Chương 34 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 34: Chung sống

🪷 Editor: Thảo Anh


Từ kinh thành đến Lật Thành mất nửa tháng đường trường. Tô Ngọc Dung vốn tính keo kiệt, ban đầu nàng định bụng có thể đi bộ thì đi, hoặc dọc đường thấy xe bò nào thì xin đi nhờ một đoạn, tối đến thì tá túc tạm bợ ở trong miếu.

Thế nhưng giữa đường lại lòi ra một gã tiểu thúc cứ khăng khăng đòi theo, làm đảo lộn hết kế hoạch của nàng. Hắn nghe nàng kể về dự định đó, hiếm khi lại lộ ra vài phần biểu cảm giễu cợt mà nàng vốn thường thấy trên mặt hắn lúc trước.

Một bên khóe môi hắn khẽ nhếch lên, ánh mắt hờ hững, cười mà như không cười.

Tô Ngọc Dung không khỏi lúng túng. Nàng đã quen tiết kiệm, dù đã trải qua nửa năm sung sướng nhưng tận trong xương tủy vẫn không nỡ tiêu xài hoang phí.

Nhận ra sự mất tự nhiên của chị dâu góa, Lận Chiêm lập tức thu hồi vẻ mặt đó. Thói quen cũ rồi, suýt chút nữa thì không sửa kịp. Trước mặt tẩu tẩu, làm sao có thể lạnh lùng như thế được.

“Đường xá xa xôi, tẩu tẩu có đi bộ đến sang năm cũng chẳng tới nơi đâu. Gặp phải ngày mưa gió thì nhếch nhác biết bao, ngộ nhỡ chẳng may vấp ngã, trầy da là chuyện nhỏ, ngã bị thương ở đâu thì không hay chút nào. Huynh trưởng dưới suối vàng có linh thiêng, chắc chắn cũng không muốn thấy tẩu tẩu phải chịu khổ.”

Hắn lại lôi Lận Đàn ra thuyết phục. Nghĩ đến người chồng quá cố, lòng Tô Ngọc Dung lại mềm nhũn: “Được rồi, vậy cứ theo ý đệ, ban ngày thuê xe ngựa đi đường, tối đến ở trọ.”

Thấy tẩu tẩu ngoan ngoãn đồng ý, Lận Chiêm khẽ cười. Cười xong không hiểu sao ánh mắt lại trầm xuống, vẻ mặt trở nên lạnh nhạt.

Lời hắn nói tẩu tẩu chẳng muốn nghe, hễ nhắc đến người chồng quá cố là cái gì nàng cũng gật đầu? Lận Chiêm vô cảm, bờ môi mím chặt thành một đường thẳng, trong đồng tử chẳng có chút ấm áp nào, tự mình hờn dỗi một trận mà chỉ mình hắn biết.

Phía trước ba dặm vừa hay có một trấn nhỏ. Hai người đi tới đó, vào trấn tìm nơi thuê xe ngựa trước. Ở nơi đất khách quê người này, Tô Ngọc Dung phải hỏi thăm dọc đường mãi mới tìm được chỗ. Tiền thuê xe ngựa cả quãng đường đắt đến mức làm Tô Ngọc Dung thấy xót ruột vô cùng.

Cuối cùng là Lận Chiêm trả tiền. Nàng thực sự thấy ngại khi để tiểu thúc bỏ tiền ra, Lận Chiêm dường như đoán được tâm tư của nàng nên bảo: “Trong lòng ta rất cảm kích vì tẩu tẩu đã bằng lòng cưu mang một kẻ không nơi nương tựa như ta. Chỉ là chút tiền mọn thôi, tẩu tẩu đừng để tâm.”

Tô Ngọc Dung đan chặt hai tay, đắn đo một hồi mới gật đầu.

Lận Chiêm chuyển mấy cái bọc đồ ít ỏi của hai người lên xe ngựa, lại lau dọn bên trong sạch sẽ: “Tẩu tẩu ngồi đi.”

Tô Ngọc Dung trèo vào xe, nép mình vào góc. Ngồi xe ngựa đồng nghĩa với việc phải ở riêng một phòng với tiểu thúc, nàng lo nhất là chuyện này, truyền ra ngoài thì thật khó nghe.

Nàng vừa ngồi xuống không lâu, Lận Chiêm đã bước vào, chọn vị trí đối diện chéo với nàng, vừa ngồi xuống là bắt đầu đọc sách.

