Chương 40 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 40: Cho phép đệ hôn ta

🪷 Editor: Thảo Anh


Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, rải những vệt sáng loang lổ lay động trên mặt đất, khiến cả căn phòng bừng sáng.

Lần này, không còn là sự dò xét hời hợt thoảng qua nữa.

Lận Chiêm kiên nhẫn, hết lần này đến lần khác phác họa hình dáng đôi môi Tô Ngọc Dung, nhẹ nhàng ngậm lấy m*t mát.

Động tác của hắn có phần non nớt, cho dù là hôn, cũng chỉ biết để bốn cánh môi cọ xát vào nhau. Toàn thân Tô Ngọc Dung cứng đờ, hai tay luống cuống chống trước ngực hắn, cố gắng đẩy ra, nhưng chút sức lực yếu ớt ấy chẳng khác nào châu chấu đá xe.

Lận Chiêm cắn nhẹ lên môi nàng, trong đầu hiện lên cảnh tượng từng rình trộm sau cánh cửa. Hắn nắm chặt hai tay đang chống cự của Tô Ngọc Dung, học theo cách của Lận Đàn, tách mở và chen đầu lưỡi vào trong miệng nàng.

Là như thế này nhỉ.

“Ưm…”

Tô Ngọc Dung co người rụt lại, nhưng lập tức bị hắn kéo về. Lận Chiêm vồ vập hôn nàng chẳng theo phương pháp nào, đưa đầu lưỡi ra cuốn lấy lưỡi nàng, c*n m*t phát ra tiếng chùn chụt.

Một tay khác áp sát lưng nàng, thô lỗ vò nhàu y phục của Tô Ngọc Dung. Nụ hôn dồn dập như cuồng phong bão táp khiến Tô Ngọc Dung thực sự không sao thích ứng nổi, nàng bèn dùng sức đẩy hắn ra: “Đừng như vậy…”

Nhanh quá, nàng có chút không quen.

Ánh mắt Lận Chiêm mê man nhìn chằm chằm vào nàng, trên gò má trắng trẻo ửng lên luồng mây hồng. Rõ ràng người bị hôn là Tô Ngọc Dung, kết quả hắn lại th* d*c như thể không thở nổi, lồng ngực phập phồng, cúi người vùi đầu vào vai nàng, khẽ r*n r*: “Ưm… tẩu tẩu…”

Mí mắt Tô Ngọc Dung giật giật, lập tức luống cuống tay chân.

Nàng cảm thấy thế này là quá giới hạn, bản năng tự vệ trỗi dậy, cộng thêm việc hắn cứ phát ra những âm thanh kỳ quái bên tai, Tô Ngọc Dung dứt khoát vung tay đẩy mạnh Lận Chiêm đang kề sát bên giường ra. Mọi tâm trí của hắn lúc này đều đặt hết lên người nàng, chẳng mảy may phòng bị, bị đẩy mạnh liền lảo đảo một cái, suýt nữa thì ngã phịch mông xuống đất.

Thấy mình lại ra tay quá nặng, Tô Ngọc Dung có chút ảo não.

Lận Chiêm đứng dậy: “Tẩu tẩu…”

Đôi môi Tô Ngọc Dung bóng nước ướt át, hạt ngọc môi nhỏ xíu vốn dĩ không rõ ràng, hiện giờ lại bị m*t đến sưng đỏ. Đuôi mắt nữ nhân phiếm hồng, khe khẽ th* d*c, đôi môi hé mở để lộ chút đầu lưỡi vừa bị m*t đến tê dại. Lận Chiêm nhìn mà nóng cả mắt, lại muốn vươn tới ăn trọn.

Vừa rồi tay hắn áp lên lưng x** n*n, dây buộc yếm đào đã bị tuột tung, vạt áo lỏng lẻo trễ nải. Mái tóc đen nhánh rủ xuống vai lấp ló vào khoảng vạt áo hững hờ. Sự tương phản sắc nét giữa trắng và đen càng thêm phần diễm lệ, dường như còn có mùi hương thoang thoảng tràn ra.

Tô Ngọc Dung định thần lại, thẹn thùng lườm hắn một cái, vội vàng kéo chăn quấn chặt lấy thân mình.

Lận Chiêm rõ ràng cao hơn nàng rất nhiều, vậy mà lại dùng dáng vẻ ngước nhìn lên để đối diện với nàng. Giữa trán hơi nhíu, đuôi mắt rủ xuống: “Là do tẩu ghét ta làm vậy sao? Nếu đúng thế, lần sau ta sẽ không làm thế nữa.”

Hắn biết mình đã hơi vội vàng, nàng mới vừa đồng ý cho hắn một cơ hội, hôm nay đã không nhịn được mà lao vào hôn nàng, trông quá đỗi bỡn cợt.

Chút tức giận của Tô Ngọc Dung vừa dâng lên đã bị những lời “lấy nhu thắng cương” này làm cho tiêu tan hết sạch.

Nàng dời mắt đi chỗ khác: “Không phải… nhưng bây giờ ta vẫn…”

Tô Ngọc Dung ngập ngừng, khẽ nói: “Bây giờ ta vẫn chưa quen thế này.”

Ngực nàng đập thình thịch, một cảm xúc khó gọi tên đang càn quét trong lòng.

Mặc dù đã gật đầu đồng ý với Lận Chiêm, nhưng cái kiểu đùng một cái ôm ấp hôn hít thế này vẫn khiến nàng khó lòng thích ứng. Nàng luôn cảm thấy quá nhanh, bản thân còn chưa chuẩn bị tâm lý. Nhất là khi trước nay nàng luôn an phận, kết quả bây giờ lại làm thực luôn những lời gièm pha của người ngoài. Cô nam quả nữ, tình ngay lý gian, quả nhiên đã lén lút tư thông với nhau rồi.

Tô Ngọc Dung không kìm được ngẩng đầu, đưa mắt nhìn ô cửa sổ đang mở toang, sợ hãi nhỡ đâu có ai đó rình mò thấy cảnh thúc tẩu ôm hôn nhau vừa nãy.

