố. Trong số trang sức đó, giá trị nhất chính là chiếc vòng ngọc kia, Ngũ đệ đã từng mang qua cho chàng xem.

Chàng đã thấy nó trên tay Tô Ngọc Dung. Lúc ấy chẳng dám đoan chắc, đêm qua chàng đã đặc biệt nhìn lại lần nữa, xác nhận chính xác là chiếc vòng đó không sai vào đâu được.

Chiếc vòng sắc xanh biếc mượt mà, món đồ quý giá nhường này, nếu là Hạ Dao Đình tặng cho Tô Ngọc Dung, thì mối quan hệ giữa hai người ắt hẳn không hề đơn giản.

Ánh mắt chàng sắc lẹm: “Chiếc vòng đó hiện đang nằm trên tay nàng. Muội và nàng, chắc chắn rất thân thiết.”

Hạ Dao Đình nghe xong, thoạt đầu có chút ngỡ ngàng. Chiếc vòng ấy là do chính nàng ấy ép Tô Ngọc Dung nhận lấy khi nàng sắp sửa rời kinh.

Khóe môi nàng ấy chầm chậm nhếch lên một nụ cười mỉa mai. Nàng ấy không hề phủ nhận việc mình quen biết Tô Ngọc Dung, trái lại còn hỏi vặn: “Nhị ca đã muốn biết, sao không trực tiếp đi mà hỏi tẩu ấy?”

Lận Đàn im lặng.

Thấy điệu bộ ấy của chàng, nét mỉa mai trong mắt Hạ Dao Đình càng đậm thêm, nàng ấy cười nhạt: “Chắc là không dám chứ gì?”

Hạ Dao Đình đứng dậy, bước tới bên bờ ao, nhìn bầy cá chép thong dong bơi lội, giọng nói không lớn nhưng từng chữ đều rõ mồn một.

“Nhị ca, huynh thật là thong dong quá đi mất. Một trận lũ cuốn sạch mọi chuyện xưa cũ, giờ muốn biết chuyện gì thì cho là người khác phải rành rọt kể lại cho huynh nghe sao? Chốn hồng trần này, làm gì có chuyện dễ dàng như thế?”

Lồng ngực Lận Đàn thắt lại. Đối mặt với những lời chất vấn sắc bén của Hạ Dao Đình, chàng chẳng thể cãi nửa lời. Lúc mở miệng, giọng chàng khàn đặc: “Ta muốn biết sự thật.”

“Sự thật?” Hạ Dao Đình lặp lại hai chữ ấy, trong lòng bỗng dưng bùng lên một ngọn lửa giận. Nàng ấy quay phắt người lại, ánh mắt mỉa mai lạnh lẽo, mang theo sự soi xét và giận dữ chẳng thèm che giấu.

“Biết sự thật rồi thì sao? Nhị ca định tính thế nào?” Giọng nàng ấy không cao, ngữ điệu nhạt nhẽo nhưng lại đè nặng lên trái tim Lận Đàn: “Định để mọi thứ quay lại quỹ đạo cũ, hay là… tiếp tục vờ điếc vờ mù như hiện tại, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, coi như người đó chưa từng tồn tại?”

Hạ Dao Đình tiến lên một bước ép sát. Trong thâm tâm nàng ấy thấy bất bình thay cho Tô Ngọc Dung. Cơn giận tích tụ bấy lâu khiến lời lẽ thốt ra cay độc hệt như tẩm độc, chẳng nể nang chút nào.

Nghe vậy, Lận Đàn ngước mắt lên nhìn thẳng vào Hạ Dao Đình, rành rọt từng chữ đầy chân thành và kiên quyết: “Ta quả thực đã quên rất nhiều chuyện. Nhưng cái gì là sự thật, thì nó vẫn là sự thật.”

“Nếu nàng từng là thê tử của ta, thì hiện tại nàng vẫn là như vậy. Nếu ta từng nợ nàng, có lỗi lầm gì, ta cũng sẽ gánh vác và bù đắp.”

