Chương 28 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 28: Mưa

🪷 Editor: Thảo Anh


Lúc Lận Chiêm bước ra khỏi cửa, mặt trời đã lên cao. Tiết trời Thu Lão Hổ oi bức chẳng khác nào giữa mùa hè đổ lửa.

Tay xách gói giấy dầu tẩu tẩu vừa đưa, Lận Chiêm ngoái đầu nhìn nàng một cái. Đúng lúc hắn định quay bước, Tô Ngọc Dung chợt gọi với theo: “Tiểu thúc, vạt áo sau của đệ bị rách một lỗ kìa.”

Lận Chiêm cúi xuống nhìn, chợt nhớ ra hôm qua ở viện của Tam thẩm bị cành cây quẹt rách. Lúc đó có một lão bộc nhắc nhở, nhưng trong đầu hắn đang mải nghĩ chuyện khác nên chẳng bận tâm, quay đi là quên béng mất.

Hắn đáp lời: “Chắc là bị cành cây móc phải, không sao đâu.”

Tô Ngọc Dung đứng lấp ló sau cánh cửa, chỉ ló mỗi cái đầu ra ngoài. Nàng thầm nghĩ, tiểu thúc là người đọc sách, mà người đọc sách thì vốn trọng bề ngoài, lúc nào cũng “chi hồ giả dã” (ý chỉ cách nói chuyện chữ nghĩa, khuôn sáo của nho sĩ), ăn vận chỉnh tề. Mặc áo rách ra đường nhỡ bị người ta chê cười thì sao.

Ngẫm nghĩ một lát, nàng ngước mắt nhìn hắn, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu thúc, để ta vá lại cho đệ nhé, nhanh lắm.”

Lận Chiêm rũ mắt, khẽ hỏi lại: “Được không?”

“Được chứ, không làm đệ lỡ việc đâu!”

Nét mặt Tô Ngọc Dung giãn ra, nàng lập tức quay gót chạy lạch bạch vào nhà lấy kim chỉ.

Lận Chiêm đứng chôn chân tại chỗ. Chẳng mấy chốc Tô Ngọc Dung đã quay ra, nàng ngậm đầu sợi chỉ vào miệng cho ướt rồi xỏ kim thoăn thoắt.

Hắn không khỏi thầm nghĩ, một người tẩu tẩu vụng về, hay giẫm phải gấu váy vấp ngã như nàng, hóa ra cũng có lúc tỉ mỉ, khéo léo đến vậy sao?

Cũng phải thôi, con gái nhà bình dân làm gì có núi lụa biển gấm như các thiên kim tiểu thư. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài bộ đồ, mặc rách cũng chẳng nỡ vứt, đành phải tìm cách vá víu. Mà vá chắp vá vá vá víu thì trông lại khó coi, con gái ai chẳng thích đẹp, ít nhất cũng phải gọn gàng, tươm tất, nên nàng mới học được nhiều cách vá áo khéo léo như vậy.

Lận Chiêm lặng lẽ quan sát. Khi nàng tập trung làm việc, dường như chẳng màng đến thế giới xung quanh. Nàng hơi cúi người, tiến lại gần vạt áo rách của hắn, chăm chú đưa từng mũi kim.

Đôi mày ngài hơi chau lại, hàng mi dài rậm rủ xuống, in bóng mờ ảo trên gò má. Ánh mắt nàng tập trung cao độ, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại.

Ánh ban mai nhàn nhạt hắt lên sườn mặt thanh tú của nàng. Sáng nay dậy vội, Tô Ngọc Dung chưa kịp đeo hoa tai, chỉ còn lại hai lỗ xỏ khuyên nhỏ xíu, phải lại gần mới thấy rõ.

Ánh mắt Lận Chiêm vô thức dừng lại trên d** tai trắng trẻo, nhỏ nhắn của nàng. Tâm trí hắn khẽ lơ đãng, thầm nghĩ nếu nơi ấy được điểm xuyết thêm viên ngọc trai tròn trịa, hay đôi nụ vàng tinh xảo thì sẽ ra sao.

Nghĩ ngợi một hồi, hắn lại sực nhớ ra mình đã từng thấy qua.

Ngày đầu tiên tẩu tẩu bước chân vào Lận phủ, nàng diện bộ nhu quần màu xanh nước biển. Gấu váy thêu hoa trà bằng chỉ bạc ti ti, mỗi bước đi lại ánh lên dải sáng dập dờn như gợn sóng. Bên ngoài khoác chiếc áo tay lửng màu trắng ngà, giản dị mà vẫn giữ được vẻ đoan trang của nàng dâu mới. Đôi bông tai ngọc bích trắng muốt, tròn trịa đong đưa bên tai, mái tóc chải chuốt gọn gàng, cài trâm bạc họa tiết hoa cỏ đơn sơ, ngoài ra chẳng có thêm món trang sức cầu kỳ nào.