Lận Chiêm nhận ra nỗi lo trong lòng nàng, bèn bước tới đóng kín bưng cửa sổ lại: “Tẩu đừng sợ, tường nhà chúng ta cao lắm, hơn nữa vừa rồi ta đã che chắn cho tẩu rất kín, ai mà biết trong lòng ta còn giấu một người cơ chứ.”

Tô Ngọc Dung tê dại cả da đầu: “… Đệ đừng nói nữa.”

Nàng quấn chặt chăn, ngoảnh mặt sang một bên, giấu đi đôi môi đỏ mọng khỏi tầm mắt hắn. Tô Ngọc Dung nhìn chằm chằm vào góc tường, nói: “Sau này, đệ không được tùy tiện hôn ta, để người ngoài nhìn thấy không hay đâu, họ sẽ lời ra tiếng vào đấy.”

Lận Chiêm khẽ chùng lòng xuống, nhưng vẫn mỉm cười nhìn nàng: “Ta biết rồi, vậy theo ý tẩu tẩu, khi nào thì mới được?”

Tô Ngọc Dung không ngờ hắn lại hỏi một câu như vậy, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Khi nào ta chưa cho phép… thì không được. Ta đồng ý rồi, mới được làm.”

Lận Chiêm nhất thời kinh ngạc. Rất hiếm khi thấy dáng vẻ đưa ra yêu cầu của nàng, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy mới mẻ. Quả thực như Tô Ngọc Dung từng nói, nếu hắn cứ nằng nặc đòi hôn, nàng cũng chẳng làm gì được hắn.

Nàng có thể làm gì được cơ chứ, là do nàng rước sói vào nhà, giữ người tiểu thúc vốn đã có tâm tư không trong sáng này ở lại bên cạnh, tạo cơ hội cho hắn vớt vát. Dù tốt hay xấu, chẳng phải cũng đành dang tay chấp nhận tất cả hay sao.

Thế nên sau khi nói ra câu này, Tô Ngọc Dung cũng không mong Lận Chiêm sẽ tuân thủ.

Nhưng hắn lại gật đầu, đáp: “Ta biết rồi.”

Dứt lời, Lận Chiêm vươn tay ra, dùng ngón cái miết nhẹ lên mặt nàng, lau sạch vệt nước ẩm ướt trên môi Tô Ngọc Dung. Có lẽ vì quá lưu luyến khó rời, phần thịt mềm ở đầu ngón tay hắn không kìm được mà miết khẽ qua hạt ngọc môi đang hơi sưng tấy của nàng một cái, rồi mới lưu luyến rụt tay về.

Mặt Tô Ngọc Dung nóng ran: “Đệ ra luyện chữ đi, đừng ngồi ở đây nữa.”

“Được thôi.” Lận Chiêm mím môi, “Tẩu tẩu bảo ta làm gì thì ta làm nấy. Lát nữa ta đi mua thức ăn, trưa nay tẩu muốn ăn gì? Ta nấu cho.”

Mấy ngày nay nàng đổ bệnh, thêm vào đó là cõi lòng rối ren, chẳng còn chút sức lực nào để xuống bếp. Suốt những ngày qua, đều do một tay Lận Chiêm chăm sóc nàng.

Tô Ngọc Dung rúc trong chăn, nghĩ ngợi hồi lâu mới lí nhí nói: “Ta không muốn ăn cơm đệ nấu đâu, không ngon…”

Lận Chiêm: “…”

Tô Ngọc Dung nói xong, lại rụt đầu sâu vào trong chăn, vừa buông lời đã thấy hối hận.

Nói thế này có phải hơi làm tổn thương hắn quá không…

Nhưng thực sự là nấu khó ăn thật, lần nào nàng cũng phải cố nuốt cho trôi.

Tô Ngọc Dung ngước mắt, lén lút liếc nhìn Lận Chiêm một cái. Sắc mặt hắn vẫn nhàn nhạt, có vẻ không vì thế mà giận dỗi.

“Ồ. Ừm, ta biết rồi.” Lận Chiêm đứng dậy, “Vậy ta mua gà quay lò ở Phủ Tiên Lâu và hoành thánh nhân thịt cua cho tẩu tẩu nhé?”

Tô Ngọc Dung gật gật đầu: “Được.”

Lận Chiêm bèn đẩy cửa bước ra ngoài.

Cánh cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, ngăn cách với những âm thanh huyên náo bên ngoài, đồng thời cũng mang đi cả luồng không khí căng thẳng khiến người ta hoang mang luống cuống. Tô Ngọc Dung nãy giờ vẫn gồng cứng bả vai, lúc này mới dần dần thả lỏng. Nàng trượt người nằm xuống, thở hắt ra một hơi dài.

Trong phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ nhịp tim vẫn chưa thể bình ổn của bản thân. Tô Ngọc Dung giơ tay lên, những ngón tay khẽ chạm vào bờ môi đang hơi sưng đau. Nơi đó phảng phất như vẫn còn vương lại nhiệt độ nóng rực của nam nhân cùng với xúc cảm ướt át khiến người ta phải đỏ mặt tía tai.

Hơi nóng vừa mới hạ xuống trên mặt lại lặng lẽ bò lên. Nàng vùi đôi gò má nóng bừng vào lớp chăn hơi lạnh, cố gắng xua tan đi sự nôn nao bứt rứt này.

Sao lại… phát triển đến bước đường này rồi cơ chứ?

Tô Ngọc Dung lặng lẽ tự hỏi chính mình.

Nàng rũ mắt, trên mặt chẳng vương một nụ cười nào.

Rõ ràng vài tháng trước, nàng vẫn luôn cẩn trọng dè dặt, luôn tuân thủ bổn phận của mình, sao đến tận bây giờ, không chỉ ngầm cho phép tiểu thúc sớm tối kề cận, mà lại còn cùng hắn làm ra loại chuyện thân mật nhường này.