“Ta không thể mãi mãi sống trong một khoảng không vô định. Ta muốn biết quá khứ giữa ta và nàng rốt cuộc là như thế nào.”

Nhìn vào vẻ mặt chân thành không chút giả tạo của chàng, cơn giận trong lòng Hạ Dao Đình dần được thay thế bằng một mớ cảm xúc hỗn độn. Nàng ấy đâm ra lưỡng lự. Với tính cách của nhị ca, năm xưa đã có thể vì nhị tẩu mà đoạn tuyệt với tông tộc, liệu có phải dẫu cho mất trí nhớ thì tâm trí chàng vẫn luôn hướng về Tô Ngọc Dung hay không?

Nhưng nhị tẩu từng dặn nàng ấy rằng chuyện cũ hãy cứ để nó qua đi, đừng nhắc lại nữa. Thế nhưng… nếu bắt nàng ấy trơ mắt nhìn duyên phận giữa chàng và Tô Ngọc Dung bị đứt đoạn một cách oan uổng như thế này, Hạ Dao Đình lại thấy uất ức vô cùng.

Nàng ấy không thể chấp nhận kết cục này. Rõ ràng họ từng yêu nhau sâu đậm đến thế, rõ ràng trong mắt trong lòng Tô Ngọc Dung chỉ có duy nhất một mình chàng, cớ sao chỉ vì một tai họa từ trên trời rơi xuống mà phải chịu cảnh này? Nàng ấy không muốn Tô Ngọc Dung phải chịu khổ thêm nữa. Nàng ấy mong nhị tẩu được hạnh phúc, không muốn nàng cứ phải giả vờ mạnh mẽ rồi âm thầm nuốt nước mắt một mình.

Dẫu cho sau này nhị tẩu có trách nàng ấy lắm lời, nàng ấy cũng cam lòng!

Hạ Dao Đình hít một hơi thật sâu: “Được rồi, nếu huynh đã muốn biết, muội sẽ nói cho huynh nghe.”

“Huynh và Tô Ngọc Dung quen biết nhau ở Nhạn Bắc. Khi đó huynh được điều đi nhậm chức, bị kẻ thù truy sát, chính tẩu ấy đã cứu mạng và đưa huynh về nhà chăm sóc.” Nàng ấy thuật lại quá khứ của hai người mà Tô Ngọc Dung từng kể cho mình nghe một lần nữa cho Lận Đàn: “Về sau huynh đem lòng yêu mến tẩu ấy, chủ động cầu cưới, và tẩu ấy đã đồng ý.”

Đôi môi Lận Đàn khẽ run rẩy, ánh mắt dao động: “Vậy nên… nàng là thê tử chính thất của ta, phải không?”

Hạ Dao Đình gật đầu: “Phải. Tuy muội không tận mắt chứng kiến những ngày tháng của hai người ở Nhạn Bắc, nhưng hồi nhị tẩu mới vào kinh, hễ nhắc đến huynh là mắt tẩu ấy lại rạng rỡ hẳn lên. Tẩu ấy kể huynh đối xử với tẩu ấy tốt lắm, dạy tẩu ấy viết chữ, đưa tẩu ấy đi xem bao nhiêu thứ lạ lẫm. Hai người ra ngoài lúc nào cũng nắm tay nhau… Ai nhìn vào cũng biết hai người rất mực ân ái.”

Giọng nàng ấy dần trầm xuống: “Thế nhưng trưởng bối trong tộc lại khinh miệt xuất thân của tẩu ấy, cho là tẩu ấy không xứng với huynh, năm lần bảy lượt làm khó dễ. Huynh nhất quyết không chịu hưu thê. Vì tẩu ấy, huynh đã cãi lệnh bề trên ngay tại từ đường, chủ động xin ra khỏi tông tộc, dẫn tẩu ấy dọn ra ngoài ở.”

