Chương 42 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 42: Mất trí nhớ

🪷 Editor: Thảo Anh


Căn túp lều tranh ồn ào náo nhiệt, trong ngoài đều đứng chật kín người. Gã đàn ông trôi dạt đến thôn Ngô Gia từ mấy tháng trước, ngắc ngoải mãi nay cuối cùng cũng tỉnh lại. Ai nấy đều tò mò xúm lại xem.

Gã đàn ông dáng vẻ gầy gò ốm yếu, dẫu sắc mặt tiều tụy, dưới mắt quầng thâm, đầu tóc xõa xượi, nhưng vẫn toát lên vẻ tuấn tú thanh tao. Chỉ là lúc này ánh mắt hắn vô hồn, phảng phất như bị một tầng sương mù dày đặc bao phủ. Chàng ngẩn ngơ nhìn mái tranh, hoàn toàn không hiểu mình đang ở đâu, và tại sao xung quanh lại ồn ào đến vậy.

Đầu óc Lận Đàn choáng váng. Chàng cảm thấy mình như vừa trải qua một giấc mộng dài, tỉnh dậy chẳng biết mình đang ở chốn nào, ngay cả họ tên mình cũng phải suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra.

Chàng xuất thân từ dòng họ Lận ở Lô Châu. Nhánh của thái gia lên kinh làm quan, nhưng đến đời cha chàng thì bắt đầu sa sút. Dẫu vậy, gia tài do tổ tiên tích cóp lại quá đỗi đồ sộ, “trăm chân rết dẫu chết vẫn chưa cứng đơ”, đủ để tiêu xài hoang phí thêm vài chục năm nữa, nên bề ngoài vẫn giữ được vẻ sung túc cao quý.

Lận Đàn hoang mang tột độ. Người đang nói chuyện trước mặt chắc hẳn là đại phu, nhưng chàng nghe không hiểu lắm. Gì mà hôn mê, gì mà nằm liệt giường mấy tháng trời.

Ký ức trong đầu chàng hỗn loạn vô cùng. Chàng biết mình là ai, đến từ đâu, nhưng lại hoàn toàn mờ mịt về lý do xuất hiện trong túp lều nhỏ bé này.

“Gì cơ, nghe không rõ. Ngươi tên gì, viết ra đi.”

Một lão già để râu dê, mặc áo vải thô chen đến cạnh giường nói. Kẻ nằm đây mấy tháng trời nay, giọng nói khàn đặc như vịt đực, căn bản không nghe rõ đang nói gì.

Đại phu đưa giấy bút tới, hỏi: “Biết chữ không?”

Lận Đàn gật đầu: “Biết…”

Chàng lờ mờ nhớ mình từng tham gia khoa cử, còn thi đỗ hay không thì chẳng rõ.

Lận Đàn nhận lấy bút, định viết tên mình lên giấy, nhưng lúc sắp hạ bút lại khựng lại, thuận miệng bịa ra một cái tên: “Ta không nhớ mình tên gì, chỉ nhớ hình như mang họ Tô.”

Nói xong, chàng lại giả vờ ôm đầu đau đớn.

Chàng vẫn chưa rõ tình hình trước mắt ra sao, không thể tùy tiện khai báo toàn bộ gia thế thân phận được.

Đại phu đành nhìn Lận Đàn: “Vậy ngươi có nhớ nhà mình ở đâu không?”

Lận Đàn cố gắng lục lọi trong mớ ký ức lộn xộn: “Cũng quên rồi.”

Đại phu thở dài. Thôi xong, chẳng nhớ gì sất, đến tên mình cũng không nói rõ được. Nãy giờ chàng lải nhải mấy cái tên liền, lúc thì họ Tô, lúc thì họ Lý, e là nhớ nhầm tên mình với tên người khác rồi.

Trước đây không phải chưa từng gặp trường hợp như vậy. Có người bị thương nặng hỏng cả đầu, may mắn thì còn biết tự sinh hoạt, xui xẻo thì liệt nửa người, biến thành kẻ ngốc chỉ biết tè dầm.

Gã đàn ông này tính ra đã may mắn lắm rồi, còn biết nói, nghe hiểu người khác hỏi gì.

“Dám hỏi, nơi này là…” Lận Đàn khàn giọng lên tiếng.

“Thị trấn Mai Khê, thôn Ngô Gia, thuộc phủ An Bình.”