Cứ nghĩ tới cảnh tượng môi răng hai người quấn quýt khi nãy, Tô Ngọc Dung lại thấy cả người nóng rực như bắt lửa, cảm giác xấu hổ trào dâng như thủy triều. Thậm chí nàng còn có thể nhớ lại một cách chân thực cảm giác ướt át gần như làm nàng nhũn người khi đầu lưỡi vụng về nhưng đầy cố chấp của hắn thăm dò trượt vào trong miệng.

Thật là không biết xấu hổ.

Tô Ngọc Dung không nén nổi sự khinh bỉ đối với chính mình. Thi cốt vong phu còn chưa lạnh, mới hạ táng được ba tháng, nàng đã dây dưa không rõ ràng với tiểu thúc. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, chưa bàn tới chuyện dìm lồng heo, chỉ riêng bãi nước bọt của thiên hạ cũng đủ dìm chết nàng rồi.

Nếu Lận Đàn trên trời có linh thiêng, nhìn thấy nàng thế này, liệu chàng có đau lòng, có thất vọng về nàng không…

Vừa nghĩ đến Lận Đàn, một sự áy náy khổng lồ ập tới nuốt chửng lấy Tô Ngọc Dung. Những ngày qua, nàng đã cố ý ép bản thân không được phép nghĩ tới chàng nữa.

Duyên phận giữa nàng và Lận Đàn thực sự quá đỗi mỏng manh, kết duyên vợ chồng còn chưa tròn một năm. Chẳng bao lâu nữa vào một ngày nào đó trong tương lai, khoảng thời gian âm dương cách biệt giữa nàng và chàng sẽ còn dài hơn cả thời gian hai người ở bên nhau.

Nàng thấy xót xa trong lòng, muốn từ chối Lận Chiêm nhưng lại không làm được. Thế nhưng đã nhận lời rồi, bản thân lại khó lòng vượt qua được ranh giới cắn rứt ấy.

Ba tâm hai ý, lập lờ dao động, nàng đúng là một ả đàn bà tồi tệ.

Tô Ngọc Dung buồn bã chui tọt vào trong chăn.

Chẳng bao lâu sau, bên ngoài vọng vào tiếng gõ cửa “thùng thùng”. Tô Ngọc Dung thò đầu ra, lắng tai nghe ngóng một lát: “Ai đó?”

“Là ta đây.”

Một giọng nữ đáp lời. Tô Ngọc Dung vừa nghe đã nhận ra là một vị tẩu tử sống cùng phố, trước đây nàng vẫn hay giặt quần áo cùng bà ở bên bờ suối.

Nàng trở dậy, cài lại ngay ngắn dải áo yếm đã bị tiểu thúc vò cho lộn xộn, khoác thêm ngoại bào rồi bước ra mở cửa.

“Tôn đại nương, sao nương lại tới đây?”

Phụ nhân đội khăn trùm đầu, mặc một thân váy vải thô, trên tay xách một chiếc giỏ nhỏ, bên trong để một miếng đậu phụ và hai quả trứng gà: “Ta nghe người ta bảo cháu ốm rồi, mang qua biếu cháu chút đồ.”

Tô Ngọc Dung vội vàng xua tay: “Thế này sao mà được ạ, tuyệt đối không được.”

“Có gì mà không được, ốm đau ăn thêm hai quả trứng cho mau khỏe.” Tôn đại nương liếc mắt nhìn chuồng gà trong sân nhà nàng, bầy gà bên trong tuy đã lớn bổng lên nhiều, nhưng vẫn chưa đến kỳ đẻ trứng. Miếng đậu phụ trong giỏ được đậy hờ bằng một chiếc đĩa, hai quả trứng gà bên cạnh nhìn qua là biết ban sáng vừa nhặt từ ổ ra, ngay cả vết bẩn trên vỏ còn chưa kịp lau cho sạch.

Hàng xóm láng giềng đều rất quý mến Tô Ngọc Dung. Tính tình nàng bẽn lẽn, ít nói, nhưng lại thường xuyên biếu xén đồ đạc cho mọi người. Hễ có việc gì nhờ vả, Tô Ngọc Dung lúc nào cũng vui vẻ nhận lời, làm việc lại tháo vát nhanh nhẹn, chẳng bao giờ tỏ vẻ e dè.

Tô Ngọc Dung chối không được, Tôn đại nương đã dứt khoát bước hẳn vào sân, đặt hai món đồ đó lên bệ bếp nhà nàng.

Tô Ngọc Dung đành nói: “Cháu cảm ơn đại nương.”

“Không có gì, cháu ấy, đã ốm rồi thì cứ ở nhà nghỉ ngơi cẩn thận vài bữa, dạo này đừng có ra ngoài nữa.”

Tôn đại nương ân cần dặn dò, lúc nói dường như hàm ý có chuyện gì đó.

Tô Ngọc Dung không nén nổi tò mò hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi ạ?”

Tôn đại nương trầm giọng: “Mấy hôm trước trong ngõ có người chết.”

Lòng Tô Ngọc Dung thắt lại: “Ngõ nào cơ ạ?”

“Cái ngõ phía Đông ấy, đi đến cùng là đường cụt, bình thường cũng chẳng ai chui vào đó làm gì.” Tôn đại nương như nhớ tới chuyện gì kinh khiếp lắm, sắc mặt lập tức trắng bệch, “Ngay sáng nay thôi, một lão ăn mày phát hiện ra ở đó có một cái…”

Bà ngập ngừng, hít một hơi, nói tiếp: “Có một cái xác chết không còn nhận ra hình dạng, thịt thà gần như bị chó hoang ăn sạch rồi…”

Tâm trí Tô Ngọc Dung run lên bần bật, nghĩ đến cảnh tượng kinh khủng ấy suýt nữa thì bị dọa cho hồn xiêu phách lạc.

“Sau khi quan phủ tới khám nghiệm, có người nhận ra cái xác đó chính là tên lưu manh vô lại ở trấn bên cạnh. Nghe nói hai tháng nay hắn còn vì tội bán súc vật nhiễm bệnh mà bị quan phủ tống giam mười mấy ngày cơ. Chết thì chết thôi, cũng là một mối họa, có điều cái kiểu chết này thê thảm quá. Nghe người ta kháo nhau còn bị đám đòi nợ ở sòng bạc chặt đứt một bàn tay, đáng đời loại người như thế.”

