🪷 Chương 5: Đệ có biết đường về viện của huynh trưởng đệ đi hướng nào không?
🪷 Editor: Thảo Anh
Ráng chiều tắt dần, Tô Ngọc Dung lo âu ngước mắt lên.
Nàng vốn đã ngượng chín mặt, nghe thấy lời này lại càng hận không thể tìm một cái lỗ nẻo nào chui xuống trốn cho khuất mắt.
“Sẽ không thế đâu.” Giọng Tô Ngọc Dung nhỏ như muỗi kêu, rụt rè đáp: “Lần sau ta sẽ không nhận nhầm nữa.”
Nàng vốn kém giao tiếp, hồi ở quê cũng ít khi nói chuyện với ai. Người ta thường bảo nàng thật thà, ngốc nghếch. Có lúc cãi vã với người khác, nàng chỉ biết đỏ bừng mặt tía tai, ấp a ấp úng nửa ngày trời cũng không nặn ra được một lời.
Nói trắng ra là Tô Ngọc Dung chẳng biết cãi nhau. Nàng giống như quả hồng mềm, hễ có ai chọc giận, nàng cũng chẳng biết nổi cáu, chỉ biết ấm ức lủi thủi bỏ đi, tránh xa kẻ đó ra một chút.
Mỗi lần định mở miệng, nàng đều phải tập dượt trong lòng hàng chục lần mới dám thốt nên lời. Lận Chiêm thấy nàng lại lộ ra vẻ mặt đấu tranh nội tâm đầy khổ sở, có lẽ là đến bước đường cùng rồi mới thốt ra: “Ta mới đến Lận phủ, không rành đường lối, chẳng biết nha hoàn chạy đi đâu mất rồi.”
Giọng nói mềm mỏng, lộ rõ vẻ nhút nhát và lúng túng.
Ráng chiều đỏ rực nơi chân trời tựa hồ đã chuyển dời lên khuôn mặt nàng. Tô Ngọc Dung hễ có chút cảm xúc là mặt mũi lại đỏ bừng bừng, nóng rực lên, mãi chẳng sửa được cái tật xấu ấy.
Ánh mắt Lận Chiêm một lần nữa dừng lại trên người nàng.
Ở Lận phủ, Lận Chiêm chẳng có nơi nào để đi. Không giống như các huynh đệ tỷ muội khác, thích đi đâu thì đi, lúc dạo chơi viện phía Đông, lúc lại sang lầu các phía Tây.
Sảnh hoa vắng vẻ này, thường ngày cũng chỉ có Lận Chiêm ghé đến đọc sách.
Hôm nay, hắn đương nhiên cũng có mặt ở đây.
Lúc mặt trời lên cao ba sào, Chu ma ma bên cạnh Tam thẩm dẫn theo một nữ nhân đến đây. Lận Chiêm dời mắt khỏi cuốn sách, lạnh nhạt quan sát nữ nhân đang bị Chu ma ma răn dạy đến mức không còn chốn dung thân.
Thật ra cũng chẳng phải răn dạy gì, rõ ràng một người là chủ, một kẻ là tớ, thế mà khoảnh khắc ấy lại mang đến ảo giác thân phận của hai người đang bị đảo lộn. Nữ nhân kia cúi gằm mặt, cổ hơi rụt lại, để lộ một đường cong tuy không mấy thon thả nhưng lại toát lên vẻ mềm yếu, dễ vỡ. Hai bàn tay buông thõng nắm chặt, các khớp ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch, đang vụng về buông lời xin lỗi vì vừa rồi hành lễ chưa đủ đoan trang.
Vóc dáng nữ nhân ấy không hề thanh mảnh, mang trong mình một sức sống khỏe khoắn, khác biệt hoàn toàn với vẻ yếu ớt, liễu yếu đào tơ mà các quý nữ kinh thành đang cố tình theo đuổi. Nhưng sự phồn thực ấy lại bị bó hẹp trong tư thế căng cứng và bộ y phục rộng thùng thình, vô tình tạo nên một vẻ tiểu nông, quê mùa không hợp thời.
Lận Chiêm ngồi sau giàn hoa, liếc nhìn vài lần là nhớ ra nữ nhân đang bị uốn nắn kia là ai.
Là tẩu tẩu mà hắn mới gặp mặt ngày hôm qua.