Phủ An Bình…

Lận Đàn lẩm bẩm, cố nhớ xem nơi này ở đâu, cố nhớ lý do mình đến đây. Kết quả là càng nghĩ càng thấy khó nhọc, đầu đau như búa bổ.

Đại phu bước tới, đưa tay sờ gáy chàng: “Bình tĩnh lại, đừng suy nghĩ lung tung.”

Cục máu đông ở đó đã tan đi rồi. Lão ấn một cái, Lận Đàn lập tức nhíu mày.

“Hơi đau à?”

“Ừm.”

“Có nhớ năm nay là triều đại nào không?”

Lận Đàn nghĩ ngợi một hồi, đầu óc rối rắm, lầm bầm: “Hình như là năm An Khánh thứ hai mươi mốt.”

“An Khánh thứ hai mươi mốt cái rắm!” Đại phu đập đùi cái đét, giọng oang oang: “Đó là chuyện từ bốn năm trước rồi! Tân hoàng đã lên ngôi từ lâu, năm nay là năm Gia Bảo thứ ba!”

Lận Đàn nghe vậy, trong lòng hoàn toàn mờ mịt. Chàng không hề có ký ức gì về những năm gần đây, thậm chí cả 20 năm quá khứ cũng lộn xộn bừa bãi. Nhà ở đâu tại kinh thành? Đã lấy vợ chưa? Có công danh gì không? Những câu hỏi trọng yếu này, chàng chẳng trả lời được câu nào.

Ngô Xuân Nương vừa dắt hai đứa con nhỏ chen vào đám đông. Nghe đại phu nói vậy, nàng ấy kinh ngạc trợn tròn mắt: “Trình đại phu, thế, thế này là sao? Đầu óc hắn…”

Trình đại phu thở dài, rụt tay về, giải thích với Ngô Xuân Nương và mọi người: “Xem ra là đầu bị va đập hỏng rồi, máu bầm chưa tan hết, ảnh hưởng đến thần trí, quên đi nhiều chuyện, đến cả tên họ cũng chẳng nhớ nổi.”

“Hả? Thế… thế phải làm sao bây giờ?” Ngô Xuân Nương nhìn chàng thanh niên trên giường, vẻ mặt đầy lo âu.

Lận Đàn bị những tiếng bàn tán ồn ào xung quanh làm cho đau đầu không thôi. Chàng chỉ cảm thấy mình đã ngủ rất lâu, mở mắt ra liền thấy ở một nơi hoàn toàn xa lạ, những người vây quanh cũng chẳng quen biết một ai.

Chàng cố gắng tìm kiếm manh mối trong đầu, nhưng càng nghĩ càng đau đớn. Sau một cơn chóng mặt, Lận Đàn ép mình phải bình tĩnh lại.

Nếu thực sự là do bị thương ở đầu, chàng có vắt óc suy nghĩ cũng vô ích. Nhưng chàng tự nhận thức được, tâm trí mình vẫn bình thường. Chàng có thể viết, có thể đọc, thậm chí bây giờ còn có thể đọc thuộc lòng những bài văn từng xem thuở thiếu thời.

Chàng ngẩng đầu lên, âm thầm quan sát túp lều đơn sơ này. Tường đất, mái tranh, đồ dùng thô sơ, có thể thấy gia cảnh chủ nhân nơi này rất bình thường. Góc tường xếp đống thảo dược, quanh quẩn chóp mũi là mùi thuốc đắng ngắt. Lão già lúc nãy hẳn là một đại phu, còn những người đang lên tiếng chắc hẳn là dân làng sống quanh đây.

“Dù sao đi nữa, tại hạ xin đa tạ ơn cứu mạng của chư vị.” Lận Đàn cất tiếng, dẫu vẫn còn yếu ớt nhưng câu chữ rõ ràng. Chàng toan chống tay ngồi dậy hành lễ, nhưng bị Ngô Xuân Nương vội vàng ngăn lại.

“Ấy chết, không được đâu! Cứ nằm đó, tịnh dưỡng cho khỏe là được!” Ngô Xuân Nương xua tay liên lịa, đối mặt với vẻ lịch sự này, nàng ấy lại thấy có phần lúng túng.

Lận Đàn nghe lời ngồi yên, dời mắt sang vị Trình đại phu: “Làm phiền tiên sinh, theo ngài thấy, vết thương của ta… ngoài việc tổn thương ký ức, liệu còn có gì đáng ngại không? Cần dùng thuốc gì để điều dưỡng?”