Tôn đại nương hừ lạnh một tiếng, “Nói chung là, sau này cháu cẩn thận một chút, đừng có đi loanh quanh lại gần chỗ đó.”

Bà tỉ mỉ dặn dò, sợ Tô Ngọc Dung là người xứ khác đến không rành đường đất lại đi lạc vào mấy cái ngõ cụt đó.

Sắc mặt Tô Ngọc Dung trắng nhợt, nàng gật gật đầu: “Vâng… cháu nhớ rồi, cháu cảm ơn đại nương.”

Xâu chuỗi mấy chi tiết này lại với nhau, Tô Ngọc Dung bàng hoàng nhận ra kẻ chết trong ngõ phía Đông chính là gã đàn ông bị Lận Chiêm g**t ch*t đêm hôm đó.

Lúc ấy nàng kinh hãi tột độ, mấy hôm nay lại ngã bệnh, đầu óc mơ hồ chẳng còn tỉnh táo, căn bản không dám nhớ lại chuyện đó.

Tô Ngọc Dung gồng mình tiễn Tôn đại nương ra về, lúc đóng kín cửa viện, hai chân nàng mềm nhũn đến mức đứng không vững.

Nàng chẳng lấy làm xót thương gì cho cái chết của tên lưu manh cặn bã kia, loại người ấy có chết cũng không hết tội. Nàng chỉ lo Lận Chiêm vì vậy mà vướng phải rắc rối, lỡ như bị người ta phát giác, giết người phải đền mạng là trọng tội đấy!

Tô Ngọc Dung hoảng hốt bồn chồn đi lại trong phòng, cho đến khi nghe thấy tiếng đẩy cửa, tiếng bước chân Lận Chiêm xách lồng cơm quay về.

Gần như ngay lập tức, nàng lao tới, chẳng buồn quan tâm đến sự rụt rè ý tứ, túm chặt lấy tay hắn, giọng nói vẫn mang đầy vẻ kinh hoàng run rẩy chưa tan: “Tiểu thúc! Vừa nãy, vừa nãy Tôn đại nương sang bảo, trong cái ngõ phía Đông có người chết, là gã lần trước…”

Lận Chiêm nhìn gương mặt không còn hột máu cùng ánh mắt ngập tràn hoảng sợ của nàng, trong nháy mắt đã thấu hiểu nỗi lo âu ấy. Hắn lật tay lại, nắm lấy những ngón tay lạnh ngắt của nàng: “Có chuyện gì thì vào nhà rồi nói, sao mặc mỏng manh thế này đã chạy ra, ngoài này lạnh lắm.”

Lòng bàn tay thiếu niên ấm áp, bao trọn lấy tay nàng, nóng rực như một lò sưởi.

Lận Chiêm dắt người tẩu tẩu đang luống cuống kinh hãi đi tới bên bàn ngồi xuống. Giọng nói hắn bình tĩnh, thậm chí còn cúi đầu dỗ dành nàng: “Tẩu tẩu đừng sợ, ngồi xuống trước đã.”

Hắn đặt lồng đựng thức ăn xuống, bấy giờ mới đưa mắt nhìn nàng. Ánh mắt trầm ổn, chẳng lộ ra mảy may hoang mang nào: “Đêm đó sau khi tẩu ngủ say, ta đã đem đốt sạch mớ y phục dính máu rồi.”

Khóe môi Lận Chiêm nhếch lên một nụ cười hờ hững: “Ta có nhét vào người hắn một tờ giấy nợ vay nặng lãi của sòng bạc làm giả, số tiền không hề nhỏ. Quan phủ có điều tra, cũng chỉ nhận định hắn bị kẻ thù đòi nợ truy sát mà thôi, sẽ không nghi ngờ đến đầu chúng ta đâu.”

Còn về vết thương ư, chẳng phải đều bị lũ chó hoang gặm nát nhừ cả rồi hay sao? Đào đâu ra dấu vết bị đao kiếm chém trúng, ngỗ tác có khám nghiệm cũng chẳng bới móc ra được gì.

Thể loại lưu manh này vốn dĩ đã gây ra biết bao tội lỗi, là khách quen của nha môn. Cái chết của hắn sẽ chẳng gây ra sóng gió gì, mọi người chỉ thấy hắn chết là đáng đời, cuối cùng cũng bớt đi một mối họa, làm gì có ai rảnh rỗi đi cất công truy cứu căn nguyên cái chết.

Lận Chiêm rành mạch giải thích các bước thu dọn tàn cuộc. Tô Ngọc Dung không ngờ rằng, sau khi mình thiếp đi, hắn lại lén đi xử lý cái xác.

Tận đáy lòng nàng dâng lên một luồng ớn lạnh, nhưng lại vô cùng kỳ lạ đan xen một cảm giác an lòng.

Ít ra, hắn sẽ không vì thế mà bị quan binh bắt đi.

“Thật, thật sự sẽ không sao chứ?”

Tô Ngọc Dung vẫn chưa hết lo âu, ngửa mặt nhìn hắn. Đôi mắt long lanh ầng ậc nước ngập tràn sự ỷ lại và nỗi kinh sợ còn vương vấn.

“Sẽ không sao.”

Lận Chiêm quả quyết đáp lời. Hắn nâng tay, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi giọt lệ rỉ ra nơi khóe mắt nàng. Động tác dịu dàng ấy hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng hờ hững khi hắn vừa kể chuyện giết người vứt xác: “Tẩu tẩu, ta từng nói rồi, ta sẽ bảo vệ tẩu cả đời này. Tẩu cứ việc bước về phía trước, bất cứ trở ngại nào ngáng đường, ta đều sẽ thay tẩu dọn dẹp sạch sẽ.”

Lời hứa hẹn của hắn mang một thứ sức mạnh không thể nghi ngờ, dần dà xoa dịu đi sự hoang mang trong lòng Tô Ngọc Dung. Chẳng hiểu sao, bất luận là lời nói nào thốt ra từ miệng tiểu thúc, Tô Ngọc Dung cũng chẳng bao giờ hoài nghi sức nặng của nó.

Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm tĩnh tại của hắn, thần kinh đang căng như dây đàn dần thả lỏng: “Ừm…”

“Thôi được rồi, mọi chuyện đã qua, tẩu đừng suy nghĩ nhiều nữa.”

Lận Chiêm không muốn nàng tiếp tục chìm đắm trong chuyện đó. Một thằng cặn bã chết trương thây thôi mà, làm gì đáng để tẩu tẩu phải phiền muộn.

Hắn xoay người mở lồng thức ăn, mùi hương thơm phức lập tức lan tỏa khắp phòng. Là gà quay lò ở Phủ Tiên Lâu và hoành thánh nhân thịt cua.

Ngửi thấy mùi hương, đôi mắt lờ đờ của Tô Ngọc Dung sáng lên đôi chút.

Hắn dọn dẹp thức ăn bày ra bàn, múc một bát hoành thánh nhỏ, lại ngồi xuống bên cạnh, thổi nhè nhẹ rồi đưa thìa đến bên môi nàng: “Há miệng nào.”

Tô Ngọc Dung khẽ nói: “Ta tự ăn được…”

Hắn vẫn ngồi đó trơ trơ như tảng đá.

Mấy chữ này, Tô Ngọc Dung đã lặp đi lặp lại với hắn không biết bao nhiêu lần, nhưng dường như chưa từng thành công lần nào. Cuối cùng nàng đành ngoan ngoãn há miệng, mặc cho hắn đút từng thìa từng thìa.

Tô Ngọc Dung hơi ngượng, lên tiếng hỏi: “Đệ đói không, có muốn ăn vài miếng trước đi không?”

Lận Chiêm lắc đầu: “Ta không đói, ta đút cho tẩu trước.”

Hắn muốn ăn đồ thừa của nàng.

Nhưng hắn không nói ra.

Đợi Tô Ngọc Dung ăn no, Lận Chiêm mới thu dọn bát đũa mang ra ngoài.

Tĩnh dưỡng vài ngày, bệnh tình của Tô Ngọc Dung cũng khỏi hẳn. Thể trạng nàng xưa nay rất tốt, người bình thường mà nhiễm phong hàn kiểu gì cũng phải ho hắng đau đầu mấy ngày trời, còn Tô Ngọc Dung chỉ cần một thang thuốc là lại hoạt bát như bình thường.

Chẳng mấy chốc đã sang tháng Chạp cận kề năm mới. Người ở Lật Thành cũng đông đúc hẳn lên, dăm bữa nửa tháng lại có một phiên chợ. Tô Ngọc Dung làm chút bánh bao định biếu hàng xóm xung quanh, chỉ có điều đứng gõ cửa nhà họ Lưu mãi mà chẳng thấy ai mở.

Lần trước Lưu Minh Viễn hẹn nàng đi dạo hội miếu nhưng lại bặt vô âm tín, Tô Ngọc Dung cũng chẳng rõ nguyên do. Sau đó hàng tá chuyện lộn xộn đổ ập xuống, nàng cũng chẳng rảnh đâu đi quan tâm xem Lưu Minh Viễn rốt cuộc chạy đi đằng nào.

Gõ cửa nửa buổi trời không có hồi âm, Tô Ngọc Dung thầm thấy kỳ lạ. Bưng rổ bánh bao về nhà, nàng lẩm bẩm với Lận Chiêm đang quét tước sân viện: “Trương thẩm không có nhà sao? Mấy ngày nay ta không trông thấy thím ấy, Lưu đại ca chắc cũng về tỉnh thành rồi nhỉ?”

Lận Chiêm tiện tay khua mạng nhện bám dưới mái hiên xuống: “Chắc là vậy, nghe nói cả nhà họ chuyển đi tỉnh thành sống rồi.”

“Hả?”

Tô Ngọc Dung ngạc nhiên trong lòng: “Sao ta không hay biết gì sất, chẳng thấy ai đả động đến.”

Sắc mặt Lận Chiêm rất bình thản, đáp: “Mấy hôm đó tẩu tẩu ốm, có lẽ nhà họ không muốn sang quấy rầy tẩu nghỉ ngơi, thế nên cũng chẳng nói lời từ biệt.”

“Vậy à…”

Tô Ngọc Dung thở dài. Dù sao cũng chung chạ làm hàng xóm với nhau mấy tháng trời, đùng một cái bỏ đi không thèm nói một lời, nàng vẫn thấy có chút không nỡ.

Dọc hai bên đường phố lác đác treo lên những chiếc lồng đèn đỏ thắm. Dẫu chẳng được rực rỡ lóa mắt như mọi năm, nhưng phần nào xua đi cái vẻ đìu hiu xơ xác của ngày đông. Phiên chợ người qua kẻ lại tấp nập, tiếng rao hàng ồn ã khắp nơi. Một sự náo nhiệt sực nức mùi khói lửa nhân gian đã từ lâu vắng bóng nay lại bao trùm lấy ngôi thành trì đang dần phục hồi này.

Tô Ngọc Dung dự tính đi sắm chút đồ tết, vừa hay Lận Chiêm cũng dùng hết mực, bèn lẽo đẽo đi theo nàng ra ngoài.

Khóa chặt cửa viện, Lận Chiêm xách chiếc giỏ mây, cười nói: “Đi thôi.”

Tô Ngọc Dung gật đầu, nhưng lúc hắn rảo bước, nàng lại cố tình tụt lại nửa bước chân, giữ một khoảng cách nhất định với hắn.

Ánh mắt nàng rũ xuống, chẳng dám nhìn đối diện, lại càng không dám tỏ ra thân thiết vượt rào giới với hắn giữa ban ngày ban mặt, trước con mắt soi mói của bao người.

Luân thường đạo lý bám rễ ăn sâu vào máu tủy ấy tựa như một gông xiềng vô hình, khiến bản năng nàng phản kháng gắt gao muốn phân rõ ranh giới với Lận Chiêm khi đối diện với người ngoài.