Trước khi gặp nàng, Lận Chiêm đã nghe loáng thoáng chuyện đại ca lén lút rước vợ bên ngoài. Bậc trưởng bối trong nhà tức giận lôi đình, huynh đệ tỷ muội xì xào bàn tán, ai nấy đều tò mò dung mạo vị Nhị tẩu này. Xuất thân hèn kém, lại từng làm cái nghề ti tiện ấy, chắc mẩm là một ả đàn bà thô kệch, da vàng khè, mắt ti hí, giọng ồm ồm có khi hét sập cả xà nhà.

Mọi người phá lên cười cợt, thi nhau dìm người phụ nữ chưa từng gặp mặt xuống tận bùn đen.

Trong mắt họ, đàn bà chốn chợ búa chỉ có thế, luôn mang vẻ xề xòa, lam lũ của những kẻ bị sương gió cuộc đời vùi dập. Giống như những phiến đá xanh nơi đầu ngõ, góc cạnh đã bị mài nhẵn thín, bề mặt chằng chịt những vết xước nông sâu, khiến người ta dẫm lên thấy vững chãi, và coi đó là điều hiển nhiên.

Tình cờ nghe được những lời đàm tiếu ấy, Lận Chiêm cũng từng mường tượng ra khuôn mặt của tẩu tẩu.

Chẳng phải là một gương mặt cụ thể nào, chỉ là một bóng hình mờ nhạt, hiền hòa, tĩnh lặng, mềm mại như một đám bông.

Hắn nhớ lại lần đầu tiên gặp Tô Ngọc Dung trong bữa tiệc gia đình, vừa nhìn thấy nàng, hắn đã biết mình mường tượng đúng. Giờ ngẫm lại, rõ ràng lúc đó tỏ vẻ không màng, nhưng ấn tượng về lần đầu gặp gỡ lại khắc sâu trong tâm trí tựa một bức tranh, đến cả việc hôm đó nàng đeo đôi bông tai ngọc bích nào cũng nhớ rành rọt.

Tài thêu thùa của Tô Ngọc Dung chẳng thể gọi là xuất chúng, từng đường kim mũi chỉ thậm chí còn có phần vụng về. Thế nhưng, động tác của nàng lại vô cùng dứt khoát, nhanh nhẹn. Chỉ vài mũi kim, nàng đã phác họa xong hình dáng một chiếc lá trúc thon dài, thanh mảnh ngay trên chỗ vải rách. Chiếc áo xám xịt, cũ kỹ của Lận Chiêm bỗng chốc như được thổi vào một luồng sinh khí mới mẻ, tươi tắn nhờ miếng vá đầy sáng tạo ấy.

Khâu xong, Tô Ngọc Dung thành thạo thắt nút, rồi cúi đầu dùng răng cắn đứt sợi chỉ.

“Xong rồi.”

Nàng nở nụ cười tươi tắn, cẩn thận nâng vạt áo lên cho hắn xem thành quả.

Lận Chiêm đưa mắt nhìn chiếc lá trúc được thêu tỉ mỉ trên vạt áo. Dù không sắc sảo, đường nét còn đôi chỗ thô ráp, nhưng lại toát lên vẻ nhỏ nhắn, đáng yêu lạ thường. Hắn chợt ngước lên nhìn nàng, ma xui quỷ khiến thế nào lại buột miệng hỏi: “Sao không phải là hoa trà nhỏ?”

Giống như những miếng vá trên váy nàng, hay những họa tiết thêu trên khăn tay của nàng, tất cả đều là hoa trà.

Tô Ngọc Dung ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu ý hắn: “Đệ nói gì cơ?”

Nhưng Lận Chiêm không đáp lời. Bầu không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Sự im lặng của hắn như ngầm khẳng định: Hắn biết rõ nàng thích thêu hoa văn gì, biết nàng đã mặc một chiếc váy bao nhiêu lần, thậm chí còn thuộc nằm lòng cả những hình dáng miếng vá trên áo quần nàng.

Thiếu niên cất tiếng, giọng điệu lại trở về vẻ lạnh nhạt, xa cách thường ngày: “Đệ phải đi rồi, tẩu tẩu.”

Tô Ngọc Dung vội vàng đáp lời: “À à, tiểu thúc đi đường bình an nhé.”

“Vâng.”

Nàng thò đầu qua khe cửa, đứng lặng nhìn theo bóng dáng thiếu niên dần khuất xa.