Đại phu vuốt râu: “Vết thương ngoài da đã khỏi đến bảy tám phần rồi, nhưng cũng không thể chủ quan, vẫn phải cẩn thận điều dưỡng thêm một thời gian dài. Cậu đấy, may mà còn trẻ, thân thể đang độ tráng kiện, chứ đổi lại là kẻ khác thì cỏ trên mộ đã cao bằng nửa người rồi.”

“Chỉ có cục máu bầm trong đầu là rắc rối thôi. Ta kê vài phương thuốc dân gian, cậu cứ uống thử xem. Có nhớ lại được hay không, khi nào nhớ lại được, cái đó phải xem ý trời. Quan trọng nhất là phải tĩnh dưỡng, không được va đập nữa, thứ này không thể cưỡng cầu.”

Lận Đàn gật đầu ghi nhớ.

Đợi đại phu viết xong đơn thuốc, Lận Đàn s* s**ng khắp người. Quần áo cũ đã chẳng còn, thay vào đó là bộ đồ vải thô ráp, tất nhiên trên người chẳng có lấy một cắc.

Theo lời Trình đại phu lúc nãy, e là chàng đã nằm liệt giường trong túp lều này mấy tháng ròng rã. Được chăm sóc bao ngày, uống biết bao nhiêu thuốc, Lận Đàn chắc chắn đã mang một món nợ không hề nhỏ.

Nhìn thấu suy nghĩ của chàng, Trình đại phu hừ lạnh: “Thôi được rồi, chứa chấp cậu thêm vài ngày nữa.”

Ngô Xuân Nương đứng cạnh đó tính tình sảng khoái: “Ây da, chữa bệnh là trên hết! Chuyện tiền nong từ từ hẵng tính, tôi đan thêm mấy cái giỏ đem bán là được mà.”

Nàng ấy dự định giống như những lần trước, lần tới vào thành bán giỏ sẽ đi vòng vèo thêm chút đường, ghé qua mấy quán trà bến đò đông người qua lại để dò hỏi, xem có thương khách nào từ kinh thành đến, hoặc có tin tức tìm người thân nào không.

Những ngày sau đó, Lận Đàn lưu lại thôn Ngô Gia. Thân thể chàng còn yếu ớt, phần lớn thời gian chỉ có thể nằm nghỉ trên giường, lúc nào khỏe khoắn hơn một chút mới dám xuống giường đi lại vài vòng.

Hiện tại chàng vẫn chưa rõ vì sao mình lại lưu lạc đến bước đường này. Nếu là do có kẻ hãm hại, việc khai toạc thân phận tên tuổi ngay lúc này rất dễ rước họa vào thân.

Trong những ngày dưỡng thương tại túp lều, Lận Đàn dần dò la được từ miệng dân làng, nơi này cách xa kinh thành cả ngàn dặm. Mấy tháng trước, vùng Lật Thành ở mạn ngược quả thực đã xảy ra lũ lụt nghiêm trọng, tử thương vô số, không ít bá tánh bị dòng nước cuốn trôi, xác người trôi dạt theo dòng sông.

Chàng được một nông phụ tên Ngô Xuân Nương phát hiện tại ngã ba sông dẫn nước từ con sông chính vào làng. Ngô Xuân Nương kể lại, lúc tìm thấy chàng, cả người chàng chằng chịt vết thương, hôn mê bất tỉnh, y phục đẫm máu, trên người chẳng có một vật gì có thể chứng minh thân phận.

Lũ lụt Lật Thành…

Lận Đàn tựa người vào đầu giường, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng. Một người sống ở kinh thành lại xuất hiện gần khu vực thiên tai cách xa ngàn dặm, lời giải thích hợp lý duy nhất là lúc đó chàng đang ở Lật Thành.

Vậy thì, chàng đến Lật Thành để làm gì?

Tuy quê gốc của dòng họ Lận không nằm ở kinh thành, nhưng từ lâu trọng tâm phát triển của gia tộc đã dời lên phía Bắc. Chàng lớn lên, học hành ở kinh kỳ, theo lý mà nói, chẳng có chút dính dáng gì với nơi Lật Thành này cả.

Trừ phi… là vì chuyện công sự?