Tô Ngọc Dung chợt nhớ ra, tiểu thúc năm sau còn phải tham gia kỳ thi Tỉnh, hắn cần phải đọc sách. Nếu cứ đi đứng tằn tiện như nàng dự tính lúc đầu, không những không đọc được sách mà còn rất mệt mỏi, ngộ nhỡ đổ bệnh lại nằm bẹp mười rằm ngày thì lỡ dở cả công danh.

Vẫn là nàng cân nhắc chưa chu đáo, chỉ lo tiết kiệm tiền mà quên mất tiểu thúc còn phải học hành. Tô Ngọc Dung thầm tự trách, người làm chị dâu như nàng quả thực quá đỗi bình thường, chẳng chút tinh tế nào.

Đã vậy, cứ coi như hắn không có mặt ở đây là được. Hắn đọc sách của hắn, nàng làm việc của nàng.

Thế là trong suốt hành trình tiếp theo, Tô Ngọc Dung dần dần thả lỏng. Tiểu thúc luôn cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào trang sách, chút ngượng nghịu trong lòng nàng cũng theo đó mà tan biến.

Để giết thời gian, Tô Ngọc Dung tìm trong bọc đồ ra bộ tráp kim chỉ mang theo bên người, cúi đầu lặng lẽ thêu túi thơm và khăn tay, hoặc khâu mấy chiếc đế giày thật chắc chắn. Thuở nhỏ để phụ giúp gia đình, nàng đã học được không ít từ mẹ. Tay nghề thêu thùa tuy không tính là tinh xảo nhưng làm mấy món đồ đơn giản thì cũng đủ dùng.

Nàng nhẩm tính, đến Lật Thành, những thứ này có thể đổi được chút tiền để trang trải sinh hoạt. Tô Ngọc Dung không muốn dùng mãi tiền của tiểu thúc. Lận Đàn là chồng nàng, khi hai người đã nói rõ lòng mình, nàng dùng đồ chàng cho là lẽ đương nhiên, không còn e dè nữa. Nhưng tiểu thúc thì khác, nàng không thể chấp nhận chuyện ăn ở đi lại đều do một tay tiểu thúc chi trả.

Đôi khi làm nữ công mệt rồi, Tô Ngọc Dung lại buông khung thêu xuống, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài. Xe ngựa băng qua rừng núi suối khe, xuôi về phương Nam, núi non trập trùng, lớp lớp nối nhau như một bức tranh thủy mặc trải rộng ra trước mắt. Tô Ngọc Dung thường ngắm nhìn đến ngẩn ngơ.

Nàng vốn bắt đầu học chữ muộn, nếu không cần mẫn một chút, nàng sợ mình lại quên mất cách viết, cách đọc, rồi lại trở nên ngu muội như xưa, đến sổ sách cũng không biết tính. Thế nên ngoài lúc làm nữ công, phần lớn thời gian Tô Ngọc Dung đều đọc sách.

Nàng trân trọng lấy từ trong bọc ra hai cuốn sách mà Lữ công tặng. Lận Chiêm tò mò ngước mắt quan sát. Tô Ngọc Dung gói ghém thư sách kỹ lưỡng ba lớp trong ba lớp ngoài, sợ có bất kỳ hư tổn nào, ngay cả lúc mở ra động tác cũng vô cùng nhẹ nhàng khép nép.

Lận Chiêm cứ ngỡ là vật báu gì, nhưng đến khi nàng mở ra mới thấy chỉ là hai cuốn sách, một cuốn là Ẩm Thiện Chính Yếu dạy cách nấu ăn, cuốn kia là Thiên Tự Văn – thứ mà Lận Chiêm đã thuộc làu từ năm lên ba.

Tô Ngọc Dung quý hai cuốn sách ấy như vàng, nét mặt vô cùng trang trọng. Giấy sách đã cũ, dù có giữ gìn cẩn thận đến đâu thì theo thời gian trang giấy cũng sẽ ố vàng, đó là điều không thể tránh khỏi. Nhưng các góc sách vẫn phẳng phiu như mới, rõ ràng chủ nhân cực kỳ yêu quý, khi lật mở luôn nhẹ tay chăm chút nên mới giữ được tốt như vậy.

Người chị dâu ngồi đối diện khẽ cúi đầu, lật giở cuốn Thiên Tự Văn trên gối. Rèm xe thỉnh thoảng bị gió hất lên, lọt vào mấy tia sáng lung linh, vương nhẹ lên người nàng, dịu dàng phác họa đôi mày mắt đang rủ xuống.