Lận Đàn nắm chặt đôi bàn tay. Cái sân viện nhỏ ấy… hóa ra thực sự là nơi hai người từng chung sống trước đây.

Hạ Dao Đình nhìn Lận Đàn, thở dài: “Sau khi hai người dọn ra ngoài, cuộc sống lẽ ra ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng chẳng ngờ… huynh đi trị thủy rồi gặp nạn, bặt vô âm tín. Hay tin dữ, tẩu ấy gần như suy sụp hoàn toàn…”

Kể đến đây, Hạ Dao Đình hốc mắt cay xè, nghẹn ngào: “Nhìn bộ dạng mất hồn mất vía của tẩu ấy, muội cũng đau lòng lây. Người trong tộc thừa cơ ép uổng, tẩu ấy thân gái dặm trường, không nơi nương tựa, cuối cùng đành phải ký vào giấy hòa ly, rời khỏi Lận gia, một mình lặn lội đến Lật Thành, nơi cuối cùng huynh đặt chân tới để tìm kiếm.”

“Khó khăn lắm huynh mới trở về, không chết, nhưng bị thương nặng dẫn đến mất trí nhớ, quên sạch sành sanh về tẩu ấy.” Hạ Dao Đình không kìm được sụt sịt mũi, giọng điệu mang theo vài phần trách móc, thanh âm cao hơn: “Nhị ca, huynh bảo tẩu ấy phải làm sao bây giờ? Tẩu ấy đứng ngay trước mặt mà huynh lại chẳng nhận ra, coi tẩu ấy như người dưng nước lã. Huynh có biết lòng tẩu ấy đau đớn nhường nào không, nhất là khi, nhất là khi tẩu ấy thấy người trong tộc bắt đầu tìm nơi dạm hỏi quý nữ khác cho huynh…”

Lận Đàn chấn động, vội vã giải thích: “Ta không có! Ta biết bề trên đang sắp xếp, nhưng ta chưa từng đồng ý.”

“Thật sao?” Hạ Dao Đình bán tín bán nghi: “Hôm qua chúng ta còn thấy huynh gặp gỡ thiên kim nhà Tống thị lang ở trà lâu đấy thôi.”

“Đó là do họ mượn danh nghĩa bạn học của ta để hẹn gặp, ta hoàn toàn không hay biết trước.” Lận Đàn chau mày, khẩn thiết nói: “Ta đã nói rõ ràng với Tống tiểu thư ngay tại chỗ rồi, ta không có ý định cưới vợ, bảo cô ấy hãy tìm mối lương duyên khác. Nếu ta dám có lòng dạ khác, ta nguyện bị lăng trì mà chết.”

Hạ Dao Đình giật thót mình, chẳng hiểu sao chàng lại đột ngột thề thốt độc địa như vậy. Nhưng nghe xong những lời đó, vẻ căng thẳng trên mặt nàng ấy cũng dịu đi đôi chút, nàng ấy khẽ thở phào: “Được rồi, muội tin huynh một lần.”

Lận Đàn cụp mắt xuống, nghe xong toàn bộ câu chuyện từ miệng Hạ Dao Đình. Sắc mặt chàng trắng bệch như tờ giấy, không chút khí sắc. Cảm giác tự trách và xót xa mãnh liệt dâng trào như thủy triều nhấn chìm lấy chàng. Chàng chẳng hề hay biết mình đã để nàng phải chịu đựng biết bao nhiêu tủi nhục và đắng cay đến vậy.

Đến lúc này, mọi manh mối và cảm xúc đều đã được sâu chuỗi lại. Bóng hình luôn khóc lóc trong mộng, cảm giác quen thuộc và rung động lạ lùng mỗi khi gặp nàng, hóa ra đều có căn nguyên của nó.

Tô Ngọc Dung chính là thê tử của chàng.