Chàng cố vắt óc nhớ lại. Trong mảng ký ức vỡ nát tựa hồ có vài hình ảnh mờ nhạt chớp nhoáng về nha môn, công văn… nhưng lại chẳng thể chắp vá thành một câu chuyện hoàn chỉnh. Nếu thực sự là vì công vụ, chắc chắn phải do triều đình phái đi, có khi chàng là một trong số những quan viên được cử đến Lật Thành để trị thủy.

Nếu đã là lũ lụt, thì việc bị nước lũ cuốn trôi trong lúc khảo sát đê điều, chỉ huy cứu hộ là suy luận hợp lý nhất. Điều này cũng lý giải được vì sao chàng lại đầy mình thương tích và được phát hiện đang hôn mê ở thôn Ngô Gia thuộc vùng hạ lưu.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Lận Đàn mới hơi vững vàng hơn một chút.

Tuy ký ức bị thiếu hụt, nhưng ít ra nguyên nhân hậu quả suy luận ra vẫn rất logic. Tóm lại, chàng không phải tự dưng từ trên trời rơi xuống nơi này, quá khứ của chàng vẫn có dấu vết để lần mò.

“Ngô đại tẩu.”

Hôm ấy, Ngô Xuân Nương vừa làm đồng về, chợt trông thấy một nam thanh niên đứng bên đường cất tiếng gọi mình.

Nàng ấy liếc mắt nhìn sang, không khỏi sững người.

Nam thanh niên mới tỉnh lại mấy ngày trước đang đứng dưới bức tường đất loang lổ. Bộ đồ vải thô ráp cộc lốc vốn dĩ là thứ trang phục tầm thường nhất chốn điền viên, nay mặc trên người chàng lại toát ra vẻ thanh nhã khó tả.

Dáng người hắn cao gầy thanh mảnh, tựa như cây tùng đơn độc vươn mình. Mặc dù sắc mặt vẫn còn chút nhợt nhạt của người vừa ốm dậy, nhưng đường nét xương hàm lại vô cùng rõ ràng sắc bén. Mái tóc đen nhánh chẳng thèm vấn lại, chỉ dùng một cành cây gãy tùy tiện búi lên.

Phong thái ung dung tự tại, hạc trong bầy gà của chàng đã thu hút ánh nhìn của mấy cô gái xách giỏ đi ngang qua. Ai nấy đều không nén nổi sự ngượng ngùng đỏ mặt, lén lút liếc nhìn chàng một cái, rồi mới bẽn lẽn thì thầm to nhỏ rảo bước nhanh đi.

Đôi mắt Ngô Xuân Nương sáng ngời: “Ái chà! Trông bảnh bao phết nhỉ.”

Lận Đàn khẽ mỉm cười: “Đại tẩu mới làm đồng về à?”

“Ừ, cậu xuống giường đi lại được rồi sao?”

“Đi được rồi.”

“Đúng là sức trẻ có khác!”

Ngô Xuân Nương cười hề hề nói. Mới dạo trước còn nằm ngay đơ trên giường như cái xác khô, giờ mở mắt ra, biết nói biết cười, đột nhiên sống động như được tiếp thêm linh hồn. Chả trách mấy cô gái trẻ cứ thích lượn lờ qua lại chỗ này.

Lận Đàn hàn huyên với nàng ấy vài câu rồi lên tiếng hỏi: “Nghe mọi người nói, tháng nào đại tẩu cũng vào thành một chuyến để bán giỏ tre?”

“Đúng thế.”

Lần gần nhất Ngô Xuân Nương vào thành cũng đã hơn hai tháng trước. Dịp sát Tết, đứa con gái nhỏ bị nhiễm phong hàn. Người lớn ốm đau uống bát nước gừng là cố gượng qua được, nhưng trẻ con thì không thể qua loa. Ngô Xuân Nương suốt hai tháng trời chẳng ló mặt ra khỏi thị trấn, một lòng túc trực bên con gái. Mãi đến khi con bé dứt hẳn cơn ho, lại chạy nhảy tung tăng như trước, Ngô Xuân Nương mới hoàn toàn trút được gánh nặng.

Mấy hôm nay nàng ấy lại đan thêm được khá nhiều giỏ, dự định một thời gian nữa sẽ cùng mấy chị em phụ nữ trong làng vào thành bán.

Lận Đàn trầm ngâm giây lát, giọng điệu vô cùng chân thành nhờ vả: “Không biết có phiền đại tẩu, lúc vào thành, giúp tại hạ lưu ý dò la hai việc được không?”