Đường nét gương mặt nàng rất thanh đạm, tựa như một nét mực nhạt nhẹ nhàng loang ra trên giấy, mang theo một vẻ nhu thuận và tĩnh lặng tự nhiên không chút gọt giũa.

Xe ngựa khẽ rung lắc, một lọn tóc đen không được búi chặt bên thái dương nàng lặng lẽ xõa xuống, khẽ đung đưa bên gò má trắng ngần đầy đặn. Sợi tóc nàng mềm mại, phần ngọn hơi xoăn nhẹ, tựa như một chiếc móc câu nhỏ vô hình, cứ từng nhịp từng nhịp, không nhanh không chậm dập dềnh. Lận Chiêm thẫn thờ, dán chặt mắt nhìn không rời.

Hàng mi của tẩu tẩu rất dài, khi nàng đọc sách, chúng lặng lẽ rủ xuống, đổ một bóng râm nhạt trên đôi mắt. Đôi khi đọc đến chỗ nào khó hiểu, nàng lại chớp chớp mắt như cánh bướm rung rinh. Sống mũi nàng thanh tú, không cao lắm nhưng bóng loáng như ngọc, khiến người ta nhìn mãi rồi dễ sinh lòng thèm muốn.

Bờ môi tẩu tẩu mọng nước, chẳng cần thoa chút son nào cũng tự nhiên hiện lên sắc hồng đào khỏe mạnh. Chút thịt nhỏ ở giữa môi càng thêm xinh xắn, chỉ muốn dùng đầu lưỡi cuộn một cái là có thể ngậm vào trong miệng mà nhấm nháp thật kỹ.

Bàn tay đang cầm cuốn sách của hắn, các đốt ngón tay vì dùng lực quá mạnh mà hơi trắng bệch. Ánh mắt Lận Chiêm dời xuống, nhìn vào một đoạn cổ trắng ngần mịn màng lộ ra khi tẩu tẩu khẽ cúi đầu. Trái tim trong lồng ngực hắn lúc này lại đập lên những nhịp trầm đục không đúng lúc, từng nhịp từng nhịp rõ mồn một, nện vào màng nhĩ.

Hắn không kìm được mà đưa tay lên ép chặt vào ngực, cố gắng che giấu, sợ nhịp tim này nếu kêu to hơn chút nữa sẽ bị Tô Ngọc Dung nghe thấy. Nhưng nàng chỉ im lặng cúi đầu, lật thêm một trang sách trên gối.

Lận Chiêm bỗng thấy cổ họng khô khốc.

Những con chữ trên trang sách lúc này dường như đều mất đi ý nghĩa, trở nên nhòe nhoẹt. Mọi giác quan của hắn đều bị kéo về phía góc xe ấy. Thực lòng mà nói, người phụ nữ này rõ ràng nhan sắc cũng bình thường, tại sao lại cứ khiến người ta không thể rời mắt được như vậy.

Hắn ép mình phải cụp mi xuống, tập trung vào cuốn sách, kết quả lại thấy những con chữ vốn đang ngay ngắn chẳng biết từ khi nào lại bắt đầu nhảy múa, trong lúc vặn vẹo lại thấp thoáng phác họa ra dáng vẻ dịu hiền đang rủ mi mắt của tẩu tẩu.

Thôi bỏ đi.

Hắn dứt khoát đóng sách lại, nhìn trân trân vào Tô Ngọc Dung. Nàng quá chăm chú, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt trực diện và chẳng thèm che giấu của tiểu thúc.

Nghĩ đến việc tẩu tẩu trân trọng cuốn sách người khác tặng như vậy, lòng Lận Chiêm bỗng xao động, mơ hồ nhớ lại hồi đầu năm khi nàng mới đến Lận phủ. Nàng chân thành, chẳng quản ngại đường xá xa xôi mang theo bao nhiêu đồ ăn ở quê nhà chia cho mọi người trong phủ. Nhưng lúc đó hắn mang lòng định kiến, tính khí ngang ngược, đối với lòng tốt của nàng chỉ thấy chán ghét, chưa từng cho nàng một sắc mặt tốt mà đã lạnh lùng cự tuyệt, tấm chân tình của nàng cũng bị đám hạ nhân tự ý vứt bỏ.