Một nữ nhân xuất thân từ chốn thôn quê. Chu ma ma đang dày công chỉ dạy cho ả những lễ nghi của các quý phu nhân kinh thành. Những động tác cơ bản ấy đối với ả dường như vô cùng khó nhằn, cứng nhắc và tức cười, khiến Chu ma ma phải cố sức kìm nén sự thiếu kiên nhẫn.
Ả ta thực sự chỉ là một kẻ ngốc nghếch, nhu nhược như vẻ bề ngoài thôi sao? Chân ướt chân ráo bước vào Lận phủ, nhan sắc chẳng có, xuất thân lại thấp hèn, muốn có chỗ đứng vững chắc ở đây, e rằng cách duy nhất là dùng vẻ ngây thơ, đáng thương để đổi lấy sự thương xót của người khác. Tâm tư của ả ta, e là còn thâm sâu hơn nhiều.
Trăm phương ngàn kế gả vào Lận gia, chẳng qua cũng chỉ là nhảy từ hố lửa này sang hố lửa khác. Trông cái bộ dạng ngu ngốc ấy, thà về quê mổ lợn cho xong, lại còn hám hư vinh, cũng không xem lại bản thân mình có cái phúc phần đó không.
Lận Chiêm thu hồi ánh mắt, thần sắc lại trở về vẻ lạnh lùng thường ngày.
Tô Ngọc Dung len lén ngước nhìn hắn, đấu tranh tâm lý mãi mới tự an ủi mình rằng, có lẽ lúc nãy hắn không nghe thấy lời nàng nói. Nàng lấy hết can đảm, dè dặt hỏi lại: “Tiểu thúc, đệ có biết đường về viện của huynh trưởng đệ đi hướng nào không?”
Thiếu niên trước mặt cất giọng lạnh như băng: “Lận phủ rộng lớn, không phải là cái sân sau nhà tẩu đâu. Tẩu tẩu tốt nhất là nên nhớ rõ đường đi lối lại. Lần sau nếu lỡ va phải người không nên va, gặp phải chuyện không nên gặp, thì e là không chỉ đơn giản là đi lạc đường đâu.”
Nghe xong lời hắn, vị tẩu tẩu kia dường như bị dọa sợ, hai vai rụt lại, đầu cúi thấp hơn, ngón tay vô thức vò nhàu vạt áo, khiến lớp vải nhăn nhúm. Nàng cúi đầu chăm chú nhìn một bông hoa nhỏ thêu trên mũi hài, chiếc cổ trắng ngần càng cúi thấp.
Dường như nàng không hiểu hết ý vị sâu xa trong lời nói của hắn, chỉ nắm bắt được sự trách cứ trên bề mặt: “Xin lỗi, lần sau ta sẽ cẩn thận nhớ đường.”
Tô Ngọc Dung ngập ngừng một lát, dường như phải lấy hết dũng khí mới dám ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt chỉ dám dừng lại trên cổ áo hắn. Nàng đã ra ngoài khá lâu rồi, trời lại sắp tối, giữa nơi đất khách quê người, người duy nhất nàng quen thuộc là phu quân lại không có bên cạnh. Lúc này đối diện với Lận Chiêm, trong lòng Tô Ngọc Dung vô cùng hoang mang, nàng vội vã cất lời cầu xin: “Tiểu thúc… đệ làm ơn chỉ cho ta, đường về viện của huynh trưởng đệ đi hướng nào được không?”
Lận Chiêm im lặng một lúc, hờ hững đưa cuốn sách trên tay chỉ về một hướng: “Bên kia, qua cửa Nguyệt Môn, rẽ trái, thấy con đường nhỏ trồng cây lựu thì rẽ phải.”
Tốc độ nói rất nhanh, thậm chí có phần qua loa, như thể nhiều lời với nàng thêm một chữ cũng là một sự phiền phức.
Tô Ngọc Dung nghe vô cùng chăm chú, mắt dõi theo hướng hắn chỉ, miệng lẩm nhẩm lặp lại những lời hắn vừa nói.
“Đa tạ!”
Ghi nhớ xong đường đi, nàng thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt nở nụ cười biết ơn. Nàng vội vã hành một cái lễ không mấy chuẩn mực rồi quay gót, cúi đầu rảo bước theo hướng hắn vừa chỉ.
Lận Chiêm nhìn bóng lưng nàng, vội vàng xách váy, rảo những bước chân nhỏ xíu vụng về chạy đi. Lúc cuống quýt, nàng suýt nữa vấp phải gấu váy mà ngã nhào.