Lận Chiêm phát giác ra sự xa cách của nàng, bước chân hơi khựng lại. Hắn nghiêng đầu liếc nhìn, trong đáy mắt xẹt qua một tia ảm đạm u ám, nhưng rồi lại lập tức khôi phục dáng vẻ ung dung. Hắn bước chậm lại, hùa theo nhịp độ của nàng.

Tới khu chợ, hai người đi lùng sắm tranh tết, án hương, lạc rang với quýt các loại để dâng lễ cúng Bồ Tát. Tô Ngọc Dung chọn lựa vô cùng tỉ mỉ. Lận Chiêm xách lỉnh kỉnh một đống đồ, luôn bám theo sát ngay cạnh nàng.

Sắm quýt xong, phía đằng trước bỗng vẳng lại những tràng pháo tay reo hò rào rào. Tô Ngọc Dung nhón chân rướn cổ nhìn, thì ra có một đoàn tạp kỹ đang mãi võ múa trò trên một bãi đất trống.

Trò phun lửa, trò khỉ làm xiếc… lôi kéo một đám đông bu vòng trong vòng ngoài xem náo nhiệt, tiếng huýt sáo cổ vũ không ngừng rót vào tai.

Tô Ngọc Dung không kìm được kiễng chân lên, cố ngó nghiêng lách qua khe hở của dòng người xem chuyện gì đang xảy ra.

Thuở ấu thơ, trong ký ức ngắn ngủi thoáng qua về những ngày thơ bé của nàng, đại tỷ từng dắt nàng cùng tam tỷ đi xem gánh tạp kỹ đầu làng. Nhưng chưa xem được bao lâu, đại tỷ đã bị gã chồng gọi giật về nấu cơm. Lúc ấy cuộc sống của đại tỷ cũng cơ cực lắm, sinh lứa đầu là con gái, bị gã chồng vũ phu đánh đập thừa sống thiếu chết.

Tô Ngọc Dung và tam tỷ không được cha mẹ yêu thương, nhịn đói mấy ngày liền đành phải dắt tay nhau lội bộ sang nhà đại tỷ ở làng bên.

Cái bụng vừa xẹp xuống chưa được bao lâu của đại tỷ nay lại căng tròn phình to. Tỷ ấy cong lưng lau mặt cho hai đứa em, rồi móc ra một cái bánh bao bẻ làm đôi đưa cho.

Tam tỷ bảo, hình như đó là phần cơm của riêng đại tỷ, thế mà lại bị hai đứa em ăn mất rồi.

Xem tạp kỹ được nửa chừng, gã chồng của đại tỷ vác mặt về. Đại tỷ lại giúi vào tay hai đứa một cái bánh bao, vừa khóc ròng vừa dặn dò hai đứa mau chóng về nhà đi.

Tô Ngọc Dung một bước ba ngoái đầu nhìn. Nàng chỉ nhớ đó là lần cuối cùng được nhìn mặt đại tỷ, xen lẫn cùng mớ âm thanh xập xèng náo nhiệt của phường tạp kỹ. Vài tháng sau, nương báo cho nàng biết, đại tỷ khó sinh mất rồi. Cả nhà đã đem nhị tỷ bồi thường cho gã đàn ông khốn nạn ấy.

Trước mắt đang có màn biểu diễn phun lửa, Tô Ngọc Dung háo hức đứng xem. Người biểu diễn ngậm một ngụm rượu, sau đó phun ra một ngọn lửa cuồn cuộn cháy rực rỡ, khoảnh khắc ấy hệt như thắp sáng cả khoảng trời.

Phun lửa xong, gã nghệ nhân kéo từ trong lồng ra một con khỉ gầy gò. Con khỉ run rẩy lẩy bẩy, thế nhưng vẫn bị xua đuổi chui xuyên qua vòng lửa đang bốc cháy.

Cả đám người ồ lên cổ vũ, âm thanh hò reo ngày càng đinh tai. Con khỉ chui lọt qua chui lọt lại giữa ngọn lửa, bỗng nhiên có cơn gió tạt ngang, ngọn lửa bén chệch hướng, phút chốc l**m trúng lớp lông trên người nó. Con khỉ thét lên một tiếng lanh lảnh thê lương, theo bản năng chực bỏ chạy. Kết quả bị người ta quất một roi thật mạnh, chỉ đành bò về chỗ cũ ngoan ngoãn nhảy vòng lửa tiếp. Dưới ngọn lửa bập bùng soi rọi, Tô Ngọc Dung thấy rất rõ nó cũng đang ứa nước mắt.

Giây phút đó, nàng chẳng còn thiết tha xem trò gì nữa.

Trong thâm tâm cứ hoài vương vấn chuyện cũ, xót thương cho vị đại tỷ vắn số, lại nhớ tới con khỉ tội nghiệp cong lưng chui vòng lửa kia. Đời người sao cứ mãi bị số phận đưa đẩy chà đạp đến chẳng còn tự chủ. Biết bao khổ ải chông gai đã mài mòn đi góc cạnh vốn có, khiến con người ta cũng biến thành một con khỉ hèn mọn, bị đòn roi của số phận rượt đuổi đến cùng đường tuyệt lộ, cắm đầu cắm cổ chui đầu qua vòng, làm trò mua vui cho thiên hạ.

Nàng len qua đám đông chen chúc đi lùi về sau. Phường tạp kỹ ngày một thu hút dân tình hiếu kỳ túa về hướng này. Bất ngờ có một luồng lực mạnh mẽ đụng tới từ mạn sườn, Tô Ngọc Dung sơ ý, bị một gã đàn ông vạm vỡ đang nhao nhao chèn lên trước hích cho một cú lảo đảo, chân tay loạng choạng dạt hẳn sang một bên.

Lúc ngẩng mặt lên, Tô Ngọc Dung mới chưng hửng nhận ra, dường như nàng đã bị lạc mất tiểu thúc rồi.

“Lận… Chiêm?”

Trái tim nàng xoắn thắt lại. Nàng hoảng loạn đảo mắt nhìn quanh, đâu đâu cũng thấy bóng người chen chúc xô đẩy nhau, chợ búa giăng đầy một lối chạy dài ngun ngút không điểm dừng.