Giờ đây nhớ lại những chuyện cũ ấy, Lận Chiêm nảy sinh lòng hối hận khôn nguôi. Sao lúc đó mình lại khốn nạn như thế, không để lại ấn tượng tốt trước mặt tẩu tẩu, khiến cho bây giờ nàng lại sợ hãi hắn đến vậy. Lận Chiêm phải tốn không ít công sức mới xoay chuyển được hình tượng của mình trong lòng nàng.

Hắn chưa từng nếm qua hương vị quê hương nàng, nên giữa hai người dường như vô hình trung có thêm một tầng sương mù ngăn cách. Sau này, nhất định phải tìm một cái cớ, dỗ dành nàng đưa hắn về thăm quê, đến nơi nàng sinh trưởng mà ngồi lại một chút.

Đang mải suy nghĩ, xe ngựa bỗng đi qua một đoạn đường núi khá gập ghềnh. Bánh xe lọt vào khe đá, xóc mạnh một cái. Tô Ngọc Dung không kịp đề phòng, cả người theo đà lao về phía trước.

Lận Chiêm vốn đã nhận ra xe rung lắc, sớm đã có chuẩn bị trong lòng. Lúc định đưa tay vịn vào thành xe, thấy tẩu tẩu trước mặt mất đà, hắn không những không tránh mà còn thuận thế hơi dang rộng cánh tay.

Giây tiếp theo, khối hương mềm mại nhào thẳng vào lòng.

Mùi hương thanh sạch của bồ kết trên người tẩu tẩu quyện với hơi ấm con gái dịu nhẹ phả vào mặt. Thân thể trong vòng tay mềm mại hơn hắn tưởng, còn mang theo sự run rẩy nhẹ vì kinh hoàng. Lận Chiêm đờ người ra một thoáng, chỉ cảm thấy mùi hương ấy len lỏi từng sợi, xông thẳng vào tâm can.

Tô Ngọc Dung chống tay lên vai Lận Chiêm, suýt nữa thì ngồi hẳn lên đùi hắn. Nàng lập tức bật dậy như lò xo, cuống cuồng vùng vẫy đứng lên, đôi gò má đỏ bừng, rối rít xin lỗi: “Xin… xin lỗi tiểu thúc, ta ngồi không vững…”

“Không sao.” Lận Chiêm rủ hàng mi, che đi những đợt sóng ngầm cuộn trào nơi đáy mắt, giọng nói nghe có vẻ bình thản xa cách, “Đường núi gập ghềnh, tẩu tẩu hãy cẩn thận.”

“Ừm…”

Tô Ngọc Dung từ trên người hắn bò dậy, rón rén dời về chỗ cũ. Chỉ là chưa kịp ngồi xuống, bánh xe lại đè lên một miếng đá vụn, xe ngựa lại xóc thêm một cái. Nàng kêu khẽ một tiếng, mất kiểm soát ngã về phía trước, không lệch một phân, lại ngã nhào vào lòng Lận Chiêm.

Cũng chẳng thể trách nàng, xe ngựa chỉ rộng bấy nhiêu, chẳng biết việc ngã xuống sàn cho đầu váng mắt hoa và việc ngã vào người tiểu thúc, cái nào mới đáng xấu hổ hơn.

Dáng người thiếu niên hơi cứng, nhưng cơ thể người phụ nữ lại mềm mại như bông. Lận Chiêm hờ hững ôm lấy vòng eo đang sụp xuống của chị dâu góa, chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể hôn lên vùng cổ mịn màng của nàng.

Tô Ngọc Dung nằm trên người hắn, xấu hổ đến mức không còn lỗ nẻ nào mà chui, mặt đỏ như trái táo chín, hàng mi rung rinh, lúng túng định lùi ra: “Xin lỗi…”

Lận Chiêm vẫn giữ vẻ mặt bình thản, lên tiếng với giọng điệu có phần an ủi: “Tẩu tẩu đừng hoảng hốt, đường xá là vậy. Hay là tẩu cứ ngồi cạnh ta đi, có thể bám vào thành cửa sổ.”

Hắn chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình, chếch phía trên chính là cửa sổ xe, khi gặp đoạn đường xóc có thể bám vào. Nhưng thâm tâm hắn lại nghĩ hoàn toàn khác, hắn chỉ mong con đường này càng xóc hơn, càng dài hơn để tẩu tẩu chỉ còn cách ngồi sát cạnh hắn.