Đợi đến khi bóng hắn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Tô Ngọc Dung mới đóng chặt cửa, cài then cẩn thận. Sự xấu hổ, ngượng ngùng trào dâng, nàng chạy vụt vào trong phòng, cuộn tròn trong chăn như một con nhộng, lăn lộn qua lại trên giường.

“A a a a a…”

Sao mới sáng sớm mà đã liên tiếp gặp chuyện xấu hổ thế này chứ! Tô Ngọc Dung vốn là người da mặt mỏng, lúc nãy khi có Lận Chiêm ở đây, nàng như ngồi trên đống lửa, chỉ hận không thể đào một cái hố chui xuống cho xong. Giờ thì có thể thở phào nhẹ nhõm rồi, may quá, tiểu thúc cuối cùng cũng đi rồi, lúc nãy nàng đổ mồ hôi ướt sũng cả lưng.

Nàng vò đầu bứt tai một lúc mới bình tĩnh lại, lề mề bò dậy ăn sáng.

Mấy cái bánh xốp kia, không biết tiểu thúc có thích ăn không nhỉ, có hợp khẩu vị của đệ ấy không?

Hóa ra Lận Chiêm đang học ở thư viện Bạch Lộc, nằm cách đạo quán Tĩnh Thiện mười dặm về phía Tây, cũng không xa lắm, đi xe bò chừng một canh giờ là tới.

Lần sau nếu có làm món gì ngon, nàng sẽ mang cho đệ ấy một ít. Đồ ăn trong thư viện chắc hẳn chẳng được ngon lành gì. Nhớ hồi còn ở quê, cạnh hàng thịt lợn nhà nàng là một tiệm vải, nhà ấy có cậu con trai trạc tuổi nàng, hồi nhỏ hai người vẫn thường chơi chung. Lớn lên một chút, cậu bé được cha mẹ gửi vào thư viện ngoại thành học, cả tháng hoặc hai tháng mới về nhà một lần. Mỗi lần về, cậu ta ăn uống như bị bỏ đói lâu ngày, ăn phải tính bằng thau mới đã.

Tiểu thúc vốn dĩ đã gầy gò, vóc dáng tuy cao nhưng lại chẳng có chút da thịt nào.

Ăn xong, Tô Ngọc Dung ngồi bệt dưới mái hiên, cặm cụi mài con dao làm bếp. Dao được mài đến sắc lẹm, sáng loáng, thái sắt như chém bùn. Vừa lòng, nàng thoăn thoắt băm bốn cân thịt lợn làm nhân.

Chập tối, Lận Đàn tan sở. Trên đường về, chàng vô tình chạm mặt mấy hạ nhân của Lận phủ. Bọn họ hớt hải bẩm báo, nói rằng các vị trưởng bối trong gia tộc đã nguôi giận, không còn ý định đuổi Tô Ngọc Dung đi nữa, và mong mỏi Nhị công tử sớm ngày quay về phủ.

Lận Đàn tỏ rõ vẻ chán chường, phiền phức. Bị bọn họ léo nhéo một lúc, gói cá đù vàng chiên giòn trên tay chàng cũng đã nguội đi ít nhiều.

Thứ đồ ăn vặt này, phải đứng trực ở cửa tiệm, vừa vớt ra khỏi chảo là mua mang về ngay, đi đường cũng không được chậm trễ phút nào. Về đến nhà, nhiệt độ phải vừa vặn, không bị bỏng miệng, lớp vỏ cá vẫn còn giữ được độ giòn rụm, cắn một miếng là mỡ tươm ra thơm lừng.

Đuổi khéo bọn hạ nhân xong, Lận Đàn rảo bước nhanh hơn, vội vã về nhà để món cá chiên không bị nguội hẳn.

Nghe tiếng gõ cửa, Tô Ngọc Dung đứng dậy bước ra. Lần này nàng rút kinh nghiệm, ghé sát mắt vào khe cửa, cẩn thận hỏi vọng ra: “Là phu quân đấy ư?”

“Là ta đây.”

Nghe tiếng trượng phu, nàng mới thở phào, đưa tay rút then cài cửa.

Bốn mắt nhìn nhau, hai vợ chồng bất giác bật cười. Chẳng có gì đáng cười cả, nhưng hễ nhìn thấy nhau là lại không nhịn được mà khóe môi tự cong lên.

Ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, mắt Tô Ngọc Dung sáng rực lên: “Cá đù vàng chiên giòn của Bích Vân Lâu phải không chàng?”

“Đúng rồi.”

“Mũi phu nhân thính thật.” Lận Đàn cẩn thận mở gói giấy thấm dầu, hai tay nâng niu dâng cho vợ: “Nàng mau ăn đi, vẫn còn giòn đấy. Cá này mà nguội là có mùi tanh, khó ăn lắm.”

“Vâng vâng!”