“Cậu cứ nói đi, việc gì?”

Ngô Xuân Nương tính tình rất nhiệt tình, cười híp mắt hỏi.

Lận Đàn lựa lời cẩn trọng: “Việc thứ nhất, tại hạ nghe nói vùng Lật Thành xảy ra lũ lụt nghiêm trọng, không biết tình hình hiện tại ra sao? Quan phủ đã giải quyết ổn thỏa chưa? Tại hạ thiết nghĩ, nếu mình từ thượng nguồn trôi dạt xuống đây, e là người vùng Lật Thành hoặc Quỳnh Huyện. Chẳng hay trong nhà có còn thân nhân nào sống sót hay không. Nếu tình hình thiên tai đã được kiểm soát, trong lòng tại hạ cũng được an ủi phần nào.”

Ngô Xuân Nương không hề nghi ngờ, gật đầu cái rụp: “Chuyện này dễ ợt.”

Lận Đàn lại tiếp lời: “Việc thứ hai, nếu tiện, đại tẩu có thể dò la giúp xem, những quan viên nào từng phụ trách trị thủy trong khoảng thời gian đó được không?”

Chàng ngập ngừng một thoáng, rồi giải thích thêm: “Tại hạ lờ mờ nhớ lại mình từng làm thư lại thân cận cho một vị đại nhân nào đó. Nếu biết được danh tính của các vị ấy, may ra có thể nương theo đó mà tìm ra nguồn cội của mình.”

Ngô Xuân Nương nghe xong, sảng khoái nhận lời ngay: “Được thôi! Chuyện này cứ để ta lo, nhất định sẽ nghe ngóng tường tận giúp cậu!”

“Vậy thì, đa tạ đại tẩu trước.”

Lận Đàn trịnh trọng chắp tay cúi đầu.

“Có gì đâu mà khách sáo!”

Trở lại nhà của vị đại phu dạo gần đây đang tá túc, từ đằng xa đã thấy bên trong đông nghịt người.

Lận Đàn hiểu rõ thân mình trắng tay, nợ nần chồng chất, nên chủ động nhận làm những việc lặt vặt trong khả năng. Trình đại phu thấy chàng dẫu đầu óc không minh mẫn nhưng chân tay lại nhanh nhẹn, bèn giao cho chàng sắp xếp đơn thuốc, phơi phóng dược liệu. Chàng không dám nhận việc chép đơn thuốc, chỉ đành viện cớ không biết chữ.

Y quán của Trình đại phu dạo này bỗng dưng nhộn nhịp lạ thường. Các cô nương trẻ tuổi từ mấy làng lân cận như hẹn nhau từ trước, nay cô này kêu chóng mặt, mai cô kia than đau ngực, lúc nào cũng tìm đủ mọi lý do để lượn qua y quán một vòng.

Vốn dĩ y quán của lão chẳng mấy ai lui tới, ngày thường Trình đại phu cũng chỉ chuyên chữa trị cho lợn mẹ tiêu chảy hay bò cái đẻ khó, lão đã bao giờ chứng kiến cảnh tượng rôm rả thế này đâu.

Ánh mắt của mấy cô nương ấy cứ thỉnh thoảng lại lén lút đậu lại trên thân ảnh đang lặng lẽ phơi thảo dược giữa sân.

Lận Đàn dường như chẳng mảy may bận tâm, chỉ cúi đầu dồn hết tâm trí vào công việc. Chàng nợ lão Trình rất nhiều tiền, đành phải làm nhiều thêm một chút để bù đắp.

Lận Đàn cẩn thận dàn đều dược liệu trong mẹt, động tác tỉ mỉ, dù đang làm công việc chân tay thô kệch, nhưng sống lưng thẳng tắp và góc nghiêng chú tâm của chàng vẫn tự toát ra một vẻ cao quý thanh tao khó tả.

“Này, cô có khám bệnh hay không đây.”

Lão Trình cạn lời nhìn cô nhóc trước mặt, mắt cứ thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài sân.

Cô nương đỏ bừng mặt: “Khám chứ khám chứ.”

Ngoài sân, một thím đến hốt thuốc nhìn Lận Đàn thoăn thoắt phân loại thảo dược, không kìm được cười hỏi thăm: “Cậu này, trông tuổi cậu cũng chẳng còn nhỏ nữa, đã lập gia đình chưa?”