Tô Ngọc Dung ngẩn ngơ gật đầu, đứng dậy trước đầu gối hắn, bước qua ngồi sang một bên. Lận Chiêm bất động như núi, chỉ khi tà váy của chị dâu góa lướt qua đầu gối mình, đầu ngón tay hắn mới khẽ động vào vạt áo ấy như muốn bắt lấy, nhưng nét mặt vẫn cực kỳ bình thản.

Tô Ngọc Dung ngồi vững rồi, mới rón rén dùng dư quang liếc nhìn sắc mặt tiểu thúc, thấy hắn không hề lộ vẻ chán ghét hay mất kiên nhẫn, lòng mới thầm thở phào một hơi. Nàng sợ hắn hiểu lầm rằng vừa rồi là nàng cố ý dùng thủ đoạn, thế thì thật tệ hại.

Lận Chiêm cầm cuốn sách lên lần nữa, nhưng ánh mắt chẳng thể nào tập trung nổi vào dòng chữ. Nơi đầu mũi dường như vẫn còn vương vấn mùi hương thanh khiết thoang thoảng ấy, cảm giác ấm mềm thoáng qua trong lòng chẳng thể xua đi.

Suốt nửa chặng đường còn lại, trang sách mãi không thấy lật, chỉ là Tô Ngọc Dung vốn lầm lì vụng về nên hoàn toàn không nhận ra sự thất thần của tiểu thúc.

Bên ngoài xe, tiếng người đánh xe đầy vẻ hối lỗi: “Phu nhân, Lão gia, thật là xin lỗi… Đoạn đường vừa rồi hơi xóc nhưng cũng không có đường nào khác để tránh.”

Lận Chiêm cảm thấy hài lòng với cách xưng hô đó. Hắn và tẩu tẩu tuổi tác tương xứng, nhìn kiểu gì cũng thấy đúng là một đôi trời sinh. Thế nên đi đến đâu cũng bị coi là đôi vợ chồng trẻ, chẳng giống như Lận Đàn, rõ là trâu già gặm cỏ non.

Tô Ngọc Dung đỏ mặt, muốn đính chính lại cách gọi đó, nhưng nói ra lại thấy kỳ quặc. Đời nào tiểu thúc và chị dâu góa lại ngồi chung một chiếc xe ngựa, Tô Ngọc Dung bảo là để tiết kiệm tiền, liệu người ta có tin không?

Nàng đành lí nhí trả lời: “Không sao đâu, không đáng ngại.”

Xe ngựa tiếp tục đi về phía trước, vạn hạnh là đoạn đường sau đó bằng phẳng, không còn gập ghềnh như lúc nãy nữa. Tô Ngọc Dung lại dời về chỗ cũ đối diện. Nàng mang theo khá nhiều lương khô trong bọc, lúc lấy chiếc bánh nướng sẵn ra chia cho Lận Chiêm, nàng thấy vị tiểu thúc này dường như có chút hụt hẫng.

Khi xe ngựa tiến vào địa phận Lật Thành, trời vừa hay hửng nắng đẹp. Tô Ngọc Dung đem văn kiện của hai người giao cho quan viên kiểm tra xong xuôi rồi cùng Lận Chiêm vào thành.

Trời xanh ngăn ngắt, vạn dặm không mây, ánh nắng chan hòa tỏa xuống. Phóng mắt nhìn quanh, đâu đâu cũng thấy cảnh hoang tàn sau thảm họa lũ lụt. Những ngôi nhà ở chỗ trũng chỉ còn lại đống đổ nát, bùn đất khô quánh bám chặt vào vách tường và thân cây, để lại những vệt dấu vết thê lương. Cánh đồng vốn dĩ nghìn mẫu phì nhiêu nay phần lớn bị cát đá và phù sa dày đặc bao phủ, lác đác vài mảnh ruộng được dọn dẹp sơ qua, cắm xuống những mầm mạ yếu ớt đang run rẩy trước gió.

Lật Thành nằm ở hạ lưu sông, đất đai màu mỡ, sản vật trù phú. Hàng năm có rất nhiều thương lái chở đầy xe hạt dẻ vào kinh bán. Lúc Lận Đàn kể với nàng về nơi này còn cười bảo rằng, đợi mùa thu đến sẽ mua hạt dẻ rang đường cho nàng ăn, hạt dẻ chở từ Lật Thành tới là ngọt bùi và mềm dẻo nhất.