Tô Ngọc Dung bỗng sực nhớ ra, cũng tại một phiên chợ sầm uất tiếng người ồn ã thế này… Khi ấy đại tỷ mới ra đi chưa được nửa năm, nhị tỷ cũng bị gả nốt sang rồi. Vị tam tỷ lớn tuổi hơn nàng một chút dường như đánh hơi thấy trước viễn cảnh sẽ rơi xuống đầu mình, bèn nhân lúc trời tối đen như mực bỏ trốn biệt xứ, bặt vô âm tín đến tận bây giờ.

Người đàn ông mà nàng vẫn gọi là cha ấy, lại phá lệ nở một nụ cười dù chẳng mấy thân thiện với nàng, dụ dỗ sẽ dắt nàng đi mua kẹo hồ lô. Khi ấy nàng còn nhỏ dại, tin là thật bèn khờ khạo chạy theo. Thậm chí trong thâm tâm hãy còn xen lẫn thứ niềm vui mừng khấp khởi vì được yêu thương sủng ái đột ngột. Nào ngờ, chỉ chớp mắt quay đầu, người đàn ông ấy đã biến mất tăm.

Nàng thẫn thờ chôn chân giữa dòng người qua lại, nhìn hết thảy những gương mặt xa lạ lướt qua lướt lại trước mặt. Tiếng khóc gào gọi “Cha ơi!” của nàng sớm đã chìm nghỉm giữa âm thanh huyên náo ồn ào. Nỗi hoảng sợ cùng sự tuyệt vọng khi bị vứt bỏ, trong khoảnh khắc đã nuốt gọn lấy nàng.

Khung cảnh ấy hãy còn rõ ràng sống động tựa ngày hôm qua. Tô Ngọc Dung nghẹt cả thở. Thế nhưng, vào khắc kế tiếp, một bàn tay thô ráp ấm nóng đã bọc lấy bàn tay nàng một cách vô cùng vững chắc.

Tô Ngọc Dung ngẩng đầu lên, đối diện ngay với ánh mắt đong đầy sự âu lo của Lận Chiêm. Hắn lách đám đông chật chội tìm đến bên nàng từ lúc nào chẳng hay. Hàng chân mày khẽ cau lại, hắn đánh giá nàng cẩn thận: “Không bị ai đụng ngã chứ? Có bị đau ở đâu không?”

Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền qua lớp da thịt, vỗ về trái tim hoang mang bấn loạn của nàng. Tô Ngọc Dung sững sờ ngắm nhìn hắn, lắc lắc đầu, chất giọng hãy còn vương vấn sự yếu ớt: “Không… không đau…”

Lận Chiêm cũng chẳng chịu nới lỏng tay ra ngay. Hắn đưa mắt liếc một vòng xung quanh đám đông đang đùn đẩy ngày một chật cứng, sau đó thu hồi ánh mắt đặt lại lên mặt nàng. Lời dò hỏi mang theo vài phần thăm dò, cất giọng thật khẽ: “Người đông quá, rất dễ bị lạc nhau. Ta có thể dắt tay tẩu đi được không?”

Ngữ điệu của hắn cực kỳ chân thành nghiêm túc, chẳng lẫn chút cợt nhả nào, hệt như đang tường thuật lại một chân lý hiển nhiên, lại như muốn trao cho nàng quyền lựa chọn định đoạt.

Có đồng ý hôn hay không, có đồng ý nắm tay hay không, toàn bộ đều do chính miệng nàng đưa ra phán quyết.

Tim Tô Ngọc Dung nhảy lệch một nhịp. Lý trí mách bảo nàng nên cự tuyệt đi thôi, hành động như vậy chẳng hợp lễ giáo. Nhưng lời cự tuyệt chực chờ buông ra lại nghẹn ứ nơi cuống họng. Nàng giằng co mất một lúc. Chẳng gật đầu chấp thuận mà cũng không buông lời từ chối, chỉ âm thầm dùng tay nắm nhẹ lại tay hắn.

Lận Chiêm dường như sững sờ một chốc, sau đó sực tỉnh. Nụ cười lan tràn nơi khóe môi, hắn lại bọc tay nàng chặt hơn vào sâu trong lòng bàn tay mình.

Dắt tay nàng, khéo léo né tránh dòng người xô bồ, men theo hướng ít người thong dong dạo bước.

“Vừa nãy ngoảnh đầu một cái không thấy tẩu tẩu đâu, suýt chút nữa dọa ta chết khiếp.” Hắn lo âu oán trách một câu, “Đông người thế này, ngay từ đầu đáng lẽ ra nên dắt tẩu đi mới phải.”

Tô Ngọc Dung “ừ” một tiếng.

Chưa đi được bao xa, đập vào mắt là một gã bán hàng rong vác trên vai cây sào cỏ cắm đầy những xiên kẹo hồ lô ngào đường. Lận Chiêm dừng bước, mua một xiên to nhất rồi ấn vào tay Tô Ngọc Dung.

Tô Ngọc Dung nhìn xiên kẹo hồ lô ấy mất vài giây, sau đó ngượng ngùng lí nhí đáp: “Ta có phải trẻ con nữa đâu.”

Lận Chiêm lại cười, mang theo vẻ thấu hiểu tâm tư như đi guốc trong bụng nàng: “Không phải trẻ con thì cũng ăn được mà.”

Hắn lại nhích xiên kẹo tới sát mặt nàng thêm một chút: “Nếm thử xem sao, kẹo hồ lô ở đây có khi lại mang phong vị khác với trên kinh thành đấy.”

Lời lẽ của hắn m*n tr*n tựa cọng lông vũ, dịu dàng phẩy qua vành tai. Tô Ngọc Dung hơi phân vân, song cuối cùng cũng giơ tay nhận lấy xiên kẹo, khép nép cắn thử một miếng.