Ở trấn của họ, đàn ông tầm hơn hai mươi tuổi đều đã yên bề gia thất, có người con cái đã chạy nhảy quanh nhà rồi.

Ngón tay đang lựa thảo dược của Lận Đàn hơi khựng lại.

Lập gia đình?

Thuở ấu thơ, bên ngoài thư phòng, tiếng cãi vã oán trách không hồi kết giữa cha mẹ từ lâu đã trở nên quen thuộc với Lận Đàn. Cặp vợ chồng bị ép buộc trói buộc với nhau vì lợi ích gia tộc này tính tình hoàn toàn trái ngược, rõ ràng là một đôi oan gia. Lúc tái giá, người mẹ vô cùng dứt khoát, chẳng thèm ngoảnh đầu lại một lần. Còn người cha, cũng chẳng bao lâu sau đã rước ngay vợ lẽ về nhà.

Tất cả những điều đó đã sớm khiến chàng nảy sinh cảm giác xa lánh, thậm chí là bài xích đối với hai chữ “hôn nhân”. Chàng tận mắt chứng kiến cái gọi là mối lương duyên tốt đẹp biến thành đôi uyên ương nghiệt ngã, để rồi cuối cùng đày đọa lẫn nhau. Chàng cũng thừa hiểu, cuộc hôn nhân mà thúc phụ muốn dàn xếp cho chàng, chẳng qua cũng chỉ là một ván cờ liên hôn quyền lực khác của gia tộc mà thôi.

Chàng và đứa em trai mang tính cách kỳ dị, lầm lì kia, đều là vật hiến tế cho cuộc hôn nhân của cha mẹ.

Rời nhà đi học xa, phần nào cũng là để trốn tránh khỏi số phận bị người khác giật dây này. Chàng đã quá quen tai với những trận cãi vã, quá nhẵn mặt với những cảnh gào thét mất hết lý trí, nhìn nhau là thấy ghét của hai vợ chồng, thế nên chàng chẳng thể nào hình dung nổi cảnh mình cưới một thê tử, cùng một nữ nhân “tương kính như tân”.

Vì vậy, chàng gần như theo bản năng, chuẩn bị mở miệng trả lời “Chưa”.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc lời nói sắp tuôn ra khỏi miệng, một cảm giác nghẹn ứ lạ lùng, chẳng rõ nguyên do chợt thắt lấy cổ họng chàng.

Trong góc khuất nào đó của cõi lòng, gợn lên một tia rung động mỏng manh tựa như gợn sóng lăn tăn, hệt như cánh chim lướt qua mặt hồ phẳng lặng, chỉ thoáng hiện rồi biến mất ngay, khó mà nắm bắt.

Chàng hơi khựng lại, dằn cảm giác kỳ lạ đó xuống, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, ôn hòa mà xa cách: “Không nhớ nữa, chắc là chưa.”

Đây là câu trả lời bất di bất dịch của chàng dạo gần đây. Mấy ngày nay, bất kể người ta hỏi gì, Lận Đàn đều đáp là không nhớ rõ, có thể là có, cũng có thể là chưa.

Người thím đành tiu nghỉu bỏ đi.

Tia sáng ban mai le lói báo hiệu ngày mới, ngày đầu tiên của tháng Giêng bầu trời trong vắt, thời tiết đẹp vô cùng. Ánh nắng ban mai hiền hòa xuyên qua lớp giấy dâu dán trên song cửa, len lỏi vào căn phòng, xua tan cái lạnh giá của đêm đông. Bụi li ti chầm chậm khiêu vũ trong tia sáng, trông như những mảnh vàng vụn lấp lánh.

Lận Chiêm đã thức từ lâu.

Hay nói đúng hơn, hắn đã thao thức suốt một đêm.

Hắn cứ nằm nghiêng như vậy, mái tóc đen dài xõa xượi trên gối. Có vài lọn tóc còn quấn quýt lấy tóc của người nằm cạnh, khó lòng gỡ ra được. Hắn cũng chẳng buồn gỡ, chỉ mong sao ngoài mái tóc này ra, ngay cả thể xác, linh hồn, huyết mạch cũng có thể dung hòa làm một với tẩu tẩu, mãi mãi không chia lìa mới là tuyệt nhất.

Lận Chiêm dán chặt mắt vào Tô Ngọc Dung đang say giấc nồng bên gối, ánh mắt chẳng hề chớp, hết lần này đến lần khác phác họa những đường nét trên gương mặt nàng.