Tô Ngọc Dung đã từng mong đợi rất lâu, chỉ là bây giờ, mùa thu đã đến nhưng Lận Đàn đã chết, còn Lật Thành vì lũ lụt nên năm nay mất mùa trắng tay.

Phố xá tuy đã được dọn dẹp nhưng vẫn vẻ vắng lặng tiêu điều, nhiều cửa tiệm đóng cửa im lìm. Người đi đường nét mặt mệt mỏi, trong ánh mắt mang theo vẻ ngơ ngác sau tai kiếp. Hơi thở phả ra toàn mùi bùn đất nồng nặc, một cảnh tượng phồn hoa nay đã tàn lụi thê lương, thật khiến người ta không khỏi xót xa.

Tuy nhiên, nhìn kỹ lại, quan lộ ở Lật Thành đã được thông suốt, nếu không lúc nãy cũng chẳng vào thành được. Không ít dân phu dưới sự tổ chức của quan binh đang dọn dẹp đống đổ nát ven sông, gia cố đê điều, xây dựng lại cửa nhà. Dù tiến độ chậm chạp nhưng khát vọng sống của con người giống như ngọn cỏ dại vươn lên từ kẽ đá, lặng lẽ nảy mầm giữa những hoang tàn.

Đường xá trong thành gập ghềnh, không tiện ngồi xe ngựa, Tô Ngọc Dung và Lận Chiêm bèn xuống xe, dọc theo đường phố tìm nơi tá túc.

Đang đi, ánh mắt Tô Ngọc Dung bị thu hút bởi mấy vật có hình dáng kỳ lạ bên bờ sông. Thứ đó trông như một chiếc nong khổng lồ, độ cong khéo léo, đáy có gắn các cơ quan chuyển động, chẳng cần sức người cũng có thể tự vận hành.

Nàng thấy hiếu kỳ, không nhịn được mà hỏi một lão trượng gần đó: “Lão bá, cho hỏi kia là vật gì vậy? Trông thật lạ mắt, cháu chưa thấy ở nơi nào khác cả.”

Lão trượng nhìn theo hướng tay nàng chỉ, giải thích: “À, cái này ấy à, là ‘tiết thủy bệ’ (máy thoát nước), do một vị quan lại đến trị thủy ở Lật Thành trước đó vẽ mẫu, thợ thủ công làm theo bản vẽ đấy. Nó có thể thoát nước đọng ở chỗ trũng rất nhanh, dùng tốt lắm! Cuối tháng trước mới làm xong gấp, tiếc là vị quan đó đã tử nạn rồi, không kịp thấy thứ này được làm ra.”

Lão trượng nói đoạn giọng thấp hẳn xuống, lắc đầu: “Chao ôi, thật là một vị quan tốt hiếm có, mới ngoài hai mươi thôi, sao mà lại…”

Tô Ngọc Dung nghe xong bàng hoàng, tâm trí ngẩn ngơ, nhận ra vị quan mà lão trượng nhắc tới chính là Lận Đàn. Chàng trước đây vẫn thường ngồi dưới đèn vẽ bản thảo, dù không dùng thước cũng có thể vẽ ra những đường thẳng tắp. Tô Ngọc Dung thỉnh thoảng ra đồng tìm chàng đưa cơm, Lận Đàn từ xa thấy nàng liền cười rạng rỡ chạy tới, đội nón lá của mình lên đầu nàng. Hai người ngồi dưới bóng cây nói cười rôm rả, ăn cơm xong Lận Đàn lại chạy ra đồng, vẫy tay bảo nàng mau về nhà đi, ngoài đồng nóng lắm.

Chàng mặc bộ áo vải xám tro chịu bẩn, tay cầm cành cây cháy đen vẽ nguệch ngoạc lên giấy. Hoa màu ở Nhạn Bắc vốn dĩ thu hoạch không tốt. Người ở đó rất u mê, cho rằng đào mương làm hại địa mạch, ảnh hưởng đến phong thủy. Thế nên khi Lận Đàn lần đầu vào trấn muốn làm guồng nước cho mọi người, không những chẳng ai đếm xỉa đến chàng mà trưởng thôn còn dẫn đám dân làng vác cuốc suýt chút nữa đánh chàng bị thương.