Lận Chiêm cứ thế dắt tay nàng rảo bước về nhà. Âm thanh náo nhiệt huyên náo cách đó mấy dải phố tựa như âm thanh vẳng lại từ thế giới khác, nghe chẳng rõ rệt, ngược lại càng tôn thêm nét yên tĩnh lạ lùng của chốn hẻm sâu. Cho tới tận khi cánh cửa viện nhà mình bị đẩy ra, lớp lớp xô bồ trên phố xá lập tức bị gạt bỏ hoàn toàn ở bên ngoài, Tô Ngọc Dung mới sực tỉnh khỏi cơn mộng mị vừa nãy, theo phản xạ muốn lập tức giật tay về.

Lận Chiêm ý thức được hành động của nàng, ngón tay khẽ siết chặt thêm một giây, nhưng rồi vẫn biết điều buông ra. Nhiệt độ trong lòng bàn tay đột ngột vụt mất khiến trái tim Tô Ngọc Dung bỗng dưng hẫng đi một nhịp.

Nàng cụp mắt ngó chằm chằm xiên hồ lô ăn sắp xong cầm trên tay. Lớp vỏ đường trong suốt long lanh dưới ánh mặt trời rực lên thứ ánh sáng gọi mời thèm thuồng.

Nàng đâu còn là trẻ nít nữa, đã sớm bước qua cái tuổi tham lam chút vị ngọt ngào này. Nhưng ngay giây phút này đây, nơi đầu lưỡi dường như vẫn còn vương vấn dư vị pha quyện giữa sơn tra chua chua và đường phèn thanh tao, vị ngọt lan tỏa thấm thía đến tận tâm can.

Lận Chiêm xoay lưng khóa chặt cửa viện. Vừa quay đầu đã thấy nàng đứng thẫn thờ nhìn xiên kẹo hồ lô. Nơi khóe môi vẫn còn vương vãi vệt nước đường lấp lánh chưa kịp quệt đi.

Mắt hắn nhuốm đầy ý mềm mại. Hắn lôi từ trong ống tay áo ra một chiếc khăn sạch sẽ của mình, tự nhiên đưa tay qua, khẽ giọng bảo: “Tẩu tẩu đừng nhúc nhích, khóe miệng dính đường rồi kìa.”

Tô Ngọc Dung ngước mắt nhìn lên.

Động tác của hắn rất mực dịu dàng, những ngón tay qua lớp vải tơ tằm mềm mại cọ nhẹ lau sạch khóe miệng cho nàng. Thần thái tập trung cao độ ấy, ngỡ như đang đối đãi một món đồ trân bảo dễ vỡ.

Tô Ngọc Dung không né tránh. Nàng chỉ hơi ngửa cổ lên, tùy ý cho hắn hành động. Ánh mắt nàng rơi rụng ngay trên khuôn mặt cự ly gần kề sát của thiếu niên. Hàng mi hắn rất dài, sống mũi cao ráo. Bộ dáng nghiêm túc của hắn mang theo một loại sức hấp dẫn khó có thể diễn tả bằng lời. Nàng có thể ngửi thấy mùi mực thơm thoang thoảng vương vấn trên người hắn, cùng với loại khí tức khiến nàng cảm thấy bình yên.

Chuỗi sự việc diễn ra dạo gần đây cứ lần lượt tua đi tua lại trong tâm trí nàng hệt như đèn kéo quân.

Những gông cùm trói buộc nặng trĩu của thế tục, những day dứt và muộn phiền do sự ra đi của vong phu mang lại, cả những lời đàm tiếu của dư luận từ phía thế giới bên ngoài… Tất thảy bọn chúng, ngay khoảnh khắc này đây, dường như đã chẳng còn quan trọng đến thế nữa.

Đời người ngắn ngủi, tựa như sương mai.

Nàng đã sống một cuộc đời quá sức nhẫn nhịn và hèn nhát, trốn tránh suốt bao năm tháng tựa như con trai chui rúc trong vỏ. Lẽ nào, chỉ vì thứ gọi là “nên” hay “không nên” vô hình vô dạng ấy, mà lại cam tâm chôn vùi một trái tim đã sớm rung động vì khao khát kia sao?

Lận Chiêm dán mắt nhìn chằm chằm khóe miệng của nàng. Chỗ ấy hãy còn tỏa ra hương vị kẹo ngọt. Hắn muốn hôn nàng đến phát điên lên được, nhưng lần trước vừa mới hứa hẹn với nàng, không có sự cho phép của nàng thì cấm được làm càn. Hơn thế nữa, nay là ban ngày ban mặt, người tẩu tẩu mỏng mày hay hạt của hắn đời nào lại chịu để cho hắn đụng chạm cơ chứ.

Lau xong xuôi, Lận Chiêm đứng thẳng dậy: “Xong rồi.”

Nhưng Tô Ngọc Dung vẫn cứ bất động.

Một thứ can đảm chưa từng có bỗng âm thầm nảy mầm sinh sôi ngay giữa tâm khảm nàng.

“Lận Chiêm.” Nàng bất thình lình gọi tên, thanh âm vô cùng nhỏ bé.

Lận Chiêm đang định gấp lại chiếc khăn cất đi, nghe thấy tiếng gọi tay chân liền khựng lại: “Chuyện gì thế tẩu tẩu?”

Quả tim trong lồng ngực Tô Ngọc Dung đập rộn rã thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nàng rũ mí mắt, không dám nhìn hắn nữa. Hai bàn tay nắm chặt lấy vạt áo một cách vô thức, sức mạnh dồn nén đến nỗi bợt cả đầu ngón tay trắng bệch.

Nàng hít sâu một hơi, dường như vắt kiệt sức lực của toàn thân, trầm giọng hỏi: “Bây giờ đệ có muốn hôn ta không?”

Lận Chiêm đờ người: “Hả?”

Gương mặt Tô Ngọc Dung đỏ bừng. Nàng liếc nhìn hắn một cái, rồi lại chôn mặt xuống đất. Tiếng nói thoát ra còn lí nhí hơn cả ban nãy, nhưng từng câu chữ lại vô cùng rõ ràng, tí tách tựa như mưa thu nhỏ giọt vào lòng hắn.

“Bây giờ đệ có thể hôn ta, ta… cho phép đệ.”