Nàng ngủ rất say. Chuyện đêm qua, đối với nàng mà nói, có lẽ đã vắt kiệt chút can đảm và sức lực cuối cùng mà nàng tích cóp được. Hàng mi dài cong vút tựa hai chiếc lông vũ ngoan ngoãn đậu bình yên dưới khóe mắt. Trên gò má nàng vẫn vương vấn nét ửng hồng chưa tan hẳn. Đêm qua cũng thế này, thậm chí còn diễm lệ hơn thế. Khi tình ý nồng nàn dâng trào, tẩu tẩu th* d*c nức nở van xin, nước mắt lưng tròng, dáng vẻ đáng thương đến mức Lận Chiêm đành phải kìm nén khao khát chiếm hữu tột độ đang dâng trào, ôm nàng vào lòng vỗ về dỗ dành một lúc lâu.

Giống như đặt một đứa trẻ sơ sinh vào nôi vậy, hắn ôm nàng ngồi trong lòng nhẹ nhàng đung đưa, kề sát tai nàng thì thầm biết bao lời âu yếm, đòi nàng phải v**t v*, để hắn được nếm trải. Người tẩu tẩu dịu dàng ân cần của hắn chắc chắn có thể bao dung hết thảy, thế nên nàng dĩ nhiên phải rộng lượng đón nhận trọn vẹn con người hắn mới phải lẽ.

Tô Ngọc Dung ngủ say sưa gối đầu lên cánh tay hắn. Cho dù cánh tay đã tê rần mất cảm giác, Lận Chiêm cũng chẳng nỡ rút ra. Cánh môi tẩu tẩu hơi sưng mọng, màu sắc rực rỡ hơn thường ngày đôi chút. Lúc ngủ say, nhịp thở của nàng rất nhẹ và đều đặn, hơi thở ấm nóng phả lên làn da vùng cổ của hắn ngay sát sạt, mang đến từng đợt rùng mình khe khẽ.

Lận Chiêm nhìn đến đờ đẫn.

Hắn vươn tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm xuống, cảm nhận được làn da ấm áp mềm mịn của nàng. Xúc cảm ấy khiến hắn phấn khích tột độ, thậm chí cả người cũng hơi run lên.

Từ nay về sau, Tô Ngọc Dung đã thuộc về hắn rồi, họ là những người thân thiết nhất trên cõi đời này.

Nhận thức này khiến lồng ngực Lận Chiêm ngập tràn một thứ cảm giác thỏa mãn nóng rực, tựa hồ như muốn vỡ tung ra. Hắn ngắm nhìn gương mặt say ngủ không chút phòng bị của nàng, một thứ d*c v*ng độc chiếm méo mó mà cuồng nhiệt tựa như dây leo ma quỷ, men theo dòng máu cuồn cuộn chảy, điên cuồng sinh sôi nảy nở, siết chặt trói buộc lấy toàn thân hắn.

Lận Chiêm muốn cất giấu nàng đi, giấu đến một nơi chỉ có mình hắn biết, để đôi mắt nàng chỉ nhìn thấy một mình hắn, để thế giới của nàng chỉ còn lại duy nhất một mình hắn.

Hắn phải dùng rất nhiều sức mạnh mới có thể kiềm chế được thứ xúc động này, chỉ cần mường tượng đến viễn cảnh đó thôi, hắn đã thấy sướng rơn cả người đến mức phát run.

Có lẽ vì nhịp thở của hắn quá đỗi rạo rực, Tô Ngọc Dung khe khẽ hừm một tiếng, chóp mũi chun lại, lờ mờ hé mở đôi mắt hãy còn ngái ngủ.

Lận Chiêm ngay lập tức thu hồi mọi ánh nhìn để lộ dã tâm có thể khiến nàng hoảng sợ, chỉ từ tốn nhếch một bên mép lên: “Tẩu tẩu, buổi sáng tốt lành.”

Chất giọng trầm khàn của thiếu niên, còn vương chút ngái ngủ lười biếng mập mờ, ngân dài ở âm cuối.

Cơn ngái ngủ vừa tỉnh giấc trong đáy mắt Tô Ngọc Dung, khoảnh khắc vừa chạm phải ánh mắt của Lận Chiêm lập tức hóa thành sự xấu hổ và hoảng loạn. Gốc tai nàng thoắt cái đỏ lựng lên, theo phản xạ muốn kéo chăn trùm kín mít lấy bản thân.