Chàng phận là quan phụ mẫu một phương, để dân chúng an cư lạc nghiệp là sứ mệnh của chàng. Thế nên không lâu sau, Lận Đàn lại đến trấn đó một lần nữa. Chàng mặc kệ mọi sự phản đối, để quan binh khiêng guồng nước vào làng. Dân làng phẫn nộ vây quanh mắng nhiếc chàng là gian thần, tham quan. Lận Đàn mặt không biến sắc, rạch lòng bàn tay mình thề với trời rằng, nếu địa mạch phong thủy thực sự bị tổn hại, trời giáng thần phạt, chàng nguyện một mình gánh chịu, vĩnh viễn đọa xuống địa ngục A Tì, tuyệt đối không liên lụy đến dân làng. Mọi người nghe xong mới không tiếp tục gây khó dễ nữa. Năm đó mùa thu, sản lượng ở trấn tăng gấp ba lần mọi năm.

Nghe lời lão trượng, Tô Ngọc Dung dường như có thể hình dung ra cảnh Lận Đàn dưới ánh đèn vẽ bản vẽ, thảo luận với thợ thủ công. Một luồng cảm xúc pha trộn giữa tự hào và nỗi đau nhói lên trong lòng. Sống mũi Tô Ngọc Dung cay xè, hốc mắt lập tức đỏ hoe. Nàng vội vàng cúi đầu, không muốn thất thố trước mặt người khác, quay lưng đi quẹt nước mắt.

Lận Chiêm vẫn luôn lặng lẽ đi bên cạnh, nhạy cảm nhận ra tâm trạng sa sút tức thì và đôi mắt đỏ hoe của nàng. Đáng lẽ không nên để nàng đến Lật Thành, nơi này có quá nhiều thứ liên quan đến Lận Đàn, nàng nhìn thấy sẽ đau lòng.

Lận Chiêm lập tức tiến lên một bước, đứng trước mặt Tô Ngọc Dung, khéo léo che chắn ánh mắt dò xét của lão trượng. Hắn nhìn về phía một sạp bán đồ bếp gần đó, đưa tay chỉ chỉ, tự nhiên chuyển chủ đề.

“Tẩu tẩu, tẩu nhìn cái vò gốm đằng kia xem, có vẻ không giống ở kinh thành lắm, trông dày dặn hơn nhiều, chắc giữ nhiệt tốt hơn. Chúng ta mới đến, sau này kiểu gì cũng phải đỏ lửa nấu cơm, hay là mua một ít nhé?”

Giọng hắn bình thản, Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn gật đầu, lí nhí “ừ” một tiếng, đi theo hắn tới sạp hàng đó, cố gắng đè nén nỗi bi thương đang trào dâng trong lòng.

Tô Ngọc Dung định ở lại Lật Thành một thời gian. Nàng vừa đi dọc phố vừa hỏi xem có gian viện nào trống cho thuê không. Phần lớn nhà cửa đều hư hại sau trận lũ, nàng tìm mãi mới thấy một gian viện có vị trí và kích thước phù hợp, không lớn lắm nhưng kết cấu còn khá nguyên vẹn, mái nhà và tường bao đều còn cả.

Nàng tiến lên gõ cửa, một lát sau có một người đàn ông trung niên mắt mũi tinh ranh thò đầu ra: “Làm gì thế?”

Tô Ngọc Dung trả lời: “Tôi… tôi vừa nghe người ta bảo gian viện này của ông muốn cho thuê…”

Người đàn ông liếc nhìn nàng: “Cô muốn thuê à?”

Nàng gật đầu: “Vâng ạ.”

Hắn ta không trả lời ngay mà bắt đầu đánh giá Tô Ngọc Dung đang mặc đồ tang trắng. Gương mặt thanh tú, nói năng nhỏ nhẹ, là một tiểu phụ nhân còn trẻ. Lại liếc nhìn thiếu niên mặc nho bào, khí chất lạnh lùng đứng sau nàng, dáng dấp khá cao nhưng người thanh mảnh, chẳng đáng lo. Hắn đảo mắt một vòng, hét lên một cái giá thuê cao hơn hẳn giá thị trường.

Tô Ngọc Dung nghe vậy, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Dù nàng không am tường sự đời nhưng cũng trực giác thấy cái giá này không ổn, định thử mặc cả nhưng giọng nói vẫn cứ mềm mỏng: “Đại ca này, cái giá này… liệu có hơi cao quá không?”

“Cao ở chỗ nào? Chỗ tôi từ trước tới giờ vẫn giá này, cô thích thì thuê không thì thôi!”