Họ vốn dĩ đã là vợ chồng.

Một mớ cảm xúc hỗn độn giữa niềm vui sướng tột độ khi tìm lại được vật báu xen lẫn sự hối hận khôn nguôi bủa vây lấy chàng. Chàng căm ghét bản thân vì đã lãng quên nàng, hận mình đã để nàng lẻ bóng đối mặt với sự khó dễ, cam chịu nỗi đau mất mát một mình.

Khắc sau đó, Lận Đàn chợt khựng lại, giọng run run hỏi: “Vậy còn… Lận Chiêm thì sao? Sau khi ta ‘chết’, đệ ấy và A Dung…”

Hạ Dao Đình ngẩn người, dường như không ngờ chàng lại đột nhiên hỏi về Lận Chiêm: “Thất đệ? Nhị ca sao tự nhiên lại hỏi đệ ấy?” Nàng ấy ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Thất đệ rất tốt, thi đỗ Giải nguyên, tiền đồ xán lạn. Nhị tẩu từng cùng muội lên chùa cầu bùa Văn Xương cho đệ ấy. Có điều, muội nghe nhị tẩu nói, tẩu ấy có phần hơi sợ đệ ấy. Cũng không hẳn là sợ, mà là… tính tình Thất đệ huynh cũng biết rồi đấy, lầm lì u ám quá. Nhị tẩu bảo đệ ấy tuy chưa từng làm khó dễ tẩu ấy, nhưng tẩu ấy chẳng dám chủ động bắt chuyện. Có điều muội cũng không thân với Thất đệ lắm, cũng chẳng rõ sau này đệ ấy thế nào. Nghe mẹ chồng bảo đệ ấy cũng đi Lật Thành, không biết có tình cờ gặp nhị tẩu ở đó không.”

Nàng ấy cứ ngỡ Lận Đàn chỉ đơn thuần quan tâm đến việc đệ đệ sống thế nào sau khi mình qua đời.

Lòng Lận Đàn cứ thế nặng trĩu dần: “Vậy về sau A Dung có tái giá không?”

Hạ Dao Đình lập tức lắc đầu, giọng khẳng định: “Không có!”

Lận Đàn lại một lần nữa rơi vào im lặng.

Một người tẩu tẩu góa bụa lẻ loi không nơi nương tựa, một đứa em chồng tính tình u uất cố chấp… Trong quãng thời gian chàng vắng bóng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trong đầu Lận Đàn vô thức tái hiện lại những sự việc xảy ra trên quãng đường hồi kinh. Lận Chiêm bảo vệ Tô Ngọc Dung rất gắt gao, toàn thân luôn trong trạng thái cảnh giác, không cho bất kỳ ai lại gần. d*c v*ng chiếm hữu thái quá ấy hệt như một bức tường kín không kẽ hở, khiến người ta nghẹt thở.

Đêm khuya ở trạm dịch, những âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai vẳng lại từ phòng bên lại một lần nữa vang lên bên tai chàng.

Liệu nàng có tự nguyện không? Có phải nàng bị ức h**p không? Liệu có phải Lận Chiêm đã thừa lúc chàng vắng mặt, thừa lúc nàng cô độc yếu đuối mà cưỡng đoạt, ức h**p người chị dâu góa bụa đáng thương của mình không?

Chàng chỉ có thể nghĩ như vậy để bản thân không trở thành kẻ ngoài cuộc. Nếu thực sự là cưỡng ép, dẫu có là em trai ruột thịt, chàng cũng tuyệt đối không dung thứ.

Lận Đàn trút ra một hơi thở dài nặng nề, mở đôi mắt đỏ vẩn đục: “Ngũ đệ muội, cảm ơn muội đã nói cho ta biết những điều này.”

Hạ Dao Đình lắc đầu bảo: “Muội chỉ mong mọi người đều bình an tốt đẹp, mong huynh đối xử tốt với nhị tẩu, đừng để tẩu ấy phải buồn thêm nữa.”