Tô Ngọc Dung nhón lấy một con bỏ vào miệng. Xương cá được chiên giòn rụm, cắn vào miệng chẳng cần nhai nhiều, thịt cá mềm tan, thấm đẫm vị muối mằn mặn, bên ngoài giòn tan, bên trong béo ngậy.

Lần trước hai vợ chồng đi dạo, nàng được ăn thử một lần, từ đó cứ thòm thèm mãi. Nhưng bản tính nàng vốn hay ngại, không dám mở miệng vòi vĩnh.

May mà Lận Đàn là người tinh tế, chàng hiểu rõ tính cách của vợ, biết nàng hay thẹn thùng, rụt rè, chỉ thỉnh thoảng mới mạnh dạn đòi hỏi.

Vậy nên chàng đành phải chủ động hơn. Có lẽ ông trời sinh ra họ là để dành cho nhau, ban cho chàng sự nhạy bén, tinh tế để nhìn thấu những nét ngượng ngùng, nhạy cảm của Tô Ngọc Dung.

“Này, chàng cũng ăn đi.”

Tô Ngọc Dung nhón một con cá, đưa lên tận miệng Lận Đàn.

Hai vợ chồng cứ thế ngồi kề sát nhau dưới mái hiên, đầu tựa đầu, cùng nhau đánh bay gói cá đù vàng chiên giòn rụm.

Ăn xong, Tô Ngọc Dung đứng dậy đi rửa tay.

Lận Đàn tiện tay thu dọn quần áo phơi trên sào.

“Ủa?” Chàng đứng dưới hiên, ánh mắt lướt qua sợi dây phơi một lần nữa, lẩm bẩm: “Cái kia đâu rồi?”

“A…”

Tô Ngọc Dung cứng họng, nhớ lại chuyện ban sáng, hai má lại bốc hỏa: “Chắc… chắc là bị gió thổi bay đi mất rồi.”

Nàng làm sao dám khai ra chuyện tiểu thúc đã nhìn thấy. Xấu hổ muốn chết! Chờ Lận Chiêm đi khỏi, Tô Ngọc Dung đã moi nó từ dưới nệm ra rồi vứt thẳng vào sọt rác.

“Vậy à.”

Lận Đàn không chút nghi ngờ, mặt vẫn điềm nhiên, nhưng trong lòng lại tiếc hùi hụi: Tiếc quá, đêm nay đành “nhịn” vậy.

Trời nhá nhem tối, Tô Ngọc Dung thắp sáng ngọn đèn dầu. Lận Đàn bước vào phòng, thấy trên bàn bày bộ ấm chén mới toanh, liền hỏi: “Hôm nay có khách đến chơi à?”

“Vâng.” Tô Ngọc Dung thành thật đáp: “Chàng vừa đi làm thì tiểu thúc đến.”

Lận Đàn đang dở tay gấp quần áo, nghe vậy liền khựng lại, ngẩng đầu nhìn nàng: “A Chiêm đến sao?”

“Đúng vậy.”

Tô Ngọc Dung nói tiếp: “Đệ ấy bảo nghe Tam thẩm nói chúng ta chuyển đến đây nên ghé qua thăm.”

Tay Lận Đàn bỗng chậm lại.

Chàng cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Nhưng nghĩ kỹ lại, anh chị chuyển nhà, em trai đến thăm cũng là chuyện bình thường.

Chỉ là tính cách của đệ đệ có bao giờ như vậy đâu?

Lận Đàn lại thầm trách mình, sao lại có suy nghĩ ác ý như vậy.

Chàng đang nghĩ gì thế này? Lận Chiêm là em ruột của chàng, là người ruột thịt duy nhất còn lại, sao chàng có thể tự tiện suy đoán ác ý về người thân duy nhất của mình cơ chứ.

Nhưng cái cảm giác kỳ lạ ấy giống hệt như một sợi tóc vô tình vương trên tay, khiến người ta nhột nhạt lầm tưởng là sâu bọ. Hoảng hốt nhìn lại thì hóa ra chỉ là hú vía. Nhưng trong lòng vẫn cứ nơm nớp lo sợ, suy nghĩ mông lung: Liệu có thật sự chỉ là sợi tóc không, hay là con sâu đã bò vào trong tay áo rồi?

“Phu quân?”

Tô Ngọc Dung gọi một tiếng, thấy Lận Đàn đang miên man suy nghĩ, động tác gấp quần áo chững lại, có vẻ như đang trầm ngâm điều gì đó.

Nàng bước đến bên cạnh, gọi thêm mấy tiếng mà chàng vẫn không phản ứng, đành phải lay lay tay: “Lận Đàn!”

Lúc này chàng mới bừng tỉnh: “Xin lỗi, nãy giờ ta mải nghĩ chuyện công vụ. Có chuyện gì vậy A Dung?”