Bờ vai Tô Ngọc Dung khẽ run, nàng rụt rè lại: “Tôi… tôi thuê mà.”

Gã chủ nhà thấy nàng quả nhiên dễ bắt nạt, đang định tiếp tục tìm cách nâng giá thêm chút nữa thì bỗng nghe thấy tiếng cười khẩy của thiếu niên vẫn im lặng quan sát phía sau.

Tiếng cười đó cực kỳ lạnh lẽo, mang theo vẻ mỉa mai và cảnh cáo không hề giấu diếm, khiến gã đàn ông không kìm được rùng mình một cái.

“Luật pháp có ghi: ‘Kẻ nào định giá vật dụng không công bằng tại các chợ, dựa trên mức độ chênh lệch mà định tội; kẻ nào bỏ túi riêng thì trị như tội trộm cắp’.”

Lận Chiêm lạnh lùng quét mắt qua gã đàn ông: “Nơi này vừa trải qua thiên tai, giá thuê nhà nên là bao nhiêu, ta thiết nghĩ… ty quản chợ hẳn là có định mức sẵn rồi. Các hạ nâng giá như vậy, là cho rằng luật pháp triều đình ta chỉ để trưng bày, hay là tưởng hai người chúng ta mới đến nên dễ bắt nạt?”

Giọng hắn thong thả, âm lượng không cao nhưng từng chữ đều rõ mồn một. Gã đàn ông nghe thấy mấy chữ “luật pháp” gì đó, đoạn sau tuy chẳng hiểu mấy nhưng sắc mặt lập tức trắng bệch. Gã là hạng dân thường, biết gì mấy thứ này đâu, chỉ hiểu được ý “phạm pháp” và “trộm cắp”, nhất thời sợ hết hồn.

“Vị… vị lang quân này thật là nói quá lời rồi, quá lời rồi!” Gã vội xua tay, trán rịn mồ hôi lạnh, “Là tiểu nhân hồ đồ, giá cả có thể bàn bạc mà.”

Thấy đụng phải kẻ cứng cựa, không dễ lừa bịp, gã lập tức thu lại vẻ mặt gian xảo, báo ra một cái giá hợp lý. Lúc này Lận Chiêm mới nhìn sang Tô Ngọc Dung, hơi cúi người xuống để tiện nói chuyện với nàng: “Tẩu tẩu, thấy sao, giá này chấp nhận được không?”

Tô Ngọc Dung đứng một bên, vốn dĩ đang vò vạt áo chẳng biết làm sao, tiểu thúc vừa mở miệng, dăm ba câu đã giải quyết xong gã đàn ông kia. Nếu để mình nàng tự lo, chắc chắn sẽ bị người ta chém cho một nhát thật đau.

Nàng lí nhí đáp: “Vâng… được ạ.”

Lận Chiêm cười rạng rỡ, khi ngẩng đầu nhìn gã đàn ông lần nữa, vẻ mặt lại trở nên lạnh lùng: “Được rồi, phiền ông dẫn đường cho.”

Gã chủ nhà hổ thẹn: “Mời vào.”

Có Lận Chiêm đi cùng, việc thuê viện diễn ra rất thuận lợi. Hắn cứ thỉnh thoảng lại lạnh lùng thốt ra vài lời dọa dẫm, dập tắt hẳn ý định nhen nhóm muốn tăng giá của gã kia.

Gian viện thực sự không lớn, lối vào lối ra đều khiêm tốn, nhỏ hơn gian viện lúc trước Lận Đàn đưa nàng đến ở một chút, nhưng thế cũng đủ rồi. Lận Chiêm kiểm tra từ trước ra sau, nhà gạch hơi thấp, tường lở loét bong tróc không ít, nhưng mái nhà trông vẫn còn chắc chắn, đợi trước khi dọn vào gia cố lại là được. Ở giữa có một cái giếng nhỏ, bên cạnh còn một khoảnh đất nhỏ có thể trồng hoa cỏ rau củ.

Dù đơn sơ nhưng ít ra cũng là nơi che gió che mưa để tá túc. Tô Ngọc Dung đứng trong sân, nhìn quanh một vòng, thầm nhẩm tính trong lòng: Phòng chính và gian sương phòng phía Đông có thể ở, gian sương phòng phía Tây có lẽ dọn dẹp ra làm thư phòng cho tiểu thúc yên tâm đọc sách.