Xuân sang nắng ấm, bên ngoài bức tường đỏ của Cống Viện, mấy gốc liễu rủ đã âm thầm nhú mầm xanh mơn mởn. Ánh nắng xuyên qua những cành thưa, rải những vệt bóng lốm đốm trên nền đá xanh.

Sau chín ngày ròng rã, cánh cổng lớn của Cống Viện rốt cuộc cũng mở tung.

Trong những gian lều thi chật hẹp, không khí nồng nặc, thức ăn thô rát. Nhiều thí sinh bước ra với gương mặt vàng vọt, ánh mắt đờ đẫn. Có kẻ vừa ra khỏi trường thi đã òa khóc nức nở, dáng vẻ hệt như hóa điên.

Lận Chiêm bước theo dòng người đi ra. Dẫu gương mặt cũng thoáng nét mệt mỏi, dưới mắt hằn rõ quầng thâm, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như thường lệ. Có điều, bước chân hắn ra khỏi Cống Viện lại vô cùng vội vã.

Thi cử xong xuôi, trong đầu hắn chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Mau chóng về nhà tắm rửa sạch sẽ, rồi ôm chặt lấy Tô Ngọc Dung mà hôn cho thỏa thích.

Hắn muốn vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít hà mùi hương thanh khiết trên người nàng. Hắn còn muốn quấn quýt lấy nàng, giả vờ ngoan ngoãn, giở trò đáng thương. Với tính cách của nàng, chắc chắn sẽ xót xa cho sự vất vả mấy ngày qua của hắn. Dẫu có thẹn thùng đến đâu, nàng cũng sẽ dịu dàng dang rộng vòng tay để mặc hắn ôm ấp, rúc đầu vào lồng ngực ấm áp của nàng mà làm càn.

Chỉ cần nghĩ đến đó thôi, sợi dây thần kinh căng thẳng mấy ngày qua dường như cũng chùng xuống phần nào. Lòng Lận Chiêm rạo rực, bước chân càng thêm hối hả, chỉ muốn lập tức nhìn thấy Tô Ngọc Dung ngay tắp lự. Hắn phải về nhà thật nhanh.

Thế nhưng vừa ra khỏi Cống Viện chưa được bao xa, hắn đã trông thấy bóng dáng Lận Đàn dưới gốc liễu cách đó không xa.

Chàng đứng sừng sững ở đó, đôi mắt đăm đăm nhìn về phía trước. Gương mặt chàng bình thản, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác như bầu trời trước cơn bão lớn, ẩn chứa sấm sét ngàn cân, u ám đè nặng trên đỉnh đầu.

Lận Chiêm khựng bước, chẳng rõ chàng đến đây làm gì. Nhìn thấy y là hắn thấy phiền. Mấy ngày nay không ở cạnh Tô Ngọc Dung, Lận Chiêm thực sự lo lắng xung quanh nàng có lũ ruồi bọ lảng vảng.

Lúc này, Lận Đàn từng bước tiến lại gần, dừng lại cách Lận Chiêm vài bước chân.

Chàng mở lời: “Thi xong rồi à?”

Lận Chiêm lạnh nhạt đáp: “Ừm.”

Lận Đàn gật đầu: “Được, đệ qua đây một lát.”

Lận Chiêm khẽ nhíu mày, lòng đầy nghi hoặc, nhưng vẫn lẳng lặng theo sau. Lận Đàn cũng không nói lời nào, cứ thế lầm lì bước đi. Đến khi vào sâu trong hẻm vắng, Lận Chiêm mới mất kiên nhẫn lên tiếng: “Huynh trưởng rốt cuộc có chuyện gì…”

Lời còn chưa dứt, Lận Đàn đột ngột xoay người lại, vung nắm đấm lên, chẳng hề báo trước mà giáng một cú thật mạnh vào mặt Lận Chiêm.