Tô Ngọc Dung nói: “Ngày mốt là sinh nhật Ngũ đệ rồi, ta rất thân với Ngũ đệ muội, lại là chị dâu, thiết nghĩ cũng nên chuẩn bị chút quà mừng. Chỉ là không biết nên tặng gì cho phải phép.”

Lận Đàn: “Ta cũng đang định nói chuyện này với nàng. Ngũ đệ vốn thích những món đồ thanh nhã. Ngày mai ta ghé Tây thị chọn một bức thư pháp hay tranh thủy mặc mang đến là được, vừa không thất lễ lại hợp ý đệ ấy.”

“Được đấy.” Tô Ngọc Dung mỉm cười: “Chàng tính sao thì làm vậy.”

Vợ chồng thủ thỉ thêm vài câu rồi rửa ráy đi ngủ. Lận Đàn cẩn thận đi kiểm tra một vòng quanh nhà, chốt chặt cổng ngoài.

Chàng định bụng ngày mai sẽ tìm thuê vài bà vú và gia đinh khỏe mạnh. Những lúc chàng vắng nhà, họ có thể ở bên bảo vệ Tô Ngọc Dung. Mấy lần trước nhắc đến, nàng đều gạt đi vì sợ tốn kém, nhưng Lận Đàn suy đi tính lại, vẫn thấy lo lắng không yên.

Cái nóng oi ả của Thu Lão Hổ qua đi, thời tiết bắt đầu se lạnh rõ rệt. Cây táo ngoài sân đã ngả màu lá vàng úa. Tô Ngọc Dung vội vã lôi áo ấm ra mặc. Chỉ vài ngày sau, những cơn mưa thu bắt đầu rả rích, rả rích rơi không ngớt.

Hoàng thành kinh đô đã trải qua bao đời vua, kinh qua bao phen thăng trầm binh lửa, có những đoạn thành tường đã rệu rã, chực chờ sụp đổ, năm nào cũng phải tu bổ, sửa chữa. Năm nay Lận Đàn là một trong những vị quan phụ trách giám sát công trình này. Đêm nào Tô Ngọc Dung cũng thấy phu quân cặm cụi, chong đèn vẽ bản vẽ thiết kế đến tận khuya khoắt.

Nàng mù tịt chuyện chốn quan trường, thỉnh thoảng nghe Ngũ đệ muội kể dăm ba câu chuyện phiếm, cũng chỉ lơ mơ nắm bắt được tình hình. Chỉ biết rằng phu quân dạo này đang thăng tiến vùn vụt, oai phong lẫm liệt lắm, thảo nào Lận Tam gia với đám trưởng bối ở nhà lại sốt sắng, bồn chồn đến thế. Bọn họ chắc mẩm cây bắp cải Lận Đàn mà nhà mình nhọc công chăm bẵm, vun vén bấy lâu, chưa kịp thu hoạch đã bị một con lợn rừng ở đâu chui ra ụt ịt cuỗm mất.

Nhớ lại lần Hạ Dao Đình nửa đùa nửa thật kể lại chuyện đó, Tô Ngọc Dung đã yếu ớt lên tiếng phản bác: “Ta đâu phải lợn, ta là người mổ lợn cơ mà.”

Hạ Dao Đình nghe xong phì cười ngặt nghẽo.

Đến ngày sinh nhật Lận Ngũ lang, Lận Đàn vì bận việc nha môn nên từ sáng sớm đã sai người mang quà đến chúc thọ. Chiều muộn, cổng nhà Tô Ngọc Dung bỗng vang lên tiếng gõ “cộc cộc”. Nàng ra mở cửa thì thấy Tiểu Đào, tỳ nữ thân cận của Hạ Dao Đình đang đứng đó, tay xách chiếc hộp đựng thức ăn nặng trịch. Kế bên là Hạ Dao Đình đang cất tiếng gọi: “Nhị tẩu ơi, ta đây, mau mở cửa cho ta vào với.”

Vì chuyện cãi vã, bất hòa lần trước nên vợ chồng Tô Ngọc Dung nhất quyết không bước chân về Lận phủ. Hạ Dao Đình tiếc nuối vì Nhị tẩu không được thưởng thức mâm cỗ thịnh soạn, bèn cố ý gói ghém một ít mang sang.

Nghe thấy giọng nàng ấy, Tô Ngọc Dung vội vàng mở tung cánh cửa: “Ngũ đệ muội!”

“Thấy ta đến có bất ngờ không?” Hạ Dao Đình nhướng mày, sải bước ung dung đi vào nhà: “Ta ghét cay ghét đắng mấy cái yến tiệc ồn ào này, mệt mỏi ứng phó với đủ hạng người.”