–
Tô Ngọc Dung cắm cúi đi một đoạn đường, nha hoàn lúc này dường như mới sực nhớ ra nàng: “Nhị thiếu phu nhân, ngài chạy đi đâu vậy? Nô tỳ tìm ngài khắp nơi không thấy, sốt ruột chết đi được.”
Vừa mở miệng đã mang giọng điệu trách móc. Tô Ngọc Dung ngớ người, vốn tính tình chậm chạp, nàng cũng chẳng nhận ra hàm ý sâu xa trong lời nói của kẻ khác.
Rõ ràng là đám người này chểnh mảng, không theo sát chủ tử, giờ lại đổ hết tội lỗi lên đầu nàng vì đã chạy lung tung.
Tô Ngọc Dung ôn tồn giải thích: “Ta đi học lễ nghi với Chu ma ma.”
Nha hoàn chẳng buồn để tâm, vội vàng giục: “Nhị thiếu phu nhân mau theo nô tỳ về đi.”
Tô Ngọc Dung “ồ” một tiếng, lầm lũi đi theo.
Chính vì xuất thân thấp hèn của Nhị thiếu phu nhân, hạ nhân trong phủ cũng chẳng lấy gì làm kính trọng nàng. Đám người hầu trong các đại gia tộc luôn giỏi việc nhìn mặt chủ mà đoán ý. Hôm qua, trong bữa tiệc đầu tiên Tô Ngọc Dung ra mắt Lận gia, tuy rằng phủ đệ mở tiệc linh đình tẩy trần cho đôi phu thê trẻ, nhưng thực chất bữa tiệc gia đình đó là để đón chào Lận Đàn. Tô Ngọc Dung chỉ là ké được chút hào quang của chàng mà thôi.
Chỉ có điều nàng quá ngây thơ không nhận ra, cứ ngỡ ít nhất Viên Kỳ cũng có chút cảm tình với mình.
Nhưng đám hạ nhân đều tinh tường. Trước đó không lâu, thứ tử của Nhị phòng cũng cưới vợ, Viên Kỳ đã tặng cho vị thiếu phu nhân ấy một chiếc vòng tay đắt giá. Còn đối với Tô Ngọc Dung, bà ta lại chẳng hề tỏ ra quan tâm đặc biệt nào.
Một khi Lận gia không thừa nhận nàng là dâu con, đám hạ nhân đương nhiên cũng chẳng coi nàng là nữ chủ tử.
Vừa về đến viện, Tô Ngọc Dung đã nằm vật ra giường, lưng và chân đều đau nhức rã rời.
Nàng kéo vạt áo, đang mải mê xoa bóp bắp chân thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân quen thuộc, trầm ổn và rành rọt. Giây tiếp theo, rèm cửa được vén lên, Lận Đàn với dáng vẻ thanh tao, phong nhã bước vào phòng.
Chàng vừa đi bái phỏng ân sư cũ về, mãi chạng vạng mới tới nhà. Vừa vào cửa, đập vào mắt chàng là cảnh thê tử đang nằm dài trên giường, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. Nàng vén váy lên, làn da hiếm khi tiếp xúc với ánh nắng trắng trẻo mịn màng hơn hẳn đôi bàn tay thô ráp. Khi nàng gập gối ngồi, đường cong bắp đùi tròn trịa, đầy đặn hiện ra mồn một.
Lận Đàn bước nhanh tới, ngồi xuống mép giường. Bàn tay to lớn, ấm áp của chàng tự nhiên đặt lên trán nàng, ân cần hỏi: “Sao thế, sắc mặt mệt mỏi vậy, nàng thấy khó chịu ở đâu à?”
Vừa thấy chàng về, mọi bất an trong lòng Tô Ngọc Dung như tan biến, nàng vô thức ngả người về phía chàng: “Thiếp không sao, chỉ là… học quy củ với Chu ma ma cả ngày trời, đứng lâu quá nên mỏi lưng mỏi chân thôi.”
“Quy củ?”
Lận Đàn lập tức chau mày: “Chúng ta đi đường xa vất vả, hôm qua mới tới kinh thành, không cho nàng nghỉ ngơi, lại bắt nàng học quy củ gì chứ?”
Rõ ràng là đang cố tình hành hạ thê tử của chàng.