Nhưng cánh tay Lận Chiêm đã nhanh hơn một bước, vòng qua eo nàng, không cho phép nàng chạy trốn. Hai người đều tr*n tr**, cánh tay rắn chắc thon dài của nam tử chẳng chút e ngại kề sát lấy tấm thân mềm mại của nữ nhân, bàn tay to lớn ôm ghì nàng vào lòng.

Tô Ngọc Dung không dám nhìn hắn. Gần sát thế này, mùi hương thanh khiết pha lẫn chút vẩn đục ủy mị trên người Lận Chiêm càng thêm nồng đậm. Cả giường nệm đều vương vất thứ mùi này. Nàng càng thêm hổ thẹn không chốn dung thân, nhất là khi nhận ra sự kết nối chặt chẽ không thể tách rời kia, nàng đưa tay đẩy hắn, muốn từ từ thoát ra.

Ai ngờ Lận Chiêm lại ranh ma cựa quậy, cái cảm giác căng tức ấy một lần nữa quấn lấy Tô Ngọc Dung. Nàng há hốc miệng th* d*c mấy hơi dồn dập, cuối cùng không nhịn nổi nữa, vung tay giáng cho Lận Chiêm một bạt tai: “Đệ có thôi đi không…”

Lận Chiêm bật cười trầm thấp, lồng ngực truyền đến chấn động khe khẽ. Cánh tay hắn siết chặt hơn, cằm nhẹ nhàng tì l*n đ*nh đầu nàng. Thật hiếm khi thấy Tô Ngọc Dung động tay đánh người. Nàng thậm chí còn không biết cãi vã, nói gì đến chuyện tranh chấp với người khác đến mức phải động thủ. Đây là chuyện tuyệt đối không bao giờ xảy ra. Chỉ có Lận Chiêm mới có thể khiến Tô Ngọc Dung tức giận đến mức tát hắn.

Nàng ra tay không hề mạnh, cánh tay mềm oặt. Lận Chiêm lại thuận đà nghiêng mặt hôn lên lòng bàn tay nàng, ép nàng phải áp tay xoa má hắn.

Tô Ngọc Dung chưa từng thấy ai như hắn. Lận Đàn chưa bao giờ đối xử với nàng như vậy. Mặc dù vong phu cũng có lúc mạnh bạo, nhưng có lẽ vì hơn nàng vài tuổi, nên phần lớn thời gian đều vô cùng dịu dàng, nâng niu nàng.

Nhưng Lận Chiêm lại hoàn toàn khác biệt. Mấy lần đầu hắn vụng về luống cuống, cọ xát loạn cào cào, rồi đáng thương cầu xin nàng chỉ dạy. Nhưng hắn học cái gì cũng nhanh. Càng về sau Tô Ngọc Dung càng không đỡ nổi, mơ mơ màng màng bị hắn lừa ký giấy nợ, hẹn hôm sau trả. Nhưng với cái loại chuyện này, vào miệng hắn, e rằng lãi mẹ đẻ lãi con, chẳng bao giờ có hồi kết.

Còn nàng vốn dĩ thật thà chậm chạp, cho dù có bị chủ nợ ức h**p, cũng chẳng thể nào cãi lý lại gã tồi tệ miệng lưỡi giảo hoạt này.

Thấy nàng hờn dỗi, Lận Chiêm không dám trêu nữa, chỉ là muốn chọc ghẹo nàng một chút mà thôi.

Hắn nhổm nửa người dậy, lấy chăn quấn kín Tô Ngọc Dung lại, rồi bước xuống giường nhặt quần áo dưới đất mặc vào.

Lận Chiêm cúi người, tiến sát lại gần Tô Ngọc Dung, dịu dàng thì thầm: “Ta đi đun nước trước đây, lát nữa sẽ thêm ít than sưởi vào phòng, để lúc bế tẩu đi tắm sẽ không bị lạnh. Tẩu ngủ thêm lát nữa đi, chốc nữa ta gọi tẩu nhé?”

Tẩu tẩu đã quay lưng co rúm vào góc tường, để lại cho hắn một cái gáy tròn vo.

Lận Chiêm bật cười một tiếng, vô cùng thỏa mãn, đủng đỉnh đẩy cửa bước ra ngoài.