Hôm nay nàng ấy phải cười đến cứng cả cơ mặt. Cả ngày trời đội chiếc mũ miện đính ngọc trai nặng trĩu, luôn miệng cười nói đon đả tiếp khách, qua buổi trưa là lưng đau gối mỏi rã rời. Hạ Dao Đình vốn xuất thân danh gia vọng tộc, từ bé đã được rèn giũa nghiêm ngặt những phép tắc, nghi lễ xã giao này. Dẫu cho nàng ấy có ứng phó trơn tru, khéo léo đến đâu đi chăng nữa, thì cứ làm đi làm lại mãi cũng cảm thấy vụn vặt, mệt mỏi vô cùng.

“Chỉ có lúc ở bên cạnh Nhị tẩu thì ta mới thấy thoải mái, tự tại nhất, chẳng phải rào trước đón sau, toan tính mưu mô gì.” Hạ Dao Đình rũ rũ bả vai, đặt phịch chiếc hộp thức ăn xuống bàn: “Tẩu ăn nhanh lên, trong này có bánh bột lọc nhân đậu đỏ, bánh xốp hạt thông bách hợp, còn có cả món thịt dê hầm niêu đất nấu bằng nước suối thơm lừng nữa đấy. Tẩu nếm thử đi.”

Tô Ngọc Dung vừa mở nắp hộp, hương thơm ngào ngạt đã sực nức, xộc thẳng vào mũi: “Thơm quá đi mất.”

“Ta biết chắc chắn tẩu sẽ thích mê mà.” Hạ Dao Đình ngồi phịch xuống ghế: “Lần trước nghe tẩu kể quê tẩu chuộng món thịt dê, tẩu ăn thử xem mùi vị có giống với quê tẩu không.”

“Ừm ừm.”

Tô Ngọc Dung gắp một miếng thịt. Thịt dê hầm có màu đỏ au óng ả như mật ong, lớp da dẻo quánh, trong veo. Thịt được tẩm ướp cùng hành lá, trần bì, hạnh nhân, rồi cho vào niêu đất trát bùn kín miệng, đun nhỏ lửa bằng củi dâu ròng rã suốt một đêm. Bởi vậy, miếng thịt hầm nhừ tơi, đưa vào miệng là tan chảy ngay lập tức.

Tô Ngọc Dung nhai ngấu nghiến, hai má phồng to, trợn tròn mắt ngạc nhiên, gật đầu lia lịa khen ngợi: “Ngon tuyệt cú mèo!”

Hạ Dao Đình thấy nàng ăn ngon lành cũng bật cười vui vẻ, tiện miệng buôn dưa lê: “Tẩu ăn ngon miệng là ta vui rồi. Món này là bí kíp tuyệt kỹ của đầu bếp già trong phủ đấy, bà ấy bảo sang thu ăn món này là bổ dưỡng nhất.”

Nàng ấy tiếp tục câu chuyện dang dở: “Nhắc mới nhớ, sáng nay ta đi thỉnh an mẫu thân, nghe bà đang râm ran bàn tính chuyện gì đó với quản gia.”

Tô Ngọc Dung tò mò nhìn nàng ấy: “Bàn tính chuyện gì vậy?”

“Mẫu thân bảo sinh nhật Thất đệ cũng sắp đến rồi.”

Tô Ngọc Dung gật gù: “Có phải vào mùng Mười tháng Tám không?”

“Ủa sao tẩu biết hay vậy?” Hạ Dao Đình tròn xoe mắt kinh ngạc.

“Sao ta lại không biết cơ chứ.” Tô Ngọc Dung nhoẻn miệng cười, lôi từ trong tủ ra một cuốn sổ nhỏ đưa cho Hạ Dao Đình.

Hạ Dao Đình mở ra xem, bên trong ghi chép kín mít sở thích, ngày sinh tháng đẻ của từng thành viên trong gia tộc Lận gia.

Nét chữ nghiêng ngả, xiên xẹo xấu tệ hại, nhưng người viết lại cực kỳ nắn nót, nỗ lực từng nét bút. Nhìn những dòng chữ này, người ta có thể dễ dàng mường tượng ra cảnh Tô Ngọc Dung cặm cụi, ngay ngắn ngồi trước bàn, cố gắng viết sao cho đúng chính tả.

Trước khi gả vào Lận gia, Tô Ngọc Dung đã ân cần hỏi han Lận Đàn về ngày sinh và sở thích của những người thân trong gia đình chàng. Lúc mới về làm dâu, một mặt nàng theo học các quy củ, phép tắc từ Chu ma ma, mặt khác lại lân la dò hỏi thông tin của mọi người. Sợ mình trí nhớ kém, não cá vàng, nàng cẩn thận ghi chép lại thành một cuốn sổ nhỏ, ngày đêm nhẩm đi nhẩm lại cho đến khi thuộc làu làu.