Toàn thân Tô Ngọc Dung nhức mỏi không nhấc nổi người lên. Hồi nhỏ làm việc nặng nhọc nhiều, nàng bị thương nhẹ ở lưng. Từ khi quen biết Lận Đàn, được chàng chăm sóc chu đáo, bệnh cũ mới dần thuyên giảm. Chỉ cần không làm việc quá sức, vết thương cũ sẽ không tái phát.
Nhưng hôm nay nàng đau đến trắng bệch cả mặt. Lận Đàn đưa tay ra xoa bóp nhẹ nhàng cho nàng, giọng điệu có chút không vui: “Để ta đi nói với Tam thẩm, nàng không cần phải học mấy quy củ này nữa.”
Động tác của chàng rất đỗi dịu dàng. Hai người đã quá quen thuộc với những cử chỉ thân mật, cơ thể Tô Ngọc Dung đã quen với hơi thở của chàng. Dưới bàn tay chàng, nàng vô thức thả lỏng, tựa như một con chim non cuối cùng cũng tìm được nơi nương tựa. Nàng nhẹ nhàng tựa trán vào hõm vai Lận Đàn, hít hà mùi hương thanh khiết, mang lại cảm giác bình yên trên người chàng.
“Ta không sao đâu.”
Nàng lí nhí phản bác, giọng nói vùi trong vạt áo chàng: “Là tự ta muốn học mà.”
Động tác của Lận Đàn khựng lại, chàng cúi đầu nhìn nàng: “Tại sao? Ta không nghĩ nàng cần học mấy thứ này.”
Tô Ngọc Dung đã vì chàng mà rời bỏ quê hương, đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Chàng không muốn nàng phải chịu đựng tủi nhục, làm những việc mình không thích. Nếu nàng không muốn, chàng sẵn sàng từ quan, đưa nàng trở về Nhạn Bắc.
Tô Ngọc Dung ngẩng đầu lên, đôi mắt nai con ươn ướt nhưng lại mang một sự kiên định cố chấp: “Nhưng thiếp sợ người ta khinh thường thiếp, cũng sợ vì thiếp mà người ta sẽ cười nhạo chàng sau lưng.”
Giọng nàng ngày càng nhỏ: “Thiếp muốn ít nhất cũng phải cố gắng một chút, nhập gia tùy tục. Tự mình đứng vững được thì mới mong người khác công nhận.”
Nét mặt Lận Đàn dịu lại. Chàng véo nhẹ má nàng, khẽ nói: “Ủy khuất cho nàng rồi. Ta sẽ cố gắng hơn nữa, để không kẻ nào dám ăn nói linh tinh về nàng.”
Thân làm nam nhi không có tiền đồ, thê tử mới bị người đời dè bỉu.
Nguyên nhân sâu xa là do chàng chưa có tiếng nói trong Lận phủ, nên Tô Ngọc Dung mới phải chịu bao nhiêu ấm ức.
Lận Đàn muốn mau chóng thoát khỏi sự thao túng của Lận gia, để Tô Ngọc Dung không phải nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống, nàng muốn làm gì thì làm.
Khi chiếu chỉ của triều đình vừa ban xuống, Lận Đàn vốn chẳng mặn mà chuyện hồi kinh.
Hai người mới kết tóc se tơ chưa được bao lâu, khó mà chịu cảnh chia lìa. Thật ra chẳng phải không thể xa nhau, mà là Lận Đàn đơn phương không thể rời xa Tô Ngọc Dung.
Ngoài việc lo buôn bán ở sạp thịt, Tô Ngọc Dung hiếm khi để tâm đến chuyện gì khác. Gặp phải những vị khách cố tình bắt bẻ, làm khó dễ, nàng vụng miệng không biết cãi lý, nên chịu thiệt thòi không ít. Nhưng cũng chính vì bản tính lương thiện, chẳng bao giờ cân thiếu cho ai nên hàng xóm láng giềng ai cũng quý mến, một thân một mình mà nàng cũng quán xuyến sạp thịt đâu vào đấy.
Nếu Lận Đàn để nàng một mình ở Nhạn Bắc, nàng dư sức tự lo liệu cho bản thân. Nhưng chàng thì không thể.
Rời xa nàng, chàng chẳng còn tâm trí đâu mà làm bất cứ việc gì.
–
[Lời tác giả]
Dung: Lạc đường mất tiêu rồi…
Đệ: Thủ đoạn cao tay đấy [Trợn mắt]