“Nhưng mà thi thoảng ta vẫn hay quên béng đi mất.” Tô Ngọc Dung ngượng ngùng chớp chớp đôi mắt to tròn, “Có lúc còn nhớ nhầm người này sang người kia nữa cơ.”

Chẳng hạn như nàng từng lẫn lộn ngày sinh của Ngũ đệ với Ngũ thúc công. Mấy hôm trước, khi tiểu thúc nhắc đến chuyện sinh nhật Ngũ đệ sắp tới, nàng còn giật mình kinh ngạc. Vội vàng mở sổ ra kiểm tra lại, quả nhiên là mình đã nhớ nhầm.

“Nhưng ta nhớ in như in sinh nhật của đệ muội là vào mùng Tám tháng Chạp đấy!” Nàng vội vã khoe khoang sinh nhật của Hạ Dao Đình để chữa thẹn, chứng minh mình không đến nỗi “vô tích sự”.

Hạ Dao Đình lặng lẽ lật giở từng trang giấy. Cuốn sổ dày cộp, Nhị tẩu vốn chẳng biết được mấy chữ bẻ đôi, viết được ngần này chữ chắc hẳn phải nhọc nhằn, khổ sở lắm.

“Nhị tẩu, tẩu thật là…”

Hạ Dao Đình mỉm cười nhẹ nhàng, khóe mắt lại rưng rưng chực khóc. Lòng nàng ấy ngập tràn một thứ cảm xúc ấm áp khó tả, chẳng biết diễn đạt thành lời như thế nào cho phải.

“Thôi mình tiếp tục câu chuyện lúc nãy đi.”

Tô Ngọc Dung rất sợ thấy người khác yếu đuối, sướt mướt. Nếu Hạ Dao Đình mà khóc òa lên, chắc nàng cuống quýt lên không biết làm sao mất. Vì thế, nàng đành vụng về lảng sang chuyện khác.

Hạ Dao Đình cũng thuận theo: “Thì chuyện là thế này, sinh nhật Thất đệ chỉ sau Lão Ngũ nhà ta có nửa tháng. Mẫu thân thiết nghĩ, đằng nào hai ngày cũng gần sát nhau, chi bằng gộp chung lại làm một bữa tiệc cho tiện, gọi Thất đệ về dùng bữa cơm sum họp gia đình.”

Nói đến đây, nàng ấy bật cười khẩy một tiếng, giọng điệu mang theo sự thấu hiểu, từng trải sự đời: “Năm ngoái cũng chẳng thấy bà ấy tất bật, rình rang chuẩn bị tiệc tùng gì cho Thất đệ, chẳng hiểu sao năm nay lại ‘đổi tính đổi nết’, tự dưng lại nghĩ đến chuyện này. Tẩu thấy có nực cười không? Sáng nay bà ấy còn sai người đến tận thư viện mời mọc cơ đấy. Nhưng mà Thất đệ sắp phải bước vào kỳ thi Hương quan trọng, chắc chắn đệ ấy đang phải cắm đầu cắm cổ dùi mài kinh sử ở thư viện, thời gian đâu mà về ăn bữa cơm ‘hình thức’ này chứ?”

Hạ Dao Đình thừa hiểu tỏng tòng tong, cái trò này của bà mẹ chồng chẳng qua là để làm màu, diễn kịch cho thiên hạ xem, chứng tỏ mình là một chủ mẫu hiền hậu, bao dung, không hề thiên vị, đối xử bất công. Việc bà ta không tổ chức sinh nhật cho Lận Chiêm là do hắn không muốn, chứ không phải là bà ta bạc bẽo, vô tình.

“Ra là vậy…”

Tô Ngọc Dung trầm ngâm lẩm bẩm.

Ngày mùng Mười tháng Tám, thời gian trôi qua nhanh như chớp. Ngày này vốn là một ngày đẹp, thời tiết mát mẻ, dễ chịu, lại gần kề Tết Trung Thu – ngày tết đoàn viên, sum họp gia đình.

Nhưng thật đáng tiếc, ngày sinh của hắn lại lọt thỏm, kẹp giữa ngày sinh nhật rình rang của Ngũ đệ và ngày Tết Trung Thu náo nhiệt, nên đâm ra bị hắt hủi, chẳng được ai đoái hoài tới.

Đang mải nói chuyện, bầu trời bỗng chớp giật lóe sáng.

Tiểu Đào vội vàng chạy vào báo tin: “Thiếu phu nhân, hình như sắp đổ mưa rồi ạ.”

Hạ Dao Đình ngó ra ngoài trời: “Đúng là cái thời tiết thất thường, ‘đông nắng tây mưa’, lúc ta ra khỏi nhà trời vẫn còn nắng chang chang cơ mà! Ta còn chưa kịp buôn dưa lê bán dưa chuột được mấy câu cơ đấy!”

Nàng ấy tức tối đứng phắt dậy, dù có luyến tiếc đến mấy cũng đành phải quay về. Lỡ trời đổ mưa to gió lớn, đường sá lầy lội, không về được thì phiền phức to. “Nhị tẩu, ta phải về đây.”

“Được rồi.”

Tô Ngọc Dung tiễn nàng ấy ra tận cổng, đứng nhìn theo bóng lưng nàng ấy khuất dần.

Chưa đầy nửa khắc sau, một tia chớp chói lòa lại rạch ngang bầu trời. Tô Ngọc Dung hốt hoảng chạy nhanh vào nhà, đóng sập tất cả các cửa sổ lại, cuống cuồng thu dọn đồ đạc ngoài sân.

Vừa mới dọn xong, một tiếng sấm rền vang lên đinh tai nhức óc, theo sau đó là những hạt mưa to bằng hạt đậu trút xuống xối xả, nện vào mặt đau rát.

Tô Ngọc Dung chạy vội vào nấp dưới mái hiên, tiện tay quệt vội những giọt nước mưa còn đọng trên mặt.

Nàng chạy ù vào bếp, nhóm lửa, châm lò. Nàng thái vài lát gừng mỏng, dự định nấu một nồi trà gừng nóng hổi. Nấu xong sẽ đem sang biếu hàng xóm láng giềng một ít, phần mình uống một bát giải cảm, còn lại chừa hai bát cho Lận Đàn.

Mãi đến giờ Tuất, Lận Đàn mới đội mưa đội gió về đến nhà. Chàng khoác một chiếc áo tơi tơi tả tơi, mưa to quá nên đầu tóc ướt sũng, nhỏ giọt tong tong.

Tô Ngọc Dung vội đưa cho phu quân một chiếc khăn bông sạch sẽ, khô ráo.

“Cảm ơn nương tử.”

Lận Đàn đón lấy chiếc khăn, lau khô khuôn mặt đẫm nước mưa, cởi bỏ bộ y phục ướt nhẹp, thay một bộ đồ khô ráo, sạch sẽ.

“Trận mưa năm nay thật kỳ lạ, dai dẳng mãi không dứt.” Lận Đàn vừa thay quần áo vừa phàn nàn: “Mưa rả rích suốt ngày đêm, công trình tu bổ tường thành ở phía Nam đành phải đình trệ lại. May mà hồi đầu xuân ta đã chỉ đạo gia cố đê điều cẩn thận, nên chắc cũng không đến nỗi nào.”

Tô Ngọc Dung gật đầu đồng tình: “Thiếp có nấu sẵn trà gừng, chàng uống một bát cho ấm người, kẻo nhiễm lạnh thì khổ.”

Lận Đàn cười tươi rạng rỡ: “Cảm ơn phu nhân đã chu đáo quan tâm. Lòng ta ấm áp, tự khắc cơ thể cũng sẽ ấm lên thôi.”

Tô Ngọc Dung dí bát trà gừng vào tay chồng, miệng lầm bầm: “Chỉ giỏi dẻo miệng, nói nhăng nói cuội…”

Bên ngoài, trời vẫn mưa xối xả. Lận Đàn cẩn thận kiểm tra lại cửa nẻo một vòng, đảm bảo mọi thứ đã được cài then chắc chắn. Tiếng mưa rơi lộp độp, lộp độp đập vào bậu cửa sổ, tí tách suốt cả một đêm ròng rã.

Tô Ngọc Dung trằn trọc thao thức cả đêm không sao chợp mắt được. Mãi đến lúc trời tờ mờ sáng, mưa mới ngớt hạt. Nàng mệt mỏi, uể oải mở đôi mắt nặng trĩu. Y hệt mấy ngày trước, mỗi khi nàng tỉnh giấc, Lận Đàn đều đã sửa soạn xong xuôi và đi làm từ sớm.

Đêm đến, phu quân cũng về muộn hơn thường lệ. Lận Đàn dạo này đầu tắt mặt tối, đi sớm về khuya, bận rộn hơn cả đợt mùa xuân.

Nghe Hạ Dao Đình kể, hình như có một vùng phía Nam nào đó đã phải hứng chịu cảnh mưa dầm dề suốt bốn mươi ngày liền. Gần đây, tin tức này mới truyền đến tai triều đình. Triều đình đang rục rịch chuẩn bị phái khâm sai đại thần đến tận nơi để thị sát, kiểm tra tình hình thiệt hại, nhưng vẫn chưa chốt được danh sách nhân sự cụ thể.